chương 94
"Young Eun, chị hỏi em một chuyện nha?"
Lúc Young Eun sắp hôn lên đôi môi cô, Jiyeon bỗng lên tiếng hỏi.
Young Eun mở hai mắt, đưa hai con ngươi xanh thẳm mê ly vô hồn nhìn Jiyeon.
"Chuyện gì?"
Cô vẫn không buông tha môi Jiyeon, gặm nhắm từng chút từng chút một.
"Nếu như... chị nói là nếu như... nếu chị làm chuyện có lỗi với em, cũng rời khỏi em, em sẽ làm sao?"
Jiyeon không kháng cự nụ hôn của Young Eun, mà đáp lại cô.
Young Eun ngẩn ra, đôi mắt khôi phục thanh tỉnh.
"Em không biết, nếu chị làm chuyện phản bội tình cảm hai ta, em sẽ... em sẽ giết chị, sau đó tự sát."
Young Eun nghĩ đến tình cảnh sau này Jiyeon đã đáp trả tình cảm cô, lại còn ở bên người khác, vậy cô nhất định sẽ giết Jiyeon, chỉ có làm vậy chị ấy mới không thể lại phản bội mình. Do suy nghĩ rõ ràng đến tỉnh cảnh như vậy, cô cảm thấy tim đau nhói vô cùng, dù chỉ bảo nếu như, không có nếu như, vĩnh viễn cũng không được thế...
Jiyeon tựa hồ dự liệu được Young Eun sẽ trả lời như thế, nhẹ khẽ cười.
"Ừ, vậy đến lúc đó em cứ giết chị đi thôi."
Cô nhìn thấy viên đạn, trong lòng đã không phải chỉ xúc động thôi, Young Eun làm sao mà yêu mình như vậy? Nếu không phải mình đã yêu Eunjung, Young Eun cũng là một lựa chọn không tồi, cho dù em ấy là con gái. Nhưng mà, nếu không có Eunjung, cô làm sao sẽ thích con gái chứ? Cho nên, giả thiết vĩnh viễn chỉ là giả thiết.
"Sẽ không có ngày đó, mãi mãi cũng không có ngày đó."
Young Eun sợ vẻ mặt Jiyeon lúc này, tựa hồ có chút ý quyết tuyệt, các cô còn chưa gắn kết, trên ý nghĩa vẫn chưa chân chính đến với nhau, chị ấy liền nghĩ muốn xin lỗi bản thân sao? Không thể được, quyết không thể được.
Young Eun đè Jiyeon dưới người, ánh mắt mang cuồng loạn sợ hãi với dục vọng chiếm làm của riêng mãnh liệt.
"Jiyeon, chị là của em, em không cho phát sinh chuyện đó."
Young Eun hôn lên đôi môi Jiyeon, hơn nữa trong lúc Jiyeon hoảng hốt còn dùng đầu lưỡi cạy ra hàm răng cô, thuận lợi ôm lấy cái lưỡi của cô dây dưa.
Cảm giác buồn nôn ào tới, Jiyeon không ngờ Young Eun bỗng dưng sẽ đổi thành công kích.
"Young Eun? Em sao vậy?"
Cô khắc chế cảm xúc muốn ói, cũng không đẩy Young Eun, mà nhu hòa vuốt ve sống lưng em ấy, giống như trấn an con thú nhỏ nổi điên vậy.
"Jiyeon, chị sẽ ở cả đời với em chứ? Sẽ chứ?"
Young Eun bỗng hiểu được vì sao Eunjung phải điên loạn muốn dùng kết hôn xác định quan hệ với Jiyeon như vậy, bởi vì giờ phút này cô cũng hết sức muốn kết hôn với Jiyeon, dùng hôn nhân làm xiềng xích để khóa trái tim Jiyeon lại. Jiyeon, người con gái này quá ư để người ta sinh ra cảm giác mất khống chế, cô không yên tâm, nếu bị mất đi, cô sẽ không cam lòng.
"Cả đời, thế nhưng dài đằng đẵng lắm đấy."
Lời Young Eun khiến cô kinh hãi, cô có chút sợ hãi sau này Young Eun sẽ điên loạn như Eunjung lúc ấy.
Nét mặt Young Eun càng khủng hoảng.
"Chúng ta kết hôn được không? Ở Pháp được kết hôn đồng tính, đến lúc đó chị có thể nhập quốc tịch Pháp được mà."
Young Eun buông ra môi Jiyeon, cố gắng chế trụ nội tâm sợ hãi, chỉ cần liên tưởng Jiyeon có thể sẽ rời khỏi mình, lòng cô đã cảm thấy đau đớn sắp chết.
"Không muốn."
Jiyeon phẫn nộ bật dậy đẩy Young Eun, khiến Young Eun không chút phòng bị xém nữa bị đẩy xuống giường.
"Tại sao không muốn? Chẳng phải chị nói yêu em? Muốn bên em cả đời? Chiếc nhẫn trên tay chị chẳng lẽ không phải nói rõ cho việc muốn nắm lấy tay em cả đời sao?"
Young Eun ngồi dậy, ẩn ẩn mờ mịt chất vấn. Tại sao đẩy mình ra, từ chối mình? Chẳng lẽ tất cả những thứ này đều là giả dối ư?
"Thật xin lỗi, chị không nên đặt giả thiết như vậy."
Jiyeon cảm thấy bản thân đã hơi quá mức nhạy cảm, bây giờ còn chưa có tin gì bên Eunjung, không biết đã tiêu hủy tài liệu được chưa, cô làm sao có thể vào lúc này mà xém nữa đã xích mích với Young Eun chứ?
Young Eun lắc đầu, cô cởi váy ngủ, cơ thể con lai trắng nõn mềm mại trần trụi nhẵn nhụi bất ngờ xuất hiện trước mắt Jiyeon.
"Không, em muốn cùng chị cả đời."
Giờ phút này đây, cô không muốn bỏ qua cho Jiyeon nữa, trước kia còn do dự rốt cuộc với Jiyeon có thể cả đời được không, nhưng bây giờ bỗng nhiên nghĩ đến Jiyeon có thể sẽ bất hòa không ở cùng mình nữa, cái cảm giác đó, chết còn dễ chịu hơn.
"Muốn em, em muốn kết hôn với chị."
Young Eun lại gần Jiyeon, một phát xé rách khăn tắm trên người cô, sau đó quấn quýt lấy cổ cô ấy.
Lúc này, di động trên giường Jiyeon bỗng chấn động, Jiyeon giống như gặp được cứu tinh giơ tay với lấy di động, là Vợ Kim Joon Gang gọi đến.
"Young Eun, là mẹ nuôi gọi đến."
Jiyeon giơ ra tên hiện lên trên màn hình di động cho Young Eun đang hoài nghi nhìn xuống xem, đợi sau khi em ấy đã thấy rõ, mới ấn nút nghe.
Young Eun buồn bực bất mãn lấy chăn bị các cô đá văng đi đắp lên người, cô phải nghĩ cách để lần này sang Pháp Jiyeon kết hôn với cô.
"A lô, mẹ ơi, có chuyện gì không?"
Giờ phút này Jiyeon đặc biệt cảm ơn Vợ Kim Joon Gang gọi điện đến, giọng điệu cực kỳ dịu dàng.
Bên kia trầm mặc được một lát, bỗng có giọng nói đầy một bụng ghen tức truyền đến.
"Em luôn ôn nhu như vậy với mẹ nuôi hả? Sao em chả chịu ôn nhu nhiều hơn với chị vậy?"
"Chị... chị..."
Jiyeon giật mình, mơ hồ lộ vẻ kích động, cư nhiên là Eunjung, nếu chị ấy đã gọi điện, vậy chuyện tài liệu kia hẳn xong rồi.
"Suỵt... chị biết Jiyeon rất kích động, những thứ gây bất lợi cho chúng ta, chị tiêu hủy sạch rồi. Em mau trở lại đi, cứ nói chỗ mẹ nuôi có việc gấp, cứ nói vậy..."
Nếu không phải nghĩ đến Jiyeon đã nói không muốn nàng va chạm chính diện Young Eun, giờ phút này Eunjung hẳn đã vọt vào nhà Young Eun, cầm súng chỉa vào gáy em ấy. Hơn nữa...
Lại có thể dùng điện thoại mẹ nuôi, chị ấy cũng thành thục không ít
.
"Dạ, con hiểu mẹ nuôi, con lập tức trở về, dạ vâng."
Giọng Jiyeon nghe vào rất gấp gáp vội vã.
"Sao vậy?"
Young Eun nghe được câu sau của Jiyeon, hốt hoảng hỏi.
"Hình như cha nuôi đã biết chuyện chúng ta, muốn chị lập tức về nhà."
Giọng Jiyeon hoảng hốt, bây giờ cô đã không còn kịp đợi rời khỏi đây. Sau ngày mai cô sẽ liên lạc em ấy bảo không sang Pháp, đến lúc đó lấy lý do nhà không đồng ý từ chối Young Eun. theo thời gian liền có thể danh chính ngôn thuận chia tay em ấy. Cho dù công tước Young Eun sớm sẽ biết tài liệu đã bị hủy, cũng không quan hệ, cô không muốn để Young Eun chịu đả kích nặng như vậy, phải trì hoãn liền sẽ tận lực trì hoãn, thời gian sẽ mang bớt đi một phần đau đớn.
"Nhưng mà..."
Yuong Eun hết sức không muốn, nhưng dù sao, vẫn là cha mẹ nuôi Jiyeon, cũng như cha mẹ nuôi chính mình, mình phải tôn trọng họ, nếu không trên chặng đường bên nhau ngày sau không có gia tộc cô gây trở ngại, ngược lại lại có cha mẹ Jiyeon gây trở ngại.
Lúc này Jiyeon đang chắp tay ra sau mặc áo ngực.
"Giọng mẹ nuôi rất gấp, không về không được đâu, xin lỗi, Young Eun. "
Động tác Jiyeon cũng rất gấp, cô hận không thể lập tức chạy ra khỏi đây.
"Em sẽ về nhà với chị, không thể để chị một mình đối mặt được."
Lỡ ông ấy động thủ đánh Jiyeon thì làm sao? Tuy rằng không phải ruột thịt, nhưng nghe nói xuất thân từ quân nhân, lỡ nổi giận lên lại động tay, thân thể Jiyeon ốm yếu vậy đâu phải đối thủ của ông ấy?
Lúc này Jiyeon đã mặc xong quần áo, cô có chút nóng nảy, Young Eun về với mình chẳng phải bị bại lộ, hơn nữa xe Eunjung còn chờ bên ngoài nhà Young Eun.
"Cha chị dưới lầu rồi, tốt hơn vẫn không nên để cha gặp em, như thế sẽ tốt cho cả đôi bên."
"Em đưa chị... xuống được không?"
Lúc này Young Eun cũng bắt đầu đứng dậy mặc quần áo, nhưng lúc cô vẫn chưa mặc quần áo xong Jiyeon đã nói.
"Không thể để cha đợi lâu, nếu không mọi chuyện sẽ hỏng hết."
Để lại lý do, đầu cũng không quay lại liền rời phòng ngủ, ngay sau đó dưới lầu truyền đến tiếng đóng cửa.
Làm sao cô lại có cái suy nghĩ chị ấy đi rồi sẽ không quay lại? Young Eun áp chế đôi mắt ê ẩm, cố gắng để mình bình tĩnh lại. Chị ấy chẳng qua chỉ giao phó với cha mẹ chị ấy thôi, hơn nữa ngày mai các cô sẽ cùng nhau trở về Pháp, nhẫn chị ấy cũng đã vì mình mà chuẩn bị, nhất định sẽ ở bên mình cả đời...
Eunjung hướng về di động đang cầm mượn từ Vợ Kim Joon Gang, ánh mắt trống rỗng vô hồn nhìn chăm chăm vô lăng. Bởi vì nguyên do chênh lệch thời gian, lúc này bên Pháp đang là ban ngày, thời gian làm việc nên có không ít người mở hòm thư, nàng cũng nương theo Song Tae Yun thâm nhập vào máy tính bọn họ, kết quả không thu thập được gì, ngoại trừ giá cả hàng hóa công ty Pierre với tài liệu sản phẩm mới lần này số còn lại vốn không có hữu dụng. Đến 10 phút sau, có người quan trọng mở hòm thư, trong máy tính người này không chỉ có tài liệu dùng để uy hiếp nàng và cậu nàng lần trước, còn có một vài chứng cớ bọn họ phạm tội kinh tế bên Pháp, thậm chí còn có một vài vụ giao dịch súng ống đạn dược và số người liên quan mà Eunjung cũng khó thể tưởng tượng được. Ngay sau khi người của Eunjung hoàn toàn tiêu hủy tài liệu, chuẩn bị sao chép tài liệu trong máy hắn, Dae Jeong tay run lẩy bẩy, chỉ dòng chữ và hình ảnh trong máy tính cho Eunjung xem...
"Tại sao lại như vậy? Lão Young Ho Moon này mất trí rồi sao? Cho con gái ruột thịt của hắn với Jiyeon bên nhau, này không thể nghi ngờ..."
Eunjung ôm đầu tự lẩm bẩm, tiếng nói chỉ mình nàng nghe được.
Nàng không dám nói cho Jiyeon chuyện này, cũng không thể nói, Jiyeon có thể sẽ rời khỏi nàng, cho dù khả năng này chỉ có một chút cũng không đời nào. Jiyeon cho chị ích kỷ lần nữa được không?
Có điều may là liên quan đến chứng cớ tài
liệu cũng không có dấu hiệu được sao lưu, chỉ có một lần, đó là lần trong buổi họp của mình với Jiyeon nhân viên bên Pháp đã truyền tin đến, bọn họ tra được những tài liệu này trong kho tài liệu của công tước Young Eun, tin tức rất chắc chắn.
Ngay lúc nhóm Dae Jeong chờ đợi phân phó tiếp theo của Eunjung, lúc Eunjung đang khiếp sợ khi thấy tài liệu trước mắt, bỗng những máy tính đang xâm nhập trong nháy mắt đều tắt, xem chừng người bên kia phát giác bọn họ xâm nhập, đã ngăn cản lại. Liên lạc Ber, cô ấy nói cũng đã tận lực, tựa hồ bên kia có nhân viên kỹ thuật cấp cao đã phục hồi lại tường lửa, hơn nữa còn hoàn toàn ngăn cản bọn họ tiếp tục xâm nhập.
"Eunjung.."
Jiyeon gõ một cái lên cửa kiếng xe Eunjung, chỉ nhìn thấy chiếc xe thể thao này bên ngoài khu nhà, hơn nữa cô cũng rất quen thuộc bảng số xe, kiểu xe cũng là Lamborghini trước kia Eunjung thích nhất.
Eunjung mở cửa xe ghế phụ, liền kéo Jiyeon vào, ôm cô, cuối cùng không thể nhẫn được mà hôn lấy cô thật sâu.
"Yeonie, đừng rời xa chị, sau này chị sẽ làm người thân của em, cũng sẽ là người em yêu nhất."
Giọng Eunjung khủng hoảng cực kỳ giống Young Eun lúc nãy.
Thế nào mà hôm nay cả hai người đều như vậy? Lòng Jiyeon tràn đầy nghi ngờ, nhưng lại không thể nói rõ, có lẽ là Eunjung đã rất vất vả mới hủy được tài liệu, có lẽ là xúc động vì không cần lén lút nữa đường đường chính chính ở bên nhau?
"Không đâu, em sẽ không rời xa chị."
Lúc này Jiyeon cảm thấy tội ác mười phần, một giây trước cô còn ôm hôn thân thiết Young Eum, một giây sau lại ở trong xe thâm tình mà tỏ tình với Eunjung, làm sao mà cô cứ cảm thấy mình giống loại đàn ông ti tiện, chân đạp hai thuyền.
Eunjung cùng Jiyeon bắt đầu hôn lưỡi quấn quít, liên tục không ngừng nghỉ triền miên, cho đến khi Jiyeon không thể hít thở bắt đầu khẽ đẩy nàng, nàng mới ngừng hôn cô. Trong lòng nàng có một bí mật không thể nói, nàng sợ bí mật này tiết lộ ra, dù cho khả năng Jiyeon vẫn ở lại bên nàng cực kỳ lớn nàng cũng không thể xem thường.
--------------------------------------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro