
c189-190
Gian Khách
Tác giả: Miêu Nị
Quyển 2: Tiếng Chuông Ở Thượng Lâm
Chương 188: Một chiêu, tuyệt trần (B) (1).
Nhóm dịch: Địa Ngục Môn
Nguồn: Vip.vandan
Share by các Mạnh Thường Quân
Bấm vào đây để xem nội dung.
Trên màn hình, con robot màu trắng ý đồ dùng hệ thống hỏa lực tầm xa để ngăn cản con robot màu tím tiếp cận thân thể mình. Thế nhưng đối mặt với tốc độ phản ứng khủng bố của con robot Tử Hải cùng với năng lực điều khiển cường hãn của gã phi công, những tia sáng đại biểu cho luồng hỏa lực kia, nhìn qua có vẻ như là yếu ớt cùng với vô dụng…
Đây chính là điểm đáng sợ của loại robot song động cơ thế hệ mới. Dưới sự đảm bảo mạnh mẽ của tính cơ động siêu cường thì hệ thống hỏa lực hiện tại của vũ trụ bỗng chốc trở thành lạc hậu. Nếu như tốc độ đạn bắn ra từ súng máy hay là tốc độ bám sát của hệ thống tên lửa đạn đạo không thể vượt qua được tốc độ tránh né của con robot thì nói gì tới chuyện làm bị thương nó hay tiêu diệt nó đây?
Trên màn hình, con robot Tử Hải màu tím bắt đầu di chuyển với một tốc độ kinh hoàng chỉ để lại một vệt tàn ảnh. Điều này cũng ngầm chỉ ra cho tất cả những người đang ngồi trong phòng ngội nghị tại căn cứ Cựu Nguyệt hay những người đang ngồi tại căn phòng chỉ huy, sau này trong chiến tranh thực tế, trừ phi là dưới làn hỏa lực che phủ dày đặc hoặc là tấn công bằng vũ khí quang năng định vị siêu chuẩn xác của các Chiến hạm Vũ trụ, nếu không thì không có bất cứ cách nào bao vây con robot MX, hoặc là tấn công được nó cả. Nó sẽ trở thành thứ vũ khí chiến đấu siêu cấp!
Sự kích động của đám Công Trình Sư chỉ thoáng qua trong giây lát. Thương Thu nhìn chăm chú vào màn hình, hai tay vẫn không ngừng ra sức nắm chặt cây bút. Con robot Tử Hải lúc này đã tiến đến trước mặt Tiểu Bạch Hoa, cô cực kỳ lo lắng, không hiểu con robot của Quả Xác có thảm bại bởi một kích này hay không. Nhưng điều làm cho cô cảm thấy kinh ngạc hơn nữa là người phi công điều khiển Tử Hải không ngờ chỉ mất có 2 ngày 2 đêm đã có thể nắm bắt và điều khiển được hệ thống song động cơ một cách hoàn mỹ đến như thế, hoàn toàn phát huy được hết những ưu thế tốc độ của con robot thế hệ mới, đồng thời cũng từ bỏ phương thức chiến đấu cũ kỹ của Quân Đội Liên Bang, không tấn công tầm xa mà là đánh trực diện…
Con cháu Phí Thành Lý Gia quả đúng là những thiên tài trên chiến trường.
Và cũng chỉ có chiến sĩ robot thiên tài như thế mới dám từ bỏ hoàn toàn phương thức điều khiển robot cố hữu ngay trong trận thực chiến đầu tiên. Chỉ dựa vào những trực giác đến từ bản năng mà có thể ngay lập tức thay đổi phương pháp chiến đấu, đưa tính cơ động của con robot song động cơ phát huy lên đến tận cùng. Không còn phải nghi ngờ gì nữa, sự lựa chọn này đã hoàn toàn chứng tỏ sự bình tĩnh vượt quá người bình thường cũng như sự tự tin mạnh mẽ mãnh liệt vào thực lực bản thân của cái tên điên ở bên trong Tử Hải kia.
Tất cả quân nhân cũng như các Nhân viên Kỹ thuật đang chăm chú theo dõi trên màn hình trong căn phòng chỉ huy đều há hốc miệng kinh ngạc nhìn cái bóng màu tím tuyệt đẹp, nhìn cái tốc độ của con robot mà trình độ khoa học kỹ thuật hiện tại của Liên Bang chưa bao giờ chế tạo ra được, căn bản là không kịp đưa ra bất cứ phản ứng gì, số liệu truyền về cũng không kịp tiến hành phân tích. Trong ý thức, tất cả cùng đưa ra một phán đoán rằng, trận chiến giữa hai con robot mặc dù chỉ mới bắt đầu nhưng có lẽ cũng đã sắp kết thúc rồi.
Cả những vị đại lão Quân Đội đang ngồi trong phòng chỉ huy, đã bị tốc độ của con robot màu tím kia làm cho kinh ngạc đến mức phải đứng bật dậy, trong lòng cũng có suy nghĩ ấy.
Phi công của Quả Xác cho dù có là phi công vương bài xuất sắc nhất của Quân đội Liên Bang, thì trước đòn tấn công trực diện cuồng bạo nhanh chóng của Tử Hải thì cũng không thể nào đưa ra phản ứng chính xác nhất được. Con robot màu trắng vẫn ngang ngạnh dùng hỏa lực tầm xa để đối phó với cận chiến chỉ trong một giây nữa thôi cũng sẽ giống như cái tên Tiểu Bạch Hoa của nó vậy, tan thành trăm mảnh trong lớp chân không của Sơn mạch Tạp Kỳ trên Cựu Nguyệt.
Cánh tay robot mạnh mẽ che khuất ¼ tầm nhìn. Cái vỏ ngoài tím bóng loáng phản chiếu lại toàn bộ ánh sáng chiếu rọi xuống từ hằng tinh. Các hệ thống cấu kiện của các đốt ngón tay đang co chặt lại, cùng với các cấu kiện truyền lực màu tím hiện ra mỗi lúc một rõ nét hơn, mỗi lúc một lớn hơn.
Hứa Nhạc mãi đến lúc này vẫn luôn cho rằng Lý Cuồng Nhân chỉ có thời gian 2 ngày để tiếp xúc với robot, không thể nào quen thuộc hơn so với mình được. Nhưng khi nhìn thấy một màn này, hắn tự biết mình đã sai lầm rồi. Trong hoàn cảnh như thế này, dù có tốc độ phản ứng của phi công nhanh nhất trong Quân đội Liên Bang thì e rằng cũng không kịp điều khiển cho Tiểu Bạch Hoa làm ra bất cứ phản ứng chính xác nào.
Nhưng hắn thì có thể. Bởi vì thần kinh của hắn so với người bình thường còn mạnh mẽ hơn, bởi vì tốc độ phản ứng của hắn nhanh hơn người bình thường rất nhiều. Trong khoang điều khiển u ám, các ngón tay của hắn rất nhanh lướt trên màn hình cảm ứng, đồng thời một luồng lực lượng ấm áp từ trong cơ thể cũng trong khoảnh khắc bắt đầu bùng phát, thông qua hệ thống cảm ứng ý nghĩ đang mặc trên người, truyền những tín hiệu chuẩn xác nhất lên đưa vào hệ thống điều khiển điện tử của con robot.
Nắm đấm bằng hợp kim của con robot Tử Hải giáng xuống, mang theo toàn bộ tốc độ và sức mạnh, tựa hồ như không thể nào né tránh.
Vì vậy robot Tiểu Bạch Hoa cũng không né, mà trong cái khoảng khắc nắm đấm hợp kim chuẩn bị đánh đến thì cẳng chân bên trái của nó hơi lùi lại một bước, cánh tay máy bên phải cũng nhanh chóng tung ra một cú đấm nhanh như chớp.
Trong môi trường chân không, nắm đấm của Tử Hải không có khả năng tạo ra những âm thanh xé gió, nhưng cái nắm đấm phá không ấy trong mắt tất cả những người đang theo dõi nhất cử nhất động trên chân núi Sơn mạch Tạp Kỳ thì lại mang theo vô số bá khí lẫn sát ý.
Con robot Tiểu Bạch Hoa cũng đã cử động, nhưng lại thực hiện một cái động tác vô cùng vội vàng không tính toán, giống như cái cử động uốn lượn của lưng áo khi gió thổi qua vậy.
Nhưng cái động tác uốn mình tưởng như không tính toán ấy chỉ trong khoảng thời gian của một nháy mắt, đã đủ cho nắm đấm của Tử Hải vừa kịp sượt qua ngực trái của Tiểu Bạch Hoa, liền phải trực tiếp đối diện với một nắm đấm của một cánh tay máy không biết từ nơi nào phóng đến.
Hai nắm đấm hợp kim nặng nề chạm mạnh vào nhau. Trong khoảng khắc này, dường như có thể nhìn thấy lớp vỏ hợp kim rắn chắc bên ngoài, dưới tác động của một kích va chạm này, đang dần dần biến dạng, lộ ra những cấu kiện phức tạp bên trong.
Lúc hai nắm tay bằng hợp kim nặng nề của hai con robot va chạm với nhau, không có bất cứ âm thanh nào phát ra, nhưng hình ảnh này trong mắt tất cả mọi người, lại giống như là vang rền một tiếng sấm chói tai, khiến ai nấy cũng phải bừng tỉnh.
- Động tác phi tiêu chuẩn.
Trong căn phòng chỉ huy dưới mặt đất, Chủ nhiệm Khoa Cơ Khí của Học Viện Quân Sự I được mời đến quan chiến, hai tay nắm chặt lan can, đồng tử nháy mắt co rút lại, nhìn chằm chằm vào màn hình lớn vừa diễn ra pha va chạm đầu tiên của hai con robot, trầm giọng nói:
- Toàn bộ đều là những động tác phi tiêu chuẩn.
Không một ai để ý xem ông ta đang nói gì, tất cả mọi người đều đang trừng mắt há hốc mồm chăm chú quan sát trên màn hình lớn. Nếu như nói Trung Tá Lý Phong điều khiển con robot Tử Hải với thân phận là truyền nhân của Quân Thần đại nhân, có thể phát huy toàn bộ công năng của con robot thế hệ mới trong một thời gian ngắn là một sự kiện kinh ngạc, khiến người ta phải cảm thán, thế nhưng vẫn có thể khiến người ta chấp nhận được. Còn việc viên phi công điều khiển con robot màu trắng của Công ty Quả Xác, trong những giây phút ngắn ngủi cuối cùng lại có thể làm ra một phản ứng hiệu quả như vậy, mặc dù có chút chật vật, thế nhưng cũng đã ngăn chặn thành công một kích bá đạo đầy sức mạnh của Tử Hải, điều này quả thực khiến người ta không dám tin cả vào mắt mình.
- Phản ứng này cần tốc độ cử động tay nhanh đến cỡ nào?
Đại bộ phận những người ngồi trong sảnh chỉ huy đều là nhân sĩ chuyên nghiệp trong ngành. Mặc dù bọn họ đều không đích thân điều khiển qua con robot thế hệ mới, thế nhưng cũng biết thời gian để con robot màu trắng kịp làm ra phản ứng sau thế công mãnh liệt của con robot Tử Hải là rất ngắn. Có thể trong một thời gian phi thường ngắn ngủi như vậy mà có thể liên tiếp đưa ra chỉ lệnh điều khiển, để con robot có thể đưa ra một phản ứng khả thi duy nhất, điều này phải cần đến tốc độ tay và ánh mắt nhạy bén đến cỡ nào?
Những quân nhân của Quân Đội Liên Bang từ trước đến nay khi điều khiển robot, đều phải nghiêm khắc tuân thủ theo các tiêu chuẩn điều khiển đã được quy định rõ ràng. Các tiêu chuẩn này cũng đã được kiểm nghiệm thực tế trên chiến trường. Bất cứ động tác nào vượt qua khỏi những động tác tiêu chuẩn ấy thì trong chiến đấu cũng biến thành những vũ đạo chết chóc, chỉ có đẹp mà không thực tế. Robot quân dụng là những khối kim loại nặng nề có hình dạng con người, nhưng cũng không phải là con người thực sự. Muôn thông qua những đường dây cấu kiện phức tạp để tiến hành điều khiển cỗ máy chiến đấu khổng lồ này, những qui phạm rườm rà như vậy mới chính là phương pháp hiệu quả nhất.
Viên chủ nhiệm Khoa Cơ Khí của Học Viện Quân Sự I nhìn lên màn hình có chút thất thần. Bởi vì ông ta hiểu rõ ràng rằng từ cái tốc độ khởi động của con robot Tử Hải đến cái tốc độ phản ứng tay không thể tin nổi của Tiểu Bạch Hoa, bất luận là phương thức tiến hành hay là kỹ xảo chiến đấu thì những thủ pháp mà hai viên phi công này đang thực hiện hoàn toàn trái ngược với những qui phạm đào tạo mà ông ta đã giảng dạy suốt mấy chục năm nay.
Song động cơ, bốn lần công suất, tính cơ động trước giờ chưa từng có khiến con robot thế hệ mới biến thành một sự tồn tại hoàn toàn mới. Lúc trước ông ta đã lường đến chuyện điều khiển robot robot thế hệ mới sẽ có những thay đổi khác thường, nhưng ông ta không hề nghĩ rằng lại cần phải dùng đến những thủ pháp điều khiển hoàn toàn mới như thế này mới có thể phát huy toàn bộ uy lực của robot.
Quân Thần Lý Thất Phu năm đó một mình tiến vào trận địa của địch. Dùng một con robot kiểu cũ giết chết Hoàng Đế Đế Quốc và rút lui trong biển máu. Kỳ thực rất nhiều người trong Quân Đội đều biết thủ pháp điều khiển robot của ngài Quân Thần nhất định không giống với những phi công vương bài khác, chỉ là loại thủ pháp này không thể nào học được, hơn nữa cũng không thể nào thi triển bằng các loại robot kiểu cũ.
Mãi cho đến trận đối chiến robot kiểu mới ngày hôm nay thì một thế giới hoàn toàn mới mới xuất hiện trước mắt tất cả mọi người. Tất cả những người có mặt trên phòng chỉ huy đều mơ hồ cảm nhận được được một điều gì đó nhưng vẫn còn mờ nhạt chưa rõ ràng. Chỉ có vị chủ nhiệm Khoa Cơ Khí này nhận ra điều này sớm nhất. Sau hôm nay, Liên Bang sẽ phải huấn luyện một thế hệ phi công hoàn toàn mới. Những con robot mang tính cách mạng thì phải được điều khiển bởi những thủ pháp cũng mang tính cách mạng.
Con robot màu trắng của công ty Quả Xác không ngờ vẫn có thể sống sót được sau đòn tấn công mạnh mẽ của con robot Tử Hải, sự thật này làm chấn động tất cả những người có mặt trong sảnh chỉ huy, cũng khiến tất cả mọi người cũng phải bội phục viên phi công đang điều khiển con Tiểu Bạch Hoa kia.
Thương Thu nghi hoặc nhìn con robot màu trắng trên màn hình, đột nhiên cảm thấy con robot mà mình vốn dĩ quen thuộc thời khắc này sao lại trở nên xa lạ đến thế. Cô biết người bên trong con robot phải là Chu Ngọc, nhưng vấn đề là cô đã làm việc cùng với Chu Ngọc một thời gian khá dài, tính cách ôn hòa nho nhã của người con trai này cô rõ hơn ai hết, tuyệt đối không thể có cái phong cách điều khiển trầm mặc như thế này.
Đúng vậy, trầm mặc là dùng để hình dung một loại phong cách, biểu thị sự bình tĩnh đến mức không quan tâm bất cứ điều gì nữa.
o0o
Dưới chân Sơn mạch Tạp Kỳ có bụi bốc lên, hai con robot đang vật lộn trong trạng thái cao tốc. Tốc độ của robot quá lớn lại đứng trong một đám khói bụi nên có chút nhìn không rõ. Trong môi trường chân không mọi thứ hoàn toàn im lặng, cũng không nghe thấy bất kỳ tiếng va chạm nào. Chỉ thỉnh thoảng lóe lên một vài tia lửa cùng những chấn động biểu lộ uy lực.
Ba ngón tay trên bàn tay trái của Hứa Nhạc nhanh nhẹn ấn xuống phím di chuyển, cảm nhận rõ những chấn động mạnh mẽ mà con robot mang lại. Hai mắt hắn nheo lại thành hai đường kẻ nhỏ, quan sát những hình ảnh hiện lên trong mũ giáp, không ngừng thông qua việc nạp thông thông tin trên màn hình cùng hệ thống điều khiển cảm ứng để tránh từng đợt tấn công, đợt sau mạnh hơn đợt trước từ con robot Tử Hải.
Mãi cho đến lúc được tiếp xúc trực tiếp thì hắn mới cảm nhận được để Lý Cuồng Nhân điều khiển robot Tử Hải là một việc đáng sợ đến nhường nào. Tính cơ động của hệ thống song động cơ được hắn phát huy đến cực điểm. Ngay từ lúc giáp mặt, đối phương đã không để cho hắn có cơ hội nào để thở dốc. Nắm đấm hợp kim mang theo hơi thở mạnh mẽ, theo một tuyến đường xảo quyệt, nhằm thẳng vào những khu vực hiểm yếu mà tấn công. Nếu như không phải là trong một giây cuối cùng hắn đều kịp có những phản ứng kịp thời thì e rằng bây giờ Tiểu Bạch Hoa đã nằm đo đất, chịu thua đầy nhục nhã.
Dracupi
27-01-2011 06:14 PM
Gian Khách
Tác giả: Miêu Nị
Quyển 2: Tiếng Chuông Ở Thượng Lâm
Chương 188: Một chiêu, tuyệt trần (B) (2).
Nhóm dịch: Địa Ngục Môn
Nguồn: Vip.vandan
Share by các Mạnh Thường Quân
Bấm vào đây để xem nội dung.
Cuộc chiến giữa hai con robot trên thực tế đã không còn theo hình thức robot chiến đấu trước đấy mà giống như những cao thủ trong Quân Đội đang thi đấu kỹ thuật cận chiến, cũng giống như cả những kẻ giang hồ vác đại đao chém người trong đêm tối. Một phong cách trực tiếp và tanh mùi máu. Vấn đề nằm ở con robot Tử Hải mà Lý Cuồng Nhân điều khiển đã hoàn toàn phát huy hết tốc độ của robot kiểu mới. Dùng một động tác chiến thuật tiêu chuẩn hoàn mĩ để làm ra đòn tấn công liên hoàn phi tiêu chuẩn. Tạo ra một cảm giác dâng trào không ngơi nghỉ như tràng giang đại hải vậy.
Sạch sẽ linh hoạt, mạnh mẽ vô bờ, lừng lẫy khí phách… Trong khí phách còn tràn ngập một hơi thở điên cuồng. Đối diện với một đối thủ màu tím đáng sợ như thế này, con robot màu trắng dưới chân núi vừa may mắn thoát khỏi đợt tấn công đầu tiên thì đã lại rơi tiếp vào đợt tấn công thứ hai trong thế hạ phong, vốn là hoàn toàn không có cơ hội đánh trả.
Bản thân mình không phải là đối thủ của Lý Cuồng Nhân. Trong giây phút ấy Hứa Nhạc nhớ lại câu nói mà Bạch Ngọc Lan đã từng nói với hắn trong căn cứ địa ngầm. Nếu như gặp phải Lý Cuồng Nhân đang trên con robot thì tốt nhất là hãy tránh xa hắn ra.
Lúc ấy, nhận thức của hắn với câu nói này cũng chưa sâu sắc lắm. Thế nhưng giờ phút này, nhìn ánh sáng hằng tinh rọi trên màn hình, nhìn thế tấn công tràn ngập uy lực cùng cảm giác áp bách, hắn chợt hiểu ra rất nhiều.
Đây là gã Trung Tá 16 tuổi của Liên Bang, tựa hồ sinh ra đã là một thiên tài điều khiển robot chiến đấu. Và con robot song động cơ kiểu mới phảng phất dường như là công cụ chiến đấu thiết kế dành riêng cho hắn.
Chỉ có thời gian 2 ngày 2 đêm mà Lý Cuồng Nhân liền đã có thể như là hợp vào làm một với con robot, điều khiển hoàn mỹ đến như vậy, sạch sẽ linh hoạt mau lẹ, xoay nhanh bốn phía đối thủ giống như một trận cuồng phong, khiến đối phương có cảm giác không hít thở nổi.
Nắm đấm kim loại sượt qua bề mặt bên ngoài con robot, vẽ nên một vết hằn sâu hoắm. Từ dưới cái khớp hình cầu chĩa ra một lưỡi dao máy nhọn hoắt chĩa thẳng về phía sườn trái con robot màu trắng. Nơi đó chính là hệ thống chip vi mạch điều khiển của Tiểu Bạch Hoa. Con robot màu trắng trong cái tình cảnh ngặt ngèo ấy chợt uốn mình, hai cái chân máy nặng nề lùi lại phía sau, làm ra một bước lùi tiêu chuẩn.
Những tia lửa bắn ra từ vỏ ngoài con robot rồi vụt tắt trong môi trường thiếu ôxi, tựa như một trận mưa sao băng. Hai con robot cùng đỡ lấy những vũ khí cận chiến của nhau. Lúc này, trên cái vỏ ngoài hợp kim đã xuất hiện một số lỗ hổng đầy tàn nhẫn.
Nhìn thế cục thì có vẻ như robot Tử Hải đã chiếm được ưu thế áp đảo. Nhưng rất kỳ lạ chính là mỗi lần chặn lại được cú đánh trúng vào điểm yếu của con robot màu tím thì dường như con robot màu trắng đều đoán được chiêu tiếp theo mà con robot Tử Hải sẽ đánh vào đâu, trước tiên làm ra động tác né tránh.
Từ lúc khai chiến đến giờ, chẳng qua cũng chỉ vẻn vẹn có ba mươi mấy giây thời gian mà con robot Tử Hải đã hoàn thành vô số đòn tấn công phi tiêu chuẩn khiến người ta phải hoa mắt chóng mặt, đồng thời cũng tạo ra trên cơ thể con robot màu trắng những tổn hại không nhỏ. Nhưng kỳ lạ là vẫn chưa thể hạ gục được con robot màu trắng. Bất luận là những con người đang quan chiến ở phòng chỉ huy hay là bản thân Lý Cuồng Nhân đang lạnh lùng điều khiển Tử Hải thì cục diện này cũng khiến hắn cảm thấy có chút nghi hoặc.
Viên phi công của công ty Quả Xác rốt cục là ai mà trong tình huống này, hoàn cảnh này, cư nhiên có thể chống đỡ lại những đòn tấn công cuồn bạo tốc độ cao của truyền nhân của Phí Thành Lý Gia?
Tiểu Bạch Hoa thương tích đầy mình, thỉnh thoảng còn có thứ chất lỏng màu đen chảy ra, nhìn vô cùng bi thảm nhưng vẫn chưa nhận phải bất cứ đòn tấn công chí mạng nào. Dưới chân Sơn mạch Tạp Kỳ lúc tiến lúc lui, nhưng vẫn mơ hồ theo kịp tốc độ chuyển động của robot Tử Hải, tất cả hình ảnh đều được truyền về đại sảnh chỉ huy.
Việc này cũng chứng minh một điều rằng tốc độ điều khiển tay của viên phi công này mặc dù không thể tạo thành được tốc độ bạo phát khủng khiếp như con robot Tử Hải kia, thế nhưng cũng đã nhanh đến mức khiến người ta phải cảm thán.
Nhưng nếu như cứ tiếp tục chiến đấu như thế này, thì con robot màu trắng đang lay động như đóa bạch hoa trên hoang sơn Cựu Nguyệt chung quy cũng không thể nào duy trì lâu được nữa, thất bại là cục diện đã được định sẵn.
Những người trên căn cứ địa Cựu Nguyệt và phòng chỉ huy cũng không thể nghe thấy bất cứ tiếng động nào nhưng vẫn có thể nhìn thấy những hình ảnh kinh hồn bạt vía kia. Hai gã thanh niên trẻ tuổi trên con robot hơn ai hết càng có thể cảm nhận rõ hơn mỗi một chấn động, mỗi một chỗ tổn thương của robot.
Hứa Nhạc lúc này đã dồn toàn bộ tinh thần, ý chí vào việc điều khiển robot. Luồng khí nóng trong cơ thể hắn đang di chuyển nhanh chóng, giúp hắn nâng tốc độ của con robot lên đến cực hạn, thông qua hệ thống điều khiển cảm ứng ý nghĩ kia. Chỉ có như thế này, hắn mới có thể hoàn toàn phát huy được trạng thái phát huy hết công suất song động cơ của con robot Tiểu Bạch Hoa.
Nói thì nói vậy, nhưng đối mặt với những đòn tấn công không ngừng của Tử Hải, hắn vẫn như trước cảm thấy dường như có một cơn sóng lớn ngập trời đang dồn lên, tựa hồ như bất cứ lúc nào cũng có thể đổ sụp xuống đầu mình.
Hắn không biết cái hệ thống điều khiển cảm ứng mà mình đang dùng tương ứng với tốc độ tay của cấp độ nào trong những cấp độ phi công của Liên Bang. Hắn cũng không biết mỗi động tác tránh né phức tạp, mỗi cú xoay người siêu tốc mà mình điều khiển Tiểu Bạch Hoa thực hiện đều thuộc những động tác không tiêu chuẩn của Quân đội Liên Bang. Hắn chỉ nghe theo những bản năng của mình để nắm bắt từng dấu vết tấn công điên cuồng đáng sợ từ Tử Hải để khống chế Tiểu Bạch Hoa thực hiện những động tác theo mười cái động tác mà hắn quen thuộc nhất.
Trong thư viện khu H1 Đại học Lê Hoa, hắn đã từng một mình tiến hành rất nhiều lần bài thi diễn tập robot cấp độ 6, sau đó lại cùng Bạch Ngọc Lan học những động tác quy phạm tiêu chuẩn của Quân Đội Liên Bang. Nhưng thời khắc này, đối diện với con robot Tử Hải do Lý Cuồng Nhân điều khiển, hắn lại quên sạch tất cả những cái không được quên. Hắn chỉ dựa theo phương thức mà hắn sở trường nhất, biến Tiểu Bạch Hoa thành bản thân mình, gập bụng, nâng đầu gối, chắn ngang, tiến thân…
Lấy lừng lẫy để đối mặt với lừng lẫy. Hơn nữa, không hiểu vì sao Hứa Nhạc cứ cảm thấy một chút quen thuộc trong những động tác chiến đấu của con robot Tử Hải kia, như kiểu trời sinh đã vậy. Rồi sau đó hắn có thể đoán được con robot sẽ tấn công từ hướng nào tới, cho nên hắn mới có thể điều khiển con robot màu trắng mà chống đỡ lại được tất cả những đòn tấn công cuồng bạo, điên cuồng ấy. Vào giờ khắc này, hắn chợt hiểu ra rằng, nếu như đổi lại bất cứ người nào khác, ví dụ như Bạch Ngọc Lan hay Chu Ngọc chẳng hạn thì e rằng sớm đã gục xuống dưới những đòn tấn công khủng bố của Lý Cuồng Nhân hệ thống song động cơ kết hợp làm một rồi, không thể nào chống đỡ nổi.
Con robot Tử Hải kia cho người ta cái cảm giác, chính là không thể đánh thắng, thế nhưng Hứa Nhạc vẫn như trước, vô cùng bình tĩnh, im lặng và nhanh nhẹn nhập vào chỉ lệnh, điều chỉnh những tín hiệu từ trong cơ thể khiến cho mỗi động tác của con robot Tiểu Bạch Hoa càng trở nên chính xác và có lực hơn.
Phong Dư đại thúc đã từng tán thưởng sự bình tĩnh của Hứa Nhạc. Sự tán thưởng này thậm chí còn trên cả sự tán thưởng về tài năng sửa chữa máy móc thiên bẩm của hắn. Chàng thanh niên Hứa Nhạc từ lúc mới sinh ra đã như một hòn đá, bất luận trong hoàn cảnh khó khăn đến nhường nào thì hắn vẫn có thể duy trì một tư duy rõ ràng, thông suốt.
Hệ thống song động cơ của con robot Tử Hải cung cấp cho một động lực rất mạnh, dưới Sơn mạch Tạp Kỳ, con robot vặn mình một cú cực mạnh, tránh khỏi phạm vi đón chặn của robot Tiểu Bạch Hoa, trong chớp mắt, nó đã lùi được ra phía sau Tiểu Bạch Hoa. Nắm đấm hợp kim nhắm thẳng vào phần đầu không hề được phòng ngự của con robot màu trắng.
Phần đầu của con robot được lắp đặt chằng chịt những thiết bị thu nhận thông tin, thiết bị ra-đa, hệ thống khống chế hỏa lực, và cả thiết bị cân bằng cho con robot. Nếu như trúng phải đòn tấn công mãnh liệt này thì tất cả các thiết bị trên đều sẽ vô hiệu, thắng bại tự nhiên sẽ là rất rõ ràng rồi.
Một cái vặn mình, một cú lùi của con robot Tử Hải đều được thực hiện sạch sẽ mà linh hoạt không hề để lại một dấu vết gì hết, hơn nữa còn nắm bắt được giây phút ấy con robot màu trắng sẽ có phản ứng gì. Về chuyện nắm bắt về thời cơ thì rất rõ ràng trình độ của tên Lý Cuồng Nhân, thân kinh bách trận đang ngồi trong buồng điều khiển của Tử Hải là cao hơn hẳn, có được những tiêu chuẩn cao nhất trong Quân đội Liên Bang.
Tình huống đã rơi vào thời khắc nguy hiểm nhất.
- Chính là lúc này đây.
Ngay đúng lúc chiếc máy tính phát ra tín hiệu cảnh báo phương vị, thậm chí là còn sớm hơn khoảng không phẩy mấy giây, Hứa Nhạc đã kịp đưa ra những thao tác của riêng mình.
Động tác ngăn chặn của con robot màu trắng vẫn chưa hoàn thành, ba vòng động lực đồng loạt phát ra, ép những khớp nối trên chân phải khép lại. Hệ thống áp dịch trong phút chốc hoàn thành một một lượt ép lạnh. Cả con robot vì cái động tác phức tạp đến cực điểm này nghiêng mạnh sang bên phải.
Nắm đấm của con robot Tử Hải lướt qua phần đầu, nặng nề đáp xuống vai trái Tiểu Bạch Hoa. Lớp hộ giáp trên vai con robot nháy mắt long lên, rụng xuống, sức ép quá lớn khiến con robot nghiêng hẳn sang bên trái một cách chật vật.
Nhưng nó vẫn không ngã xuống.
Bởi vì cánh tay trái của nó trước đó đã kịp đưa ra phản ứng, chống mạnh một các chắc chắn lên bề mặt đã bị phong hóa nghiêm trọng của mặt trăng, mượn dùng cái năng lượng cực mạnh ấy, cơ thể khổng lồ của con robot bắt đầu chuyển động. Cái chân máy móc nặng nề vẽ vào không trung một đường cong tuyệt đẹp, rồi vô cùng mau lẹ đạp thẳng về phía sau, nện vào đầu con robot Tử Hải một cú đá trời giáng.
Đây là đòn tấn công chí mạng đầu tiên mà Tiểu Bạch Hoa nhắm vào chỗ yếu hại của Tử Hải suốt từ đầu cuộc chiến đến giờ.
o0o
Trong phòng chỉ huy, chủ nhiệm Khoa Cơ Khí Học Viện Quân Sự I cũng vừa ngồi xuống, nét mặt vô cùng phức tạp, thế nhưng khi nhìn thấy hình ảnh của hai con robot trên màn hình, ông ta lại đứng bật dậy, nhìn động tác mà con robot Tiểu Bạch Hoa vừa thực hiện với một ánh mắt không thể tin được.
Cánh tay máy chống đất, chân đá móc ngược ra phía sau, tấn công trực diện vào điểm yếu hại của đối phương. Đây là những động tác mà một con robot có thể thực hiện được hay sao? Đây rõ ràng là những động tác kỹ thuật chiến đấu của mấy tên cao thủ trong Tu Thân Quán mới đúng mà?
Những phi công bình thường trong Quân Đội Liên Bang thường ngày cũng có thể làm ra những động tác này, thế nhưng trong một cuộc thực chiến robot cực nhanh và lại đại diện cho đơn vị mình như thế này thì ai lại dám làm những động tác này chứ? Và cũng chỉ có hệ thống động lực cực mạnh của hệ thống song động cơ mới có thể đảm bảo việc một con robot nặng nề có thể thực hiện được đòn tấn công linh hoạt như vậy.
Viên chủ nhiệm kinh ngạc nhìn đòn tấn công trên không sắc bén của con robot màu trắng trên màn hình, không kịp cả thốt ra một lời cảm thán nào. Những cơn chấn động mà trận đối chiến robot thế hệ mới ngày hôm nay mang đến cho lý niệm của ông ta lại xuất hiện một lần nữa rồi.
Trong cái thời khắc Tiểu Bạch Hoa lăng không, móc chân đá thẳng vào đầu con robot Tử Hải thì đồng thời con robot Tử Hải cũng nhờ vào tốc độ cao của hệ thống song động cơ, kịp đưa ra phản ứng chính xác. Nắm đấm hợp kim đưa ra cũng chưa kịp rút lại, nhưng cẳng chân nặng nề của con robot Tử Hải đã đồng thời gập lên, rồi dựa vào động lực mà hệ thống phun lưu khí đem lại, trượt nhanh trong không trung, phần khớp nối cứng rắn trên cẳng chân robot hung hãn húc thẳng vào bụng của con robot Tiểu Bạch Hoa.
Con robot Tử Hải điên cuồng lao về phía trước, con robot màu trắng đá hậu ra sau một cú sắc bén. Hai bên vừa tiếp xúc, hai luồng năng lượng cực mạnh đồng loạt xuất hiện, tạo ra một cú chấn động mạnh, hai con robot bị hất văng ra xa, tạo thành hai vệt sâu hoắm kéo dài hơn 20 thước. Trên bề mặt bị phong hóa nghiêm trọng của mặt trăng, bởi vì một kích mạnh mẽ này mà tạo thành vô số khói bụi bốc lên mù mịt, rất lâu sau vẫn chưa chịu tan.
Toàn bộ nửa thân trên của con robot màu tím bị tổn hại nghiêm trọng, đã xuất hiện một vết thương cực kỳ thảm thiết. Cách đó không xa, con robot màu trắng nhìn qua bị thương còn tàn tạ hơn, phần kết cấu bên ngoài vùng bụng cũng đã xuất hiện những biến dạng vô cùng rõ ràng.
Hai con robot bắt đầu đứng tách nhau khoảng vài chục mét. Trên nền đất cứng rắn của mặt trăng ở giữa hai con robot, vẫn còn hằn sâu vết bàn tay máy vô cùng rõ ràng.
Dracupi
27-01-2011 06:14 PM
Gian Khách
Tác giả: Miêu Nị
Quyển 2: Tiếng Chuông Ở Thượng Lâm
Chương 189: Một chiêu, tuyệt trần (C) (1).
Nhóm dịch: Địa Ngục Môn
Nguồn: Vip.vandan
Share by các Mạnh Thường Quân
Bấm vào đây để xem nội dung.
- Động cơ máy số 1: động năng phát ra bình thường.
- Tham số máy tính của động cơ phụ: bình thường.
- Ra-đa khống chế hỏa lực: vô hiệu.
- Hệ thống thu thập thông tin: chậm 46%
- Hệ thống hỏa lực chính: chuyển đổi năng lượng hoàn tất.
...
- Động cơ máy số 2: hệ thống thu nhận năng lượng bị tổn thương, mức độ không rõ.
- Máy tính hỗ trợ có những tham số dị thường.
- Khoang động lực phần bụng bị tổn thương, có hiện tượng rò rỉ điện năng.
- Hệ thống hỏa lực: chuyển đổi năng lượng hoàn tất.
Trận đối chiến robot thế hệ mới trên căn cứ Cựu Nguyệt diễn ra lâu như vậy mà đây là lần đầu tiên những máy tính trên phòng chỉ huy có những phân tích số liệu cụ thể. Cũng không phải là tốc độ điều khiển robot song động cơ thế hệ mới của Lý Cuồng Nhân hay của Hứa Nhạc vượt qua phạm trù tính toán của máy tính, mà là tình hình diễn biến trận chiến quá kịch liệt, những người trong phòng chỉ huy căn bản không kịp để ý đến những số liệu này.
Máy số 1 là con robot Tử Hải của Viện Khoa Học Liên Bang chế tạo. Còn máy số 2 là con robot Tiểu Bạch Hoa của Công ty Cơ khí Quả Xác nghiên cứu ra.
Nghe thấy cái giọng nữ điện tử báo cáo tình hình tổn hại của cả hai bên, tất cả những người có mặt trong phòng chỉ huy, ai nấy đều có biểu hiện vô cùng quái dị.
Trận đối đầu trực diện của hai con robot màu trắng, màu tím lúc nãy đã thể hiện rõ ràng, robot thế hệ mới khi chiến đấu trực diện thì hệ thống vũ khí tầm xa đều hoàn toàn không thể phát huy những tác dụng vốn có của mình. Cho nên, bất luận là Lý Cuồng Nhân điều khiển Tử Hải hay Hứa Nhạc điều khiển Tiểu Bạch Hoa đều trong lúc nhất thời chuyển dời tất cả năng lượng dự trữ trong hệ thống hỏa lực sang phương diện tính cơ động của con robot.
Hai gã phi công dưới chân núi Tạp Kỳ gần như đưa ra sự lựa chọn quyết đoán cùng một lúc. Có thể trong sự lựa chọn này bao hàm cả dũng khí, tự tin cũng như sự non trẻ nhưng đều khiến cho tất cả những nhân viên chuyên nghiệp trong phòng chỉ huy đều nảy sinh ra một tia run sợ.
Số liệu gia tốc khởi động, tham số khống chế hiệu năng, khoảng thời gian đóng mở các khớp nối hợp kim... tất cả các con số đơn vị lần lượt xuất hiện trên màn hình. Những số liệu của hai con robot thế hệ mới cách xa mấy chục vạn dặm, thông qua một tầng mạng lưới giám sát điện tử, đều được truyền tải toàn bộ về căn phòng chỉ huy trên hành tinh S1.
Chỉ cần tiến hành so sánh những số liệu đơn giản là đã có thể nhận ra con robot Tử Hải mà Viện Khoa Học Liên Bang chế tạo ra chiếm ưu thế toàn diện. Nhất là công suất phát ra động lực của hệ thống song động cơ đã gần như vượt con robot Tiểu Bạch Hoan lên đến 10%. Trong trận đối chiến robot, chỉ cần sự chênh lệch về công suất lớn đến như vậy thôi, cũng đã đủ để quyết định thắng thua rồi.
Những chuyên gia Viện Khoa Học Liên Bang đang ngồi bên phải khu vực phòng chỉ huy, nét mặt vô cùng bình tĩnh, tự tin. Còn khu vực bên trái, những Nhân viên Kỹ thuật của Công ty Cơ khí Quả Xác nhìn những số liệu báo về trên màn hình lớn, biểu tình có chút nặng nề.
Con robot Tử Hải có những tính năng vượt trội hơn, hơn thế nữa cho dù gã phi công điều khiển con robot Tiểu Bạch Hoa năng lực có đột phá vượt bậc, thì dưới sức tấn công mạnh mẽ của Lý Cuồng Nhân cũng vẫn như trước bị chèn ép đến không thở nổi. Hai điều kiện này hợp lại khiến cho tất cả những người trong phòng chỉ huy đều cho rằng chuyện con robot Tử Hải kia của Viện Khoa Học Liên Bang giành chiến thắng là điều đương nhiên phải xảy ra.
Viên chủ nhiệm Khoa Cơ Khí của Học Viện Quân Sự I quan sát chăm chú những số liệu trực quan thao tác của hai gã phi công, nhìn những số liệu về tốc độ thao tác tay của hai viên phi công hiện ra trên màn hình, ông ta không khỏi kinh ngạc, đồng tử hơi hơi co lại. Lý Cuồng Nhân điều khiển con robot Tử Hải có thể đạt đến tốc độ tay đáng sợ đến như thế, ông ta còn có thể tạm hiểu được, nhưng không hiểu Công ty Cơ khí Quả Xác kiếm được ở đâu ra trong Quân đội Liên Bang một viên phi công vương bài siêu hạng, tốc độ tay trong thao tác điều khiển robot của hắn cũng đáng sợ không kém.
Trong lúc những người tại sảnh chỉ huy vừa tranh thủ được thời gian nghỉ ngơi để phân tích số liệu của con robot hai bên thì một lần nữa, hình ảnh trên màn hình lớn lại thay đổi.
Con robot màu tím, dường như căn bản không hề biết thế nào là mệt mỏi, cũng căn bản không hề quan tâm đến những tổn thương vùng đầu, sau vài giây thoáng tạm dừng tại chỗ, lại tiếp tục biến thành một tia sáng màu tím tuyệt đẹp, đạp xuống bề mặt khô ráp của mặt trăng, lao thẳng về phía con robot Tiểu Bạch Hoa.
Con robot màu trắng tựa như một bông hoa yếu ớt, bên ngoài đã xuất hiện rất nhiều vết trầy xước. Đối diện với đòn công kích một lần nữa tiến đến của con robot Tử Hải, con robot liền thực hiện một động tác mà không một người đang quan chiến nào có thể nghĩ được.
Dưới ánh sáng chói lòa, con robot Tiểu Bạch Hoa khai hỏa toàn bộ hệ thống song động cơ, trong tích tắc đẩy toàn bộ 4 lần công suất lên đến đỉnh điểm. Từ hai bên mạng sườn lộ ra hai chiếc cánh phụ uốn lượn nhẵn bóng. Theo dòng khí lưu đang xuy xuy phun ra từ chiếc máy phun cỡ nhỏ gắn phía dưới cặp cánh phụ, toàn thân con robot màu trắng hơi rung lên, rồi thuận theo bề mặt phong hóa, nhanh chóng lùi về phía sau.
Dưới sự trợ giúp của cặp cánh phụ, con robot của Công ty Quả Xác lần đầu tiên thể hiện ra trước toàn thể mọi người tốc độ cao nhất của mình. Tựa như một làn gió nhẹ thoáng thổi qua, chỉ trong chớp mắt đã biến mắt trong cái bóng đen khổng lồ phía sau.
Cái bóng đen khổng lồ ấy chính là Sơn mạch Tạp Kỳ.
Bên kia, con robot Tử Hải đang lơ lửng trên không, đang làm ra một động tác tấn công vô cùng sắc bén, nhưng mà nó cũng nương theo sự biến mất đột ngột của con robot màu trắng mà bắt đầu triển khai đôi cánh phụ, đáp xuống nhẹ nhàng từ độ cao 10m. Lúc chuẩn bị chạm đất, con robot đột ngột tăng tốc, thay đổi phương hướng, nhanh chóng đến cực điểm đuổi theo cái bóng trắng đang biến mất dần trong bóng tối.
Tiểu Bạch Hoa và Tử Hải, một trước một sau, tựa như hai ngôi sao băng du hành trong vũ trụ mênh mông, thoáng xẹt qua màn hình rồi biến mất không một dấu tích.
Hệ thống giám sát toàn phương vị chỉ mất 0.017 giây đã lại tìm thấy bóng dáng của hai con robot MX. Hệ thống vệ tinh độ nét cao bên bầu trời vùng cực Cựu Nguyệt vẫn chăm chú dõi theo hai cái bóng robot đang rượt đuổi dưới Sơn mạch Tạp Kỳ để chuyển tải toàn bộ hình ảnh này về cho những con người đang quan chiến bên dưới.
Trận đối chiến hôm nay khiến cho tất cả những người quan chiến trong căn cứ Cựu Nguyệt và trong căn phòng chỉ huy tại tinh cầu S1 phải chịu đựng một sự kích động vô cùng lớn. Đối với những đại biểu đã từng thao tác robot mấy chục năm trong Quân Đội Liên Bang mà nói thì phương thức điều khiển con robot Tử Hải hay tư thế tránh né quái dị của con robot Tiểu Bạch Hoa chính là những thứ khiến cho bọn họ cảm thấy kinh ngạc nhất. Còn đối với những chuyên gia sửa chữa máy móc và các Công Trình Sư mà nói, thì những tính năng mà hai robot thế hệ mới thể hiện ra mới chính mà điều khiến bọn họ phải ngỡ ngàng, trừng mắt há hốc mồm mà nhìn.
Dracupi
27-01-2011 06:15 PM
Gian Khách
Tác giả: Miêu Nị
Quyển 2: Tiếng Chuông Ở Thượng Lâm
Chương 189: Một chiêu, tuyệt trần (C) (2).
Nhóm dịch: Địa Ngục Môn
Nguồn: Vip.vandan
Share by các Mạnh Thường Quân
Bấm vào đây để xem nội dung.
Nhất là vào lúc này, khi hai con robot một trước một sau gần như đồng loạt triển khai cặp cánh phụ, trong khoảng khắc tích tắc đã nâng tốc độ của hai con robot lên đến một giới hạn từ trước đến nay chưa từng có trong lịch sử Liên Bang, thì tất cả mọi người đều ồ lên kinh ngạc.
Những chuyên gia của Viện Khoa Học Liên Bang và Công ty Quả Xác thì trong phòng thí nghiệm cũng đã từng được tận mắt chứng kiến tốc độ tuyệt đối đáng sợ của con robot dưới sự hỗ trợ của cặp cánh phụ. Nhưng mà hôm nay được tận mắt chứng kiến tốc độ ấy xuất hiện trên căn cứ Cựu Nguyệt xa xôi, thì tự nhiên bọn họ đều cảm thấy kích động đến mức khó kiềm chế nổi.
Sau sự kích động đương nhiên sẽ là một tràng vỗ tay. Trên bục dưới bục, tất cả mọi người đều đứng dậy vỗ tay, vì sự đột phá mang tính cách mạng của con robot thế hệ mới của Liên Bang mà cảm thấy vô cùng cảm động và tự hào.
Hai con robot trên màn hình lớn vẫn đang mở hết toàn bộ công suất hệ thống song động cơ, chuyển từ hình thức tác chiến sang hình thức rượt đuổi. Rượt đuổi trên sơn mạch Tạp Kỳ của Cựu Nguyệt không có bất cứ chướng ngại vật nào, hình ảnh này quả thực khiến cho người ta có một loại mỹ cảm vô cùng kích động. Và đồng bộ với cái không khí căng thẳng, khẩn trương trên bức tranh ấy, những số liệu chuyển về phòng chỉ huy cũng bắt đầu càng ngày càng tăng lên.
- Đang bay lên theo đường cong.
- Đang tiếp sát gần đỉnh.
- Vào trạng thái tự thích ứng mài mòn thụ động.
Không phải tất cả những người trong phòng chỉ huy này đều có thể nghe hiểu những danh từ kỹ thuật đó. Nhưng tất cả những đại nhân vật ấy khi nghe thấy thanh âm điện tử tổng hợp thì đều trở nên khẩn trương hơn đôi chút. Tâm trạng của bọn họ cũng căng thẳng hơn. Nhìn những hình ảnh lần lượt hiện lên trên màn hình lớn, bọn họ đều biết rằng công suất phát ra từ hai con robot trên Sơn mạch Tạp Kỳ ngày một lớn, sắp đến mức tiếp cận cực hạn rồi.
Thời gian đã trôi qua được 2 phút, những số liệu phản hồi cũng vô cùng rõ ràng. Công suất phát ra từ hai con robot vẫn dao động qua lại trên khu vực đỉnh cao.
Thương Thu nắm chặt cây bút trên tay, hai mắt dán chặt vào những hình ảnh trên màn hình thể hiến số liệu của hai con robot. Bộ ngực đầy đặn không ngừng nhấp nhô bởi những hơi thở dồn dập. Cô vốn là một nhân viên kỹ thuật tương đối bình tĩnh, thế nhưng vào thời khắc này cũng không thể bình tĩnh hơn được nữa. Cô cũng không có chứng cứ chính xác để khẳng định, thế nhưng cũng nôm na đoán ra được người ngồi bên trong Tiểu Bạch Hoa có lẽ là Hứa Nhạc.
Bởi vì chỉ có ba người Hứa Nhạc, bản thân cô và Bạch Ngọc Lan mới biết được khuyết điểm lớn nhất của Tử Hải. Hiện tại Bạch Ngọc Lan đã bị Cục Hiến Chương bắt đi rồi. Ngoại trừ Hứa Nhạc ra, có ai còn có thể bất chấp tất cả lợi dụng địa hình của Sơn mạch Tạp Kỳ để tăng tốc, hòng dẫn dụ cho con robot Tử Hải tiến vào trạng thái chiến đấu siêu tần?
Nhưng con robot màu tím ấy trên màn hình vẫn duy trì một khoảng cách nhất định với Tiểu Bạch Hoa ở trước mặt, công suất phát ra từ hệ thống song động cơ cũng luôn được duy trì ở trạng thái tiếp cận đỉnh cao. Thỉnh thoảng nó cũng ngẫu nhiên tiến vào trạng thái siêu tần khoảng chừng 1, 2 giây rồi lại tự động hạ công suất xuống. Dường như lúc đó con robot Tử Hải cũng không muốn đuổi kịp Tiểu Bạch Hoa, cũng không muốn tăng tốc bắt buộc một lần nữa.
- Không lẽ bên phía Viện Khoa Học Liên Bang đã phát hiện ra vấn đề rồi?
Thương Thu lại tiếp tục gãi gãi bút vào trán mình một cách vô thức mà không để ý rằng thứ mực xanh của cây viết đã bôi đầy lên lông mày. Đột nhiên cô cảm thấy có chút căng thẳng. Nếu như đối phương thật sự đã phát hiện ra được vấn đề này thì lúc này Hứa Nhạc trong con robot Tiểu Bạch Hoa sẽ phải làm sao đây? Hắn sẽ phải làm cách nào để chọc giận Lý Cuồng Nhân, ép con robot Tử Hải tiến vào trạng thái chiến đấu siêu tần?
Tại khu vực cực địa của mặt trăng, trong cái bóng tối tăm của vùng Sơn mạch Tạp Kỳ, con robot màu trắng tựa như một tia sáng trong bóng tối, một giây trước còn còn ở dưới một khối nham thạch, một giây sau đã ngón tay đã chạm vào một góc trên vách núi. Động tác của con robot cũng không bị ảnh hưởng những vết thương tổn lỗ chỗ trên người, mà hoàn toàn ngược lại, càng ngày càng trở nên thuần thục, giống như một con vượn không ngừng nhảy nhót bay lượn trên vách đá.
Trên Sơn mạch Tạp Kỳ không có bất cứ thực vật nào hết, nhìn lên chỉ là những vách đá trơ trụi. Nhưng những vách đá bị phong hóa nghiêm trọng cùng những hòn đá có thể rơi xuống bất cứ lúc nào lại là những cái bẫy vô cùng nguy hiểm. Robot cũng dưới sự trợ giúp của hệ thống song động cơ và cặp cánh phụ mới có thể đem thân thể hơn mấy chục tấn mà thực hiện được những động tác bay lượn vô cùng linh hoạt như vậy.
Khu vực phía sau Sơn mạch Tạp Kỳ lạnh lẽo và vô cùng u ám. Dù chỉ là rời khỏi ánh sáng chiếu đến từ mặt trời S1 vài tiếng thôi mà nhiệt độ không khí đã giảm nhanh như vậy, xuống dưới âm sáu mươi mấy độ. Bởi vì trong không khí cũng không có hơi nước nên trên bề mặt của robot không xuất hiện hiện tượng kết băng nhưng cái bề mặt hợp kim phủ đầy sa thạch phong hóa thì lại có sự biến đổi khác thường.
Hệ thống điều chỉnh nhiệt độ bên ngoài của con robot đã tắt rồi. Bên trong khoang điều khiển u ám. Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang cung cấp những tham số, số liệu, nhất là trị cực hạn và trị cực tiểu của công suất động cơ. Động lực xuất ra mấy lần đã đạt đến đỉnh điểm mà hệ thống thích ứng tự động thì không thể chống đỡ lâu hơn được nữa. Nếu như robot cứ trong trạng thái di chuyển với tốc độ cao như thế này, lại trong môi trường Sơn mạch Tạp Kỳ, e rằng sự tổn hại đối với con robot là không nhỏ.
- Vù… Vù…
Ngoài tiếng điện lưu ra, bên trong khoang điều khiển hoàn toàn im lặng, ngay cả hơi thở của Hứa Nhạc cũng trở nên vô cùng rõ ràng.
Việc điều khiển con robot Tiểu Bạch Hoa ngày càng trở nên nhuần nhuyễn. Ngày trước những kỹ thuật điều khiển phải khổ sở lắm mới có thể học được, hôm nay, dưới sức ép từ con robot Tử Hải màu tím đằng sau, cũng giống như 10 cái tư thế sở trường kia, đã sắp sửa biến thành những bản năng cơ thể hắn rồi. Và cũng chỉ vì thế, mà hắn mới có thể dựa vào hệ thống điều khiển cảm ứng cùng những tư thế chiến đấu ấy kiên trì đối diện với thực lực đáng sợ của Lý Cuồng Nhân đến tận bây giờ.
Nhưng cái con robot màu tím vẫn kiên trì bám đuổi đằng sau, bắt đầu khiến trong lòng Hứa Nhạc xuất hiện một nỗi sợ hãi mơ hồ. Con robot ấy chứa đầy sát khí lại có thể lẫm liệt đến như vậy. Thật khiến người ta khó lòng không nảy sinh cảm giác bất khả chiến bại.
Đòn tấn công cuối cùng lúc nãy dưới chân núi, một đá của Tiểu Bạch Hoa đã thành công phá hủy hệ thống điều khiển hỏa lực phức tạp trên phần đầu nhưng ai mà ngờ được, con robot Tử Hải lại thao tác hệ thống động lực một cách thuần thục ngay trên không, di chuyển ngang và cho ngay một gối vào bụng Tiểu Bạch Hoa.
Xem ra thì cả hai bên đều cùng bị thương. Nhưng Hứa Nhạc thì biết rằng mình đã phạm phải một sai lầm lớn.
Dracupi
27-01-2011 06:15 PM
Gian Khách
Tác giả: Miêu Nị
Quyển 2: Tiếng Chuông Ở Thượng Lâm
Chương 189: Một chiêu, tuyệt trần (C) (3).
Nhóm dịch: Địa Ngục Môn
Nguồn: Vip.vandan
Share by các Mạnh Thường Quân
Bấm vào đây để xem nội dung.
Nếu so với Lý Cuồng Nhân trong con robot Tử Hải thì hắn không có bất kỳ ưu thế nào khác. Cho dù có hệ thống điều khiển cảm ứng thì hắn cũng không thể nào bằng được gã Trung Tá thiếu niên từ nhỏ đã chìm đắm trong việc điều khiển robot.
Điều duy nhất hắn có thể hơn được Lý Cuồng Nhân chính là những hiểu biết sâu sắc về cấu tạo robot. Từ lúc còn trên Cổ Chung Hào bắt đầu sửa chữa con robot M02 kiểu cũ, cho đến khi bước vào Bộ Công Trình Quả Xác giúp đỡ nghiên cứu chế tạo con robot MX thành công ra đời.
Với vị trí của mỗi cấu kiện, mỗi đường dây, mỗi tổ hợp, mỗi cần truyền động, hắn đều có thể quen thuộc đến không thể quen hơn được nữa. Nhưng cũng chính vì cái lối suy nghĩ theo quán tính quen thuộc này mà đòn tấn công lăng không mạo hiểm lúc nãy dưới chân núi của con robot màu trắng, Hứa Nhạc đã chọn mục tiêu là phần đầu, nơi tập trung hầu hết các hệ thống thu thập thông tin của robot Tử Hải.
Nhưng mà Lý Cuồng Nhân dường như không hề để ý đến điều này, hắn vẫn ngang tàng và mạnh bạo lấy tổn thương đổi lấy tổn thương. Đến khi kết cuộc đã định, khi chống tay lên mặt đất, Hứa Nhạc mới ngộ ra, lực sát thương đáng sợ nhất của con robot nằm ở cận chiến. Hệ thống ra-đa điều chỉnh hỏa lực đã sớm không còn quan trọng như trong quá khứ trước đây nữa rồi. Và con robot Tiểu Bạch Hoa vì muốn phá hủy hệ thống ra-đa điều chỉnh hỏa lực của đối phương đã phải trả cái giá là hệ thống tiếp nhận năng lượng bị tổn hại nghiêm trọng.
Lại có đá từ trên đỉnh núi rơi xuống. Trong bóng tối u ám, con robot màu trắng nhanh nhẹn một lần nữa lại tìm được điểm mượn lực một cách chính xác. Ngón chân hợp kim linh hoạt của con robot móc vào bên trong khe đá. Với chấn động im lặng của hệ thống song động cơ cùng luồng khí trắng phun ra từ cửa thoát khí lưu dưới cánh phụ, cơ thể con robot đột nhiên nâng cao, bước lên một dốc thoải, chạy nhanh thẳng về góc chéo phía trước. Đất đá phong hóa nặng nề trên sườn núi dưới những chấn động từ cơ thể nặng nề của robot thi nhau rơi xuống, không ngừng run rẩy phập phồng.
Trong tình huống công suất rơi vào trạng thái xấu nhất, con robot Tiểu Bạch Hoa do Bộ Công Trình Quả Xác thiết kế ngay cả lúc chạy trốn thì tốc độ vẫn không hề thua kém con robot Tử Hải. Một mặt là dựa vào thiết kế động lực học của thiên tài Thương Thu, mặt khác chứng minh Bộ Công Trình Quả Xác không chỉ chế tạo thành công cho Quân Đội Liên Bang một con robot thế hệ mới, trong lĩnh vực thiết kế robot công nghệ cũng hơn hẳn Viện Khoa Học Liên Bang.
Cuộc rượt đuổi của Tiểu Bạch Hoa và Tử Hải đã diễn ra giằng co được mười mấy phút rồi, dường như môi trường nhiệt độ thấp ác liệt như thế vẫn chưa ảnh hưởng gì đến tính năng của hai con robot. Tốc độ vẫn như cũ cực nhanh, cự ly vẫn được duy trì chính xác không có gì thay đổi.
Hứa Nhạc hít thở thật sâu, chuyên chú điều khiển Tiểu Bạch Hoa thực hiện một loạt các động tác cực kỳ phức tạp. Thao tác của hắn càng ngày càng thuần thục, tâm trạng lại càng ngày càng nặng nề. Hắn cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ mơ tưởng đến chuyện mình sẽ điều khiển robot chân chính đánh bại được Lý Cuồng Nhân. Nhưng hắn biết một số điều mà Lý Cuồng Nhân không biết. Hắn vẫn một mực đang đợi đối phương bước vào trạng thái chiến đấu siêu tần. Thế nhưng tại sao con robot Tử Hải màu tím ở đằng sau vẫn chưa chịu tăng tốc? Tại sao vẫn chưa bắt kịp hắn?
Môi trường chân không nhiệt độ thấp đối với năng lượng tiêu hao mà nói là một điểm vô cùng bất lợi. Lý Cuồng Nhân trong con robot Tử Hải đã từng thân kinh bách trận, không thể không biết rõ ràng điều này. Tại sao hắn vẫn chấp nhận việc kéo dài thời gian như thế?
Ánh sáng chói lọi của hằng tinh vượt qua đỉnh núi, chiếu vào thế giới bên trong con robot, đánh tan mọi u ám giá lạnh. Con robot Tiểu Bạch Hoa thực hiện một cú lộn nhào tốc độ cao lên đỉnh núi.
Sau đó quay đầu lại.
o0o
- Hắn muốn làm cái gì vậy?
Màn hình lớn hiện ra hình ảnh con robot Tiểu Bạch Hoa nhảy lên đỉnh Sơn mạch Tạp Kỳ, rồi sau đó quay đầu lại, cũng không hiểu hệ thống giám sát điện tử của Liên Bang làm được như thế nào mà những hình ảnh trên màn hình hiện lên vô cùng rõ nét, góc quay cũng rất đẹp, rõ ràng cũng không phải hoàn toàn được quay lại bởi các vệ tinh trên cao.
Mười mấy phút đuổi bắt của hai con robot dường như trở nên có chút nhàm chán. Đây vốn dĩ đã là một trận chiến trong im lặng nhưng những tính năng và thao tác tuyệt diệu mà hai con robot thể hiện lúc nãy dưới chân núi đã đủ làm cho mọi người kích động. Mười mấy phút này, trong bóng tối của núi Tạp Kỳ, chỉ có thể nhìn thấy hai cái bóng một trắng một tím đang lao thẳng về phía trước mà lại giằng co lâu đến thế.
Những số liệu phản hồi cùng những phân tích từ máy tính đã thể hiện cho tất cả những người trong phòng chỉ huy và căn cứ địa lắp ráp thấy con robot Tử Hải của Viện Khoa Học Liên Bang đã hoàn toàn chiếm ưu thế.
Đối với việc con robot Tiểu Bạch Hoa chạy trốn lên núi, mọi người sau khi cảm thấy kinh ngạc thì cũng dần dần hiểu ra được dụng ý của người phi công. Mãi cho đến giờ phút này, vẫn không ai biết được người ngồi trong con robot Tiểu Bạch Hoa chỉ là một gã Chủ quản Kỹ thuật. Bọn họ đều cho rằng đó nhất định cũng là một phi công vương bài tuyệt đối xuất sắc nào đó của Quân Đội Liên Bang. Cho nên thời điểm mà con robot màu trắng trên màn hình dừng lại và quay đầu, tất cả mọi người đều có một sự nghi hoặc mạnh mẽ. Đối diện với những ưu thế mang tính áp đảo của robot Tử Hải cũng như sự tấn công liên tiếp không ngừng của Lý Phong, vì cái gì mà viên phi công vương bài không biết tên kia lại từ bỏ cái ưu thế tốc độ khó lòng mới tìm được mà dừng lại trên đỉnh núi.
Cuộc đối chiến đến thời điểm này, những tính năng ưu thế vượt trội của con robot Tử Hải đã gần như thể hiện ra toàn bộ, cho nên tất cả những nhân viên công trình của Viện Khoa Học Liên Bang trong phòng chỉ huy đều có nét mặt rất bình tĩnh. Thương Thu, chân mày dính đầy mực xanh, thoáng nhìn sang bên ấy, rồi lại liếc nhìn về phía Lâm Viễn Hồ đang ngồi ở phía sau, nhìn cái vẻ mặt bình tĩnh đầy tự tin của vị lão nhân ấy, trong lòng không nhịn được, khẽ hừ lên một tiếng khe khẽ.
Tất cả các tính năng của con robot Tử Hải đều dựa trên đúng thiết kế ban đầu mà làm. Mà các mô hình công thức căn bản của thiết kế thì lại có một số tham số bị cố tình làm cho sai lệch. Thiết kế của Công ty Quả Xác chính là vì để sửa chữa những sai lệch tham số ấy mà hy sinh đi một số tính năng nhỏ của con robot. Không một ai trong căn phòng chỉ huy hiểu điều này rõ ràng hơn Thương Thu. Chỉ là cục diện trước mắt đã thay đổi, cô có muốn thể hiện ra cái vẻ tự tin trong đầu thì e rằng cũng rất khó khăn. Cô chỉ biết con robot Tiểu Bạch Hoa đứng trên đỉnh Sơn mạch Tạp Kỳ kia nhất định là đang nghĩ cách dẫn dụ con robot Tử Hải tiến vào trạng thái chiến đấu siêu tần. Chỉ có điều không biết là cái tên gia hỏa đó sẽ dùng cách nào mà thôi...
Đột nhiên, một người chuyên gia trung niên bên cạnh bỗng huých huých tay vào vai cô, vội vàng nói:
- Xem Tiểu Bạch Hoa đang làm gì kìa?
Thương Thu xoay mạnh người, hướng về phía màn hình. Đôi môi đỏ mọng nhịn không được chợt mở ra, và cũng giống như tất cả những người đang ngồi trong phòng chỉ huy, thốt ra một tiếng kêu kinh ngạc.
Trên màn hình lớn, từ đoạn trên cánh tay máy của con robot màu trắng chợt duỗi ra một cánh tay sửa chữa, đưa lại phía trước phần bụng bị tổn hại nặng nề của nó, tựa như đang tiến hành một công việc sửa chữa nào đó.
Dracupi
27-01-2011 06:16 PM
Gian Khách
Tác giả: Miêu Nị
Quyển 2: Tiếng Chuông Ở Thượng Lâm
Chương 190: Một chiêu, tuyệt trần (D) (1).
Nhóm dịch: Địa Ngục Môn
Nguồn: Vip.vandan
Share by các Mạnh Thường Quân
Bấm vào đây để xem nội dung.
Thương Thu theo bản năng đưa tay lên bịt miệng mình lại. Cô biết rõ ràng là trong khoang lái của con robot Mx Tiểu Bạch Hoa cũng có một số trang bị cấu kiện dự bị để tiến hành thay thế khi cần thiết. Thế nhưng cô nói thế nào cũng không ngờ nổi, con robot Tiểu Bạch Hoa trong khoảnh khắc đứng trên đỉnh núi nguy hiểm như thế này, trong nháy mắt nữa con robot Tử Hải kia sẽ đánh tới, thế nhưng có thể bình thản lựa chọn việc tiến hành công tác tự sửa chữa mình như vậy...
Thực lực là do tôi luyện khắc khổ mà tạo thành, lòng tin cũng phải từ trong thực chiến mà có được...
Việc truy đuổi kéo dài đến tận thời khắc này, Hứa Nhạc mới thật sự cảm thán, sợ hãi đối với năng lực điều khiển robot thâm sâu khó lường của Lý Cuồng Nhân, đồng thời đối với bản thân mình cũng gia tăng lòng tin lên rất nhiều. Thời khắc này đây, hắn rốt cuộc cũng hiểu được những bài tập luyện thí nghiệm điều khiển robot cấp độ 6 gian nan khổ sở của mình tại biệt viện H1 ở Đại học Lê Hoa cũng không hề uổng phí chút nào.
Hồi đầu năm, từ trong miệng của Thai Chi Nguyên, hắn mới biết được thí nghiệm điều khiển robot cấp độ 6 là cấp bậc thí nghiệm điều khiển đáng sợ đến mức độ nào. Hắn tin rằng một khi mình sử dụng hệ thống cảm ứng ý nghĩ để tiến hành điều khiển robot, nếu chuyển thành tốc độ điều khiển tay, tuyệt đối tiếp cận cấp bậc thao tác của một phi công vương bài của Quân đội Liên Bang. Hơn nữa, cộng thêm một khoảng thời gian trước đây trong căn cứ ngầm dưới lòng đất của Công ty Bảo an Tịnh Thủy, hắn đã từng tiến hành công tác huấn luyện điều khiển robot cường độ cao, hắn tuyệt đối tin tưởng rằng mình có năng lực điều khiển robot thực thụ.
Chính vì có sự tự tin đó, cho nên Hứa Nhạc mới nghe theo lời trước khi rời đi của Bạch Ngọc Lan mà tạm thời thay thế Chu Ngọc tiến hành điều khiển con robot Tiểu Bạch Hoa trong trận đối chiến robot lần này.
Chỉ tiếc là cái gã thiếu niên Lý Cuồng Nhân cường hãn, mạnh mẽ đến cùng cực kia, sau khi tiến vào trong con robot Tử Hải, lại càng so với thân thể thô bạo, mãnh liệt thường ngày của hắn càng đáng sợ hơn rất nhiều. Rõ ràng là cách xa nhau cả mấy chục thước, lại có mấy tầng kim loại nặng mấy chục tấn cách trở, thế nhưng vẫn không thể cản nổi sát khí ngập trời mà đối phương thông qua cỗ máy lạnh như băng kia bày ra.
Lúc này Hứa Nhạc thà rằng cùng đối phương mặt đối mặt, dùng tay chân mà đánh nhau một trận chính diện, cũng không muốn điều khiển robot cùng đối phương đánh nhau. Vào thời khắc này, hắn cũng không khỏi nghĩ đến những lời nói trước đây của Thai Chi Nguyên, đám công chúa, điện hạ của bên phía Đế Quốc, lúc 12 tuổi liền đã bắt đầu tiến hành cảnh giới thí nghiệm điều khiển robot cấp độ 6... Lý Cuồng Nhân năm đó cũng là 12 tuổi bắt đầu gia nhập chiến trường... Chẳng lẽ trên thế giới này thật sự có những tên quái vật khủng khiếp như vậy hay sao?
Điều khiến cho Hứa Nhạc thật sự cảm thấy cảnh giác, ngay cả một trái tim vốn cứng rắn như một tảng đá ở Đông Lâm như hắn cũng phải có chút lay động, thật sự chính là con robot Tử Hải mãi cho đến lúc này vẫn theo sát phía sau hắn kia, cũng không có giống như kế hoạch mà hắn định sẵn trước đây, trên đường đuổi theo hắn khi lên đỉnh núi Sơn mạch Tạp Kỳ, tiến vào trạng thái chiến đấu siêu tần, tăng tốc mạnh mẽ đuổi theo bắt kịp hắn.
Con robot Tử Hải vốn điên cuồng, thô bạo trước đây, lúc này vì cái gì lại đột nhiên trở nên bình tĩnh, lạnh lùng đến như vậy? Phong cách thô bạo nếu như lại cộng thêm lối suy nghĩ tuyệt đối bình tĩnh nữa... Một gã đối thủ chỉ mới gần 16 tuổi... Loại đối thủ này thật sự là vô cùng đáng sợ. Phí Thành Lý Gia, Quân Thần lão nhân gia, Phong đại thúc... có phải tất cả những quái vật đáng sợ trong vũ trụ này đều có quan hệ với nhau hay không?
Trong thời gian suy nghĩ về những thứ này, Hứa Nhạc cũng không giống như những đại kiếm khách thời cổ đại, đứng trên đỉnh núi lẳng lặng chờ con robot Tử Hải đuổi tới. Hắn là một thanh niên ba có, hành xử bề ngoài lại thể hiện một phong cách cổ xưa, thế nhưng cũng không ngu xuẩn đến mức có suy nghĩ đánh nhau một trận sống chết trên tinh thần công bằng, chính nghĩa...
Con robot Tiểu Bạch Hoa đứng một cách vững vàng trên đỉnh cao của vách đá, hệ thống vũ khí công kích tầm xa trên cánh tay trái cũng đã được khởi động. Hiện tại hệ thống hỏa lực cũng không còn tập trung đủ năng lượng, nên không thể khởi động được Chủ pháo, thế nhưng nòng súng xoáy Đạt Lâm vẫn còn có thể sử dụng được, vẫn như trước không ngừng bắn ra vô số những quang điểm đại biểu cho những làn đạn tốc độ cao, càng không ngừng bắn về phía vách đá gập gềnh bên dưới, tạo thành những chướng ngại vật cho con robot màu tím đang phóng vút lên bên dưới.
Chỉ tiếc là nòng súng xoáy trên cánh tay trái con robot cũng không có vang lên thanh âm tạch tạch thanh thúy làm nhạt đệm, hơn nữa luồng đạn cũng đã được làm yếu đi, khiến cho không cách nào có thể phá vỡ được bề mặt phong hóa cứng rắn của vách đá mặt trăng, gây cho thân ảnh con robot màu tím bên dưới những khó khăn như mong đợi được.
Con robot Tử Hải trầm mặc mà mau lẹ tiến hành vô số những động tác xoay người né tránh cực kỳ mạnh mẽ trên đường phóng vọt lên, đem toàn bộ những tia đạn do con robot Tiểu Bạch Hoa bắn ra hất cả ra ngoài.
Hứa Nhạc chưa từng trong đợi vào chuyện sử dụng hệ thống công kích tầm xa đã bị yếu hóa này mà bắn trúng con robot Tử Hải, hoặc là đẩy cho đối phương rơi trở lại chân núi. Hắn chỉ là hy vọng có thể kéo dài thời gian đối phương phóng lên đỉnh núi mà thôi. Trên thực tế thì hắn cũng đã làm được chuyện này.
Đường đạn bắn ra vô cùng chính xác, tựa hồ như là có thể phán đoán được từng động tác né tránh của con robot Tử Hải mà bắn đón đầu nó. Lý Phong trong con robot Tử Hải không ngừng nhảy tránh cũng cảm thấy cực kỳ gian nan. Đến khi hắn tiếp cận được đỉnh núi, thời gian ba phút cũng đã trôi qua...
Trong khoảng thời gian ba phút này, cánh tay máy móc phụ trợ trên tay phải của Tiểu Bạch Hoa cũng không hề nhàn rỗi lấy một giây nào, mà rất nhanh không ngừng tiến hành công việc tự sửa chữa. Trong thực chiến robot đối kháng bình thường, căn bản là không có thời gian cấp cho các nhân viên bảo dưỡng tiến hành công tác sửa chữa robot như thế. Thế nhưng hôm nay, trong hoàn cảnh cực kỳ đặc thù của Sơn mạch Tạp Kỳ của Cựu Nguyệt, con robot màu trắng Tiểu Bạch Hoa lại làm được điểm này.
Bởi vì người đang điều khiển con robot chính là Hứa Nhạc. Nếu nói về trình độ điều khiển robot để chiến đấu, Hứa Nhạc tuyệt đối là kém xa Lý Cuồng Nhân. Nhưng nếu nói về năng lực sửa chữa robot, trong Liên Bang thật sự không có bao nhiêu người có thể so sánh được với hắn.
Cánh tay trái không ngừng canh chuẩn mà bắn liên hồi, cánh tay phải thì lại bình tĩnh tiến hành sửa chữa những cấu kiện vô cùng phức tạp, một động một tĩnh phối hợp cực kỳ nhuần nhuyễn. Con robot Tiểu Bạch Hoa đứng sừng sững trên đỉnh núi Sơn mạch Tạp Kỳ, thế nhưng lại khiến cho tất cả những người đang chứng kiến cảnh này, trong lòng đột nhiên nảy sinh một loại cảm giác cực kỳ đặc thù.
Dracupi
27-01-2011 06:17 PM
Gian Khách
Tác giả: Miêu Nị
Quyển 2: Tiếng Chuông Ở Thượng Lâm
Chương 190: Một chiêu, tuyệt trần (D) (2).
Nhóm dịch: Địa Ngục Môn
Nguồn: Vip.vandan
Share by các Mạnh Thường Quân
Bấm vào đây để xem nội dung.
Trong thực chiến lại tiến hành sửa chữa robot, điều này đã khiến cho tất cả mọi người đang tận mắt chứng kiến trong phòng chỉ huy vô cùng choáng váng, huống chi lúc này con robot màu trắng lại còn đang tiến hành hai thao tác phức tạp đồng thời nữa.
Những loại thao tác như thế này vốn là vô cùng khó khăn, gần như là không thể khả thi, thế nhưng Hứa Nhạc lại tiến hành một cách cực kỳ thông thuận, dễ dàng. Hắn sử dụng hệ thống cảm ứng ý nghĩ, phối hợp với cần điều khiển cùng với thao tác tay trên màn hình cảm ứng, cùng lúc tiến hành nhanh chóng hai loại công việc phức tạp này, thế nhưng lại cũng không mấy khó khăn cho lắm.
Mặt đất không ngừng vang lên từng trận rung động mãnh liệt. Cánh tay máy móc phụ trội đã hoàn thành xong việc thay thế một bộ phận quan trọng cuối cùng. Hứa Nhạc nhìn thấy trên màn hình điện tử trên mũ giáp hiện lên một hàng số liệu mô hình thể hiện việc sửa chữa hoàn tất. Luồng năng lượng ấm nóng trong cơ thể bắt đầu rung lên, đem những tín hiệu điều khiển đưa vào hệ thống máy vi tính của con robot. Các khớp động cơ bên trong con robot Tiểu Bạch Hoa toàn bộ được khai hỏa. Toàn thân con robot màu trắng đột nhiên nhảy ngược về phía sau, xẹt qua bề mặt gồ ghề của đỉnh núi, lui hơn bảy mươi thước về phía sau.
Cũng không vang lên bất cứ thanh âm nào, nhưng lại giống như vang lên một tiếng nổ lớn, con robot Tử Hải sau khi tránh được một luồng đạn cuối cùng, tựa như xông thiên mà lên. Toàn thân con robot màu tím khổng lồ rơi mạnh xuống, giống như một tảng đá nặng nề, mạnh mẽ nện lên vị trí ngay trước đó của con robot Tiểu Bạch Hoa trên đỉnh núi.
Hệ thống vi tính của con robot nhanh chóng tiến hành việc kiểm tra toàn diện. Hứa Nhạc lúc nãy cũng không có đem toàn bộ động năng của con robot tiến nhập vào quá trình chữa trị. Những hệ thống tự chữa trị cùng với các linh kiện thay thế mà Quả Xác bố trí trên con robot cũng không có nhiều lắm, nhưng đều là những bộ phận cực kỳ quan trọng. Hơn nữa trong hoàn cảnh gấp gáp như hiện tại, có thể chữa trị đến trình độ như thế này, Hứa Nhạc đã cảm thấy vô cùng hài lòng rồi...
Con robot Tử Hải cũng không có giống như lúc nãy, một kích phóng vọt tới, mà là lẳng lặng đứng ở chóp vách đá, nhìn chăm chú vào con robot Tiểu Bạch Hoa đang chậm rãi thu hồi lại cánh tay máy móc bảo dưỡng phụ trợ trên tay phải của mình. Tựa hồ hắn cũng đang cảm nhận được đối phương vô cùng kỳ quái, không ngờ lại lựa chọn trong thời điểm này mà tiến hành việc sửa chữa...
Lý Phong ngồi trong con robot Tử Hải cũng không vội vàng đưa ra các mệnh lệnh công kích gì. Hắn thông qua màn hình quan sát trên cái mũ giáp quan sát con robot màu trắng trông có vẻ xơ xác đứng cách đó không xa, im lặng không nói gì. Bởi vì nguyên nhân hệ thống thu thập thông tin trên đầu con robot đã bị tổn hại nghiêm trọng, hệ thống ra-đa khống chế hỏa lực cũng đã mất đi hiệu lực. Lúc này máy tính của con robot cũng không thể nào tính toán và cung cấp cho hắn những số liệu tình trạng hiện tại của con robot màu trắng nữa, nhưng chỉ cần dùng mắt thường mà quan sát đối phương, gã thanh niên 16 tuổi đột nhiên chợt cảm thấy có một chút thú vị...
Hai tay của Lý Phong chợt rời khỏi cần thao tác cùng với màn hình cảm ứng, chậm rãi bẻ nhẹ những khớp các đốt ngón tay mình, sau đó thoáng thả lỏng một chút. Trên người hắn mặc một bộ đồng phục điều khiển robot chuyên dụng, lại được thiết kế dành riêng cho hắn. Bộ đồng phục này nhìn qua cũng không có cái gì khác thường, chỉ là đem thân hình cực kỳ cường tráng, khôi ngô lực lưỡng của hắn hoàn toàn bao phủ lại nghiêm mật. Trên khuôn mặt thơ ngây vẫn còn thoáng nét trong thời kỳ trưởng thành của hắn, chợt xuất hiện vài tia trầm mặc nghiêm trang mà đáng lý ra ở độ tuổi của hắn cũng không nên có.
Mười hai tuổi bắt đầu nhập ngũ, năm đó ở trong Quân đội bí mật tiến hành thí nghiệm điều khiển robot, đã mấy lần tiến vào cấp bậc thí nghiệm cấp độ 6, Lý Phong biết rõ ràng là trong toàn bộ vũ trụ này, đại khái cũng chỉ có vị Công chúa Điện hạ tại Đế Quốc xa xôi kia mới có thể cùng với chính mình ngang hàng mà đối địch. Sự ngang ngược, kiêu ngạo, thô bạo... một tính cách có thể nói là đem tất cả mọi thứ trên thế gian này gạt hẳn sang một bên, chính là đến từ thanh danh như cồn trời sinh đã có, cùng với thực lực siêu cường của chính bản thân hắn. Nói trắng ra, năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn, khí thế bản thân cũng lại càng thêm bức người.
Lý Phong 16 tuổi, rốt lại cũng không có khả năng giống vị lão nhân gia ông nội hắn ẩn cư trong tòa trang viên ở Phí Thành kia, giống như giếng sâu không đáy, như những tinh cầu khổng lồ trong vũ trụ, khinh thường không thèm phát ra quang mang lóng lánh.
Nhưng mà cuộc sống đẫm máu, chiến đấu hăng hái tại tiền tuyến, trải qua vô số lần từ trong những cuộc phục kích thập tử nhất sinh của Quân đoàn Robot đặc chủng của Đế Quốc chạy thoát ra, sau những lần chiến đấu không ngừng nghỉ với những Chiến hạm của Hải Tặc không gian, tắm trong núi xương mưa máu, xuyên qua làn tên mũi đạn mà sinh tồn nhiều năm, khiến cho vị Trung Tá trẻ tuổi nhất trong lịch sử Liên Bang này có thể dùng một tốc độ nhanh đến dị dạng mà trưởng thành lên. Có lẽ, đây chính là nguyên nhân chủ yếu mà năm đó vị Quân Thần đại nhân đã đẩy hắn đi tòng quân...
Có thể sống sót sinh tồn trong loại hoàn cảnh khắc nghiệt như thế, tuyệt đối không phải là một kẻ điên chỉ biết có vũ lực mà không chút suy nghĩ nào. Tuy rằng tính cách bản thân hắn mặc dù có một chút điên cuồng, nhưng mà một khi chân chính tiến vào chiến trường, bên dưới cái dáng vẻ điên cuồng thể hiện bên ngoài, hắn lại trở nên cực kỳ bình tĩnh, tuyệt đối bình tĩnh. Cho nên từ khi chiến đấu bắt đầu đến nay, cho dù là lúc trước bắt đầu tiến nhập vào bóng tối của Sơn mạch Tạp Kỳ, cho đến lúc bắt đầu truy kích điên cuồng, Lý Phong vẫn như trước dùng một thần kinh vững chắc giống như sắt thép vậy, mạnh mẽ khống chế bản thân mình cùng với con robot Tử Hải mà mình đang điều khiển này.
Mọi sự còn chưa tiến vào đường cùng, chưa tới thời điểm cực kỳ hung hiểm, Lý Cuồng Nhân tuyệt đối sẽ không cho phép mình trở thành điên cuồng chân chính. Hắn sử dụng năng lực không chế siêu phàm cùng với thao tác điều khiển khủng bố, khiến cho con robot giống như đang ở trong trạng thái siêu tần vậy.
Đối diện với tên phi công đang ngồi trong con robot màu trắng Tiểu Bạch Hoa mà hắn cảm thấy hứng thú kia, Lý Phong cảm giác giống như là mình đã gặp phải đại địch của đời mình vậy. Khóe môi hắn chợt cảm thấy có chút run rẩy, cảm thấy hưng phấn vô cùng. Hắn cảm thấy thú vị cũng không phải bởi vì kẻ này khi nãy cư nhiên dám trong hoàn cảnh chiến đấu kịch liệt mà tiến hành tự sửa chữa, mà là lúc còn ở chân núi, gã phi công này có thể dưới những luồng công kích liên tục của con robot Tử Hải mà có thể duy trì được.
Chỉ có bản thân Lý Phong mới có thể hiểu rõ được, việc chống cự lại những công kích liên tiếp điên cuồng kia là đáng sợ đến mức nào. Những truyền thừa của gia tộc kết hợp với hệ thống cấu tạo song động cơ công suất cao của con robot, một khi phối hợp với nhau, sẽ sinh ra những uy lực mạnh mẽ đến mức nào, thậm chí ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy kinh hãi.
Dracupi
27-01-2011 06:17 PM
Gian Khách
Tác giả: Miêu Nị
Quyển 2: Tiếng Chuông Ở Thượng Lâm
Chương 190: Một chiêu, tuyệt trần (D) (3).
Nhóm dịch: Địa Ngục Môn
Nguồn: Vip.vandan
Share by các Mạnh Thường Quân
Bấm vào đây để xem nội dung.
Hắn thậm chí còn cho rằng, cho dù là gã thuyền trưởng mập mạp họ Điền kia của Quân khu Tây Lâm, kẻ vẫn luôn gọi hắn là thằng nhãi con, cho đến vị Chung tư lệnh kia có tự mình điều khiển robot, đối diện với những công kích lúc trước của bản thân mình, chỉ sợ cũng chưa chắc có thể ngăn cản lại được.
Thế mà tên phi công của Quả Xác kia lại có thể chặn được. Mặc dù hắn chặn lại có vẻ cực kỳ chật vật, thế nhưng lại có thể bảo hộ một cách chắc chắn những vị trí yếu hại của con robot. Càng làm cho Lý Phong cảm thấy cảnh giác chính là, trong những động tác chiến đấu phi tiêu chuẩn mà tên đó điều khiển con robot màu trắng thực hiện, hắn lại mơ hồ cảm nhận được một phong cách chiến đấu cực kỳ quen thuộc.
Phong cách đó so với phong cách của mình cũng có chút khác biệt, nhưng tựa hồ như luôn có thể dự đoán trước được những hành động của mình vậy. Hơn nữa mỗi một lần con robot màu trắng đó ra tay, đều luôn luôn chính xác đến từng ly, giống như là có thể phối hợp một cách hoàn mỹ đối với những công kích của mình vậy.
- Tên gia hỏa này cũng không tệ.
Trong lòng Lý Phong âm thầm đánh giá gã phi công này như thế... Hơn nữa bởi vì cái cảm giác mơ hồ kia trong lòng của hắn, nên hắn thầm đánh giá mức độ nguy hiểm của đối phương lại tăng lên thêm một bậc nữa. Chỉ là hắn vốn cũng không nghĩ tới chuyện mượn trận đối chiến robot lần này mà kiểm tra năng lực của gã phi công này đến tột cùng đến mức nào. Bởi vì hắn vô cùng tự tin, trận đối chiến robot lần này, phía chiến thẳng khẳng định là chính mình. Nhưng mà Quân đội Liên Bang hiện tại đúng là cần những gã phi công vĩ đại giống như đối phương vậy.
Đúng trong lúc này, trên màn hình vi tính trong khoang điều khiển con robot chợt có một tín hiệu màu xanh biếc không ngừng nhấp nháy trên đó. Lý Phong hờ hững liếc mắt nhìn, biết đây là tín hiệu trò chuyện mã hóa cự ly ngắn theo tiêu chuẩn của Quân đội Liên Bang, dùng trong tình huống khi hệ thống điện tử địch nhân tấn công, các cá nhân tổ đội khi tác chiến sẽ tiến hành liên lạc lẫn nhau trong phạm vi nhỏ.
- Chịu thua đi.
Lúc này đang ở trên đỉnh núi hoang vu của Cựu Nguyệt, có thể tiến hành trò chuyện mã hóa cự ly ngắn giữa các con robot như thế này, tự nhiên liền chỉ có con robot màu trắng ở đối diện kia. Lý Phong mặc dù cũng không biết đối phương tại sao lại muốn liên lạc lúc này, thế nhưng lại chủ động lên tiếng trước. Hơn nữa những lời hắn nói cũng là những lời đương nhiên theo lẽ thường mà nói ra. Hắn lạnh lùng nói:
- Con robot của ta mạnh hơn, thao tác của ta cũng mạnh hơn, ngươi không có bất cứ cơ hội nào.
Phía bên kia thoáng im lặng trong mấy giây, sau đó trong micro chợt vang lên thanh âm của một gã thanh niên thoáng có chút khàn khàn:
- Nếu như cậu không muốn đem cái biển nhà của cậu gỡ xuống, vậy thì hãy gọi tôi một tiếng 'Tiểu thúc' đi.
Gọi một tiếng Tiểu thúc... Chỉ nghe mấy chữ như thế, đồng tử của Lý Phong đang ngồi trong khoang điều khiển con robot Tử Hải thoáng chốc đã co rút lại. Trong lòng hắn đã biết rõ ràng gã phi công ngồi trong con robot màu trắng kia là ai rồi. Ngay sau đó hắn lâm vào một mảnh trầm mặc.
Từ khi biết được mình phải tham gia vào trận thí nghiệm robot đối chiến lần này, Lý Phong cũng chưa từng quan tâm xem phi công bên phía Quả Xác là ai. Thậm chí ngay từ khi dưới chân núi Sơn mạch Tạp Kỳ, truy đuổi thẳng lên đến đỉnh núi, trong lòng hắn đối với gã phi công không biết tên này cũng nảy sinh ra một chút tán thưởng cùng với tò mò nữa. Nhưng hắn vẫn như cũ không hề quá mức quan tâm đến gã phi công này. Cho dù là trong con robot màu trắng đột nhiên lại xuất hiện một gã phi công vương bài của Quân đội Hoàng gia Đế Quốc đi chăng nữa, thì hắn cũng sẽ không giật mình kinh ngạc đến như thế. Đối với đối thủ, từ trước đến nay Lý Cuồng Nhân chỉ biết đem đối phương hoàn toàn đánh bại, sau đó đơn giản giẫm một chân lên thân thể đối phương mà thôi. Một khi đã là như vậy, đối thủ là ai cũng có gì khác nhau đâu?
Nhưng mà hắn nói thế nào cũng không thể ngờ nổi, gã phi công bên trong con robot màu trắng kia, cư nhiên lại là gã Chủ quản Kỹ thuật dáng người gầy yếu mà hắn ghét cay ghét đắng. Lý Phong quả thật cũng không biết hiện tại Hứa Nhạc đã chính thức vào biên chế của Quân đội Liên Bang, vẫn cho rằng hắn là một gã Thiếu Úy văn phòng bình thường mà thôi. Ở trong suy nghĩ của hắn, Hứa Nhạc từng ở trong Lâm Viên thể hiện ra năng lực chiến đấu cận chiến cực kỳ cường đại, dị thường. Thế nhưng bản lĩnh đánh nhau cùng với việc điều khiển robot thì lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Vì sao đối phương lại cũng có thể điều khiển robot cường đại đến như thế chứ?
Cặp mày Lý Phong nhăn chặt lại, thông qua thị giác có chút mờ ảo của cái mũ giáp, nhìn chằm chằm vào con robot im lặng đứng đối diện kia. Sự kinh ngạc trong lòng hắn một lúc lâu sau mới dần dần tiêu tán đi, lạnh lùng nói:
- Ngươi quả thật khiến cho ta giật mình đó.
- Một khi chúng ta đã đánh cuộc với nhau như vậy, tôi đương nhiên là muốn đích thân đánh bại cậu rồi. Cái biển nhà của Phí Thành kia nếu để bất luận kẻ nào khác đến hạ xuống, tôi nghĩ mãi cũng thấy không thích hợp cho lắm.
Hứa Nhạc nghe trong micro truyền đến thanh âm của Lý Phong, mới lạnh lùng nói lại một câu như thế.
Hắn đứng chờ trên đỉnh núi, bộc lộ ra thân phận thật sự của mình, tất cả những chuyện hắn làm đây, chính là muốn chọc giận đối phương. Nếu cứ tiến hành đối chiến giống như trước đây, Hứa Nhạc biết rõ ràng nhất định con robot của mình sẽ thất bại thảm hại. Nhưng mà nếu muốn chọc giận được một gã thiếu niên tuyệt đối bình tĩnh trong thực chiến như Lý Phong đây, có thể phóng thích ra khí thế điên cuồng, mạnh mẽ tuyệt đối của hắn, ngoại trừ nhắc lại vụ cá cược trong cuộc đối chiến robot giữa hai người với nhau, hắn cũng không tìm ra được bất cứ biện pháp nào khác cả.
Lý Phong thoáng cau mày, nhìn chăm chú vào con robot màu trắng đứng đối diện mình, đột nhiên mở miệng nói:
- Ngươi quả thật đúng là khiến ta giật mình. Chẳng qua chúc mừng ngươi, ngươi đã thành công trong việc kích phát sát ý của ta đối với ngươi rồi.
- Đây đúng là nguyện vọng của tôi...
Trong lòng Hứa Nhạc thầm nghĩ một chút, sau đó lại dùng một thanh âm lạnh lùng trả lời lại Lý Cuồng Nhân.
- Ta không biết ngươi vì sao lại muốn đem con robot dời lên trên đỉnh núi. Nhưng ta có thể nói cho ngươi hay, tình huống địa hình vùng cực của Cựu Nguyệt này, trước khi đi đến căn cứ, ta cũng đã có xem qua rồi. Trên đỉnh núi này, ngươi tuyệt đối không còn đường lui nữa. Ở vị trí như thế này, ta tuyệt đối chiếm lợi thế.
Truyền nhân của Phí Thành Lý Gia, địa vị bên trong Quân đội Liên Bang cũng có chút đặc thù. Trước khi hắn tới căn cứ Cựu Nguyệt, tự nhiên là có nhân viên tham mưu của Quân đội, đem toàn cảnh địa hình đối chiến cùng với ưu khuyết điểm của địa hình nói lại cho Lý Cuồng Nhân biết. Hứa Nhạc nghe được Lý Cuồng Nhân chính miệng nói ra, trong lòng sinh ra một chút tâm tình phức tại. Vị thiếu niên Trung Tá thiên tài này mặc dù có chút thô bạo, ngang ngược, kiêu ngạo, thế nhưng trong thời điểm chính diện đối chiến, vẫn có chút không mất đi sự tỉnh táo.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro