
Chap 80
Vất vả lắm Freen mới đỡ Becky đứng dậy. Nhìn bộ dạng này thật chán quá, cô bế Becky lên rồi đi thẳng lên phòng ngủ. Còn nàng thì ôm lấy cổ và tựa hẳn vào ngực của Freen.
Đặt xuống giường rồi nhìn qua một lượt trên người Becky, cô chỉ biết cười trừ. Sau đó, Freen bắt đầu tháo giày, cởi áo khoác của Becky ra cho thoải mái một chút. Cuối cùng là kéo mền lên che lại, như vậy là tối nay Freen phải ngủ ở ghế sofa trong phòng rồi.
Vừa đứng lên thì có một lực nhẹ nắm lấy cách tay của Freen, cô giật mình quay lại nhìn.
"Chị đừng đi"- Giọng nói yếu ớt kèm theo một chút ấm áp vang lên
Thế là Freen ngồi xuống giường thêm một lần nữa, cô lấy tay vén tóc Becky ra, nở nụ cười ôn nhu
"Được rồi, chị không sẽ không đi đâu hết"
Có lẽ đây là lần đầu tiên Becky dịu dàng với Freen kể từ lúc gặp nhau sau bao năm xa cách. Hiện tại Becky đang say, có thể những lời nói này cũng nhờ rượu mà nói ra, ngay mai có thể sẽ khác.
Nhưng Becky nào chịu ngủ, nàng chống tay xuống giường rồi ngồi dậy nhìn vào người phía trước với đôi mắt thèm thuồng. Freen có chút ngạc nhiên, cô chau mày khó hiểu nhìn Becky
"Sao em không nằm ngủ?"
Becky không nói gì, nàng đưa tay lên chạm vào mặt của Freen rồi tiến lại gần hơn. Bây giờ, nàng chỉ muốn hôn vào đôi môi đó, đã lâu rồi chưa cảm nhận lại được sự ấm áp hay gần gũi như thế này.
"Becky, em muốn...ưm..."
Không để Freen nói hết câu, Becky liền áp môi của mình vào đó. Lúc đầu Freen có chút bối rối nhưng rồi cũng phối hợp chặt chẽ với nàng. Cái cảm giác ấy thật sự rất nhớ, ba năm là khoảng thời gian khá dài nhưng bây giờ chẳng phải đã rút ngắn lại rồi hay sao.
Becky mạnh bạo kéo Freen về phía trước khiến cô mất thăng bằng mà nằm đè lên người nàng. Freen chỉ ước rằng đêm nay có thể dài hơn để cô có nhiều thời gian gần gũi với Becky.
Sau đó quần áo của hai người lần lượt rơi xuống sàn nhà, chỉ còn hai cơ thể trần như nhộng cuốn lấy nhau. Freen nhẹ nhàng hôn lên môi rồi từ từ xuống xương quai xanh. Tay của cô cũng không chịu nằm yên, từ từ mò mẫm xuống nơi tư mật của Becky. Nàng như có dòng điện chạy qua, ưỡn cong người lên vì khoái cảm.
Hai tay Becky bám lấy cổ của Freen mà cào cấu, cảm giác này mới đúng là cùng nhau làm chuyện đó. Lúc trước chỉ có Becky làm thôi, còn bây giờ là cả hai tự nguyện.
"Freen, chị có...muốn em không?"- Becky khó khăn nói ra những gì đang nghĩ trong đầu
"Nếu như em không ngại trao nó cho chị"- Freen chống tay xuống giường nhìn thẳng vào mắt Becky
Becky không nói mà chỉ gật đầu xấu hổ. Freen nhếch môi cười, cô liền hôn xuống ngực rồi ngậm lấy hai nhũ hoa của nàng. Từng đợt rên rỉ vang lên khắp phòng,Becky chỉ việc nằm im để cho Freen phục vụ.
Cơ thể của Becky đúng là tuyệt vời, đây có lẽ là lần đầu tiên Freen tỉnh táo để cùng nàng làm chuyện này. Nhìn ngắm từ trên xuống dưới làm cho Freen thêm thích thú, chỗ nào cũng có những vết đỏ mà cô để lại.
Becky khi thấy Freen cứ nhìn đến ngây ngốc liền thấy xấu hổ, đôi chân dài khép hờ lại
"Đừng nhìn nữa"
Freen cười cười, tiếp tục tìm xuống nơi đó mà xoa nhẹ hai bên mép thịt. Một ngón tay rồi đến hai ngón tay cứ ra vào khiến Becky quặn quẹo, hai tay nàng nắm chặt lấy ga giường.
"Em có muốn tôi lấy đi lần đầu của em không?"
Lúc này Freen mới phát hiện ra là lần đầu của Becky vẫn còn, nó làm cô nhớ đến cái đêm hôm đó cùng nàng. Lúc đó Becky nói cả hai cùng làm chuyện đó và Freen là người chủ động nhưng rồi đến bây giờ cô mới nhận ra là mình bị lừa.
Vậy là lần đó Becky là người chủ động và nói dối, thế vậy mà Freen cũng tin cho được.
Nhớ đến mà thấy thật buồn cười, tận ba năm sau mới biết, đúng thật là dễ tin người quá.
Anna nằm bên phòng cứ mãi nói chuyện điện thoại với mẹ mà quên luôn giờ giấc. Cảm thấy cổ họng khô lại do nói chuyện quá nhiều nên quyết định xuống phòng bếp uống nước.
Lúc này, Anna đi ngang qua phòng của Freen thì đứng lại. Cô nghe bên trong phát ra những tiếng thật khiến người khác đỏ mặt lên.
Anna chỉ cười cười, cô biết ai ở bên trong và đang làm gì. Không phải cô ghét Becky, chỉ tại chị ta lúc trước đối xử tệ với Freen làm chi. Cộng với việc mỗi lần gặp cô là chị ta bắt đầu nói chuyện khó dễ làm cô thấy tức mình.
Nhưng mà cứ chọc cho Becky nổi giận lên là trong lòng Anna vui muốn chết. Nếu hai người họ quay lại thì cô cũng không phản đối, miễn là Freen không thấy đau khổ hay buồn bã là được.
"Mẹ như thế nào mà lại mua căn biệt thự không chịu cách âm phòng"- Anna vừa đi vừa gãi gãi đầu chán nản
Đêm nay Becky chính thức là người của Freen, cho dù có ở bên nhau hay không, cơ thể này vốn thuộc về cô.
Freen nhẹ nhàng kéo mền lên che kín người Becky để cho khỏi bị cảm lạnh. Trong phòng hiện tại có nhiệt độ rất thấp, tầm 17°-18° gì đó. Cô lúc nào đi ngủ cũng chỉnh nhiệt độ cho thấp hết mức có thể, tại dạo này hơi nóng
Đặt nụ hôn nhẹ lên trán Becky, Freen vuốt ve khuôn mặt của nàng, ngắm nghía đến ngây ngốc. Nằm ngủ say như chết, trong lòng cô chỉ hy vọng ngay mai Becky thức dậy sẽ không nổi cáo lên vì những chuyện tối nay
Mặt trời bắt đầu lên cao, căn phòng le lói những ánh nắng ban mai.Becky khẽ chau mày, hai tay vô thức vươn lên cao rồi hạ xuống. Vừa nhắm mắt lại thì Becky cảm thấy có gì đó sai sai, hình như cơ thể nàng thiếu thiếu. Nàng nhẹ kéo mền lên rồi nhìn xuống thân thể thì...
Becky hoảng hốt, hấp tấp lấy mền che lại thân thể, nàng nhìn mọi thứ xung quanh mới nhận ra đây không phải là phòng của mình.
Từ đây Becky nhớ đến mọi chuyện hôm qua, trong lòng sợ gặp phải tên biến thái nào ở bar rồi đem nàng về làm chuyện đồi bại.
Nhưng mà Becky nhớ là nàng chủ động đến tìm Freen thì phải. Đôi mắt nhìn xung quanh thêm lần nữa, căn phòng khá đơn giản, mọi thứ đều sắp xếp ngay ngắn trên kệ.
Qua đó, nàng khẳng định rằng đây không phải là nơi của tên biến thái vì phòng này không giống của nam. Becky nhìn thấy một tấm ảnh được đóng khung và đặt ở bàn ngủ cạnh giường, nàng đưa tay lấy nó và nhận ra người trong ảnh là ai
Đó là tấm ảnh mà cả hai cùng nhau đi khu giải trí cùng với mọi người. Becky bất giác nở nụ cười, nhẹ nhàng đặt xuống bàn thì lại thấy thêm một khung ảnh kế bên. Tiếp tục cầm lên xem, Becky liền chau mày khó chịu, đây chẳng phải là cô gái hay đi chung với Freen sao.
Cả hai cười tít mắt nhìn mà phát bực, thật sự muốn ném nó ra ngoài cửa sổ ghê.
Freen từ lúc nào đã đi vào, khi thấy Becky ngồi che người ở giường làm cho cô cười khoái chí.
"Thức rồi à, em đi thay đồ rồi xuống ăn sáng"
Nghe giọng nói quen thuộc vang lên khiến cho Becky giật mình thu tầm mắt đặt lên người Freen. Đã vậy, nàng còn kéo mền lên che kín người, đôi mắt đầy oán trách nhìn cô
"Chị đã làm gì tôi?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro