một đêm cuối hạ yên ả, em cuộn tròn người trong lòng tôi, cất giọng:
"là anh đổ kim tuyến lên bầu trời kia à?"
tôi cười bảo em sao ngốc nghếch, em trách tôi chẳng biết lãng mạn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro