chương 26
"Cậu nhìn thử... người đó người đó..."
Mỗi khi dùng giọng điệu này, nhất định Kang Ye Won tràn ngập lòng nhiều chuyện, nếu cô đi làm phóng viên, chắc chắn làm tròn bổn phận, sẽ không có tin đồn nào trong công ty lọt khỏi tai Kang Ye Won.
Jiyeon nắm móng vuốt run rẩy của Kang Ye Won, đã xác nhận hai người nhìn chung một người.
"Cậu quen à?" Jiyeon nhìn mấy lần, nhận ra, mặc dù không chào hỏi chính thức, nhưng gặp mấy lần, người này có vẻ rất thân với Eunjung... Jiyeon vẫn cho rằng hắn là bạn trai của Eunjung.
"Đó là bạn trai của Eunjung, tất nhiên mình quen." Kang Ye Won tiếp tục đưa đầu nhìn về phía Kim Chang Yoon, bữa tiệc tối vừa hoa hồng vừa nến, tuy rằng ăn cơm tây chơi trò lãng mạn cũng bình thường, nhưng đối tượng chơi đùa lãng mạn không phải Eunjung, vậy có hơi bất thường, theo bầu không khí này, nói là bạn bè trai gái ăn cơm bình thường, cũng chẳng biện minh được phải không?
Bạn trai? Phản ứng đầu tiên của Jiyeon là chắc chắn Kang Ye Won nhầm lẫn, mỗi ngày cô đánh hơi thu thập nhiều tin đồn như vậy, chắc chắn tin này không đáng tin, hơn nữa, Kang Ye Won cũng không đáng tin, Jiyeon sửa đúng, "Tin đồn của cậu không chuyên nghiệp, người đó không phải là bạn trai của Eunjung.."
Kang Ye Won chắc chắn không chịu được một điều như vậy, điều cô không chịu nổi nhất là có người nghi ngờ tin đồn của mình, kéo Jiyeon c vào một góc, "Một người toàn ở nhà như cậu lẽ nào biết nhiều hơn mình? Người đó là bạn trai của Eunjung, có người nói đã sắp đính hôn."
"Không phải anh ta!" Jiyeon chắc chắn, chính miệng Eunjung nói với cô, người đàn ông kia không phải bạn trai cô.
"Là anh ta!"
Thái độ chắc chắn của Kang Ye Won làm Jiyeon có hơi dao động, chủ yếu là do Kang Ye Won nói xong còn rất tự tin, "Vậy cậu nghe ai nói... nghe nói là ai nói? Vậy mình nghe người ta nói Eunjung là độc thân kìa..."
Nghe người ta nói Eunjung độc thân? Không nghĩ bạn Jiyeon cũng có lòng nhiều chuyện, Kang Ye Won đẩy cô một cái, "Ôi, vậy cậu nói trước đi, cậu nghe ai nói Eunjung độc thân?"
Toàn bộ Lee thị có hơn phân nửa nhân viên biết giám đốc Ham có một người bạn trai cao đẹp giàu, sắp đính hôn, Jiyeon mới đến công ty hơn một tháng, không nắm đủ tin...
"Cậu nói trước đi..." Jiyeon bình tĩnh chậm rãi, không thích tranh giành chuyện gì, thái độ khiêm tốn là chuẩn mực sống của nàng.
"Kim Chang Yoon, nam, ba mươi hai tuổi, cao một mét tám lăm, là phó tổng giám đốc của tập đoàn Jang thị, yêu xa với Eunjung, hai người quen nhau ít nhất hơn một năm.." Kang Ye Won nhớ mấy cái này rất dai, "Cậu hỏi mình tại sao biết bọn họ sắp đính hôn, trước ở chung với Eunjung, bọn họ mời mình ăn cơm, Chang Yoon tự nói cho mình biết, lúc đó mình còn thật tâm chúc phúc nữa!"
Ầm ầm, trong nháy mắt, ngực Jiyeon dường như có cái gì đó sụp đổ, hình như lần này Kang Ye Won không nói bậy, "... Anh ta thực sự là bạn trai của Eunjung?"
"Không đúng nha, cậu với Eunjung ở chung, sao không phát hiện Eunjung có bạn trai? Đáng lẽ cậu biết Chang Yoon mới đúng..." Kang Ye Won nhớ đến lần thấy Jiyeon và Eunjung hòa thuận đi siêu thị, "Mình thấy gần đây cậu với Eunjung rất thân, sao cậu không biết gì hết?"
Nếu là bạn trai, sao còn nói không phải? Mỗi lần gặp vấn đề về chuyện tình cảm, đầu óc Jiyeon mất linh hoạt, nhịn không được xin Kang Ye Won giúp đỡ, "Mình gặp anh ta rồi... nhưng anh ta không phải bạn trai của Eunjung..."
Tuy rằng ngoài miệng Jiyeon vẫn đang bảo vệ ý kiến của mình, thực ra lòng dao động từ lâu.
"Cậu nghe ai nói?"
"Mình nghe Eunjung nói, mình hỏi cô ấy, cô ấy nói người đó không phải bạn trai, hơn nữa cô ấy nói với mình là đang độc thân." Trước Jiyeon nghe Eunjung nói đang độc thân còn vui vẻ một thời gian.
"Lúc cô ấy nói câu này, có phải tâm trạng rất tệ không, sắc mặt còn âm trầm, cảm giác như muốn ăn thịt người."
Đúng như vậy, Kang Ye Won không ở hiện trường, nhưng miêu tả rất đúng trạng thái lúc đó của Eunjung, Jiyeon ngây thơ gật đầu.
"Vậy đúng rồi, bạn Jiyeon, cậu chưa từng yêu nên không biết, lòng con gái như kim dưới đáy biển, nghĩ này nói kia là đặc quyền của chúng ta, Eunjung nói không phải vậy, chắc chắn là giận bạn trai rồi nói lẫy, cũng chỉ có cậu mới ngây ngốc tin tưởng. Cậu cũng không nghĩ, Eunjung đến tuổi lập gia đình, công việc ổn định, khuôn mặt vóc người đều không thể chê, mọi điều kiện điều tốt, tỷ lệ cô ấy độc thân cao bao nhiêu? Hơn nữa, nếu cô ấy độc thân, phía sau cũng có một đống dự bị, không giống người độc thân truyền kiếp như cậu, thay vì lo lắng hôn nhân của người khác, cậu nên lo mình trước đi ~"
Kang Ye Won còn nói, Eunjung độc thân gọi là độc thân quý tộc, còn cô độc thân gọi là độc thân cún, Jiyeon không tìm ra điểm khác nhau giữa hai người.
"Khác nhau là... nếu giờ Eunjung nói muốn kết hôn, lập tức có người đến cưới cô ấy, nếu giờ cậu muốn kết hôn, vậy... cậu hiểu không? Nên cậu đừng cố gắng tìm sự an ủi độc thân trên người Eunjung, cậu đang tự ngược."
Jiyeon không muốn nói với Kang Ye Won.
"Nếu anh ta là bạn trai của Eunjung.. tại sao lại hẹn hò với cô gái khác..."
"Phản xạ của cậu chậm quá, thảo nào không tìm được người yêu." Kang Ye Won chọt gáy Jiyeon, "Mình kích động như vậy làm chi, đây là mấu chốt của vấn đề, Chang Yoon bỏ vợ yêu ở nhà, ra ngoài lén ngoại tình với cô gái khác, đây mới là mấu chốt đó!"
Vợ yêu... lén ngoại tình... Kang Ye Won nói ra mấy từ khóa này là được rồi, vừa nghe là thấy giống tin đồn rồi.
"Cậu nói lộn xộn gì vậy, chưa kết hôn thì sao tính là vợ..." Jiyeon lén lén nhìn đối tượng của Kim Chang Yoon, không đẹp như Eunjung cũng không có khí chất như Eunjung, hễ không phải mắt mù, thì sẽ chọn Eunjung, "Có thể... bọn họ chia tay không chừng..."
Cái này là Jiyeon chó ngáp phải ruồi.
"Jiyeon, cậu oán niệm quá nặng, mình độc thân thì muốn làm tất cả các cặp đôi trong thiên hạ sẽ trở thành anh em, như vậy không tốt, nhanh tìm chút ái tình tưới mát, cậu sắp thành bà phù thủy rồi."
Chuyện hôm nay có nên nói với Eunjung không? Jiyeon thẳng tính ăn nói vụng về, Kang Ye Won sợ cô bị rắc rối, nói nàng đừng hành động thiếu suy nghĩ, dù sao đây cũng là chuyện cá nhân của người ta.
Xử lý chuyện nhà còn khó hơn làm quan thanh liêm, chỉ bằng một mình Jiyeon, có thể trông cậy cô giúp người ta xử lý chuyện nhà?
Chuyện này làm lòng Jiyeon rối hơn, không còn tâm trạng ăn uống, giống như đang hầm sự hỗn loạn, hầm đến khét.
Nếu là tình yêu từ đôi bên, vô cùng đơn giản, thật tốt biết bao.
Cơm nước xong sắp chín giờ tối, mọi người hò hét muốn đi tiếp, chỉ có Jiyeon không có tâm trạng, thực sự nàng đã vắt hết óc suy nghĩ tất cả các lý do, chỉ thiếu mặc đồ lót cứu vớt địa cầu, Kang Ye Won Hyomin vẫn không buông tha.
"... Mình phải đi hẹn hò!" Jiyeon tung đòn sát thủ, "Đến giờ hẹn rồi, nên hai cậu đừng cản mình, không thoát kiếp cô đơn được thì các cậu phải chịu trách nhiệm!"
Trách nhiệm này quá lớn, Kang Ye Won vẫn chưa phát điên hoàn toàn vẫn còn tính người, tha cho Jiyeon, nếu biết nói như vậy có hiệu quả, nãy giờ phí lời làm chi.
Jiyeon không nói với Eunjung sẽ về, nghĩ trong tủ lạnh chắc là trống không, đi ngang qua siêu thị mua một chút nguyên liệu, còn có đường đỏ.
Tiện tay đón xe, không đến mười phút là có thể về.
Nhìn cảnh đang chạy ngược ngoài cửa xe, sa hoa trụy lạc, thường làm cho người ta thả hồn, nghĩ rất nhiều hoặc không nghĩ gì, Jiyeon vẫn cảm thấy ngồi xe nhìn ra cửa sổ, là rất nghệ sĩ, nhưng Kang Ye Won nói với cô đó chính là đờ người, nhìn như bệnh tâm thần.
Được rồi, Jiyeon thừa nhận mình như người bệnh, mấy hôm nay hành xử như người điên, cô chưa từng biết mình sẽ nhỏ mọn nhiều như vậy, lẽ nào vì hôm đó Eunjung ôm cô?
Jiyeon tưởng tượng cuộc sống lý tưởng, mỗi sáng sớm ngủ dậy làm bữa sáng cho vợ, khi cô bận rộn vợ ôm cô từ phía sau, sau đó tặng một nụ hôn ngọt ngào buổi sớm.
Cho nên, vấn đề xuất hiện ở chỗ này, hành động của Eunjung vào tối hôm đó rất giống với cảnh mà Jiyeon tưởng tượng ra, nên mới làm cô đứng núi này trông núi nọ, Jiyeon tự nói với bản thân như vậy.
Hơn nữa, cô chỉ mới có cảm tình với Eunjung mà thôi, còn xa thích nhiều lắm, trước đây Jiyeon cũng có cảm tình với những cô gái khác, nhưng cuối cùng cũng sẽ trôi đi, không có gì to tát.
Nếu không thả lỏng tâm tư được, jiyeon cảm thấy cô không có cách nào ở chung với Eunjung...
Trở lại nhà chung vẫn chưa đến chín giờ rưỡi, Jiyeon đẩy cửa đi vào, trong phòng khách phát ra tiếng tivi, đứng ở cửa vừa vặn thấy được sô pha.
Jiyeon nhẹ nhàng đóng cửa lại, vì Eunjung ngủ ngồi trên sô pha, trong tivi còn đang chiếu tiết mục nhàm chám, chút chít cũng không sợ ồn.
Ngồi cũng ngủ được, thật đúng là kì lạ.
Đêm nay cô không mặc váy ngủ, mà là mặc một cái áo thun rộng dài, rộng đến mức có thể nhét thêm một người, áo rộng thùng thình có vẻ làm cơ thể Eunjung trở nên vô cùng nhỏ nhắn xinh xắn, như vậy còn giảm cân, cũng không biết nghĩ thế nào.
Mái tóc dài của cô tán loạn, rất nữ tính, so với lúc đi làm nữ tính hơn rất nhiều, Jiyeon đi vào muốn gọi cô dậy, ngửi được mùi thơm quen thuộc.
Không trang điểm làm mặt cô không đẹp như bình thường, nhưng lại làm người ta thoải mái, Eunjung ngủ, khuôn mặt cũng trở nên dịu dàng, nhất là môi của cô, tái nhợt mang theo vẻ đẹp, ánh mắt của Jiyeon dừng ngay đó, môi không mỏng cũng không dày, tựa như cô, không nhiệt tình cũng không lạnh lùng.
Thần không biết quỷ không hay, Jiyeon ngồi xuống bên cạnh cô, sô pha đột nhiên lún một bên, cơ thể Eunjung theo quán tính, chậm rãi nghiêng về phía Jiyeon, gối đầu lên vai nàng.
Jiyeon cứng người không nhúc nhích, hai mắt nhìn phía trước, phim thần tượng nhà giàu cẩu huyết, Eunjung sẽ thích xem loại phim này sao? Tình yêu tam giác tả tơi, cô yêu tôi tôi yêu cô ta cô ta yêu cô, biết hết những chữ phụ đề, nhưng Jiyeon không rõ bọn họ đang nói gì, có thể do sự chú ý đều dồn vào vai trái...
Bình thường Eunjung làm việc có xu hướng mạnh mẽ, thực ra cũng là một cô gái nhỏ bé, Jiyeon thoáng nghiêng đầu, tóc của Eunjung lướt qua gò má cô, cổ áo quá rộng, Eunjung hơi nghiêng người để cổ áo tuột xuống vai, lộ ra nửa vai, xương quai xanh... còn có...
Khiếm nhã không được nhìn, khiếm nhã không được nhìn, khiếm nhã không được nhìn.
Đột nhiên đầu Eunjung trượt xuống, sợ đến mức Jiyeon lấy tay nâng mặt cô.
"Ừm? Sao cô lại về..." Eunjung mở mắt lim dim buồn ngủ.
"Tôi..." Jiyeon phát hiện tay mình còn nâng mặt cô, hơn nữa khoảng cách rất gần, lần đầu nhìn rõ lông mi của cô, "Tôi... tôi mệt nên về!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro