Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 93: Chuẩn Bị Kết Thúc

Chương 93: Chuẩn bị kết thúc

"Này, có phải là bị doạ sợ rồi không ? Ha ha..." GyuRi bên kia cười vui vẻ.

"Chủ Nhật?" Ham EunJung nhíu mày, nói:"ngày mai ta đi công tác, phải nửa tháng mới có thể trở về."

"Hả???" GyuRi kinh ngạc, nàng đề cao âm lượng nói:"Không thể như vậy a, EunJung, chúng ta vẫn chờ nhân vật lớn như ngươi làm chứng hôn cho chúng ta mà.."

Ham EunJung nhíu mày, nàng làm sao biết thời gian tự nhiên trùng hợp như vậy. Nàng nghĩ nghĩ, bình tĩnh nói:" Để ta coi sao, coi có trở lại sớm hơn chút được không, nhưng chủ nhật thì thật có hơi khó."

"Ô ô... Như thế nào ngươi sớm không đi muộn không đi lại đi công tác ngay lúc này chứ? "

"Ngươi thì tốt hơn ta sao mà nói? Kết hôn là chuyện lớn vậy mà các ngươi định xong thời gian mới nói cho ta biết, với lại ta đi công tác là chuyện rất thường xuyên, ngươi cũng không phải không biết ta luôn bận rộn." Ham EunJung bất đắc dĩ nói.

"Ta... JiYeon đâu, đưa điện thoại cho JiYeonbđi, ta không cần phải nói với ngươi nữa." GyuRi không phản đối được Ham EunJung nên nổi giận đùng đùng kêu gào đòi gặp Park JiYeon.

"Chủ nhật nàng nhất định có thời gian đi, nàng đang ở trong phòng ngủ rồi."

"Ngươi đem điện thoại đưa cho JiYeon, ta muốn tìm nàng."

"Ngươi tìm làm gì?"

"Ta tìm nàng làm phù dâu cho ta..."

......

"Chị GyuRi kêu em làm phù dâu..." Park JiYeon cúp điện thoại, quay đầu kinh ngạc

nói với thị trưởng.

"Ừ, em không muốn đi sao?" Ham EunJung gật gật đầu, hỏi.

Park JiYeon nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lắc đầu.

"Chính là, em chưa làm qua phù dâu bao giờ, có thể làm sao?"

" nếu em không muốn đi cũng được, để tôi nói giùm cho."

"Không phải." Park JiYeon vây quanh trước người thị trưởng đại nhân, ôm cổ ngồi trên đùi nàng, cô nói:"Em đi, em còn chưa làm qua phù dâu, bây giờ được làm phù dâu cho chị GyuRi xinh đẹp đương nhiên em nguyện ý đi."

Ham EunJung bĩu môi nhéo mũi Park JiYeon, trêu tức hỏi:"Không khó chịu nữa?"

Park JiYeon mím môi, vùi đầu vào vai thị trưởng, thì thầm:"Khổ sở, rất khó chịu, ai bảo chị rời đi lâu như vậy, em nhớ chị thì làm sao?"

Ham EunJung ôm eo Park JiYeon, vẻ mặt hạnh phúc an ủi:"Nhớ tôi thì cứ gọi điện thoại cho tôi."

"Nếu không chị dẫn em cùng đi đi?" Park JiYeon giống như nghĩ đến cái gì, kéo ra khoảng cách giữa hai người, mở to mắt nói với thị trưởng.

"Hiện tại có thể không được , em không phải muốn tham gia hôn lễ của chị GyuRi sao?" Ham EunJung kéo Park JiYeon vào lại trong ngực, ôn nhu nói:" Ngoan, tôi sẽ mau chóng trở về, dù có mang em theo tôi cũng không có thời gian chơi cùng em."

Park JiYeon rầu rĩ gật đầu. Từ sau khi hai người công khai quan hệ với người nhà, cô chưa từng cùng thị trưởng tách rời nhau một ngày, mà bây giờ thị trưởng đại nhân đi đến nửa tháng, cô làm sao có thể nhẫn nhịn a?

Ham EunJung lẳng lặng ôm Park JiYeon một hồi lâu, cúi đầu xuống nhìn Park JiYeon đang uỷ khuất, nhẹ nhàng gọi:"JiYeon.."

Park JiYeon bĩu môi ngẩng đầu.

"Hôn tôi đi" Ham EunJung nói xong nhắm mắt lại.

Park JiYeon vụng trộm liếc nhìn cửa phòng, ngồi thẳng lưng ôn nhu hôn lên môi thị trưởng đại nhân...

************

Ham EunJung đi công tác , ngày hôm sau Park JiYeon đã được người đến đón đi công ty, không hề lo lắng chính thức có công việc. Park JiYeon một lần nữa ở tại kí túc trường, còn tiểu Iran thì mỗi ngày tan học đều được bà nội Park đến đón.

Thị trưởng đại nhân đi được hai ngày, Park JiYeon liền nhận được điện thoại của chị GyuRi, sắp làm phù dâu nên thời gian rảnh cô lại bị GyuRi kéo đi theo thử trang phục.

Cuộc sống bận rộn luôn trôi qua rất nhanh, nháy mắt đã đến thứ bảy, trước hôn lễ GyuRi một ngày. Park JiYeon sớm đi theo GyuRi vội vàng chuẩn bị nhiều việc, thị trưởng đại nhân không ở đây, cô nghĩ mình nên thay nàng tận lực làm chút ít việc trợ giúp chị GyuRi.

Buổi tối, Park JiYeon cùng GyuRi, Park SoYeon , chị Lam từ studio chụp ảnh cưới đi ra, bởi vì đêm trước khi kết hôn không thể ở cùng chú rể, mọi người sợ GyuRi miên man suy nghĩ liền nghiên cứu xem đi nơi nào náo nhiệt được. Mấy người ý kiến lộn xộn, xe bất tri bất giác đã lái đi rất xa.

"Bằng không cứ đi quán bar của ta a?" Xe dừng ở giao lộ lớn đợi đèn đỏ, Park SoYeon cầm tay lái quay ra sau hỏi.

"Không đi, ngươi chỗ đó có cái gì, bỏ đi , đều đi thiệt nhiều lần rồi." GyuRi mất hứng nói.

Park JiYeon cười nhẹ nghe bọn họ tranh chấp, nghiêng đầu nhìn bên ngoài. Ngoài cửa sổ xe bên kia đường là bệnh viện phụ sản, nhìn qua, Tô Ninh đột nhiên nhướng mày, tiếp theo kinh ngạc há to miệng.

Hình như cô nhìn thấy Jang Dong Woo, bên cạnh còn có một cô gái ngoại quốc. Park JiYeon vô ý thức lấy tay lau lau cửa sổ xe, muốn nhìn rõ ràng hơn.

"JiYeon, em nhìn cái gì mà chăm chú vậy?" Chị BoRam ngồi cạnh Park JiYeon đột nhiên cũng nhích người sang hỏi.

Park JiYeon không quay đầu lại, cô dùng ngón tay chỉ ngoài cửa sổ xe, có chút không thể tưởng tượng nổi nói:"Iran ba ba, ở trước cửa bệnh viện......"

Park SoYeon vừa khởi động xe, nghe Park JiYeon nói, nàng nhìn mấy người phía sau từ trong kính chiếu hậu, hỏi:"Đó là bệnh viện phụ sản, hắn chạy đến nơi này làm gì vậy?"

Park JiYeon không có nói tiếp, cô thấy chị BoRam hơi cong khóe miệng. Trong lòng nghĩ : Jang Dong Woo mang theo nữ nhân đến bệnh viện phụ sản? Cô lắc đầu có thể là nhìn lầm người cũng nên.

GyuRi nhìn thật lâu ngoài cửa sổ, trong xe an tĩnh lại, một hồi lâu nàng mới lên tiếng:"Hẳn là Dong Woo, còn có cô gái ngoại quốc kia." nàng quay đầu nhìn Park y, lại nói:"Như vậy cũng tốt, EunJung không cần lại hao tâm tổn trí cùng hắn bàn chuyện ly hôn ."

********************

Tại nhà họ Jang:

Trên lầu hai, trong thư phòng rộng rãi, hai người đàn ông đang ngồi biểu lộ hết sức nghiêm túc. Trên bàn có hai tách trà đang bốc hơi nóng, Hahm phụ nâng tách trà lên thổi nhẹ hai cái rồi nhìn sang người đàn ông ngồi đối diện, trầm thấp nói:" Ta không nghĩ can thiệp, chỉ là trở ngại gia thế của hai nhà chúng ta, ta nghĩ hay là chúng ta nên giải quyết êm đẹp."

Jang lão gia khoanh hai tay, có chút đuối lí nói:" Ta biết rõ là vì chuyện của công ty, lúc trước không nên cho Dong Woo ra nước ngoài nhiều năm như vậy...Nếu không, hôm nay cũng sẽ không phát sinh những chuyện này." Dứt lời, hắn nặng nề thở dài một hơi.

Hahm phụ hơi mỉm cười trào phúng, hắn nói:" chắc hẳn ngươi cũng biết chuyện cô gái ngoại quốc kia chứ? Lúc đầu EunJung muốn ly hôn ta vốn không đồng ý." Hắn cười lạnh một tiếng:" Thật đúng nhìn không ra Dong Woo còn có bản lĩnh như vậy, cô gái này cũng đều theo tới Giang Vịnh."

"Nghiệp chướng!" Jang lão gia nắm chặt tay, theo trong kẽ răng phun ra hai chữ.

"Haizz! Hiện tại nói cái gì đều trễ rồi, ta hôm nay đến đây là muốn thương lượng với ngươi một chút. Chuyện ly hôn của hai đứa nó để lại đứa nhỏ, ý của ta cũng thật rõ ràng đi."

Jang lão gia nhíu mày nghĩ nghĩ, nói:"EunJung là mẹ Iran, vai trò bất đồng, chúng ta cũng nghĩ cho nó, biết nó rất muốn giữ lại con trai." Hắn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ mẹ Iran.

"A, cũng không thể gọi là nghĩ cho EunJung. Nhà họ Jang các ngươi chẳng phải muốn chừa chút mặt mũi? Dong Woo làm chuyện ám muội như vậy. Vấn đề này lộ ra đối với chúng ta ai cũng không tốt, huống chi cô gái kia còn mang theo đứa bé trở về, chuyện này mà rêu rao bên ngoài sẽ để người ngoài cười đến rụng răng."

Nghe Hahm phụ nói, Jang lão gia biểu lộ cứng đờ, nói:"Cái thằng nghịch tử!!! Ta..." Hắn nói ta nửa ngày, tức giận không biết nên nói cái gì cho tốt.

"Sự tình đã như vậy, ta cũng muốn biết Dong Woo suy tính thế nào ?" Hahm phụ đặt tách trà xuống, bình tĩnh hỏi Jang lão gia.

"Hắn có tính toán gì ? Còn đến phiên hắn tính thế nào sao?" Jang lão gia hiển nhiên giờ khắc này tức giận là không nhẹ, hắn dừng lại, nghĩ một lát ngẩng đầu rất nghiêm túc nói:"Cái đồ hỗn trướng kia làm ra những sự tình này, EunJung nhất định sẽ không quay trở lại . Lão Hahm, ngươi yên tâm, vấn đề này ta sẽ không để cho hắn làm lớn chuyện, chờ một lát ta liền gọi hắn về nghiêm khắc dạy dỗ, làm cho hắn trở ra nước ngoài, khỏi ở trước mặt ta làm ta thêm mất mặt xấu hổ."

"Ngươi cũng đừng quá trách cứ hắn, ở bên ngoài ngẩn ngơ nhiều năm, thân là đàn ông chúng ta cũng có thể lý giải. Bất quá nói đi cũng phải nói lại, sau khi tụi nó ly hôn, vì có Iran, chúng ta là ông nội và ông ngoại cũng đều là người một nhà."

Nghe thấy Hahm phụ nói ra Iran, biểu lộ của Jang lão gia co lại, hắn biết rõ đây mới là trọng điểm để Hahm phụđến đây. Lúc này Jang Dong Woo mà ở trước mặt, hắn thật muốn hung hăng đánh cho thằng nghịch tử này hai gậy, Jang lão gia phẫn hận nghĩ, đứa cháu nội đáng yêu lại biết điều như vậy, mà ở trước mặt xuôi gia hắn lại không thể tranh thủ nói được lời nào.

Lúc Jang Dong Woo nhận được điện thoại của cha, hắn chỉ mới đến bệnh viện, vốn lúc tan việc hai người bọn họ muốn đi ăn cơm, ai biết bạn gái hắn đột nhiên cảm thấy bụng không thoải mái, vì an toàn hắn liền mạo hiểm dẫn nàng đi bệnh viện khám, không nghĩ đến có chú ý cũng vẫn bị người nhìn thấy. Biết rõ tránh không khỏi kiếp nạn này, Jang Dong Woo kiên trì đưa bạn gái trở về nhà, vừa vào cửa đã trông thấy ba ba vẻ mặt thâm trầm ngồi trên sopha.

"Ngươi lên lầu cho ta." Jang lão gia thấy con trai dẫn theo nữ nhân khác trở về, hắn ném ra những lời này liền lên lầu.

Jang Dong Woo để bạn gái trước tiên ngồi đợi dưới lầu, phân phó người ở hầu hạ nàng, rồi nhanh chóng lên lầu.

"Cô ta mang thai?" Jang Dong Woo vừa đóng cửa thư phòng, Jang lão gia liền mở miệng hỏi.

Jang Dong Woo đi đến đứng trước mặt ba ba, nhẹ gật đầu.

"Ngươi là đồ hỗn trướng, lúc này sao có thể làm cho cô ta mang thai tới Seoul? Ngươi tưởng người nhà họ Ham sẽ để yên sao?"

"Ba ba, khi nàng đến đây ta mới biết được nàng mang thai, hơn nữa mấy ngày nay cùng EunJung vô cùng không thoải mái, ta cũng không nghĩ tới nàng thật có thể đến a?"

"Ngươi không nghĩ tới? Ngươi đã lớn như vậy, ngươi sống đúng là vô dụng rồi?! Một chút đầu óc cũng không có?"

"Vậy làm sao bây giờ? Nàng cũng đã đến đây, còn có đứa bé, chẳng lẽ muốn ta đuổi nàng đi?" Thấy ba ba tức giận như thế, Jang Dong Woo gấp gáp nói, hắn nhìn ba ba, nhỏ giọng lầm bầm còn nói thêm:"Dù sao Ham EunJung cũng sẽ không buông tha quyền nuôi dưỡng Iran, ba ba cũng nói , gia đình nàng cũng không phải ngồi không để yên, ta căn bản cũng không tranh gi
ành được..."

"Đồ óc heo!!!" Jang lão gia bị đứa con làm cho tức đến run tay, hắn ổn ổn tâm tình, khoát tay nói với Jang Dong Woo :"ngày mai ngươi làm cho nữ nhân kia trở về đi, ngươi cũng cút ra nước ngoài ở cho ta."

Jang Dong Woo nghe xong lời ba ba, hắn vội nói:"Ba ba thực đồng ý cho ta ly hôn sao? Nhưng ta còn chưa ký đơn ly hôn..."

"Vậy thì chạy nhanh ký đi, ta gọi cho EunJung, chuyện còn lại cứ để ta nói với nó."

Jang Dong Woo do dự không nói gì, hắn biết rõ Ham EunJung đi công tác , hắn cũng biết cục diện bây giờ là vãn hồi không được nữa. Nhưng không biết thế nào, vừa nghĩ tới hắn chính thức sẽ không còn liên quan cái gì đến tên Ham EunJung nữa, trong lòng hắn lại đặc biệt khó chịu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro