Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

29

Tít

Tít

Tít

Tít

Tôi đã chết rồi chăng ?

Cái mùi khó chịu xộc thẳng vào mũi tôi , cái mùi mà chẳng thể lẫn lộn vào đâu được , mùi thuốc sát khuẩn và cồn cứ hòa trong không khí . Tôi đang ở đâu đây ?

Vì tôi chắc rằng thiên đường chẳng thể nào có mùi kẹo dâu được , địa ngục thì càng không .

Tôi từ từ mở mắt ra , mọi thứ đều mờ ảo trong vài giây đầu , thế nhưng càng ngày lại trở nên rõ hơn . Tôi nhìn thấy trần nhà và những ánh đèn mờ ảo chỉ có một tông màu duy nhất , một màu trắng thuần khiết . Tôi đảo mắt một vòng để kiếm cái hương vị kẹo ngọt lúc nãy đã đánh thức tôi dậy . Thế nhưng tìm mãi vẫn chẳng thấy kẹo đâu , chỉ thấy một chàng trai đang nằm ngủ thiêm thiếp bên cạnh chiếc giường trắng . Tay nắm chặt lấy tay tôi , chắc anh ta mệt mỏi lắm nhỉ .

Khuôn mặt mang đến cho người khác một sự bình yên và thoải mái có thể họ đã mất từ lâu , cứ như kiệt tác của các vị thần tạo nên vậy .

Cậu cứ nằm ngủ đi . Hãy cứ ở cạnh tôi như thế này , tay cứ nắm chặt lấy tay tôi và hãy hứa đừng buông ra .

Tôi cứ nằm yên mà tiếp tục ngắm nhìn chàng trai ấy ngủ , không lên tiếng hay tạo bất kì tiếng động nào .

Thời gian như ngừng lại khi tôi nhìn cậu ấy .

Bất chợt chàng trai ấy giật mình tỉnh giấc , nhìn cậu ta giật mình tôi lại cảm thấy mắc cười .

" Cậu... cậu tỉnh rồi ư ??? " Cậu chàng ngạc nhiên hỏi , môi nở nụ cười thật tươi cứ như một đứa trẻ .

" Vậy cậu muốn tôi chết ư ? " Chỉ là một câu nói đùa nhưng đã khiến nụ cười ấy biến mất .

" Phải rồi . Chết là kết thúc mọi việc mà . " Cậu ấy nhẹ nhàng nói có chút buồn .

" Jacob tôi xin lỗi tôi không có ý gì đâu , chỉ là một câu nói đùa thôi . Tôi không có ý gì đâu " Tôi thậm chí còn không biết từ lúc nào nước mắt chảy xuống khuôn mặt mình nữa . Jacob cười và sát lại gần tôi , đặt tay cậu lên đầu tôi và xoa nó .

" cậu ngốc thật , tớ biết đó là câu nói đùa mà " nụ cười của Jacob khiến tôi cảm thấy đỡ hơn nhiều .

" Xém tí nữa là tớ tưởng đã mất cậu rồi . " Jacob cuối xuống và ôm lấy tôi .

Liệu cậu ấy có biết cái ôm này sẽ mang đến cho tôi hy vọng ? Hy vọng vào những điều chẳng có thật , hy vọng vào sự sống và niềm hạnh phúc , hy vọng vào những điều tôi chẳng thể nào có được . Hy vọng vào tình yêu của cậu ấy .

" Tôi vẫn còn ở đây mà , tôi chưa chết được đâu " Tôi nói và đẩy Jacob ra , cố nặn nụ cười đầy giả tạo .

" Ừ... cậu phải ở lại đây chứ . "

Jacob ngồi xuống ghế , hai tay cậu ta đan chặt vào nhau , cậu ấy cố gắng tránh ánh mắt tôi , như thể muốn nói gì đó nhưng sợ .

" Có chuyện gì vậy Jacob ? " Tôi hỏi .

Cậu ấy ngước mặt lên nhìn tôi với đôi đồng tử sáng rực .

" Maggie... thật ra tớ... đã có- " câu nói ngập ngừng của cậu ấy bị gián đoạn bởi tiếng gõ cửa .

" Xin lỗi đã hết giờ thăm bệnh nhân , mời cậu bước ra cho " Cô y tá nói .

" Gặp lại cậu sau Maggie " Jacob nói và bước ra ngoài , trong khi tôi vẫn đang cố gắng suy nghĩ cậu ấy đã cố nói gì với mình . Khuôn mặt Jacob có phần nhạt đi hẳn , trông có vẻ khá thất vọng . Nếu cô y tá đó không bước vào thì cậu ấy có thể đã nói hết tất cả với tôi rồi nhỉ ?

" Hên cho cô đấy , cậu bạn kia đã kịp đưa cô vào bệnh viện nếu không bây giờ chắc cô cũng đi gặp thần chết rồi . " Cô y tá nói trong lúc lấy mũi tiêm ra khỏi ống dung dịch lỏng . Cô ta lại gần và đâm mũi kim vào tay tôi , thứ dung dịch lỏng chết tiệt ấy đi vào cơ thể tôi một cách khó chịu .

" Aw " Tôi la lên khi cô ta rút mũi kim ra .

" La hét gì chứ ? Im lặng đi " Cô ta nói và bước ra khỏi phòng .

Sau liều thuốc ấy thì tôi như chìm vào cơn mê . Tôi nhìn thấy Jacob , cậu ấy đang đứng trước mặt tôi nở nụ cười thật tươi , đột nhiên bóng tối ùa đến và vây quanh lấy Jacob , cậu ấy chẳng làm gì ngoài việc vẫy tay chào như nói lời tạm biệt . Thuốc dần thấm vào cơ thể tôi và chạy dọc khắp cơ thể . Hình ảnh cậu ấy dần biến mất .

Giấc mơ lúc nãy chỉ là một cơn ác mộng hay một điềm báo... rồi mọi thứ sẽ ổn thôi phải không ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro