Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 41 Giao Thời Giữa Cũ Và Mới (9)

Beta: Cục tạ 0.1

Khóe miệng Eugene Bethune nhếch lên, bóng tối của ánh đèn hắt lên mặt y một mảng màu u ám lạnh lẽo.

Đáy mắt y đen kịt, dường như lưỡi dao sắc bén nhất cũng không thể rạch ra: "Không ngờ cậu lại chủ động hỏi ta, nếu câu trả lời đó không thể làm cậu hài lòng, cậu sẽ không đồng ý nhận nuôi sao?"

Nolan không đáp lời, sự im lặng của hắn đã là câu trả lời cho Eugene Bethune.

Eugene Bethune không giận, nụ cười vương chút ngọt ngào: "Hùng tử của ta phải như vậy."

Y thực sự cảm thấy vui vẻ vì sự tính toán của nhóc Trùng Đực này.

Thật tốt.

Nhóc Trùng Đực này không phải là Trùng đực chỉ biết hưởng lạc, hắn lý trí, biết cân nhắc lợi hại, biết sử dụng con bài mặc cả, khuyết điểm duy nhất, là dễ mềm lòng với Trùng cái.

Y thưởng thức tất cả sự lạnh lùng của hắn.

Eugene Bethune: "Ta có thể cho cậu biết, nhưng ta đã nhận được lời mời dự tiệc tối của gia tộc Vichy, cậu phải đi cùng ta."

Sao chuyện gì cũng liên quan đến tiệc tối vậy?

Nolan: "Tôi sẽ đi."

Eugene  Bethune cuối cùng cũng hài lòng, dẫn Nolan đi đến tầng hầm sâu hơn, gần đây Leo · Hurst đang điều tra Gia tộc Horn, y vừa hay có thể dùng cớ này.

Tầng hầm sâu hơn không còn thang máy, mà là cầu thang.

Nolan đi theo sau Eugene Bethune, nhìn y vừa đi xuống lầu, vừa bật từng chiếc đèn hành lang, thong dong như đang dạo bước trong khu vườn của chính mình.

Cạch.

Cạch.

Dọc đường đều là tiếng bật đèn.

Điều này hoàn toàn không mang ý nghĩa chiếu sáng con đường phía trước, ngược lại càng khiến Nolan cảm nhận được sự thần kinh của y.

Đợi đến khi cuối cùng cũng đi đến tận dưới cùng, tất cả đèn chiếu sáng đều được bật lên, một bức tường tài liệu khổng lồ xuất hiện trước mặt Nolan.

Nolan: "Đây là...?"

Toàn bộ đều là điều tra về gia tộc Horn?

Eugene · Bethune đứng phía sau hắn, giọng điệu lạnh lẽo như một bóng ma: "Để ta nghĩ xem, nên bắt đầu giải thích cho cậu từ đâu đây? Là sự rạn nứt giữa Alfonso · Horn và Gia tộc Horn, là việc Gia tộc Horn lợi dụng Trùng đực để kế thừa Đông 42 Sào kiếm lợi, hay là việc họ thành lập viện nghiên cứu Loại Trùng Chủng gần đây?"

Mỗi vấn đề được đưa ra, vẻ mặt Nolan lại lạnh thêm một phần.

Trước đây hắn đã có suy đoán, bây giờ cuối cùng cũng được xác nhận.

Nolan: "Vậy thì bắt đầu từ Cyril · Horn đi, tôi muốn biết tại sao y đột nhiên bị đưa đến cơ sở lưu trữ."

Eugene · Bethune mỉm cười thanh lịch: "Trùng đực các hạ, hy vọng câu trả lời của ta có thể làm cậu hài lòng."

Nolan: "..."

Đừng tưởng hắn không nghe ra sự mỉa mai của "hắn".

Người khác gọi Trùng đực các hạ là cách xưng hô đơn thuần, còn "hắn" lại mang theo sự trêu chọc và chế nhạo.

Eugene · Bethune bắt đầu kể:

"Alois ra đời cách đây 34 năm, đến năm mười bốn tuổi y mới lần đầu lộ diện trong quân đội."

"Một Quân thư 14 tuổi, cũng rất hiếm thấy trong lịch sử Trùng tộc. Sức mạnh cường đại ấy gần như khiến mỗi Trùng cái từng gặp đều kinh sợ và tránh xa Alois, nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ."

"Ngoại lệ này chính là Gia tộc Horn."

"Gia tộc Horn đã khao khát sở hữu một Vương trùng quá lâu rồi."

"Kể từ khi chứng kiến sức chiến đấu mạnh mẽ của Alois, Horn luôn ám ảnh với Gene 01 trong Danh sách chiến tranh, họ dốc hết sức nuôi dưỡng Alfonso · Horn và nhanh chóng chạm đến giới hạn của Trùng cái."

"Quả nhiên vẫn không được."

"Dù Alfonso đã đủ ưu tú, cũng không thể chạm đến ngưỡng cửa của Lột xác Pheromone lần thứ tư."

