Chương 15-16-17-18-19-20
chương 15:
Tiêu Nghệ Hàn tiến lên ôm lấy Lâm Lĩnh, một lần lại một lần mà hôn xuống, cũng không hề để ý đến phản kháng của Lâm Lĩnh cứ như thế kiên trì hôn, áp vào trên môi hắn, chậm chạp không chịu rời đi, đem Lâm Lĩnh kéo sát vào ngực của mình, cảm giác được trống ngực của Lâm Lĩnh làm cho Tiêu Nghệ Hàn nhiệt huyết sôi trào.
Tiêu Nghệ Hàn không kiêng nể gì mà đem đầu lưỡi cuốn vào, lại bị hàm răng của Lâm Lĩnh gắt gao cắn chặt không có đường đi, Tiêu Nghệ Hàn khiêu mở hàm răng của Lâm Lĩnh, đầu lưỡi nhanh chóng đi vào, Lâm Lĩnh cuối cùng cũng thỏa hiệp, dù sao cũng đã như thế này thì cứ việc hôn, nhưng chỉ là hôn mà thôi, Lâm Lĩnh tự nói với chính mình như vậy. Hắn không phản kháng, cũng không tiếp nhận, đầu lưỡi của Tiêu Nghệ Hàn ở trong miệng của hắn mà khuấy đảo, trong lòng Lâm Lĩnh điên cuồng mà nhảy lên, hô hấp cũng bắt đầu dồn dập.
Tiêu Nghệ Hàn cảm giác được hô hấp của Lâm Lĩnh bắt đầu dồn dập, lập tức buông hắn ra.
Khuôn mặt của Lâm Lĩnh ửng đỏ, dưới ánh sáng của ngọn nến, khuôn mặt ửng đỏ kia cùng đôi môi hồng nhuận làm cho Tiêu Nghệ Hàn cũng không thể kiềm nén được.
"Hoàng... Hoàng thượng... Đừng như vậy, nô tài... Nô tài không nghĩ làm chậm trễ Hoàng thượng..." Lâm Lĩnh lui về phía sau, hắn tránh né ánh mắt nóng rực của Tiêu Nghệ Hàn, hắn biết rõ chỉ cần chính mình có một chút ý niệm yếu đuối thì tất cả sẽ trở nên sai trái.
"Lâm Lĩnh, đừng gọi ta là Hoàng thượng, gọi ta Nghệ Hàn, chỉ một lần, dù là một lần, nếu, ngươi yêu ta, chúng ta đây cùng nhau có được hay không? Dù sao... đêm nay..." Tiêu Nghệ Hàn tiến lên đem Lâm Lĩnh ôm vào trong lòng, điên cuồng mà hôn môi, từ trán đến gương mặt, lại đến môi...
"Không cách nào chịu đựng được nữa... Bởi vì kiềm nén đã lâu, tại sao cứ phải để ý đến thân phận của hắn?" Tiêu Nghệ Hàn nghĩ: "Ta yêu hắn... Như vậy cũng đủ rồi, mặc kệ cái gì là lễ tiết, cũng không muốn quan tâm." Tiêu Nghệ Hàn buông Lâm Lĩnh ra, nhìn hắn, trong lòng Tiêu Nghệ Hàn bỗng nhiên lại cảm thấy có chút hối hận chính mình trước kia luôn viện cớ trốn tránh, tại sao phải đế ý nhiều đến vậy, chỉ cần mình thương hắn là đủ rồi...
Lâm Lĩnh cũng không biết phải nói cái gì, một cái ôm kia, nhiệt độ cơ thể cùng mùi hương của người này rốt cuộc chính mình đã tưởng niệm bao lâu? Lâm Lĩnh nguyện ý áp lực chính mình...
"Đừng như vậy, Hoàng thượng, mặc kệ là đêm nay hay là sau này, chúng ta vĩnh viễn đều không có khả năng..." Lâm Lĩnh giãy khỏi vòng tay của Tiêu Nghệ Hàn, tiếp tục lui dần về phía sau, nhưng lại... Không còn đường thối lui, lúc này mới phát hiện bản thân đã lui đến bên giường...
Tiêu Nghệ Hàn lau đi những giọt nước mắt trên mặt Lâm Lĩnh, lại hôn xuống, như trước kiên trì mà ngồi im một chỗ ôm chặt lấy hắn, Lâm Lĩnh cũng không hề phản kháng, bởi vì hắn cũng không biết giờ phút này chính mình nên làm như thế nào mới đúng.
"Mặc kệ đêm nay hay là sau này, ta chỉ yêu một mình ngươi mà thôi." Đúng vậy, hắn dùng chính là "Ta" chứ không phải "Trẫm", hắn nên thề sao đây? Thề vĩnh viễn rằng chính hắn dùng thân phận của bản thân đi yêu Lâm Lĩnh, chứ không phải là lấy thân phận của một người hoàng đế mà đi yêu hắn?
"Cho nên, ngươi không cần phản kháng thêm nữa, được không?" Nhẹ nhàng mà hôn xuống trán của Lâm Lĩnh, vừa đem hắn đặt trên đùi của mình.
"Hoàng thượng... Ta..." Lâm Lĩnh không biết chính mình đang nói cái gì, nhưng lời còn chưa nói ra, Tiêu Nghệ Hàn đã dùng miệng chặn lại miệng hắn rồi.
"Gọi ta Nghệ Hàn!" Thanh âm của hắn có chút trầm thấp, cứ như vậy mà quanh quẩn ở bên tai của Lâm Lĩnh.
"Ta... Nghệ Hàn..." Cuối cùng không có cách nào chống cự, bởi vì hắn yêu Tiêu Nghệ Hàn.
Tiêu Nghệ Hàn thân thủ muốn giải khai đai lưng của Lâm Lĩnh, hắn khẩn trương mà bắt lấy tay của Tiêu Nghệ Hàn, nói: "Nghệ Hàn... Không..."
"Không cái gì? Thả lỏng chút là tốt rồi, hết thảy cứ giao cho ta..." Nói xong, liền giải khai đai lưng của Lâm Lĩnh, sau đó chậm rãi cỡi áo của hắn.
Lâm Lĩnh có chút chống cự.
Chậm rãi hôn môi Lâm Lĩnh, từ trán xuống đến cổ, làn da của hắn mềm mại mà mát lạnh tựa như làn nước, Tiêu Nghệ Hàn vốn là một nam nhân, là một nam nhân rất bình thường, khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy, cả người nhịn không được mà nóng lên.
Nhẹ nhàng gặm cắn khỏa anh đào ở trước ngực Lâm Lĩnh, hắn cả người chấn động, rốt cục hắn cũng nên thỏa hiệp sao? Thầm nghĩ bọn họ cùng nhau phóng túng một lần, không cần nghĩ đến hậu quả, chỉ cần vui sướng một buổi tối cũng đã đủ...
"Ân... Đừng... Ha..." Từ trong miệng Lâm Lĩnh phát ra vài tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ, hắn cố gắng kiềm nén để không phát ra bất kì thanh âm nào, không nghĩ đến lại...
"Không nên kiềm nén, Lâm Lĩnh, ta thích nghe thanh âm của ngươi, cứ tiếp tục đi, như vậy ngươi sẽ càng thoải mái, nếu, đã làm, thì không nên kiềm nén." Tiêu Nghệ Hàn rời đi khỏi miệng Lâm Lĩnh mà bắt đầu chuyển xuống trước ngực, rồi lại tiếp tục chuyển đến môi của Lâm Lĩnh, thật sâu mà hôn xuống.
"Đừng đừng... Ân..." Cuối cùng, Lâm Lĩnh dưới cái hôn nồng nhiệt của Tiêu Nghệ Hàn mà nhịn không được phát ra vài tiếng rên rỉ.
Tiêu Nghệ Hàn cũng không nóng nảy làm đến cuối cùng, hắn chậm rãi hôn môi Lâm Lĩnh, khiêu khích hắn từng chút một, làm cho Lâm Lĩnh cảm giác cả người cũng bắt đầu nóng lên.
"Ô... Ân... Đừng... Như vậy... Ô ô... thật khó chịu, thật... Ngứa..." Lâm Lĩnh bị Tiêu Nghệ Hàn hôn môi làm cho thân thể nóng lên, trong lời nói bắt đầu có chút hàm hồ mà yêu cầu.
"Rất cấp bách sao? Vậy chúng ta cũng nên chính thức bắt đầu thôi." Tiêu Nghệ Hàn giải khai tiết khố của Lâm Lĩnh...
Trời a!
"..." Tiêu Nghệ Hàn ngẩn người, rồi lại cười khổ một chút, một bên kéo hạ quần của Lâm Lĩnh một bên nói: "Ngươi không biết... trên người chính mình... Có một thứ không nên có sao?" Tiêu Nghệ Hàn nhẹ nhàng nhấn một cái lên phân thân của Lâm Lĩnh.
"Ách... Ân... Đừng..." Lâm Lĩnh rên rỉ một trận, nói: "Cái gì? Có... Không nên có cái gì... Ta không biết." Bởi vì phân thân bị Tiêu Nghệ Hàn xoa nắn cho nên giọng nói có chút đứt quãng.
Tiêu Nghệ Hàn đem Lâm Lĩnh phóng tới trên giường, sau đó nhẹ nhàng ấn một chút lên phân thân của hắn, nói: "Ngươi rốt cuộc có biết phân biệt giữa một thái giám cùng nam nhân bình thường hay không?"
"Ách... Đừng... Ta biết mà... Thái giám... Đừng... Không phải vốn là... Không thể sinh con sao? Mà... Nam nhân bình thường... Có thể... Đừng đừng..." Trong miệng không ngừng phát ra tiếng rên rỉ, những lời này làm cho Tiêu Nghệ Hàn vừa hưng phấn, vừa bất đắc dĩ.
"Đứa ngốc, ha hả... ngươi sau này sẽ biết thôi." Nói xong, Tiêu Nghệ Hàn lại hôn cái trán của Lâm Lĩnh một chút, sau đó tiếp tục xoa nắn phân thân của hắn.
"Đừng đừng... Ha... Thật là khó chịu... Ô... buông ra... buông ra... Ô ô ô..." Khuôn mặt Lâm Lĩnh đỏ ửng, nước mắt nhịn không được mà chảy ra, lần đầu tiên có cảm giác khó chịu như vậy, bàn tay nắm chặt lấy sàn đan.
"Được... được, ta buông ra..." Tiêu Nghệ Hàn buông tay ra, sau đó một chất dịch màu trắng đục theo đó mà bắn đi ra, Tiêu Nghệ Hàn nhẹ nhàng bỏ đi toàn bộ y phục trên người mình, bàn tay nhẹ vỗ về Lâm Lĩnh, nói: "Đừng khẩn trương, thả lỏng một chút, lúc này chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi."
"Cái gì? ... Ha! Như thế nào... Ô ô ô..." Tiêu Nghệ Hàn một lần nữa lại bao lấy phân thân của Lâm Lĩnh, chỉ là lần này y dùng miệng...
"Ha! Thật là khó chịu... Đừng đừng... Ân ân... Ha..." Tiếng rên rỉ của Lâm Lĩnh khiến cho Tiêu Nghệ Hàn hận không thể lập tức ăn tươi hắn vào bụng.
"Ô..." Lâm Lĩnh bởi vì không có kinh nghiệm cho nên đột nhiên bắn ra toàn bộ, không ngờ được Tiêu Nghệ Hàn chỉ cằn nhằn một tiếng sau đó liền nuốt hết toàn bộ những gì hắn vừa bắn ra.
"Ngươi thật ngọt, Lâm Lĩnh." Tiêu Nghệ Hàn cười cười, lau lau tinh dịch dính bên khóe miệng, sau đó đem hai chân của Lâm Lĩnh tách ra, hạ môi hôn xuống chân của hắn.
Lâm Lĩnh nắm chặt lấy tay của Tiêu Nghệ Hàn, hỏi: "Ngươi... Đem vật kia nuốt... nuốt hết sao? Ngươi... Ô... Đau đớn..." Cảm giác giống như có đồ vật đâm vào trong cơ thể.
"Không có gì, Lâm Lĩnh, của ngươi rất ngọt a ~" nói xong, ngón tay vừa đút vào liền rút đi ra, xuống giường mở ra một cái hộp, từ bên trong lấy ra một lọ dược, sau đó đem chất lỏng trong bình đổ lên ngón tay của mình, lại đem chân của Lâm Lĩnh mở ra rồi nhanh chóng tiến vào...
"Ô ô... Không nên... Không nên... Đau... Đau quá... Hoàng... Ha ~! Nghệ Hàn... Không nên... Đau... Hả ~!" Tiếng rên rỉ làm cho máu trong người Tiêu Nghệ Hàn đều sôi trào lên.
"Ngươi không nên cầu ta, nếu không ta sẽ không nhịn được mà sớm đi vào, vạn nhất làm ngươi chảy máu..." Lại duỗi thêm một ngón tay đi vào, cảm giác tiểu huyệt kia đã bắt đầu có điểm mềm mại, rồi lại tiến thêm một ngón tay đi vào.
"Hả... Ô... Đau đớn... Đau quá... Ân ân..."
"Rất nhanh sẽ thoải mái, Lâm Lĩnh, nhẫn nại một chút a ~" Tiêu Nghệ Hàn vừa tăng thêm một ngón tay, vừa nói: "Đau quá hả, ngón tay cũng thật đau đớn, ở bên trong ngươi thật chặt..."
"Ân ân... Ô... Hả... Đau đớn... Ân..." Lâm Lĩnh rên rỉ .
Tiêu Nghệ Hàn rốt cục cảm giác được có thể tiến vào, đưa tay rời khỏi cúc huyệt, sau đó động thân một cái đem phân thân đã cường ngạnh của chính mình mà tiến vào tiểu huyệt của hắn, sau đó cứ nhe nhàng mà cứ động...
"Hả ~! ! Đau đớn... Nghệ Hàn... Nghệ Hàn... Đau ..." Lâm Lĩnh đau đến không ngừng mà kêu tên của Tiêu Nghệ Hàn, hơn nữa tay cũng bắt đầu ôm chặt lấy bả vai của y...
"Ân... Ngươi thật chặt, Lâm Lĩnh... Thật thoải mái... Nóng quá... Ngươi cũng không biết... Ngươi có bao nhiêu tuyệt vời... Hô..." không ngừng quất xuyên vào...
Thẳng đến...
"Hả! ! Có cái gì... Ô... Bắn đi ra... Nghệ Hàn... Ô ô..."
Trời mùa thu ban đêm, tại Dưỡng Tâm điện tràn đầy tiếng rên rỉ, bọn họ không ngừng mà gọi tên lẫn nhau, thẳng đến hừng đông mới ngừng lại được, bọn họ ôm nhau ngủ, cảm giác được ôm nhau ngủ cùng nhau này rất là thoải mái, bọn họ rốt cuộc cũng có thể ở cùng một chỗ rồi... rốt cuộc. cũng có thể ở cùng một chỗ rồi...
"Ô... Ân..." Mở mắt, Lâm Lĩnh nhìn thấy tay của Tiêu Nghệ Hàn đang ôm chặt lấy chính mình, đặt chính mình ở trong lồng ngực của y. Mà phân thân của y vẫn như cữ còn chôn ở trong cơ thể của chính mình, khiến cho Lâm Lĩnh nhịn không được mà phát ra tiếng rên rỉ vụn vặt.
"Ân... Đừng nhúc nhích..." Tiêu Nghệ Hàn chuyển động thân thể lại bắn thêm một lần, sau đó mới thỏa mãn mà rời khỏi cơ thể của hắn, đem thân thể của hắn kéo lại gần mình, sau đó nhìn chằm chằm.
"Ngươi đẹp quá, ngươi biết không? Lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, cảm giác được ngươi rất đẹp, thẳng đến tối hôm qua, ta cảm giác được chính mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới này." Ôm Lâm Lĩnh, hôn lên trán của hắn, sau đó chậm rãi mà nói ra những lời thâm tình.
"Ách... Ngươi... Không đi lâm triều sao... Các đại thần... Đừng..." Tiêu Nghệ Hàn không muốn nghe thấy Lâm Lĩnh nói đến chuyện quốc sự lúc này, y chỉ hy vọng Lâm Lĩnh không nên bận tâm đến chuyện gì khác, chỉ cần cùng y ở một chỗ là được, y hy vọng Lâm Lĩnh chỉ cần nghĩ đến một người là y, cho nên y liền hôn Lâm Lĩnh, hung hăng mà phạt hắn.
"Hôm nay không đi cũng không sao hết, dù sao lúc xế chiều cũng có nghị sự, đến lúc đó bàn tới cũng kịp, thời gian hai chúng ta cùng một chỗ, không nên nghĩ chuyện khác được không?" Tiêu Nghệ Hàn buông Lâm Lĩnh ra, tràn đầy oán giận mà nhìn hắn.
"Ách... Nhưng mà..." Lâm Lĩnh nói chưa ra lời, ngoài cửa lại truyền đến thanh âm thông báo.
"Hoàng hậu nương nương giá lâm." ...
Chương 16.
"Hoàng hậu nương nương giá lâm." Tiểu thái giám ngoài cửa thông báo.
Lâm Lĩnh chấn động, không biết nên làm thế nào cho phải.
"Không cần khẩn trương." Tiêu Nghệ Hàn trấn định mà cười, sau đó đứng dậy xuống giường, mặc vào một kiện áo ngủ, Lâm Lĩnh cũng khẽ động thân mình muốn ngồi dậy, bởi vì tối hôm qua "triền miên" có chút quá mức, cho nên thân thể hắn lúc này có chút run rẩy, Lâm Lĩnh vừa bước chân xuống giường thì dịch thể của Tiêu Nghệ Hàn còn lưu lại bên trong tiểu huyệt của hắn liền chảy xuống.
Lâm Lĩnh thật sự đứng không vững, vừa muốn cất bước rời đi, thì thân thể đã lay động, thoáng cái ngã nhào vào cái ôm của Tiêu Nghệ Hàn.
"Đừng lộn xộn, ta sẽ giải quyết chuyện này, nàng không có vào nhanh như vậy đâu". Nói xong liền cúi người ôm ngang lấy Lâm Lĩnh đi vào một gian phòng nhỏ, trong phòng dĩ nhiên là có dục dũng để tắm rửa rồi, bên trong còn có nước ấm sẵn sàng, Lâm Lĩnh cảm thấy kì quái tại sao nơi này lại có sẵn mọi thứ như thế?
"Ha hả, lúc ta vừa tỉnh lại đã bảo người đi chuẩn bị những thứ này rồi, đừng có lo lắng, bọn họ chỉ là đứng bên ngoài bình phong nghe ta phân phó mà thôi." Tiêu Nghệ Hàn đem Lâm Lĩnh bỏ vào mộc dũng, sau đó nhẹ nhàng hôn vào trán Lâm Lĩnh một cái, nói: "Ngươi đợi lát nữa cứ ở nơi này mặc lại y phục." Tay chỉ chỉ y phục được xếp gọn gàng ở bên cạnh, sau đó tiếp tục nói: "Chuyện của An Thái một mình ta xử lý là tốt rồi, ta sẽ không để cho ngươi chịu bất kì ủy khuất nào." Tiêu Nghệ Hàn mỉm cười, hắn không nghĩ lại đi giấu diếm tình cảm của chính mình đối với Lâm Lĩnh nữa, lại càng không muốn khiến cho Lâm Lĩnh đau lòng đến không nhận ra hình người nữa, ánh mắt hắn mang theo kiên định, hắn không nghĩ sẽ một lần nữa phủ nhận tình cảm của Lâm Lĩnh.
"Được, ta... ở chỗ này chờ hoàng... Oh, không, là Nghệ Hàn..." Lâm Lĩnh cúi đầu, chưa bao giờ biết chính mình có một ngày sẽ lớn mật như thế, dám gọi thẳng tên của Hoàng Thượng.
"Đừng... đừng..." Tiêu Nghệ Hàn nhìn khuôn mặt phiếm hồng của Lâm Lĩnh, nhịn không được mà hôn xuống, làm cho thanh âm của Lâm Lĩnh cứ như thế mà bị cắt đứt.
"Được rồi, đừng nói nữa, ta ra ngoài trước." Tiêu Nghệ Hàn sủng nịch mà cười, sau đó liền đi ra ngoài.
"Chi ..." Cánh cửa đại điện được mở ra.
Tiêu Nghệ Hàn mặc áo ngủ cứ như vậy đi ra ngoài, người ở bên ngoài nhìn thấy thì cũng chỉ nghĩ là phu thê gặp mặt cho nên mặc áo ngủ như vậy thì cũng không có vấn đề gì cả. Nhưng mà hắn lại sơ sót một điểm, chính là dấu vết hoan ái trên giường cùng kiện nữ trang của Lâm Lĩnh mặc lúc trước.
"Hoàng thượng thánh an, mong Hoàng Thượng tha thứ cho sự đường đột của thần thiếp" An Thái hành lễ nói.
"Ha hả, hoàng hậu không nên đa lễ." Tiêu Nghệ Hàn tiến lên nâng An Thái dậy.
"Các ngươi cũng đi xuống đi." Tiêu Nghệ Hàn đối với người hầu ra lệnh, bởi vì Y không nghĩ chuyện của Lâm Lĩnh cùng mình bị nhiều người thấy, cho dù giữ lại hoàng hậu tại Điện Dưỡng Tâm, Y cũng không muốn cho nàng biết, bởi vì chuyện mình cùng Lâm Lĩnh cùng một chỗ trong một khoảng thời gian ngắn rất khó khiến cho mọi người chấp nhận. Cho nên Y nghĩ muốn làm cho mọi người từ từ chấp nhận hắn.
"Tuân mệnh." Mọi người lập tức rời khỏi đại điện, An Thái cũng ra lệnh cho nha hoàn cận thân của mình- Thu Nhi cũng đi ra ngoài.
An Thái tiến đến gần Tiêu Nghệ Hàn, vừa nhìn liền thấy dấu vết trên người của Y, điều này rõ ràng chứng tỏ tối hôm qua có cùng người khác hoan ái qua, điều này khiến cho An Thái vô tức giận, đại hôn một năm, Tiêu Nghệ Hàn chưa từng có lần nào chạm qua chính mình, vốn tưởng rằng Y đối với chính mình là không có tình cảm, suy nghĩ một chút rồi cũng cho qua, nàng nghĩ có thể dùng thời gian chiếm lấy trái tim của Y, bây giờ, trái tim của Y lại dành cho nữ nhân khác, Y lấy nàng, rõ ràng chỉ là muốn lợi dụng nàng để lấy lòng phụ thân, phụ mẫu của nàng, là nữ nhân nào thì cũng sẽ vì như vậy mà tức giận thôi.
An Thái gượng cười, nói: "Hoàng thượng sáng nay không vào triều, thần thiếp nghĩ có phải là do thân thể của người không khỏe hay không, cho nên mới cho người hầm gà cùng nhân sâm, mang đến cho Hoàng Thượng dùng."
"Hả? Oh, vậy hoàng hậu cứ đem canh gà để trên bàn đi, đợi lát nữa Trẫm sẽ uống." Tiêu Nghệ Hàn tùy tiện ứng vài câu cho qua chuyện.
"Oh, được" Sau đó, An Thái đem canh đặt ở trên bàn, sau đó ánh mắt liền hướng về phía bên trong mà nhìn vào, vừa nhìn liền thấy là y phục của nữ nhân...
An Thái nghiêng người, thừa dịp Tiêu Nghệ Hàn có chút thất thần mà tiến vào bên trong, đi tới bên giường, cầm lấy y phục của Lâm Lĩnh, Tiêu Nghệ Hàn rất nhanh liền phản ứng lại, Y lập tức vọt qua, đem y phục đoạt lại, nói: "Hoàng hậu, ngươi như thế nào có thể tự tiện đến gần giường của Trẫm." Lúc nói ra những lời này, Tiêu Nghệ Hàn có chút lực bất tòng tâm.
"A, ta tại sao lại không thể? Ta là hoàng hậu, hậu cung ba nghìn đều do ta trông nom, có thể đến gần long sàng của Hoàng Thượng sợ rằng chưa có người nào so với ta có tư cách hơn đi? Hoàng Thượng nếu không thích thần thiếp, vậy tại sao lại không nói thẳng?" An Thái nói mấy câu cuối, ngữ khí có chút nặng nề, chính nàng cũng biết chính mình hiện tại đang vô cùng kích động, nhưng mà người nam nhân mình thích cưới chính mình rồi lại bỏ mặc, rồi lại cùng nữ nhân khác cùng một chỗ oanh oanh yến yến, đang trong tình trạng tức giận vô cùng cho nên cũng không quảng cái gì là quân thần chi lễ, cái gì lễ tiết, ngữ khí tràn đầy phẫn nộ, nàng bây giờ chính là dùng thân phận của một thê tử chất vấn trượng phu của mình.
Tiêu Nghệ Hàn sửng sốt, không biết nên chống đỡ ra sao? Chẳng lẽ nói với An Thái rằng kỳ thật người đó vốn là một nam tử? Này...
Tiêu Nghệ Hàn cũng không muốn thương tổn An Thái, hắn rất rõ ràng An Thái đã phải chịu rất nhiều ủy khuất, hắn biết chính mình đối với An Thái có bao nhiêu là bất công, nhưng mà Lâm Lĩnh mới chính là người mà mình để vào trong lòng, chưa từng có người nào có thể thay thế hắn cả.
"Trẫm không phải có ý tứ này, hoàng hậu, Trẫm không phải..." Lời nói có chút ngập ngừng.
"Hoàng thượng nếu thích nữ tử này, thần thiếp có thể để cho Hoàng Thượng nạp phi mà, thần thiếp không phải là người không thông tình đạt lý, chỉ cần nàng là một người biết lễ nghĩa, thần thiếp tự nhiên sẽ xem nàng như muội tử của mình, nhưng mà Hoàng Thượng lại làm như vậy, thật là không tín nhiệm thần thiếp mà, thần thiếp cũng không phải là người có lòng dạ hẹp hòi, nếu Hoàng Thượng thích thì thần thiếp cũng không dám phản đối, chỉ cần Hoàng Thượng mở kim khẩu, xuống thánh chỉ, thần thiếp cho dù có một ngàn một vạn không muốn, thì cũng sẽ không nói gì, Hoàng Thượng cần gì như thế... Như thế..." Vừa nói xong, An Thái liền làm bộ chảy nước mắt, nhưng mà nước mắt này, nàng không thể không thừa nhận cũng vì nàng đối với Tiêu Nghệ Hàn chính là một mảnh chân tình, là thật tâm
"Hoàng hậu... Trẫm không phải ý tứ này, Trẫm..." Tiêu Nghệ Hàn bị An Thái nói như vậy, Y cảm giác được chính mình mới là người có lòng dạ hẹp hòi.
"Hoàng Thượng có thể để cho thần thiếp gặp mặt người nữ tử kia một chút được không? nói không chừng thần thiếp vừa thấy nàng liền thích thì sao? Ta đây cũng sẽ đến chỗ Thái hậu nói tốt một chút, chỉ là nạp một phi tử thôi mà, thần thiếp không phải là người có lòng dạ hẹp hòi, hãy để nữ tử kia ra gặp mặt thần thiếp đi." An Thái mạnh mẽ mạnh yêu cầu muốn gặp Lâm Lĩnh.
"Này... Không phải Trẫm không muốn cho Hoàng Hậu gặp hắn, thật sự là... không phải người này" Tiêu Nghệ Hàn không biết nên giải thích như thế nào.
"Cái gì gọi là không phải người này? Hoàng Thượng thật đúng là xem thường thần thiếp rồi à, y phục này, còn dấu vết ở trên giường, không lẽ là do thần thiếp một mình tự suy diễn, trước đây thần thiếp cũng đọc qua chút sách, thần thiếp biết rõ là đã xảy ra chuyện này, Hoàng Thượng hãy để cho cô nương đó ra gặp thần thiếp đi, nếu như cô nương đó có gia thế trong sạch, Hoàng Thượng cũng nên cấp cho nàng một danh phận." An Thái nói liên tục làm cho Tiêu Nghệ Hàn không có cách nào giải thích được tình huống này.
Đột nhiên, trong nội ốc truyền đến một ít tiếng nước chảy, Tiêu Nghệ Hàn vốn không hề chú ý tới, bởi vì tiếng nước rất nhỏ, ai ngờ An Thái thế nhưng lại lập tức nghe được, sau đó nhanh chóng mà khéo léo không một tiếng động tiêu sái bước đến bên ngoài sa liêm trong nội ốc. Tiêu Nghệ Hàn nhìn thấy An Thái đi qua, lập tức muốn tiến lên ngăn cản, ai ngờ đã muộn, An Thái đem sa liêm vén lên...
"Như thế nào... lại như vậy... Hắn là ai?" An Thái có chút cà lăm, hình ảnh trước mắt khiến cho nàng có chút sửng sốt, trước mắt nàng là một nam tử đang mặc nội khố, thân thể mỏng manh có chút nhu nhược, mà khuôn mặt người này có chút quen thuộc...
"Nô tài Thỉnh an Hoàng hậu nương nương!". Lâm Lĩnh lập tức quỳ xuống hành lễ.
"Ngươi... Ngươi là ai?" An Thái có điểm không biết nói như thế nào, nam tử trước mắt là ai? Trên cổ hắn tràn đầy những hồng ngân, thân thể mềm mại có chút nhu nhược, bộ dạng lớn lên vô cùng thanh tú động lòng người, ngay cả một nữ tử như chính mình cũng có chút mặc cảm, chẳng lẽ, chẳng lẽ y phục nọ là của người này?
"Nô tài... Nô tài... Nô tài chính là người nữ tử mà Hoàng Hậu nương nương vừa mới nói tới... " Lâm Lĩnh có chút cà lăm, hắn nghĩ muốn nói dối, nhưng mà không biết nên nói dối như thế nào, đành phải nói thật tất cả.
"Cái gì?" An Thái có điểm mơ hồ, nữ tử? Hắn chính là...
An Thái trừng mắt nhìn người nam tử trước mắt mình, hắn chính là người mà Hoàng Thượng yêu thích sao? Như thế nào lại như vậy? Chính mình lại bị bại dưới tay của một tên nam nhân? An Thái tức giận vạn phần, cũng không hề suy nghĩ cẩn thận liền giáng c ho Lâm Lĩnh một bạt tai, nói: "Ngươi... Ngươi như thế nào có thể... làm cho hương khói của hoàng gia... ngươi..." An Thái thật sự là tìm không ra được cái cớ nào để trách cứ Lâm Lĩnh, chỉ có thể đem chuyện hương khói của hoàng gia ra mà nói, xem một câu nói đó như là lý do để bao biện cho sự tức giận của chính mình.
Thân thể Lâm Lĩnh vốn suy yếu, lại bị An Thái giáng cho một cái tát thật mạnh thì ngay lập tức ngã xuống đất, hắn không nói gì, bởi vì hắn biết mình đã sai hoàn toàn.
Tiêu Nghệ Hàn lập tức bắt lấy bàn tay đang muốn đánh tiếp của An Thái, ánh mắt tràn đầy căm tức mà nhìn nàng, ra lệnh: "Ngươi đi ra ngoài cho Trẫm! Sau này không có lệnh của Trẫm thì không được tiến vào Dưỡng Tâm Điện nửa bước! Đi ra ngoài!". Lúc trước, Tiêu Nghệ Hàn đối với An Thái còn có chút áy náy, sau một cái tát kia thì toàn bộ áy náy đó đều tan thành mây khói, ánh mắt Y lúc này nhìn nàng chỉ tràn đầy lạnh lùng cùng tức giận.
"Ta... Hoàng thượng... Thần... Thần thiếp..." An Thái nghĩ muốn giải thích, nghĩ muốn nói cho Tiêu Nghệ Hàn rằng chính mình đối với hắn có bao nhiêu là yêu thích, cũng chính vì yêu thích cho nên mới có thể kích động như thế, nhưng ngay lúc này, một câu nói đầy đủ nàng cũng không thể nào thốt ra thành lời, bởi vì, nàng chưa từng nhìn thấy bộ dáng tức giận cùng kích động như vậy của Tiêu Nghệ Hàn.
"Đi ra ngoài! Trẫm chỉ nói một lần!" Tiêu Nghệ Hàn vẫn lãnh khốc như trước, bởi vì Y không có cách nào đối với ai trừ Lâm Lĩnh ra mà có chút yêu thương, một chút cảm tình, thậm chí một chút thương xót Y cũng rất keo kiệt.
"Tuân mệnh..." An Thái rất không tình nguyện mà trả lời, nhưng mà chỉ có như vậy khiến cho nàng có thể từ bỏ ý đồ sao?
An Thái rời khỏi Điện Dưỡng Tâm, liền lập tức đến Từ Ninh cung, nghĩ muốn hướng Thái hậu để cáo trạng, bởi vì lần này nàng có đầy đủ lý do, Hoàng Thượng lại đi yêu thương một nam nhân, nếu nói như vậy Thái Hậu chắc chắn sẽ không đồng ý rồi!
Tiêu Nghệ Hàn ôm lấy Lâm Lĩnh bị té ngã dưới mặt đất dậy, đem hắn ôm vào trong ngực của mình, hôn nhẹ xuống trán Lâm Lĩnh một cái, nói: "Khiến cho ngươi chịu ủy khuất rồi!"
Cứ như vậy mà sủng nịch, cứ như vậy mà yêu thương.
"Hoàng thượng... Đừng như vậy, hoàng hậu nàng... Tiểu Lâm tử vốn là một người có thân phận thấp kém, là người không đáng để ý tới, là Tiểu Lâm Tử mê hoặc Hoàng Thượng, mong Hoàng Thượng đừng trách tội Hoàng Hậu... đừng...". Tiêu Nghệ Hàn hung hăng mà hôn Lâm Lĩnh, vừa hận lại vừa tức, hận hắn vĩnh viễn không biết tình cảm của chính mình, giận hắn vì hắn vĩnh viễn không biết bảo vệ chính mình như thế nào.
"Hoàng Thượng... Đừng đừng... Đừng như vậy... Đừng đừng..." Lâm Lĩnh nghĩ muốn đẩy Tiêu Nghệ Hàn ra.
Đôi môi của Tiêu Hghệ Hàn rốt cục cũng rời đi khỏi môi Lâm Lĩnh, nói: "Ngươi như thế nào có thể nói chính mình như vậy? Cái gì mà mê hoặc? Ngươi hiểu sao? Ngươi như thế nào biết mình có thể mê hoặc ta, ngươi thật sự là quá mức ngu ngốc." Ngữ khí tràn đầy sủng nịch.
"Ta... Ta không biết, nhưng mà ta cảm giác được, chính xác là ta đã sai lầm rồi... Ta..." Lâm Lĩnh không biết nên biểu đạt cảm giác của mình như thế nào, hắn có bao nhiêu mâu thuẫn, Tiêu Nghệ Hàn có lẽ không cách nào hiểu rõ, thân là một người nô tài, hắn thế nhưng lại cùng Hoàng Thượng một chỗ, yêu Hoàng Thượng, rồi lại tạo áp lực cho Y, thật vất vả mới có thể lấy dũng khí cùng Hoàng thượng một chỗ, rồi lại cảm giác chính mình đã làm sai...
"Ngươi không có sai, sai chính là ta không nên làm một Hoàng thượng, ngươi cũng không nên làm một thái giám, nhưng mà những chuyện đó đã không còn trọng yếu nữa, quan trọng nhất là, chúng ta yêu nha." Tiêu Nghệ Hàn cảm thấy tất cả đều không có chuyện gì nữa rồi, khi Y biết Lâm Lĩnh ở lại bên người Tiêu Nghệ Uẩn, tinh thần của Y hoàn toàn tan rã, Y không thể chịu đượng được việc Lâm Lĩnh ở bên cạnh của một người khác, Y rốt cục rõ ràng cảm giác của chính mình đối với Lâm Lĩnh, cái loại cảm giác này khiến cho Y vì hắn mà không quan tâm đến mọi thứ xung quanh, Y tình nguyện vứt bỏ hết thảy chỉ vì một người, vì hắn.
"Ta..." Lâm Lĩnh nhìn ánh mắt nóng rực của Tiêu Nghệ Hàn, không biết nên nói cái gì, mặt đỏ bừng...
Chương 17:
"Ta..." Lâm Lĩnh nhìn ánh mắt nóng rực của Tiêu Nghệ Hàn, không biết nên nói cái gì, mặt đỏ bừng ...
"Đừng... Đừng..." Môi Lâm Lĩnh một lần nữa bị Tiệu Nghệ Hàn hôn xuống, khuôn mặt của hắn đều đỏ bừng lên.
Qua một hồi lâu Tiêu Nghệ Hàn mới chịu buông Lâm Lĩnh ra, nhìn hắn, Lâm Lĩnh giờ phút này đang nằm trong lòng của chính mình, an tĩnh như một con búp bê xinh đẹp, đẹp quá, thật đẹp...
"Lâm Lĩnh ngươi có biết ta bắt đầu chú ý ngươi từ lúc nào không?" Tiêu Nghệ Hàn làm cho Lâm Lĩnh nhìn vào hai mắt của mình, hỏi hắn.
"Ách... Nô... Không biết." Lâm Lĩnh không biết lúc này chính mình ở trước mặt Tiêu Nghệ Hàn nên xưng hô như thế nào, mỗi lần như thế, hắn đã ấp úng không biết bao nhiêu lần.
"Chính là lần đầu tiên gặp ngươi, khi đó ta rất thích ngươi, một người ngây thơ, lớn gan, cũng không vì thân phận của ta mà xa cách ta, từ lúc đó ta rất thích ngươi, nhưng mà, ở Lân cung, khi lần đầu gặp lại ngươi, ta cảm giác được lúc đó ngươi đã trở nên thành thục, trên người của ngươi tỏa ra mị lực rất hấp dẫn người khác, có lẽ đó là mùi hương của ngươi, vốn rất đặc biệt, ít nhất, theo ta nghĩ là như vậy..." Tiêu Nghệ Hàn gắt gao ôm Lâm Lĩnh.
"Hoàng thượng..." Lâm Lĩnh đột nhiên cắt lời Y, Tiêu Nghệ Hàn có chút trách cứ mà nhìn hắn, Làm cho Lâm Lĩnh nhanh chóng thu hồi cái xưng hồ kia: "Nghệ Hàn, ta không biết lúc nào bắt đầu thích ngươi, từ khi còn bé, lần đầu tiên ngươi nói muốn thành thân với ta, ta không biết khi đó là cái cảm giác gì... Nhưng mà..." Lâm Lĩnh vừa muốn nói ra cảm giác của bản thân, ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm của tiểu thái giám.
"Hoàng... Hoàng thượng... Thái hậu phái người tới nói, muốn gọi ngài cùng Lâm Lĩnh đến từ Ninh cung một chuyến." Tiểu thái giám có chút cà lăm, có thể là bị hù dọa không ít.
"Biết rồi, ngươi đi ra ngoài nói với hắn, đợi lát nữa Trẫm sẽ đi." Tiêu Nghệ Hàn nhíu mày, đại khái cũng đoán ra hai ba phần rồi.
"Tuân mệnh." Tiểu thái giám đáp lại.
Tiêu Nghệ Hàn ôm Lâm Lĩnh đi ra ngoài, giúp hắn mặc xong quần áo, Lâm Lĩnh tự chính mình đứng lên, hắn đang sợ hãi sao? Có lẽ là vậy đi...
"Đừng sợ, không có gì đâu, mẫu hậu không phải là người không nói lý lẽ, nàng sẽ hiểu được chuyện tình cảm của chúng ta mà." Tiêu Nghệ Hàn cho Lâm Lĩnh một ánh mắt trấn an.
"Ách... Vâng, Tiểu Lâm tử đã rõ." Lâm Lĩnh cuối cùng lựa chọn ở trước mặt Y gọi chính mình là "Tiểu Lâm tử".
"Được, chúng ta cùng đi đi." Tiêu Nghệ Hàn nắm lấy tay Lâm Lĩnh nói.
"Được!" Lâm Lĩnh cũng nắm chặt lấy tay của Tiêu Nghệ Hàn.
Đi tới cửa Từ Ninh Cung, bọn họ đều trao cho đối phương một ánh mắt kiên định của chính mình.
Nhưng mà mọi chuyện lại không dễ dàng giống như bọn họ đã tính toán.
"Thái hậu nói muốn cho một mình Lâm Lĩnh đi vào, mời Hoàng Thượng ở bên ngoài đợi một chút." Một lão thái giám đi ra, đối với Tiêu Nghệ Hàn cùng Lâm Lĩnh nói.
"Này..." Tiêu Nghệ Hàn nhíu mày.
"Không sao đâu, ta đi vào là tốt rồi." Lâm Lĩnh mĩm cười với Tiêu Nghệ Hàn một chút, làm cho Y yên tâm.
Sau đó, hắn một mình đi vào Từ Ninh Cung.
Lâm Lĩnh đi vào, Liễu Linh Hân ngồi ở trên ghế nhìn hắn, nàng cũng không hề có tức giận, chỉ là hiền lành nhìn Lâm Lĩnh, nói: "Đừng sợ, đến, ngồi bên cạnh ai gia." Liễu Linh Hân vỗ vỗ vị trí bên người.
Lâm Lĩnh được miễn lễ, sau đó liền ngồi vào bên cạnh Liễu Linh Hân, hắn cảm thấy thái hậu rất thân thiết, cảm giác giống như mẫu thân của mình vậy.
"Thật sự rất giống, ngươi có biết chính mình giống ai không?" Liễu Linh Hân vẫn luôn như vậy hòa ái, nàng hiền lành nhìn Lâm Lĩnh.
"Ách... Nô tài có nghe tiên hoàng nói, nô tài lớn lên giống như một người nữ tử, nhưng mà không biết giống ai." Lâm Lĩnh cảm thấy không sợ hãi lắm, cảm giác giống như là thân nhân nói chuyện với nhau.
"Đúng vậy, ngươi dường như rất giống với tỷ tỷ, lông mi, hai tròng mắt, cái mũi, miệng, thậm chí ngay cả hình dáng khuôn mặt này làm cho ta lần đầu tiên nhìn thấy ngươi liền tưởng rằng đã nhìn thấy người tỷ tỷ đã chết của ta vậy. Ta cho tới bây giờ cũng không hề nghĩ tới, trên đời lại có hai người nhìn giống nhau như vậy, không biết có phải là do trời cao an bài, hay là chỉ là một trò vui đùa hết sức đáng buồn cười, tiên hoàng hắn vốn không thương ta, có thể nói, đối với tất cả phi tử, hắn chỉ có cảm tình chứ không có tình yêu, hắn đời này chỉ yêu có một mình tỷ tỷ của ta mà thôi. Chỉ duy nhất một người đó." Ánh mắt của Liễu Linh Hân không hề mang theo oán hận, chỉ có một tia thất vọng trong đó mà thôi.
"Ta yêu tiên hoàng, rất yêu, rất yêu, yêu đến chính ta cũng bắt đầu mê muội, ta tự thôi miên chính mình, ta tự nói chính mình, ta là tỷ tỷ của ta, đáng tiếc, cho dù như vậy, ta vẫn không thể chiếm được trái tim của hắn." Trong ánh mắt của Liễu Linh Hân mang theo u buồn cùng cô tịch.
"Kỳ thật, ngươi rất hạnh phúc, ta cũng không phản đối chuyện ngươi cùng hoàng đế, ít nhất, ngươi có thể hạnh phúc. Nhưng mà vấn đề hiện tại chính là, hắn là hoàng đế, nếu như hắn không phải, hắn có thể cùng với ngươi cùng một chỗ, mặc kệ ánh mắt của người khác, các ngươi có thể ẩn cư, các ngươi có thể cùng nhau trải qua cuộc sống của mình. Nhưng mà hắn lại là vua của một nước, hắn có trách nhiệm phải gánh chịu cái quốc gia này, hắn không thể bỏ mặc con dần, hắn không thể đi yêu một người nam tử... Thậm chí, nếu không tính đến chuyện hắn yêu thương một người nam tử, nhưng hắn không thể không để ý đến hương khói của Hoàng gia, hắn có rất nhiều việc phải làm, cho nên hắn càng không thể chỉ lo cho cảm thụ của một mình ngươi mà quên rằng bên người hắn còn có rất nhiều người yêu thương hắn, ta, Hoàng Hậu, còn có hàng ngàn, hàng vạn con dân yêu quý hắn. Ngươi có thể hiểu được điều này, có phải hay không?" Liễu Linh Hân cuối cùng cũng vào chuyện chính, đây mới là mục đích mà nàng tìm Lâm Lĩnh đến nói chuyện, nàng sẽ không giống như Hoàng Hậu lỗ mãng, lỗ mãng mà đi đánh Lâm Lĩnh, cái đó chỉ khiến cho mọi chuyện rối ren hơn mà thôi, biện pháp tốt nhất là cùng Lâm Lĩnh nói chuyện, nàng tin tưởng Lâm Lĩnh, bởi vì nàng biết Lâm Lĩnh là một người thông tình đạt lý.
"Ta đã rõ rồi thái hậu, ta đều hiểu rõ ý tứ của ngài, ta biết sự tồn tại của chính mình vốn là một sai lầm. Tiểu Lâm Tử cũng đã từng nghĩ tới việc tránh né tình cảm của Hoàng Thượng, nghĩ tới hết thảy mọi biện pháp, có thể tránh cho sự tình như hôm nay phát sinh, ta cũng từng nghĩ tới, nếu như ta không có ở trong hoàng cung này, có thể mọi chuyện đều sẽ không phát sinh, nhưng mà tối hôm qua, khi Hoàng Thượng nói yêu ta, ta biết chính mình cũng rất thương hắn, ta không biết kiềm nén như thế nào nữa, ta không có cách nào khống chế chính mình, ta nghĩ muốn cùng Hoàng thượng cùng một chỗ. Nhưng mà ta lại lo lắng thật nhiều, thẳng đến khi thái hậu nói những lời kia, giúp cho ta rõ ràng được mọi chuyện, chính mình đã hoàn toàn sai lầm rồi. Sai là do chính ta không thể tự kiềm nén tình cảm của chính mình, sai là do ta quá cố chấp, sai chính là do ta không nên xuất hiện trước mặt Hoàng Thượng một lần nữa. Như vậy, xin thái hậu, hãy cứ nói ta là một người xấu, sau đó làm cho Lâm Lĩnh biến mất, từ nay về sau đều không thể xuất hiện trước mặt Hoàng Thượng, cho dù là như vậy, Lâm Lĩnh cũng không oán thái hậu, Lâm Lĩnh vốn cam tâm tình nguyện." Lâm Lĩnh quỳ trên mặt đất, hắn hiện tại đang bức ép, đang uy hiếp sao? Không ai biết giờ phút này suy nghĩ của hắn hoàn toàn rối loạn, hắn cực kì mâu thuẫn, hắn không muốn làm cho Hoàng Thượng cùng thái hậu mẫu tử phải bất hòa với nhau, nhưng mà chính mình lại không muốn rời xa Tiêu Nghệ Hàn
"Ngươi muốn như vậy không phải làm khó ai gia sao?" Liễu Linh Hân chối từ, nàng không muốn cùng Tiêu Nghệ Hàn nháo đến không thể vãn hồi.
"Vậy... Xin thái hậu chỉ giáo cho nô tài nên làm như thế nào?"
"Này... Ai gia có ý này, ngươi có thể cho Hoàng thượng cùng hoàng hậu viên phòng đi? Một lần, chỉ một lần, chỉ cần hoàng hậu có hỉ, sinh ra nam Tôn, ta cam đoan chuyện Hoàng thượng yêu thương người nào ta cũng không trông nom nữa, với sức thuyết phục của ngươi, ta tin là nhất định có thể" Liễu Linh Hân nhìn Lâm Lĩnh, hy vọng hắn có thể đáp ứng yêu cầu duy nhất của chính mình.
"Ta... Này..." Trong lòng Lâm Lĩnh có chút rối loạn, hắn không biết nên làm cái gì bây giờ, hắn yêu Tiêu Nghệ Hàn, nếu như hắn làm cho Tiêu Nghệ Hàn cùng người khác cùng một chỗ, hắn nhất định sẽ rất khổ sở, nhưng mà Tiêu Nghệ Hàn là một Hoàng đế, đây là hiện thực không thể xóa bỏ, như vậy, nên đáp ứng sao?
"Ta... sẽ hết sức..." Lâm Lĩnh chịu đựng đau lòng, yếu ớt mà đáp ứng yêu cầu của thái, chỉ một lần, chỉ cần Hoàng Hậu hoài thai là được rồi, chỉ cần như vậy là tốt rồi. Chỉ cần như thế mà thôi, Lâm Lĩnh nghĩ thầm...
Chương 18:
Tiêu Nghệ Hàn chờ ở bên ngoài Từ Ninh Cung, trong lòng có chút lo lắng, Y biết Thái Hậu gọi Lâm Lĩnh vào một mình thì tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản.
Giờ phút này khi Lâm Lĩnh đẩy cửa đi ra, vừa nhìn thấy Tiêu Nghệ Hàn liền cho Y một nụ cười trấn an.
"Không có việc gì chứ?" Tiêu Nghệ Hàn ân cần hỏi Lâm lĩnh.
"Không có việc gì, Thái Hậu nói, chúng ta có thể trở về." Lâm Lĩnh mỉm cười, nhưng nụ cười này lại mang theo vài phần khổ sở.
"Ách... được." Tiêu Nghệ Hàn tựa hồ nhìn ra một tia ảm đạm trong ánh mắt của Lâm Lĩnh.
Trở lại Điện Dưỡng Tâm, Tiêu Nghệ Hàn bắt đầu phê duyệt tấu chương do Thừa Tướng đưa tới lúc lâm triều. Lâm Lĩnh ngồi ở bên cạnh nhìn Tiêu Nghệ Hàn, cứ nhìn như vậy thẳng cho đến tối. Sau khi Tiêu Nghệ Hàn đem bản tấu chương cuối cùng phê duyệt hết, liền thở ra một cái, xoay người nhìn Lâm Lĩnh, mà Lâm Lĩnh thì vẫn chỉ mĩm cười mà nhìn Tiêu Nghệ Hàn.
"Nhìn cái gì vậy?" Tiêu Nghệ Hàn đi tới bên người Lâm Lĩnh, đem hắn ôm lấy, sau đó đặt ở trên đùi chính mình mà hỏi.
"Không có gì, ta chỉ là đang suy nghĩ nếu như ngươi có một hài tử, có thể hay không anh tuấn giống như ngươi." Lâm Lĩnh ám chỉ với Tiêu Nghệ Hàn.
"Cái gì? Hài tử, mẫu hậu có phải đã nói với ngươi cái gì rồi hay không? " Tiêu Nghệ Hàn mặc dù có chút khẩn trương nhưng cũng rất nhanh mà trấn định xuống, Y rất nhanh liền biết rõ nhất định là Thái Hậu đã nói điều gì đó mới khiến cho Lâm Lĩnh nói ra những lời này.
"Không có, chỉ là nếu như ngươi không có hài tử, tương lai làm sao mà thống trị thiên hạ? ta... đừng...". Lời nói của Lâm Lĩnh nhanh chóng bị Tiêu Nghệ Hàn cắt đứt.
"Ta nên nói gì với ngươi bây giờ." Nói xong, Tiêu Nghệ Hàn lập tức ôm chặt lấy Lâm Lĩnh rời khỏi chỗ ngồi hướng bên giường đi đến.
"Mau buông ta xuống, Nghệ Hàn, ngươi hãy để cho ta nói hết lời có được hay không?". Lâm Lĩnh giãy dụa muốn thoát khỏi vòng tay của Tiêu Nghệ Hàn.
Tiêu Nghệ Hàn biết hôm nay Lâm Lĩnh nhất định phải nói. Vì vậy liền buông người xuống, đem hắn ôm vào trong ngực của mình, nói: "Nói đi, ta nghe."
Lâm Lĩnh bị Tiêu Nghệ Hàn ôm vào trong ngực, nghe được tiếng trống ngực của Y, hắn cảm thấy trong lòng đau đớn không thôi, nhưng mà giờ phút này hắn không thể do dự.
"Kỳ thật, ta biết tình cảm của ngươi đối với ta, cũng rõ ràng tình cảm của ta đối với ngươi. Nhưng mà Thái Hậu nói rất đúng, ngươi là vua của một nước, ngươi có Mẫu hậu yêu thương ngươi, ngươi cũng có Hoàng Hậu yêu thương, còn có hàng vạn con dân yêu quý ngươi, còn có giang sơn này nữa. Ngươi vốn là một Hoàng thượng, vậy nên ngươi phải vì chính ngươi mà lưu lại hương khói, vì chính mình mà lưu lại hậu đại. Ngươi suy nghĩ lại đi, ngươi có thể tạo ra một sinh linh khác, đó chính là một sinh linh, như vậy có phải thật tốt hay không? ngươi chỉ cần cùng Hoàng Hậu một lần, một lần là có thể rồi... đừng... đừng... đừng... như vậy... Nghệ Hàn... Ngươi đừng... Hãy nghe ta nói hết..." Tiêu Nghệ Hàn không đợi Lâm Lĩnh nói xong đã dùng miệng ngăn lại lời nói của hắn.
Qua một hồi lâu Tiêu Nghệ Hàn mới buông ra Lâm Lĩnh, nói: "Đừng nói nữa, vô luận ngươi có nói như thế nào, chuyện này là không có khả năng, trừ ngươi ra người nào ta cũng không muốn." Tiêu Nghệ Hàn ôn nhu nhìn Lâm Lĩnh, cái loại ánh mắt này làm cho trái tim của Lâm Lĩnh như bị hòa tan.
"Nhưng mà như vậy sẽ khiến cho người khác chịu tổn thương, Hoàng Hậu vốn vô tội, nàng không có thương tổn qua bất luận kẻ nào, nàng không nên được đối xử như vậy, điều này không đúng sao? Cho dù Tiểu Lâm Tử cả gan lấy thân phận là một người yêu Hoàng Thượng đến khẩn cầu với người, người không nên như vậy, hãy cho Hoàng Hậu cơ hội một lần thôi, chỉ là một lần, hãy chấp nhận lời thỉnh cầu của ta." Lâm Lĩnh hiện tại vì người khác mà khẩn cầu, khẩn cầu chính người mà mình yêu thương đến ở cùng một chỗ với người khác. Tiêu Nghệ Hàn biết rõ hắn giờ phút này nhất định rất là đau lòng.
"Vậy... được, Trẫm đã hiểu rồi, nhân tiện đầu tháng này là sinh thần của Hoàng Hậu, vậy ta sẽ hoài thượng nàng một lần, nhưng chỉ một lần chứ không hơn, nàng có hoài thai được hay không thì phải xem bản lãnh của nàng rồi." Tiêu Nghệ Hàn đáp ứng với hắn rất rõ ràng, tâm tình của Lâm Lĩnh giờ phút này có bao nhiêu là thống khổ, nhưng mà Y lại thuận theo hết thảy yêu cầu của Lâm Lĩnh, là bởi vì hắn và cũng là vì chính mình.
Lâm Lĩnh cúi đầu, không biết nên nói cái gì nữa...
"Ách... Đừng..." Tiêu Nghệ Hàn nâng lên khuôn mặt của Lâm Lĩnh rồi cúi đầu hôn xuống, sau đó cởi bỏ toàn bộ y phục trên người của hắn, bắt đầu giờ phút ngọt ngào của hai người bọn họ...
"Ưm... Ô... Ha..." Tiếng rên rỉ của Lâm Lĩnh quanh quẩn trong Điện Dưỡng Tâm.
"Thật thích, ưm... Lâm Lĩnh, ta không muốn cùng người khác cùng một chỗ... ta chỉ muốn cùng ngươi, một người duy nhất mà thôi..." Tiêu Nghệ Hàn không ngừng đâm xuyên...
"Ô... Ưm..." Lúc Lâm Lĩnh tỉnh lại đã quá nữa đêm rồi.
"Tỉnh rồi sao? Có đói hay không?" Tiêu Nghệ Hàn ôm Lâm Lĩnh hỏi.
"Có một chút." Lâm Lĩnh trả lời .
"Được, vậy tắm rửa trước, đợi lát nữa ăn có được hay không
"Được..."
Lâm Lĩnh bị Tiêu Nghệ Hàn ôm lấy đi đến nội ốc, hắn chưa từng nghĩ đến có một ngày chính mình sẽ được đương kim Thánh Thượng ôm vào trong ngực, lại vì chính mình mà ôn nhu tẩy rửa những dấu vết hoan ái.
"Làm sao vậy? Đau chỗ nào sao?". Nhìn thấy Lâm Lĩnh có chút nhíu mày, Tiêu Nghệ Hàn hỏi.
"Không có, chỉ là cảm thấy được mọi chuyện có chút không thể tin." Lâm Lĩnh nằm tại trong cái ôm ấp của Tiêu Nghệ Hàn, cảm giác được giờ phút này chính mình là người hạnh phúc nhất trên đời này.
"Cái gì khó tin?"
"Cảm giác như chính mình đang nằm mơ, sợ mình tỉnh mộng, cái gì cũng chưa từng xảy ra." Lâm Lĩnh nhẹ nhàng mà mĩm cười.
"Sẽ không đâu, không có ngày đó đâu, ta tuyệt đối sẽ không cho ngươi có ngày đó." Tiêu Nghệ Hàn ôm chặt Lâm Lĩnh, cảm giác được lời nói vừa rồi của hắn khiến cho mình thấy vô cùng kinh khủng.
Mười ngày trôi qua rất nhanh, cuối cùng cũng đến đầu tháng, Tiêu Nghệ Hàn đã đáp ứng với hắn cùng Hoàng Hậu viên phòng, điều đó Lâm Lĩnh làm được rồi, nhưng mà giờ phút này Lâm Lĩnh cảm thấy chính mình giống như đã làm sai rồi, hắn một mình ngồi ở tại Điện Dưỡng Tâm...
Tiêu Nghệ Hàn không đợi đến hừng đông liền vội vã chạy trở về, Lâm Lĩnh đã ngủ gục ở trên bàn, vừa nhìn thấy đã khiến Y đau lòng không thôi, Y hối hận vì đã đáp ứng Lâm Lĩnh, nhưng mà y âm thầm thề, y tuyệt đối không chạm vào bất kì ai khác ngoại trừ Lâm Lĩnh...
Chương 19:
Tiêu Nghệ Hàn ôm lấy Lâm Lĩnh đang ghé vào trên bàn ngủ say, kết quả làm cho Lâm Lĩnh tỉnh dậy.
"Ưm..." Lâm Lĩnh xoa hai mắt nhìn Tiêu Nghệ Hàn, nói: "Ách... Hoàng... Nghệ Hàn, ngươi tới rồi?"
"Đúng vậy, ngươi như thế nào lại ngủ ở chỗ này?" Tiêu Nghệ Hàn vừa hướng bên giường đi đến, vừa hỏi Lâm Lĩnh.
"Không có gì, ta chỉ là đang đợi ngươi kết quả chờ chờ rồi lại ngủ thiếp đi mất." Lâm Lĩnh có điểm ngây thơ, có thể là mới vừa tỉnh ngủ.
"Tiểu ngu ngốc, chờ ta làm gì chứ, biết rõ tối hôm qua ta... Ngươi còn chờ." Tiêu Nghệ Hàn vừa tức lại vừa bất đắc dĩ mà nhìn Lâm Lĩnh, không biết phải nói với hắn cái gì mới tốt, đem Lâm Lĩnh đặt ở trên giường, cúi người xuống hôn nhẹ lên trán của Lâm Lĩnh, nhìn ánh mắt có điểm mông lung của hắn, thật muốn đem hắn một ngụm nuốt vào trong bụng, không để cho bất luận kẻ nào có thể nhìn thấy hắn, thầm nghĩ chỉ có duy nhất một mình mình nhìn thấy hắn, giữ lấy hắn mà thôi.
"Ưm..." Lâm Lĩnh thì thào.
"Thật muốn đem ngươi ăn tươi..." Tiêu Nghệ Hàn dùng miệng phong trụ đôi môi đang cử động nhẹ của Lâm Lĩnh, đem đầu lưỡi cuốn vào, không ngừng khuấy đảo.
"Đừng... đừng..." Lâm Lĩnh phát ra tiếng rên rỉ mê người, làm cho Tiêu Nghệ Hàn không khỏi áp lên trên người hắn.
"Hoàng Thượng... Đừng... Ưm... Đừng... Đã... Buổi sáng rồi... Đừng đừng... Ưm... Đừng... cởi..." Lâm Lĩnh nhẹ nhàng đẩy Tiêu Nghệ Hàn ra, đáng tiếc là quá muộn rồi, Tiêu Nghệ Hàn đã áp cả người mình lên.
"Nhưng mà Trẫm rất muốn, muốn đến chết, thật sự nghĩ muốn đem ngươi nuốt vào, bây giờ còn sớm, còn có 2 cái thời khắc nữa mới lâm triều, ta bây giờ đã nghĩ muốn..." Nói xong, lập tức cởi bỏ toàn bộ y phục của Lâm Lĩnh, lại bắt đầu thời khắc ngọt ngào của hai người.
"Ưm..." Tiêu Nghệ Hàn khiêu khích tại đầu nhũ của Lâm Lĩnh, làm cho hắn không ngừng rên rỉ.
"Đừng... Hả... Ưm... Buông ra... Đừng... Khó chịu muốn chết... Đừng đừng... ưm... Ha..." Phân thân bị Tiêu Nghệ Hàn khiêu khích lập tức cương cứng, từ trong miệng Lâm Lĩnh không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ.
"Muốn phóng sao?" Tiêu Nghệ Hàn có điểm ác ý mà đùa giỡn với Lâm Lĩnh, nói: "Ngươi thật mẫn cảm, chỉ mới chạm nhẹ một chút thôi mà đã muốn tiết ra rồi, ngươi biết rõ như vậy sẽ khiến cho ta rất nổi giận!". Tiêu Nghệ Hàn dùng miệng nhẹ nhàng mà khẳm cắn đầu nhũ của Lâm Lĩnh, làm cho hắn cả người chấn động.
"Ưm... Ha! Muốn ra... Buông tay... Ô... Đừng... Đi vào... Ha!" Phân thân của Lâm Lĩnh còn đang bị Tiêu Nghệ Hàn khiêu khích, lúc này, y tách hai chân của hắn ra, đưa tay chạm vào mật huyệt của Lâm Lĩnh.
"Ngươi thật chặt, mỗi lần đều làm cho ta không thể cầm giữ được." Tiêu Nghệ Hàn rút tay ra, nơi đó thật sự là rất chặt. Sau đó, dưới lúc Lâm Lĩnh không hề có một chút phòng bị nào, tay y liền buông phân thân đang được xoa nắn ra, tiếp theo...
"Hả... Đừng..." Lâm Lĩnh bắn ra, thể dịch đều dính hết lên ngực của Tiêu Nghệ Hàn, toàn thân Lâm Lĩnh đều xụi lơ.
"Ngươi đẹp quá, ta thích nhìn ngươi lúc ngươi cầu xin ta buông tay, bộ dáng cầu xin ta đi vào, làm cho ta có loại xúc động muốn đem ngươi ăn tươi, tối hôm qua khi ta cùng Hoàng Hậu, mọi thứ giống như một cơn ác mộng vậy, ta chỉ đối với mình ngươi có cảm giác này mà thôi". Ôm lấy thân mình đang xụi lơ của Lâm Lĩnh, Tiêu Nghệ Hàn điên cuồng mà hôn hắn, không ngừng mà liếm cánh môi tựa như cánh hoa của hắn, hàm răng, cùng đầu lưỡi của Lâm Lĩnh quyện vào nhau, bên khóe miệng không ngừng tràn ra một ít ái dịch. Cứ như vậy không ngừng mà hôn hắn, Lâm Lĩnh bị Tiêu Nghệ Hàn khiêu khích, cũng chậm rãi mà đáp trả, đầu lưỡi chậm rãi vươn ra, học theo cách Tiêu Nghệ Hàn mà hút lấy đầu lưỡi của y, cả người đều cảm thấy tê dại.
"Đừng... Ưm... cứ như vậy mà tiếp tục, vươn đầu lưỡi ra..." Tiêu Nghệ Hàn thì thào trong miệng làm cho Lâm Lĩnh phối hợp với chính mình, hai cái lưỡi trơn trượt quấn lấy nhau, đầu lưỡi của hắn tiến vào sâu bên trong khoang miệng của Lâm Lĩnh.
"Ha! Đau... ưm..." Tuy ngoài miệng thì hô lên như thế, nhưng mà đầu lưỡi vẫn nghe theo Tiêu Nghệ Hàn mà duỗi ra.
"Ưm... Cứ như vậy..." Thanh âm của Tiêu Nghệ Hàn có chút mơ hồ.
"Ha! Đau... Ô ô... ưm... Ha..." Lâm Lĩnh đột nhiên rên rỉ thật lợi hại, đó là bởi vì Tiêu Nghệ Hàn đã tiến vào.
"Ô... Ưm... thật thoải mái... Nhanh lên một chút... Đừng động, ta... Như thế nào lại ngừng... Ha! ưm..." Lâm Lĩnh lúc này biến thành yêu cầu hắn tiến vào, yêu cầu hắn đẩy nhanh tốc độ làm cho mình có thể thoải mái, Tiêu Nghệ Hàn cảm giác được cả người mình cũng tràn đầy hưng phấn không thôi.
"Ngươi thay đổi rồi, nhưng mà như vậy... Ta càng thích... Ngươi như vậy mà yêu cầu... ưm! Ngươi khiến cho ta thật thích, Lâm Lĩnh." Tiêu Nghệ Hàn không ngừng đẩy nhanh tốc độ tiến vào của chính mình.
"Ưm... ha!" Lâm Lĩnh nắm lấy sàng đan, Tiêu Nghệ Hàn lập tức nắm lấy tay hắn, mười ngón tay giao vào nhau, gắt gao mà nắm chặt. Cứ như vậy, trong gian phòng ở Điện Dưỡng Tâm không ngừng tràn ra tiếng rên rỉ, thẳng đến buổi sáng, khi tiểu thái giám lên tiếng thông báo cho Tiêu Nghệ Hàn đến giờ Lâm triều...
"Ngươi ở lại nghỉ ngơi, chờ ta trở lại." Tiêu Nghệ Hàn hôn lên gương mặt của thiên hạ đang nằm trên giường, sau đó bước chân như đang bay mà tiến vào triều.
Lâm Lĩnh bị Tiêu Nghệ Hàn "Nhiệt tình yêu thương" làm cho không thể xuống giường được, hắn nằm ở trên giường không ngừng nghĩ tới chuyện của hai người, hiện tại có thể hạnh phúc như vậy, nhưng mà có thể kiên trì đến bao lâu? Chính mình đến một ngày sẽ già đi, Tiêu Nghệ Hàn sẽ vẫn như trước mà yêu mình sao? Hắn không dám nghĩ đến nữa, bởi vì hắn chỉ là một người thái giám nhỏ nhoi, hắn không dám ước ao xa vời, cũng không dám hy vọng quá lớn lao, hắn chỉ mong rằng, nếu như Tiêu Nghệ Hàn có vứt bỏ chính mình, hay là sau này Y chết đi, thì lúc đó, hắn mong Y có thể giống như Tiêu Lăng Quân, chỉ cần nhớ đến mình là được, hắn chỉ cần như vậy là cảm thấy thỏa mãn rồi...
"Thần, A Đặc, sứ thần của Trà Quốc, khấu kiến Thánh thượng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế." Quỳ ở giữa đại điện là một người trung niên nam tử.
"Bình thân, Trà Quốc lần này phái sứ thần đến Ngọc quốc của chúng ta, vậy chuyện ắt hẳn là có liên quan đến chuyện nghênh thân đi?" Tiêu Nghệ Hàn cười cười, y đại khái đoán được bảy tám phân rồi.
"Hoàng thượng anh minh, thần đúng là thay mặt Hàn vương tử của Trà Quốc đến đây đưa tin, hiện tại ở Trà Quốc, Hàn vương tử chính là người thừa kế duy nhất của đất nước, cũng mong muốn đất nước được bình an, vương tử nói, lần này cùng Ngọc Quốc hỏi cưới vốn là một đại sự, nhất định phải tự chính mình tới nghênh thân, chuyện cùng Vân Hinh quận chúa thành thân, Vương tử càng phải quan tâm, Vương tử hết sức coi trọng lần nghênh thân này." Sứ thần A Đặc của trà quốc vẫn đứng khom người, cúi đầu, đây là lễ nghi của Trà Quốc.
"Ồ, thì ra là như vậy, vậy Hàn Vương tử của Trà Quốc lúc nào thì đến đây? Trẫm phải tự mình đi nghênh đón hắn." Tiêu Nghệ Hàn bĩu môi, cái gì mà coi trọng lễ thành thân này, là tới giám sát Ngọc Quốc chúng ta có cung cấp nước như trong thỏa thuận lúc trước thì đúng hơn.
"Lúc thần khởi hành đến Ngọc Quốc, Hàn Vương tử có nói qua, vào ngày mồng một tháng sau sẽ tới được kinh thành của Ngọc Quốc." Sứ thần của Trà Quốc vẫn đặc biệt khúm núm.
"Được, được, vậy Trẫm nhất định phải chuẩn bị đại lễ để tiếp đón rồi, A Đặc sứ thần, ngươi cũng mệt mỏi rồi, không bằng cứ ở tại kinh thành này mà nghỉ ngơi vài ngày đi, Trẫm sẽ tự mình tiếp đại A Đặc sứ thật tốt." Tiêu Nghệ Hàn tùy ý mà tươi cười cùng sứ thần của Trà Quốc.
"Tuân mệnh, thần sẽ làm theo ý chỉ của Hoàng Thượng." Á Đặc cũng rất có lễ nghĩa mà quỳ xuống hành lễ.
Nhưng mà không có người nào biết, chỉ là vương tử của một quốc gia nho nhỏ, nhưng sẽ làm cho vận mệnh tương lai của Tiêu Nghệ Hàn chuyển ngoặt...
Chương 20:
Lâm triều trôi qua, Tiêu Nghệ Uẩn vẫn còn nán lại, Tiêu Nghệ Hàn biết rõ Tiêu Nghệ Uẩn lưu lại là có ý tứ gì.
"Hoàng đệ, còn có việc sao?" Tiêu Nghệ Hàn chọn mi, cố ý hỏi.
"Hoàng Thượng, thần đệ chỉ là... Muốn gặp mặt Lâm Lĩnh một chút." Mặc dù, hắn biết rõ một người đường đường là Vương gia lại vì một người nô tài nho nhỏ như vậy mà để trong lòng là cỡ nào không hợp với lẽ thường. Nhưng mà trong đầu vẫn luôn lo lắng cho Lâm Lĩnh, lo cho hắn có phải bị phạt rồi hay không? lo hắn có phải bị Tiêu Nghệ Hàn giữ lấy rồi? Cứ như vậy, hắn biết rõ trong lòng Lâm Lĩnh đã có Tiêu Nghệ Hàn, nhưng chính mình lại không muốn thừa nhận, trừ phi, là từ chính miệng của Lâm Lĩnh nói với hắn, như vậy, để cho hắn chết tâm.
"Một người nô tài, ngươi hà tất không thấy không được?" Ngoài miệng nói đến địa vị của Lâm Lĩnh thấp bé như vậy, nhưng trong lòng hắn thì không muốn để cho Tiêu Nghệ Uẩn nhìn thấy Lâm Lĩnh, bởi vì hắn sợ hãi mất đi Lâm Lĩnh.
"Nhưng mà Lâm Lĩnh... Là bằng hữu của ta, thần đệ chưa bao giờ xem hắn là một nô tài, cho nên, xin Hoàng Thượng đáp ứng." Tiêu Nghệ Uẩn kiên trì.
"Được rồi, vậy ngươi theo Trẫm đi, nhưng ngươi đừng hối hận là được." Tiêu Nghệ Hàn chọn mi, mang theo Tiêu Nghệ Uẩn rời khỏi đại điện.
Đi vào Điện Dưỡng Tâm, Tiêu Nghệ Uẩn đã cảm giác được Tiêu Nghệ Hàn đã giữ lấy Lâm Lĩnh rồi...
"Lâm Lĩnh đâu?" Tiêu Nghệ Hàn hỏi tiểu thái giám bên người.
"Bẩm Hoàng Thượng, hắn hiện tại đang tắm rửa, lúc này có thể là đang mặc y phục" Một tiểu thái giám cung kính mà trả lời Tiêu Nghệ Hàn.
"Được, các ngươi cũng đi xuống đi." Tiêu Nghệ Hàn liếc mắt ra hiệu cho bọn hạ nhân.
"Tuân mệnh." Tất cả hạ nhân cũng rời khỏi Điện Dưỡng Tâm.
"Hoàng huynh, ngươi..." Tiêu Nghệ Uẩn hắn sợ hãi rồi sao? Đúng vậy, hắn sợ nhìn thấy cảnh tượng mà mình đã suy nghĩ đến.
"Ngươi không phải muốn gặp Lâm Lĩnh sao? Như vậy, ngươi đừng hối hận là được." Tiêu Nghệ Hàn nói xong liền đi vào cái nội các. Tiêu Nghệ Uẩn đứng tại chỗ, hắn cảm giác được, hắn lúc này đã không còn khí lực để bước đi rồi. Lâm Lĩnh đúng là vẫn lựa chọn Tiêu Nghệ Hàn sao? Tiêu Nghệ Uẩn lẳng lặng mà đứng chờ ở đại điện, hắn là đang đợi một đáp án.
Lâm Lĩnh từ trong mộc dũng đi ra, dùng khăn lau đi nước trên người mình, lúc này mới phát hiện thân thể tràn đầy hôn ngân, trên mặt không khỏi có chút phiếm hồng. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ mà chiếu rọi xuống thân thể của hắn, Lâm Lĩnh không biết chính mình hiện tại có bao nhiêu là mê người, hắn mặc xong y phục, nội y màu trắng, lại mặc vào y phục màu vàng nhạt của hoàng thất, đây là y phục do Tiêu Nghệ Hàn chuẩn bị cho chính mình.
Tiêu Nghệ Hàn đi đến, từ sau lưng ôm Lâm Lĩnh, đem đầu vùi tại vai Lâm Lĩnh, nói: "Có người muốn gặp ngươi." Ngữ khí của Tiêu Nghệ Hàn có chút làm nũng.
"Ha... Là ai?" Lâm Lĩnh theo phản xạ có điều kiện mà hỏi Tiêu Nghệ Hàn.
"Nghệ Uẩn, hắn muốn gặp ngươi, ngươi... Đi ra ngoài gặp mặt hắn đi." Tiêu Nghệ Hàn "Ha hả" cười hai cái.
"Ha... Được không? Như vậy? Như vậy có thể không..." Lâm Lĩnh sợ thương tổn Tiêu Nghệ Uẩn, hắn rất thống khổ, hắn cảm giác được chính mình giống như là một người không cách nào đi an ủi được kẻ khác, ngược lại còn làm cho họ bị tổn thương, Lâm Lĩnh có cảm giác tội ác.
"Vì cái gì? Trước đi ra ngoài đi, đừng làm cho hắn chờ đợi đến sốt ruột." Tiêu Nghệ Hàn lôi kéo Lâm Lĩnh đi ra ngoài, Y biết rõ ràng làm như vậy sẽ thương tổn Tiêu Nghệ Uẩn, nhưng mà hắn đã hạ quyết tâm, bởi vì, tình yêu vốn là ích kỷ như vậy.
"Ách..." Lâm Lĩnh bị Tiêu Nghệ Hàn kéo đi ra ngoài.
"Lâm..." Tiêu Nghệ Uẩn đột nhiên có điểm nghẹn ngào, nhìn thấy tay Lâm Lĩnh được tay Tiêu Nghệ Hàn nắm chặt, lúc này hết thảy hắn đều rõ ràng rồi, hắn thua, hắn hoàn toàn thua. Lâm Lĩnh không cần nói hắn cũng biết rồi, hắn biết rõ tâm tư của Lâm Lĩnh rồi.
Biểu tình có chút đạm đạm, Tiêu Nghệ Uẩn chính là tiêu sái như thế, hắn vĩnh viễn không tức giận, hắn cũng sẽ không đi oán hận bất luận kẻ nào, hôn nay, cũng chính là do hắn lựa chọn, là muốn cho chính mình một cái công đạo, cũng xem như làm cho mình tiêu tán đi tâm tư kia.
"Ha hả, thần đệ dường như biến thành dư thừa rồi, vậy thần đệ cáo lui trước." Hắn rất rõ ràng, giờ phút này không cần ngôn ngữ nói chuyện với nhau, hắn đều rõ ràng hết thảy.
Nói xong, hắn xoay người rời khỏi, không chỉ rời khỏi Dưỡng Tâm Điện, cũng như rời khỏi trận chiến này, hắn không hề muốn đi tranh đoạt, bởi vì người này đã không thuộc về chính mình nữa rồi, nhưng mà nếu như Tiêu Nghệ Hàn khi dễ Lâm lĩnh, hắn tuyệt sẽ không tha thứ cho Tiêu Nghệ Hàn...
"Thật sự, được không?" Lâm Lĩnh lo lắng nhìn Tiêu Nghệ Hàn, lo lắng huynh đệ bọn họ, sợ rằng tình cảm của hai người vì vậy mà vỡ tan.
"Này đối với hắn mà nói, vốn là một loại giải thoát, ngươi không biết sao?" Biểu tình của Tiêu Nghệ Hàn cũng đạm đạm, Y hiểu rõ Tiêu Nghệ Uẩn, Y biết rõ Tiêu Nghệ Uẩn là một người thông tình đạt lý, Y biết rõ Tiêu Nghệ Uẩn cũng sẽ không bởi vì như vậy mà hận chính mình, càng rõ ràng Tiêu Nghệ Uẩn sẽ minh bạch hết thảy.
"Thật sự?" Lâm Lĩnh cúi đầu, hắn không biết sự tồn tại của chính mình có thể hay không khiến cho họ biến thành cừu hận.
"Đúng vậy, tính tình của Nghệ Uẩn ta hiểu rất rõ. Chỉ có như vậy mới có thể làm cho hắn chết tâm. Tốt lắm, đừng nói những thứ này nữa, đến, ngồi xuống đi, ta có chuyện muốn cùng ngươi nói." Tiêu Nghệ Hàn lôi kéo Lâm Lĩnh ngồi ở trên ghế, đem Lâm Lĩnh đặt ở trên đùi của mình.
"Ách... Chuyện gì?" Mấy ngày nay, Lâm Lĩnh đều ở lại Dưỡng Tâm Điện cùng Tiêu Nghệ Hàn, chuyện gì cũng đều đã nói qua, hắn không nghĩ ra còn có chyện gì có thể nói nữa.
"Ha hả, đối với ngươi mà nói, chuyện này xem như cũng là một chuyện thú vị. Tháng sau vào ngày mùng một, Vương tử của Trà Quốc sẽ đến, thành thân cùng Vân Hinh, ta nghĩ để cho ngươi cùng ta đi ra ngoài thành nghênh đón hắn. Thuận tiện cho ngươi giải khuây một chút, đem mọi chuyện buồn bực giải tỏa, đi ra ngoài bình ổn lại tâm tình, vừa lúc chúng ta còn có thể tranh thủ ngắm cảnh vật bên ngoài một chút. " Tiêu Nghệ Hàn sủng nịch mà nhìn Lâm Lĩnh, lưu lại trên trán Lâm Lĩnh một cái hôn.
"Ách... Như vậy có được hay không? Ta vốn chỉ là một nô tài, lấy thân phận gì..." Lâm Lĩnh lo lắng thân phận của chính mình là một trở ngại, hắn không biết chính mình nên làm cái gì bây giờ.
"Ta biết, cho nên ngươi sau này hãy làm phi tần của Trẫm đi, Trẫm đây phong cho ngươi làm Di quý phi, trông nom gia pháp của tổ tông, ta đã nghĩ muốn cho ngươi thành phi tử của ta, mặc kệ lễ phép tổ tông gì, ở trước mặt người ngoài, ngươi sẽ là Di quý phi, nhưng lúc ở bên người ta, thì ngươi chính là Lâm Lĩnh, ngươi có hiểu được hay không?" Tiêu Nghệ Hàn đối với Lâm Lĩnh chính là yêu như vậy, đối với hắn không lúc nào là không biểu hiện làm cho Lâm Lĩnh cảm giác được tình yêu của y.
"Này... Như thế nào có thể... Đừng..." Tiêu Nghệ Hàn nhẹ nhàng hôn môi Lâm Lĩnh.
"Trẫm nói có thể là có thể, không cho phép bất luận kẻ nào nói ' không ', nghe hiểu rồi chưa? Ngươi chính là Di Quý Phi của Trẫm." Tiêu Nghệ Hàn cười trấn định, y biết, như vậy sẽ bị mọi người gọi là hôn quân, nhưng mà y không cần.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro