Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 18: Mang vợ trước đến công ty

Nói xong, Freen liền quay trở lại phòng thay quần áo, thay một bộ đồ khác, ngó lơ Becky vẫn đứng ở cửa.

"Hu hu..."

Becky như một đứa trẻ, không chiều cô, cô liền khóc, nhõng nhẽo đến khi có ai chịu dỗ dành. Tính khi này đương nhiên do sống trong sự nuông chiều của nhà họ Armstrong, năm năm trước luôn gây phiền phức, chọc phá Freen, năm năm sau cũng không có thay đổi, hễ chọc đến là liền khóc đến tóe lửa.

Cô đã quên mất rằng một tháng trước hai người gần như đã đi đến bước đường cùng, không đội trời chung. Càng hiên ngang cho rằng chuyện tối qua cô định đi không ai biết. Càng không sợ hắn nổi giận, càng quên mất rằng cô từng nói đứa bé trong bụng không phải con của Freen, mà theo lẽ thường người khác sẽ không bao giờ đếm xỉa đến phụ nữ đã phản bội mình đi. Bây giờ Becky vô cùng không có lý lẽ, vô pháp vô thiên chỉ biết Freen không chiều mình là Freen sai.

Becky ngoái lại thấy Freen vẫn cứ thay đồ, không đếm xỉa mình, Becky liền khịt khịt mũi, nín khóc.

"Hic hic..."

"Hic..."

"Cạch" Cửa vừa mở ra.

"Hu hu..." Becky thấy Freen đi ra thì liền khóc tiếp. Đáng thương đứng ở đó, nhìn Freen.

Freen thay một quần tây màu trắng, áo sơ mi đen tôn lên nước da trắng nõn, hiên ngang đẹp đẽ đi qua mặt Becky, ngay cả nhìn cũng không nhìn chứ đừng nói là dỗ dành.

Becky thấy Freen không thèm nhìn mình mà đi ra khỏi phòng luôn liền ôm bụng bầu chạy theo.

Freen đi xuống cầu thang, Becky đi theo phía sau, vẫn khóc.

Freen đi ra phòng khách, cô cũng đi theo sau, không dừng khóc.

Người hầu trong nhà đương nhiên biết phụ nữ được người chiều hư chính là cái dạng khó dỗ như Becky nên thầm cắn răng, than thở.

Freen thật sự muốn bước ra xe, Becky liền nắm chặt tay Freen, kéo lại.

"Này...chị đi đâu vậy?"

"Công ty." Freen nhàn nhạt nói.

"Tôi...tôi cũng muốn đi..." Becky rất giỏi lật mặt, coi lúc nãy mình mới gào vào mặt Freen bảo không thèm xem như chưa từng xảy ra.

Freen quả thật đang cố nén cười, nhìn bộ dáng này của Becky âm thầm lắc đầu. Muốn trị được cô, quả không thể dùng lời ngon tiếng ngọt, chỉ cần giả ngó lơ cô liền chịu không được mà làm hòa.

Freen thế nên không có bắt chẹt cô, hai tay đút vào túi quần, nói:

"Em không ăn sáng thì đừng hòng lên xe."

Nói rồi, Freen xoay người trở vào nhà. Becky nhanh chóng hiểu, chạy theo.

Nhìn bàn ăn vô cùng phong phú, Becky đảo mắt.

"Ăn đi." Freen thấy cô cứ gấp lí nhí, hơi nhíu mi tâm. Bình thường chẳng phải cô vẫn ăn rất nhiều sao, kể từ lúc mang thai càng lâu thì càng ăn nhiều.

"Tôi...tôi...no rồi..." Becky dối lòng nói. Len lén giơ bàn tay múp míp của mình ra nhìn, sau đó liếc sang từng ngón tay thon dài, mảnh khảnh của Freen , Becky khẽ rùng mình.

Cô mập không chịu được.

Freen cầm văn kiện, định vừa xử lý vừa chờ cô ăn nhưng mà thấy Becky nói dối như vậy rất không hài lòng, đặt văn kiện trên bàn, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn, nghiền ngẫm nói:

"Em sợ mập, em không cần ăn, nhưng mà bảo bối trong bụng bị đói em biết được sao?"

Becky nghe Freen nói, tay khẽ đưa lên bụng, ánh mắt hơi do dự.

"Được thôi, tôi bây giờ rất gấp, phải đi rồi không ép buộc ai nữa. Nhưng mà vẫn là câu cũ, em không ăn xong thì đừng mong leo lên xe."

Thấy Freen thật sự đứng lên, Becky liền hoảng hốt.

"Này...tôi có nói không ăn lúc nào đâu chứ?" Becky vội lấy món khoái khẩu của mình cắn một miếng lớn, thõa mãn cắn cắn mấy cái nữa. Thật là đói chết cô rồi.

Freen chân mày giật giật, vẫn là ngồi xuống, tiếp tục chờ Becky.

------------

Trên xe.

"Ợ..." Becky xấu hổ, ợ một cái.

Freen ngồi bên cạnh ném cho tài xế một ánh mắt, không cho hắn cười.
Freen đưa tay vỗ vỗ lưng của Becky, lấy cho cô một chai nước khoáng.

"Ực ực..." Becky sảng khoái uống một mạch.

Ăn no liền lười biếng nằm dựa vào ghế, vuốt vuốt bụng bầu nhô to.
Chợt nhớ ra trong bụng mình mang đến hai bảo bảo thì tâm tình liền vui lên hẳn, ây da nhưng mà không biết khi sinh ra nó sẽ giống ai đây nhỉ? Giống cái mặt lạnh đó của Freen thật đáng ghét đi, nhưng mà Freenky béo tròn kia không phải cũng rất giống Freen sao? Con bé lại dễ thương, đáng yêu một cách ngây thơ như vậy đó, khác hoàn toàn Freen.

Nếu dáng dấp bên ngoài giống Freen thì quả không tệ. Nhưng thôi không thích đâu, ít nhất phải có một đứa giống cô chứ.

Chiếc xe dừng trước Sarocha thị, hai vệ sĩ liền tiến lên, mở cửa.

Freen uy nghiêm bước xuống, khuôn mặt không chút cảm xúc. Sau đó Freen lại vòng sang bên kia xe, đỡ Becky ra, ai biết biểu cảm của Freen lại thay đổi hoàn toàn, chỉ có Becky ngốc nghếch không nhìn ra.

Freen gần như ôm lấy Becky đi vào, nhân viên trong công ty liếc nhìn chằm chú xem người được Tổng tài mang đến là ai, nhưng lại sợ ánh mắt lạnh lẽo của Freen nên đành gục đầu xuống.

Khi Freen đã vào thang máy thì liền vỡ òa ồ ạt lời bàn tán.

"Là Hendi tiểu thư."

"Không phải, người phụ nữ đó hình như đang mang thai."

"Phải không? Nhưng không phải Hendi tiểu thư thì là ai?"

"Là vợ trước của tổng tài!!!" Một nhân viên ngờ ngợ nhớ loáng thoáng vóc dáng của Becky.

"Ôi trời ơi! Không phải chứ! Hai người họ sao lại đi chung? Đứa nhỏ là của tổng tài sao?"

"Thật loạn quá mà, tôi còn tưởng tổng tài và Hendi tiểu thư đang rất mặn nồng nữa. Sao bỗng dưng lại mang vợ trước đến công ty rồi?"

"Đã thế bụng còn to thế kia nữa? Nhà họ Kim không nói gì sao?"

"Đúng à, vợ trước của tổng tài là Becky Armstrong của tập đoàn Armstrong thị mà. Tổng tài cũng thật lợi hại đi, mấy cô tiểu thư giàu có đều tranh nhau giành lấy."

"Chậc chậc."

------------

Phòng làm việc.

Freen ngay ngắn ngồi trên bàn, thao tác trên máy tính thuần thục, chăm chú xử lý dữ liệu.

Becky ngồi trên sofa, rảnh rang không biết làm gì.

"Tôi thật sẽ không có tìm Hendi, em nếu chán thì kêu tài xế chở đi dạo đi." Freen vừa nói vừa làm việc của mình.

"Tôi có ngốc mới đi tin lời chị." Becky ôm gối, khinh thường trả lời Freen. Freen thở dài trong lòng, tiếp tục làm việc.

Một tiếng sau, Becky đã thay đổi đủ loại tư thế đứng, ngồi, nằm. Tay chân táy máy đồ trong phòng làm việc của Freen đến phát chán, hai tay chống cằm nhìn Freen.

Freen không chịu nổi ánh mắt câu hồn của Becky, ngoắc tay.

"Lại đây."

Becky thấy Freen kêu mình, lập tức chạy lại, Freen kéo cô đến, đặt cô ngồi ở trên đùi của mình, tay Freen luồn qua ôm gọn cô vào trong lòng.

Freen cầm một văn kiện lên, đưa cho Becky.

"Đọc cho tôi nghe."

Becky ngoan ngoãn đọc.

"Xong rồi."

"Em thấy dự án này thế nào?" Freen vuốt tóc Becky, ẩn chứa sự cưng chiều, hỏi.

"Tôi thấy cũng rất ổn, chỉ cần bên đối phương không đồng ý thì chắc chắn có lợi cho chúng ta...(bla bla)..." Becky dùng chút hiểu biết phân tích vấn đề.

"Ừm. Lấy cây bút qua đây." Freen gật gật đầu, kêu Becky lấy bút.

Becky cầm cây bút lên, tay Freen chồng lên tay cô, đặt bút xuống văn kiện.

"Xoạt xoạt" chữ ký của Freen dần dần hiện trên văn kiện, tay Becky được Freen kéo nhẹ nhàng, uyển chuyển ký thành chữ. Nét chữ như rồng bay phượng múa phóng khoáng như chính cô viết ra, trái tim của Becky vì động tác này của hai người bây giờ mà đập dữ dội.

"Sao hả? Như vậy có bớt chán chưa?" Freen cúi đầu nhìn cô gái trong ngực, mũi của Freen cọ nhẹ vào má của Becky, khiêu khích cô phải đỏ mặt.

Becky thích muốn chết nhưng vẫn chu môi làm giá nói.

"Nào có, cái này tôi toàn thấy có ba cầm con gái chơi trò ký tên thôi. Chị là muốn giống ba tôi sao? !"

"Nói bậy! Tôi mới không phải giống ba của em. Nhưng mà em nói cũng đúng, tôi là đang tập luyện với con gái chưa ra đời, em chỉ đại diện cho con bé mà thôi. Tôi vì nó mới không thèm quan tâm một con heo nặng như em ngồi trên người." Freen nghênh ngang nói, chọc vào nỗi đau của Becky.

"Chị nói ai là heo?!" Becky gào lên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #freenbecky