"Gia chủ Gia tộc Horn đã từng tự mình nói ra những lời này."

Nolan nhớ lại tin tức đã xem trước đây, trong lịch sử hơn 3000 năm của Trùng tộc, từng có 8 Vương trùng ra đời, hiện tại chỉ còn duy nhất Eugene Bethune còn sống.

Nolan vừa nhớ đến cái tên này, liền nghe 'Leo Hurst' đồng thời nhắc đến: "Họ thậm chí đã đến thăm Eugene Bethune trong khoảng thời gian này, muốn hỏi y về cách thức tiến hóa thành Vương trùng."

"Nhưng Horn đã lừa dối Eugene · Bethune, và bảy năm trước đã đưa y vào nhà tù tối cao của Hắc Vực tinh."

Trong mắt Eugene · Bethune hiện lên một tia nguy hiểm: "Gia tộc Horn không ngờ, Eugene · Bethune cũng đã để lại một nước cờ, y không hề nói ra chuyện 'Ân huệ của Ong Chúa'."

Nolan: "Ân huệ của Ong Chúa?"

Cụm từ xa lạ này, là lần đầu tiên Nolan nghe thấy.

"Y sẽ chỉ để lại ân huệ cho đứa trẻ đã được y nhận nuôi, bất kể con nuôi là Trùng cái hay Trùng đực."

Nụ cười Eugene · Bethune mở rộng, nhìn Nolan bằng ánh mắt chân thành hơn một chút: "Đúng vậy, y muốn thấy Trùng đực cấp độ Chuẩn Vương trùng ra đời."

Hàng bình luận của Tinh lịch năm 3411 đang công kích nhau bỗng nhiên im bặt -

【Trùng đực cấp độ Chuẩn Vương trùng? Trời ơi, "hắn" đang nói đùa sao?】

【Trùng đực cấp độ Chuẩn Vương trùng cuối cùng, là từ Tinh lịch năm 1277, cấp độ Chuẩn Vương trùng của Trùng đực đã bị đứt đoạn từ lâu rồi mà.】

【Ngay cả Trùng đực cấp A cũng không dám nói mình là Chuẩn Vương trùng đi? Chỉ có hướng Lột xác Pheromone, mới xứng có danh hiệu đó thôi.】

【Ai cũng biết, cấp bậc Trùng đực càng cao, phạm vi bức xạ tinh thần càng rộng, Trùng đực cấp độ Chuẩn Vương trùng, ước tính có thể bức xạ toàn bộ Khu Sào phía Đông!】

【Bethune thật sự dám nghĩ, y muốn mượn tay Trùng đực để bày một ván cờ lớn! Hợp nhất toàn bộ Khu Đông!】

【Gia tộc Horn muốn sở hữu Vương trùng chẳng phải cũng vì chuyện này sao? Trời ơi, Bethune chỉ cần sở hữu Trùng đực là không cần đổ máu! Không biết cao minh hơn Horn bao nhiêu!】

【A a a gấp gấp gấp, vậy 'Ân huệ của Ong Chúa' rốt cuộc là gì thế? Nó thật sự có thể thúc đẩy sự ra đời của Trùng đực cấp độ Chuẩn Vương trùng sao!?】

Cùng với bí mật này bị tiết lộ, môi trường bình luận hỗn loạn lại trở lại bình thường.

Nolan: "Hình như anh rất hiểu Eugene · Bethune?"

Eugene · Bethune  thưởng thức sự nhạy bén của hắn, kiên nhẫn giải đáp: "Bởi vì ta cũng là Ong Bắp Cày."

Nolan tiêu hóa thông tin, khẽ gật đầu, thảo nào 'hắn' lại ở gần trụ sở của Quân đoàn Thứ tư.

"Anh có cảm tưởng gì về Eugene · Bethune?"

Eugene · Bethune không hề ngượng ngùng khen ngợi bản thân: "Độc nhất vô nhị."

Nolan: "Là sự thần kinh độc nhất vô nhị đi."

Eugene · Bethune: "..."

Nolan: "Hình như y đang nhắm vào tôi, không biết có mục đích gì, như vậy anh vẫn sẵn lòng làm Trùng giám hộ trước khi tôi trưởng thành sao?"

Eugene · Bethune: "..."

Mặc dù Nolan thật sự có ý tốt, đang nhắc nhở y để tránh bị nhắm vào.

Nhưng nghe câu này, Eugene · Bethune chỉ cảm thấy vẻ mặt tan vỡ, ngòi độc cũng sắp không giấu được nữa.

Eugene · Bethune hừ lạnh, ích kỷ và nhỏ mọn nghĩ, y sẽ rút lại những lời khen ngợi hắn.

Con Trùng Đực nhỏ này thật khiến y nghiến răng nghiến lợi.

"Tiếp tục quay lại vấn đề chính đi."

"Eugene · Bethune ám ảnh với việc nuôi dưỡng Chuẩn Vương trùng, đó là vì sự đặc biệt của Ong Bắp Cày, nếu Ong Chúa chết, tất cả Trùng cái trong quân đoàn Ong Bắp Cày đều sẽ xuất hiện cảm xúc mất vua, sự yếu đuối của Trùng cái chỉ dẫn đến sự thôn tính."

"Hoàn cảnh của Ong Bắp Cày đã đủ khó khăn rồi, không thể để Chuẩn Vương trùng của Ong Bắp Cày bị đứt đoạn nữa."

Eugene Bethune rơi vào trầm tư,  tộc Ong Bắp Cày rất đặc biệt, họ khác với những Trùng cái khác phục tùng Trùng đực, sự thần phục hàng đầu của quân đoàn Ong Bắp Cày vĩnh viễn là Vương trùng.

Chỉ khi Vương trùng chết, họ mới không khác gì Trùng cái bình thường.

Nếu Vương trùng đó là Trùng đực thì sao?

Trong lịch sử không phải chưa từng xảy ra trường hợp này, Trùng đực Chuẩn Vương trùng của Tinh lịch năm 1277 chính là Ong Bắp Cày.

Sự chồng chất của thiên tính cộng thêm thiên tính, đã tạo ra Trùng tộc Ong Bắp Cày cuồng nhiệt hơn bất kỳ chủng tộc Trùng cái nào khác đối với Trùng đực Chuẩn Vương trùng, vì hắn mà xông pha chông gai, vì hắn mà mở rộng lãnh thổ, hoàn toàn mở rộng lãnh thổ của Trùng tộc.

Nhưng không thể phủ nhận, Ong Bắp Cày cũng mang đến sự hỗn loạn.

Nolan nghe say sưa, biết đây là tập tính đặc trưng của bầy ong: "Sau đó thì sao?"

Eugene · Bethune hoàn hồn, tiếp tục nói: "Vì Gia tộc Horn chưa bao giờ có được tin tức về 'Ân huệ của Ong Chúa ', lại muốn sở hữu một Vương trùng, nên họ chỉ còn cách điên cuồng lao vào nghiên cứu Loại Trùng Chủng. Ban đầu chỉ là một số Trùng cái không liên quan chấp nhận thí nghiệm, nhưng cùng với việc Horn đạt được ngày càng nhiều thành tựu, họ lần đầu tiên đặt mục tiêu lên Trùng cái của Gia tộc Horn - Cyril · Horn chính là con đầu tiên."

"Đưa Cyril · Horn đến cơ sở lưu trữ, là vì họ đã thất bại, nhưng họ không muốn từ bỏ, nên muốn đặt hy vọng vào tương lai."

"Họ dự định lấy mẫu máu của Alois, sau đó giải đông Cyril · Horn."

Cảm xúc Nolan rơi xuống đáy vực, thì ra chỉ vì lý do này, mà khiến họ gặp nguy hiểm ở cơ sở lưu trữ kia.

Nolan còn một câu hỏi: "Có phải vì nhận thấy Gia tộc Horn đã làm gì, nên Alfonso mới rạn nứt với Gia tộc Horn không?"

"Có lẽ vậy."

Nụ cười Eugene · Bethune không chút ấm áp:

"Gia tộc Horn muốn nuốt chửng Gene 01 trong Danh sách chiến tranh chính là vọng tưởng, là lấy thứ không thuộc về mình. Buồn cười là, nhà Horn còn luôn miệng nói 'tất cả đều là vì sự ra đời của nhiều Vương trùng hơn'."

Eugene · Bethune ghé sát tai Nolan: "Cậu có muốn biết Alois được sinh ra như thế nào không? Y là sản phẩm của chỉnh sửa gen, được một Trùng cái Gia tộc Vichy mang thai, nghe nói khi sinh ra, đã khiến Thư phụ của y nhiễm Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên..."

Nolan nhíu chặt mày, hoàn cảnh sống của Alois những năm này chắc chắn không nhẹ nhàng như lời Leo · Hurst nói.

Đó là khiến cả Thư phụ của mình cũng bị nhiễm Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên cơ mà.

Dừng lại!

Đừng sinh ra thêm sự đồng cảm nào nữa!

Nolan nhìn y: "Tại sao anh lại điều tra được nhiều đến vậy?"

Eugene · Bethune bình tĩnh đáp lại: "Ta thuộc Cục Tình báo, lại luôn theo dõi chuyện này, nên biết nhiều hơn Trùng cái bình thường. Ta còn biết một chuyện, Alfonso · Horn sắp được điều từ tiền tuyến về, đây cũng là sự sắp đặt của Gia tộc Horn."

Họ vẫn chưa bỏ cuộc sao? Muốn lợi dụng Alfonso để lấy mẫu máu của Alois?

Cuối cùng Nolan cũng nổi giận.

Nói nhiều như vậy, Eugene · Bethune cũng mệt rồi.

Y mệt mỏi ngồi xuống bậc thang, chân dài khẽ cong, tư thế vô cùng tùy ý và lười biếng.

"Câu trả lời này có thể khiến cậu hài lòng không? Có thể đồng ý rồi chứ?"

Nolan: "Tôi đồng ý, nhưng chỉ trước khi trưởng thành."

Eugene · Bethune: "Nếu đã vậy, có phải là cậu nên đổi cách gọi: 'Thư phụ' rồi không?"

Nolan: "..."

Nhìn thấy biểu cảm của hắn, Eugene Bethune sắp không nhịn được cười: "Vậy thì không gọi Thư phụ, nhưng nếu đã thành lập quan hệ nhận nuôi, phải tuân theo tập tục của tộc Ong Bắp Cày."

Nolan: "Tập tục gì?"

Chỉ cần không gọi Thư phụ, chuyện gì cũng dễ nói.

Eugene · Bethune: "Lần đầu có Hùng tử, ta muốn tặng con một vài món quà."

Y lấy ra một ống thủy tinh rồi đưa cho Nolan.

Ong Bắp Cày * không sản xuất mật, nhưng y là Vương trùng Ong Bắp Cày, phương thức bồi dưỡng hậu đại vẫn là nuôi nấng bằng 'mật ong của ong Chúa '.

*Ong bắp cày (Wasp) là chỉ nguyên Họ: Vespidae (Họ bắp cày)

Phân loại khoa học:

- Giới: Animalia (Động vật)

- Ngành: Arthropoda (Động vật chân khớp)

- Lớp: Insecta (Côn trùng)

- Bộ: Hymenoptera (Cánh màng, ong, kiến, tò vò)

- Họ: Vespidae (Họ bắp cày)

Còn loại ong nổi tiếng là Ong vò vẽ cũng chính là ong bắp cày, thuộc Chi: Vespa (Hornet), Loài: Vespa affinis

Phần lớn các loài ong bắp cày không làm mật ong. Chúng chỉ thu thập mật hoa và nhựa cây làm nguồn thức ăn cho bản thân, nhưng không lưu trữ và biến đổi chúng thành mật ong để nuôi ấu trùng như ong mật. Chế độ ăn của ong bắp cày chủ yếu là côn trùng và ấu trùng, trong khi ong mật chuyên ăn mật hoa và phấn hoa. 

Đây chính là 'Ân huệ của Ong Chúa' mà Horn muốn cầu, nhưng không cầu được.

Eugene · Bethune chỉ nói một nửa: "Đây là mật của Trùng cái."

Ầm -

Bên ngoài bỗng nhiên sấm sét vang dội, động tĩnh lớn đến mức truyền tới tận tầng hầm.

Những ngọn đèn trên hành lang vừa được bật sáng, lúc này đột nhiên gặp sự cố, trong khoảnh khắc ánh sáng đều tắt nghỉm.

Nolan vừa định vươn tay ra nhận, thấy 'Leo · Hurst' hoàn toàn bị bóng tối bao trùm, đôi mắt vàng không nhúc nhích nhìn chằm chằm hắn. Cực kỳ nguy hiểm.

Đột nhiên, lớp xương vỏ ngoài của 'hắn' hóa thành một cây ngòi chích, như roi quất về phía Nolan.

Nolan ngã xuống đất, mí mắt bỗng nhiên cảm thấy nặng trĩu.

Nghe nói ngòi chích của Ong Bắp Cày chứa kịch độc, nhưng hắn hoàn toàn không cảm thấy đau đớn.

Là tấn công, lại không giống tấn công.

Đây là gì?

"Đây mới là ân huệ thực sự."

Eugene · Bethune cúi đầu: "Con ngược đãi tuyến thể của mình quá mức, chưa trưởng thành đã dám chiết xuất Pheromone một lần, hôm nay lại sử dụng Pheromone để trấn an Alois."

Eugene Bethune vươn tay, che đi đôi mắt xanh biếc của Nolan: "Đây không phải là độc, mà là ta đang giúp con phục hồi."

Phục hồi?

Ai lại phục hồi đột ngột như vậy, hoàn toàn không cho thời gian phản ứng?

Mí mắt Nolan rất nặng, sắp hôn mê, loáng thoáng bắt được vài từ: "Thúc đẩy, kỳ trưởng thành..."

Hắn không còn sức để hỏi rõ, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

---

Tinh lịch năm 3411

Mấy Trùng cái trong khách sạn nghiêm trọng xem xong livestream, họ nhận thức rõ ràng - ngay vừa rồi, Ong Chúa đã đưa ra ân huệ của y.

Nhưng hiện tại phản ứng của những làn đạn này vẫn bình thường, còn chưa có bất kỳ Trùng cái nào phát hiện.

Chỉ có họ, được 'tiết lộ' trước.

Edwin lẩm bẩm: "Thì ra là vì thế này nên kỳ phát tình trưởng thành của Nolan các hạ mới ảnh hưởng đến một loạt Trùng cái cấp cao sao?"

Trong mắt hắn có sự cuồng nhiệt của việc khám phá sự thật.

Khát vọng tìm kiếm tri thức đang hành hạ hắn, muốn biết nhiều hơn nữa.

Emos: "Theo những ký ức ít ỏi còn sót lại của hậu duệ Farley thì đúng là vậy."

Đó là một bữa tiệc xa hoa, tráng lệ, cũng có thể nói là khủng khiếp.

Quá nhiều chuyện đã xảy ra trong bữa tiệc, nhưng nổi bật nhất, thu hút sự chú ý nhất lại là Nolan.

Edwin nuốt khan, không chớp mắt nhìn livestream.

Dù bữa tiệc chưa bắt đầu, sự mong đợi của họ đã được đẩy lên rất cao.

Nhanh lên, nhanh hơn nữa.

Khác với Edwin, tâm trạng của Leon có thể nói là nặng nề: "Ngài để tôi xem xong đoạn này rồi mới lên Hắc Vực tinh, là để trưng bày tội ác mà Gia tộc Horn đã gây ra trong lịch sử sao? Ngài muốn tôi thay mặt Gia tộc Horn chuộc tội?"

Emos: "Cậu thật sự nghĩ như vậy sao? Tội cần chuộc, Alfonso · Horn đã chuộc rồi, y cũng sẽ đến bữa tiệc đó."

Cái gì!?

Leon cau chặt mày, kinh ngạc đến mức tạm thời không biết nên nói gì.

Emos ghé sát Leon: "2911.03.03."

Leon đã hoàn toàn kinh ngạc, Thư phụ của y trước khi chết, cũng đã nói chuỗi số này.

Nhiều năm như vậy, y luôn trốn tránh, cũng không muốn nhớ lại ngày Thư phụ biến thành quái vật Trùng hóa, đó là cơn ác mộng của Leon.

Mà khi Emos lặp lại, mới ép cho Leon không thể không coi trọng.

Biểu cảm Leon nghiêm túc: "Trước khi đi Hắc Vực tinh, tôi có thể về Gia tộc Horn một chuyến không?"

Emos lấy một chiếc chăn đắp lên người, yếu ớt lún sâu vào ghế sofa: "Cậu cứ đi đi, ta sẽ bảo hậu duệ của Dowell đợi cậu thêm chút nữa."

Leon hỏi thêm một câu: "Hắn đi Hắc Vực tinh làm gì?"

Emos nói mơ hồ: "Truyền bá một bộ phim ...thực tế ảo."

Leon không quá để tâm, trong lòng chỉ nghĩ đến chuỗi số kia, nhanh chóng từ biệt Emos.

Y thất thần trở về Gia tộc Horn, nhanh chóng mở căn phòng sách đã bị niêm phong lâu ngày.

Đây từng là nơi Leon thường xuyên ở bên Thư phụ khi còn bé, y đã lâu không đến: "Chai rượu thứ ba, xoay phải ba vòng, tìm thấy rồi."

Y xoay một trong những chai rượu, cơ quan cũ kỹ vang lên, một căn phòng tối lớn xuất hiện trước mặt Leon.

Leon cầm đèn dầu bằng đồng, từng bước bước vào bên trong.

Lưng y bắt đầu tê dại, đó là vết thương bị ngòi chích của Yak · Bethune đâm khi ở dưới cống ngầm trước đây.

Trùng cái Ong Bắp Cày có thể lựa chọn mỗi lần đâm ngòi chích có mang theo độc hay không, ví dụ như cú đâm mà Nolan các hạ bị trong livestream chắc chắn không mang độc.

Leon vừa đi, vừa nhịn đau.

Khác với Tinh lịch năm 3411 phát triển về công nghệ, căn phòng tối của Gia tộc Horn lại sơ sài đến mức không có bất kỳ thành phần công nghệ nào, sự chồng chất có quy tắc của tường đá mang vẻ đẹp nguyên thủy, trên đó còn có những vết khắc có từ lâu đời, là do Leon khắc khi còn bé.

Cuối cùng Leon cũng đến nơi sâu nhất, ánh mắt rơi vào căn phòng bên trong -

Tranh sơn dầu mang đậm dấu ấn thời gian, màn che giường có hoa văn vàng, bút lông tinh xảo; còn bên kia lại có Trùng máy mini, quang não kiểu cũ, khoang trị liệu và các sản phẩm công nghệ khác.

Trong khoảnh khắc, Leon như trở về Tinh lịch năm 2911.

Y lấy ra một chiếc hộp, cầm một ống thuốc giải độc đâm vào người mình.

Thuốc lỏng bên trong, hẳn là có thể tạm thời làm chậm độc tố của Ong Bắp Cày.

Leon mệt mỏi ngã xuống đất, vẻ mặt cuối cùng cũng không còn đau khổ như vậy, cuối cùng lại tìm thấy một cuốn nhật ký.

Leon ôm ý nghĩ thử xem, nhập vào chuỗi mật mã kia.

Cạch.

Khóa điện tử mở ra.

Những trang nhật ký đã giòn tan, còn có rất nhiều trang đã bị mất.

Leon từng nghĩ đây là nhật ký của Thư phụ mình, sau khi Thư phụ chết cũng từ chối kế thừa, nhưng khoảnh khắc mở ra, những dòng chữ trên đó liền đập vào mắt Leon -

[Tinh lịch năm 2911 Tháng X Ngày X.]

[Tôi là Alfonso Horn.]

Chỉ vài chữ đã trấn trụ Leon.

Sau khi xem nội dung nhật ký, cuối cùng Leon cũng phát hiện chuỗi số kia là ngày Alfonso gặp Trùng đực ảo, y thế mà lại lấy dãy số này làm mật mã cho nhật ký của mình?

Hoang đường nhưng hợp lý!

Hơi thở Leon rối loạn, tìm kiếm ghi chép về bữa tiệc Gia tộc Vichy, cuối cùng cũng tìm thấy ở một phần ba cuốn nhật ký.

[Bi kịch của bữa tiệc tối nhà Vichy, là do một tay gia tộc Horn thúc đẩy.]

[Gia tộc Horn không thể được tha thứ, cũng là họ đã dẫn đến cái chết của một Trùng đực, và một Trùng đực khác bị trọng thương.]

[Gia tộc Horn cũng phát hiện một bí mật kinh thiên trong bữa tiệc đó.]

[Alois ...]

Leon mở to mắt, Trùng đực bị thương nặng?

Y khẩn trương muốn xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong bữa tiệc, và Gia tộc Horn đã phát hiện bí mật gì, thì trang giấy có dòng chữ đó lại bị xé rách, manh mối bị đứt đoạn.

Leon vội vàng tìm kiếm, chỉ có thể thấy kết cục của bữa tiệc.

[Sau bữa tiệc của Gia tộc Vichy, scandal của Gia tộc Horn bùng nổ, tôi cũng bị liên lụy, cấp trên yêu cầu tôi cắt đứt quan hệ với Gia tộc Horn, yêu cầu tôi thanh toán Gia tộc Horn.]

[Tôi đã thực hiện.]

[Đây không phải là sự cắt đứt vì lợi ích, mà là thực hiện 'chính nghĩa' của tôi.]

[Có lẽ tất cả Trùng cái đều không hiểu, có lẽ cả đời tôi sẽ sống trong sự không hiểu đó, tôi cũng buộc phải làm vậy.]

[Tôi từng suy nghĩ về ý nghĩa của việc trở thành Quân thư, không phải là có sức chiến đấu áp đảo như Alois mới có thể chinh chiến cho Trùng tộc, như tôi, cũng có thể bảo vệ kẻ yếu.]

[Tôi vì toàn bộ Trùng tộc, có những việc nhất định phải làm, tương lai của Trùng tộc không thể giao cho kẻ tham lam và bất tài.]

Leon thấy những dòng chữ này, đột nhiên dừng lại hành động.

Y từ từ, nhẹ nhàng, trang trọng vuốt ve những dòng chữ đó, cuốn nhật ký vượt qua 500 năm, kết nối y với tâm trạng của Alfonso lúc ấy.

Y dường như có thể xuyên qua những thứ này, thấy Alfonso lạnh lùng phán xét đồng tộc, và tiếng nức nở khi y viết những dòng chữ này vào đêm khuya.

Sự lựa chọn của y thật quyết liệt, nỗi đau của y cũng thật chân thực.

Leon tham lam vuốt ve Pheromone trong tay, cất cuốn nhật ký đi.

Nhật ký vẫn còn rất nhiều nội dung, y không có thời gian để đọc hết.

Nhưng sự chính nghĩa trong nhật ký của Alfonso, cũng khiến y bắt đầu suy nghĩ lại về lý do vì sao mình làm Quân thư.

500 năm trước, Alfonso nói: "Tương lai của Trùng tộc không thể giao cho kẻ tham lam và bất tài."

500 năm sau, Leon đáp: "Tương lai của Trùng tộc không thể chỉ giao cho máy móc."

Y quyết tâm bước lên một hành trình mới.

Leon bước ra khỏi căn phòng tối, đi đến cổng lớn Gia tộc Horn, cuối cùng cũng thấy cái gọi là hậu duệ Dowell: "Tôi còn tưởng anh sẽ trì hoãn lâu hơn."

Leon: "Chỉ vì phát sóng một bộ phim thực tế ảo mà phải cùng tôi mạo hiểm đến Hắc Vực Tinh sao?"

Dowell: "Đây là cơ hội duy nhất để Gia tộc Dowell lấy lại vinh quang, tất nhiên tôi phải đi theo!"

Tâm trạng của Leon đã hoàn toàn khác, y thấy những lời lẽ công kích trên livestream, sử dụng quyền hạn của Quân thư chủ trì livestream phát ra một thông báo chính thức -

[Xin hãy chờ đến bữa tiệc tối của gia tộc Vichy.]

---

Tinh lịch năm 2911

Nolan ngủ một giấc, ngờ đâu đã là ba ngày sau.

Hắn quan sát xung quanh, không ngờ mình lại ở trong khách sạn.

Hắn đoán rằng khi mình hôn mê, Leo · Hurst đã đưa hắn trở về.

Có thể thần không biết quỷ không hay như vậy, thực lực Leo · Hurst không thể xem thường.

Ngay sau đó, có tiếng gõ cửa phòng.

Cốc cốc cốc.

Nolan thấy máy ức chế trên giường, nhớ lại trước đó bị Loại Trùng Chủng giật phăng máy ức chế, hoàn toàn không biết rơi ở chỗ nào, có lẽ sau đó Leo · Hurst đã giúp hắn tìm thấy.

Nolan đeo máy ức chế vào mới đứng dậy mở cửa.

Ward đánh giá Nolan từ trên xuống dưới: "Không ngờ ngài thật sự ngoan ngoãn ở khách sạn ba ngày, tôi thật sự phải học hỏi thủ đoạn của Grover rồi."

Ward mang đến tin tức quan trọng: "Bữa tiệc Gia tộc Vichy sắp bắt đầu, xin mời đi cùng tôi."

Hàng bình luận của Tinh lịch năm 3411 nổ tung -

【Đến rồi! Cuối cùng cũng đến rồi!】

【Quẩy lên đi! Vui lên đi! Tôi đã share livestream cho tất cả bạn bè ở Hành tinh chính đó!】

Nolan thay lễ phục, lại ngồi lên phi hành khí của Ward.

Vài giờ sau, Nolan đến Gia tộc Vichy.

Sự xa hoa của Nam 1 Sào một lần nữa vượt xa tưởng tượng của Nolan, ở Đông 42 Sào chỉ có Trùng đực sở hữu trang viên, còn ở Nam 1 Sào thì nhiều gia tộc đều sở hữu trang viên.

Khoáng sản tinh thể và đá năng lượng được lát tùy tiện trên mặt đất, nước phun ra từ đài phun nước không phải là nước mà là mật ngọt, những thứ giá trị nghìn vàng được tùy tiện dùng làm đá lót chân.

Nolan được dẫn đến biệt thự  của Gia tộc Vichy.

Mượn ống kính của Nolan, những thứ này cũng cùng nhau hiện ra trước mắt các Trùng cái của Tinh lịch năm 3411 —

【Cảnh tượng lịch sử của Đông 42 Sào đã đủ làm chúng ta chấn kinh rồi, nhưng trình độ của Nam 1 Sào còn ồ wow hơn nữa.】

【Hành tinh mẹ thủa còn tuyệt đối huy hoàng, quá chấn động.】

【Tôi đau lòng chết mất, thấy viên đá quý được điêu khắc thành hoa kia không?! Thế mà chúng nó lại bị coi như đồ trang trí ở cổng, những thứ này đáng lẽ phải được trưng bày trong bảo tàng cơ mà.】

【Mau nhìn con Trùng cái kia! Những chiếc nhẫn năng lượng công phu kìa, chúng ta cần mất mấy tháng để phục chế, thế mà lại bị y dùng làm bi để chơi?】

【Sự xa hoa này, chắc phim cũng không làm ra được quá ha?】

Các Trùng cái của Tinh lịch năm 3411 xem mà đỏ mắt, nhưng họ cũng hiểu, bữa tiệc tối của gia tộc Vichy đủ để gánh nổi sức nặng của nó trong lịch sử.

Nolan bước vào biệt thự Gia tộc Vichy, nhiều Trùng cái quyền cao chức trọng đang nâng ly trò chuyện.

Âm nhạc nhẹ nhàng che lấp những tiếng ồn ào, khiến bữa tiệc tối trở nên kín đáo và tao nhã.

Ward gặp Grover, giao Nolan cho gã, rồi rời khỏi bữa tiệc.

Theo chức vụ của hắn, hắn không thể ở lại đây.

Grover mỉm cười nhìn Nolan: "Thật xin lỗi, ngài cũng thấy rồi đó, hôm nay có rất nhiều Trùng đực đến, tôi quay cuồng đến nỗi không thể tự mình đi đón ngài."

Rất nhiều Trùng đực đến?

Trùng đực ở Đông 42 Sào chắc cũng có mặt trong số đó nhỉ?

Nolan nảy sinh sự tò mò, nhưng lại nghe Grover mặt mày trầm xuống hỏi: "Tại sao ngài không xịt Pheromone Trùng đực cấp B?"

Sắc mặt Grover liền khó coi, thô bạo kéo Nolan đến phòng khách: "Xin ngài mau chóng xịt vào, tôi phải đưa ngài đến phòng nghiên cứu dưới lòng đất gặp Quân đoàn trưởng."

Gã cố gắng kiềm chế sự khinh thường của mình, nhưng động tác rất khó che giấu hoàn toàn.

Thái độ đối xử với Trùng đực và thư sủng đóng giả Trùng đực của gã có thể nói là một trời một vực.

Nolan vẻ mặt kinh ngạc, theo lý mà nói, sau khi hắn dùng Pheromone Trùng đực trấn an Alois, tình trạng của Alois đã ổn định, hoàn toàn không cần dùng Trùng cái đóng giả Trùng đực nữa.

Nolan nhận ra ngay: "Alois xảy ra chuyện gì rồi?"

"Quân đoàn trưởng Alois đã trở về Gia tộc Vichy ba ngày trước và chủ động bước vào kỳ phát tình, ngài ấy là Trùng cái cấp độ Chuẩn Vương trùng, kỳ phát tình tất nhiên dài hơn Trùng cái bình thường, hiện đang ở trong trạng thái cực kỳ nguy hiểm."

Grover nói với vẻ mặt vô cảm: "Mặc dù Quân đoàn trưởng Alois đã nhiều lần nhấn mạnh không cần Trùng đực và ngài ấy có thể tự mình vượt qua, nhưng Gia tộc Vichy vẫn phải làm gì đó, không thể chỉ đứng nhìn."

Alois chủ động bước vào kỳ phát tình?

Nolan nhíu chặt mày, lịch sử lại một lần nữa quay trở lại quỹ đạo vốn có của nó một cách xoay vòng.

Grover: "Tiên sinh Coffey?"

Nolan như không nghe thấy, lo lắng cho Alois.

Vẻ mặt Grover khó coi, liền muốn bất chấp lễ nghi mạnh mẽ ra tay: "Ngài phải xịt Pheromone cấp B."

Nolan lạnh lùng liếc gã, đột nhiên trấn trụ Grover.

So với khi gặp mặt mấy ngày trước, Nolan đã có vài phần khí thế của Trùng đực trưởng thành, trong lòng Grover nảy sinh nghi ngờ, con Á thư này chẳng lẽ sắp bước vào kỳ trưởng thành sao?

Nolan: "Anh ra ngoài trước, tôi tự mình làm."

Grover: "Vậy ngài nhất định phải nhớ làm đấy."

Đợi cửa phòng đóng lại Nolan mới tháo máy ức chế, hắn không thể xịt Pheromone Trùng đực cấp B, sẽ xảy ra phản ứng bài xích rất nghiêm trọng.

Hắn chỉ có thể dùng Pheromone thật của mình, giả vờ như đã xịt Pheromone cấp B.

Khi thực sự tháo máy ức chế ra, Nolan mới giật mình nhận ra có bao nhiêu khó chịu.

Chết tiệt, là lực bài xích tinh thần! Nhất định là Trùng đực của Nam 1 Sào đã đến!

 Sắc mặt Nolan tái nhợt, hắn bước ra khỏi phòng khách, Grover không lập tức tiến lên chào đón Nolan, ánh mắt gã đang đặt ở tầng trệt.

Nolan cũng theo tầm nhìn của gã nhìn sang, quả nhiên thấy Trùng đực đang được mọi người tung hô ở cửa 

Tính theo tuổi, hắn hẳn đã ngoài năm mươi nhưng vẫn mang vẻ ngoài của một thiếu niên.

Sống mũi hắn cao thẳng, tư thái tao nhã, tóc nâu xoăn nhẹ, khi cười lên thì như một miếng phô mai ngọt ngào.

Khác với sự nhiệt tình của đông đảo Trùng cái, Nolan lại thấy kinh hãi.

Đây chính là Trùng đực sẽ chết dưới tay Thư quân của mình hôm nay sao?

Nolan đột nhiên nhìn thấy Trùng cái bên cạnh Trùng đực của Nam 1 Sào, thế mà lại là Leo Hurst. Họ nói chuyện vui vẻ, thể hiện sự thân mật đặc biệt.

Gia chủ Gia tộc Vichy cũng nở nụ cười nghênh đón: "Hoan nghênh! Không ngờ ngài tôi lại nể mặt đến đây!"

Bất kể là bữa tiệc của gia tộc nào, Trùng đực luôn là tâm điểm.

Eugene · Bethune giao Trùng đực Nam 1 Sào cho Gia chủ Gia tộc Vichy rồi ngẩng đầu nhìn lên Lầu 2, thuận lợi chạm mắt với Nolan.

Nolan không thể diễn tả ánh mắt đó, sâu thẳm, mờ ảo, như bùn lầy ghê tởm.

Ánh mắt này nhanh chóng được thu lại, thay thế bằng nụ cười ngây thơ và thuần khiết.

Là khách quý của bữa tiệc lần này, mọi hành động của Eugene · Bethune tất nhiên được chú ý.

Trùng đực Nam 1 Sào không kìm được hỏi: "Đó là...?"

Eugene · Bethune đặt tay lên ngực, khẽ cúi chào: "Bẩm các hạ, đó là con nuôi của tôi."

Y cố ý không nói là Hùng tử hay Thư tử, vì Nolan đã tháo máy ức chế, các Trùng cái tự nhiên sẽ nhận lầm hắn là Trùng đực.

Quả nhiên, theo với lời y nói, ngay lập tức khơi gợi sự tò mò của đông đảo Trùng cái về Nolan.

Thế là -

Tất cả ánh mắt trên bữa tiệc, đều tập trung vào Nolan trong khoảnh khắc này.

"Trùng đực vị thành niên mới? Có ai từng gặp chưa?"

"Trời ơi, chẳng lẽ là Trùng đực hoang dã!?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro