
Chương 42: Giao Thời Giữa Cũ Và Mới (10)
Beta: Cục tạ 0.1
Chuyện liên quan đến Trùng đực "mới", ngay cả những Trùng cái vốn lễ giáo và khuôn phép nhất cũng không khỏi có đôi phần thất thố.
Quá nhiều ánh mắt đổ dồn về phía này, có kẻ quang minh chính đại đánh giá, có kẻ bẽn lẽn đỏ mặt liếc trộm, lại có kẻ kinh ngạc đến sững sờ mà nhìn chằm chằm.
Chỉ trong nháy mắt, Nolan đã trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Xung quanh vang lên nhiều lời bàn tán cố ý hạ thấp giọng -
"Nếu không phải gia tộc lớn thì không thể nào nuôi dưỡng Trùng đực vị thành niên được, ngay cả những gia tộc như Hesper, Snow, Garcia cũng không đủ tư cách, thậm chí Gia tộc Garcia năm nào cũng xin mà năm nào Hội bảo vệ Trùng Đực cũng bác bỏ. Chỉ dựa vào Hurst thôi sao? Hắn rốt cuộc đã gặp vận cứt chó gì mà có thể thiết lập quan hệ nuôi dưỡng với Trùng đực vị thành niên vậy?"
"Chắc chắn là nhờ quyền ưu tiên phát hiện! Lũ Trùng bên Cục Tình báo đúng là đáng ghét, chỉ cần chúng muốn giành quyền nuôi dưỡng Trùng đực hoang dã thì còn ai có tin tức nhanh hơn chúng chứ?"
"Chết tiệt, Hurst nhanh như vậy đã lừa được sự ưu ái của Trùng đực rồi."
Bị ngưỡng mộ, bị nhắm đến, bị ghen tị...
Đây chính là quyền lực đến từ việc nắm trong tay quyền nuôi dưỡng một Trùng đực vị thành niên.
Bọn chúng chỉ hận tại sao mình không thể đi trước Leo Hurst một bước, đoạt lấy vị trí trung tâm bên cạnh Trùng đực.
Tư duy của Trùng cái cấp cao luôn giống nhau đến lạ, hệt như lần trước Luke Dowell rõ ràng là đại diện nghị viên đến quân đội gây khó dễ cho Trừng Định Công Nghệ, nhưng vừa nghe tin về Sào 51 ảo, liền lập tức chiếm lấy tài khoản của Denton, đẩy Thư tử của mình là Yousi Dowell vào vị trí trung tâm bên cạnh Trùng đực.
Tất cả thương mại đều có giá, nhưng vị trí trung tâm bên cạnh Trùng đực lại là vô giá.
Nó hiếm hoi, cực kỳ hữu hạn, ẩn chứa lợi ích khổng lồ, là sự hiện thực hóa của mọi thứ, đủ để khơi dậy sự cạnh tranh giữa các đại gia tộc.
Tay phải Nolan siết chặt lan can,toàn bộ cơ thể gần như bị nhấn chìm trong những ánh mắt trần trụi ấy.
Thì ra Leo Hurst đang có ý đồ này!
Nolan gần như cười vì tức, nếu không phải xác định người nhận nuôi hắn là Leo · Hurst, chứ không phải Eugene · Bethune, Nolan đã nghĩ mình là con Trùng đực mới ở Đông 42 Sào rồi.
Ngay lúc này, dưới ánh đèn pha lê lộng lẫy, Eugene · Bethune đột nhiên vươn tay về phía Nolan.
Đó là một cử chỉ mời gọi.
"Xuống đây đi, đến bên cạnh ta."
Nolan không nhúc nhích.
Hắn đứng trên Lầu 2, cơ thể bị lan can trắng che khuất, tròng mắt xanh không có chút nhiệt độ, công khai thể hiện sự bất mãn.
Eugene · Bethune thở dài, lại nhìn sang Trùng đực Nam 1 Sào: "Xem ra ta tự ý nói cậu ấy là con nuôi của ta nên đứa trẻ đó có hơi chút tức giận, không thèm để ý đến ta nữa rồi, các hạ có thể giúp ta một tay không?"
Trùng đực Nam 1 Sào cười: "Hùng tử vị thành niên tùy hứng là chuyện rất bình thường, cũng nên bao dung đứa trẻ ấy một chút, trước đây ta cũng từng gây ra không ít trò cười mà."
Đông đảo Trùng cái cũng hùa theo cười, sự tùy hứng này có đáng gì chứ? Tùy hứng hơn họ còn từng thấy qua!
Trong phút chốc, không khí trở nên vui vẻ, che lấp đi những con sóng ngầm bên dưới.
Trùng đực Nam 1 Sào đầy thiện ý nói với Nolan: "Tiệc tối của gia tộc Vichy có rất nhiều tiết mục thú vị, đây là lần đầu cậu tham gia nên chắc hẳn sẽ thấy hứng thú đúng không?"
Ngay sau đó hắn lại hỏi gia chủ Vichy: "Tiểu Hùng tử có thể tham gia chứ? Tiểu Hùng tử hẳn là có tư cách đó nhỉ?"
Sắc mặt gia chủ Vichy như bảng pha màu hỗn loạn, hết xanh lại tím, nhưng lại không thể từ chối Trùng đực của Nam 1 Sào trước mặt công chúng: "Đương nhiên là có thể ạ."
Hơn mười vị gia chủ của các đại gia tộc trao đổi ánh mắt, bọn họ đã sớm điều tra ra scandal trước đó của gia tộc Vichy ——
Nolan chỉ xịt pheromone Trùng đực cấp B, chứ không phải Trùng đực thật sự.
Leo · Hurst cố ý làm mơ hồ điểm này, chắc là muốn đòi lại công bằng cho con nuôi của mình?
Dù sao thì lọ pheromone Trùng đực cấp B đó cũng là do gia tộc Vichy đưa ra, yêu cầu Nolan, một Á thư, phải đóng giả làm Trùng đực trong một khoảng thời gian ngắn để giúp một Trùng cái khác vượt qua kỳ phát tình.
Đối với Trùng cái mà nói, đây quả thực là một sự sỉ nhục trời giáng, Leo Hurst có tức giận cũng không có gì lạ.
Họ mang tâm lý xem trò hề, ác ý nói: "À, tiết mục đó, quả thực rất thích hợp với 'Trùng đực nhỏ' vị thành niên."
Grover muốn nói lại thôi, muốn nói ra Nolan không phải Trùng đực, tất cả đều là Leo · Hurst đang dẫn dắt mọi người, nhưng lại nhận được ánh mắt cảnh cáo của Gia chủ Gia tộc Vichy.
Cơ bắp Grover cứng đờ, gã nhận ra mình đã làm hỏng chuyện, gã đã không trông chừng Nolan Coffey cho tốt.
Gã sẽ phải chịu sự trừng phạt cực kỳ nghiêm khắc.
Sắc mặt Gia chủ Vichy âm hàn: "Chư vị, xin mời đi theo lối này ——".
Nolan chấp nhận thiện ý của Trùng đực Nam 1 Sào, từ bên cạnh bước vào trung tâm quyền lực, đi theo rất nhiều Trùng cái cùng đến khán đài trên ban công lầu hai.
Hắn vốn đã rất khó chịu vì lực bài xích tinh thần giữa các Trùng đực, lúc này càng không thể cho 'Leo · Hurst' sắc mặt tốt: "Rốt cuộc anh có ý gì?"
Eugene Bethune: "Tiết mục thú vị đó là cuộc tuyển chọn hộ vệ cho Trùng đực, con không muốn xem sao?"
Lời y nói đã thu hút sự chú ý của Nolan: "Cuộc tuyển chọn hộ vệ cho Trùng đực không phải nên tổ chức khảo thí quy mô lớn ở Khu Sào sao? Tại sao lại được tổ chức ở tiệc tối?"
Kỳ thi chính thức phải mất mấy ngày, trong thời gian ngắn của bữa tiệc thì có thể thấy được gì chứ? Huống hồ địa điểm cũng không đủ.
"Cái con nói là phiên bản Trùng đực trưởng thành, còn ta nói là phiên bản Trùng đực vị thành niên, chuyện này không mâu thuẫn."
"Trùng đực vị thành niên cũng cần hộ vệ, tuyển chọn trong bữa tiệc là chuẩn bị cho Trùng đực vị thành niên."
Nolan: "..."
Lũ Trùng đực ở Nam 1 Sào đúng là lắm trò, một cuộc tuyển chọn hộ vệ trang trọng như vậy mà lại bị chúng coi như trò tiêu khiển trong tiệc tối.
Nolan vừa đi vừa có chút mất tập trung, không biết bây giờ Carl thế nào rồi?
Họ đi xuyên qua khu triển lãm và khu âm nhạc của bữa tiệc, đến khán đài ở ban công Lầu 2 được bố trí xa hoa.
Ghế được lót thảm đỏ mềm mại, bên cạnh là vô số rau quả tươi mới, tất cả đều được chuẩn bị theo khẩu vị của Trùng đực.
Nolan ngồi xuống mới nhìn thấy võ đài chiến đấu trong hoa viên.
Bên ngoài —
Hai con Trùng cái mặc chiến giáp, đang liều chết chiến đấu vì một suất.
Điều đó chẳng khác nào hai đấu sĩ.
Họ tàn sát lẫn nhau, máu thịt bay tung tóe, tất cả cửa sổ của biệt thự đều có Trùng cái thò đầu ra, chúng điên cuồng vỗ tay và cười đùa, coi những cảnh máu me này là chuyện thường tình.
Đối với Trùng cái, sự tàn sát là chất dinh dưỡng, là máu thịt, là không khí mà họ dựa vào để tồn tại.
Sát khí và tiếng gào thét một lần nữa đẩy không khí bữa tiệc lên cao trào.
"Những kẻ may mắn! Trận biểu diễn của các ngươi đã thành trận tuyển chọn thực sự!"
"Trong bữa tiệc đã xuất hiện Trùng đực vị thành niên mới, các ngươi còn không mau phô diễn thực lực thật sự ra?"
"Hung hãn hơn! Dữ dội hơn nữa đi!"
Hai con Trùng cái trên võ đài đột nhiên dừng động tác đánh nhau, nhìn về phía khán đài ở ban công lầu 2.
Họ không nhìn lầm chứ?
Thật sự có Trùng đực vị thành niên mới sao?
Hai con Trùng cái này, một là Thiếu úy Quân đoàn Thứ nhất, một là Trung úy Quân đoàn Thứ chín. Xuất thân của họ không tốt, vốn chỉ chấp nhận lời mời, đánh một trận đấu biểu diễn tẻ nhạt.
Nhưng giờ thì khác, trận đấu biểu diễn giả đã trở thành trận chiến có ý nghĩa thực sự!
Ánh mắt họ trở nên nóng rực, ngay sau đó liền lao vào trận chiến kịch liệt hơn.
Sự xuất hiện của Trùng đực vị thành niên đã châm ngòi cho một cuộc tranh đoạt nghiêm trọng.
Họ chuyên tấn công vào điểm chí mạng, không có vũ khí thì dùng nắm đấm tay không. Một con Trùng cái tóc tím, cưỡi lên người con Trùng cái to con kia, thậm chí đấm rụng răng y.
Qua ống kính của Nolan, các Trùng cái của Tinh lịch năm 3411 cũng xem mà chấn động không kém ——
【 Bệnh hoạn vãi, chỉ vì vị trí hộ vệ thứ nhất mà bọn họ tàn sát lẫn nhau. 】
【Trùng cái tranh giành Trùng đực vốn dĩ rất tàn nhẫn, các thím thử nghĩ xem, nếu các thím cũng có mặt ở đó và tranh giành vị trí hộ vệ thứ nhất của Nolan các hạ, các thím có lên sân không? 】
Câu này đột nhiên hỏi khó bọn họ, dù sao trong phòng livestream ngoài đám Trùng cái thượng đẳng chuyên khuấy đục nước ra, phần lớn Trùng cái cấp thấp đều là fan cuồng của Nolan. Đương nhiên, ngoài fan cuồng thì là fan cuồng hơn, và fan cuồng hơn nữa... Hoàn toàn không có thành phần trung lập.
【 OMG! Tự nhiên tôi get được rồi, quá cám dỗ! 】
【 Nói vậy tự nhiên tôi có chút ghen tị với bọn họ, họ còn có cơ hội để tranh giành, 500 năm sau chúng ta đã hết cơ hội. 】
【 Hu hu hu, nếu Nolan các hạ là Trùng đực của Tinh lịch năm 3411, tôi sẽ lập tức biểu diễn văn học điên cuồng cho các thím xem! 】
Võ đài trong hoa viên, cuộc đối đầu quá mức kịch liệt, như thể hai con mãnh thú đang vật lộn.
Nolan mặt lạnh, không để tâm đến trận chiến, dù sao Trùng tộc cũng là một chủng tộc hiếu chiến, nhưng mà cũng không thể lấy danh nghĩa hắn.
Eugene · Bethune nhận ra suy nghĩ của hắn, nhẹ giọng nói với hắn: "Không thích thì cứ bảo họ dừng lại, con là Trùng đực, con có thể làm được. Nhưng ta cũng muốn nhắc nhở con: họ không phải Trùng cái của đại gia tộc, có thể đến bữa tiệc tham gia tuyển chọn hộ vệ Trùng đực vị thành niên đã là muôn vàn khó khăn, con thật sự muốn bảo họ dừng lại sao?"
Đáy mắt Nolan nhuộm một mảnh sắc lạnh: "Hình như anh rất thích xem tôi đưa ra lựa chọn nhỉ?"
Eugene Bethune tỏ vẻ vô tội: "Đây là để hiểu nhau hơn mà, thời gian chúng ta quen biết quá ngắn, ấn tượng về con của ta tất nhiên đến từ mỗi lần con lựa chọn."
Con Trùng đực nhỏ này quá hợp ý y.
Người bạn thân mà giờ mồ đã xanh cỏ từng mắng y té tát, nói rằng những thứ y thích và thưởng thức đều quá nguy hiểm, không mấy con Trùng có thể gánh vác nổi.
Tương lai y muốn giao cả tộc Ong Bắp Cày cho Nolan, tự nhiên phải thăm dò phẩm tính của hắn, y hy vọng hắn sẽ sửa cái tật mềm lòng với Trùng cái.
Eugene · Bethune: "Có cần gợi ý không?"
"Tôi không cần, cũng không muốn thuận theo ý anh."
Nolan chậm rãi đứng dậy từ khán đài: "Khoan đã."
Chỉ một câu nói của hắn, tiếng cười đùa và reo hò liền dừng lại.
Tất cả Trùng cái đều dừng lại, ánh mắt rơi xuống khán đài ở ban công Lầu 2.
Trùng đực sẽ nói gì đây?
Vì bị kiến trúc che khuất, họ rất khó thấy rõ mặt Trùng đực.
Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng hình hắn hiện ra một đường cắt tuyệt đẹp, tựa như ong mật gặp được đóa hoa yêu thích, đủ để khiến họ phải dừng chân ngắm nhìn.
Nolan: "Hiện tại là tuyển hộ vệ thứ nhất cho ta, ta có quyền lựa chọn đúng không?"
Ánh mắt nhiều Trùng cái lóe lên sự kinh ngạc, thất thần hùa theo:
"Đương nhiên! Ngài là Trùng đực mà."
"Vừa rồi chúng tôi chỉ lo vui vẻ cho bản thân, lại quên hỏi ý thích Trùng đực, thật là quá không nên."
Nolan làm động tác suỵt, tất cả âm thanh lại lập tức biến mất.
Hắn lộ ra một nụ cười, nhưng lời nói ra lại hết sức vô tình: "Ta không thích một ai cả, mặc kệ các người ai thắng."
Cuộc chiến dừng lại.
Trong mắt hai con Trùng cái ở võ đài trong vườn hiện lên sự tiếc nuối sâu sắc, nhưng cuối cùng cũng vì lời Nolan mà không giết chết đối phương.
Nolan: "Lần sau luyện tập cho tốt vào, ta không thích hộ vệ lúc nào cũng để mình bị thương nhiều như vậy."
Đây là...?
Cả hai Trùng cái đều nghe ra đây là một sự khích lệ trá hình.
Nolan ngắt lời họ, chỉ là để tìm cớ rời đi.
Vì lực bài xích tinh thần giữa các Trùng đực, cảm giác buồn nôn quen thuộc lại trào lên, hắn rất khó ở lại thêm nữa.
Nolan nhanh chóng đi đến nhà vệ sinh.
Mà những Trùng cái bị bỏ lại bắt đầu xì xào bàn tán ——
"Trời ơi, mắt cậu ấy đẹp quá, như pha lê xanh vậy! Chỉ bị nhìn một cái, kỳ phát tình của tôi chắc phải đến sớm mất!"
"Có ai biết sở thích của Trùng đực này không? Tôi có thể trả giá cao để mua thông tin!"
"Gấp! Còn bao lâu nữa thì cậu ấy trưởng thành? Bao lâu nữa thì lên danh sách đăng ký hẹn hò?"
Không một Trùng cái nào cảm thấy cách làm của Nolan là sai, dù sao Trùng đực chọn hộ vệ luôn là như vậy, ngay cả khi tranh giành đến cùng, cũng phải xem Trùng đực có thích hay không, có muốn hay không.
Eugene Bethune một tay chống cằm, không hề tức giận như trong tưởng tượng, ngược lại là... mới mẻ?
Rõ ràng Nolan đã chống lại ý y, biết y muốn câu trả lời nào nhưng lại cố tình làm ngược lại.
Tuy nhiên chính vì thế, Eugene Bethune cũng thấy được câu trả lời tốt hơn ngoài sức tưởng tượng của mình.
Không phải sửa thói mềm lòng, mà là học cách thao túng.
Hắn thật sự bẩm sinh đã biết cách kiểm soát Trùng cái, không thấy hai con Trùng cái suýt chút nữa đánh chết nhau kia, đã lại nhen nhóm ý chí tiếp tục trở nên mạnh mẽ sao?
Chỉ vì một câu nói của Nolan, họ sẽ không ngừng tiến gần đến sở thích của hắn.
Từ nay về sau, phong cách chiến đấu của hai con Trùng cái này chắc chắn sẽ có sự thay đổi lớn, sẽ không còn liều mạng chiến đấu như trước nữa.
Ảnh hưởng của Trùng đực...thật đáng sợ.
Eugene · Bethune đột nhiên nảy sinh sự mong đợi, mong đợi cảnh Nolan tiếp quản Đông 42 Sào và dễ dàng kiểm soát những con Trùng cái ngoan cố kia.
Còn về trò hề nhỏ của Gia tộc Vichy, y không có ý định can thiệp. Trùng đực nhỏ của y nên có cách giải quyết tốt hơn.
Eugene · Bethune nhịn cười, ôm tâm lý như xem trò cười.
Những Gia chủ các gia tộc này chỉ vì tin tức về một 'thư sủng' mà đã kết luận Nolan không phải Trùng đực, thật đúng là mắt mù, rõ ràng có nhiều sơ hở như vậy mà.
Eugene · Bethune nhìn về bóng lưng Nolan rời đi.
Không biết Nolan có phát hiện không - hắn sắp bước vào kỳ trưởng thành rồi?
Trong thời gian này, vì hormone sinh lý tăng cao, hắn sẽ cực kỳ tùy hứng.
Lúc này, tại bệnh viện chuyên dụng của quân đội Nam 1 Sào.
Alfonso nhận được lệnh điều động khẩn cấp, không ở tiền tuyến bao lâu, lại được điều về dưới sự vận hành của Gia tộc Horn.
Alfonso không vội trở về quân đoàn báo cáo công việc, ưu tiên đến bệnh viện tại Nam 1 Sào.
"Sao rồi, tin tức là thật chứ?"
Phó quan gật đầu nghiêm trọng: "Brewer quả thực đã tỉnh lại vào sáng sớm."
Brewer, con Chấp sự Trùng Gia tộc Vichy kia, từng chứng kiến toàn bộ sự thật trong đêm Alois xây Sào.
Y là một kim chỉ nam, chỉ có y mới có thể lật mở toàn bộ sự bất hợp lý.
Alfonso khó chịu nới lỏng nút áo quân phục trên cùng, khẩn thiết muốn xác định suy đoán trong lòng mình.
Khi đến phòng bệnh của bệnh viện, Alfonso bất ngờ gặp Hội trưởng Hội bảo vệ Trùng Đực Japper.
Alfonso nghi hoặc hỏi: "Tại sao ngài lại ở đây?"
Japper: "Tôi cũng như cậu, cũng rất hứng thú với một số chuyện."
Nói thì nói vậy, nhưng thông tin Japper nắm được lại rất ít.
Khoảng thời gian này y vẫn luôn điều tra chuyện ở cơ sở lưu trữ, căn bản không thu được một manh mối hoàn chỉnh nào.
Sáng sớm Japper cũng nhận được tin tức của Brewer, liền muốn đến đây thử vận may.
Japper ánh mắt u trầm: "Alfonso, cậu có biết gì không?"
Alfonso lập tức hiểu ra Japper đang thăm dò mình, cười như không cười ứng phó: "Chính vì không biết, nên mới phải đợi Brewer tỉnh lại."
Japper cười nhạt hai tiếng rồi không nói gì nữa.
Trong phòng bệnh, Y Trùng đang bận rộn tiêm thuốc phục hồi cho Brewer.
Ngoài phòng bệnh, Alfonso ngồi thẳng tắp, quân phục bao bọc cơ bắp đầy sức mạnh bùng nổ của y, ngay cả ở nơi này, thói quen của Quân thư cũng khiến tư thái của y không hề thả lỏng chút nào.
Tuy Alfonso đã quen với việc chờ đợi, nhưng khi khoảnh khắc đó thật sự đến, y mới kinh ngạc phát hiện quả thực là một giây dài tựa một năm.
Tích -
Tích -
Âm thanh của thiết bị trong phòng bệnh, kích thích sự bực bội trong lòng y.
Phó quan đi cùng Alfonso lấy quang não ra đọc xong nội dung tin nhắn do đồng nghiệp gửi đến, không khỏi biến sắc.
Tin tức này quá chấn động! Phải báo cho trưởng quan ngay lập tức!
Phó quan khẽ nói với Alfonso: "Trưởng quan, xin ngài qua đây một bước."
Alfonso đứng dậy, cùng anh ta đi đến hành lang: "Chuyện gì?"
"Tôi nhận được tổng cộng hai thông tin, thông tin thứ nhất liên quan đến Gia tộc Horn."
Phó quan báo cáo với Alfonso về những hành động gần đây của Gia tộc Horn.
Khi nghe đến tên Cyril, trong mắt Alfonso đầy vẻ đau khổ.
Mấy năm nay dã tâm của gia tộc Horn đã bành trướng quá trớn, không chỉ tiến hành thí nghiệm trên những Trùng cái tầng lớp dưới, mà còn đặt mục tiêu thí nghiệm lên chính Trùng trong nhà mình.
Alfonso vẫn nhớ cảnh y chơi đùa với Cyril khi còn bé, đứa trẻ kia mặc dù yếu ớt, không có giá trị mấy với Gia tộc Horn nhưng cũng không nên chết dưới thí nghiệm như vậy.
Mặt Alfonso lạnh như hầm băng, một gia tộc thối nát như vậy sớm nên bị hủy diệt.
Alfonso: "Thông tin thứ hai là gì?"
Phó quan: "Gia tộc Horn có Trùng cái trà trộn vào bữa tiệc Gia tộc Vichy, muốn lợi dụng sự hỗn loạn để trộm mẫu máu của Quân đoàn trưởng Alois."
Alfonso tức giận cười: "Đó là Gia tộc Vichy đó, họ nghĩ sự hỗn loạn ở Gia tộc Vichy dễ tạo ra đến vậy sao?"
Phó quan nuốt nước bọt: "Nhưng sự hỗn loạn này đã có sẵn, hoàn toàn không cần tạo ra, những Đội thu hồi của Nhà tù tối cao Hắc Vực tinh đã đến Gia tộc Vichy."
Ánh mắt Alfonso sâu thẳm quét qua, như ngưng tụ một tầng băng dày.
Y dễ dàng liên tưởng đến mục đích của Đội thu hồi -
Vương trùng Eugene · Bethune đã trốn thoát khỏi nhà tù, chắc chắn đã trà trộn vào bữa tiệc Gia tộc Vichy.
Nếu thật sự là như vậy, tình hình sẽ rất tệ!
Lúc này, trong phòng bệnh đột nhiên có động tĩnh: "Có phản ứng rồi! Có phản ứng rồi!"
Alfonso vội vàng dẫn Phó quan chạy đến, phát hiện Brewer đang dần tỉnh lại.
Brewer vẫn nhắm mắt, y cố hết sức, nửa mê nửa tỉnh thì thầm hai câu, như muốn nói với họ chuyện gì đó.
Japper: "Không cần vội, hít thở chậm thôi! Chúng tôi sẽ đợi anh!"
Lời trấn an không có tác dụng, cổ Brewer căng thẳng thành một đường thẳng, muốn giãy giụa tỉnh lại, nhưng bất lực vì cơ thể không thể dùng lực.
Brewer như bị một tấm lưới khổng lồ cuốn lấy, cơ thể nặng nề đến đáng sợ, mỗi một chỗ đều bị dính chặt.
Y chỉ có thể càng dùng sức hơn, nghe thấy tiếng tít tít báo động nguy hiểm từ máy móc bên giường.
Bọn họ có thể chờ, nhưng Trùng đực không thể chờ được.
Japper: "Y bị làm sao vậy?"
Y Trùng: "Hình như là bị kích thích."
Japper cảm thấy rất bất ngờ, bảo y đừng lo lắng mà lại khiến y bị kích thích sao? Đây lại là sao vậy?
Giữa lúc còn đang nghi hoặc, Japper nhận được tin nhắn quang não, y chỉ vừa nghe câu mở đầu đã mừng rỡ nói: "Trùng đực hoang dã xuất hiện ở tiệc tối của gia tộc Vichy? Thật không? Là ai?"
Thuộc hạ cũng vừa nhận được tin tức, liền lập tức thông báo cho Japper.
Hắn nhanh chóng nói ra cái tên đó: "Nolan Coffey."
Vẻ mặt Japper thất vọng: "Chuyện xấu xa Gia tộc Vichy làm mấy ngày trước đã lan truyền trong giới Trùng cái cấp cao rồi, bọn họ đưa cho Nolan Coffey một lọ pheromone Trùng đực cấp B, bảo cậu ta tạm thời đóng vai Trùng đực giúp Alois vượt qua kỳ phát tình."
Chuyện này căn bản không thể công khai, y đến hai chữ 'Thư sủng' cũng khinh thường không muốn nói.
Japper: "Nếu không phải gần đây ta quá nhiều việc, thì bất kể là gia tộc Vichy hay Nolan Coffey đều phải bị truy cứu trách nhiệm!"
Nghe thấy tên Nolan, Brewer giãy giụa dữ dội hơn, môi mấp máy hô lên vài chữ.
Japper ngắt quang não, lập tức nhìn y: "Brewer, ngươi muốn nói gì?"
Brewer nói lắp: "Ngăn cản... Gia tộc Vichy... không thể... bất kính..."
Brewer gần như cắn nát cả môi mình, cuối cùng cũng lấy lại được một phần khả năng kiểm soát: "Tôi, mua Pheromone Trùng đực cấp E ở chợ đen, tôi bắt cậu ấy xịt lên người, vì, chỉ có như vậy mới không bị tổn thương khi Quân đoàn trưởng Alois xây tổ ."
Japper: "Phải! Chúng tôi biết! Đêm đó Alois đã xem Nolan Coffey như Trùng đực, nhờ đó mà Nolan Coffey mới thoát được một kiếp."
"Nhưng mà..."
Brewer gần như muốn tự cào rách thịt đùi mình, dù thế nào cũng phải nói cho họ biết: "Chính vì vậy, đã kích hoạt phản ứng bài xích của cậu ấy."
Phản ứng bài xích...?
Japper và Alfonso đồng thời hít một ngụm khí lạnh, sự kinh ngạc trong mắt như sóng thần dâng trào.
Bọn họ đều biết thuật ngữ này có ý nghĩa gì!
Trời ạ.
Japper như bị câm, cuối cùng cũng hiểu được tại sao phản ứng của Brewer lại lớn đến vậy.
Brewer tỉnh táo hơn: "Khi tôi gặp cậu ấy, cậu ấy hoàn toàn không biết mình là Trùng đực. Cứu, xin các ngài, nhất định phải cứu vị các hạ kia, cấp E còn có thể kích hoạt phản ứng bài xích, huống chi là cấp B, cậu ấy sẽ chết, cậu ấy sẽ chết!"
Mồ hôi lạnh thấm ra sau lưng Japper: "Không thể nào, chúng ta phải bình tĩnh lại, Trùng đực các hạ không ngốc đến mức đi xịt Pheromone Trùng đực cấp B!"
Mặc dù y đang an ủi Brewer, nhưng Japper đã vô cùng sợ hãi.
Lỡ như thì sao?
Y không thể chịu đựng dù chỉ là 1% khả năng Trùng đực các hạ bị tổn thương!
Japper nghiến răng nghiến lợi, hận thấu sự ngu xuẩn của gia tộc Vichy.
Gia tộc Vichy đáng chết!
Bọn họ nghĩ ra cái biện pháp quái quỷ gì vậy, lại đi tìm một Trùng đực đóng giả Trùng đực!?
Y có thể điều tra ra, các Trùng cái quyền cao chức trọng khác chắc chắn cũng có thể điều tra ra!
Tin tức rác rưởi này sẽ trở thành tấm mạng che đậy sự thật, khiến tất cả Trùng cái cấp cao khác đều nghĩ Nolan các hạ không phải Trùng đực thật!
Japper không dám nghĩ sâu hơn, vội vàng lấy quang não ra liên lạc, nhưng hoàn toàn không thể kết nối.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Rõ ràng vừa rồi y mới kết nối được với thuộc hạ mà?
Chỉ trong vài phút, khu vực gần Gia tộc Vichy đã mất liên lạc.
Alfonso đột nhiên vươn tay, chặn Japper lại: "Tôi cũng nhận được một tin tức, những Đội thu hồi của Nhà tù tối cao Hắc Vực tinh đã bao vây Gia tộc Vichy, có lẽ tất cả tín hiệu đều bị khóa."
Japper nghe xong run rẩy: "Cái gì!?"
Nhà tù tối cao Hắc Vực tinh, quân đội, nghị viện là ba hệ thống lớn của Trùng tộc, Đội thu hồi muốn bắt tội phạm trốn thoát thì hoàn toàn không cần thông qua quy trình phê duyệt.
Huống chi không cần nghĩ cũng biết đối tượng bị bắt là ai—
Vương trùng Eugene · Bethune!
Japper càng nghĩ càng gấp, trong lòng nóng như lửa đốt, không dám tưởng tượng liệu sự hỗn loạn có thể ảnh hưởng đến Trùng đực các hạ không?
Các Trùng đực khác đều có hộ vệ bảo vệ, vị các hạ kia thì không có!
"Điều động toàn bộ chiến lực của Hội bảo vệ Trùng Đực. Sử dụng lệnh điều động khẩn cấp, điều động Quân thư của quân đoàn gần đó và hợp thành một đội quân đến Gia tộc Vichy!"
Japper khoác áo gió vào, giọng nói đanh thép, "Nếu phải ra tòa án quân sự, cứ để ta!"
----
Bữa tiệc Gia tộc Vichy
Nolan nằm gục trên bồn rửa mặt, toàn thân suy yếu vô lực.
Vì lực bài xích tinh thần của Trùng đực Nam 1 Sào, hắn sinh ra cảm giác buồn nôn mãnh liệt hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
May mắn, theo thời gian trôi qua, hắn dần dần thích nghi một chút.
Grover đang ở bên ngoài chờ Nolan, gã nhận được mệnh lệnh của gia chủ Vichy, phải trông chừng cậu ta cho kỹ trong bữa tiệc.
Không thể để xảy ra thêm hiểu lầm nào nữa.
Cũng may Leo Hurst chỉ nói cậu ta là con nuôi, chứ không xác nhận cậu ta là Hùng tử, sau này hoàn toàn có thể nói là do cậu ta tự xịt pheromone Trùng đực lên người, như vậy sẽ không liên lụy đến gia tộc Vichy nữa.
Nhưng mà...
Khi nhớ lại cảnh cậu ta ngăn cản cuộc đấu của hai con Trùng cái kia... trông quả thực rất giống Trùng đực.
Grover gõ cửa nhà vệ sinh: "Ngài đỡ hơn chút nào chưa?"
Nolan mở cửa, vừa vặn đụng phải Grover, hắn lạnh nhạt nhìn gã: "Anh định dẫn tôi đi gặp Alois ngay bây giờ sao?"
Grover: "Sao có thể? Cũng phải đợi khách khứa vãn bớt đã, ngài quá thu hút sự chú ý của mọi trùng."
Lời này hoàn toàn không thể coi là lời khen, mà càng giống một lời châm chọc.
Nolan không để tâm, bước nhanh vòng qua Grover.
Grover đi theo sau lưng, như một cô hồn quẩn quanh không dứt.
Nolan dừng bước, nghiêng người nhìn lại gã: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"
Grover: "Ngài cần phải trở về, Hurst đang chờ ngài, tiết mục tuyển chọn hộ vệ khiến ngài khó chịu chắc hẳn đã kết thúc rồi."
Chỉ là xịt pheromone Trùng đực thôi mà, thật sự coi mình là Trùng đực rồi sao?
Cũng không biết cậu ta câu kết với Hurst từ khi nào, nếu sớm biết cậu ta là con nuôi của Hurst thì gia tộc Vichy sẽ không tìm đến cậu ta.
Grover giấu những suy nghĩ này rất sâu, không hề để lộ ra ngoài.
Nolan đột nhiên hỏi: "Anh có biết Thư quân của Trùng đực Nam 1 Sào không?"
Grover: "Ngài nói Morrison · Vichy sao? Ngài ấy là Thư huynh của Quân đoàn trưởng Alois."
Vichy?
Kẻ giết Trùng đực Nam 1 Sào lại là Vichy? Lại còn là Thư huynh của Alois?
Nolan mở to mắt, đầu óc loạn thành một mớ.
Hắn phảng phất như bị một con dã thú rình mò trong bóng tối theo dõi, có cảm giác lạnh sống lưng.
Đúng lúc này, Nolan bỗng nghe thấy tiếng cười đùa ở dưới lầu -
"Gia tộc Vichy gần đây đúng là điên rồi, khắp nơi mang quà đến cửa thăm hỏi các Trùng đực, ít nhất cũng phải chi ra mấy trăm triệu tinh tệ rồi nhỉ?"
"Có ai trong các cậu đồng ý giúp Alois vượt qua kỳ phát tình chưa?"
"Ha ha ha ha, tôi thì không dám, lần trước Edie bị Trùng Hình của Alois dọa cho khiếp vía, đến giờ vẫn còn bệnh, nay còn không thể đến tham gia tiệc tối kìa."
Không chỉ Trùng cái sợ hãi Alois, mà Trùng đực cũng sợ hãi Alois.
Nolan tìm một vòng, vẫn không phát hiện ra Trùng đực Đông 42 Sào mà Trùng ta đồn đại, chỉ có thể quay về khán đài ở ban công Lầu 2.
Trong mắt Nolan chứa đầy bão tố, hắn lơ đãng nhìn võ đài trong vườn.
Alois yêu Trùng đực Đông 42 Sào đến vậy, lại còn để lại nhiều ghi chép về hắn trong lịch sử, tại sao Trùng đực Đông 42 Sào không thể xuất hiện sớm hơn chút?
Alois đã ở thời điểm nguy hiểm nhất của kỳ phát tình rồi, còn có thể chờ được nữa sao?
Con Trùng đực kia rốt cuộc có được không thế?
Đợi Nolan hồi thần lại, mới phát hiện mình trở nên cáu kỉnh và hằn học hơn ngày thường rất nhiều.
Hắn bị làm sao vậy?
Hắn nhanh chóng nhớ lại vài từ khóa nghe được khi hôn mê ba ngày trước.
Thúc đẩy... kỳ trưởng thành...
Tim Nolan hẫng một nhịp, nghiến răng suy nghĩ, những phản ứng này chẳng lẽ là vì hắn sắp trưởng thành sao?
"Trận cuối rồi."
Lời nói của Eugene Bethune cắt ngang dòng suy nghĩ của Nolan, biết mình vừa rồi đã làm hơi quá, y lại hạ mình dỗ dành hắn, "Không có tiết mục mà con ghét đâu, có muốn xem một chút không?"
Nolan cuối cùng cũng chịu liếc nhìn, lại thấy hai con Trùng cái cố gắng khiêng đến một chiếc lồng khổng lồ bị vải đen che phủ.
"Đó là...?"
Eugene · Bethune vuốt ve râu của mình, trông rất vui vẻ, kiên nhẫn giải đáp cho hắn: "Bên trong chứa một con Loại Trùng Chủng, lát nữa võ đài được dọn trống, khóa điện tử sẽ được mở ra."
Trùng cái luôn thích kiểu tàn sát này, giống như đấu trường thời cổ đại.
Tất cả Trùng cái đều rơi vào trạng thái cuồng nhiệt nào đó, cuộc tàn sát này đã khiến đầu óc họ trở nên mất kiểm soát.
"Nhanh lên, không chờ nổi nữa!"
"Hôm nay con Trùng nào lên võ đài vậy?"
Giữa những lời bàn tán, rất nhiều gia chủ của các đại gia tộc đều đang liếc trộm Nolan, muốn xem gia tộc Vichy rốt cuộc khi nào thì làm trò cười cho thiên hạ.
Bọn họ thậm chí còn thầm chế nhạo gia tộc Vichy, vì Alois mà ngay cả mặt mũi cũng vứt bỏ.
Thứ đồ chơi như Thư sủng mà Vichy cũng nghĩ ra được.
Thật đáng xấu hổ.
Chuyện này, họ có thể cười nhạo Gia tộc Vichy cả trăm năm.
Đúng lúc này, trận đấu biểu diễn ở võ đài bắt đầu.
Tất cả Trùng cái đều mong chờ Loại Trùng Chủng bước ra khỏi lồng, để có thể thấy một cuộc tàn sát tuyệt vời.
Nolan tùy ý liếc một cái -
Con Loại Trùng Chủng trong lồng không hề bước ra, nhưng cùng với một cơn gió lạnh thổi qua, vải đen bị thổi bay lên. Bên trong đột nhiên vươn ra một bộ khung xương cơ khí*[1], bên trên phủ đầy vảy đen, giống như một con mãng xà khổng lồ.
*机械骨骼: mình chịu không biết dịch kiểu gì nên dịch là khung xương cơ khí. Mình tra chat gpt và gemini thì chỉ có cụm 机械外骨骼 tức exoskeleton, tiếng việt mình tra thường gọi là khung xương robot. Nó hỗ trợ nâng vật nặng, giảm áp lực lên cơ bắp và phục hồi chức năng cho người khuyết tật..... Thiết bị này được ứng dụng rộng rãi trong công nghiệp, y tế và quân sự.
Nó bị chủ nhân quăng ra, cú tấn công liền rơi xuống khán đài ở ban công Lầu 2.
Một chiếc ghế trống ngay lập tức bị đập nát tan tành.
Cho đến khi vụn gỗ bay tứ tung như tuyết, Nolan nhìn bộ khung xương cơ khí sượt qua bên hông mình, mới giật mình nhận ra đây căn bản không phải là đòn tấn công mà Loại Trùng Chủng có thể phát động.
Nhưng nếu không phải Loại Trùng Chủng thì là ai!?
Nolan cách bộ khung xương cơ khí như mãng xà chỉ còn chưa đến nửa mét.
Ục Ục
Cổ họng Nolan cuộn lại, đột nhiên cảm thấy lông tóc dựng đứng.
Gia chủ Gia tộc Vichy sắc mặt căng cứng đứng dậy: "Cẩn thận! Thứ trong lồng không phải Loại Trùng Chủng!"
Đúng lúc này, những Đội thu hồi dáng người cao ráo, mặc áo khoác gió bước ra khỏi lồng, mỗi con Trùng cái trong tay đều cầm một bộ khung xương cơ khí, mục tiêu chỉ có tội phạm, hoàn toàn không quan tâm đến bữa tiệc gì cả.
Khi Đội thu hồi xuất hiện, tất cả Trùng cái trên khán đài đều kinh ngạc.
Đội thu hồi đều là những con Trùng cái ưu tú trong số Trùng cái cấp cao! Thực lực của họ không thể xem thường!
Nguy hiểm!
Nguy hiểm!
Tất cả Trùng cái đều rút lui, chỉ có Eugene · Bethune, y vẫn ngồi trên ghế, không hề nhúc nhích, thưởng thức sự hỗn loạn mà y mang đến: "Đến nhanh như vậy à?"
Khoảnh khắc này, Trùng cái của cả hai thời đại đều nhận ra một điều, nếu không phải Eugene · Bethune trốn ở đây, Đội thu hồi tuyệt đối không thể xuất hiện!
Trùng cái ở Tinh lịch năm 3411 run rẩy không thôi, nhiều Trùng cái lúc này đã gác lại công việc chưa hoàn thành, toàn tâm toàn ý xem livestream.
Trường học, đội cảnh vệ, nhà máy quân sự...
Các nơi đều xảy ra tình trạng đình công.
Lần này, thời đại đã dâng lên lời chúc cho vị các hạ sắp xuất hiện bằng sự tĩnh lặng và đình trệ.
Trùng cái ở Tinh lịch năm 3411 gần như không thể thở nổi, tiếng tim đập thình thịch vô cùng ồn ào, số lượng bình luận tăng trưởng một cách đáng sợ -
【Eugene Bethune thật sự ở Gia tộc Vichy! Trời ơi, y có mang theo Trùng đực Đông 42 Sào đến không?】
【Rốt cuộc y trốn ở đâu? Tìm thấy y chắc chắn sẽ tìm thấy Trùng đực các hạ Đông 42 Sào!】
【Chết tiệt! Tôi sắp hét lên rồi!】
【Tôi thực sự rất yêu mến vị các hạ kia, ngài ấy không biết mình đã mang đến những gì cho Trùng cái cấp cao đâu! Ngài ấy là bảo vật chói lọi, lại càng là món quà mà Tinh lịch năm 2911 ban tặng cho Trùng tộc ở Tinh lịch năm 3411, là ngài ấy đã thúc đẩy Đạo luật trợ cấp cho Quân thư giải ngũ, cũng là ngài ấy cải cách chế độ khu Sào, càng là ngài ấy đã thành lập kho lưu trữ chung để Trùng cái thăng cấp! 】
【Mau tìm thấy Eugene · Bethune đi, Trùng cái cấp cao đã bị giày vò qua lại bao nhiều lần rồi, chúng tôi chỉ muốn tận mắt thấy vị các hạ đã mang đến nhiều sinh cơ cho Trùng cái cấp cao kia thôi mà!】
Trùng cái cấp thấp trong phòng livestream đều im lặng, hiếm khi không phát động một đợt công kích lẫn nhau mới với Trùng cái cấp cao.
Phòng livestream trước đây được chia thành hai phe, một phe tuyệt đối trung thành với Nolan, một phe tuyệt đối trung thành với Trùng đực Đông 42 Sào.
Nhưng khoảnh khắc này, Trùng cái cấp thấp cũng cảm nhận được tình cảm nồng nhiệt mà Trùng cái cấp cao dành cho Trùng đực Đông 42 Sào, những điều này giống hệt họ vậy.
Không chỉ là bình luận, Nolan cũng đang tìm kiếm khắp nơi, muốn nhìn thấy bộ mặt thật của Trùng đực Đông 42 Sào.
Tuy nhiên Đội thu hồi đột nhiên thả ra bộ khung xương cơ khí, tạo thành thế gọng kìm, khóa chặt ban công Lầu 2 từng lớp từng lớp một.
Các Trùng cái và Trùng đực ở trên sớm đã chạy mất tám chín phần, chỉ còn lại vỏn vẹn ba con Trùng cái mà thôi.
Gia chủ Gia tộc Vichy cũng ở trong đó.
Y cũng đang nghi ngờ, rốt cuộc con Trùng cái nào là Eugene · Bethune.
Không chỉ y, hai con Trùng cái còn lại cũng nghĩ như vậy.
Sự căng thẳng của Trùng cái ở Tinh lịch năm 3411 đạt đến đỉnh điểm, lúc này ngay cả thở họ cũng không dám.
Rốt cuộc là ai?
Rốt cuộc là ai?
Đội thu hồi từng bước tiến đến, ánh mắt của họ cuối cùng cũng khóa chặt một con Trùng cái: "Eugene · Bethune."
Lúc này họ mới nhận ra, thì ra Eugene · Bethune ngay bên cạnh họ.
"Leo · Hurst..."
Cổ họng Gia chủ Gia tộc Vichy khô khốc: "Thì ra là ngươi."
Tất cả gia chủ của các đại gia tộc đều chứng kiến cảnh tượng này từ xa hoặc gần, họ đều nhận ra, con nuôi mà Eugene Bethune nói - rất có thể là Hùng tử thật sự.
Những gia chủ của các đại gia tộc vừa rồi còn khinh thường Nolan, cho rằng hắn là Thư sủng, giờ phút này đã sớm mặt mày trắng bệch.
Bọn họ đã chạy quá sớm, để lại Trùng đực thật sự trong vòng nguy hiểm.
Thật quá bất ngờ.
Ong -
Không chỉ Tinh lịch năm 2911 mà đầu óc của nhóm Trùng cái Tinh lịch năm 3411 cũng đồng loạt trống rỗng. Chính thân phận Leo Hurst đã trở thành một chiêu trò che mắt hoàn hảo, khiến bọn họ hoàn toàn hiểu lầm!
Hóa ra Nolan các hạ thật sự là Hùng tử của Eugene Bethune!
Theo bí mật này được vạch trần, lịch sử cũng nghênh đón một điểm neo lịch sử quan trọng, Trùng đực của Đông 42 Sào sẽ trưởng thành trong bữa tiệc, bước vào kỳ phát tình, còn gây ra một loạt trò hề của các Trùng cái cấp cao.
Hiển nhiên Nolan cũng nghĩ đến điểm này, hô hấp trở nên rối loạn.
Pheromone của hắn sắp bùng phát rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro