Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

34: Buổi sáng ánh dương sáng lạn

Có thể lái xe mà không đeo dây an toàn không?

Đối với người cực kỳ tuân thủ quy tắc giao thông như giáo sư Lục - Lục Triều Thanh mà nói thì đáp án chỉ có một: Đương nhiên là không được!

Nhưng mà hiện giáo sư Lục đang "vội vã lái xe", anh chỉ có thể âm thầm hối hận lúc trước không nên vứt món đồ tốt mà đồng nghiệp đưa cho, ai mà nghĩ ra được mới 10 giờ đêm, anh còn phải xuống lầu mua "dây an toàn".

Thật ra Mạnh Vãn cũng lường trước chuyện sẽ xảy ra, tuy nhiên cô không thể nhắc nhở Lục Triều Thanh, như vậy hóa ra là cô thèm khát hay sao!

Hai người dựa vào cánh cửa yên lặng đứng một lát, xác định Lục Triều Thanh không có biện pháp nào khác, Mạnh Vãn nghĩ ngợi: "Anh còn đang bị lệch múi giờ, trước tiên cứ nghỉ ngơi trước đã."

Lục Triều Thanh chẳng buồn ngủ chút nào, nhưng nếu bạn gái đã nói như vậy thì anh cũng đành phải đồng ý.

"Sáng mai cùng nhau ăn cơm chứ?" Trước khi rời đi, Lục Triều Thanh hỏi theo thói quen.

Mạnh Vãn gật gật đầu.

Lục Triều Thanh nhìn bạn gái, lại hôn thêm nửa giờ nữa mới rời đi.

Mạnh Vãn đứng dựa cánh cửa, mãi đến khi tim cô bình tĩnh trở lại mới đi phòng ngủ.

Bởi vì lệch múi giờ nên sáng hôm sau Lục Triều Thanh dậy muộn hơn một tiếng so với bình thường. Đã bảy giờ hơn, ngoài cửa sổ là ánh dương buổi sáng tươi đẹp.

Hôm nay là cuối tuần, Mạnh Vãn thích ăn đồ ăn sáng của đại học Z, nên Lục Triều Thanh mang thẻ nhà ăn của trường, tinh thần sảng khoái xuống lầu. Cả đi cả về tổng cộng mất hai mươi phút, lúc sắp đi qua siêu thị nhỏ bên ngoài tiểu khu, bước chân Lục Triều Thanh liền dừng lại, nhìn vào siêu thị. Siêu thị này cũng không lớn, không biết có hàng hay không.

Trước giờ Lục Triều Thanh chưa từng mua thứ đó bao giờ, nhưng giờ anh có bạn gái, thứ đó đã thành nhu yếu phẩm.

Tay xách theo hai túi đồ ăn sáng, giáo sư vật lý trẻ tuổi vào siêu thị, khuôn mặt anh thanh tú, bề ngoài sạch sẽ nội liễm, nhìn qua giống như người làm công tác văn hoá. Chủ siêu thị cũng có ấn tượng với vị khách trẻ tuổi sống trong tiểu khu này, cũng biết Lục Triều Thanh cô bạn gái xinh đẹp, hai người còn cùng nhau đi siêu thị. Lục Triều Thanh tiến vào, anh chủ gật gật đầu, rồi lại tiếp tục xem di động.

Lục Triều Thanh đi dạo trong siêu thị một vòng, cầm một túi hạt dưa, một túi snack khoai tây, trước khi tới quầy thu ngân, anh nhìn về phía kệ hàng nhỏ bên canh, bên trên bày rất nhiều các loại kẹo cao su cùng với đồ kế hoạch hóa, đủ mọi nhãn hàng.

Lục Triều Thanh cầm đại một hộp lên, nghiên cứu phần giới thiệu sản phẩm trên bao bì.

Anh chủ tiệm ngẩng đầu, thấy anh nghiêm túc lật xem cái hộp trong tay, cứ như đó là một hộp kẹo cao su vậy, anh chủ cũng yên lặng mà thu hồi tầm mắt. Được nha, anh mở siêu thị nhiều năm như thế, vẫn là lần đầu tiên thấy có khách hàng nghiên cứu đồ kế hoạch hóa ngay tại chỗ như vậy, hầu hết khách hàng đều tiện tay gỡ xuống hai hộp tính tiền liền đi.

Lục Triều Thanh nghiên cứu xong lại phát hiện tất cả đồ trên kệ để hàng đều tốt, anh cũng không biết chính mình thích hợp với loại nào, dù sao siêu thị cũng chỉ có một tiệm này, anh liền chọn một hộp của một nhãn hiệu lớn ngày thường từng nghe. Hàng hóa phải so ba tiệm, anh muốn cùng Mạnh Vãn thử rồi mới biết được cái nào nhãn hiệu nào phù hợp với họ nhất.

Thần sắc bình tĩnh, anh đẩy tất cả đồ vật đến trước mặt anh chủ.

Anh chủ cũng bình tĩnh tự nhiên giúp khách hàng tính tiền.

Vài phút sau, Lục Triều Thanh xách cơm hộp và túi mua hàng, đứng ở trước cửa nhà  Mạnh Vãn gọi điện thoại cho cô.

Mạnh Vãn xốc lên chăn, buồn ngủ nhập nhèm ra mở cửa, mở xong lại vào phòng ngủ rửa mặt.

Lục Triều Thanh đặt túi mua hàng lên bàn trà, lại đi đến phòng ăn bày biện bữa sáng.

Mạnh Vãn rất nhanh đã đi ra, trên người vẫn mặc áo ngủ, cô định ăn sáng xong lại ngủ thêm một giấc, ngày hôm qua cô vừa phơi chăn, ngủ cực kỳ thoải mái.

Đương nhiên, trước khi ăn sáng phía trước thì đôi tình nhân cửu biệt trùng phùng phải hôn một chặp.

"Hôm nay em có đi tiệm mì không?" Lục Triều Thanh ôm Mạnh Vãn hỏi.

Mạnh Vãn cố ý trêu anh: "Đi chứ."

Lục Triều Thanh nhìn thời gian, còn có hai mươi phút là tới 8 giờ, ăn cơm mười lăm phút, sau khi ăn xong chờ tiêu hóa nửa giờ, sau đó vẫn còn cách thời gian bình thường Mạnh Vãn đi làm ở tiệm mì sợi khoảng trên dưới một tiếng, hẳn là đủ rồi.

Ăn xong đồ ăn sáng, Mạnh Vãn ngồi ở ghế trên, hỏi bạn trai đang thu thập tàn cục: "Hôm nay anh có dự định gì?"

Lục Triều Thanh nhìn cô, nói: "Ở nhà nghỉ ngơi, em đi thay quần áo đi, xuống lầu tản bộ một lát."

Mạnh Vãn không muốn tản bộ, nhảy dựng lên chạy trốn: "Em muốn ngủ nướng, anh dọn dẹp xong thì cứ đi, em ngủ dậy sẽ gọi anh." Thời tiết hom nay không tồi, Mạnh Vãn định ngủ đủ rồi thì đưa Lục Triều Thanh đi ra ngoài đi dạo.

Lục Triều Thanh vẫn luôn biết bạn gái mình lười với vận động, anh lắc đầu, để túi rác ra cửa, sau đó lại quay vào, an tĩnh vào trên sô pha, tìm tòi kinh nghiệm liên quan.

Trong phòng ngủ, Mạnh Vãn nghe thấy tiếng đóng cửa, cho rằng Lục Triều Thanh đi rồi, cô ôm gối đầu mềm mại trở mình, rất nhanh liền buồn ngủ.

Đúng lúc Mạnh Vãn lâm trạng thái lơ mơ ngủ thì cô thấy tiếng đập cửa, chính là cửa phòng ngủ. Mạnh Vãn nghi hoặc nhìn ra cửa, ngoài cửa đồng thời truyền đến tiếng của Lục Triều Thanh:

"Mạnh Vãn, em ngủ rồi à?"

Mạnh Vãn dụi dụi mắt, ngáp một cái hỏi: "Anh chưa đi à?"

Lục Triều Thanh ừ một tiếng: "Anh vào được không?"

Dây thần kinh trì độn của Mạnh Vãn rốt cuộc tỉnh táo lại, nhìn bức màn đang khép kín, Mạnh Vãn tự tin không đủ mà đồng ý, cả người chui vào ổ chăn.

Lục Triều Thanh đẩy cửa tiến vào, liếc mắt một cái liền thấy cô bạn gái ở trên giường, trên người cô là chiếc chăn hoa nền hồng nhạt, cô nhắm mắt lại nằm ở bên trong, gương mặt cũng trong trắng lộ hồng, tóc dài hơi cuốn, giống công chúa nhỏ trong phim cổ tích.

Lục Triều Thanh đi tới gần giường.

Mạnh Vãn mở to mắt, nhìn bạn trai đang càng ngày càng tiến tới gần, cô ngày càng tự nhiên mà giả vờ buồn ngủ hỏi: "Anh tới làm gì?"

Lục Triều Thanh đối diện với cô vài giây, cực kỳ thẳng tanh thành khẩn mà móc từ trong túi ra ba cái cái túi nhỏ, khoe bạn gái xem: "Lúc sáng anh mua."

Mạnh Vãn tức khắc có cảm giác sét đánh vào đầu!

Mới sáng sớm anh đã dám đi mua cái này!

Mua rồi thì thôi, anh còn trực tiếp chạy lại đây cũng thôi, nhưng mà vì sao còn muốn khoe ra cho cô xem? Hơn nữa vì sao anh còn khoe ba cái?

Mặt mũi đỏ bừng, Mạnh Vãn rơi vào trầm mặc.

Lục Triều Thanh ngồi xuống mép giường, thấy ánh mắt cô đầy phức tạp nhìn chằm chằm đồ vật trong tay anh, Lục Triều Thanh giải thích: "Anh vô dụng, không biết nhãn hàng nào phù hợp."

Mạnh Vãn không có mặt mũi nào giao lưu với anh, cô kéo chăn lên che mặt, rầu rĩ đáp: "Em cũng vô dụng, chắc là cũng như nhau thôi."

Lục Triều Thanh nghe cô nói vô dụng, lại nghĩ đến những thông tin phổ cập khoa học anh mới tra, yên lặng nhét hai loại có thiết kế đặc biệt trờ lại ví.

Đồ đã chọn xong, tiếp theo......

Lục Triều Thanh nhìn ổ chăn đã gần trong gang tấc, vừa nghĩ muốn trưng cầu ý kiến bạn gái, thì điện thoại đang đặt ngoài phòng khách đột nhiên vang lên.

"Anh đi nghe điện thoại." Lục Triều Thanh bất đắc dĩ đứng lên.

Mạnh Vãn không hé răng, Lục Triều Thanh vừa đi, cô lập tức xốc chăn lên, nhảy chân không trên mặt đất, móc một viên kẹo cao su từ hộp kẹo trên bàn sách ném vào trong miệng, vừa nhanh chóng nhai nhai vừa đi đến trước bàn trang điểm, nhặt chai nước hoa nhẹ nhàng phun lên người vài cái. Bận rộn xong, Mạnh Vãn cầm lấy lược, dán mình vào cánh cửa phòng ngủ vừa chải đầu vừa nghe lén.

Phòng khách, Lục Triều Thanh cầm di động lên, là điện thoại của giáo sư Cao.

Lục Triều Thanh nghe máy.

Giọng giáo sư Cao rất có tính thần: "Tiểu Lục về rồi à?"

Lục Triều Thanh: "Vâng."

Giáo sư Cao: "Hắc hắc, tối hôm qua Mạnh Vãn có bất ngờ không?"

Lục Triều Thanh nhìn về phòng ngủ: "Cũng được."

Giáo sư Cao hạ giọng, khụ khụ: "Thế, cậu có nhân cơ hội thêm một bước không ?"

Lục Triều Thanh: "Không thể nói với anh."

Nói xong, anh liền ngắt treo, lại cài chế độ yên tĩnh rồi đặt trờ lại bàn trà.

Mạnh Vãn nghe tiếng bước chân anh quay trở lại, vội vàng rón ra rón rén mà chui về ổ chăn.

Lục Triều Thanh một lần nữa tiến vào, anh vừa mở cửa đã ngửi thấy hương hoa hồng, đây là mùi hương vừa nãy không hề có. Phòng ngủ của Mạnh Vãn cũng không quá lớn, Lục Triều Thanh nhìn chung quanh một vòng, rất nhanh liền thấy được lọ nước hoa hoa hồng trên bàn trang điểm, lại nhìn bạn gái đang trốn trong ổ chăn, tuy rằng cô đang nhắm mắt, nhưng tóc cô tóc rõ ràng mượt mà hơn ban nãy nhiều.

Anh không rên một tiếng, Mạnh Vãn mở to mắt, vẫn giữ dáng vẻ chưa tỉnh ngủ, lầu bầu hỏi anh:

"Ai gọi thế?"

"Giáo sư Cao." Lục Triều Thanh nhìn Mạnh Vãn trả lời, đồng thời trở tay khóa cửa phòng ngủ môn.

Tiếng khóa cửa đánh "cạnh" làm tim Mạnh Vãn cũng đập bịch bịch lên theo, hình ảnh Lục Triều Thanh đứng chếch đối diện khóa cửa lại đột nhiên cũng biến thành dáng vẻ thật là bá đạo!

Lục Triều Thanh từng bước một đi về phía bạn gái.

Ban nãy anh còn đắn đo không rõ thái độ của Mạnh Vãn, không biết cô có nguyện ý cũng anh thân thiết ngay ban ngày hay không, nhưng Mạnh Vãn lén xịt nước hoa, lại chỉnh trang, Lục Triều Thanh ít nhất cũng biết trước khi đi đón bạn gái cần ăn qua kẹo cao su, dù anh có ngốc hơn nữa cũng hiểu rõ ý nghĩa hành động của Mạnh Vãn.

Bởi vậy, anh không cần hỏi lại.

Cởi giày ra, Lục Triều Thanh trực tiếp bò tới bên cạnh Mạnh Vãn, xốc chăn của cô lên.

Mạnh Vãn trợn mắt há hốc mồm!

Nhưng cảm giác cả người nhũn ra, muốn nói cái gì mà lại miệng khô lưỡi khô là chuyện gì xảy ra?

Trên người nặng nề, Lục Triều Thanh đè xuống.

Mạnh Vãn giống như bị điểm huyệt, hoàn toàn mất sức động đậy.

Lục Triều Thanh cúi đầu, ngửi ngửi quanh cổ cô, vô cùng xác định: "Em xịt nước hoa."

Mạnh Vãn:......

Cô muốn mạnh mẽ cãi một hai câu, đúng lúc vừa hé miệng, Lục Triều Thanh lại đúng lúc ngẩng đầu, ánh mắt chạm , Mạnh Vãn ngơ ngác mà Lục Triều Thanh, Lục Triều Thanh nhìn môi cô, khóe miệng lộ cười: "Còn ăn kẹo cao su."

Anh cười có vẻ rất đắc ý, mà Mạnh Vãn bị anh vạch trần xong chỉ muốn sút một phát cho anh ra bay ra khỏi, đều nói vai ác chết vì nói nhiều, cô cảm thấy vị bạn trai này của cô rất có khả năng nói nhiều mà đánh mất bạn gái!

Ngay lúc Mạnh Vãn đang nghẹn một hơi do dự có nên đá bay Lục Triều Thanh hay không, thì Lục Triều Thanh đột nhiên hạ xuống, hôn lên môi cô.

Ma xui quỷ khiến, ngoài sự ôn nhu, Mạnh Vãn lại còn nếm được hương vị của sự vui vẻ từ nụ hôn này.

Cô ôm lấy vai Lục Triều Thanh, quyết định tha thứ cho anh, rốt cuộc anh chỉ nói nhiều vào lúc không nên nói  mà thôi, cũng chưa đạt tới trình độ vai ác cần bị tiêu diệt.

Từ hồi đi nhà trẻ Lục Triều Thanh đã thể hiện thiên phú học tập kinh người, giống như trước khi gặp được Mạnh Vãn anh chưa bao giờ xuống bếp làm cơm, nhưng Mạnh Vãn để anh làm, anh học một cái là có thể náu. Hiện giờ đến chuyện thân mật cùng người yêu, Lục Triều Thanh vốn đã có nguyện vọng mãnh liệt muốn học thật giỏi chuyện này, lại thêm lúc quá trình thăm dò nhận được cảm giác hưởng thụ tinh thần ngoài dự liệu, bởi vậy anh học càng nhanh giỏi hơn.

Chất lượng học tập của anh phản hồi lên Mạnh Vãn.

Cô như đang đắm chìm trong đó, thế nên lúc Lục Triều Thanh đột nhiên ôm lấy cô bất động, Mạnh Vãn cũng không có phản ứng lại.

Lục Triều Thanh nhẹ nhàng mà hôn lên cổ cô.

Mạnh Vãn đành phải sờ sờ tóc anh, tuy rằng cô cũng không biết chính mình vì sao phải làm như vậy.

Chờ tới khi hô hấp bình phục xuống, Lục Triều Thanh ngẩng đầu lên, mái tóc ngắn hơi ẩm ướt, gương mặt thanh tú mang theo màu đỏ nhạt, tuấn mỹ lại thêm quyến rũ. Mạnh Vãn lần đầu tiên nhìn thấy anh như vậy, không khỏi nhìn tới ngây người.

"Có chỗ nào không thoải mái không?" Lục Triều Thanh săn sóc hỏi.

Mạnh Vãn đỏ mặt lắc đầu, kỳ thật có một chút, nhưng mà thích thú lại nhiều hơn.

Lục Triều Thanh yên tâm, nhìn khuôn mặt bạn gái hồng hồng, anh chậm rãi rời đi.

Mạnh Vãn nhắm mắt lại, hạ môi.

Vừa nãy nóng bức quá, chăn trên giường đã sớm bị ném sang một bên, hiện tại cô liền cảm thấy lạnh. Mạnh Vãn duỗi tay túm chăn, cô vừa động, Lục Triều Thanh liền nhìn thấy dấu vết trên ga trải giường màu sắc tươi mát của cô. Đợi Mạnh Vãn đắp chăn đàng hoàng, Lục Triều Thanh cũng rửa sạch sẽ, vừa mặc quần đùi vừa nói với cô: "Em còn có ga trải giường khác không? Anh thay."

Mạnh Vãn:......

Cô chỉ chỉ tủ quần áo.

Lục Triều Thanh liền đi tìm khăn trải giường, trên người anh chỉ có mỗi một cái quần tứ giác, Mạnh Vãn nhìn bả vai rắn chắc và đôi chân thon dài của bạn trai, quyết định lần nữa tha thứ cho anh có thói ở sạch.

Lục Triều Thanh đổi ga trải giường xong, bỏ cái đã dùng vào máy giặt. Trở lại phòng ngủ, anh chui trở lại vào ổ chăn. Lúc này ý nghĩ của anh thực đơn thuần, chính là muốn ôm Mạnh Vãn cùng nhau nằm một lát nữa, nhưng vừa ôm bầu không khí liền không còn đơn thuần.

"Anh ra phòng khách lấy." Lục Triều Thanh khàn khàn mà nói.

Mạnh Vãn không rõ, tránh ở anh trong lòng ngực hỏi: "Không phải ban nãy anh có mang theo ba cái à?"

Lục Triều Thanh giải thích: "Anh có tra thử, hai cái kia không phù hợp với người mới."

Mạnh Vãn cực kỳ tò mò, nhân lúc Lục Triều Thanh đi ra phòng khách lấy đồ, cô lén lục ví Lục Triều Thanh, ê, hạt hạt này là cái quỷ gì?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro