Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

06

Wangho rất sợ ngày đó của cậu và Sanghyeok sẽ thật sự đến.

Để tránh kết thúc thì đừng nên bắt đầu. Lúc nào cũng tránh né Sanghyeok, Sanghyeok ở đâu cậu sẽ bỏ chạy, lúc Sanghyeok đưa đón cậu đi học, cậu sẽ giả vờ xem bài tập.

Tất nhiên Sanghyeok cũng phát hiện.

Hắn lái xe ở phía trước, dùng kính chiếu hậu để quan sát Wangho ở ghế sau. Sau khi đi qua mấy ngã tư, cậu vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm vào một trang vở không nhúc nhích, tóc mái rũ xuống phấp phới qua lại.

Sanghyeok cũng không vạch trần cậu, lái xe đến bãi đỗ xe. Bãi xe tối đen xuất hiện ánh đèn mờ ảo, bầu không khí xung quanh yên tĩnh ngột ngạt.

Trước khi Wangho xuống xe, Sanghyeok đã khoá cửa xe nhanh hơn một bước chặn không cho Wangho xuống. Hai người ở trong không gian xe chật hẹp, Sanghyeok híp mắt nhìn Wangho.

Wangho rất ghét khi hắn làm như vậy, xem cậu như đồ chơi để phát tiết mà còn muốn ép là cậu thông đồng với hắn. Cậu lạnh mặt nói: "Em muốn đi xuống."

"Tâm trạng không tốt?" Sanghyeok nhéo má Wangho, không mạnh mà còn cực kỳ mập mờ.

Wangho giơ tay đánh tay hắn rồi cau mày trừng mắt nhìn Sanghyeok: "Anh đừng chạm vào em!"

Cảm giác như đệm thịt của mèo con đùa nghịch làm cho Sanghyeok bật cười, hắn cũng không tức giận vẫn nhéo má sữa của Wangho, cúi người nói ở bên tai cậu: "Tới ngày của em à?"

"Không!" Wangho bị hắn làm cho bối rối vừa phiền vừa tức không nói nên lời.

Sanghyeok nhìn thẳng vào Wangho, cái miệng nhỏ xinh lúc nào cũng bĩu môi làm nũng hiện tại lại mím chặt, đỏ mọng hấp dẫn. Bỗng nhiên Sanghyeok cảm thấy khô miệng, ôm lấy Wangho muốn lại gần hơn.

Tay hắn niết môi Wangho nhưng liền bị Wangho há miệng cắn. Hai người ở bên nhau lâu như vậy nên lá gan của Wangho cũng càng lúc càng lớn. Ngón tay Sanghyeok để ở răng nanh của Wangho, nói: "Thật không nghe lời."

Trước khi Wangho phản bác, hắn lại nói: "Em đừng quên tôi đang giữ bí mật của em."

Wangho trừng mắt nhìn Sanghyeok một hồi, hàm răng cắn Sanghyeok khẽ mở. Nụ cười của người phía trên như mang theo cảm giác uy hiếp. Ở chung lâu thấy Sanghyeok dần trở nên dịu dàng, nên Wangho đã quên tính cách vốn có của Sanghyeok vẫn còn ẩn trong xương.

Cậu nghẹn ngào: "Anh muốn gì?" Giọng nói nhẹ bẩng như tơ nhện, như đang đi trên tầng băng mỏng manh. Wangho thấy tuyệt vọng và khó chịu vô cùng, cậu không có cơ hội phản kháng trong mối quan hệ này, chỉ có thể để mặc cho người ta giày vò.

Sanghyeok cười khẽ một tiếng, che lại đôi mắt long lanh của Wangho rồi thở dài. Động tác dịu dàng như thể lời đe doạ không hề tồn tại, hắn nhẹ nhàng nói: "Đừng trốn tôi."

"Nếu không thì..."

Lời nói chưa nói hết đã bị chặn lại bằng một nụ hôn. Tầm mắt Wangho bị che khuất nên trong bóng tối chỉ có thể cảm nhận được sự điên cuồng của Sanghyeok trên môi mình.

Lần đầu tiên Wangho hôn môi không biết phải miêu tả cảm xúc như thế nào, rõ ràng là người cậu thích hôn nhưng mỗi lần như vậy trong lòng lại giống như đang bị cắn xé. Hương vị đầy tính xâm lược của Sanghyeok lan đến, giữa môi và răng còn thoang thoảng mùi thuốc lá, vừa gợi cảm nhưng cũng lạnh lẽo.

Đôi môi kia mút cánh môi Wangho làm cho lời từ chối và tiếng nức nở của Wangho hoà vào không khí. Tấn công dồn dập, không e dè chơi đùa với đầu lưỡi Wangho.

Chỉ chốc lát mà cơ thể Wangho đã mềm nhũn, tạm thời quên hết tất cả đắm chìm vào nụ hôn này. Cậu luôn dặn lòng rằng có lẽ Sanghyeok chỉ đang thể hiện dục vọng chiếm hữu mà thôi, chứ không phải là tình yêu. Nhưng tại thời điểm đó cậu vẫn không thể kiềm được mà sa đoạ.

Wangho vươn tay đặt lên người Sanghyeok, bất an rụt người vào lòng Sanghyeok, bày ra tư thế bị chiếm hữu hoàn toàn. Cậu thở dốc, đắm chìm trong sự ngọt ngào nguy hiểm.

Đây là lần đầu tiên Sanghyeok hôn cậu và có lẽ cũng sẽ là lần tuyệt vời nhất.

Khóe mắt Wangho không biết khi nào đã lấp lánh nước, hai người không muốn tách rời trong không gian chật hẹp.

Cũng quên đi mọi muộn phiền.

___

Sau đêm đó thì cũng không có gì thay đổi.

Nhưng ông quản gia lại bất ngờ về sớm vì thế Wangho xách túi lớn túi nhỏ trốn Sanghyeok về nhà trước.

Trước khi rời đi, cậu nhìn lại cách bài trí quen thuộc trong nhà và dấu vết cuộc sống mà hai người đã từng. Có một sự nhẹ nhõm ngắn ngủi nhưng nhiều nhất vẫn là đau đớn bao trùm.

Đây là lần đầu Wangho nếm trải mùi vị tình yêu và thích một người đến như vậy.

Một người nguy hiểm. Người có thể khiến cậu lao đầu vào lửa nhưng lại không dám đến gần.

Cuối cùng cũng chỉ có thể xấu hổ rời đi, hy vọng Sanghyeok đừng đùa bỡn cậu nữa.

Chưa có một lúc nào Wangho mâu thuẫn đến thế. Cậu muốn về nhà nhưng lại muốn ở gần Sanghyeok. Trên khoé miệng vẫn còn vết cắn của Sanghyeok, không đau không ngứa nhưng lại làm cho Wangho nhớ nhung rất nhiều.

Khi Sanghyeok về nhà sẽ nghĩ về cậu như thế nào thì Wangho không biết và cũng không muốn biết.

Cậu mất hồn mất vía hơn nửa tuần.

Cho đến cuối tuần, khi cậu tỉnh dậy đang duỗi người đi xuống lầu thì bỗng thấy một hình bóng quen thuộc đang ngồi ở phòng khách. Hắn mặc một bộ vest giản dị không cà vạt. Gương mặt nghiêm nghị gia truyền không thể nhìn thấu cảm xúc, người đó nói với Wangho: "Chào buổi sáng cậu chủ han."

Hành động dãn cơ của Wangho dừng lại giữa chừng, đôi môi mấp máy rồi ngượng ngùng đáp lại. Cậu di chuyển ánh mắt không dám nhìn thẳng vào đôi mắt dọa người của Sanghyeok rồi lặng lẽ đi xuống dọc theo cầu thang vào phòng ăn.

Ánh mắt Sanghyeok vẫn luôn dõi theo Wangho giống như hóa thành vật thật. Wangho ăn được vài miếng bánh rồi nói với ông quản gia: "Ông lee ơi, con no rồi."

"Cậu chủ ăn thêm chút nữa đi?"

Wangho lắc đầu rồi đứng dậy định về phòng.

Ông quản gia gọi cậu lại nói: "Cậu chủ, tuần sau ông chủ định về tổ chức tiệc mà lần trước cậu để đồ trang trí trong phòng chứa đồ nhưng tôi tìm mãi không thấy. Nếu cậu rảnh thì có thể tìm giúp tôi được không?"

Đó là chuyện nguyên chủ làm nên tất nhiên Wangho sẽ không biết. Nhưng nếu vậy thì có thể tránh được Sanghyeok nên cậu gật đầu đồng ý rồi đi qua phòng chứa đồ.

Không lâu sau khi cậu đi, Sanghyeok ngồi trên sô pha nói với ông quản gia: "Con cũng đi tìm phụ cậu ấy."

Phòng chứa đồ của nhà Han không hề bừa bộn mà được xếp gọn vào từng ngăn, mỗi ngăn đều được phân loại đồ theo công dụng, Wangho tìm một hồi vẫn không tìm thấy đồ ông quản gia cần.

Ngoài cửa lặng lẽ bị mở khóa, Wangho vẫn đang ngồi xổm dưới đất tìm kiếm.

"Tôi giúp em."

"Cám ơn." Wangho nói xong cảm thấy có gì đó không đúng lắm, ngẩng đầu liền thấy Sanghyeok đang khoanh tay đứng dựa vào tủ nhìn xuống.

Wangho đứng dậy định đi ra ngoài, lúc đi ngang qua Sanghyeok đã bị giữ lại. Xoay người lập tức biến thành Wangho bị đè lên tủ, mà Sanghyeok thì đè cổ tay cậu lại, phía dưới chống chân vào giữa hai chân Wangho.

"Không phải đã bảo em không được trốn rồi sao?" Giọng Sanghyeok không còn dịu dàng nữa mà lạnh lẽo nhiễm thêm vài phần tàn nhẫn.

Wangho muốn tránh thoát, trừng mắt nhìn Sanghyeok: "Anh buông em ra."

Sức của cậu quá yếu, cổ tay cũng bị Sanghyeok nắm đến đỏ bừng. Sanghyeok nhớ về nỗi cô đơn khi về nhà đối diện với căn nhà trống vắng, Wangho bỏ đi không để lại một dấu vết nào, còn suốt ngày tránh hắn như tránh tà.

Trong lòng đã sớm không thể bình tĩnh được nữa, hắn nghiêng đầu cắn môi Wangho, không phải hôn mà chỉ đơn thuần là mài răng.

"Em không sợ..."

Hắn còn chưa nói hết, Wangho đã bày ra dáng vẻ cá chết lưới rách, cái gì cũng không sợ. Cậu ở nhà được nuông chiều từ bé, vừa đến đây đã bị Sanghyeok bắt nạt, dựa vào cái gì mà sợ chứ? Người này thỉnh thoảng thì đối xử dịu dàng với cậu, nhưng đôi khi lại làm khó cậu. Giống như bây giờ vậy, hắn nắm chặt cổ tay Wangho, không biết nặng nhẹ mà uy hiếp.

"Anh muốn nói thì nói đi, tuần sau ông ấy sẽ về đấy, nói đi!"

Wangho càng nói càng hăng, trong lòng cũng khó chịu vô cùng, ngoài miệng vẫn luôn xả giận. Cậu mở to mắt nhìn Sanghyeok vì sợ sẽ không chịu được rơi nước mắt.

Một giây sau, đôi môi nhỏ nhắn đã bị Sanghyeok chặn lại. Đồng tử Wangho co rụt nhìn người trước mặt.

"Nhắm mắt lại!"

Sanghyeok vừa tức vừa muốn cười với Wangho nên trực tiếp hôn ngăn cái miệng đang nói không ngừng. Wangho bị Sanghyeok cưỡng hôn làm cho càng thêm tức, nức nở muốn trốn thoát. Nhưng trái tim lại trái ngược, đập thình thịch không ngừng.

Cuối cùng Wangho vẫn nhắm mắt lại, đầu tiên Sanghyeok tàn nhẫn xâm lược trong miệng Wangho, ngay cả mùi bánh ngọt trong miệng cậu cũng không bỏ qua. Hương vị ngọt ngào bao quanh giữa hai người. Sau đó lại biến thành liếm mút dịu dàng, vòng tay ôm eo Wangho kề sát nhau.

Mèo con thu móng vuốt bị hôn đỏ bừng mặt, đôi môi cũng đỏ mọng. Run rẩy trong tay thợ săn, đáp lại từng cái vuốt ve của Sanghyeok.

Khi nụ hôn kết thúc, phản ứng của Wangho khiến Sanghyeok bật cười và cũng làm Wangho hoảng sợ không thôi.

Sau đó lại nghe Sanghyeok nói ở bên tai cậu: "Bên dưới cũng cứng rồi, muốn không?"

Một giây trước mắt Wangho vẫn đang mơ màng, giây sau trực tiếp rơi nước mắt. Cậu quay đầu không muốn nhìn Sanghyeok nữa, nếu không phải tay bị giữ chặt thì cậu còn muốn bịt lỗ tai lại, tuyệt đối không muốn nghe Sanghyeok nói thêm lời xấu hổ nào nữa.

Sanghyeok nhẹ nhàng liếm nước mắt Wangho nhưng tay lại không dịu dàng dừng bước như vậy. Hắn kéo áo Wangho đặt lên miệng Wangho: "Cắn."

Sau đó cong gối khom người xuống chơi đùa đầu vú Wangho, tay kia cởi quần Wangho, mò mẫn ở đuôi cột sống sau đó đi xuống xoa nhẹ lỗ nhỏ rồi từng chút một đâm vào.

Wangho cắn chặt góc áo, sau lưng dựa vào tủ không muốn đáp lại. Cậu nghĩ chỉ cần mình không tỏ thái độ thì dần dần Sanghyeok sẽ thấy nhàm chán.

Lỗ nhỏ bị xoa ngứa ngáy, đầu vú run rẩy khi bị đầu lưỡi liếm. Tất cả những điều này đều đang hun nóng trái tim Wangho. Cậu chống đỡ lắm mới có thể không bật ra tiếng rên.

Sanghyeok đứng lên, ngọn lửa giận khi mới đầu nhìn thấy Wangho đã sớm biến mất, thay vào đó đã biến thành ngọn lửa tình dục. Hắn cởi quần mình ra, nâng một chân Wangho lên rồi đỡ cặc bự cứng rắn xoa vòng ở lỗ dâm, cuối cùng đâm từ từ vào.

"Wangho, sao ở trên phía dưới của em đều chảy nước vậy?"

"Hửm? Còn siết chặt tôi không buông." Nói xong hắn đâm sâu thẳng vào.

Trước kia Wangho làm với hắn là ở giai đoạn mập mờ, đa số là khoái cảm tình dục. Bây giờ sau khi thích Sanghyeok, trong đầu đều là những lời thô tục Sanghyeok nói với mình, hàm răng vẫn luôn run rẩy. Dương vật phía dưới cũng giật giật.

Trước khi Sanghyeok tiếp tục thì đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng bước chân. Tiếng người già đi khá nặng truyền đến, còn nghe thấy ông quản gia nói: "Sao cậu chủ đi lâu rồi mà còn chưa về vậy."

Hơi thở dồn dập của Wangho dừng lại, cậu không biết cửa đã khoá nên nức nở muốn thoát khỏi vòng tay Sanghyeok.

Nhưng Sanghyeok vẫn ôm chặt cậu không buông, bên dưới thì đang nghiền nát xung quanh sau đó đâm sâu vào một chỗ. Wangho cực kỳ bất bình không thể kìm được cơn hoảng loạn, bật khóc dùng ánh mắt cầu xin nhìn Sanghyeok, ý bảo hãy tha cho cậu đi.

Đầu mũi Wangho khóc đến đỏ bừng, phía dưới càng căng thẳng kẹp chặt Sanghyeok.

Sanghyeok bất động.

Chợt một giọng nữ cao vang lên: "Quản gia, ông chủ gọi" Ông quản gia sắp đến cửa lập tức thu chân quay người.

Wangho thở phào như vừa trải qua một kiếp nạn. Ánh mắt cậu thất thần, không muốn bận lòng Sanghyeok muốn làm gì cậu nữa, tiếng nói nức nở cùng với giọng mũi, si ngốc nói: "Anh thương em được không."

Trái tim Wangho co rút, đau đớn dữ dội.

Sanghyeok dừng lại trò đùa, ôm Wangho vào lòng mà thấy như cậu sắp mất đi sức sống. Hoảng hốt hôn nước mắt Wangho, an ủi nói: "Cửa khóa trái rồi, không mở được đâu mà."

Hắn bế Wangho ngồi xuống ghế, cặc bự bên dưới rút ra, nửa mềm dựa vào Wangho. Đôi bàn tay rộng lớn đỡ tấm lưng đang thở dốc run rẩy của Wangho.

Thật lâu sau, ánh mắt Wangho dần tỉnh táo nhưng nước mắt vẫn đang lặng lẽ rơi. Cậu tủi thân, tuyệt vọng nhìn Sanghyeok sau đó nói một câu: "Anh không thương em chút nào."

Lòng Sanghyeok nhói lên như bị đao bổ rìu chém.

Hắn đáp lại Wangho bằng một cái ôm thật chặt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro