Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 26: Xin lỗi Em!

Dụ Ngôn phóng xe băng băng trên đường lộ mang cõi lòng dậy sóng, lo lắng cho người phụ nữ cô yêu nhưng vốn dĩ không biết địa chỉ hiện tại của nàng ở đâu làm sao có thể đến được. Cô liên tục gọi điện đều không có tín hiệu trả lời, mãi lúc sau đầu dây bên kia mới vang lên tiếng nàng. Dụ Ngôn nóng lòng liền nhanh chóng đi thẳng vào trọng tâm khiến Hứa Giai Kỳ không khỏi bất ngờ.

- Hứa lão sư, cô đang ở đâu?

- Dụ Ngôn? Tôi đang trên đường về nhà....

- Được rồi. Em đến ngay!

Chưa đầy 10 phút sau đã thấy Dụ Ngôn đứng trước cửa, Hứa Giai Kỳ lúc bấy giờ vừa ra khỏi taxi đã bị thân ảnh bé nhỏ kia làm cho kinh ngạc. Cô vừa nhìn thấy nàng đã ngay lập tức chạy lại, hai tay nắm chặt lấy vai, ánh mắt thập phần lo lắng nhìn thẳng vào Hứa Giai Kỳ , giọng hơi run lên vì lo sợ.....

- Hứa lão sư, cô có sao không? Vương Minh Trung hắn có làm gì cô không?

- Dụ Ngôn....

Thời khắc này Hứa Giai Kỳ lại bị hành động của Dụ Ngôn làm cho khóe mắt long lanh, tưởng chừng như dòng lệ có thể tuôn trào ngay tắp lự.

- Trả lời em đi! Cô không sao chứ?

Ánh mắt vẫn kiên định nhìn nàng muốn chờ đợi câu trả lời thỏa đáng.

- Tôi không sao rồi, em không cần lo lắng đâu.

Dụ Ngôn quan sát từ đầu đến chân quả thật Hứa Giai Kỳ vẫn còn lành lặn, thông qua sắc mặt có thể thấy nàng thật sự không mệnh hệ gì. Cô thở phào nhẹ nhõm, sau là nhận thấy những hành động này thật hết sức lỗ mãng và vô lý. Một người bình thường làm sao có thể quan tâm thái quá đến thế chỉ có thể là Hứa Giai Kỳ thì Dụ Ngôn cô mới mất hết lý trí như vậy.

Cảm thấy bản thân quá thất thố, Dụ Ngôn sau khi an tâm về người trước mặt liền lập tức tạm biệt quay về thế nhưng nữ nhân kia không biết vì cớ gì lại vô tình kéo tay cô lại. Dụ Ngôn hơi bất ngờ nhìn xuống, Hứa Giai Kỳ đã nhanh chóng thu hồi lại đôi tay, vẻ mặt hơi lúng túng, ngại ngùng buông lời...

- Dụ Ngôn, nếu đã đến rồi thì em vào nhà chơi một lát rồi về.

Dụ Ngôn sửng người, nàng là đang mời cô vào nhà sao? Là tỉnh hay là mơ vậy chứ? Không nhanh không chậm cô theo chân nàng vào nhà, tuy không phải lần đầu tiên Dụ Ngôn đến đây nhưng hôm nay lại vào thời điểm đêm hôm thế này, quả thật có chút....ám muội. Đôi gò má không hẹn mà đỏ ửng vô tình để Hứa Giai Kỳ trông thấy, nàng nhìn thấy biểu tình kia lập tức bật cười, bàn tay trắng nõn nhẹ đặt xuống bàn một đi nước ấm, ánh mắt nàng nhìn cô ôn nhu, dịu nhẹ càng khiến Dụ Ngôn cứ muốn đắm chìm mãi không nguôi.

- Em uống nước đi.

Dụ Ngôn cầm ly nước lên hớp một hơi nhằm che đi sự ngại ngùng trên khuôn mặt, lúc này Hứa Giai Kỳ mới chậm rãi cất lời.

- Em vì sao lại chạy đến đây tối như vậy? Lẽ nào vì cuộc gọi ban nãy?

Những khuất mắc trong lòng cô giờ đây đã có thể giải thích từ câu hỏi này...

- Thật xin lỗi, em không cố ý nghe lén nhưng lúc ấy điện thoại của cô vẫn còn tín hiệu cho nên em đã vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa cô và giáo sư Vương....

- Vì thế em có linh cảm không lành nên đã lập tức chạy đi tìm tôi? Phải không?

Chưa đợi Dụ Ngôn dứt câu, Hứa Giai Kỳ đã trả lời hộ. Cô gật đầu nhẹ, Hứa Giai Kỳ nở nụ cười nhìn cô ấm áp. Ánh mắt nàng càng thập phần trìu mến, ôn nhu tựa hồ chỉ dành riêng cho Dụ Ngôn lúc này.

- Thực sự cảm ơn em, Dụ Ngôn.

- Hứa lão sư, giáo sư Vương thực chất đã......

- Được rồi, chuyện qua rồi. Vốn dĩ không có gì nghiêm trọng nên em đừng để tâm nữa, được không?

Trước sự kiên định của nàng, Dụ Ngôn cũng thôi không muốn chấp niệm nữa nhưng từ sâu trong lòng cô vẫn còn ẩn khuất và tức giận vô cùng. Nam nhân dù mang vẻ ngoài tốt đẹp, hào nhoáng đến đâu bản chất cốt lõi cũng là một loài khát máu, tham lam và ích kỷ.

Thời gian trôi đi đã đến lúc Dụ Ngôn nên trở về, cô chào tạm biệt nàng rồi rời khỏi căn hộ. Khoảnh khắc Dụ Ngôn bước đi đã không hay biết rằng sau lưng cô có một ánh mắt luyến lưu, áy náy đến vô hạn. Trong cõi lòng Hứa Giai Kỳ luôn vang lên lời nói sâu thẳm mà mãi mãi Dụ Ngôn cô không thể nghe thấy...."Dụ Ngôn, xin lỗi em".

~~~~~

Về đến nhà đã 11 giờ đêm, Dụ Ngôn bước vào phòng liền lập tức bị bất ngờ liên tiếp. Khổng Tuyết Nhi vẫn ngồi ở đó, đôi mắt sầu bi mang nặng niềm tâm tư cất giữ, nghe tiếng mở cửa nàng ngước mắt lên nhìn cô. Sắc mặt lúc này đã có chút biến hoá, khẽ nở nụ cười chào đón Dụ Ngôn như mọi lần nhưng.....làm sao trái tim Dụ Ngôn cô lại chợt thấy quặng thắt thế này.

Hôm nay là sinh nhật của Tuyết Nhi ấy vậy mà món quà chưa kịp trao cho tỷ ấy đã vội vàng chạy đi. Dù bản thân biết rõ, tình cảm mà Khổng Tuyết Nhi dành cho mình là trên mức bình thường và càng hiểu rõ hơn khi tình cảm đó cô sẽ không bao giờ có thể hồi đáp thế nhưng lại vô tình làm tổn thương người con gái ấy hết lần này đến lần khác. Thà rằng nàng trách mắng, đánh chửi cô còn hơn luôn dịu dàng, quan tâm như thế, điều đó không khiến Dụ Ngôn nhẹ nhàng mà chỉ càng làm cô thêm cắn rứt. Dụ Ngôn tiến lại gần cất tiếng....

-Tuyết Nhi, em nghĩ chị đã về nhà rồi.

- Chị đợi em!

Ba từ vừa thốt ra kia khiến cô khó xử, cô muốn ôm nàng thật chặt nhưng lại sợ sẽ khiến nàng mang hy vọng tương tư. Đã có lúc Dụ Ngôn cô thừa nhận mình ích kỷ khi nửa muốn giữ khoảng cách với Khổng Tuyết Nhi, nửa muốn ở gần nàng như tri kỷ.

Thế nhưng cuộc đời đâu cứ mãi theo ý ta nguyện ước, Tuyết Nhi là người con gái tốt và nàng xứng đáng có được hạnh phúc trọn vẹn. Chỉ tiếc là người mang lại hạnh phúc cho nàng mãi chẳng thể là Dụ Ngôn.

-Kha Kha, cậu ta về rồi sao?

- Ừm...lúc em bỏ đi, cậu ấy cũng lập tức rời khỏi.

Dụ Ngôn gật đầu mấy cái sau đó cũng chuyển chủ đề.

- Hôm nay cũng khuya rồi hay là chị ở lại đây đi, ngày mai hẳn về.

- Chị ở lại không sao chứ?

- Tất nhiên. Chị mau vào phòng em nghỉ ngơi đi, em sang phòng kế bên được rồi.

Không khó nhận ra trên nét mặt Khổng Tuyết Nhi hiện tại đang thập phần vui vẻ và háo hức. Nàng vui vì Dụ Ngôn là đang lo lắng cho nàng nên mới muốn giữ nàng ở lại. Rất nhanh sau đó, Khổng Tuyết Nhi đã ngay lập tức nắm lấy tay của Dụ Ngôn lắc lắc, bày ra vẻ mặt nũng nịu thập phần đáng yêu.

- Nhưng chị sợ....em ngủ cùng chị được không?

- Không phải hôm trước chị cũng ngủ phòng em một lần đó sao? Ngốc, sợ gì chứ?

- Hôm trước là vì say nên không cảm thấy sợ còn hôm nay rõ ràng tỉnh táo mà....

Trước sự bướng bỉnh của mỹ nhân trước mặt, Dụ Ngôn cư nhiên lại bật cười cảm thấy sao người này lại vô lý đến thế. Nhưng dù gì chăng nữa hôm nay cũng là sinh nhật nàng thôi thì chấp nhận theo yêu cầu của nàng vậy. Cũng không có gì quá đáng chỉ là ngủ cùng không hơn không kém.

Mọi chuyện coi như đã an bày đâu vào đấy, Dụ Ngôn nằm trong phòng nghịch điện thoại, Khổng Tuyết Nhi thì vừa tắm rửa xong xuôi nhưng vốn không mang theo y phục cho nên đành mượn đỡ chiếc áo sơ mi form rộng của Dụ Ngôn mà mặc tạm.

Bước vào phòng là một mỹ nhân với mái tóc dài xoã nhẹ trên bờ vai, chiếc áo sơ mi rộng hơi trễ vai một tí để lộ một khoảng da thịt mềm mại còn vương vài giọt nước long lanh. Dụ Ngôn nhìn người trước mặt không tránh khỏi những hình ảnh đen tối cứ liên tục hiện ra trong đầu. Sao lại giống như đêm động phòng vậy nè??? Mùi hương trên cơ thể Khổng Tuyết Nhi phảng phất đưa vào sống mũi Dụ Ngôn vô tình làm cô thoáng đỏ mặt. Khổng Tuyết Nhi tiến lại gần nhìn cô trìu mến, nàng nở nụ cười đẹp như tiên nữ trong bộ cánh thiên đình kiêu sa....

- Dụ Ngôn, chúng ta đi ngủ thôi.

- Hả! À....ngủ thôi ngủ thôi.

Dụ Ngôn khoảnh khắc đó không giấu được vài tia lúng túng, trái tim cũng vì thế mà gia tăng nhịp đập lên thập phần. Những tưởng sẽ yên ổn cứ vậy mà ngủ nhưng thật không ngờ vừa nằm xuống đã bị cánh tay của người bên cạnh ôm chặt. Cô bị hành động kia làm cho cả kinh lập tức xoay đầu qua đã nhìn thấy ánh mắt của Khổng Tuyết Nhi đang hiện lên những giọt long lanh ướt lệ. Thật không thể phủ nhận một trong những vũ khí mạnh nhất của phụ nữ chính là nước mắt.

Đành yên lặng nhắm mắt cố gắng ru mình vào giấc ngủ nhưng cảm giác này....bây giờ lại đến càn quấy. Bầu ngực căng tròn của Khổng Tuyết Nhi đang áp vào lưng Dụ Ngôn, qua lớp vải mỏng manh có thể cảm nhận được từng nhịp thở đều đặn từ nó. Hai má Dụ Ngôn không hẹn mà đỏ lên trông thấy, suốt cả đêm hôm đó thời khắc nào Khổng Tuyết Nhi còn ôm với tư thế này thì thời khắc đó Dụ Ngôn sẽ chẳng thể chợp mắt nổi một giây.

Dụ Ngôn cô thề suốt đời này sẽ không bao giờ để bản thân mình phải dại gái thêm bất kỳ lần nào nữa. Nữ nhân Khổng Tuyết Nhi kia quả nhiên rất biết cách câu dẫn họ Dụ ngốc nghếch mà.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro