Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 30: Bằng Chứng Thi Thể

2 giờ 40 phút chiều, thứ sáu, ngày 4 tháng 5, năm 2012.
Dư Mỹ Phân cuối cùng cũng được tìm thấy, nhưng xuất hiện trong tầmmắt của Hàn Ấn và Diệp Hi, đã là một khối "Bằng chứng" -- Bằng chứng thithể.


Đúng! Cô ta đã chết!


Cô ta mình trần truồng nằm ngửa trên nền gạch trắng của phòng tắm, đầuhơi lệch sang bên phải người, gối vào trong vũng máu đỏ sậm. Cách đầuchưa tới nửa thước, là một bồn tắm lớn màu trắng, phần bên ngoài cùng mépbồn tắm hướng về phía đầu cô ta là một vệt máu ngang, trên vách tườngchung quanh có dấu máu tươi mức độ bất đồng.


Cứng cơ đã giảm diện rộng, cơ thể đã có phần xuất hiện hiện tượng thốirữa, nhất là vách bụng dưới và phần háng đã có hiện tượng đốm xanhnghiêm trọng, thời gian tử vong hẳn phải cách hiện tại 48 giờ tới 72 giờ,cũng chính là từ ngày 1 tháng 5 đến ngày 2 tháng 5. Song đồng hồ khôngthấm nước trên cổ tay nạn nhân có thể tiến một bước xác nhận thời gian,đồng hồ đã té hỏng, thời gian dừng lại ở ngày 1 tháng 5, kim đồng hồ dừng ởgần 8 giờ, mà 8 giờ hẳn là thời gian buổi chiều. Tụ máu chủ yếu trầm tích ởmặt sau thi thể, biểu hiện sau khi cô ta tử vong thì chưa hề bị di chuyển.Nguyên nhân tử vong rất rõ ràng, là vì gãy xương chẩm dẫn đến, phần bịthương hình tuyến, tương xứng với mép ngoài bồn tắm. Vết máu hiện trườnghình bắn tung tóe, có dạng sợi dài, biểu hiện nạn nhân khi ấy còn sống, vả lạithân thể bị ở vào trạng thái di chuyển.


Cho nên nạn nhân vì mặt đất trơn ướt trượt chân té ngã chết, hay là bịngoại lực đẩy té ngã chết, cái sau cần tổng hợp chứng cứ bên ngoài phánđoán. Cố Phi Phi sau khi kiểm nghiệm sơ lược ban đầu, báo cáo với Diệp Hivà Hàn Ấn.Người báo án là chủ nhà. Theo ông ta nói: Nhà ông ta cho Dư Mỹ Phânthuê 2 tháng, cũng chỉ có mình cô ta ở, buổi chiều ông ta đi ngang qua tiểukhu, thuận đường đến lấy phí điện nước, phát hiện cô ta đã chết.


Trong căn phòng không có dấu hiệu bị lục lọi, nhưng nắp hông của máytính bàn bị mở ra, ổ cứng bên trong không thấy đâu nữa, điện thoại di độngcũng không thấy, nhưng ví tiền còn đó, bên trong có giấy chứng minh thânphận và thẻ tín dụng của cô ta, còn có mấy trăm đồng. Trong phòng lấy đượcchút dấu tay, từ phương vị đến xem hẳn là của người chết. Khóa cửa khôngcó dấu hiệu bị cạy, nếu như là bị giết, hung thủ hoặc gõ cửa phòng, hoặc tựmình có chìa khóa, hẳn là người quen gây án.


Chủ nhà bị tình nghi gây án, nhanh chóng được loại trừ, có thể truy xétthẻ tín dụng nọ. Diệp Hi dặn dò Khang Tiểu Bắc tranh thủ ngân hàng cònchưa đóng cửa, nhanh chóng đi thăm dò ghi chép tiêu dùng và chuyển khoảncủa thẻ tín dụng.


Không lâu sau, tin tức phía ngân hàng phản hồi về, ghi chép chuyểnkhoản hiển thị: Bắt đầu từ tháng 2 năm nay, mỗi tháng đều có số tiền 8000đồng chuyển vào thẻ tín dụng của Dư Mỹ Phân, một số chuyển khoản cuốicùng phát sinh vào ngày 16 tháng 4, người chuyển khoản đăng ký tên "MưuPhàm". Kiểm tra mã số giấy chứng minh, Mưu Phàm này chính là anh bạncủa Hứa Tam Bì, tác giả sách bán chạy kia.


Tổng hợp chứng cứ trước mắt, bởi vì mất ổ cứng máy tính và điện thoại diđộng, vụ án tạm thời có khuynh hướng bị sát hại, Mưu Phàm có qua lại tiềnbạc với Dư Mỹ Phân đương nhiên là trọng điểm điều tra. Mà bởi vì điều tra"Án bằm thây 1. 4", Hàn Ấn và Diệp Hi từng tiếp xúc với Mưu Phàm ở vũhội của Hứa Tam Bì, hơn nữa khi xảy ra "Án bằm thây 1. 18" Mưu Phàmcũng từng thuê gần đại học Cố Đô, còn từng nhận điều tra của cảnh sát, vậygã có thể có liên quan tới "Án bằm thây 1. 4" hay không? Lúc trước vì HànẤn cho rằng gã không phù hợp phạm vi báo cáo đặc tả, cho nên chưa từngnghiêm túc điều tra, có lẽ là một sơ suất rất lớn. Việc này không nên chậmtrễ, Hàn Ấn và Diệp Hi quyết định lập tức đến chỗ ở của Mưu Phàm tiếp xúctận mặt trước, sờ gáy gã.


Hoàng hôn, ngoại ô phía tây thành phố, khu biệt thự cao cấp.Mưu Phàm hiện giờ tuy là tác giả có chút danh tiếng, nhưng gã cũng từngcó thời kỳ ngủ đông khá dài. Giống với rất nhiều thanh niên ôm mộng trởthành nhà văn trong tỉnh, vì tìm kiếm cơ hội, năm đó gã đã thuê nhà ở chungquanh đại học Cố Đô nhiều năm. Đoạn thời gian đó với gã mà nói đặc biệtgian nan, gã vừa kiên trì sáng tác tiểu thuyết, đồng thời còn phải duy trì sinhkế. Gã bày một quầy sách gần đại học Cố Đô, bán chút tạp chí bát quái vàsách lậu vân vân, thuận tiện cũng bán chút đồ dùng học sinh và phụ tùng nữsinh yêu thích, thậm chí năm mới còn từng bán pháo hoa, tóm lại cái gì cóthể kiếm tiền gã đều bán. Về sau, gã rốt cuộc nhận được sự tán thưởng củamột biên tập viên, xuất bản bộ tiểu thuyết đầu tiên trong đời, không ngờ sốlượng bán tiểu thuyết khá ít, đánh giá phản hồi trong giới cũng không đượctốt lắm, đả kích niềm tin sáng tác của gã nghiêm trọng. Sau khi trải qua mộtđoạn nhân sinh thoái trào, gã gặp người về sau trở thành vợ gã, một nhà dựán sách báo nổi tiếng. Dưới sự trợ giúp và bao bọc của vợ, con đường nhàvăn của gã mới dần sáng tỏ, cho đến sau này lại sáng tác ra một loạt tácphẩm bán chạy.


Một loạt tác phẩm bán chạy đã giúp gã thu vào một khoản nhuận bút kếchxù, đương nhiên liền có xe sang, nhà cao cấp và cuộc sống chất lượng cao.Giống với đại đa số những kẻ giàu có Trung Quốc, hôm nay gã chuyển vợ vàcon gái đến nước ngoài sống, mà gã vì cần không gian sáng tác khá độc lậpvà yên tĩnh, nên một mình ở lại quốc nội.


Mưu Phàm trước giờ luôn xem thuốc lá như mạng, từng thuốc lá khôngrời tay, mà gần đây gã điên cuồng yêu thích xì gà, nhất là xì gà Cuba, mùithuốc lá rõ ràng nồng nặc kia chung quy khiến linh cảm gã lóe sáng. Lúcnày, gã đang ở trong phòng khách căn biệt thự xa hoa của mình, ngồi trướcbàn trà, khi thì gõ bàn phím máy tính suốt, khi thì nhấm nháp một ngụm xìgà "COHIBA" mấy trăm đồng một điếu, cả người hoàn toàn rơi vào tronghoàn cảnh sáng tác tiểu thuyết, thế nên chuông cửa vang lên thật lâu gã mớikịp phản ứng.


Đột ngột đến thăm đương nhiên là Diệp Hi và Hàn Ấn.


Mới vừa bước vào phòng khách, một luồng mùi thuốc lá nồng nặc xộcmạnh vào hơi thở của hai người, họ sặc đến không nhịn được ho khan dữdội. Mưu Phàm thấy thế, vội vàng tắt điều hòa, đẩy cửa sổ ra, quay người dụitắt điếu xì gà còn đang tỏa khói trên gạt tàn ở bàn trà.


"Ngại quá, làm hai vị sặc rồi, không có thứ này, tôi không viết được gìcả." Mưu Phàm giơ xì gà trong tay lên, chỉ vào sofa phòng khách mời haingười ngồi xuống, "Hai vị uống chút gì không? Là trà hay cafe?"


"Không cần, không vội đâu, anh ngồi xuống đi." Diệp Hi khoát tay, ý bảogã ngồi vào sofa, ngay sau đó tiến vào chính đề, "Anh quen Dư Mỹ Phânkhông?"


"Quen chứ!" Mưu Phàm dứt khoát đáp.


"Quan hệ của hai người là gì?" Diệp Hi tiếp tục hỏi.


"Bạn bè! Bạn bè bình thường." Mưu Phàm nói.


"Quan hệ bạn bè bình thường, sao mỗi tháng lại cho cô ta 8000 đồng?"


Diệp Hi nhìn chằm chằm Mưu Phàm truy hỏi.


"Ờ, việc này. . ." Mưu Phàm hơi chần chừ nói, "Tình hình kinh tế của côấy không ổn, tôi giúp cô ấy thôi."


"Có người bạn bình thường như vậy thật không tồi." Hàn Ấn cười cười,tiện tay cầm lấy bức ảnh gia đình đặt trên bàn trà trước sofa, đánh giá hỏi,"Con gái của anh rất đáng yêu, anh nhất định rất thương nó đúng không?"


"Đương nhiên rồi!" Giọng điệu Mưu Phàm chắc nịch nói.


Hàn Ấn đặt ảnh lại trên bàn trà, nhìn chằm chằm mắt Mưu Phàm, tiếp tụchỏi: "Vậy anh yêu vợ mình không?"


"Tôi yêu vợ tôi chứ!" Vẻ mặt Mưu Phàm có chút gượng gạo nói tiếp, "Vợtôi đã giúp tôi rất nhiều, cảm tình của chúng tôi đặc biệt tốt."


Hàn Ấn hé miệng cười, mỉa mai nói: "Anh không cần nhấn mạnh quámức, như vậy sẽ làm chúng tôi cảm thấy có chút vị 'giấu đầu hở đuôi'."


Câu trào phúng của Hàn Ấn khiến mặt Mưu Phàm lộ chút không hài lòng,gã ngớ ra một chút, lập tức cúi đầu rơi vào suy tư.


Cuối cùng, ngẩng đầu, làm ra dáng vẻ bất đắc dĩ nói: "Được rồi, tôi thừanhận tôi bao nuôi Dư Mỹ Phân, xin hai vị hãy giữ bí mật giúp tôi, bằngkhông bị vợ tôi biết, tất cả của tôi bây giờ đều có thể hóa thành hư ảo, cô ấycó thể đắp nặn tôi, đương nhiên cũng có thể hủy diệt tôi."


"Lần cuối cùng anh liên lạc với Dư Mỹ Phân là khi nào?" Diệp Hi hỏi."Khoảng ngày 20 tháng trước." Mưu Phàm nói.


"Nếu cô ấy là tình nhân của anh, thời gian dài không gọi điện thoại choanh, anh không cảm thấy khác thường sao?" Diệp Hi lại hỏi.


"Ừm, cô ấy không thường gọi điện cho tôi, tôi gần đây bận làm bản thảocũng không có tâm tình tìm cô ấy. Đúng rồi, Mỹ Phân bị gì? Các cô tới tìmtôi tới cùng là có ý gì?" Mưu Phàm dường như vừa mới nghĩ ra có gì khôngđúng.


"Cô ấy đã chết!" Hàn Ấn tiếp lời.


"Đã chết? Khi nào? Chết thế nào? Là bị ai giết sao?" Mưu Phàm trừngmắt kinh ngạc, liên tiếp truy hỏi.


"Trước mắt còn chưa phán đoán được là chết ngoài ý muốn hay bị giết."


Diệp Hi hỏi ngay, "Khoảng 8 giờ tối ngày 1 tháng 5, anh ở đâu? Làm gì?"


"Tôi ở nhà, lúc đó tôi đang đến phần cuối của một bộ tiểu thuyết, cho nênrất ít ra ngoài." Mưu Phàm phảng phất như còn chưa thoát khỏi khiếp sợ,dáng vẻ thất thần, trong miệng thì thào nhắc, "Sao cô ấy lại chết rồi? Các anhkhông nghĩ rằng tôi giết cô ấy đó chứ?"


"Vụ án một ngày chưa phá, các loại khả năng đều tồn tại, cho nên anh tốtnhất cẩn thận nhớ lại xem, ngẫm lại có ai có thể chứng minh khi ấy anh ởnhà sáng tác. Nếu không, chúng tôi sẽ đến quấy rầy anh nữa đấy." Hàn Ấnnhắc nhở hắn nói.


"Tốt lắm, để tôi cẩn thận nhớ lại."


Mưu Phàm làm ra vẻ cố gắng nhớ lại, trong phòng khách xuất hiện sự imlặng ngắn ngủi, tầm mắt Hàn Ấn bị hai tờ báo trên bàn trà hấp dẫn, quả thựctiêu đề trên đầu tờ báo hấp dẫn. Hai tờ báo, đều là chủ đề nóng hổi đượcnhắc đến gần đây nhất "Nhà văn thần tượng nào đó cùng tranh chấp vớichuyên gia 'Phái Viết Thay' nào đó" làm chút mua bán, xem ra đối với nhàvăn như Mưu Phàm, chủ đề này rất đáng chú ý. Trong đầu Hàn Ấn đột nhiênlóe ra một nghi vấn, chẳng lẽ. . ."Đã nghĩ ra chưa?" Hàn Ấn cười hỏi.


Mưu Phàm lắc đầu, nhún vai, tỏ vẻ quả thật nghĩ không ra tối ngày 1tháng 5 từng có tiếp xúc với ai. Lập tức gã nâng cổ tay nhìn đồng hồ, vẻ mặtáy náy nói lát nữa gã phải mở một hội nghị quay phim với biên tập viên nhàxuất bản, sau đó liền đứng dậy làm tư thế tiễn khách.


Hàn Ấn và Diệp Hi đành phải đứng dậy theo, như thuận miệng hỏi, HànẤn chỉ vào tờ báo trên bàn trà nói:"Gần đây chủ đề "Viết thay" này rất nóng nhỉ, anh Mưu có tìm một ngườiviết thay không? Tự mình viết hết hẳn mệt lắm?"


Hàn Ấn đột ngột hỏi thế, Mưu Phàm sửng sốt, dùng sức mím môi, nặn ranụ cười khó coi, khoát tay nói: "Không tìm, không tìm, đó là một loại hànhvi lừa đảo, là lừa gạt độc giả, tôi sẽ không làm vậy đâu."


Hàn Ấn cười gật đầu, đi tới cửa, đột nhiên anh dường như lại nhớ tới gìđó, quay đầu nói với Mưu Phàm phía sau: "Ôi, đúng rồi, anh Mưu có thểtặng tôi một điếu xì gà nếm thử không? Ai cũng nói thứ này rất hưng phấntinh thần, tôi muốn thử xem."


"Không thành vấn đề, đừng nói một điếu, cả một hộp cũng không thànhvấn đề." Mưu Phàm rộng rãi nói.


"Không, không, một điếu là đủ rồi, tôi biết giá trị của nó. Một điếu cũngđủ bắt tôi được rồi, nếu một hộp thể nào cũng phải phán tôi vài năm mất."Hàn Ấn cười ha ha nói.


"Xem anh nói kìa, quá khách khí, giữa bạn bè tặng chút xì gà có gì đâu,sao tính là ăn hối lộ được? Đúng rồi, anh đã đồng ý nhận một điếu, vậy tôicho anh một điếu."


Mưu Phàm xoay người đi vào phòng phía tây phòng khách, khi ra tớitrong tay mang theo một điếu xì gà, gã đưa xì gà tới tay Hàn Ấn, Hàn Ấn"cẩn thận" nhận lấy, giơ lên, nói tiếng cám ơn, cùng Diệp Hi ra khỏi biệt thự.


Hai người đi tới phố đối diện, ngồi vào xe, Hàn Ấn biết Diệp Hi chắcchắn có một bụng nghi vấn, liền vội vàng giải thích: "Mưu Phàm này khẳngđịnh có tình nhân, nhưng không phải Dư Mỹ Phân, gã khinh địch nói ra quanhệ tình nhân với Dư Mỹ Phân như vậy, hiển nhiên muốn che giấu nội tìnhsâu hơn."


"Gã muốn che giấu cái gì đây? Là muốn che giấu thân phận tình nhân thậtcủa gã?" Vẻ mặt Diệp Hi nghi hoặc dừng một chút nói, "Tình nhân thật củagã có gì khác Dư Mỹ Phân, đều là bao dưỡng phụ nữ, chẳng lẽ bị vợ gã biết'đối xử' sẽ bất đồng?"


"Chúng ta không nhất định phải chăm chăm vào đầu mối 'tình nhân' này."


Hàn Ấn tiếp lời Diệp Hi, "Gã sở dĩ dám tung Dư Mỹ Phân ra, là vì gã khôngcó quan hệ về mặt kia với Dư Mỹ Phân, mà vợ gã cũng biết sự tồn tại củaDư Mỹ Phân, cũng vô cùng hiểu rõ quan hệ giữa họ, cho nên dù cô ta biếtđối thoại của chúng ta hôm nay từng câu từng lời Mưu Phàm nói không phảisự thật."Diệp Hi bị Hàn Ấn vòng vo làm cho khó hiểu, cau mày hỏi: "Vậy gã tạisao mỗi tháng lại cho Dư Mỹ Phân nhiều tiền như vậy? Giữa họ là dạngquan hệ gì?"


"Viết thay! Dư Mỹ Phân có khả năng là người viết thay tiểu thuyết củaMưu Phàm." Hàn Ấn dừng một chút, từ trong túi lấy ra một túi vật chứng, bỏxì gà vào, nói tiếp: "Vừa rồi khi tôi nhắc tới chủ đề 'viết thay', môi MưuPhàm mím chặt, vẻ mặt cực gượng, có nghĩa vấn đề của tôi gây cho gã áplực rất lớn."


"Nếu là vậy, 8000 đồng cùng ổ cứng bị mất có thể giải thích được rồi. Cólẽ giữa gã và Dư Mỹ Phân xuất hiện tranh chấp, cho nên gã muốn hủy diệtchứng cứ, việc này có nghĩ rằng gã có đầy đủ động cơ sát nhân. Cho nên anhmuốn xì gà của gã, là muốn so sánh dấu tay của gã đúng không?" Diệp Hirốt cuộc tỉnh ngộ, nhưng lập tức bắt đầu lo lắng vấn đề mẫu so sánh, "Nhưngdấu tay chúng ta lấy được ở hiện trường, chứng minh đều thuộc về nạn nhân,anh không có ý đồ với thi thể đó chứ?"


"Vậy phải xem Cố Phi Phi có năng lực thần kỳ này không!" Hàn Ấn cườigật đầu, phất tay về phía trước, "Đi thôi, đến phòng pháp y!"


"À, đúng rồi, anh thấy thế nào gọi là tranh chấp 'Phái Viết Thay'?" DiệpHi khởi động xe, thuận miệng hỏi.


Hàn Ấn suy nghĩ một chút, nói: "Tiểu thuyết của tác giả kia, tôi chưa từngxem qua, vị được gọi là chuyên gia kia, tôi cũng không hiểu rõ lắm, songchúng ta là cảnh sát, đương nhiên phải tuân theo chứng cứ, không có chứngcứ thì bất cứ chỉ trích nào cũng không cấu thành sự thật."


"Lập trường rất rõ ràng dứt khoát! Tiểu cảnh sát!"


Diệp Hi cười trêu ghẹo, dùng sức giẫm chân ga, ô tô lao vút ra. Trongnháy mắt này, Hàn Ấn dường như nhìn thấy một bóng dáng lướt qua bêncạnh, bóng dáng đó có chút quen thuộc, dường như đã gặp ở đâu đó. . .


Thị cục, phòng giải phẫu pháp y.


Đối với thỉnh cầu của Hàn Ấn và Diệp Hi, Cố Phi Phi dường như đã sớmdự liệu được, cho nên cô vẫn chưa nóng lòng tiến hành giải phẫu trước.Lúc này, cô và các trợ thủ đang dùng ống chất dẻo dựng một khung sườnhình chữ nhật, trên khung sườn cài lên tấm phim nhựa, đem thi thể Dư MỹPhân cùng một loại "Chất kết dính cường lực" đã đun nóng, cùng bịt kín bêntrong.


Loại phương pháp lấy dấu tay trên thi thể này, trong phòng thí nghiệmpháp y nước ngoài dùng khá thường. Chất kết dính cường lực là doCyanoacrylate chế thành, lợi dụng khói đặc do hơi nóng tản ra, bám vào trênmặt dầu trơn của dấu tay, lại thông qua thuốc màu để vân tay hiện ra. Cáinày không sai biệt lắm với quốc nội dùng keo 502 làm thành phần chủ yếu,nguyên lý chế thành giấy lọc dấu tay ẩn trong da hiện ra, nhưng có tình trạngthi thể xét thấy không đủ lý tượng, cho nên sử dụng phương pháp đầu. Bởi vìvật chất trên dấu tay giống vật da bài tiết, bình thường lấy dấu tay trên cơ thểngười là chuyện vô cùng khó khăn, huống chi lúc này đã là một cái xác bắtđầu thối rữa, đối với kết quả cuối cùng, Cố Phi Phi tỏ vẻ không thể lạc quan.


Nhìn làn khói màu trắng đang tràn ngập trong khối bọc kín, dần dần nồngđậm, tim mọi người đều treo giữa không trung. Nếu trên thi thể có thể lấyđược dấu tay, cũng ứng với của Mưu Phàm, vậy gã rất có thể chính là hungthủ giết chết Dư Mỹ Phân, thậm chí cũng là hung thủ của "Án bằm thây 1.4", có thể tưởng được, kết quả dấu tay này quan trọng cỡ nào với tổ chuyênán. Bởi vì loại phương pháp này, cần thời gian khá lớn mới có thể nhìn thấykết quả, cho nên một đêm này đối với tổ chuyên án mà nói là một đêmkhông ngủ. Lực lượng nòng cốt của tổ chuyên án như Diệp Hi, Hàn Ấn, PhóTrường Lâm, Khang Tiểu Bắc, Diêu Cương, họ đều tề tụ ngoài phòng giảiphẫu lo lắng chờ đợi. . .Khang Tiểu Bắc hình như càng thêm khẩn trương.


Trong tay cậu ta không ngừng nghịch điện thoại di động, khi thì đưa điệnthoại di động đến bên tai, lại thẫn thờ buông xuống, khi thì cáu kỉnh bướcqua bước lại, miệng lẩm bẩm.


Thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách của cậu ta, Hàn Ấn kéo cậu ta sang mộtbên, quan tâm hỏi han: "Cậu làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"


"Không có gì." Khang Tiểu Bắc khó xử cười cười nói, "Hai ngày này bậnrộn, không rảnh đón Tinh Tinh tan ca, cô ấy gần đây đều tan ca rất muộn, emcó chút không yên lòng."


"Vậy gọi điện thoại cho cô ấy."


"Gọi rồi, điện thoại tắt máy."


"Gọi điện thoại về nhà cô ấy hỏi xem chẳng phải sẽ biết sao?"


Khang Tiểu Bắc nhìn đồng hồ, cắn môi nói: "Thôi, đã trễ thế này, khôngnên quấy rầy cô chú, có lẽ điện thoại di động em ấy hết pin rồi.". . .Khoảng 3 giờ sáng, đã có kết quả: Gần động mạch chủ cổ tay phải của DưMỹ Phân lấy ra được một mảnh dấu tay, sau khi so sánh cùng dấu tay trên xìgà của Mưu Phàm hoàn toàn tương xứng.


Xuất phát từ thái độ cẩn thận có trách nhiệm, Cố Phi Phi tỏ vẻ sẽ trở vềhiện trường xảy ra án, làm mô phỏng thực địa một lần, mới cho ra kết luậntương đối chính xác, mà dựa vào kết quả dấu tay tổ chuyên án đã có thểchính thức lấy lệnh triệu tập Mưu Phàm rồi

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro