
Chương 18: Tự Sờ Vú
Miên Doãn đi vào trong tắm rửa, ngâm mình một lúc mới thấy thư thái.
Lúc nàng đang chuẩn bị đi vứt rác rồi ăn sáng, đống bao cao su trong thùng rác làm nàng hết hồn.
Đây cũng quá nhiều rồi đó, ngày hôm qua cô chơi thật là dữ dội, bao cao su trong thùng rác cái này nối tiếp cái kia.
Miên Doãn nhanh chóng vứt mấy thứ đó đi.
Chủ nhật không có việc gì làm nên sau khi vứt rác rồi ăn sáng xong, nàng bắt đầu soạn giáo án, ngày mai có một lớp học mở nên tối nay nàng phải chuẩn bị sẵn sàng.
Ban đầu nàng dự định sẽ chuẩn bị nội dung cho lớp học mở này vào cuối tuần, nhưng mà Kỷ Yên, cũng…. Chơi quá mạnh bạo rồi.
Sau khi được trải nghiệm vẻ đẹp của tình ái rồi, nàng liền không nhịn được mà quyến rũ cô suốt.
Bây giờ thế mà hối hận, cũng chỉ còn dư lại có nửa ngày, cả buổi chiều nàng đều dành để chuẩn bị nội dung cho lớp học mở đó.
Miên Doãn nhìn thoáng qua thời gian, đã đến buổi tối, Kỷ Yên đã trở về, nàng định bụng sẽ ra ngoài nhìn cô một chút.
Miên Doãn không biết có phải mình đã đến độ tuổi này mới bắt đầu có cái gì gọi là khoảng thời gian cuồng nhiệt trong tình yêu giống như mấy đứa học sinh cấp ba hay không.
Trạng thái hiện tại mà nàng đang ở chính là ngày nào cũng nhớ đến Kỷ Yên, muốn nhìn thấy cô, gần gũi thân mật với cô, kiểu vậy.
Miên Doãn vừa mở cửa đã nhìn thấy Kỷ Yên bước ra khỏi thang máy.
Nàng vừa định đi qua ôm cô thì trông thấy phía sau cô có vài người. Miên Doãn bị những người đi phía sau cô đó dọa sợ, rút lại suy nghĩ muốn ôm cô ban đầu.
Tiểu Thành dẫn theo mấy công nhân cùng đến nhà Kỷ Yên bàn chuyện, vậy nên khi bước ra khỏi thang máy liền nhìn thấy hết cảnh này.
Sau khi cùng một vài công nhân đi ra, cậu ta nhìn thấy một cô gái đang đứng ở chỗ thang máy, tưởng là mình ngáng đường nên nhanh chóng tránh đi, hỏi Kỷ Yên.
“Cô gái kia là ai thế?”
Miên Doãn thật sự vô cùng xấu hổ, nhìn thấy nhiều đàn ông như vậy nên nhanh chóng ảo não xoay người trở về, đóng cửa lại, không có chào hỏi với mấy người kia.
Kỷ Yên thấy nàng tỏ vẻ ngại ngùng như thế thì thoáng nở nụ cười, nói.
“Chủ nhà mà lần trước chị nói với cậu đó.”
Tiểu Thành không nhịn được khen.
“Vậy cũng quá đẹp rồi đi. Cô ấy trông đẹp quá, da trắng, dáng người cũng rất chuẩn.”
Kỷ Yên nghe được mấy lời này thì rất là tức giận, vỗ đầu cậu ta một cái.
“Mắt để ở đâu đấy? Cậu được phép nhìn à? Sau này không cho nhìn chằm chằm cô ấy nữa.”
“Cái này có gì mà không cho chứ. Đừng nói là chị nhắm người ta nha, em nhìn thôi cũng không được hả?”
Kỷ Yên không giải thích với cậu ta mà mở cửa cho bọn họ đi vào. Cái này nào phải là cô nhắm người ta, người được nhắm vốn chính là cô.
Miên Doãn thấy cô có khách thì cũng không dám đến gặp cô lúc này. Chắc là cô có chuyện bận, vậy nên bây giờ nàng tiếp tục soạn tài liệu của mình.
Kỷ Yên kêu mọi người vào. Tiểu Thành vốn định ngồi trên sofa, nhưng sau khi nhìn thấy trên sofa thế mà lại có một cái áo ngực thì hoảng sợ.
Cậu ta vừa định đi lên cầm lấy cái áo ngực kia thì bị Kỷ Yên giành trước một bước, vội vã cầm lấy.
Lần trước cô mang áo ngực và quần lót của cô chủ nhà về xong thì vứt lên chiếc sofa này, bình thường hay lấy ra ngửi nên dĩ nhiên không có ném lên giường.
Bây giờ vào không chú ý đến, thế nên Kỷ Yên nhanh chóng bỏ mấy thứ này vào trong ngăn tủ giường.
Tiểu Thành kinh ngạc nhìn cô, cậu biết người như cô có chết cũng không dùng loại áo ngực này.
“Chị Yên, chị được lắm, em còn tưởng rằng chị độc thân, bây giờ đến áo ngực của thiếu nữ cũng có, nếu em không nhìn lầm thì còn có quần lót nữa phải không. Đó là ai thế? Chị đừng có bảo là bạn đó nha?”
Kỷ Yên thẳng thắn gật đầu.
“Mới quen một cô, yêu chưa lâu, dạo này ở bên nhau khá hợp.”
Tiểu Thành nhìn cô với ánh mắt dung tục.
“Được nha chị Yên, chị quả là có sức quyến rũ, mới quen không bao lâu mà chị đã dẫn người ta về nhà bùm bùm chíu chíu rồi, tốc độ này được à nha.”
Kỷ Yên lại đánh vào đầu cậu ta một cái, không tiếp tục đề tài này nữa.
“Cậu thôi đi. Lần trước giao cho các cậu cái văn phòng gì gì đó đã ổn chưa?”
“Xong rồi. Dựa theo yêu cầu của chị, người cho thuê đã giảm giá, phiền một nỗi phải ký hợp đồng một năm, còn phải đặt cọc thêm một năm nữa, cái này hơi nhiều chút….”
Khoản tiền để trả tiền nhà rồi lại đặt cọc một năm không phải là vấn đề lớn với những gì Kỷ Yên đang có, nhưng sau này đưa cho vợ rồi thì sẽ chẳng còn lại bao nhiêu cả.
Cũng chẳng biết cô vợ Miên Doãn này có sốt ruột muốn kết hôn hay không, tất cả những gì cô tích góp được sẽ tiêu để cưới vợ, có khi đến lúc cần dùng đến thì không còn nữa.
Không nên sốt ruột. Bây giờ hai người chỉ vừa mới bên nhau chưa được bao lâu, đoán chừng phải xem một hai năm nữa, vậy nên Kỷ Yên đồng ý.
“Được, cậu thấy khu nào giá cả phải chăng thì thuê, ngày mai chị chuyển tiền vào tài khoản của cậu.”
“Không phải chị đang quen cô nào đó sao? Đang quen thì không thể tiêu tiền gì gì đó được, đừng có sốt ruột chuyện kết hôn. Chị kết hôn rồi thì đưa vợ về đây luôn cũng chẳng sao cả.”
Kỷ Yên rút một điếu thuốc ra, nói.
“Không vội, cô gái chị quen là người nội thành, còn có tiền nữa. Chút tiền đấy của chị còn chẳng đủ cho lễ hỏi, cậu cứ tiếp tục làm đi, xem sau này có thể khởi sắc gì hay không.”
…….
Miên Doãn ăn cơm tối xong thì nhìn mắt mèo một chút, phòng bên gọi cơm hộp, có lẽ đã làm xong lâu rồi.
Nàng chuẩn bị đi ngủ, ngày mai phải dậy sớm. Miên Doãn muốn trò chuyện với Kỷ Yên, vậy nên nàng gửi cho cô một tin nhắn Wechat, hỏi cô.
[ Em muốn đi ngủ ]
Kỷ Yên trả lời lại rất nhanh:
[ Em ngủ đi, chị bên này còn có chút việc, không thể qua ngủ với em được ]
Miên Doãn mỉm cười, nghĩ đến chuyện gì đó, nàng xốc quần áo mình lên, tay nắm lấy ngực, dùng camera chụp bộ ngực mình một tấm, sau đó lại chụp thêm một tấm ảnh nàng đưa tay nhéo đầu vú đầy đặn.
Rồi gửi qua cho Kỷ Yên.
[ Em ngủ đây ]
Kỷ Yên trả lời một câu: [ Ngủ thì ngủ đi, còn tự sờ nữa, lẳng lơ ]
Miên Doãn không hồi âm. Nàng hài lòng bỏ điện thoại xuống, chỉnh lại đồng hồ báo thức rồi chìm vào giấc ngủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro