Chương 1: Chị Hàng Xóm
Hôm nay là ngày đầu tiên Hy Dang trở thành người mới trong xã hội.
Tháng sáu nàng đã tốt nghiệp đại học khoa ngoại văn, dựa vào nụ cười ngọt ngào vô địch cùng thành tích cũng không tệ lắm, qua năm cửa, chém sáu tướng, cuối cùng cũng chen vào cửa hẹp của giới hàng không.
Tuy rằng chiều cao của nàng không đủ tiêu chuẩn, khiến cho nàng không đựơc làm nhân viên phục vụ ở trên bầu trời, nhưng mà ít nhất có thể được một phần lương không tệ, phúc lợi cũng siêu đầy đủ cho công việc của hậu cần mặt đất (bộ phận điều khiển ở mặt đất).
Hiện tại kinh tế không khởi sắc như thế, rất nhiều người thường nói “Tốt nghiệp tương đương thất nghiệp”, nàng cảm thấy mình thật sự siêu may mắn, có thể được sự ưu ái của mấy người phỏng vấn, mà thuận lợi tiến vào công ty hàng không.
“May, chờ một chút cùng mọi người đi ăn cơm đi? Tôi đã hẹn những người khác, lúc nãy cũng gọi điện thoại đặt nhà hàng rồi, vài người đồng nghiệp cũng sẽ đến đó!”
Chạng vạng, chương trình huấn luyện nhân viên mới tiến vào công ty vừa chấm dứt, đồng thời anh chàng đồng sự cùng thi vào bộ phận hậu cần mặt đất của công ty hàng không đi tới nói chuyện với Hy Dang.
Anh chàng đồng sự này có bộ dạng cao cao cường tráng, cười rộ lên như ánh mặt trời, do huấn luyện cả ngày, nên Hy Dang đã nhớ kỹ tên tiếng Anh của anh chàng.
“Jeff, tôi cũng muốn đi, tính tôi một phần đi!”
Nàng vui vẻ mà gật đầu lần này bộ phận hậu cần mặt đất trúng tuyển hai mươi người, và công ty quy định mỗi người đều phải nhận huấn luyện trong thời hạn một tháng trước khi nhận nhiệm vụ, tháng thứ hai còn phải đến quầy sân bay thực tập.
Cho nên nói, cùng đợt phải cùng nhau học tập, cổ vũ lẫn nhau, mà loại hoạt động “Ăn cơm liên lạc tình cảm” này lại tuyệt đối không thể không đi ah!
Jeff cười đến mức lộ ra hai hàng răng trắng tinh.
“Vậy thì tốt quá, chúng ta cùng đi đi! Nhà hàng cách nơi này cũng gần, mọi người hẹn tập hợp ở dưới lầu.”
“Ừ! Anh chờ tôi chút!”
Hy Dang động tác nhanh chóng thu dọn đồ đạc trên bàn, đem máy tính bảng cùng với laptop nhỏ nhét vào trong túi lớn.
“Chúng ta đi thôi!”
Jeff lại lộ ra nụ cười nồng nhiệt với nàng, đáy mắt có tia sáng nhấp nháy, cố ý đi tới gần, sóng vai đi cùng với nàng.
“Túi của bạn lớn thật, chắc là chứa rất nhiều đồ nhỉ, để tôi mang giúp bạn!”
Anh chàng vươn tay Hy Dang lắc đầu.
“Không cần đâu. Tôi chịu khổ quen rồi, chút này mà nặng cái gì.”
“Là con trai thì nên vì con gái mà phục vụ, có thể phục vụ cho bạn, tôi rất vui.”
“Ah?”
Hy Dang ngẩn ra, có chút hiểu ra đây là ý gì, không khỏi nhướng mày chống lại cặp mắt tỏa sáng kia.
Không thể nào, anh ta có ý với nàng sao? Bọn họ vừa mới tiến vào công ty mà thôi, vẫn là đừng nên gây ra tình cảm thì tốt hơn?Có thể..... Là do nàng suy nghĩ nhiều quá hay không.?
Lúc này hai người đã đi ra khỏi cao ốc công ty, nàng dừng bước chân, rồi cắn cắn môi đang muốn thử nói ra, thì có một chiếc xe hơi màu xám bạc kiểu dáng xinh đẹp chậm rãi chạy đến dừng ở trước mặt nàng nghe.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hy Dang cứng đờ, như là bị sự xuất hiện thình lình của ngừơi phụ nữ này mà kinh sợ, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tình.
“Cậu ấy là đồng sự cùng đợt với em, Jeff.. Jeff, vị này là..... Ách, chị gái hàng xóm của tôi.”
Sau khi nói xong, da đầu của nàng lại run lên một trận, cảm giác được hai luồng ánh mắt áp bức, trong lúc nhất thời không dám nhìn về phía bên trong xe.
Ngừơi phụ nữ trong xe lại có biểu hiện rất tự nhiên hào phóng, thân thiện gật đầu với Jeff.
“Xin chào.”
“Chào chị.”
Jeff ấp úng nói nếu so với ngừơi phụ nữ ở bên trong xe, thì người mới ra xã hội làm việc như mình kém rất nhiều, thật sự quá non rồi!
Người phụ nữ vẫn cười ấm áp, hai mắt dời về phía Hy Dang.
“Tiểu Dang, lên xe đi, chị đưa em về.”
“Không cần đâu, em sẽ tự về, cùng đợt bọn em muốn ăn cơm liên lạc tình cảm.”
Giọng nói của Hy Dang nghe qua khàn khàn, như là rất cố sức nặn ra từ trong cổ họng.
“Lên xe!”
“Em không muốn! Em......”
Đột nhiên, Hy Dang thất vọng mà cắn cánh môi. Không còn cách nào khác, vì vừa tiếp xúc với hai luồng ánh mắt sâu đen của người phụ nữ kia, thì nàng giống như bị kìm hãm, muốn nói phản kháng cũng không nói ra miệng đựơc.
Nàng ôm chặt túi lớn rồi trề môi, động tác giận dỗi rất lớn ngồi vào bên trong xe.
“May......”
Jeff vẫn tình trạng ở ngoài lúc này rốt cục cũng hoàn hồn.
“Bạn không đi sao?”
“Tôi...... Ách...... Việc đó......”
“Chỉ sợ là cô ấy không thể đi .”
Người phụ nữ cười cười trả lời thay nàng, lập tức vắt cánh tay ngang qua đóng cửa xe cho nàng, rồi giẫm chân ga, xe tao nhã nhanh chóng lái đi.
Một lúc sau, bầu không khí bên trong xe đông lại, hai người cũng không nói chuyện.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hy Dang ngoan cố hướng về phía cửa kính xe, chính là không muốn liếc mắt nhìn người phụ nữ bên cạnh một cái.
Nàng nghe thấy tiếng cười thật thấp của cô, mang theo ý dung túng, giống như nàng là trẻ con tức giận lung tung.
Đáng ghét! Nàng mới không phải trẻ con, cô là trứng thối! Chỉ biết bắt nạt nàng mà thôi!
“Tú Hiên, chị cười đủ chưa?”
Trong chốc lát cực kỳ bực bội, nàng đột nhiên quay đầu trừng ngừơi.
Xe vừa vặn dừng ở trước đèn đỏ, mà người phụ nữ hình như cũng lường trước nàng sẽ chui đầu vô lưới, chờ nàng quay đầu qua, thì một bóng đen đột kích đến phía nàng, cái miệng nhỏ nhắn mềm mại đỏ hồng lập tức bị cướp.
Để cho hai cánh môi mỏng nữ tính mút chặt lấy, mùi nữ tính đột nhiên tiến vào miệng mũi của nàng.
Đáng ghét!
“Ưm......ưm ưm......”
Nàng sắp không thở được rồi!
Nàng đưa tay muốn đẩy cô ra, cả người lại bị đè thật mạnh lên ghế ngồi, dù cho nàng uốn éo như thế nào, cô cũng vẫn như bóng với hình hôn nàng thật sâu, hôn đến mức mà cánh môi và đầu lưỡi của nàng đều cảm thấy hơi đau.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên !
Giữa nàng và ngừơi phụ nữ này có quá nhiều phức tạp, dây dưa nhiệt tình của cô có hương vị của trừng phạt, nàng không muốn khuất phục, nhưng tất cả giãy dụa đều vô ích, nàng có thể làm thế nào?
Một nụ hôn sâu này là do Tú Hiên chủ động chấm dứt. Cô ngẩng đầu, hai mắt sáng lên, nhìn chăm chú vào khuôn mặt bị hôn đến mức hai gò má ửng hồng của nàng, ngón cái mang theo tình dục nồng đậm vuốt ve môi hơi sưng của nàng.
Hy Dang vẫn trừng mắt với cô, thậm chí há mồm cắn ngón cái của cô một cái làm cô cười ra tiếng.
“Em muốn cắn, thì đêm nay chị sẽ cho em cắn đến thoả thích, em tha hồ cắn thế nào cũng được.”
Trái tim của nàng nhảy dựng lên, khuôn mặt càng hồng hơn.
“Chị...... trứng thối!”
“Em đã sớm biết chị xấu xa, không phải sao?”
Cô nhíu mày cười nói, sờ sờ sợi tóc mềm mại của nàng.
Đèn đỏ biến thành đèn xanh, phía sau bắt đầu có người ấn kèn.
Tú Hiên không nhanh không chậm mà đạp xuống chân ga, thuần thục mà điều khiển tay lái, thản nhiên hỏi.
“Tiểu Dang, anh chàng đồng sự tên Jeff kia, muốn theo đuổi em à?”
Không nghĩ tới sự tình lại chuyển tới mức này, hô hấp của Hy Dang hơi nghẹn, ôm túi lớn càng chặt.
“Người ta theo đuổi hay không theo đuổi em, chuyện đó...... cũng không tới chị quản!”
“Phải không?”
Cô vẫn là cười, hai mắt nhìn thẳng phía trước lại quét qua một tia sáng lạnh.
“Tiểu Dang thân yêu của chị, em xác định chị không xen vào sao?”
Hy Dang hơi nhếch cánh môi, khuôn mặt nhỏ nhắn lại ngang ngược quay ra ngoài cửa sổ xe, mà không chịu trả lời.
Tú Hiên thấy nàng dỗi không lên tiếng, thì khóe miệng chứa đựng ý cười nhạt, không trêu chọc nàng nữa.
Thời gian tan tầm, lưu lượng của xe ô tô đông đúc hơn, nên cô phải tốn gần bốn mươi phút mới lái xe về chỗ ở được.
Xe hơi màu xám bạc lái vào bãi đỗ xe dưới đất của cao ốc hoa viên, cô lại đem xe lái vào ô dừng xe, động cơ cũng còn chưa có tắt, thì Hy Dang đã nhanh chóng cởi bỏ dây an toàn mà “nhảy xe”, bỏ chạy giống như trốn là yêu ma quỷ quái vậy.
Đáng tiếc, tuy rằng hai chân của nàng cũng coi như thon dài, nhưng so ra kém hai chân siêu dài thường hay vận động của Tú Hiên.
“Tiểu Dang, chị chở em về nhà, mà sao ngay cả câu cám ơn em cũng không nói? Nếu như ba mẹ Hy mà biết được, sẽ nói em không biết lễ phép.”
Cô tao nhã nhanh chóng tắt động cơ đi, khóa xe kỹ, rồi vài bước chân đã nhanh chóng đuổi kịp nàng, sau đó bắt lấy tay nhỏ bé của nàng và nắm chặt.
“Là chị tự mình kiên quyết muốn chở em về .”
Giọng điệu của nàng vừa tủi thân lại tức giận.
“Chị quan tâm em thôi!”
“Chị mới không phải! Chị...... Chị chính là không cho em sống dễ chịu!”
“Tiểu Dang, em nói như thế giống như là chị đang làm tổn thương vậy!”
Cô nói mà mặt không đỏ, hơi thở không gấp, nắm tay nhỏ bé của nàng đi vào thang máy.
“Em ngẫm lại đi, hai nhà chúng ta cùng ở một tầng, làm hàng xóm nhiều năm như vậy, chăm sóc lẫn nhau là nhất định phải có.”
“Em sẽ tự chăm sóc mình, em đã trưởng thành rồi, không cần chị lo lắng!”
Hy Dang nghiêm túc nói rõ, bộ dạng phồng hai má lên thật đáng yêu. Tú Hiên nháy mắt mấy cái với nàng, giọng điệu ái muội.
“Tiểu Dang, quả thật em đã trưởng thành rồi ── điểm này không ai hiểu rõ hơn chị.”
“Chị, chị......”
Nghĩ đến chuyện phát sinh giữa hai người, thì nàng đỏ mặt lên, thân thể cũng nóng lên trong nháy mắt.
Nàng muốn rút bàn tay nhỏ bé về, nhưng đành chịu vì đã bị cô nắm chặt, khiến cho nàng làm thế nào cũng không thoát khỏi.
Lúc này, cô đột nhiên ấn phím một tầng lầu, thang máy vốn nên lên thẳng lầu bảy, lại bởi vì quyết định của cô mà dừng lại ở lầu năm trước.
“Đừng! Em không muốn......”
Hy Dang kinh hãi hô lên, biết chủ ý của người phụ nữ này là cái gì.
Lầu năm là hai năm trước Tú Hiên mới mua, nhà họ Hy và nhà họ Tú đều ở tại lầu bảy, sau có hai hộ gia đình ở lầu năm bán ra cùng lúc, nên Tú Hiên mua toàn bộ, rồi đập hai hộ tu sửa lại thành một căn hộ mới ở lầu năm của toà cao ốc, kể từ đó không chỉ có thể ở gần chăm sóc cha mẹ, lại cũng có được không gian riêng tư, nhất cử lưỡng tiện.
“Tú Hiên, em muốn về nhà của em, em không muốn đi theo chị!”
Hy Dang cố gắng giãy dụa, đáng tiếc trong thang máy trống rỗng, căn bản không có gì đó chắc chắn để cho nàng bám trụ lại, nàng đỏ mặt rồi lại kêu gào.
“Ba mẹ em chờ em về nhà ăn cơm chiều, em muốn về nhà!”
“Tiểu Dang, nói dối thì không tốt lắm nhé! Không phải mới vừa rồi em còn muốn đi liên hoan cùng với đồng sự sao? Nếu muốn đi liên hoan, thì làm sao ba mẹ Hy biết em phải về nhà ăn tối?”
Người phụ nữ cười trầm thấp, rồi một cánh tay cường tráng kẹp nàng ở bên người, nàng giãy dụa cũng không có hiệu quả, và bị ôm ra thang máy dễ dàng.
Một tay kia của cô nhanh chóng lấy ra cái chìa khóa mở cửa, đem nàng có ý đồ kêu la tiến vào trong chỗ ở của cô.
“Tú Hiên, chị đừng...... ưm ưm ưm......”
Hy Dang muốn mắng người, cái miệng nhỏ nhắn lại bị ngăn đúng lúc, cái cửa đồng màu hồng kia ở phía sau nàng đã đóng lại, và cả người nàng bị đặt lên trên cửa, hơi thở nữ tính vô cùng nóng cháy lập tức nhào tới phía trước, hoàn toàn bao vây nàng.
“Đừng...... Đừng...... Không thể ở đây......”
Nàng muốn đẩy thân hình phụ nữ ra, thật sự rất muốn, nhưng ma lực hôn sâu của cô, luôn khiến cho đầu óc nàng choáng váng, hai chân mềm giống như thạch hoa quả.
“Tiểu Dang, đừng kháng cự lực hấp dẫn giữa chị và em, phụ nữ và phụ nữ...... không phải là như thế này sao?”
Giọng nói của cô khàn khàn, và tràn ngập tình dục, hơi thở nóng phật lên trên mặt nàng.
Lại muốn xảy ra sao? Dục vọng này không thể ngăn cản...... Hy Dang cảm thấy chính mình đang bị cắn nuốt, cảm giác của nàng, thân thể của nàng, tim của nàng...... hình như cũng không còn là của nàng ......
“Đừng trốn chị, ngoan......”
Người phụ nữ liên tục dụ dỗ nàng, hai tay thu hẹp lại ôm lấy nàng, dùng thân thể rắn chắn mà nóng hổi chống đỡ nàng, hơi thở của hai người giao hòa.
Nữ tính ở giữa hai chân của nàng kìm lòng không đậu mà co rút lại, bụng lăn lộn một dòng nhiệt nóng kỳ dị.
Nàng rất mẫn cảm, bị cái hôn nồng nhiệt cùng ôm kích thích của cô, thì dòng nhiệt nóng đã lặng lẽ chảy ra ở giữa hai chân, khát vọng đựơc yêu, đựơc lấp đầy.
“Tú...... Tú Hiên...... Chúng ta...... Chúng ta...... Ừ hừ......”
Nàng thở hồng hộc, bị “Công kích” nên không hề có lực chống đỡ.
“Tiểu Dang, em thích...... từ lần đầu tiên chúng ta ở cùng một chỗ, thì em đã thích loại tư vị này, thích làm chuyện này với chị, có phải không?”
Cô hôn gáy mềm của nàng, liếm làn da trơn mịn của nàng. Trên người nàng có mùi hương hoa oải hương nhạt, rất tinh khiết, tình dục làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng có vẻ khiến cho người ta muốn thương yêu.
Miệng ấm áp của cô không ngừng dao động, không ngừng dụ dỗ, biết nàng đã đứng không vững nữa, thân hình xinh xắn hoàn toàn cố gắng dựa vào cô, cô chèn lên eo ôm lấy nàng không còn ý chí nữa, mang nàng tiến vào trong phòng ngủ.
Tiến vào phòng ngủ, Hy Dang nằm ở trên giường lớn tản ra mùi nữ tính nhẹ nhàng khoan khoái, mùi này nàng lại quá quen thuộc, mà từng hơi thở giữa răng môi nàng lúc này, cũng đã bị mùi nữ tính chiếm lĩnh.
Nàng nhịn không được mà run rẩy, không tự chủ được mà phun ra một tiếng thở dốc mỏng manh.
Thân thể nóng bỏng của người phụ nữ bao trùm lên trên người nàng, sức nặng đè xuống......
Nàng không còn đường để chạy trốn! Vì sao khi gặp cô, thì nàng bị đánh bại hoàn toàn?
Cái miệng nhỏ nhắn mềm mại bị hôn đến đỏ lại bật ra tiếng than nhẹ, đầu lưỡi của người phụ nữ lại tiến vào một lần nữa, liếm hàm răng của nàng, mút cánh môi của nàng, sau đó lớn mật lấy lưỡi nóng thăm dò câu dẫn cái lưỡi của nàng, một lần lại một lần quét qua bên trong gò má của nàng, khiến cho nàng bị cháng váng.
“Tú Hiên......”
Nàng uốn éo thân thể, cảm giác cả người sắp hòa tan.
“Em ngọt thật, Tiểu Dang......”
Cô thì thầm, rồi ngón tay dọc theo đường cong tuyệt vời của thân thể nàng và không ngừng âu yếm, làm cho làn da của nàng càng nóng hơn, đối với cô dần dần phục từng.
Cô khéo léo mà cởi bỏ cúc áo của nàng, đẩy áo ngực ra khỏi nụ hoa phấn hồng, bàn tay to lập tức phủ lên ngực vừa bật ra khỏi trói buộc của nàng, khi chạm vào mềm mại kia lại khiến cho cô yêu thích không buông tay, lấy ngón tay cái nhẹ nhàng quyến luyến, gảy ở trên đỉnh nụ hoa, khiến cho quả mâm xôi đỏ nhỏ mẫn cảm kia mê người không thôi.
Hy Dang đột nhiên hút không khí, đặc biệt là khi người phụ nữ há mồm ngậm lấy bộ ngực của nàng.
Đầu lưỡi của cô dùng phương thức đùa giỡn nàng thật đáng giận, sau đó, một cỗ sung sướng mang theo đau đớn hội tụ ở chỗ sâu trong bụng, nàng đột nhiên trở nên cực kỳ đói khát, rất khát, rất trống rỗng, rất muốn, rất muốn bắt lấy cái gì đó, rất muốn leo lên siết chặt cái gì đó.
Thân thể của nàng nóng lên và không tự chủ được mà đẩy về phía cô, bàn tay nhỏ bé thậm chí nôn nóng lôi kéo quần áo của cô.
“Tiểu Dang, chị đã nói rồi, em có thể trốn đi chỗ nào? Em cũng muốn chị không phải sao?”
Nàng nghe được giọng nói trầm thấp khêu gợi của người phụ nữ.
Có lẽ sau khi thần trí thanh tỉnh thì nàng sẽ ảo não, nhưng giờ này khắc này nàng đã muốn rơi vào trong tình dục, đã bị tầng tầng lớp lớp của mê hoặc và dục vọng bắt làm tù binh, nàng không còn quản được nhiều như vậy, thầm muốn đựơc lấp đầy hoàn toàn, xua đuổi đi trống rỗng đáng sợ kia.
“Cho em...... Em, em muốn......”
“Muốn chị sao?”
Giọng của cô có áp lực và vui vẻ.
“Ừ......”
Khuôn mặt nhỏ nhắn ý loạn tình mê đỏ hồng lên hai gò má làm Tú Hiên lại cười nhẹ.
“Ngoan cô bé, đừng nóng vội, chúng ta từ từ sẽ đến.”
Cô cầm hai cổ tay của nàng, bắt nó cố định ở bên cạnh người nàng.
“Nằm đi, chị muốn hôn của em.”
“Chị...... A!”
Đầu vú xinh đẹp của nàng lại lọt vào trong miệng cô, lực đạo mút, liếm cắn kia sắp bức nàng đến điên cuồng.
Cái miệng của cô ẩm ướt mà ấm áp như thế, bá đạo xâm phạm nàng, hôn vô số lần lên làn da của nàng, quần áo trên người nàng đều bị cởi, ngay cả quần nhỏ cũng bị kéo ra, móc ở trên mắt cá chân của nàng.
Nàng như là một bàn đại tiệc loã lồ xa hoa trình ở trước mặt cô, khiến người thèm nhỏ dãi.
Ánh mắt của Tú Hiên trở nên sâu thẳm, hô hấp đồng thời trở nên dồn dập, cô hoàn toàn hiểu được khát vọng và vội vàng của nàng.
Hy Dang bị loại ánh mắt ăn thịt người của cô nhìn đến toàn thân sắp cháy, không khỏi thẹn thùng, theo bản năng mà muốn khép chặt hai chân lại, nhưng cô không cho phép, ngược lại ngăn chặn ở hai bên đầu gối của nàng, vặn bung chân của nàng ra.
“Chị muốn làm gì...... Tú Hiên!”
Hy Dang sống lưng run rẩy, một tiếng thét kinh hãi lao ra khỏi miệng, bởi vì người phụ nữ đột nhiên đem đầu chôn vào giữa hai chân nàng, môi lửa nóng dừng lên mảnh lông mềm ở giữa hai chân của nàng, liếm mút chỗ đoá hoa nữ tính đã sớm ẩm ướt kia.
Loại cảm giác này tựa như bị sấm đánh, nàng nhịn không được mà run rẩy, luồng nhiệt nóng ở trong bụng chợt lao nhanh xuống phía dưới.
Nàng nức nở, rên rỉ và nâng thân thể lên, muốn gần cô nhiều hơn, nhưng người phụ nữ hình như có ý định muốn bức nàng đến cực hạn, thắt lưng của nàng bị kìm chặt ở trên giường, hoa ở giữa hai chân lớn mật nở rộ với cô, chất lỏng mê người lại lọt vào trong miệng của cô, sau đó, cô tìm được viên ngọc nhỏ mẫn cảm giấu ở đỉnh, miệng ác độc lại không buông tha nàng mà hung hăng mút lấy......
Hy Dang toàn thân đã sớm vô lực, ngọn lửa trong cơ thể gần như muốn thiêu đốt nàng thành tro tàn, trong lòng mê man bỗng nhiên khát vọng.
"Cho em đi...... Van cầu chị...... Trời ạ! Cho em đi......"
Lưỡi của cô lấy phương thức trượt tra tấn người, ở huyệt khẩu kia cẩn thận di chuyển, tiến vào, lui về phía sau lại tiến vào, lui về phía sau. Cô dùng lưỡi ẩm ướt giữ lấy nàng, có khi rất dịu dàng, chậm rãi tham tiến, có khi hơi thô bạo, dùng sức tiến vào trong cái khe béo mập, sau đó xoay tròn ở bên trong.
Nàng cảm thấy bén nhọn đó không thể ngăn cản, như là cắt đứt thân thể của nàng, lại mang đến sung sướng lạ lùng......
Cao trào buông xuống rồi! Nàng hoàn toàn bị chinh phục ở giữa hỗn loạn, thần kinh căng thẳng, không tự chủ được mà run rẩy, ái dịch như thủy triều tràn ra, nàng như bị vỡ vụn mà kêu la, làm da ửng lên màu sắc xinh đẹp.
“Tiểu Dang, chị rất thích bộ dáng em đạt tới cao trào.”
Hơi thở của Tú Hiên thô ách.
“Thật đáng yêu, thật sự rất đáng yêu, đáng yêu đến mức làm cho người ta hận không thể một ngụm mà nuốt em......”
Cô lại hôn xuống cái miệng nhỏ nhắn của nàng, hôn rất sâu, dây dưa với cái lưỡi thơm tho của nàng, giống như muốn hút hết toàn bộ hơi thở của nàng.
Hôn nàng đồng thời cô bỏ đi áo và quần dài của mình, thân thể lại đè xuống lần nữa, cô đã trần trụi giống như nàng, và làn da trơn bóng nóng lên dán vào nàng, cô kiên định tách chân của nàng ra, đem nam tính đang dâng trào phấn chấn dán chặt vào cửa mỏng manh ướt át của nàng.
“Tới phiên chị rồi, Tiểu Dang, em hãy làm cho chị khoái hoạt.”
Hy Dang nghe thấy giọng của cô, mới mở mắt ra, và đột nhiên thở hốc vì kinh ngạc.
Ngừơi phụ nữ tiến quân thần tốc xông vào trong thân thể nàng, phần trơn sung mãn đang hoàn toàn giữ lấy nàng, lối giữa tinh tế kia bị sức lực lửa nóng của nàng chống đỡ, nàng tiếp nhận tiến vào của cô, hai người liên kết chặt chẽ.
“Còn đau không?”
Tú Hiên thấp giọng hỏi, trong giọng nói không tự chủ mà lộ ra thương tiếc.
“Ừ......”
Hy Dang cắn môi dứơi đỏ mềm, đáng thương hừ nhẹ.
Nàng rất nhỏ nhắn, mà dục vọng của cô lại rất kinh người, hai người ở cùng một chỗ cũng không phải là lần đầu tiên, mặc kệ huyệt khẩu non mịn của nàng đã hoàn toàn dễ chịu, nhưng cô vừa mới tiến công vẫn làm cho nàng cảm thấy một chút đau đớn như xé rách.
Nhưng mà, đau như vậy đã rất nhanh bị khát vọng thay thế, muốn càng nhiều, muốn đem ngọn lửa hừng hực kia cất chứa sâu hơn......
“Ông trời......”
Tú Hiên cắn răng thở gấp, bởi vì nữ tính ướt át đáng yêu kia đang xoắn chặt ở bên trong, đem bộ phận mẫn cảm nhất của cô vòng thật chặt, khoái cảm như làn sóng nổi dậy, làm cho người ta không thể cầm giữ.
“A......”
Hy Dang không thể bất động, cảm thấy kích thích mạnh mẽ lại buông xuống lần nữa, nàng không tự chủ mà nâng cái mông lên, muốn đi nghênh đón nguồn nhiệt kinh người kia của người phụ nữ.
Nàng bị hôn sâu, lưỡi lại lọt vào trong dây dưa của người phụ nữ, bị chơi đùa, khiêu khích, trong miệng nàng đều là hơi thở của cô, mà tay cô trượt đến dưới thân thể nàng, nâng nàng lên, giúp nàng luật động.
“Tú Hiên , làm ơn! Van cầu chị......”
Kích thích tới nhiều lắm, rất mãnh liệt, nàng khát vọng mà khóc kêu, rơi vào trong vực sâu của dục vọng, thân thể run run không thôi, cầu xin an ủi.
“Đừng nóng vội, Tiểu Dang, chúng ta mới bắt đầu, đừng nóng vội.”
Cô âu yếm dán lên môi mềm của nàng. Hai người dán chặt vào nhau, cô cũng rất hư, muốn từ từ sẽ đến..
Đêm nay còn rất dài, để cho bọn họ hưởng thụ mỗi một khắc, ở trong thân thể ấm áp của nhau nếm trải tình ái tuyệt vời.
Bàn tay to thon dài của cô thô lỗ chậm rãi trợt vào giữa thân thể của hai người, trợt đến chỗ hai người kết hợp vô cùng thân thiết, ngón tay của cô xoa lấy của nàng, tìm được nhuỵ hoa nhỏ nhỏ bị bao vây ở giữa đóa hoa, tà ác lại dịu dàng mà gẩy vân vê, và mang đến kích thích thật lớn, trừng trị cô bé đáng thương ở dưới người khiến cho khóc kêu lần nữa.
Cô hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng, làm cho tiếng kêu kích tình của nàng dấu vào trong đôi môi của mình.
Thân thể của cô bởi vì hưng phấn mà cong lên hướng về phía nàng, để cho vật nam tính tráng kiện xâm nhập vào giữa hai chân của nàng, làm cho lửa nóng cứng rắn mỗi một tấc đều ẩn thật sâu vào trong cơ thể nàng, bị nàng bao vây hoàn toàn.
Tú Hiên cũng rên rỉ theo, trong cổ họng xuất ra tiếng quát to khàn.
“Hy Dang, mở mắt nhìn chị.”
Cô thấp giọng yêu cầu.
“Ngoan, Hy Dang......”
Cô không muốn buông tha nhìn thấy biểu tình gì trên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm hồng kia.
Hy Dang hít thở không xong, tách ra hai hàng lông mi, ánh mắt mê mê mang mang.
Cô nhìn ánh mắt của nàng rất chuyên chú, giống như muốn nhìn vào chỗ sâu ở trong linh hồn nàng, sau đó, cô giật eo ra, gần như muốn toàn bộ rời khỏi giữa hai chân nàng, đột nhiên lại đẩy vào hoàn toàn, lại chui vào thật sâu.
Hy Dang ngâm ra tiếng the thé, hai tay không khỏi nắm chặt cánh tay của cô, hai vú nở nang rung động theo.
Hy Dang cười nhẹ, bắt đầu luật động kinh người, đè ép nàng, đem một luồng sóng nhiệt năng trút vào trong thân thể nàng, đồng thời cũng làm cho nàng cảm nhận được cổ tình dục kịch liệt lưu động ở giữa hai người.
Cô cúi đầu ngậm mút đầu vú lắc lư của nàng, liên tục ưỡn eo, đè ép nàng.
Nàng ở dưới ngừơi cô thét chói tai, thân thể run run kịch liệt, người phụ nữ ở giữa hai chân ẩm ướt giữ lấy không ngừng phát ra thanh âm xấu hổ.
Vì sao lại như vậy? Nàng hoảng hốt nghĩ, vì sao “chị hàng xóm” này từ nhỏ đã thích bắt nạt nàng, rồi biến nàng thành niềm vui tình dục của cô?
Khi hai tay của cô ôm chặt nàng, khi cô hôn nàng, giữ lấy hơi thở cùng thân thể của nàng, thì lý trí của nàng bay hoàn toàn.
Nàng thích loại tư vị này, nhưng cũng sợ mất đi khống chế...... Nàng không biết...... cái gì nàng cũng không biết......
“Tú Hiên......”
Nàng gọi cô, cảm giác cả người treo ở trên cao, giống như sẽ ngã vào vực sâu vạn trượng.
“Đừng sợ, bảo bối, chị ở trong này, đừng sợ......”
Cô ôm chặt nàng, lại hôn nàng thật sâu. Lưỡi và phân thân tráng kiện của cô cùng giữ lấy nàng, lực đạo đột nhiên tăng lên tiến vào, cô yêu nàng mãnh liệt, đem thân thể xinh đẹp run rẩy đặt ở dưới thân, mạnh mẽ xâm lược, liên tục va chạm.
Hy Dang nức nở, khóc la, mông của nàng bị nắm chặt, nước ở giữa nữ tính cuồn cuộn chảy ra như thuỷ triều, nàng bị vét sạch, kèm theo tiếng thét chói tai, trong đầu hiện lên tia chớp màu trắng, tại một khắc thường gọi là tư vị của “Tình ái tử vong”......
Thân thể của cô không tự giác mà run run, nam tính mạnh mẽ mà có lực ở trong cơ thể nàng run rẩy co rút lại không thôi.
Tú Hiên phát ra một tiếng rống như dã thú, bàn tay to nâng cao cái mông eo của nàng.
Cô đẩy nhanh vào nàng, một luồng nhiệt từ cửa khẩu bắn nhanh ra, trút ra toàn bộ nhiệt tình của cô vào trong cơ thể ấm áp của nàng.
“Hy Dang......”
Cô thở dốc kịch liệt, sau khi đã phát tiết xong, thì cô từ từ trầm tĩnh lại, hai thân thể trần truồng đầy mồ hôi cứ như vậy quấn quít lấy nhau, ai cũng nói không nên lời.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro