Chương 56: Yêm Lặng Quan Tâm
Chương 56: Yêm Lặng Quan Tâm.
Lee Qri tắt điện thoại, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ, nàng quay đầu liền trông thấy các bạn trong phòng đều đang nhìn mình.
"Ngươi vừa rồi hỏi Park JiYeon, bạn của nàng có phải là cô cô của ta không, những lời này có ý tứ gì?" Ham EunJung ngồi đối diện lên tiếng hỏi.
"A..." Lee Qri ngừng nói, chuyện này nàng thật không thể nói cho Ham YoonA. Trong lòng nàng nghĩ:" vừa rồi mình thật quá nóng vội, cũng không nghĩ đang ở đâu đã hỏi JiYeon như vậy"
Lee Qri quay đầu, Park HyoMin đang ngồi bên trái nàng cũng tò mò nhìn sang, nàng bất đắc dĩ giả bộ lơ đãng nói:" Các ngươi không cần phải quá mức tò mò chuyện của JiYeon có được không?" Nói dứt lời, vì che giấu suy nghĩ trong lòng, nàng bưng lên ly bia trước mặt uống một hơi.
Ham YoonA ngồi đó tiếp tục suy nghĩ không nói gì, Park HyoMin ngồi bên cạnh Lee Qri thì hướng về mấy người khác nhún nhún vai.
"Nàng có dạy kèm qua cho con trai của cô cô ngươi, JiYeon từ trước tới giờ không thích giải thích nhiều, ngươi làm gì phải nhạy cảm như vậy?" Lee Qri thấy Ham YoonA vẫn giữ vẻ mặt sầu tư, liền tức giận nói ra.
Ham YoonA khinh thường trừng mắt lại Lee Qri, ra vẻ ai cần ngươi lo.
"Bộ cô cô của ngươi là thị trưởng thì giỏi lắm sao? JiYeon quen biết cô ta, chuyện này cũng có gì kì quái? Ngươi theo đuổi nàng thì cứ theo đuổi, làm gì lại quản cả chuyện riêng tư của nàng, không phải nàng còn chưa có đồng ý với ngươi quen nhau sao!" Lee Qri thấy dáng vẻ vô lại của Ham EunJung, trong lòng nàng có chút bực, nàng đứng lên liếc Ham EunJung, lời nói có chút nặng khiến cả phòng lặng ngắt như tờ.
"Ngươi làm gì lớn tiếng như vậy?" Park HyoMin nắm tay Lee Qri ngồi xuống, nhẹ giọng hỏi.
"Ta không có nghĩ quản thúc ai, ta chỉ cảm thấy khó hiểu. Cô cô của ta đừng nói là người quen, đến người nhà cũng khó thân cận. Buổi chiều tại siêu thị, ta nhìn thấy các nàng cũng không giống là mới nhận thức một hai ngày..." Ham YoonA dừng một chút, hắn nhìn sang Qri cùng HyoMin, có chút thô lỗ nói:" Xã hội bây giờ cũng thật "tiến bộ", mệt ta còn không biết người như mình tại sao lại bại trận đây."
Lee Qri nghe xong lời nói bóng gió của Ham YoonA, nàng vọt đứng lên,"phanh" một tiếng làm đổ cái ly trên mặt bàn, chỉ vào Ham YoonA quát:" ngươi có ý tứ gì? Cứ nói trắng ra đi..."
"Được rồi, các ngươi đều ít nói vài câu đi." HyoMin thấy sắp lớn chuyện, nàng vội lôi kéo Qri, thu hồi vẻ mặt hihi haha thường ngày, trở nên nghiêm túc nhìn Ham YoonA nói:" Đại thiếu gia bá đạo như ngươi, JiYeon sẽ không bao giờ yêu thích, ta khuyên ngươi hay là dập tắt tâm tư này đi".
"Nàng nói cho ngươi nghe?" Ham YoonA chăm chú nhìn Park HyoMin hỏi.
Park HyoMin kéo Qri đang tức giận ngồi xuống, thở dài gật gật đầu nói:" JiYeon không giống với bất kì người nào trong chúng ta, ngươi cũng có thể biết rõ." Nàng nhìn YoonA, dừng lại nói tiếp:" cho nên, đừng làm bất cứ chuyện gì gây thương tổn cho nàng."
Ham YoonA nghe xong Park HyoMin nói hình như có cảm xúc, hắn nhụt chí dựa lưng vào ghế, trên bàn tiệc, mấy người bạn hết người này nhìn người kia, tiếp tục uống bia, coi như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.
****************************************
Giống như Park JiYeon suy nghĩ, trận khóc nho nhỏ của cô xác thực đã phá huỷ một đêm vốn nên tốt đẹp "hạnh phúc". Ham EunJung thấy Park JiYeon tâm tình không tốt, đến khi hai người nằm ở trong chăn đều không dám manh động làm gì, nàng là đang sợ, sợ hai người cho dù là vì không cẩn thận đụng chạm mờ ám sẽ làm dục hỏa đang nhen nhóm trong lòng nàng bùng cháy.
Ngày hôm sau, thứ hai, cứ theo lẻ thường, người đi làm, người đến trường.
Ham EunJung vào văn phòng, chuyện thứ nhất là cho gọi thị chính Song bí thư đến.
Song Hong Ki là một người đàn ông trung niên không đến 50 tuổi, lúc đi đứng dáng vẻ luôn thẳng tắp nghiêm túc, làm việc gì cũng đâu ra đấy. Hơn nữa người này tính cách trầm ổn, hướng nội, thời gian Ham EunJung còn chưa nhận chức thị trưởng, hắn vẫn đảm nhiệm chức vị thị chính bí thư trưởng, coi như là người cần cù chăm chỉ chứ không phải vì dựa lưng ai.
Sáng sớm hắn nhận được điện thoại liền đi đến văn phòng thị trưởng, vừa đến cửa đã thấy Kim So Huyn đi tới, Song Hong Ki mỉm cười chào hỏi. Trong nội bộ thị chính , ai cũng biết Song Hong Ki là cận thần bên người thị trưởng, đối với người như vậy, Song Hong Ki đó giờ vẫn bảo trì khoảng cách không xa không gần.
"Song bí thư, ngươi cũng tới báo cáo công tác a?" Kin So Hyun lạnh nhạt
đi đến bên cạnh Song Hong Ki mỉm cười hỏi.
Song Hong Ki thật thà phúc hậu gật đầu, nhấc tay gõ cửa.
Hai người một trước một sau đi vào văn phòng rộng rãi sáng ngời, Ham EunJung ngồi sau bàn làm việc vẻ mặt nghiêm túc đang xử lý văn kiện, nghe tiếng vang nàng cũng không ngẩng đầu lên.
Hai người đi đến đứng cách bàn làm việc 1met. Song Hong Ki mở miệng hỏi trước:"Ham thị trưởng, ngài tìm ta?"
Văn phòng yên tĩnh vài giây đồng hồ, Ham EunJung từ đống văn kiện ngẩng đầu lên, trông thấy hai người đứng trước mặt, hơi nhíu mày, rồi lại cúi đầu, ngòi bút nhẹ xẹt qua trang giấy viết xong chữ cuối cùng mới chậm rãi ngẩng lên, nhướng mày nhìn Song Hong Ki.
Kim bí thư thấy thị trưởng nhìn mình, hắn bước về trước một bước, đem tư liệu trong tay đặt trên bàn, nói:" Ham thị trưởng, tư liệu ngài muốn đã có."
Ham EunJung cầm qua tư liệu giản lược lật xem một chút, nhìn Song Hong Ki nhẹ gật đầu.
Kim So Hyun nhìn ra ý tứ của thị trưởng, hắn trộm liếc sang Song Hong Ki nói:"10 giờ, ngài có việc phải ra ngoài, nếu không còn chuyện gì, ta liền đi ra ngoài trước."
Ham EunJung gật gật đầu, Kim Soo Hyun rất thức thời lui ra.
"Ta cho ngươi điều tra việc khu nhà cũ bị giải tỏa, thế nào rồi?" Sau khi Kim So Hyun đi rồi, Ham EunJung mới hỏi Song Hong Ki.
"Điều tra tốt lắm, tập đoàn SM là chủ giải toả khu đất đó, đó là khu nhà cho công nhân viên chức của nhà máy gỗ, theo yêu cầu của ngài, ta cho người gọi đến người phụ trách của nhà máy. Bên đó phản hồi là những hộ gia đình ở đó cơ bản đều không có hộ khẩu, cho nên, việc phá bỏ và dời đi nơi khác đối với người dân ở đó mà nói không phải là sự tình gì tốt, sợ là sẽ khó khăn rất nhiều." Song Hong Ki phân tích tình hình, cảm thấy có chút tò mò, thị trưởng như thế nào lại để tâm đến việc nhỏ này, hắn cân nhắc nhanh rồi mở miệng hỏi:" ngài có chuyện gì không? Có cần ta đi liên lạc với bên tập đoàn SM."
Ngón tay xinh đẹp thon dài của Ham EunJung gõ nhẹ trên mặt bàn, nàng nghĩ nghĩ hỏi:" Có nhiều hộ dân như vậy, vấn đề chỗ ở làm thế nào giải quyết?"
"Nghe nói là sẽ cho chút ít tiền đền bù tổn thất, nhưng phòng ở nhất định là sẽ không có."
Ham EunJung gật gật đầu, nàng nhìn Song Hong Ki nói:" suy nghĩ biện pháp đi, chuyện này giao cho ngươi giải quyết. Tận lực nhượng bộ với bên tập đoàn kia, cũng cùng bên nhà máy hợp tác giải quyết, có nhiều dân chúng như vậy, không thể để cho bọn họ đều không có nhà ở."
"Được" Song Hong Ki gật đầu, tiếp theo hỏi:" Ngài có người thân ở chỗ này?"
Vừa hỏi ra, hắn liền có chút hối hận, cảm giác mình hơi nhiều chuyện, hơn nữa bà con thân thích của thị trưởng làm sao có thể ở khu nhà cũ này.
"Mấy ngày hôm trước ta có đi qua, chỗ đó cũ kỹ không nói, còn quá chen chúc, không được an toàn." Vừa nói Ham EunJung vừa nhẹ lắc đầu:"Tranh thủ mau giải quyết đi, hết thảy nên đặt vấn đề của người dân lên làm chuẩn"
"Hiểu rõ." Song Hong Ki nghiêm túc gật đầu.
"Không còn việc gì , ngươi đi mau lên." Ham EunJung khoát tay nói. Đợi Song Hong Ki đi rồi, nàng bước đến phía trước cửa sổ nhìn xem dòng xe cộ chậm rãi trên đường, trên gương mặt lạnh nở nụ cười nhàn nhạt:" như vậy, việc này khác nào nàng vì JiYeon mà lợi dụng chức vị làm việc tư đâu?"
Giữa trưa, TmHam EunJung vừa xong một ít công tác, liền nhận được điện thoại trong nhà, Ham phụ nói cho nàng biết, mẹ nàng tại văn phòng đột nhiên té xỉu, đang cấp cứu ở bệnh viện.
Cúp điện thoại, cả người Ham EunJung bị doạ đầy mồ hôi, nàng cho Tiểu Jun quay đầu xe hướng về nhà mình. Trên đường đi nàng nóng vội muốn chết, lúc xe lái vào khu cư xá nhà mình, không đợi xe ngừng hoàn toàn, nàng đã lao xuống xe, đi nhanh vào nhà.
Trong nhà, vừa ăn cơm trưa xong, dì Ahn đang hút bụi thảm phòng khách, vừa nghe tiếng động đã thấy Ham EunJung vọt đến. Dì Ahn sững sờ, trong lòng nghĩ:" có chuyện gì xảy ra rồi? Chuyện gì làm cho người đó giờ luôn bình tĩnh lạnh lùng như thị trưởng lúc này lại khẩn trương như vậy?"
Dì Ahn vội buông máy hút bụi, bước nhanh theo Ham EunJung lên lầu, vừa đi vừa hỏi:" làm sao vậy? Như thế nào gấp gáp như vậy?"
"Dì Ahn, mẹ ta bị bệnh, dì cũng mau thu thập đồ đạc, chúng ta đi GangNam."
Ham EunJung đi về phòng mình, cũng không quay đầu lại, phân phó cho dì Ahn.
"A a, được." Dì Ahn trả lời, quay đầu đi xuống dưới lầu, trong miệng thì thầm nói" như thế nào đang khoẻ liền bị bệnh đây? Vậy phải làm sao bây giờ ?"
Ham EunJung lấy chút ít tiền mặt trong tủ bảo hiểm, đơn giản rửa mặt xong, nàng thay đổi quần áo, vội vàng đi xuống lầu.
Hai người ngồi trên xe, Ham EunJung đột nhiên nhớ tới con trai của mình còn đang ở trường, nàng có chút phiền lòng nhìn dì Ahn nói:"Không được rồi dì Ahn, dì đi Iran sẽ không có người chăm sóc ."
Dì Ahn cũng cau mày, dì lúc 20 tuổi liền vào làm việc tại Ham gia, đối với Ham gia cảm tình rất sâu nặng. Từ sau khi Ham EunJung lớn lên, kết hôn, rồi sinh con , dì không chịu được Ham phụ và Ham mẫu cứ mãi miết công tác, liền đến nhà Ham EunJung ở Seoul chăm sóc Iran. Mà sau khi dì rời đi, Ham gia cũng không có thêm người ở, một là Hahm phụ Hahm mẫu không thích thêm người, hai cũng là thân thể hai người đều rất tốt.
Ham EunJung thấy mắt dì Ahn dần dần đỏ lên, nàng biết rõ dì Ahn là đang lo lắng cho mẹ của mình, nàng phân phó tiểu Jun lái xe. Rồi an ủi vỗ vỗ tay dì Ahn nói:" cùng đi đi, dì ở lại đó chiếu cố chăm sóc mẹ ta mấy ngày này, ta ngày mai còn có công việc quan trọng, sợ không thể ở lâu, Iran tan học ta sẽ cho người đi đón."
Trên đường đi người bên trong xe đều u sầu, không đến hai tiếng sau, xe Ham EunJung lái vào bệnh viện trung tâm GangNam. Lúc này, Hahm mẫu cũng đã cấp cứu xong, hai người chạy vào, đến khi trông thấy mẹ mình vẻ mặt mệt mỏi đang yên tĩnh ngủ trên giường bệnh, Ham EunJung mới nhẹ nhàng thở ra.
Trong phòng bệnh, Hahm ba ba ngồi ở trên ghế salon nhìn từng chút một nước biển mà xuất thần, Ham EunJung chăm chú nhìn khí sắc của mẹ nàng, rồi đi đến ngồi xuống cạnh ba nàng.
"Mẹ con cần tĩnh dưỡng, người ta đến thăm cũng cho họ ở bên ngoài." Hahm phụ mắt nhìn ngoài cửa, nhẹ nói ra.
Ham EunJung nghĩ thầm trách không được bên ngoài phòng bệnh có nhiều người như vậy.
"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Mẹ bị làm sao vậy?"
"Đột nhiên tuần hoàn não có vấn đề , gần đây huyết áp của mẹ con có chút cao."
Tầm mắt của Ham EunJung vẫn không rời giường bệnh, nàng thở dài, nhà nàng ba người kể cả nàng ai cũng liều mạng vì công việc. Nàng thở dài nhẹ giọng nói với ba mình:" Ngài cũng đừng nóng giận, lần này để cho mẹ nghỉ ngơi một thời gian." Nói dứt lời nàng đứng dậy, nói tiếp:" Ta đi hỏi thăm bác sĩ." Rồi đi ra ngoài.
bệnh tình Hahm mẫu không phải rất nghiêm trọng, cũng may sớm phát hiện kịp thời, chỉ cần tĩnh dưỡng cho tốt, trị liệu một thời gian ngắn thì không có gì nguy hiểm.
Ham EunJung đi ra khỏi văn phòng bác sĩ, tâm tình không còn khẩn trương như trước, nàng nhìn thời gian đã hơn 3 giờ chiều, còn 1 tiếng nữa thì Iran mới tan học.
Ham EunJung tìm điện thoại trong túi xách thì thấy ảnh chụp của Park JiYeon cùng Iran, nàng cầm trên tay nhìn xem lòng lại ấm áp lên. Nàng cầm điện thoại đi đến bên cửa sổ, quyết định gọi cho Park JiYeon đi đón Iran về căn hộ riêng, nàng muốn cho hai người mà nàng yêu thương nhất có nhiều thời gian ở chung để tăng thêm tình cảm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro