Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 16H

Yến Vân run rẩy, cô cảm nhận được phía dưới của mình. Hoa huyệt bị người ta cưỡng ép bẻ ra, đốt ngón tay trong cơ thể cô ra ra vào vào. Cơ thể cô không đứng vững được, hai tay chống trên mặt đất. Nức nở khóc thút thít.

Chị hung hăng đánh vào mông cô, làn da lưu lại rõ ràng những dấu tay đỏ rực chói mắt. Nửa người trên của cô vì mệt mỏi mà sụp xuống, gần như là dán sát vào trên mặt đất lạnh như băng. Bên cạnh cô là chiếc áo mưa căng phồng vừa bị chị tùy tiện vứt xuống, bên ngoài còn dính máu tươi của cô.

Chị tàn nhẫn cắm vào trong, làm cô đến mức lảo đảo thân người. Ngón tay cô hoảng loạn chống xuống mặt đất, mông bị ép nâng cao hết cỡ. Vòng eo nhỏ xíu cong thành một cái hình cung bị người ta ôm trong lòng, ngón tay chị vuốt ve những đốt xương sống nhô lên.

"Cô ơi, không, không, không có áo mưa!"

Cô gái nhỏ hoảng sợ , lại bị chị cắn mạnh vào vành tai uy hiếp: "Không có thì làm sao?"

Nước mắt của cô gái nhỏ đọng trong lòng bàn tay của chị: "Sẽ, sẽ có thai."

Chị nở một nụ cười lạnh lẽo: "Tôi không bắn vào bên trong là được chứ gì?"

Yến Vân lo sợ suy nghĩ, dù là không bắn vào cũng vẫn có khả năng mang thai. Nhưng chị sớm đã cắm đến mức cô không nói được lời nào nữa. Cô vừa mới bị phá thân, tiểu huyệt còn chưa thích ứng kịp đã bị chị thô bạo giữ chặt bắp đùi liên tục tấn công. Thịt non theo động tác bị kéo ra rồi lại đẩy vào. Không có một lớp cao su mỏng chắn ngang, tiểu huyệt trực tiếp tiếp xúc với côn thịt. Cô cảm giác bản thân bị thiêu rụi, cả người co rụt lại. Mỗi lần cắm vào là mỗi lần sâu hơn, gần như đã chạm đến cổ tử cung non nớt của cô.

Miệng cổ tử cung nhỏ bé bị chị thô bạo thọc vào, cho đến khi lộ ra một khe hở nho nhỏ thì chị càng lấn đến công thành chiếm đất.

Tử cung của cô gái nhỏ thật sự là rất nhỏ, khi chị đi vào gần như là lấp kín toàn bộ. Miệng cổ tử cung nhỏ bé non nớt gần như muốn bị làm rách nát. Bụng dưới của cô gái nhỏ khắc họa rõ ràng dị vật đang nằm trong cơ thể. Chỉ trong nháy mắt Yến Vân cảm thấy bản thân thật sự bị làm đến nát bét.

"Bắn vào hay không cũng sẽ mang thai, tôi nghĩ tốt nhất vẫn là bắn vào đi."

Chị miết nhẹ rốn cô, lòng bàn tay nóng bỏng đè vào bụng dưới của cô. Nơi mà đang bị côn thịt điên cuồng ra ra vào vào, chị khốn nạn đến tận cùng: "Mang thai làm tình sẽ càng sướng, chỉ cần chạm nhẹ sẽ chảy ra dâm thủy. Nơi này sẽ phồng lên, khi làm tình sẽ lắc qua lắc lại. Đến lúc đó tôi sẽ viết chữ gì lên đó nhỉ, viết là "cô bé lẳng lơ" có được không?"

Yến Vân lắc đầu khóc lóc nói không cần. Giọng nói chị ôn nhu, nhưng câu từ phát ra lại cực kỳ chối tai: "Em lớn tiếng thêm nữa đi, để bạn học của cả dãy lầu này đều nghe thấy. Đến lúc đó mọi người sẽ bu đến cửa sổ nhìn em dẩu mông cho người khác chơi đến mức cặp vú cũng phải vung loạn."

Tiếng khóc la của cô gái nhỏ bị nghẹn lại ở cổ họng, cặp ngực no đủ bị người ta hung hăng nắn bóp: "Ừm, đến lúc đó trong bụng em sẽ có đứa bé. Nơi này sẽ tiết ra được sữa, bóp nhẹ một cái sẽ phun đầy. Sau đó tất cả đều sẽ bị tôi uống sạch."

Yến Vân bị những hình ảnh chị miêu tả dọa sợ, tiểu huyệt vì vậy mà bất ngờ co rút mút chặt côn thịt chị. Côn thịt nổi đầy gân xanh điên cuồng chọc vào điểm G, tầng tầng lớp lớp thịt non bên trong cô cũng mút chặt lấy mã mắt. So với trứng rung thì tiểu huyệt của cô mút côn thịt chặt hơn. Bắp chân của cô bị khoái cảm làm cho run rẩy, mông bị chị đánh mạnh một cái kích thích dâm thủy chảy ra.

Trước mắt cô là một mảng trắng xóa, bên tai nghe thấy tiếng cười của chị không chút khách sáo: "Sao vậy? Nghĩ đến việc có thể mang thai con của tôi, khiến em cao hứng đến như vậy sao?"

Yến Vân không nhớ rõ bản thân bị giày vò bao nhiêu lần, cũng không nhớ rõ hai người trong văn phòng giằng co bao lâu. Cô chỉ biết mình đã bỏ lỡ toàn bộ tiết tự học buổi tối. Khi chuông tan học vang lên đến tiếng thứ hai thì bên ngoài hành lang cũng truyền đến tiếng nói chuyện ồn ào. Cô sợ hãi cắn chặt ngón tay nức nở không dám rên ra tiếng. Tuyết Ngân phát hiện ra nên cố ý đè cô lên ván cửa tiếp tục, chị nâng một chân cô lên mạnh mẽ động eo. Sau lưng cô là tiếng bạn học trò chuyện, trước mặt lại bị người ta thô bạo cưỡng hiếp.

Chị giống như không biết mệt mỏi, từ sô pha lại đến ván cửa rồi bàn làm việc. Mỗi một lần Tuyết Ngân đều không kiêng dè mà xuất thẳng vào trong, rót đầy tinh dịch vào bụng nhỏ. Đến cuối cùng làm cho bụng dưới như phồng lên, không biết phải ăn bao nhiêu tinh dịch mới thành như vậy.

Trong lúc làm tình chị tựa vào trán cô cùng cô hôn môi, dạt dào tình cảm rồi lại đến lạnh lùng uy hiếp hỏi cô có muốn mang thai con của chị hay không. Cô chỉ có thể nói muốn, mơ mơ màng màng bị chị ép buộc miêu tả khi cô mang thai con chị. Phải dùng những từ ngữ xấu hổ nhất miêu tả cho chị nghe: "Yến... Yến Vân muốn mang thai con của cô. Sau khi bụng lớn sẽ ngoan ngoãn dang rộng hai chân cho cô làm, nâng ngực lên cho cô mút... Ư, cô ơi. Làm ơn đừng bắn vào trong đó."

Lần cuối cùng của hai người là trên ghế, cô ngồi giữa hai chân chị. Vòng eo mỏng manh mảnh khảnh, hai chân dạng ra hai bên để côn thịt tùy ý ra vào trong cơ thể.

Yến Vân kiệt sức nằm sấp ra bàn, bên dưới phun nước một cách đứt quãng lâu lâu còn run lên nhè nhẹ. Tay chân nhỏ nhắn không còn sức lực buông thõng. Chỉ còn vòng eo cùng mông tròn là bị chị cưỡng ép nâng lên.

Ngay sau đó, tiểu huyệt bất ngờ bị nhét dị vật đang rung rung vào. Nơi đó bị chị làm đến nổi thịt non đều tràn ra ngoài, miệng huyệt không khép lại được. Chỉ cần động đậy một chút thì hỗn hợp dâm thủy và tinh dịch sẽ chảy xuống dọc theo bắp đùi.

Chị nhét trứng rung vào bên trong: "Không được làm rớt ra."

Yến Vân tuyệt vọng giãy giụa, để tránh bị đau cô chỉ còn cách chủ động mở rộng chân ra một chút.

Chị hình như là bật tần suất lớn nhất của trứng rung thì phải.

Eo Yến Vân cong lên, cô ôm chặt đầu mình. Toàn bộ nửa người dưới đều phải chịu kích thích, phía sau eo truyền đến cảm giác đau nhức tê dại. Sung sướng đến mức phun đầy dâm thủy trên mặt đất, hoa châu nhức mỏi vô cùng chỉ cần bị chạm nhẹ thì đã rất mắc tiểu. Bụng dưới không ngừng co rút.

Trong lòng cô thầm mắng "Tuyết Ngân là tên khốn."

Ngay sau đó bàn tay chị đặt lên mông cô. Khoảnh khắc đó cô gái nhỏ mềm nhũn gục xuống, đáng thương mà rên lên một tiếng cao trào. Đầu óc cô lúc đó chỉ nghĩ được một việc, sau này phải chuẩn bị sẵn một hộp áo mưa trong túi.

....
Đừng quên follow và vote cho mình nha. Wattpad của mình bị khùng khùng gì lỗi tùm lum 🤦.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro