
15
Lâm Hàn thấy Lăng Xương làm việc nhiều quá cũng không tốt với lại hôm nay cũng là ngày lễ nên quyết định hỏi lại. Lăng Xương vì lúc nãy cũng không dám làm giá nên liền cũng đồng ý
"Được rồi vậy tối nay ta hẹn ở đâu"_Nhu Phụng
"A tôi có biết một hội chở mở ở gần đường Y hay là chúng ta tới đó đi, chổ đó cũng gần đường lớn nên chắc cũng có nhiều quán ăn"_Jamie
"Vậy địa điểm đã có thời gian thì sao? Hay là 6h được không"_Lâm Hàn
"Ừm cũng được, hai người có xe riêng không để tôi với Lăng Xương qua đón"_Nhu Phụng
"Không cần đâu bọn này tự bắt xe tới đó được rồi không phiền hai người"_Jamie
"Này này Lăng Xương cậu thấy sao được chứ"_Nhu Phụng nhìn sang lăng Xương im lặng nãy giờ nên lên tiếng hỏi
"Mấy ngươi đã quyết định xong hết rồi còn hỏi tôi làm gì nữa"_Lăng Xương
.
.
.
Tối hôm ấy Lâm Hàn với Jamie đã đến trước cổng hội trợ. Vì ở Việt Nam không có tuyết như bao nước khác nhưng nhiệt độ thì cũng khá lạnh, cả hai mặc áo khoác đứng nhún nhảy để làm ấm người.
"Hai cái người này làm gì mà lâu thế kia? Đang làm chuyện đại sự à?"_Jamie
"Dù gì họ cũng giám đốc với phó giám đốc nên cũng phải để ý bề ngoài chứ, chắc là khá tốn thời gian trang điểm"_Lâm Hàn
Hai con người kia đứng nhún nhảy một hồi thì cũng có một chiếc xe chạy tới. Hai người trong xe bước xuống đi tới đối diện Lâm Hàn và Jamie
Thật khác với tưởng tượng của Lâm Hàn và Jamie, hai người này phải ăn mặc thật xa hoa lắm chứ nhưng hai người này chỉ mặc một bộ đơn giản. Lăng Xương mặc một chiếc áo thun trắng cùng quần Jeans đen trên người khoát một chiếc áo khoác da, Nhu Phụng mặc một chiếc áo sơ mi ôm cùng quần ống suông, khoát một cái áo khoác bình thường.
"Thật xin lỗi phải để hai người đợi lâu rồi"_Lăng Xương
"Đúng vậy đang trên đường đi thì bị kẹt xe thật ngại quá"_Nhu Phụng
"Không đâu tụi này cũng chỉ đang sắp chết c..."_Jamie đang nói thì bị Lâm Hàn bịt miệng lại
"Không có gì chúng tôi cũng chỉ mới tới thôi đúng không Jamie"_Lâm Hàn nhìn hai người trước mặt sau đó quay sang nhìn Jamie
"Đúng đúng mới tới mới tới"_Jamie gượng cười nhìn hai người trước mặt
"Chúng ta đi vào trong thôi"_Lâm Hàn
Ba người nhìn Lâm Hàn gật đầu, cả bốn bước vào trong. Vì bên trong có nhiều người nên nhiệt độ trong đây ấm hẳn lên. Hai bên có rất nhiều giang hàng, một bên là giải trí một bên là thức ăn. Các đèn được treo rất tinh tế và bắt mắt trải dài cả đoạn đường. Cuối đường còn có một thông rất lớn được treo đèn xung quanh, các cặp tình nhân đứng xung quanh người thì chụp hình người thì treo những tờ giấy ước nguyện của mình lên hàng rào xung quanh cây thông. Cả bốn người đi hết tiệm này lại đến tiệm khác, các trò chơi, món ăn hầu như đều đước bốn người thử qua
Oa oa oa oa...
"Con muốn có gấu bông, con muốn gặp ba oa oa oa..."
Từ xa có một cô nhóc đang đứng khóc , gây sự chú ý đến khá nhiều người trong đó có cả bốn người họ.
Một người phụ nữ trung niên đang cố gắng dỗ dành đứa trẻ này
"Ngoan ngoan nào con đừng khóc ngoan nào"
Lăng Xương và Nhu Phụng đứng đó nhìn một hồi liền bước đến bên cạnh đứa bé kia. Nhu Phụng quỳ xuống nhìn sang người phụ nữ kia tỏ ý xin phép được chạm vào đứa bé này, sau khi được cho phép Nhu Phụng lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau mặt cho bé
"Được rồi ngoan nào đừng khóc ngoan nha"_Nhu Phụng ôn nhu dỗ đứa bé tay không ngừng vuốt lưng đứa nhỏ
"C...chị chị"_Đứa bé bắt đầu nín khóc hai tay quàng cổ Nhu Phụng
"Ngoan nè em có thể nói chị nghe tại sao lại khóc được không"_Nhu Phụng
"Mẹ nói giáng sinh năm nay ba nhất định sẽ về và đem cho em một con gấu bông thật to... mẹ nói mấy lần rồi nhưng em vẫn không thấy ba về muốn đến đây tìm ạ"_ Đứa bé
Sau khi nghe đứa bé nói xong Lăng Xương cùng Nhu Phụng đều quay sang nhìn người phụ nữ. Chỉ thấy cô ấy cuối đầu cắn môi dưới hốc mắt có chút đỏ, nhìn thấy vậy cả hai đã hiểu được phần nào
Lăng Xương đứng đó một hồi cũng lên tiếng
"Bây giờ em nghĩ rằng mình có thể tìm được ba của mình sao?"_Lăng Xương
Đứa bé sau khi nhìn Lăng Xương lại bắt đầu mếu chui vào người Nhu Phụng
"Lăng Xương nó còn nhỏ"_Nhu Phụng quay sang nhìn Lăng Xương
"Nếu như em muốn đứa ông ấy về thì hãy cố gắng ngoan ngoãn nghe lời mẹ của em trở thành một cô gái tài giỏi thì lúc đó em mới có thể đem ba em về được có hiểu không"_Lăng Xương
Đứa bé từ trong lòng Nhu Phụng từ từ chui ra nhìn Lăng Xương
"Chị nói thật chứ nếu như em trở nên tài giỏi thì ba sẽ trở về sao"_đứa nhỏ
"Rất có thể và đều đó tùy thuộc vào em có biết chưa. Và sau này đừng khóc vào những việc không cần thiết hãy cố gắng tự đứng lên và giải quyết những gắt rối đó được chứ"_Lăng Xương
"Tụi chị tuy không thể giúp em tìm ba nhưng tụi chị có thể giúp em có một con gấu bông đấy"_Lâm Hàn đứng một bên nãy giờ cũng lên tiếng
"Gấu bông gấu bông"_Đứa nhỏ
"Thật phiền mấy đứa rồi, không cần đâu dì sẽ đưa con bé về"_ Người phụ nữ
"Dạ thật sự không sao đâu đằng kia có một trò chơi, lúc nãy cháu đi ngang thấy nó có trưng bày một con gấu bông cháu nghĩ đó chắc là phần thưởng"_Lâm Hàn
"Đúng đó dù gì cũng là giáng sinh cũng nên có chút quà cho đứa bé này chứ"_Jamie tươi cười nói
Nói xong cả hai đều bế đứa bé chạy đi ngay tới quán đó, Lăng Xương và Nhu Phụng nhìn hai người này không khác gì bọn bắt cóc trẻ em. Nghĩ xong cả hai cùng người phụ nữ đi tới chổ của Jamie và Nhu Phụng
Đó là một quán bắn súng
"Này ông chủ chơi như thế nào thì mới có thể lấy con gấu kia ạ"_Jamie vừa nói chỉ chỉ vào con gấu bông đang được đặt trên kệ ở tầng cao nhất
"Cũng không khó đâu thấy năm tấm bia ko chỉ cần bắn trúng vào trung tâm năm lần liên tiếp là được"_Ông chủ
"Như thế mà không khó sao khoảng cách như vậy và cái điểm đó nó nhỏ xíu như vậy năm lần liên tiếp ai mà làm được"_Jamie mặt mày nhăn nhó nhìn ông chủ
Lâm Hàn vỗ vai Jamie cười sai đó đưa đứa nhỏ đang bế trong tay chuyển sang cho Jamie
"Cho tôi một lượt"_Lâm Hàn nói xong đưa đẩy tiền sang cho chủ quán
"Nhớ đấy phải liên tục bắn trúng trung tâm a"_Ông chủ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro