Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Proxy

Tôi nhìn 2 người nói chuyện thì lui lui rồi đứng xa chút thì Slender lên tiếng :

- IEATM , lại đây !

 Tôi đi lại , rồi Slender nói :

- Jeff ta cảnh cáo trước ! Đây là 1 Proxy nên đừng có ý định giết nó !!!!!

Cái giọng của Sleder thật sự khiến tôi rùng mình nhưng thứ tôi quan tâm là con Smile dog cơ . Tôi ngồi xổm xuống và vẩy vẩy nó lại . Con chó đó tiến đến nên tôi có chút mừng . Cho đến khi nó lại tôi có thể với tay tới thì tôi từ từ đưa tay xoa đầu nó . Aaaaa ... Lông Nó thật sự rất rất mềm . Lúc đầu , tôi còn nghĩ nó sẽ hơi bết cơ nhưng có lẽ chủ của nó đã chăm sóc nó đến từng chút một . Nói thật là thiếu chút nữa thì tôi ôm con Smile dog này rồi . Rồi Jeff bỗng gằn giọng nói tôi :

- Nè ta không có tàng hình đâu . Ta vẫn còn sống sờ sờ nha . Ngươi để ý ta với . 

Tôi đứng lên nhìn Jeff đang phàn nàn . Nếu là bạn bè hay người quen thì tôi sẽ người tơi bời luôn chứ không phải đứng đấy đâu . Tôi nhìn lên Slender hỏi :

- Giờ có thể đi được chưa , thưa ngài ?

- Được rồi ! Jeff ngươi dẫn IEATM về còn ta đi có việc .

Jeff gật đầu rồi đi lại chỗ tôi đập sau lưng tôi 1 cái rồi nói :

- Mau đi thôi, cái con ngốc này !

- Ơ ... Dạ .

Tôi gật gật rồi đi sau Jeff . Đi một lúc thì đến Slender's Mansion . Tôi thật sự không hiểu tại sao bọn cảnh sát lại kém đến nỗi mà cái nhà chà bá thế này không tài nào tìm ra được nữa . Tôi nhìn xung quanh thì thấy ai đó ở xa xa . Ê , là Jiho kìa nhưng lạ quá . Tôi nhìn Jeff thấy cậu đã đi trước liền chạy lại đi sau cậu . Vào dinh thự , đến chỗ phòng khách , Jeff hét toáng lên làm tôi như muốn thủng màng nhỉ :

- Có Proxy mới nè !!!!!!!!!!!

Tôi thật sự phải sợ cái tiếng hét của Jeff . Đã thế tôi đứng ngay gần đó nữa . Sau tiếng hét đó thì một vài Proxy đến phòng khách . Người đầu tiên là Toby :

- Hey Jeff ! Ai đây ?

- Proxy mới của chỗ này đấy !

- Cô tên gì ?

 - Tên tôi là IEATM .

Tôi đừng đó chờ các proxy khác . Mọi người cũng hỏi tên tôi và có vài người hỏi cả tuổi và tôi vẫn trung thực trả lời tôi 16 tuổi . Cho đến khi Jiho vào tôi mới nhìn rõ người bạn cũ của mình bây giờ . Mái tóc trắng là thứ khiến tôi nhận ra nhưng đôi mắt giờ trở thành 1 màu đen . Không còn nụ cười như ánh dương nữa mà là khuôn mặt lạnh toát . Cậu ta còn không thèm nhìn tôi một cái mà trực tiếp bỏ lên lâu . Tôi cũng chẵn biết làm gì ngoài đứng đó . 

Sau khoảng 2 tiếng thì mọi người cũng đưa tôi đến 1 căn phòng có 1 cái biển gỗ khắc dòng chữ IEATM . Vừa vào tôi ngay lập tức cảm ơn rồi vào căn phòng khóa trái cửa và nằm trên chiếc giường với ga và chiếc chăn xanh dương nhạt . Nhìn lên trần nhà với các suy nghĩ vẫn vơ . Giờ tôi như kẻ mất hồn mà lâng lâng trân mây vậy chợt nhìn lại gần cách cửa là các thùng sơn . Có lẽ , nó là của mọi người đã chuẩn bị trước đấy . Tôi nhìn lên trần nhà , nó hơi trống thì phải . He he có trò vui rồi nè . Tôi tiến lại các thùng sơn với 1 suy nghĩ táo bạo pha chút mạo hiểm . Tôi cầm màu xanh lên và tô toàn bộ cái trần nhà nhàm chán đó . Chờ khô tội lại dùng màu vàng và màu trắng tạo ra mặt trời rồi đến các đám mây . May là có nhiều loại cọ nên dễ vẽ hơn . Vẽ thêm vài chú bướm trên nền trời xanh lam . Tôi lại nhìn 4 bức tường thì lại coi mỗi bước tường là 1 tờ giấy . Lấy các màu vẽ 4 mùa cùng với 4 nới khác nhau lên đó . Khu rừng tràn ngập những bông hoa , Bãi biển xanh cùng bãi cát trắng , Lối đi được những chiếc lá vàng và đỏ phủ lên và những ngọn đồi phủ đầy tuyết giần hiện lên trên 4 bức tường . Làm xong thì cũng vừa 3 giờ , tôi cũng là người cũng biết đói nên đi sang phong bên . Phòng tôi đối diện với Jiho . Bên phải là phòng trống trái là phòng của Jane . Tôi gõ cửa phòng cô ấy , Jane ra mở cửa . Tôi phải nói là chị rất xinh đẹp :

- Chị ơi , cho em hỏi là bếp ở đâu vậy ạ ?

- À . Để chị dẫn em đi !

 - Dạ cảm ơn chị !

 Tôi đi theo sau Jane . Đi đến bếp tôi cảm ơn chị ấy 1 lần nữa và mở tủ lạnh ra . Có ít đồ có lẽ sẽ giúp tôi lót tạm chờ đến buổi tối . Vì lót dạ thôi nên tôi lấy 1 cái xúc xích và báng làm sandwich ăn cho xong . Quay lại căn phòng thì tôi lấy quyển sổ nhật kí của mình và ghi lại mọi chuyện trong 2 ngày qua . Nó thay đổi rất nhiều . Tôi còn nhớ cảm giác được lên ngôi nhà cây đó . Thôi thì cũng đã mệt rồi , tôi nằm trên chiếc giường từ từ chìm vào giấc ngủ . 


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro