Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

39-42

Chương 39. Ai là địa ngục của ai.

Năm ngày, Tử Thao đã trải qua 18 tầng địa ngục.

Nhìn Xiaozi bị bản thân trói ở kia, đau đớn mà giày vò, Hoàng Tử Thao liếm đôi môi đã khô khốc, khẽ cười mà nói : “Qua ba ngày nữa thôi, em sẽ không đau đớn như vậy nữa. Lúc đầu chúng ta đã hứa với nhau, anh chịu được, em cũng có thể chịu được.”

“Không ! ! ! Tử Thao, em cầu xin anh, thả em ra, em thật sự sẽ chết mất….thật sự không chịu được đâu !” Hai cánh tay bị trói của Xiaozi ở phía sau càng vùng vẫy mạnh, biểu hiện tan vỡ, gào thét như xé rách tai Tử Thao.

“Đừng như vậy Xiaozi, em không phải từng nói với anh muốn yên ổn sống cuộc sống như những người bình thường sao ? anh chỉ là đang giúp em !” Tử Thao nắm lấy bả vai đang kịch liệt giãy dụa của Xiaozi, chân thành mà nói.

“Em muốn, Tử Thao, nhưng em làm không được ! Em thật sự rất đau đớn, xin anh, lần này thôi, không, lần cuối cùng ! Cầu xin anh, nếu không thì hiện tại anh giết em đi ! Tử Thao ! Em cầu xin anh ! ! !” Xiaozi đập đầu lên ngực Tử Thao, khiến trái tim cậu nhói đến phát đau.

Nghĩ tới lúc đầu muốn cùng Xiaozi chạy khỏi thành phố, nghĩ thật lâu muốn đi đâu, cuối cùng chọn lấy một làng chài, rất đơn giản. Lúc còn cùng Xiaozi yêu say đắm, mỗi lần hai người có thời gian, đều sẽ lén lút tới nơi này vài tuần, khi đó cậu đã mua một căn hộ của người dân ven biển, vì không muốn để người ngoài phát hiện nơi này, thiết kế trong phòng đều là do một tay Xiaozi lo liệu, chưa hề có người khác động tay vào.

Lúc rời khỏi bệnh viện, Tử Thao rút toàn bộ tiền trong thẻ, sau đó ném đi. Nghĩ số tiền này mặc dù không đủ dùng cả đời, nhưng ít ra cũng có thể dùng trong lúc cấp bách này, ở làng chài này có thể lén lút tìm việc, hoặc là đợi qua một thời gian, khi không còn ai nhận ra bọn họ nữa họ sẽ ra ngoài, tìm công việc khác mà làm. Tử Thao tin cả cuộc đời cậu sẽ không phải sống lén lút như vậy, dù sao mọi thứ trong giới giải trí cũng thay đổi rất nhanh, cậu cũng sẽ bị nhanh lãng quên thôi. Còn về Kris, qua cơn phẫn nộ, hẳn hắn sẽ buông tay.

Kì thực vừa tới làng chài, Tử Thao cảm thấy cậu và Xiaozi như đã tới được thiên đường, mặc dù có nghĩ tới giờ bên tổ võ sẽ phải làm sao, nhưng sau lại nghĩ lại,bộ phim bấm máy cũng chưa lâu, tạm thời đổi diễn viên cũng sẽ không gây ra quá nhiều phiền phức cho tổ chế tác.

Nghĩ như vậy, Tử Thao cảm thấy bản thân đặc biệt có lỗi với Luhan, từ phim điện ảnh qua lần đầu tiên đóng phim truyền hình thì bạn diễn lại mất tích, ít nhiều có xui xẻo. Nghĩ tới đây, Tử Thao lắc lắc đầu, nếu sau này có cơ hội nhất định sẽ cúi đầu trước tiền bối Luhan nói xin lỗi, nghĩ nếu như anh biết lí do, hẳn sẽ không có ác cảm với bản thân mình.

Cứ như vậy một tháng trôi qua trong bầu không khí yên ổn, dù sao bản thân cùng Xiaozi trước khi ra mắt đều là con của những gia đình bình thường, không có nhiều thói quen kiêu căng xa xỉ, cho nên cho dù cuộc sống hiện tại có mức chênh lệch so với lúc trước, vẫn không có quá nhiều thứ khó chịu.

Cho đến một ngày, Tử Thao từ ngoài về nhà, nhìn thấy Xiaozi run rẩy trên giường đang cầm ống tiêm đâm vào tay, cậu mới hiểu, một tháng sóng yên biển lặng kia chỉ là ảo giác, bản thân thật ngu ngốc, biết rõ thứ độc kia đâu thể nói cai là cai được ? Sớm nên nghĩ tới, thừa dịp bản thân không để ý là lúc, Xiaozi bắt đầu dùng thứ kia.

Một tay chặn lại ống tiêm, Tử Thao gào đến khản cả giọng : “Cái thứ này…..cái thứ này lẽ nào lợi hại như vậy ? ! Anh không tin, Xiaozi, nếu như anh nghiện, rồi cai được, em có cùng anh cai ?” Tử Thao trừng con mắt đỏ thẫm, túm lấy bả vai Xiaozi hét.

“Trả lại cho em ! Em không tin trên thế giới này có ai cai được ! em không tin ! !” Xiaozi giãy dụa muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Tử Thao, đoạt lại thứ trong tay đối phương, kết quả Tử Thao lùi lại, cầm lấy ống tiêm, tự đâm lên tay mình, thoáng cái đẩy vào trong.

Xiaozi sững sờ nhìn, chất lỏng trong suốt trong ống tiêm ngày một ít đi, ngồi sụp trên mặt đất có chút tan vỡ. Nhìn Tử Thao, Xiaozi vẫn là nói không nên lời.

Năm ngày rồi. Hai người cứ như vậy giằng có năm ngày.

Ngẩng đầu nhìn tấm gương lớn treo trên tường mà lúc đầu Xiaozi rất thích giờ đã vỡ nát, đó là hai ngày trước lúc Xiaozi lên cơn nghiện đã đập vỡ. Cơn nghiện qua đi, Xiaozi đã khóc rất nhiều, nói rằng lúc đầu thật vất vả mới tìm thấy được chiếc gương xinh đẹp như vậy, lại cứ thế tan vỡ.

Lúc cảnh sát qua, Tử Thao vẫn đang ngồi xổm ở kia, xoa đầu, áp lại dục vọng muốn dùng thuốc ở trong lòng. Đám người kia không có vì hai người đang đau khổ mà dừng lại, không quan tâm tới Hoàng Tử Thao đang lôi kéo ở phía sau, bắt đầu lục tìm trong phòng, kết quả tìm trong áo khoác ngoài, phát hiện ra một túi lớn chất kích thích.

“Xin lỗi, hai người phải theo chúng tôi một chuyến rồi !” Tử Thao nhìn cái túi lớn kia, biết rằng bản thân lúc này đã vĩnh viễn rơi vào hố đen rồi. Vốn tưởng là cảnh sát tới tìm hai ngôi sao “mất tích”, cuối cùng lại phát hiện, bọn họ ở đây là tìm kiếm người giấu ma túy.

Không hề giãy dụa, Tử Thao đưa cánh tay ra, cảnh sát đem còng tay cậu lại, lúc những người khác cởi dây trói cho Xiaozi, Tử Thao đột nhiên hét lên một tiếng “Không !” Lời vừa thốt ra, bản thân liền hối hận, cho dù thật sự có đem tất cả tội lỗi đổ lên đầu cậu, cậu chỉ không yên tâm việc một mình Xiaozi ở lại đây, sau khi lên cơn nghiện sẽ không ai chăm sóc cô, rất dễ lại sa vào con đường cũ. “Không…không phải, tôi chỉ là muốn hỏi, các ông có thể đem cô ấy tới trung tâm cai nghiện không ?” Đây là phương pháp duy nhất Tử Thao nghĩ lúc này có thể cứu được Xiaozi.

“Đương nhiên.” Cảnh sát đi đầu mỉm cười nói, một tay đẩy Hoàng Tử Thao ra khỏi phòng, mùi biển ẩm ướt thuận theo gió mà bay tới, trong nháy mắt giống như bao phủ lấy bản thân cậu.

“Các ông nhất định phải chăm sóc cô ấy thật tốt.” Tay chân Tử Thao đã không còn chút sức lực buông thõng xuống, nhưng vẫn như cũ không quên nhắc nhở với cảnh sát.

“Chính ngươi cũng có sử dụng, nhìn bộ dáng ngươi, chắc chắn dùng rất nhiều, trước tiên lo cho mình đi.” Cảnh sát một bên nói với Tử Thao, một bên đẩy cậu vào trong xe ở phía trước.

“Tôi….thì không sao, nhưng cô ấy thì tuyệt đối không thể có chuyện.” Tử Thao có chút choáng váng, khi bị đẩy vào trong xe cảnh sát, còn không quên quay đầu lại nhìn xem bọn họ đã đưa Xiaozi ra chưa, nhìn mấy cảnh sát dìu cô vào chiếc xe phía sau, Tử Thao mới yên tâm thở dài một tiếng.

Vừa lên xe, liền có một luôn khí âm lãnh phả đến, ngẩng đầu lên, một bóng dáng vừa quen thuộc vừa lạ lẫm đang nhìn thẳng vào chính mình.

Tử Thao muốn nhảy khỏi xe, nhưng cửa xe phía sau đã bị khóa lại rồi.

“Gần đây như thế nào ?” Người đàn ông âm trầm hỏi, vốn đang ngồi vắt chéo chân lại hạ xuống, khẽ khom lưng, túm lấy cánh tay Tử Thao.

“Kris ! Mẹ kiếp buông ta ra !” Tử Thao muốn đấm người kia, thế nhưng do còn ảnh hưởng của thuốc, thân thể đã bắt đầu co thắt lại mãnh liệt, mọi bộ phận đã không chịu sự kiểm soát của bản thân mà biến hóa. Hơn nữa vừa rồi còn bị cảnh sát còng tay, khiến Tử Thao càng trở nên hữu tâm vô lực.(Có lòng mà không có sức.)

“Thả ngươi ra để ngươi tiếp tục cùng tiểu tiện nhân kia hít thuốc sao ?” Kris trừng mắt, túm lấy cổ áo người kia, thuận theo khuôn mặt, muốn ấn xuống, nhưng rồi bàn tay vẫn giữ nguyên như vậy, chẳng thể nhúc nhích : “Nếu không phải lúc đầu ta hứa không để ngươi phải khóc, thì hôm nay ta thật mẹ kiếp muốn giết chết ngươi ! ! !”

Tử Thao bởi vì câu nói này, liền choáng váng một giây, nhưng cũng chỉ một giây sau, liền hồi phục lại cái lạnh thấu xương : “Những người này có phải ngươi tìm người giả mạo ? Ngươi muốn làm gì Xiaozi ? ! Ta cảnh cáo ngươi Kris, nếu ngươi dám động đến một sợi lông của cô ấy, ta nhất định sẽ liều mạng với ngươi !” Tử Thao nhíu mày, nói thật chậm.

Kris bất ngờ lao về phía trước, hung hăng mà đẩy Hoàng Tử Thao vào trong góc xe, hai tay túm lấy tóc đối phương kéo đầu ngả về phía sau, đôi mắt sắc bén chằm chằm nhìn Tử Thao : “Giờ ngươi đã biết mọi thứ, vậy thì để ta quản chặt cái miệng của ngươi, mặc dù ta không để ngươi khóc, nhưng không có nghĩa là ta sẽ không làm gì Xiaozi.” Tử Thao vốn đang ngang bướng muốn liều mạng cùng Kris trong nháy mắt liền ngừng lại, thế nhưng sự phẫn nộ trong cơ thể vẫn không hề giảm, chỉ biến thành nắm đấm chặt hơn.

“Nếu như ngươi biểu hiện tốt, việc nghiện của Xiaozi, ta sẽ tìm người chuyên nghiệp giúp cô ta cai nghiện. Nếu ngươi vẫn giống như hôm nay nhe nanh múa vuốt với ta, thì ngày mai cô ta sẽ đứng trên tòa án với tội danh tàng trữ thuốc phiện, ta không trông đợi vào việc ngươi hiểu pháp luật, hiện tại ta nói cho ngươi biết, khi tội danh của cô ta được thành lập, cô ta sẽ trải qua tuổi thanh xuân của mình ở trong ngục, a, đúng rồi, gần đây nghe nói có sửa đổi, từ 10 năm biến thành 30 năm, vậy thì có lẽ cô ta đến năm 50 tuổi vẫn chưa được thả.” Kris túm lấy cằm của Tử Thao, khiến đối phương nhìn thẳng vào mình.

Vừa rồi vẻ mặt còn quật cường, nay lại thất thần, ngay cả nắm đấm, cũng dần dần nới lỏng.

“Lần này, ta sẽ không cho ngươi thời gian suy nghĩ, nếu như ngươi không muốn làm người bên cạnh ta, vậy hãy làm con chó của ta ! Cho dù ngươi chết, phát điên, đều mẹ nó nhất định phải ở bên cạnh ta, bằng không, ta sẽ khiến người ngươi coi trọng nhất ngay cả con chó cũng không làm được ! ! !”

Tử Thao ngẩng đầu nhìn Kris, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn là im lặng.

“Ngươi….ngưoi sẽ tha cho Xiaozi sao?” Vốn trông đợi rằng hắn sẽ chửi ầm lên rằng mình là tên hỗn đản thần kinh, kết quả đối phương dường như quyết định nghe theo tất cả, ngay cả bản thân cũng không quan tâm, con mẹ nó chỉ vì bảo vệ sự an toàn của một người phụ nữ.

Kris giống như tâm thần mà phẫn nộ, nắm lấy tóc Tử Thao hét lớn : “Từ nay về sau ! Còn dám ở trước mặt ta mẹ kiếp nhắc tới tên người phụ nữ kia một lần nữa ! Ta sẽ kêu người giết chết cô ta !”

Tử Thao cứng đơ người sững sờ, bờ vai run rẩy, trước đây đối với người đàn ông này có phần sợ hãi, có bất an, nhưng cũng chỉ là liên quan tới chính mình, cho dù có gặp diêm vương cũng phải cùng hắn một mất một còn, Tử Thao vẫn dám chống đối như vậy. Vừa rồi lời hắn nói không chỉ đề cập tới chính mình nữa, tất cả của Hoàng Tử Thao không chỉ có sợ hãi, thậm chí linh hồn cũng đã run rẩy theo.

Bởi vì cậu biết, người đàn ông trước mặt giống như diêm vương địa ngục, thêm lời uy hiếp lãnh khốc kia nói được thì sẽ làm được.

Nhìn Tử Thao thần sắc tránh né, Kris dùng tay túm lấy mặt hắn, từng chữ từng chữ nói :

“Đọc theo từng chữ từng chữ của ta – -vĩnh—viễn—cũng – không – rời –xa –ngươi !”

Tử Thao nhìn ánh mắt áp đảo của đối phương,  tâm dù không muốn, nhưng không dám không nghe theo liền đọc : “……..Vĩnh viễn cũng không rời xa…..”Chữ cuối cùng nghẹn lại ở trong cổ họng Tử Thao nói không ra.

Túm lấy sau cổ đối phương, Kris hét lớn : “Nói ! !”

“Vĩnh viễn cũng không……..rời xa…….ngươi.” Nói hết câu, Tử Thao như lạc mất hồn, không thể động đậy, nhìn cặp mắt âm lãnh đầy ý cười, hiểu rằng mọi thứ đã trở nên như có như không, chẳng còn gì quan trọng nữa.

Chương 40. Cự li.

Byun Baekhyun tiến vào trong bệnh viện tư nhân nhà họ Park, Oh Sehun nhìn thấy đối phương đi qua, liền vội vã đứng dậy, giống như là túm được vị cứu tinh gì đó.

“Baekhyun, sao anh biết em ở đây ?” Oh Sehun thật muốn khóc, vừa rồi đưa Park Chanyeol vào, rõ ràng bản thân làm việc tốt cũng đã làm trọn vẹn, quay người muốn đi, kết quả Park Chanyeol trong hôn mê lôi kéo tay cậu sống chết không chịu buông. Cuối cùng Sehun bực mình, sau khi gỡ từng ngón từng ngón tay hắn ra, vài vị bác sĩ cùng y tá lại có thể ngăn cậu lại, nói người này bị thương nặng như vậy, hơn nữa người này vừa níu kẹo cậu chặt như thế, phiền cậu ở lại một lúc ghi chép vài thứ.

Sehun năm lần bảy lượt giải thích, rằng bản thân chỉ là làm việc tốt đưa người qua, người này không phải do cậu làm bị thương, kết quả toàn bộ bác sĩ và y tá dọc hành lang không một ai tin cậu.

“Cậu bạn nhỏ, gần đây làm trọng thương người khác sau đó bỏ trốn nhiều lắm, mỗi lần như vậy, còn tốn của chúng tôi, bệnh viện không phải tổ chức từ thiện, cậu thay chúng tôi suy nghĩ được không ?” y tá già trực ban ý tứ sâu xa nói với Sehun. Vẫn còn phái theo hai y tá trẻ đứng đó theo dõi cậu, cuối cùng Oh Sehun đành phải khuất phục hiện thực, ngồi ở hành lang, lòng chờ đợi muốn làm mọi việc cho rõ ràng, hoặc là đợi khi Park Chanyeol tỉnh lại, bản thân sẽ đi.

Ngay lúc cậu vạn phần đau khổ, Byun Baekhyun liền xuất hiện, không thể ngờ là một ngọn lửa trong mùa đông lạnh giá, chiếu sáng trái tim cậu bị hiện thực làm lạnh cóng.

“Cậu cũng không nghĩ xem anh làm nghề gì sao, anh nói anh bị rơi ví tiền, sau đó xem tư liệu của giám sát vùng lân cận, phóng to biển số xe taxi, gọi đến điện thoại của hãng taxi, dựa vào số hiệu, tìm đến bệnh viện này.” Baekhyun tự thuật lại vô cùng chuyên nghiệp, nói xong lời cuối cùng, toàn thân Oh Sehun liền nổi da gà, nghĩ thầm sau này có đắc tội với ai cũng đừng đắc tội với mấy tay săn ảnh, rơi vào tay họ, cậu có chết cũng chẳng biết chết như nào.

Khôi phục một chút tinh thần, Sehun tiếp tục nói : “Còn anh Luhan ?”

“Anh ấy bị một đám các bà bác vây chặt, đoán chừng trong chốc lát không thể thoát thân, cậu còn ngồi đây làm gì ? Đi theo anh.” Baekhyun muốn kéo tay Sehun, thì hai y tá ngồi cách đó không xa liền đứng dậy, Baekhyun mới phát hiện “tình thế” không đúng.

“Park Chanyeol bị thương, hắn cứ túm lấy tay em không chịu buông, người của bệnh viện cứ nghĩ là em đả thương hắn, cho nên phái vài người trông không cho em đi.” Oh Sehun không còn chút sức lực mà giải thích, xoa xoa đầu, nghĩ thầm bản thân kiếp trước đã tạo nên nghiệp chướng gì, mà chuyện gì cũng đụng phải.

Byun Baekhyun đè thấp âm lượng, dùng âm thanh đặc biệt nhỏ hỏi bên tai Sehun : “Thật sự không phải cậu ? ….Nếu như là anh hiểu, vậy cái đám mặt người dạ thú kia, lột da bọn họ cũng chưa hả giận.” Baekhyun nghiến răng phẫn nộ nói thầm, tay nắm thành hình quả đấm, vang lên âm thanh kẹt kẹt.

“Em không có ! ! Rõ ràng là lúc gặp em cánh tay hắn đã chảy máu rồi ! Đúng rồi, hình như hắn nói bản thân bị thương lúc nhảy xuống xe.” Oh Sehun có chút không giữ được bình tĩnh, nghĩ thầm ngay cả anh Baekhyun cũng nghĩ bản thân là người trong lúc tức giận nhất thời liền biến Park Chanyeol thành như vậy, mặc dù đôi khi thực sự rất muốn, nhưng lần này thực sự không phải.

Byun Baekhyun đang nghiêm mặt, vỗ vỗ lên vai Sehun, trêu ghẹo nói : “Đứa trẻ như cậu sao lại không biết nói đùa vậy, anh đương nhiên biết không phải là cậu làm.” Nói xong, Baekhyun liền cân nhắc hai ba quyết định để giúp tiểu tử này, “Cậu đừng gấp, anh gọi một cuộc điện thoại, xem có thể giúp cậu giải quyết hay không.”

Oh Sehun gật đầu, nhìn Baekhyun đi tới phía cuối hành lang.

Kì thực vừa rồi lúc Oh Sehun nói là lúc, người đầu tiên trong đầu Byun Baekhyun nghĩ tới chính là Lay.

Làm phóng viên lâu như vậy, những mối quan hệ trong nghề cũng tương đối hiểu rõ, hôm nay ở quán ăn Nhật nhìn thấy Lay và Park Chanyeol, Baekhyun liền bất giác mà đem tầm nhìn rời về hai người phía sau lão thái thái. Mặc dù Lay và Park Chanyeol ở bên ngoài đều như những con cua ngang tàng, nhưng nghe nói là với lão thái thái là ngoan ngoãn tột cùng. Hai cô gái đứng cạnh lão thái thái còn mặc kimono, Byun Baekhyun về căn bản đã xác định được ngày hôm nay phỏng chừng là lão thái thái đưa hai vị công tử ăn chơi này đi xem mặt, chẳng trách bao trọn tầng hai.

Lúc trước Baekhyun không biết Oh Sehun cùng Park Chanyeol có xích mích gì, hôm nay lúc Sehun tỏ tình với Luhan trong nháy mắt, Park Chanyeol đột nhiên chửi bới ra câu kia “Em như thế nào dám tỏ tình với anh ta”, càng dễ nhận ra quan hệ giữa hai người bọn họ quả thực không bình thường. Lấy cái đầu Lay cùng với quan hệ cá nhân của Chanyeol ra, Baekhyun gần như có thể đưa tới kết luận, đối phương chắc chắn là biết nhiều hơn mình, không thể biết ít hơn. Bị lão thái thái túm đi, cuối cùng vẫn có thể quay lại mà bức Sehun, khả năng giúp đỡ của Lay về căn bản không thể không có. Cho nên lần này nếu muốn giải cứu tiểu tử ngốc Oh Sehun kia thoát khỏi nước lửa, cậu cảm thấy không có Lay, tuyệt đối không thể thành công.

Điện thoại vừa mới vang lên một tiếng, đầu dây kia liền nhấc máy.

“Anh vừa mới thoát hiểm, quay lại quán ăn tìm em, em lại không ở đấy. Ghen rồi sao ? Anh cùng cô gái đó thật sự không có gì, em ở đâu, anh qua tìm em !” Không đợi Byun Baekhyun nói, Lay liên tiếp nói không ngừng cái gọi là “mật ngữ” khiến Baekhyun nổi cả da gà, chỉ muốn ném điện thoại.

Nhưng Baekhyun sau đó suy xét, gọi điện thoại không phải là để hắn qua nhận hyunh đệ của hắn sao, sau đó thả Oh Sehun đi ? Liền cố nén lại ham muốn muốn nôn mửa trong lòng, cau mày, sốt ruột mà nói : “Ngươi cùng cô gái kia thế nào liên quan cái mông gì đến chuyện của ta, mau qua bệnh viện, Park Chanyeol mất máu nhiều, không xong rồi.” Baekhyun nghĩ thầm hai người dù sao cũng là anh em họ hàng, xảy ra chuyện hẳn là rất lo lắng ?

Kết quả Lay vẫn đều đều nói : “Thằng kia da dày thịt béo, người mất tí máu cũng không chết được, em ở đâu, anh đưa em qua Lamandy sinh nhật.”

Baekhyun nheo nheo mày lộ ra ba đường, lòng thầm nghĩ căn bản là không có cách nào nói chuyện được với kẻ đần độn, chỉ có thể rống lên : “Ngươi con mẹ nó mau qua bệnh viện ! !” Rống xong, liền lập tức ngắt máy, Baekhyun cũng không biết cơn tức giận từ đâu đến quanh quẩn nơi đan điền. Còn Lamandy ? Rõ ràng ở bên cạnh còn có cô gái Nhật Bản kia, tìm bản thân lãng mạn cái mông hả ? Tìm người đùa giỡn là thói quen sao ?

Tiếng hét kia đúng là có tác dụng, cũng không quá mười phút, Lay liền nháo nhào chạy qua, vừa vào hành lang nhìn thấy Byun Baekhyun, đôi mắt đột nhiên như có chức năng chiếu tia laser, tốc độ như hỏa tiễn chạy tới.

“Em không nói sớm, nếu biết em ở đây, anh đâu cần nhiều lời như vậy.” Lay muốn kéo cánh tay Baekhyun, liền bị Baekhyun bực mình mà đẩy ra.

“Đi nhận huynh đệ ngươi đi, chứng minh hắn là tự mình hại mình, cùng Sehun không có quan hệ, nhanh bọn ta còn đi.” Baekhyun kéo Sehun, cùng Lay làm động tác mau mau đi giải thích, kết quả Lay vẫn đứng đó không có chút mảy mảy ý tứ muốn đi.

“Nếu anh nói anh không làm ?” Lay nhếch môi, ôm lấy cánh tay, nhìn Baekhyun, sai khiến vừa rồi không còn nữa, như là đột nhiên túm được điểm yếu của đối phương – liền cười gian xảo.

“Ngươi !” Kì thực Byun Baekhyun cảm thấy ngay từ lúc đầu bản thân như phạm vào một lỗi lầm nghiêm trọng, thầm nghĩ trông chờ vào cái loại ăn chơi trác táng này trở thành người lương thiện so với việc bắt con chó không thè lưỡi còn khó hơn.

“Muốn anh giúp cũng được, cậu ta đi, em ở lại.” Lay chỉ vào Baekhyun, nói một câu, Oh Sehun bên cạnh không biết làm sao xoa xoa tay.

Baekhyun nhìn Sehun ở bên cạnh, rồi lại nhìn tên côn đồ Lay đứng trước mắt, cuối cùng thở dài một hơi, đẩy Sehun, bình tĩnh mà nói : “Cậu đi trước, đi tìm Luhan, tới lúc đó chúng ta sẽ lại liên lạc.”

“Nhưng anh Baekhyun, liệu có xảy ra chuyện gì không ?” Oh Sehun ngẩng đầu nhìn thoáng qua Lay đang đứng ở kia, đối phương biểu tình cười như không cười, khiến người khác quả thực đoán không ra.

“Hắn ta sẽ không đem anh làm gì đâu. Người này chính là cái loại, một đâm liền vỡ.” Baekhyun coi thường hừ một tiếng, Oh Sehun cũng không nghĩ nhiều, vẫn cảm thấy cho tới nay Baekhyun vẫn là một người độc lập, rất nhiều chuyện giải quyết tựa như chơi đùa, phù hợp với tình trạng vừa rồi, tựa như Byun Baekhyun đem gặm sạch người này. Vì vậy Oh Sehun gật đầu, cùng Lay đi giải thích rõ với nhân viên bệnh viện xong, mới xoay người rời đi.

Ngay lúc đó, đột nhiên có một cô y tá từ trong phòng bệnh chạy ra lớn tiếng hô : “Ai là Oh Sehun ! ! !”

Oh Sehun kì thực đã nghĩ cứ đi như vậy, nhưng là cô y tá giống như không chịu từ bỏ liều mạng mà hét trong hành lang : “Oh Sehun, cảm phiền Oh Sehun mời ra đây ! !”

Oh Sehun một mắt nhìn Byun Baekhyun, Byun Baekhyun một mắt nhìn Lay, ba người ngơ ngác nhìn nhau vài giây, cuối cùng Lay vẫn đành buông ra một câu : “Cậu cứ đi xem sao, nói không chừng là nó nói lời trăng trối lúc lâm chung, thế gian bớt đi một thằng phá hoại, cậu hẳn là nên ở trước mặt nó chúc mừng.”

Oh Sehun tiến lên không được mà lùi lại không xong cứ như vậy bị y tá túm cổ lại, sau đó kéo cánh tay cậu, vô cùng “thân thiết” mà nói : “Tiên sinh, ngài là Oh Sehun ? Park tiên sinh vẫn hô to tên cậu, nói là cậu không có mặt sẽ không chịu khâu vết thương, bệnh viện chúng tôi cũng sắp gấp tới điên rồi, lúc đầu cũng không có vấn đề gì, nhưng có thể là bởi vì Park tiên sinh không phù hợp, trở nên vô cùng nghiêm trọng.”

Oh Sehun bị hiện thực làm choáng váng, nghĩ thầm bản thân rốt cuộc đã mạo phạm tới thằng khốn như nào, hắn khâu hay không khâu cùng bản thân cậu có mấy cọng lông quan hệ ? Lúc này lại thành ra như vậy, bản thân không đi, sẽ biến thành kẻ xấu giết người diệt khẩu sao ? Mặc dù trong đầu có tìm cách muốn hắn chết, nhưng là trái tim mềm yếu của Oh Sehun Oh nhuyễn muội(*) vẫn là bạch nhãn không thể lay chuyển, cùng y tá gật đầu, liền theo cô vào phòng cấp cứu.

Nhìn bóng lưng Oh Sehun có chút run rẩy, Byun Baekhyun không biết vì sao, vô cùng xót xa.

“Tiểu tử thối Park Chanyeol quả nhiên không làm phụ tên tuổi “đạo tặc hái hoa” của hắn, “giữ đàn ông” mũi kiếm đều nghiêng như vậy.” Lay nhếch miệng, muốn giả bộ bình tĩnh mà ôm Baekhyun, kết quả bị đối phương lùi lại một cái. Lay kiên trì không ngừng mà ôm, kết quả lại bị tụt lại. Cứ như vậy mà liên tiếp hai ba tầng bảy tám lần. Byun Baekhyun quay đầu nhìn vào mắt hắn cho một đấm.

“Đừng phiền ta được không ? ! Đám người các ngươi sao đều vô lại như vậy ? Mau đi tìm vợ, rồi tìm ngày nghỉ ở bên vợ ngươi đi, không bám dính lấy ta thì ngươi chết hả, ta sắp là đàn ông 30 rồi, so với những trò đùa của đám công tử bột các ngươi, không có nhiều thời gian và thể lực làm mấy cái chuyện yêu đương này. Một lần hai lần ta xem như là ngươi thích bạo cúc, giờ thời gian dài rồi, ta coi ngươi như biến thái, thích quan hệ với đại thúc là biến thái. Ta cảnh cáo ngươi, đây là ta có thể khoan nhượng cho lần này là lần cuối cùng ta chịu đựng việc ngươi chạm vào ta, lần sau nếu còn như vậy, ta nhất định đem bình chữa cháy nhét vào mông ngươi cho ngươi sướng tới chết !” Baekhyun giơ nắm đấm lên hướng Lay hăm dọa, nhanh chóng mà chạy ra hướng ngoài cửa. Lay xấu hổ nhìn các nhân viên và mọi người trong đại sảnh, mặt hết hồng lại chuyển sang trắng.

Lay cố nén xấu hổ nở nụ cười nho nhã quý công tử với mọi người, cấp tốc chạy đuổi theo dấu tích của Byun Baekhyun, tức thì quyết định, về sau không bao giờ bước chân vào bệnh viện này nửa bước….

(*) : Nhuyễn là mềm yếu, muội là em gái.

Chương 41. Cút !

Park Chanyeol thật sự bị thương, nhưng là cũng không nghiêm trọng lắm, lúc ôm Oh Sehun liều mạng không buông, thì trong lòng Park Chanyeol cân nhắc giữa ba cách :

Thứ nhất là đánh một cái lên gáy cậu, rồi trực tiếp bế đi ; Thứ hai là trực tiếp tìm một khách sạn, trực tiếp cùng cậu làm, cuối cùng lúc cậu kêu khóc om sòm kêu cha gọi mẹ thì tiếp tục làm thêm lần nữa, trực tiếp đến cuối khả năng miễn dịch mới buông tay ; cách cuối cùng thì ít nhiều có chút vô nhân đạo với chính mình, ví dụ nói là để bản thân rơi chút máu gì đó, với tính cách của Ngô bát muội từ trước đến nay luôn mạnh miệng mà mềm lòng, nhất định sẽ không bỏ mặc bản thân mình ở lại, dựa vào điều này, sẽ giày vò chết người kia, nói không chừng là vẫn còn hi vọng, tìm được cách khác tiếp tục cùng cậu lên giường.

Thừa dịp lúc Oh Sehun đang giãy dụa, nghĩ thầm hai cách trước cũng không phải chưa dùng qua, kết quả gặp được vẫn là rất ít, cuối cùng Park Chanyeol quyết tâm, dùng tay kéo miệng vết thương một cái, vốn dĩ trên cánh tay chỉ có chút máu nay đã thành chảy đầm đìa, không ngoài dự tính, Oh Sehun ngay từ đầu vốn vô cùng chán ghét, đến cuối cùng vẻ mặt rất ngạc nhiên, giống như cảm thấy đối phương muốn tìm cái chết, ngay cả bàn tay đặt trên bờ vai Chanyeol cũng vô cùng dịu dàng.

Park Chanyeol một bên dùng tay ôm lấy thắt lưng Sehun, một bên vuốt ve từ trên xuống dưới, rõ ràng có thể cảm thấy sự xấu hổ trên vẻ mặt đối phương, thế nhưng có thể do chính mình là bệnh nhân bị chảy máu, đối phương sẽ không có động tác phản kháng gì mãnh liệt, cứ như vậy mặc cho chính mình ôm, vuốt ve, Park Chanyeol thậm chí được voi đòi tiên muốn đem môi dán lên cổ đối phương.

“Ngươi….ngươi đủ chưa….” Oh Sehun mặt đỏ lừ, đè thấp âm lượng dùng tay chặn môi người kia, chỉ sợ người tài xế phía trước phát hiện hành động không đứng đắn này , Oh Sehun cố gắng hết sức để động tác không quá rõ ràng.

“Anh rất mệt…đầu rất đau….anh có phải hay không….sắp không được rồi…” Park Chanyeol cố ý để lộ ra vết thương, ngả cả đầu chôn trong ngực đối phương, ôm eo cậu càng thêm chặt.

Nhìn tư thế hai người kì quặc như vậy, Oh Sehun cho dù có muốn nổi điên cũng không dám, thầm nghĩ không thích giúp người bệnh là ít nhiều không phù hợp với tinh thần chủ nghĩa nhân đạo. Cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, nhẫn nhục chịu đựng.

Park Chanyeol được đẩy vào phòng cấp cứu, bác sĩ chuẩn bị cho hắn thuốc mê, kết quả kim tiêm vừa đưa đến, đã bị Park Chanyeol túm lấy.

“Tôi không cần dùng gây tê, đau đầu, mấy người trực tiếp khâu đi.” Không còn ở trên xe nữa liền bày ra bộ dạng lưu manh mặt dày, lúc này Park Chanyeol tỏ ra rất dứt khoát.

“Tiên sinh, cậu đừng nói đùa nữa ? Đây là thế kỉ 21, cậu vẫn còn nghĩ là thời đại Quan Vũ gọt xương trị bệnh hả ? Nếu như không tiêm thuốc tê, sẽ đau chết cậu.” Bác sĩ tháo khẩu trang, không nhịn được mà giải thích.

“Đau chết cũng không có  liên quan tới bệnh viện các người ! Tôi có thể kí cho các người giấy đảm bảo.” Park Chanyeol nói, sống chết cũng không để người khác tiêm. “Nếu muốn tôi tiêm thuốc, gọi người ngoài cửa tên Oh Sehun vào đây, cậu ấy ở bên, tôi chịu.”

Bác sĩ dùng ánh mắt quái dị nhìn Park Chanyeol, cuối cùng nhìn máu trên cánh tay chảy càng ngày càng nhiều, rồi bất đắc dĩ thở dài một tiếng, để ý tá ra ngoài gọi thần nhân được xưng là “Oh Sehun” vào, rõ ràng có thuốc không cần, lại phải nhìn thấy người thật, người này không phải là đầu có bệnh, mà chính là não có bệnh.

Oh Sehun có chút ngơ ngác lúc bị cô y tá kéo vào, Park Chanyeol vẫn còn dùng cánh tay chảy máu đầm đìa vẫy chào Sehun.

“ Chào em ! …A….”

Oh Sehun đứng ở kia, một bên lườm trắng mắt, một bên cắn môi, suy nghĩ hiện tại là tình huống gì đây.

“Bác sĩ ? Xin hỏi gọi tôi vào…” Oh Sehun có chút xấu hổ nhìn bác sĩ.

“Mời ngồi, “thần nhân”, ngồi xuống…bên cạnh vị tiên sinh kia.” Kì thực bác sĩ muốn nói “ngồi xuống bên cạnh thằng ngốc kia”, thế nhưng suy nghĩ lại, dù sao cũng là bệnh nhân, như vậy rõ ràng là chế nhạo chỉ số IQ của đối phương, không có lợi cho việc người này sau này có hạ cố tới chơi lần hai.

Vốn lúc đầu có chút mơ màng, cuối cùng lại được bác sĩ giảng giải như vậy, càng mơ màng hơn. Đành phải làm theo chỉ thị của y tá ngồi xuống bên cạnh, Park Chanyeol dùng bàn tay run rẩy đưa qua, lúc nắm lấy tay Oh Sehun là lúc, căn phòng vốn yên tĩnh càng thêm yên tĩnh.

Oh Sehun muốn chửi người, thế nhưng xét thấy đang trong phòng phẫu thuật đầy bác sĩ y tá, như vậy thật không biết thẹn, chỉ biết xấu hổ để cho người kia nắm chặt, cười xòa.

Từ nhỏ tới giờ Oh Sehun chưa từng vào bệnh viện nên trong phòng phẫu thuật như nào cậu cũng không biết, trước đây có xem trên tivi bộ phim <Nhân tâm nhân thuật> về đề tài bác sĩ, cảnh phẫu thuật trong đó nhìn thế nào cũng không giống tình cảnh hiện tại. Đã có một đám bác sĩ y tá cùng cả bệnh nhân rồi, bản thân ngồi đây để làm gì ? Còn ngồi trên ghế cầm lấy tay người bệnh, chỉ có thể dùng từ kì quái để mà hình dung.

Nhìn ngắm ánh mắt kìm nén sự xấu hổ của Sehun, vị bác sĩ già đã qua hơn 30 năm trong nghề cũng tự nói thầm, nghĩ, cậu đừng kinh ngạc, ta còn buồn bực hơn, cả đời làm bác sĩ, tình cảnh hôm nay đúng là lần đầu tiên gặp phải, thật muốn chụp một kiểu ảnh post lên weibo, để cả thế giới đều thấy cái tình cảnh lạ lùng này.

Trong lúc Park Chanyeol vẫn kiên trì, bác sĩ chỉ làm một chút để cầm máu, cũng không có gây mê, khi khâu từng mũi từng mũi, gương mặt Park Chanyeol thoạt nhìn rất vui mừng chảy dài những giọt mồ hôi, rõ ràng là đau muốn chết, kết quả là vừa thấy ánh mắt kinh ngạc của Oh Sehun, hắn liền nhe răng lộ cả hàm trắng sáng, mẹ nó vẫn còn cười được cơ đấy.

“Anh có phải hay không là một người đặc biệt ?” Park Chanyeol giữ chặt bả vai để bác sĩ khâu vết thương, một bên quay đầu, nghiến răng nghiến lợi nói với Sehun.

“Ngươi ở đây có bệnh….” Bởi vì đau đớn mà Park Chanyeol trong nháy mắt nắm chặt lấy tay Sehn, Oh Sehun một bên dùng tay chỉ vào đầu đối phương, một bên nói ra một câu không nặng cũng không nhẹ, khiến bác sĩ và y tá ở xung quanh cũng tràn đầy đồng cảm, bác sĩ tiêm thuốc xong cũng đặc biệt thấy đúng mà gật gật đầu.

“Anh kể cho em nghe một câu chuyện nhé….xem như là giảm bớt không khí xấu hổ ở đây….” Park Chanyeol đau đớn đến run rẩy vẫn có thể kéo tay Sehun, không để cho y tá cùng bác sĩ đứng hai bên chút sĩ diện nào, bắt đầu kể lể chuyện gia đình…Các vị xung quanh nghĩ thầm, mẹ nó vẫn còn kể chuyện được, cậu như nào không lay động dám một bàn uống hai chén ?

Oh Sehun ngẩng đầu nhìn vị bác sĩ bên cạnh trán đã nhăn thành ba đường, có chút xấu hổ mà muốn bỏ tay Chanyeol ra, coi như không quen biết người này, nói chính xác thì hai người bọn họ dường như cũng không có quan hệ, chẳng qua cũng chỉ là kẻ thù gặp nhau đặc biệt tức giận thôi.

“Cái này, không cần quan tâm chúng tôi, hai người cứ nói chuyện, nói không chừng như vậy Park tiên sinh sẽ không thấy đau nữa.” Bác sĩ ngoài miệng nói như vậy, nhưng lại tăng thêm lực ở mũi kim, thầm nghĩ muốn biến phòng giải phẫu của chúng tôi thành quán trà nhà mấy người sao ? Một kim đưa xuống, Park Chanyeol liền “ô ô” gào một tiếng.

“Anh giống như cha anh, đều là đại trượng phu,…” Dừng một chút suy nghĩ, Park Chanyeol vẫn tiếp tục nói …. “Mặc dù ông ấy….vẫn nói là yêu mẹ anh, nhưng là vẫn cưới mấy người vợ bé về nhà, về sau ông nói với anh, ông không phải là đại trượng phu, chỉ là một người giàu tình thương, phụ nữ nào cũng yêu. Mẹ anh là một người thích sĩ diện, li hôn trong giới danh gia vọng tộc vẫn là hiếm thấy, cho nên mặc dù tức tới không chịu nổi, vẫn là không có hành động gì. Cho đến khi có một lần, chiếc xe hai người ngồi xảy ra sự cố, chiếc xe bị lật ở sườn núi, để mẹ anh không bị thương, ông đã dùng cơ thể để chặn lại chiếc xe……”

Vốn dĩ muốn kể một câu chuyện cười, nhưng sau đó lại chuyển sang “Phụ tử trượng phu sử” khiến mọi người đều chỉ cho rằng chiêu bài này có hơi hạ lưu một chút , nhưng lại không nghĩ tới phía sau là cả một âm mưu. Ngay cả những bác sĩ ở bên cạnh cũng ngừng cây kéo lại.

“Kì thực, cha anh khi đó đã không xong rồi, trọng lượng chiếc xe đè lên lưng ông, ông ở trong lòng thầm nghĩ, bản thân rốt cuộc yêu người phụ nữ này bao nhiêu, nếu như không yêu, thì có thể chui ra từ khe cửa, bỏ mặc sự sống chết của nàng ; nhưng là nếu như yêu nàng như chính sinh mệnh mình, như vậy cho dù có đau tới chết, ông cũng cam tâm.”

Oh Sehun nhìn Park Chanyeol, cảm nhận được bàn tay người kia nắm tay mình ngày một chặt, run rẩy nhiều lần. Đôi mắt kia vì đau đớn mà đỏ ngầu, lúc này ngập tràn những khao khát nói không nên lời, nhưng Oh Sehun biết, đó không phải là ham muốn tình dục.

“Anh muốn chịu đựng những đau đớn này, để biết rằng, rốt cuộc anh thích em tới nhường nào. Oh Sehun, hiện tại anh thực sự đau muốn chết, thực sự, nhưng là vừa nghĩ tới em, anh cảm thấy anh có thể chịu đựng được.” Park Chanyeol nhếch môi, vì vừa rồi cắn vào môi quá mạnh, mà có một chút máu vẫn còn lưu lại trên hàm răng trắng, lộ ra vô cùng khó xử.

“Ngươi đau tới hôn mê rồi sao ?” Oh Sehun có chút bất giác muốn bỏ tay Chanyeol ra, nhưng lại phát hiện sức người kia quá mạnh, bản thân làm thế nào cũng không thoát ra được.

“Nếu như em sợ anh lừa dối em, thì những bác sĩ và y tá ở đây có thể làm chứng.” Bác sĩ đang khâu liền run rẩy, trực tiếp khâu trên vùng da không bị thương vài mũi, mấy y tá vốn đang đứng há miệng hóng chuyện hay vì câu nói này mà di chuyển, giả vờ vội vàng.

“Ngươi đừng có nói vớ vẩn, buông ta ra, đừng theo ta nữa được không ?” Oh Sehun bối rối mà nói thầm, nghĩ cậu là một người đàn ông, lại được một người đàn ông khác trong phòng cấp cứu tỏ tình, lại còn trước mặt nhiều người như vậy, không phải kì dị lắm sao. Rõ ràng kể câu chuyện rất hay, như nào chuyện lại biến thành trong phạm trù “thích em.”

Kì thực Oh Sehun đã nghĩ rất nhiều lần cái loại quan hệ nói không rõ nghĩ không thông của bản thân và Park Chanyeol, nhưng sống chết cũng chưa từng nghĩ tới phương diện “thích”. Nghĩ tới hai người cùng xuất hiện trong hình ảnh yêu đương như này, chỉ cảm thấy khó xử, tình cảnh quỷ dị như vậy, nội dung vở kịch quá nhạt nhẽo, tuyệt đối khiến người ta không có cách nào chấp nhận được.

“Nói vớ nói vẩn ? ! Nói bậy nói càn ? ! Em thử hỏi những mũi kim lộn xộn của vị bác sĩ này xem anh có bao nhiêu phần chân thật, ông ta thiếu chút nữa là khâu cả xương anh vào rồi !” Park Chanyeol vì câu nói này của Oh Sehun, lập tức thay đổi hình ảnh người đàn ông nhẫn nhịn vừa rồi, chỉ vào vị bác sĩ đang khâu mà bắt đầu chửi ầm lên : “Đúng, tôi nói ông đó ! Mẹ kiếp từ mũi thứ hai, ông đã khâu loạn lên rồi, thử đem đống này lên người ông xem !”

Thừa dịp lúc Park Chanyeol kích động mà buông tay, Oh Sehun vội vã đứng lên, trong đầu run rẩy muốn chết.

“ Oh Sehun, anh là một người không thích vòng vo, anh thích em, không thích em ở trước mặt người khác biểu lộ thẹn thùng yếu đuối, nếu như em nguyện ý theo anh, anh tuyệt đối làm tất cả vì em, anh muốn cả thế giới này biết tới sự tồn tại của em. Cho dù người khác có ngăn cản thế nào, anh cũng sẽ đứng ra san bằng tất cả !”

Nếu như đổi lại là một người phụ nữ, nói không chừng lúc này đã vui tới phát điên rồi, nhưng Oh Sehun là một người đàn ông, lúc này cậu chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống. Sờ lên khuôn mặt đầy xấu hổ, Oh Sehun cởi một chiếc giày, trực tiếp ném lên giường bệnh, trúng giữa mặt khiến Park Chanyeol ngậm mồm. Giỡn hả, anh tưởng anh đang cưỡi ngựa gỗ chạy lông nhông như hồi bé chắc ?

“Cút !” Oh Sehun chỉ nói ra đúng một chữ.

Chương 42. Tự mình đa tình.

Hôm nay là ngày diễn ra giải Kim Ngưu, Luhan dậy đặc biệt sớm. Mặc dù bản thân gia nhập làng giải trí từ sớm, nhưng từ trước tới nay vẫn không nghĩ mình sẽ được giải, cho nên thời gian dài như vậy, cậu cũng không mơ tưởng gì nhiều. Gần đây mặc dù không nhận nhiều kịch bản, nhưng nhận bộ phim truyền hình đầu tiên lại gặp phải cảnh ngộ bạn diễn “biến mất”, ít nhiều có chút đau thương. Trước ngày diễn ra, đại đa phần mọi người vẫn là đem tin tức về bộ phim “bi thương” của Luhan phải ngừng lại làm chủ đề chính. Bởi vì mỗi lần gặp cánh phóng viên lại bị hỏi, Luhan liền có chút cáu kỉnh, lần này nếu không phải vì đạo diễn Vương Gia Thành nói nhiều lần về việc toàn bộ tổ diễn viên của <Mật ngữ> đều tham gia thảm đỏ, thì Luhan kì thực đã nghĩ cách né tránh.

Luhan đem trứng rán đặt vào trong đĩa, cho đến khi Jongin vừa tỉnh vẫn còn ngái ngủ bước tới.

“Lát nữa chúng ta không đi cùng, Kyungsoo nói cậu ấy sẽ qua đón tôi.” Luhan ngồi xuống, cắt quả trứng trên đĩa mình, cúi thấp đầu, một bên nhẹ giọng nói, một bên từng chút từng chút nuốt đồ ăn trong miệng.

Jongin vốn không có một chút tinh thần liền mở to hai mắt, nhìn chằm chằm Luhan, muốn nói một chút gì đó, cuối cùng vẫn là nuốt ngược lại.

“Tuần sau tôi đi Mĩ quay phim, có thể là đi hơn tháng.” Jongin đè thấp âm lượng, vẫn là có chút giọng mũi, như tự thuật, trong nháy mắt cúi đầu. Luhan ngẩng lên, cứ cứng ngắc nhìn như vậy, căn bản là không biết nên nói cái gì.

Kì thực là sau một tháng đó, khi về nước, Jongin sẽ kết hôn. Chỉ là những lời này, Jongin vẫn nghẹn lại trong cổ họng, nói không ra. Từ sau lần khẩu bất trạch ngôn (miệng không nói được lời nào vui vẻ), sau khi nhìn thấy bóng lưng đối phương lặng lẽ ngồi trong góc phòng, Kim Jongin bắt đầu khống chế lời nói và hành động của mình, tận lực không để vì một phút kích động mà nói ra những lời không nên nói, làm tổn thương trạng thái có vẻ như là “cân bằng” giữa hai người.

Bữa sáng vô cùng xấu hổ, không khí trầm lặng khó mà đoán được, khiến hai người đều có loại cảm giác khó thở, đứng lên thu hai chiếc đĩa trên bàn, trầm lặng trước vòi nước, nhìn dòng nước ào ào chảy, Luhan vẫn đứng ngây người, đã quên mất tiếp theo mình muốn làm gì.

Kim Jongin thở dài một hơi, đi tới trước mặt Luhan, dùng tay xuyên qua eo anh, đặt đầu lên bả vai anh,  trực tiếp rửa chén đĩa, cứ như vậy tiếp tục cọ rửa. Khi Luhan thần sắc trở lại, thì người kia đã rửa xong.

“Cậu buông ra đi, tôi…” Luhan muốn đoạt lấy cái đĩa trên tay Jongin, cuối cùng bị Jongin túm lại.

“Không sao, cơm là anh làm, bát đĩa nên để tôi rửa. Anh cứ tiếp tục phát ngốc đi.” Kim Jongin bật cười, không có ngừng lại động tác trên đĩa, Luhan chính là vì câu nói này, trên mặt liền xuất hiện một tầng ửng đỏ.

“Tôi…tôi không có phát ngốc.” nhìn Kim Jongin rửa xong, Luhan liền đóng vòi nước, thế nhưng động tác giữa hai người cũng không có thay đổi, nhìn đôi bàn tay ướt sũng của Jongin, Luhan thở dài, liền rút ra ít giấy ăn ở bên cạnh, muốn để đối phương tự lau, kết quả Jongin vẫn đứng im, không hề có ý tiếp nhận giấy ăn.

Luhan quay đầu lại, trực tiếp gặp phải ánh mắt Jongin đang chăm chú nhìn mình, liền vội vàng nè tránh tầm nhìn, cũng không biết xuất phát từ bản năng gì, cũng có thể là muốn sớm thoát khỏi cục diện xấu hổ như này, Luhan kéo lấy cổ tay Jongin, từng ngón từng ngón nhẹ nhàng lau sạch nước giúp cậu. Bàn tay người đàn ông từng khớp xương rõ ràng, vì Luhan khẽ lau liền run lên một cái.

Trong chớp mắt, thời gian gần như cũng bất động. Chỉ cảm thấy có một thứ gì đó như nước chảy xuôi giữa hai người, vừa tĩnh lặng, lại mềm mại ấm áp, Luhan từ trước tới nay chưa từng nghĩ tới sẽ có người bên cạnh mình, lại có thể an bình như thế này. Ngẫm lại mỗi lần căng thẳng lo lắng, hồi tưởng lại những lần gào thét khản giọng, thì mọi thứ lúc này đây dường như không phải là thật.

“Đừng lau nữa, khô rồi.” Jongin nắm lấy bàn tay Luhan vẫn đang không ngừng lau, đối phương liền dừng lại, cúi đầu, lại có chút không biết làm sao.

“Buông ra đi, nóng quá.” Luhan muốn đẩy Jongin ra, nhưng lại phát hiện đối phương càng ôm càng chặt. Nếu không phải vì điện thoại trong phòng khách đột nhiên vang lên, Jongin cũng không hề có ý định buông ra.

Vội vã từ trong cái ôm ấm áp thoát ra, gần như là bỏ chạy, tới nghe điện thoại. Là Do Kyungsoo gọi tới.

“Tôi ở dưới lầu rồi, vì fan nhiều quá, không thể dừng lại quá lâu được, anh mau xuống đi Luhan.” Do Kyungsoo ở đầu kia thúc giục, Luhan xách lấy bộ lễ phục đã được đưa tới vào đêm qua, muốn ở phía sau hậu trường lễ trao giải sẽ đổi một bộ nữa, cứ như vậy đi ra ngoài.

Jongin đứng ở ngoài phòng bếp, nhìn Luhan vội vội vàng vàng, thản nhiên nói một câu : “Lát nữa gặp.” Lúc nói ra câu này, mơ hồ có thể cảm thấy sự thương cảm tản ra trên người đối phương.

Luhan mỉm cười gật đầu với cậu, trong đầu không biết nghĩ sao, chỉ cảm thấy chua xót. Đã đi ra ngoài một khoảng xa, cuối cùng lại chạy trở lại, có chút thở hổn hển, vội vàng hôn lên gương mặt Jongin.

Đôi môi vừa chạm lên, Luhan liền lập tức tách ra, ôm lấy lễ phục, tốc độ như hỏa tiễn chạy xuống dưới lầu. Đến cuối cùng, Luhan căn bản là không biết bản thân làm cách nào để lên được xe Kyungsoo, chỉ cảm thấy tất cả mọi thứ vừa rồi mơ mơ hồ hồ, cậu lại đi chủ động hôn Jongin, mà nụ hôn ấy quá…ngây thơ. Nghĩ lại biểu tình xấu hổ của hai người lúc đó, Luhan liền cảm thấy mất mặt muốn chết, cả đoạn đường đi cứ dùng tay đấm vào mặt mình, khiến cho Kyungsoo ở bên cạnh có chút lúng túng không biết làm sao.

“Luhan, anh đau răng à ?” Kyungsoo mở lớn mắt, hỏi có chút quan tâm.

Luhan muốn nói, không phải đau răng, là ngốc đến đau. Nhưng cuối cùng vẫn là không nói ra, dù sao mối quan hệ giữa hai người cũng không phải là bạn bè có thể nói giỡn, mặc dù trước đây người này có từng tỏ tình công khai : “Không sao, tôi nghe Vương đạo diễn nói cậu rất bận, như nào lại có thời gian dự lễ trao giải ?”

Nói thật ra, lúc nhận được điện thoại của Kyungsoo mời cùng tham lễ trao giải, cậu có chút kinh ngạc. Dù sao trước đây cũng có một khoảng thời gian xấu hổ không thể giải quyết được, hơn nữa Luhan cũng chưa thể hiện cái gì gọi là đáp ứng, ít nhiều làm tổn thương tự ái của người đàn ông, cũng không nghĩ tới, người kia lại giống như chưa từng phát sinh chuyện gì vẫn tiếp tục đối tốt với Luhan. Một mặt, Luhan cảm thấy rất có lỗi với Kyungsoo; mặt khác, lại cảm thấy, có một người cố chấp như vậy làm bạn với mình, thực sự là bản thân quá may mắn.

Cho nên chính là không muốn để mối quan hệ bình lặng này vì sự cự tuyệt của bản thân mà ngừng lại, Luhan cũng không có nói : “Xin lỗi, chúng ta không phù hợp, cậu đừng tới tìm tôi.” Mà là cứ dựa vào cái trạng thái tự nhiên này mà phát triển. Luhan nghĩ rằng, sau một thời gian dài, Do Kyungsoo nhất định sẽ hiểu rõ giữa hai người không thể nào, dần dần đem tình cảm này biến thành tình bạn.

“Dù sao cũng là bộ phim điện ảnh đầu tiên của bản thân, hơn nữa anh và Jongin đều cùng tham gia, người bạn như tôi tự nhiên cũng phải đi cổ vũ.” Lúc hai người dần dần mở miệng nói, lúc không còn mất tự nhiên, thì radio trong xe đột nhiên thu hút chú ý của hai người.

Trước bài hát được phát, lời trêu nghẹo của nữ mc cùng nam mc khiến hai người một lần nữa rơi vào trầm mặc :

“Nghe nói lời bài hát này là Do Kyungsoo viết cho người anh ấy vô cùng yêu thương ?”

“Hình như có từng nghe qua, đã bảy tám năm không nghe rồi ? Chỉ có chuyến lưu diễn châu Á vừa rồi, cậu ấy lại hát lại ca khúc này một lần nữa.”

“Tôi biết anh muốn nói gì, là buổi thứ ba ? Nghe nói người Do Kyungsoo thích đã ngồi ở vị trí vip vào đêm thứ ba.”

“Cậu biết quá nhiều đi, chỉ có điều là các vị khán thính giả hẳn là có biết nhiều hơn ha ? Haha, không nói nữa, chúng ta tiếp tục nghe, Do Kyungsoo với <Này qua…”

Không đợi mc nói xong, Kyungsoo liền vội vã tắt radio,cười xấu hổ nói với Luhan : “Ầm ĩ quá, an tĩnh như này tốt hơn.”

Luhan ngừng lại một chút, tựa đầu chậm rãi liếc mắt ra ngoài cửa sổ, chầm chậm nói : “Kì thực tôi…” Luhan vừa định nói gì đó, đột nhiên bị Kyungsoo cắt ngang.

“Đừng nói ! Tôi cảm thấy chúng ta như này rất tốt, anh không nói phá vỡ, tôi cũng sẽ không vượt quá, Luhan, đừng cướp đi quyền lợi được mơ ước của tôi có được không ?” Do Kyungsoo đắng chát nói, muốn với tay vỗ lên bả vai Luhan, cuối cùng ngừng lại một chút, xoa lên đầu, nói ra một câu như vậy.

Luhan nhìn cậu, trong lòng cảm thấy vô cùng rối loạn.

“Kì thực tôi muốn nói, chúng ta trở thành bạn thân đi ?”

Do Kyungsoo nhếch mép nở nụ cười, cười đến vô cùng buồn bã. Từ sau lúc đó, hai người vẫn nói chuyện như cũ, tựa như không bị bài hát vừa rồi ảnh hưởng một chút nào. Khi đến hội trường, ngoại trừ Kim Jongin, nữ diễn viên chính, đạo diễn cùng vài người trong đoàn sản xuất đều đã tới. Lúc Luhan thay xong quần áo trở lại phòng nghỉ, Jongin cũng vừa vặn đi đến. Hai người trao đổi ánh nhìn, mỉm cười. Jongin muốn tiến sát lại, Luhan lắc lắc đầu, cuối cùng đối phương dừng lại, bắt đầu cùng đạo diễn ở bên cạnh nói chuyện phiếm.

Khi bước trên thảm đỏ, Kim Jongin theo lí thường là phải đứng bên cạnh đạo diễn, mà nữ diễn viên mặt khác phải ôm lấy cánh tay cậu. Luhan đứng ở phía sau nhìn nam nữ một đôi, thầm nghĩ Kim Jongin quả nhiên vẫn là thích hợp có người phụ nữ bên cạnh, trong nháy mắt bản thân đột nhiên nhớ tới Diana.

Lúc ở hội trường chính tiếp nhận phỏng vấn, vẫn là những vấn đề xưa cũ, cũng chỉ có Kim Jongin được hỏi thêm vài câu, ví dụ như việc bộ phim sắp khởi quay tại Mĩ, cùng hôn lễ được tổ chức vào tháng sau.

Kim Jongin đứng yên, lén lút liếc trộm về phía Luhan đứng cách đó không xa, âm trầm đáp : “Không có quan hệ tới <Mật ngữ>, hôm nay tôi sẽ không trả lời, xin lỗi.” Một đoàn kí giả có chút thất vọng thở dài, nhưng là Kim Jongin dù sao cũng không phải dựa vào giới truyền thông, cho dù có không muốn cùng bạn trò chuyện, bạn cũng không có cách nào cưỡng ép.

Sau khi cánh phóng viên ào ào kết thúc, liền bắt đầu tiến hành trao giải thưởng. Sau khi trao một loạt giải thưởng hỗn tạp nào đó, Luhan cảm thấy bản thân vẫn là không nên để ý đi, dù sao cảm thấy được tham dự đã là không dễ dàng gì, có thể nhận được giải thưởng, căn bản là không nghĩ tới. Thế nhưng trong hoàn cảnh và không khí như vậy, đặc biệt là người mc cố tình làm ra vẻ thần bí, triệt để khơi dậy sự háo thắng trong Luhan.

“Nam diễn viên phụ của giải Kim Ngưu năm nay là…. Trương Sở Thành !” Tên kia vừa được nói ra, Luhan ngoài mặt bỗng ngừng một chút, trên miệng tuy rằng là cười, nhưng trong lòng kì thực là không thoải mái. Sau khi vỗ tay cho Trương Sở Thành, Luhan liền buông cánh tay xuống dưới gầm bàn, kết quả là bị người nào đó nắm lấy. Giải Kim Ngưu năm nay đều là chuẩn bị cho khách tham dự bàn tròn có khăn trải bàn, Luhan ngẩng đầu nhìn muốn biết là ai, kết quả liền đối mặt với ánh mắt mỉm cười của Jongin, Kim Jongin này lại có gan lớn dám nắm tay mình.

Luhan xấu hổ đạp đối phương, kết quả Jongin vẫn không có ý buông tay, trong lúc đó đối phương mở bàn tay của Luhan ra, dùng ngón tay bắt đầu “vẽ” lên chữ.

Nỗ lực thuận theo nét của đối phương, viết lên lời muốn nói : Anh…còn…tốt…hơn !!!!

Dấu chấm than cuối cùng, Jongin vẽ bốn dấu.

Luhan muốn mắng người, rồi lại đặc biệt muốn cười.

Hai người cứ như thế nắm tay rất lâu, khi giải thưởng nam diễn viên chính như dự kiến được trao cho Jongin, lúc cậu lên khán đài nhận giải, mới từ từ buông tay Luhan.

Kim Jongin ở trong và ngoài nước đã đạt được nhiều giải thưởng tới mức nhũn tay, ở trên khán đài, liền nói lời cảm ơn quen thuộc, cuối cùng cậu ngừng lại, nhìn về hướng đoàn <Mật ngữ> , mặc dù là rất xa, nhưng Luhan có một loại cảm giác cậu đang nhìn mình. “Các bạn tuyệt đối sẽ không nghĩ tới, bộ phim điện ảnh này đã mang tới cho tôi những gì, so với giải thưởng này càng khiến tôi rung động hơn.”

Mọi người kì thực trong đầu đều nghĩ rất bình thường, phỏng chừng là liên quan đến kĩ năng diễn xuất, nhưng là Luhan lúc này lại có chút nghĩ lung tung. Cuối cùng lí trí cậu đặc biệt hoảng hốt, nghĩ thầm Luhan à Luhan, mày có thể nghìn vạn lần đừng khổng tước xòe đuôi tự mình đa tình được không.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: