
Chương 135. Chú cùng cháu về nhà đi
Rốt cuộc kết thúc rồi sao, Lộc Nhung mơ hồ nghĩ. Cơ thể cô mệt mỏi đến mức ngay cả các đầu ngón tay cũng khó mà rung rẩy được.
Nghỉ ngơi một lát, người đàn ông rút ra con cặc mềm đi một nửa, trên đó còn dính hỗn hợp tinh dịch trắng và dịch dâm của cô gái. Hắn trấn tĩnh hơi thở hỗn loạn, một tay cởi áo trên, tay kia banh mông thịt đỏ ửng vì bị đụ của cô gái, cẩn thận lau chùi chỗ riêng tư cho cô.
“Sẽ hơi đau một chút.”
Lộc Nhung nghe thấy lời nhắc nhở trầm thấp của đối phương, khẽ gật đầu. Khi cô đang do dự không biết nên mở lời như thế nào, người đàn ông lại nói:
“Báo cảnh sát hay làm gì, tùy cô.” Hắn để lộ nửa thân trên cường tráng, lau sạch sẽ cho cô gái. Sau khi thả chiếc váy mà lúc trước bị hắn vén lên thắt vào eo cô xuống, sau đó hắn mới dùng miếng vải bẩn thỉu lau qua loa con cặc và bụng mình. “Vừa hay tìm một chỗ để ăn ké bánh trung thu .”
Đôi mắt ngoài khẩu trang vẫn nhìn cô gái. Mí mắt khẽ nâng, lông mi đổ xuống tạo thành một bóng râm.
Mặc dù thủ đoạn của hắn có hơi quá đáng, nhưng hắn vẫn chú ý không làm bẩn váy của cô. Giờ kéo xuống che lại, hoàn toàn không nhìn ra điều gì kỳ lạ.
Rõ ràng lúc làm càn trên người cô, hắn mạnh mẽ và đáng sợ vô cùng, nhưng vừa kết thúc, hắn lại ôn nhu một cách khó hiểu, thậm chí có chút tội nghiệp .
“Chú không có nơi để ở sao?” Giọng Lộc Nhung thật nhỏ, nhẹ nhàng.
Người đàn ông trầm mặc, tần suất phập phồng của khẩu trang chậm lại: “Ừm, giống như mèo hoang.”
Mèo hoang à. Lộc Nhung lẩm bẩm trong lòng, đồng thời đánh giá bộ dạng của người đàn ông, mặc dù chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt.
Lòng trắng mắt của đối phương chiếm phần nhiều, theo cách nói bình thường là bạc tình, lạnh nhạt. Hơn nữa, không giống đồng tử nâu sẫm của người thường, tròng mắt của người đàn ông đen nhánh vô cùng, sâu thẳm như xoáy nước. Bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ bị mê hoặc.
Huống hồ, nếu không phải bị mê hoặc, làm sao cô lại đưa ra yêu cầu như thế chứ.
“Chú cùng cháu về nhà đi.”
Thời gian người đàn ông trầm mặc càng lâu hơn. Hắn đưa tay lên che môi, không biết là đang nhịn cười hay làm gì: “Nhặt ông đây về nhà, không sợ đụng độ ba ba của cháu sao?”
“Không sợ, nhà của chúng cháu là do cháu quyết định.” Lộc Nhung kéo tay hắn đặt lên eo mình . Cô thích da thịt mình dán vào người đàn ông, ngay cả khi không quan hệ.
“Nhà của chúng ta khi nào em lại quyết định rồi.” Tần Bắc Phong không giả vờ được nữa, tháo khẩu trang xuống, cong eo hôn cô.
Bị bịt kín hồi lâu, nửa khuôn mặt dưới của người đàn ông đều đầy mồ hôi nóng. Lộc Nhung cũng không ngại, tận hưởng nụ hôn dịu dàng của anh, nheo mắt rên rỉ, giọng nói tràn đầy vẻ lười biếng đắc ý: “Từ trước đến nay vẫn vậy.”
“Phải, phải, phải.” Cảm nhận được tâm trạng của cô, Tần Bắc Phong phụ họa, chóp mũi nhẹ nhàng cọ cọ cằm nhỏ xinh của cô.
“Làm bộ làm tịch.” Không chấp nhận sự cúi đầu làm hòa của anh, nợ vẫn phải tính, Lộc Nhung vỗ một cái lên cơ ngực anh: “Mèo lớn quá đáng!”
“Bảo bảo không thấy sướng sao?” Tần Bắc Phong hỏi ngược lại.
Lộc Nhung bĩu môi, không phản bác được.
“Sau này còn chơi kiểu này nữa.” Tần Bắc Phong lộ ra một nụ cười . Khóe mắt anh chú ý tới chiếc giày nhỏ ở cách đó không xa. Là do anh đụ quá mạnh, cô gái cố gắng với tới mặt đất nên bị tuột ra.
“Bị chú địt đến bay cả giày.” Chân dài của anh móc chiếc giày về. Người đàn ông quỳ xuống đất với vẻ mặt tự nhiên, để cô gái có thể đỡ lấy mình ổn định, rồi dùng bàn tay to nâng chân nhỏ của cô lên để mang giày vào.
“Anh còn nói, còn nói.” Lộc Nhung tức giận đến mức không muốn mang giày, một chân đạp thẳng vào mặt anh: “Ai bảo anh suốt ngày trưng cái bản mặt đẹp trai ra để hại em.”
Bàn chân trắng nõn nhỏ xinh đạp thẳng vào mặt. Tần Bắc Phong hoàn toàn không có ý định né tránh, vui vẻ đón lấy, chuẩn bị hôn lên mu bàn chân.
Móng vuốt mèo con, hắn có thể nuốt bốn cái cùng lúc.
Người này thật sự không còn chút xấu hổ nào. Lộc Nhung bất lực, mặt không cảm xúc thò tay vào túi váy. Giờ báo cảnh sát vẫn còn kịp, hôm nay cô muốn đại nghĩa diệt thân.
Đáng tiếc, chiếc điện thoại màu hồng móc ra lại hết pin.
“Tha cho anh lần này.” Lộc Nhung bày ra vẻ mặt mà cô tự cho là hung dữ
“Dùng của anb.” Tần Bắc Phong cười khẽ, đưa chiếc điện thoại màu đen đang duy trì trạng thái ướt dầm dề qua. Trong miệng hắn còn lẩm bẩm: “Không biết có khởi động được không, em cao trào một lần tốn năm con số, thật quý giá đó.”
“Mèo lớn.”
“Hửm?”
“Tay.”
“Kỳ thật bảo bảo thích cắn thì có thể cắn cặc... Á.”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro