Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

『CHAP 45 • THÍCH LÀ ĐƯỢC』

Thời gian quay phim của "Ký Sinh Trùng" cũng không dài. Hơn nửa tháng sau đó, những nhân vật phụ có ít phân cảnh đều kết thúc công việc của mình, lục tục rời đi. Việc quay phim trong đoàn rất có trật tự, mọi người làm việc lâu vậy cũng đều ăn ý nên thời gian xong xuôi sớm hơn Fourth dự kiến một chút, cậu ở Chiang Mai chưa đến một tháng là đã được về nhà.

Vé máy bay của cậu được đặt vào ngày 29/5, hai ngày sau là Quốc tế Thiếu nhi. Fourth nhìn vé máy bay trên điện thoại, nghĩ lúc Gemini đi còn ôm cậu nói chờ cậu về sẽ tặng cậu một món quà nhân ngày Quốc tế Thiếu nhi, nhưng dựa theo kế hoạch lúc đầu thì hẳn qua ngày 01/06 cậu mới về được. Thật không ngờ mấy lần thay đi đổi lại, thế mà họ vẫn có thể gặp nhau vào đúng ngày này.

Fourth lặng lẽ rời khỏi đoàn làm phim, cậu cũng không phải diễn viên, không cần sắp xếp những buổi đóng máy gì cả, chỉ chào hỏi mấy nhà sản xuất, gọi cho đoàn phim một bữa khuya rồi kéo vali rời đi. Sing nhờ phó đạo diễn trông coi phim trường, dành ra nửa ngày tiễn cậu đến sân bay. Satang cũng đến tiễn cậu, điều này làm Fourth thấy mối quan hệ xung quanh của mình hình như cũng không tệ lắm.

Satang làm việc với cậu hơn nửa tháng cũng nảy sinh chút cảm tình, lúc trước hai người xem mắt đều che che giấu giấu, gần đây tiếp xúc mới phát hiện làm bạn bè cũng không tệ, đều là những người thẳng thắn. Satang nghĩ đến chuyện sau này ở phim trường không có ai thỉnh thoảng tán dóc với mình thì còn có hơi không nỡ.

Nhưng cái này cũng không phải là tất cả. Satang vẫn còn thương nhớ Winny, ghé vào bên cạnh xe hỏi Fourth: "Cậu đi rồi thì ai làm mai cho tôi đây? Khun Thanawin kia thật sự khó gặp vậy sao, cậu thử mở lời giúp tôi với."

Fourth đóng cửa xe trước mặt Satang sầm một cái, cực kỳ lạnh lùng. Cậu nói với P'Sing: "Lái xe thôi, không cần để ý đến anh ta. Nếu không thì không kịp lên máy bay mất."

Để lại Satang đứng bên ngoài tức đến giậm chân. Nhưng khi xe đi được một đoạn, lúc Satang quay lại phim trường thì thấy Fourth gửi phương thức liên lạc của Winny Thanawin kèm với một vài ghi chú về công việc. Còn có một tin nhắn: "Đã được khun Thanawin đồng ý, anh đừng chỉ nói miệng không, thể hiện chút bản lĩnh đi."

Fourth và Sing đã đi được nửa đường. Có lẽ là vì đang trong giờ làm việc nên không bị tắc đường lắm, Sing khó có khi không mở mấy bài hát chi chi a a của anh mà chỉ bật một bài trữ tình của nữ ca sĩ nào đó, là một bài hát cũ. Sing hỏi: "Cậu còn nhớ không, trường chúng ta có lần kết hợp tổ chức cuộc thi hát, lần đó anh hát bài này đấy."

Fourth cười: "Sao lại không nhớ, anh hát lệch tám tông, thế sống chết không nhận."

Khi đó họ mới ngoài hai mươi, P' Sing, cậu cùng mấy người bạn học thân quen dù không cùng học chung một trường nhưng cũng hay tụ tập với nhau. Tuy rằng cậu mất đi Gemini nhưng cũng không đến mức bỏ bê chuyện học hành lẫn sự nghiệp, ở bên ngoài toàn liều mạng 200% sức lực đi làm, cho dù kịch bản trong tay vẫn còn ngây ngô nhưng cũng đã là toàn bộ tâm trí lúc đó.

Bây giờ, thoáng cái đã được năm sáu năm. Cậu và Sing xem như khá may mắn, sự nghiệp mỗi người cũng coi như có chút thành tựu. Ngẫm lại, chuyện cảm giác như trời sập xuống khi ấy dường như đã thành chuyện từ đời nào. Sing nhìn thẳng, nhẹ giọng nói với cậu: "Bộ phim này của chúng ta, tuy rằng không đầu nhiều nhưng anh thật sự hy vọng sẽ tương lai, mang lại giải thưởng."

Fourth ngây ra, nghiêng đầu nhìn anh, Singvẫn giữ gương mặt bình thường không có gì lạ, rơi vào giữa đám người sẽ chìm mất tăm. Nhưng khi nói đến bộ phim, đôi mắt của anh sáng bừng, khuôn mặt cũng đầy sức sống. Anh nói: "Anh đương nhiên biết bây giờ anh lăn lộn cũng không tệ, trước kia cũng đoạt được hai giải thưởng, nhưng cậu cũngtrong giới, cũng không phải không biết. Anh cũng quay không ít phim, lần này là lần mà đạo diễn anh để tâm nhất, kịch bản của cậu anh cũng thích, chúng ta còn là đồng đội cũ từng hợp tác với nhau, nên anh hy vọng nó có thể mang đến cho anh một điều gì đó nữa."

Anh hỏi Fourth: "Cậu cũng muốn, đúng không?"

Fourth cười cười, thường là người có chút tham vọng trong sự nghiệp, ai lại không muốn. Nhưng có lẽ là do thầy Nophand của cậu với rất nhiều chuyện đều tuỳ duyên ảnh hưởng đến cậu, thầy từng nói với cậu khi viết kịch bản lấy giải thưởng, cả danh cả lợi đều có thì đúng là tốt nhất, ai cũng thích cả.

Nhưng trước tiên phải là bản thân cậu thích trước, thầy vỗ vai cậu, chỉ khi cậu thấy hài lòng mới không phụ những tâm sức mà cậu đã bỏ ra. Cậu viết kịch bản này, một phần là bởi nhận được người khác yêu cầu, nhưng cậu thực sự viết nên câu chuyện lấy bản thân mình làm chính, tất cả những gì viết ra đều là điều mà cậu thật sự tâm đắc. Cho nên cậu đã thấy rất thoả mãn rồi.

Cậu nhẹ nhàng vỗ vai P' Sing một cái: "Vậy thì nhờ anh cả, đạo diễn Sing Harit dẫn em gà chó thăng thiên, được giải biên kịch xuất sắc nhất."

Sing lườm cậu một cái: "Anh còn đang muốn lấy đạo diễn xuất sắc nhất đây."

Hai người vừa đi vừa nói, chẳng mấy đã đến nơi. Sing đưa Fourth vào sân bay, lúc xuống xe còn vỗ bả vai Fourth: "Chào hỏi Gemini giúp anh một câu."

Anh ta nghiễm nhiên coi Gemini và Fourth là người một nhà. Anh suy nghĩ một chút lại nói: "Đúng rồi, tháng mười một cậu nhớ để trống lịch cho anh. Anh và Jan định lúc đó sẽ tổ chức lễ cưới, cậu phải đến làm phù rể, nhớ đưa cả Gemini theo."

Fourth nhìn anh, mỉm cười nói: "Vậy là đã quyết định rồi sao? Không phải trước kia nói là muốn làm ngựa hoang chạy trên thảo nguyên, trước ba mươi lăm tuổi sẽ không kết hôn còn gì?"

Sing sờ sờ đầu: "Còn không phải là vì gặp đúng người à, sớm hay muộn một chút thì liên quan gì đâu. Nếu anh đã lập nghiệp thì cũng nên cân nhắc chuyện thành gia chứ."

Trong lòng Fourth khẽ rung động. Cậu cười, nghiêm túc nói: "Vậy chúc mừng anh cả đời đã có chỗ dựa."

Trước khi máy bay cất cánh, Fourth nhắn tin cho Gemini nói ba tiếng sau cậu sẽ đáp máy bay xuống Bangkok. Tối qua trước khi đi ngủ, Gemini đã nói hôm nay sẽ đến đón cậu. Sau khi tắt điện thoại, Fourth kéo miếng bịt mắt xuống, ngủ say.

Cậu nhớ lại đôi nhẫn chưa từng được thấy ánh mặt trời của mình, hai chiếc nhẫn cậu đặc biệt đặt làm. Lúc trước muốn cầu hôn Gemini cậu vẫn còn ngây ngô, chưa trưởng thành cũng chưa lập nghiệp, chỉ có mỗi lòng nhiệt thành, nhận định Gemini chính là người mình muốn, muốn ở bên Gemini cả đời. Cuối cùng chiếc nhẫn không được tặng đi.

Bây giờ vật đổi sao dời, Gemini chậm một bước nhưng vẫn về bên cậu, mà cậu cũng đang trong thời điểm tốt nhất, sự nghiệp thành công, tài sản cũng khá phong phú, ngoại hình chưa bị hao mòn. Nhưng cậu đã triệt để mất đi dũng khí năm đó.

Bây giờ muốn cậu mở miệng cầu hôn Gemini, trừ khi ném cậu xuống biển, vì cái mạng nhỏ của mình cậu có thể suy nghĩ một chút. Fourth ngồi trên máy bay kéo bịt mắt xuống, chỉ để lộ sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng, khoé môi khẽ nở nụ cười bất đắc dĩ. Đây hẳn là cái giá trước và sau khi trở thành "người lớn".

Một lần bị tổn thương như khắc sâu vào trong ADN, trở thành một loại bản năng luôn ngày ngày giờ giờ nhắc nhở chính mình. Nói cũng chỉ nói vậy thôi, ba tiếng sau máy bay hạ cánh xuống sân bay Bangkok. Fourth kéo vali từ trong sân bay ra, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Gemini đang đứng chờ bên ngoài.

Giữa đám người đông đúc, vẻ ngoài của Gemini thật sự rất chói mắt, toàn thân khí chất lạnh lùng khiến người ta cảm giác muốn ngước nhìn, hẳn cũng là một loại bản lĩnh. Fourth đang buồn ngủ cũng thấy ngạc nhiên. Hơn nửa tháng không gặp, sao Gemini lại đẹp lên một tầm cao mới thế này? Gemini không biết cậu đang nghĩ gì, rất tự giác cầm lấy vali: "Mệt lắm không em?"

Fourth lắc đầu, lần trước cậu đi Nan về, vừa ra khỏi nhà ga Gemini đã hôn cậu một cái, giở trò với cậu. Nhưng hôm nay không biết tại sao, mãi đến khi lên xe rời khỏi sân bay đi ra đến đường cao tốc rồi, Gemini vẫn rất bình chân, chỉ nói một vài chuyện vặt vãnh với cậu.

Ngón tay Fourth chạm lên đầu gối, tay trái đổi sang tay phải, đợi đến mức hơi mất kiên nhẫn, cảm thấy Gemini rất không biết điều. Cuối cùng, lúc đi ngang qua một cột đèn giao thông. Cậu bình tĩnh nói: "Gemini Norawit."

Gemini nhướng mày: "Hửm?"

Fourth liền nói: "Ngậm miệng lại."

Gemini hơi giật mình, không biết mình chọc giận Fourth khi nào, mở mịt quay đầu sang. Fourth cởi dây an toàn của mình, trong lòng nghĩ thầm cái này phải trừ điểm, mà thôi, trừ thì cũng là trừ Gemini. Sau đó cậu thẳng người dậy, lướt qua chỗ ngồi, nâng mặt Gemini lên dán lên đôi môi mình xa cách đã lâu.

Đặt lên đôi môi mềm mại một nụ hôn nóng bỏng. Đèn giao thông đếm ngược năm giây cuối cùng. Fourth nhẹ nhàng buông ra, nhìn Gemini từ dưới lên trên một lượt, đôi mắt sáng trong mà màu môi lại đỏ, khoé mắt đuôi mày có chút phấn hồng như một yêu tinh hút hồn.

Gemini vẫn còn thở gấp, nhưng cậu lại không chút lưu luyến ngồi về vị trí. Cậu nói rồi ngồi lại, thắt dây an toàn vào, vặn mở nắp chai nước. Động tác liền mạch như nước chảy mây trôi, ánh mắt bình tĩnh như tất cả những gì mới xảy ra vừa nãy chỉ là ảo giác: "Lái xe cẩn thận vào."

Đèn giao thông đã chuyển xanh, chiếc xe đằng sau sốt ruột bấm còi. Anh không thể làm gì được, nhìn dáng vẻ hiển nhiên như không có gì của Fourth. Anh bất đắc dĩ nở nụ cười, khởi động xe hoà vào dòng xe phía trước. Thật sự đúng là tiểu yêu tinh, ánh mắt anh mềm nhũn nhìn Fourth một cái, đến mức khiến anh yêu thích không thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro