Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

4.

First đang sửa soạn để đến trường , hôm nay cậu dậy sớm hơn mọi ngày , tắm rửa tuốt tát từ chân đến đầu , vuốt mái tóc ướt vừa được sấy xong miệng ngâm nga câu hát

" Khiến trái tim tớ bối rối và xao xuyến
                Khoảnh khắc phải lòng chính là như thế này đây ... " 

Ngắm mình trong gương rồi nở một nụ cười sau đó bước xuống nhà trong tiếng húyt sao ngân vang .

" Nè nè , hôm nay có gì mà vui vậy ta ơi , còn húyt sáo nữa chứ "

" Đâu có gì đâu nội , bình thường mà "

" Trứng mà đòi khôn hơn cả vịt à , bà lại chả nuôi anh mười mấy năm . Sao hả , hay là ... có người thương rồi đúng hông "

" Auuu , không có mà nộii , trêu conn "

Miệng thì nói thế nhưng mà phản ứng tự nhiên của cậu bán đứng chủ nhân mất rồi , miệng thì bảo không nhưng tai lại đỏ ửng thế này có phải là dối lòng quá không hảa 

" Ờ ờ thôi không trêu nữa đi học đi , cầm bánh bao chiên cho bạn nữa "

" Khabb , con đi học nha nộii "
Bà nội dõi theo bước chân chú bé ra khỏi nhà không ngừng cười mỉm

" Ôi cháu bà biết yêu rồi ! "

Lúc này First chạy xe đến trước cổng trường rồi lại thấy một chiếc sedan * màu đen đậu trước cổng , bước xuống là Gavin lớp 12-2 và... Khaotung . Làm bộ làm tịch như không thấy rồi First lao thẳng vào trong chứ chả đứng đấy nữa .

Vừa vào lớp liền thả cặp xuống thở dài , quay bước ra hành lang ngó xuống thấy hai con người kia vừa đi vừa cười nói , lại còn đụng chạm nhau
lại bước vào tiếp tục thở dài , chả thèm nói móc nói mỉa hai đứa bạn thân nữa luôn . Thật sự là đau trong tim nè !

Khaotung

Tôi bước vào lớp bỗng cảm thấy có chút u ám , quay lên thì thấy ' bàn ba ' ủ rũ như con mèo bị nhúng nước vậy , trông có tội nghiệp không cơ chứ . Vươn tay ra chạm vào cậy ấy rồi lắc nhẹ mà người kia thì vẫn úp mặt xuống bàn thôi , thế nên tôi bèn xoa xoa cái đầu mềm mềm hỏi han nhưng vẫn cứ tiếp tục đáp lại tôi bằng cái lắc đầu ngoe ngoe , cậu ấy bị sao ấy ta ?

_________________

First từ lúc vào lớp đến giờ không thèm ngẩng mặt khỏi bàn , cứ úp mặt xuống đấy rồi ủ rũ . Khi Khaotung hỏi thăm , cậu muốn trả lời lắm nhưng nghĩ tới lại buồn nên không tài nào ngẩng dậy mà đáp trả , chỉ biết thút thít một mình , đến nỗi tiết Toán sáng nay cũng im lặng cam chịu chứ không than vãn với hai đứa kia luôn .

Không ổn thật mà , ' bàn bốn ' bước lên chỗ ' bàn ba ' cầm lấy hai bả vai của cục u ám kia dựng lên buộc First phải mang theo khuôn mặt ủ rũ ngẩng dậy . Vừa ngẩng đầu dậy 'mèo cam ' đã đưa bàn tay nhỏ lên trán của cậu để kiểm tra xem có nóng không , chắc em nghĩ người trước mặt có thể do bị ốm nên mới trở thành như vậy . Nhưng em đâu biết rằng không phải vì vậy mà còn là cùng một người nhưng người bây giờ và hồi sáng là hoàn toàn khác .

Như một mà hai , như hai mà một lúc sáng vẫn là một First vui vẻ hát ca , bây giờ lại biết thành một First ủ rũ chán chường , tâm trạng tệ quá luôn

" Ui trán hơi nong nóng á , cậu nổi không "

" Không sao mà , tớ ổn "

" Nhưng cậu trông chả giống ổn gì cả ấy "

Thế là 'cơn sốt giả' trở thành ' cơn sốt thật ' . Ôi chắc do sáng nay cậu lo hát hò mà để đầu ướt quá lâu nên nước ngấm vào da đầu hết trơn. Bây giờ First khó chịu cực kì , đầu thì ong ong trán thì nóng , lại chóng mặt nữa .

Trời ơi chết mất thôi !! Lại một lần nữa gục xuống bàn , Khaotung không còn đủ kiên nhẫn nên kéo ghế đến ngồi bên cạnh , nâng đầu bạn lên mà sờ soạng đủ chỗ trên mặt ,cổ ,tay chân của bạn luôn còn cả không ngừng xoa trán để làm dịu đi . Sự sờ soạng của ' bàn bốn ' khiến ' bàn ba ' thắc mắc không thôi

" Som , làm gì đấy , sao trông cậu còn hoảng hơn cả tớ "

" Thì lo chứ sao nữa !! "

Trời đất , đứng hình mất 5s luôn rồi !!

[ som trong tiếng thái là cam , ở đây nói som tức để chỉ màu cam trong mèo cam ]

First

Tôi chỉ có thể nói rằng trong mắt tôi bây giờ chỉ có thể là toàn hình ảnh của cậu ấy . Là do tôi đang mơ hồ rung động hay do ảo giác từ cơn sốt choáng váng đến với tôi ?

Dù sao đi nữa thì tôi vẫn mong được chìm trong khoảnh khắc này lâu chút , muốn ở gần Khaotung như thế này lâu một chút . Lúc chúng tôi bấm vai nhau dìu tôi đến phòng y tế , mùi hương thơm ngọt của cậu ấy cứ hướng lên như muốn tấn công tâm trí tôi một lần nữa , tôi ... không nổi đâu!!!

______________________________

Để First nằm lại trên giường rồi cậu chạy xuống căn tin đi mua cháo , dù gì cũng phải ăn chút thì mới uống thuốc được , mới đến có mấy ngày Khaotung vẫn chưa quen với căn tin đông nghẹt này , nhưng nghĩ tới First đang trong phòng y tế liền lấy hết dũng cảm chen lên trong đám người . Lấy cho được một suất cháo gà cũng bã cả người ra , không trì hoãn mà chạy lên phòng y tế

" Cậu đi mua cháo à ? "

" Đúng rồi , cháo gà á . Ăn xíu mới uống thuốc được "

" Tớ xin lỗi nha , căn tin giờ này không đùa được , chắc cậu mệt lắm vì chen chúc mua cho tớ . Cậu cũng chưa ăn trưa luôn , lỗi của tớ . Xin lỗi ... "

First cảm thấy rất có lỗi khi để Khaotung phải chen chúc nhọc nhằn chỉ để mua cháo cho mình , trong khi cậu ấy cũng chưa ăn trưa . Vậy nên nặn ra cái mặt méo mó không vui được

" Gì mà phải xin lỗi , giúp nhau là chuyện bình thường mà "

Khaotung mở hộp cháo gà ra , mùi thơm của cháo thoang thoảng nơi đầu mũi , First định đưa tay ra nhận lấy tự ăn nhưng bị bàn tay của cậu ấy đẩy lại

" Tớ tự ăn được mà "

" Không , cậu không tự làm được đâu . Để tớ đút cho "

First nghe vậy thì cứng miệng , tai ửng đỏ , không biết do sốt hay do ngại nữa , được crush đút cháo cho không thích mới lại ý nhờ . Ngồi ngoan ngoãn ăn từng thìa cháo ' mèo cam ' đút cho . Bình thường cũng rất thích ăn cháo gà , nhưng hôm nay ... cháo gà có vị ngon hơn hẳn mọi ngày . Lúc nãy  cô y tá vào đưa thuốc cho , uống xong liền nằm xuống thở phào . Miếng dán hạ sốt vẫn còn nguyên trên đầu , lúc này trông First rất giống một em bé đáng yêu .

Khaotung ngồi canh bạn ngủ định một lát sau mới vào lớp . Cậu chú tâm quan sát First thật rõ , người này có ngũ quan hài hoà , sống mũi cao, khuôn miệng khi cười lên trông rất đẹp ,  rất đẹp trai , kiểu con nhà lành . Đang mải ngắm thì tiếng gọi khẽ của First làm cậu chú ý . First đang gọi mẹ sao ?

" Mẹ ơi , con nhớ mẹ lắm ạ . Mẹ ơi "

" Mẹ đừng đi nữa mẹ ở lại với con đi mà , mẹ cho First theo với , mẹ ơi ... "

Những câu nói mơ hồ khi gặp mộng khiến Khaotung bối rối , cậu chưa biết hết về First , cũng không biết tại sao cậu lại đau khổ thế , chỉ biết First rất tội nghiệp đến mức ứa nước mắt khi thấy dáng vẻ hiện tại của First

" First , First !! Cậu gặp ác mộng à ? "

Người nọ như bừng tỉnh khi nghe được tiếng gọi của Khaotung , nó kéo cậu về lại . Đôi mắt từ từ mở ra như có một tầng nước cùng với bàn ray run rẩy nhìn là không cầm được . Bất ngờ cậu nhào tới ôm lấy Khaotung , người được ôm bất ngờ nhưng vẫn để cho cậu ôm , tay vươn ra xoa xoa cái đầu đang áp vào người mình . Hơi ấm từ đối phương khiến cả hai thật sự chìm vào ...

Khaotung trở về lớp , đối mặt với hai người bạn của First chỉ thản nhiên đáp một câu

" Cậu ấy đang ngủ rồi , rất ngoan " ...

___________________________________

chắc quên tui rui haa , mấy nay học hành nên không viết được , bị bí văn nữa , mng đọc ủng hộ cho tui vui nhaaa

eri .

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro