Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 71: Sân bay

Thời điểm Hani nhận được điện thoại của Solji cũng là lúc máy bay đã bay từ 2 tiếng trước. Cô vội vàng nói Solji mau tới sân bay giữ lại Junghwa trong cửa VIP. Sau đó rất nhanh phân phó thư kí đặt một cái chuyến bay về thành phố Seoul sớm nhất có thể. Cuối cùng như thế nào lại phải ra mặt sớm như vậy.

-----------------------------

Thanh tra hành chính được phái tới bộ dáng kính cẩn đứng bên Jinwoo, khóe miệng trào phúng nhìn vị ủy viên trước mặt, lời nói gãy gọn:

-"Những giấy tờ bọn ta tìm được Kim ủy viên và 5 thành viên còn lại của hội đồng quản trị bọn ta đã chuyển lại cho luật sư của công ty."

-"Đơn kháng án của Kim ủy viên đối với bị cáo Hani là không thể, có thể nói những bằng chứng Kim ủy viên đưa ra không có giá trị, tất cả những tài liệu giấy tờ tham nhũng bòn rút của công ty đều được kí trên chữ kí của Kim ủy viên. Quyết định còn lại xin gặp lại ngài tại phiên tòa tuần tới."

Luật sư đại diện của tổng công ty mỉm cười, máy móc mở miệng. Kim Jimin còn chưa kịp phản ứng lại nghe Jinwoo mập mờ ngữ khí:

-"Như thế nào, hay Kim ủy viên đây có gì không vừa ý với Ahn tổng ngay từ đầu?"

Rõ ràng là một câu hỏi, nghe thế nào lại giống khẳng định như vậy, hắn có chút lảo đảo ngẩng đầu nhìn tới Jinwoo. Lại thấy nam nhân trẻ tuổi này khóe miệng giương cao, áp lực tỏa ra tứ phía, cười như không cười tiếp tục nói:

-"Kim ủy viên tốt nhất đừng manh động, bởi vì có lẽ Ahn tổng sẽ vui vẻ bỏ qua cho ngài chăng. Kì thực chuyện mượn tay giết người cũng không phải là chuyện hiếm có gì... phải không?"

Kim Jimin hai tay run rẩy, mặt mày trắng bệch, hai mắt cũng mở to đầy sợ hãi. Này từ khi nào nữ nhân kia biết được là hắn. Nhìn theo bóng lưng lạnh nhạt của Jinwoo đã rời đi, Kim Jimin  từ từ ngã ngồi xuống ghế, ngẩn người tự lẩm bẩm.

---------------------------------

Hani bộ dáng vội vã lên máy bay, quần áo trên người cực kì qua loa. Áo T-shirt trắng rộng rãi, quần dài thoải mái, rõ ràng là một bộ vừa ở nhà vội vàng chạy tới, trên mặt còn không có trang điểm.
Vài  tiếp viên thi thoảng ngoái nhìn cô. Kia, nữ nhân tựa hồ yêu nghiệt này trong mắt có chút tức giận, khí tràng áp đảo người ta, rõ ràng ăn mặc tùy tiện, chính là nhìn thế nào cũng thấy xuất thân không bình thường. Dù các cô là nữ nhân cũng nhịn không được run rẩy đỏ mặt một cái.

.....

Ở bên này Junghwa vừa đáp xuống sân bay, kia còn chưa kịp ra khỏi phòng chờ liền bị một nữ nhân cao ráo giữ lại. Nữ nhân này nhìn có điểm quen mắt, mặc dù đã đeo khẩu trang, bất quá vẫn có thể biết rằng này tiểu nữ nhân rất ưa nhìn. Junghwa có chút ngập ngừng, vừa hé miệng lại bị nữ nhân này nhiệt tình kéo lại bên trong, vừa đi vừa vội vàng nói:

-"Này tiểu bảo bối của Ahn tổng tốt nhất đừng đi lung tung."

-"Cô ... là ai vậy?"

Này, sự việc nhìn thế nào cũng rất đột ngột, Junghwa có chút nhíu mày chăm chú nhìn nữ nhân rất tự nhiên kéo tay nàng đi. Quả thực cô vẫn không thích người khác động chạm.
Solji lúc này mới nhớ ra mình đang đeo bịt mặt, quần áo trên người đều một bộ đen xì bí bí ẩn ẩn, thoạt nhìn thực không có hảo cảm. Vội vàng tháo xuống khẩu trang, khóe miệng mỉm cười xinh đẹp:

-"Là tôi đây."

-"Heo ... Heo phó tổng... chị thế nào lại ở đây?"

Junghwa biểu tình hoang mang, này không phải nữ nhân này tự động xin nghỉ việc rồi hay sao, cư nhiên còn ở đây.

-"Kia, chuyện của em cùng Hani bị lộ rồi, hiện tại nhà báo đang vây bên ngoài, tốt nhất là đợi thêm một quãng thời gian nữa Hani nhất định là về đến nơi rồi."

Nghe tới Solji gọi cái tên Hani nghe có chút chói tai, bất quá biểu tình trên mặt Junghwa nhìn cũng không ra điểm gì khác lạ, vẻ mặt bất khả tư nghị bắt đúng trọng điểm:

-"Kia, như thế nào lại biết đâu?"

-"Còn không phải tên cẩu nhân họ Kim kia sao."

-"Kim Jihyo?"

Nghĩ đến cái tên tình địch liền có chút nhức đầu.

-"Không có, là ba của cô ấy."

Solji phất phất cánh tay, còn chưa kịp tiếp tục giải thích lại xa xa thấy bóng dáng có chút quen thuộc. Hyelin chân dài sải bước đến, dáng vẻ tự tin thập phần, cũng không nghĩ tới nữ nhân ăn mặc kín đáo bên cạnh Junghwa lại chính là nữ nhân đã lâu không gặp.

-"Junghwa, cậu tạm thời đừng về nhà, mẹ cậu liền đánh chết cậu à."

Vừa tới đã độc miệng. Junghwa rất nhanh liền đen mặt, như thế nào mẹ lại thay đổi, không phải trước đây rất ưa thích Ahn tổng hay sao, đúng là nữ nhân khó đoán. Solji hoàn toàn chết đứng, nữ nhân kia vì sao trông vẫn khoái hoạt như vậy, chẳng qua là chỉ mình cô bị tâm động thôi sao, kì thực nữ nhân kia nói theo đuổi cô chính là nói bừa.

Quá oan ức cho Hyelin, này cũng không phải khoái hoạt, cô từ khi đuổi đi Solji liền quay về nhà ba mẹ ở, lịch làm việc gì cũng hủy, ở nhà dưỡng nội thương. Vừa mới bước đến cũng không để ý tới nữ nhân không có gì nổi bật sau lưng tiểu ngạo kiều bằng hữu nhà mình, một bộ vui vui vẻ vẻ chào đón.

Hai người không lên tiếng chưa chắc Junghwa đã im lặng. Nhất là với Junghwa này từ nhỏ giáo dưỡng rất tốt, lớn lên lại một bộ thành thục, không phải giới thiệu mọi người với nhau là điều cơ bản nhất hay sao. Cô hơi lùi lại một bước, hướng tay về phía Solji, ôn hòa nói:

-"Này là Heo phó tổng công ty tôi... a, hiện tại cũng không biết gọi thế nào nữa. Còn đây là bạn nối khố của em, Hyelin, này còn là một người mẫu báo chí gì đó."

Cái gì người mẫu báo chí gì đó, cô rốt cuộc có phải bằng hữu thân nhất của tôi hay không, như thế nào cảm giác không có chút tự hào gì. Hyelin dù sao cũng hối hận ngày đó nóng giận nói lời sỗ sàng cùng nữ nhân trước mặt, lại không nghĩ cô là như vậy phó tổng gì đó, quyền cao chức trọng. Này quả thực dẫm vào ổ gà rồi, đường đi về sau ngày càng gập ghềnh đi. Vì thế, vẫn là ra vẻ tiểu nữ nhân ngượng ngùng xấu hổ cúi đầu chào hỏi.

Ngoài ánh mắt kì lạ của Junghwa bên cạnh ra còn có Solji phẫn nộ nhìn cô. Kia, nói lời đả thương người xong liền như vậy trở thành thẹn thùng nữ nhân, tôi khinh. Solji thường ngày bị Hyelin chèn ép bằng lời nói, nhịn không được lúc này uất hận, không có mở miệng nói gì, nụ cười thường xuyên treo trên mặt cũng tắt ngấm. Phi thường ngạo kiều mà từ tốn gật đầu. Này vẫn là Junghwa bị đả kích đi, hai còn người này không phải có cái gì oán nhau từ kiếp trước chứ.

------

Không khí trầm mặc căng thẳng này quả thực khiến cho Junghwa không thể nào ngồi yên. Này như thế nào hai người chưa lần nào gặp nhau lại như oan gia ngõ hẹp như thế. Hani thế nào lâu la, vẫn là nên tìm cách lánh đi nếu không ăn đạn lạc. Junghwa có chút nhanh nhẹn đứng dậy, bình tĩnh ngữ khí:

-"Kia, tôi đi mua đồ uống,hai người có muốn uống gì hay không?"

-"Cafe..."

Này là các nàng cùng nhau nói, Solji trắng dã ánh mắt liếc Hyelin một cái, Hyelin có chút xấu hổ cúi đầu, trên trán ngấm ngầm vã mồ hôi, nhỏ giọng trả lời:

-"Kia vẫn là nước cam đi, tôi người mẫu, uống cafe gì đó liền không có tốt lắm."

Junghwa trên mặt nhìn không ra biểu tình, trong lòng nhịn không được hiếu kì, vì sao bằng hữu của cô ngang ngạnh như vậy lại để cho Heo phó tổng hiền lành kia liếc mắt một cái đã lâm vào mê sảng đâu. Còn cái gì mà nước cam, không phải cậu bị nghiện cafe hay sao. Trước mắt cứ rời khỏi đây trước đã.

-"Ân, tôi đi ngay."

Mắt nhìn Junghwa đã rời đi hẳn, Solji khó chịu nhíu mày, hai tay khoanh trước ngực, bộ dáng rõ ràng là phẫn nộ, tâm tình không hề tốt đều đeo lên trên mặt. Hyelin nuốt một chút nước bọt trong cuống họng, lấy dũng khí mở miệng:

-"Kia, cô có khỏe không?"

-"Cùng cô có liên quan sao?" Lạnh lùng trả lời.

-"Này, khi đó tôi cũng thực nóng giận, xin lỗi a."

Hyelin có chút ngượng ngùng cúi đầu, này lớn đầu rồi còn mất kiểm soát như vậy

-"Cô cho rằng xin lỗi là xong sao?"

Solji thi thoảng mới ngạo kiều, lúc này sắp bùng cháy đến muốn bóp chết Hyelin rồi. Hyelin hai tay xoắn lại, mày cũng nhanh nhíu đến hỏng, hơi nâng giọng:

-"Còn không phải do cô, tôi thế nhưng nói sẽ theo đuổi cô, cô cư nhiên còn dẫn bạn trai về ở trước cửa nhà tôi đóng một bộ phim tình cảm, cô bảo tôi như thế nào bình tĩnh. Tôi nếu không nổi giận thì còn gì là tiết tháo nữa, đều vứt sau đầu rồi sao. Tôi trước kia cũng không như vậy dong dài dây dưa ai, cô là bức tôi sắp chết rồi, mỗi ngày đều nghĩ tới cô, còn cô có bạn trai hay không cũng không hé miệng nói với tôi một câu. Tôi biết cô không ưa thích tôi, kia, vì cái gì phải giấu tôi đâu. Làm tôi thương tâm như vậy, cô thì để ý sao. Rõ ràng là không, vậy mà người ta xin lỗi mà vẫn còn nổi giận. Hừ."

Solji có chút tiếp thu không kịp, thất thần một lúc liền chậm rãi mở miệng:

-"Cô ... để làm chi mà nói nhiều như vậy."

-"Cô .. !"

Một bên khác Junghwa đang thất thần đứng trước máy bán nước tự động, suy nghĩ xem lúc nào quay lại thì hợp lý, dường như càng kéo dài thời gian thì càng tốt đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro