🦥 CHƯƠNG 18: TA CHỈ CÓ MỘT MÌNH CHÀNG LÀ NGƯỜI THÂN🦥
Ánh mắt Jungkook âm u, lanh lùng nhìn chằm chằm lão ta, tròng mắt còn mơ hồ lộ ra sát ý:
"Vậy thì còn một nữ nhi khác của Chou tướng quân thì..."
Trong giọng nói đã lộ ra ý vị cảnh cáo.
Hoài nghi, dò xét, thậm chí cả thần sắc áp bức. Ý của Jungkook chính là, những lời tiếp theo Chou Suho muốn nói, tốt nhất nên được suy xét rõ ràng, nếu như có một tý gì lừa gạt, chính là đã đụng đến điểm mấu chốt của hắn. Nếu đã có gan làm như thế, thì lửa giận của hắn sẽ bùng nổ, mà đến lúc đó sẽ không có kẻ nào gánh vác được.
Thậm chí, cho dù đó là sự thật, Jungkook cũng sẽ không tin. Không thể phủ nhận rằng, giờ phút này tâm tư hắn thật sự đang nổi lên từng đợt gợn sóng, sự bình tĩnh vui vẻ được duy trì từ lúc Tzuyu tỉnh lại, nay lại bị quấy nhiễu bởi tin tức này.
Hai mắt đỏ ngầu của Chou Suho trực tiếp đối diện với hắn, không có ý muốn thoái lui, dường như người trước mắt lão là Jeon Junhoe. Lúc này, lão đã sớm không màng đến những thứ khác, thanh âm run rẩy vang lên:
"Ta, ta đã sớm điều tra mọi thứ rõ ràng, đứa nhỏ kia còn sống trên đời! Sau khi nó bị Jeon Junhoe mang đi, đã được đưa lên núi!"
Bên tai Jungkook như có một trận nổ vang, lòng hoảng hốt, đủ loại ý nghĩ chợt nảy lên trong lòng hắn, hắn thậm chí còn không biết mình nên có loại biểu tình gì.
Chou Suho khó lòng kiềm chế nói:
"Nhị gia, hài tử kia, đang ở bên cạnh ngài, có đúng hay không? Đa đã xem qua bức vẽ của nó rồi, cùng Yoojung có vài phần tương tự, chính là đứa bé ấy..."
Ánh mắt Jungkook dần dần trở nên sắc bén, có cảm giác tựa như món bảo bối hắn bảo hộ bấy lâu nay đột nhiên bị người khác mạo phạm, xâm chiếm. Yu nhi là của hắn, quá khứ cũng vậy, hiện tại cũng thế. Vô duyên vô cớ thế nào, đột nhiên lại có một người nhảy ra xưng là phụ thân của nàng ấy. Cho dù lý trí có thanh tỉnh đến đâu, cũng không thể nào đủ sức mà áp chế đi ngọn lửa giận đang bùng cháy trong lòng hắn.
Nên vui mừng cho nàng sao? Nàng không chỉ có hắn là người thân duy nhất, mà còn có thêm huynh đệ tỷ muội. Hay là nên ích kỷ mà chiếm hữu nàng, độc chiếm vị trí quan trọng nhất trong cuộc sống của nàng?
Hắn đứng lên, lại cảm thấy hổ thẹn vì sự bủn xỉn của bản thân. Những cảm xúc rối ren trong lòng hóa thành một mớ hỗn độn, Jungkook gắt gao nhìn lấy Chou Suho, một lúc sau, ánh mắt đầy sự áp bách uy hiếp dần dần biến mất, thay vào đó là sự lãnh lẽo khôn cùng, hắn bình tĩnh mở miệng:
"Chou tướng quân, hiện tại quan trọng nhất chính là, cho dù nàng ấy thật sự là con gái thân sinh của ông đi nữa, thì thành ý mà ông đầu quân về phe của ta là bao nhiêu?"
"Thưa Nhị gia, Jeon Junhoe đã cướp đi nữ nhi của lão phu, khiến cốt nhục cha con chúng ta chia lìa, mối thù này, Chou Suho ta không thể không trả! Hôm nay, toàn quân Chou gia chúng ta cam đoan rằng sẽ trung thành với ngài, nếu có ác tâm, sẽ bị trời tru đất diệt! Không giết được Jeon Junhoe, lão phu không còn mặt mũi nào gặp phu nhân của chính mình! Nếu như Nhị gia còn chưa tin, ta liền lập tức lấy cái chết ra mà thề, chỉ khẩn cầu Nhị gia vì ta mà báo thù!"
Chou Suho khụy gối xuống đất, dập đầu trước mặt Jungkook. Phần đại lễ này, không thể phủ nhận rằng thật lớn lao.
Jungkook cúi đầu nhìn ông ta, đáy mắt thâm sâu khó lường, biểu tình lạnh lẽo làm người khác khó có thể đoán được ý nghĩ của hắn.
"Ta có mang theo rất nhiều tin tình báo."
Chou Suho trình lên một quyển sách nhỏ:
"Nếu Nhị gia tin tưởng, ta sẽ tự mình mang binh, xông pha nơi đầu chiến tuyến!"
Jungkook nhàn nhạt mà liếc nhìn quyển sách nhỏ kia, tiện tay lật lật vài tờ, trong đó bao hàm một ít thủ đoạn Jeon Junhoe áp dụng với đại binh, còn có bản vẽ nơi phòng ngự của một số tòa thành chủ chốt, quan trọng nhất chính mô phỏng của những nơi được bố trí trọng binh, có hãn tướng điều khiển, cùng với những thông tin tư mật về kho lúa dự trữ.
Những thứ này, đều là bí mật. Nếu đây là chiêu trò của Chou Suho, thì thật đúng là tốn không ít tâm tư.
Jungkook vô cảm mà nhìn hết qua một hồi, lại một lần nữa đối diện với Chou Suho, cũng đã thiếu đi vài phần lạnh lẽo:
"Chou tướng quân, đứng lên đi. Có thêm ông vào phe ta, ngày lành của Jeon Junhoe khẳng định sẽ không còn nhiều."
Hắn nghĩ nghĩ, lại nói:
"Tối nay mọi người trong quân doanh sẽ mở tiệc đón gió tẩy trần cho ông."
Chou Suho do dự nói lời cảm ơn, mà Jungkook lại không cho hắn cơ hội tiếp tục mở lời, nhanh chóng xoay người rời đi.
Nhìn bóng dáng của hắn, trong mắt Chou Suho xẹt qua vài phần thấp thỏm.
Một ngày này quân sự bận rộn, thẳng cho đến khi chạng vạng mới xong, Jungkook tự mình trở về soái trướng nhìn Tzuyu. Một đôi cánh tay ngó sen trắng nõn bỗng từ giữa không trung vươn ra, vai ngọc như ẩn như hiện, nàng quay đầu lại cười với tên nam nhân đang đến gần, mị hoặc phong tình.
Trải qua trận sinh tử này, nàng giống như một cô nương vô ưu vô lo hồi bé. Đôi đồng tử đen nhánh của Jungkook dừng trên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng, còn có vết sẹo bị phồng rộp trên bờ vai mịn màng kia, trong mắt hắn lại xẹt qua một tia áp lực, cùng với phẫn hận.
Jeon Junhoe.
Nếu như Chou Suho không lừa gạt hắn, thì với dụng ý của Jeon Junhoe, cũng đủ để Jeon Jungkook hắn nổi trận lôi đình. Để một đứa nhỏ vô tội ở lại bên cạnh hắn, làm nàng trở thành uy hiếp của hắn. Mặc dù chính mình đã vứt bỏ hết thảy, ẩn cư nơi núi sâu, cũng sẽ bị hắn kiểm soát, lưu lại nhược điểm trong tay hắn. Hơn nữa là, dường như Jeon Junhoe đã thành công với mưu kế này. Ngay từ cái khoảnh khắc Jeon Jungkook hắn tự mình đem Yu nhi bế lên, thì hắn đã lưu lại một cái nhược điểm vô cùng lớn.
Vô luận mối quan hệ giữa hắn và Yu nhi ra sao, cho dù Jeon Junhoe có nắm nhược điểm của hắn thì như thế nào? Tựa như hiện tại.
Bởi vì một đoạn chuyện xưa cũ này, hắn đã lâm vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan, rất khó có thể quyết định rằng có nên tín nhiệm Chou Suho không?
Yu nhi thì sao? Sau đó hắn phải đối xử với nàng như thế nào?
Jungkook lâm vào trầm mặc, chỉ chuyên chú nhìn Tzuyu thay quần áo. Đợi đến khi nàng xong xuôi, mới mở miệng:
"Tối nay mọi người mở tiệc nàng bồi ta đi gặp một người."
Tzuyu quan sát hắn một hồi, gật gật đầu.
Cho dù Jungkook có băn khoăn thế nào, nhưng khi chính bản thân nàng nhìn thấy Chou Suho cùng với đứa con gái độc tôn Chou Yoojung, trong lòng vẫn là âm thầm cười khổ một phen.
Không tồi... Chỉ cần nhìn thấy các nàng ở chung một chỗ, sẽ có ai hoài nghi rằng bọn họ không phải là tỷ muội thân thiết? Mặt mày có đến bảy, tám phần tương tự, bất quá do môi trường trưởng thành khác nhau, thế nên cũng tạo thành hai luồng khí chất bất đồng.
Chou Yoojung - tỷ tỷ của nàng, điển hình là một tiểu thư khuê các, danh môn thục nữ. Tuy nàng ta thỉnh thoảng nhịn không được mà nhìn về nàng, nhưng vẫn duy trì bộ dáng rụt rè, nhất cử nhất động, đều là phong phạm của thiên kim chốn đô thành.
Còn Tzuyu, tuy bệnh nặng mới khỏi, cả người vẫn còn nhu nhược, tái nhợt, nhưng quanh thân vẫn bao trùm một mảnh băng sương, cự tuyệt người khác đến gần.
Những người khác hiển nhiên đều cố ý mà như vô tình quét mắt tới lui giữa hai người bọn họ, mà hai người đương sự đứng trong cuộc lại mảy may tỏ ra không liên quan tới mình.
Tzuyu ngồi ở bên cạnh Jungkook, lặng yên mà ăn, hiển nhiên cũng đã biết được mọi chuyện.
Quả nhiên, không lâu trước đó, nàng cũng đã có lòng nghi ngờ. Mỗi cái nhiệm vụ nàng từng trải qua, đều có tên là 'Chou Tzuyu'. Nhưng khi đến thế giới này, Jungkook lại đặt cho nàng là 'Yu nhi', không có chút nào dính dáng đến tên thật của mình. Ngay từ lúc còn ở 'thời kỳ trẻ con', nàng cũng đã nghĩ qua việc này cũng là một bí ẩn cho thân thế của nàng.
Không nghĩ tới cố tình lại là lúc này, cha mẹ thân sinh lại lấy thân phận như thế mà xuất hiện.
Nàng ít nhiều cũng có thể suy đoán ra tâm tư hỗn loạn lúc này của Jungkook - hắn gạt được người khác, nhưng không qua mắt được nàng.
Bữa cơm này, người Chou gia đứng ngồi không yên. Sau bữa tiệc, mọi người tụ lại, lấy máu nghiệm thân, nhận tổ quy tông. Đôi phu thê Chou Suho kích động đến nỗi không thể kiềm chế được, vội vã vươn tay ra kéo nàng, lại bị nàng lặng yên mà tránh đi, đột ngột hỏi:
"Các người biết tên của tôi chứ?"
Phụ tử Chou Suho đều sửng sốt, sau đó lại âm thầm đau xót.
"Là Chou Tzuyu."
Chou phu nhân lệ nóng đầy mặt, âm thanh nghẹn ngào, run rẩy:
"Con ơi..."
Nàng nhẹ gật đầu, cũng không có ý định ở lại ôn chuyện xưa với bọn họ, lưu lại một hồi, liền nhanh chóng trở về soái trướng. Jungkook cũng đi theo. Thế nên, nơi đây chỉ còn lại người Chou gia với tâm trạng buồn vui đan xen, cảm xúc ngốn ngang.
Ánh mắt Chou Yoojung thỉnh thoảng liếc về phía bóng dáng của hai người bọn họ, có chút phức tạp.
Trong soái trướng, Jungkook xử lý quân vụ, Tzuyu ở bên nghiền mực, lo lắng chu toàn. Không khí có chút khác lạ, vô luận là Jungkook, hay là Tzuyu, đều có tâm sự riêng.
Ngòi bút chấm thật lâu trên giấy, ấn đường Jungkook nhíu chặt, ngồi bất động như thế thật lâu.
Tzuyu lấy bút trong tay hắn, nhẹ nhàng cầm lên một tờ giấy trắng mới, từng nét bút hạ xuống, câu chữ nhanh chóng được viết ra, miệng nhàn nhạt nói:
"Là vì Chou Suho sao?"
Hắn im lặng.
"Còn nếu là vì ta, thì đừng lặng yên như thế."
Sắc mặt nàng vẫn như cũ.
Jungkook nhìn về phía nàng, tựa như muốn từ trong mắt nàng nhìn thấu tất cả tâm tư.
Sau một lúc lâu, hắn đáp lời:
"Nếu lão ta là quân cờ trọng yếu mà Jeon Junhoe phái tới, muốn lấy được tín nhiệm nơi ta, từ đó lập mưu biến kế. Cho dù lão ta có ở phe phái bên nào, hiện nay ta đều có thể tin hắn. Chỉ là..."
"Trên đời này, ta chỉ có một mình chàng là người thân."
Tzuyu khẳng định mà nói. Sau đó, đem bút gác xuống, bốn chữ to rõ hiện lên trên giấy.
Đáy mắt Jungkook xẹt qua một tia vui vẻ, khuôn mặt lạnh lùng hơi hòa hoãn xuống. Hắn cầm lấy tờ giấy nàng vừa viết ném vào cây đuốc gần đó, bốn chữ 'Tương kế tựu kế' dần bị lửa nuốt hết, hóa thành tro tàn.
Đoạn đối thoại này dường như chưa được diễn ra, Tzuyu vẫn cứ lặng yên mà nghiền mực như cũ, Jungkook lại đem tất cả thần sắc của nàng thu hết vào đáy mắt, dần dần yên lòng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro