Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

28 🔞

"Make way, make way, make way
Takin' space up in the sky"

————


Cộp.

Tiếng động từ cầu thang gỗ truyền đến ngày càng rõ mồn một. Người nằm dưới sàn nhà bị âm thanh này đánh thức, chậm chạp ngồi dậy, ngơ ngác nhìn cánh cửa mở ra.

Trước mắt nàng, người phụ nữ có gương mặt tuyệt mỹ đang ngồi xổm đối diện, khoanh tay mỉm cười nhìn chăm chăm, chiếc áo sơ mi của cô ta dính đầy máu, toàn thân toát ra tử khí.

LingLing Kwong vỗ tay một cái sau đó lại giang tay ra, nhìn Orm.

"Vật nhỏ. Lại đây."

Orm ngẩn ra một lúc, hai mắt sưng đỏ khó khăn nhận diện được đây là ai, mà giọng nói kia... lại quen thuộc đến nhường nào.

Orm tựa như một con mèo đang thăm dò người lạ, chậm rãi bò bò trên mặt đất, dây xích khóa cổ chân bỗng quấn chặt vào chân bàn khiến nàng không tiến lên được nữa.

LingLing Kwong nhướng mi, vỗ xuống đất một cái.

"Lại đây. Nhanh lên."

Câu nói kia quen thuộc vô cùng.

Tựa như một câu lệnh được lập trình sẵn, Orm không ngần ngại nữa, một mực tiến lên, mặc cho vòng dây xích cọ xát làn da.

Cái bàn không chịu nổi lực kéo liều mạng kia, "rầm" một cái đã đổ. LingLing Kwong thành công tiếp được Orm, ôm người vào lòng, cưng chiều hôn lên trán nàng.

"Thật ngoan."

Top không đành lòng nhìn thẳng, gã bước ra ngoài đóng cửa lại.

Bệnh hoạn.

Không thấy còn hơn.

Bộ dạng này của người này phỏng chừng thần trí đã không còn rõ ràng, mấy ngày nay còn không ăn được cơm, cứ truyền dịch dinh dưỡng cầm cự mãi như thế này, e là...

Nếu đổi lại là gã, thì đã chết quách cho xong.

...

Trái lại, Orm như bây giờ mới khiến LingLing Kwong vừa lòng.

Vừa đáng yêu vừa ngoan ngoãn.

Ghét nhất Orm cứ ra vẻ trinh tiết liệt phụ, xem cô tựa ma quỷ mà tránh xa.

Sớm ngoan ngoãn thế này có tốt không?

Cô ôm chặt Orm, không ngừng vỗ lưng nàng, cao hứng thì thầm.

"Sao lại có thể đáng yêu đến như vậy?"

Chơi đùa với ngón tay Orm một chút, cô lại vén mái tóc trước trán đã dài ra không ít, chăm chú xem một hồi.

"Mắt giảm sưng rồi." LingLing Kwong chợt nhíu mày, đanh giọng bắt bàn tay của nàng siết chặt "Đừng dụi nữa."

Orm ăn đau, dừng lại một chút, sau đó bất ngờ hướng cô cọ cọ.

Tâm LingLing Kwong đều tan thành nước, hung hăng cắn lên má nàng một cái.

"Còn học ai làm nũng? Đáng ghét."

LingLing Kwong đã quên, đây cũng là do cô dạy.

Đừng nói là ai dạy, Orm hiện tại còn không biết phân biệt người nào quen, người nào lạ. Cứ bị đánh vài lần, nàng sẽ hình thành thói quen do cô ám thị, muốn không đau thì phải làm cô cảm thấy dễ chịu.

LingLing Kwong bị vẻ dịu ngoan này dỗ cho sát khí trên người tan đi không còn một mảnh, dưới thân lại nổi lên một trận khô nóng khó hiểu.

Bàn tay cô luồn vào mái tóc mềm mại của nàng, giọng nói có chút khàn khàn.

"Vật nhỏ. Chúng ta"thân thân" một lát có được không?"

Phòng cách âm không tốt lắm, thính giác của Top rất tốt nhưng lại không thể tin vào những gì gã nghe được, hai mắt gã trợn to.

Tử tế đến khó ngờ.

Bên trong, Orm còn chưa hiểu những từ ẩn dụ đó là gì, hành động hoàn toàn phụ thuộc vào phản ứng của LingLing Kwong.

Cô cũng không vội, vuốt ve bờ môi hồng nhuận của nàng, kéo người một cái, chóp mũi Orm liền chạm phải một vật cộm lên từ hạ thân.

Orm hơi lờ mờ hiểu được ám chỉ này là gì, chỉ là tầm mắt còn chưa hồi phục, tay phải lại bị phế, không sao giúp LingLing Kwong cởi quần được.

Cô chưa kịp phản ứng lại thì Orm bất ngờ hướng nơi nhạy cảm kia... dùng trán cọ cọ.

Thoáng chốc, cô bị khoái cảm đánh úp, thở dốc "ồ ồ."

Orm.

Sao lại có thể mê người đến vậy?

Làm sao lại đáng yêu như vậy?

Làm sao đây?

Cô thích người này.

Thích đến mức không nhịn được muốn nuốt nàng vào bụng.

Khóa quần mau chóng được kéo xuống, cô cầm vật sậm màu, kích thước kinh người, chầm chậm hướng khuôn miệng non mềm kia chào hỏi.

Orm ngửi được mùi vị quen thuộc xộc vào khoang mũi, hơi khó chịu mà nhăn mặt một chút.

Bàn tay trên gáy Orm bỗng siết chặt lại, đau nhức khiến nàng trở nên ngoan ngoãn, chậm chạp nhớ ra mình phải làm gì.

Nàng gấp gáp, lập tức ngậm vật cương kia vào miệng, vụng về liếm láp.

LingLing Kwong ngưỡng cổ, cắn răng rên tỉ, nhắm mắt tận hưởng đầu lưỡi non nớt kia không ngừng trườn tới trường lui trên hạ thân của mình, đôi khi lại vô ý lướt qua phần đỉnh, khoái cảm tê dại khiến cô thích đến ngón chân đều cuộn lại.

Đây là lần đầu tiên nàng khẩu giao tốt như vậy.

Chóp mũi Orm vô ý cọ quẹt phần bụng, tức thì hông của cô liền căng chặt một chút, gương mặt tuyệt mỹ đỏ bừng như thiếu đi dưỡng khí.

Khoái cảm bất tận không ngừng ập tới, thích đến bàn tay điên cuồng nắm tóc nàng, ra vào cái miệng mê người kia.

Vật kia của cô bình thường vốn không hề nhỏ, trướng lên liền muốn căng rách miệng Orm.

Động tác của cô quá nhanh, làm Orm rất đau, bàn tay bên eo cô vô thức siết chặt.

LingLing Kwong nghe tiếng nức nở kia bị cô làm cho đứt quãng thì thả chậm lại, động tác cũng trở nên nhẹ nhàng không ít.

Ngón tay cô buông lỏng, đặt trên gáy nàng, nhẹ nhàng vuốt ve dấu răng mà bản thân để lại, vết cắn kia giờ đã hình thành sẹo, in rõ ràng trên da thịt Orm, tuyên bố người này là của cô.

Nàng được trấn an, cố sức ngậm cả cây nhưng bất thành, chỉ có thể ngoan ngoãn gặm hết nửa căn.

Bên ngoài, Top không nghe nổi nữa, túm lấy Arpa đi ngang lại, đứng chung với mình.

"Top.. anh làm gì...". Chưa kịp nói dứt lời, Arpa liền bị tiếng rên rỉ từ bên trong dọa cho sững người.

Vốn dĩ giọng nói của LingLingKwong rất dễ nghe, đương lúc động tình càng khiến nhân tâm đảo loạn.

Arpa tuy không còn xử nữ cũng bị tiếng rên rỉ của Orm làm ngượng chín mặt, ngón chân co lại.

Thao mẹ nó.

Cô ta nhịn không được...

Rốt cuộc vì cái gì lại hăng say như vậy?

Từ trước đến giờ chưa từng giống thế này.

Thấy Arpa cuống cuồng, bỏ chạy trối chết, trong lòng Top hả hê một chút, dứt khoát bịt tai lại, không muốn nghe thấy nữa.

...

Thanh âm da thịt chà xát vào nhau, có đôi khi lại có tiếng thở gấp của phụ nữ, tiếng dây xích va chạm với sàn nhà, chuỗi tạp âm này cũng không hề có quy luật, không ồn ào những cũng khá phiền toái.

Cự căn đứng thẳng luyến tiếc rời khỏi khuôn miệng ấm áp, mà Orm vì được giải thoát khỏi cảm giác tê mỏi, khó chịu này cảm thấy rất nhẹ nhõm. Toàn thân thả lỏng, vô thức chép miệng tựa như mèo con vừa ăn no sữa mẹ.

LingLing Kwong yêu chết vẻ mặt này của nàng, cả cơ thể áp sát Orm, tay linh hoạt nhanh chóng thoát áo, để lộ ra cơ thể quyến rũ che khuất toàn bộ ánh sáng mà người dưới thân thấy được, hơi thở trầm đục, đuôi mắt xếch lên, dấu hiệu cho thấy cô đang hứng tình đến mức báo động.

Chậc.

Lần đầu tiên, cô vừa làm loại chuyện này mà phải cởi áo.

Tuy nhiên, vật nhỏ này đáng để cô làm vậy.

LingLing Kwong tách hai chân thon dài của Orm ra, nắm cằm người dưới thân, say mê hôn lên đôi môi hồng hào kia, vừa hôn vừa vuốt ve đùi trong trơn mịn, lướt một đường tới bụng non đang run rẩy kia.

LingLing Kwong không ngờ cảm giác khi hôn lại tuyệt vời đến như vậy.

Ngứa ngáy. Tê dại.

Đầu lưỡi linh hoạt luồn vào bên trong, cướp hết không khí của Orm, không ngừng trêu đùa đầu lưỡi ngắn ngủn kia.

Nụ hôn đầu của cô a.

Orm bị cắn đến môi đều bật máu, vừa đau vừa khó thở, không khỏi khó chịu đẩy đẩy cô.

LingLing Kwong hôn đến Orm choáng váng, hai má đỏ rực, hơi thở đứt quãng mới hài lòng buông người ra.

Orm chưa kịp hồi thần đã bị người mở ra hai đùi, hoa huyệt trần trụi giữa hai chân thoáng chốc phơi bày, nơi đó của Orm không rậm rạp cũng không xấu xí, ngược lại vô cùng sạch sẽ, đẹp mắt.

Cô nâng eo của nàng dậy, ngón tay lướt qua hoa khẩu đỏ tươi, còn sưng. Tức thì, eo của Orm run lên, cả người hoảng sợ tránh khỏi bàn tay nóng rực của cô.

Nơi đó vẫn chưa lành, vì làm quá độ mà còn có chút rách ra. Mặc dù, có thoa chút thuốc giảm sưng nhưng vẫn chưa hồi phục kịp.

LingLing Kwong đang hưng phấn bị cắt ngang liền thấy vô cùng khó chịu, cô bắt lấy Orm, lần nữa đặt nàng dưới thân, cầm cự căn bị liếm đến ướt át, đâm vào huyệt nhỏ hẹp.

Orm đau đến cong người, thét lớn.

Giãy giụa mấy bận đều khiến vật kia trượt ra ngoài, kiên nhẫn của LingLing Kwong cũng đã dùng hết, hai mắt cô trở nên tối sầm.

Đau.

Đau lắm.

Nàng bắt buộc bản thân phải học theo những ám chỉ vì tiềm thức nói rằng... làm như vậy, người kia sẽ không làm đau nàng.

Nhưng hiện tại...

Có cái gì đó đã bị phá vỡ, trật tự bị đảo lộn lên hết

Cô ghì chặt eo của Orm, để phần đỉnh thô to đang rỉ dịch tiến vào...

Orm đau đến hai mắt mở to, đầu kêu ong ong, bộ não như dừng hoạt động.

Rách.

Rách mất.

Đừng tiến vào.

Sẽ chết.

LingLing Kwong vừa mới vào được phần đỉnh đã bị tiếng thét của Orm làm cho ngây người.

Orm sợ hãi, cắn răng bò đi, cự căn kia cũng vì thế mà bị bứt dời khỏi miệng huyệt lần nữa...

Mà LingLing Kwong vẫn còn chưa hết kinh ngạc.

Orm vừa nói cái gì?

Cô có nghe lầm không?

Rõ ràng lúc vừa nãy, Orm vừa mới hét lên một tiếng "Đau".

Cô nhìn Orm đang chui vào góc tường, tận lực thu nhỏ bản thân, cơ thể run bần bật, tia máu uốn lượn dọc theo đùi trong trắng nõn, nhìn qua phá lệ thê mỹ.

Cô không nghe lầm. Orm đã nói được.

Đúng là lưỡi ngắn cũng không phải... không nói được.

Vốn dĩ nàng có thể nói một vài từ đơn giản, mặc dù phát âm không chuẩn, nhưng chung quy vẫn khác biệt rất lớn so với không biết nói gì.

Orm không nói được?

Không phải. Là do tự ti khiến nàng quên đi cách nói chuyện.

Sợ người khác cười nhạo mình.

Sợ họ không hiểu được những gì nàng nói.

Nàng sợ.

Sợ ánh mắt nhìn nàng như một kẻ lập dị.

Nàng sợ nói.

Dần dần, Orm đã hoàn toàn quên mất cách nói chuyện lúc nào không hay, dù là những từ đơn giản nhất.

...

LingLing Kwong nâng gương mặt trắng bệch kia lên, thấp giọng dỗ dành.

"Vật nhỏ. Nói lại một lần nữa được không."

Ánh mắt Orm nhìn cô...

Trống rỗng.

Nụ cười của LingLing Kwong có chút méo mó.

"Nói lại lần nữa được không?"

Cô muốn lắng nghe thanh âm tuyệt vời kia một lần nữa.

Có trời mới biết cô đang phấn khích như thế nào. Huyết quản đều muốn chảy ngược.

Nhưng Orm vẫn im lặng, theo bản năng sờ sờ vết thương trên cổ chân, muốn rút chân ra khỏi vòng khóa sắt khó chịu này... không quan tâm cô tươi cười ra sao.

Ngón tay cô dùng lực nghiến lại, Orm cứng đờ người, khổ sở ân a vặn vẹo cơ thể.

Đau.

Đau lắm.

Không có thanh âm thiên sứ cô mong muốn, chỉ có tiếng khóc tựa như trẻ sơ sinh, vừa ồn vừa phiền.

Orm sợ hãi không hiểu vì sao cô lại nổi giận, nàng không biết mình đã làm sai ở chỗ nào.

Thế nên, liều mạng hướng cô cọ cọ, sợ đến nước mắt đều rơi xuống.

Xin lỗi.

Đừng đánh.

LingLing Kwong chậm rãi nắm tóc Orm kéo lên, ngữ khí dịu dàng.

"Ngoan ngoãn. Nói lại lần nữa được không?"

Lúc lâu sau, người kia vẫn khóc nức nở, tay trái còn nguyên vẹn kia, lung tung sờ sờ hạ thân của cô, mặc cho đau điếng nơi da đầu... Orm vẫn vụng về tiến đến, hôn lên mặt cô, như muốn làm cô bình tĩnh lại.

Nhưng LingLing Kwong không hề động dung, cô biết cô đang rất bình tĩnh, không cần ai an ủi.

Chát.

Cái tát này cô không hề khống chế lực. Orm chỉ cảm thấy má phải nóng rát, trong đầu vang lên tiếng ong ong, máu mũi theo hít thở bất ổn của nàng mà chảy ra.

"Lúc nãy. Nói lại."Hai mắt cô sáng rực, không từ bỏ, nhìn Orm với vẻ chờ mong.

Cả cơ thể nàng hơi lung lay, đầu đau như sắp vỡ tung, loạng choạng muốn ngã gục.

Kịch.

Lần này là trán tiếp đất.

Máu tươi từ vết thương lại vỡ ra, Orm đau đớn ôm đầu khóc nấc, đôi mắt đen nhánh trở nên mờ đục, bất lực mặc cô ra tay tàn bạo.

Nàng không hiểu.

Vì sao cọ cọ không được?

Nàng đã làm sai chuyện gì hay sao?

Trật tự vừa mới được thiết lập lại bỗng chốc sụp đổ.

Orm hoảng loạn, hoàn toàn mất phương hướng.

Không ai nói cho nàng biết nàng phải làm gì.

Người phụ nữ kia tựa hồ rất phấn khích, đôi mắt đỏ ngầu.

Phải a.

Mạnh tay hơn chút nữa.

Chắc sẽ nói được.

Giọng nói của Orm. Cô muốn nghe.

...

Orm ngã gục dưới đất, hai má sưng tấy không nỡ nhìn thẳng, khóe miệng liên tục truyền ra máu tươi, mái tóc trước trán rũ xuống, che khuất hoàn toàn tầm nhìn hạn hẹp của nàng.

Không có sức chống trả.

Yếu đuối.

Bạc nhược.

Vô dụng.

LingLing Kwong đánh đến tay đều rút gân, mà người kia vẫn không thể nói ra cái từ kia.

Cô dừng lại một chút, như có điều suy nghĩ, đau như thế nào mới có thể khiến Orm nói được?

Tầm mắt cô dừng lại ở hai chân trần trụi kia...

Ánh mắt cô lại sáng lên, bỗng nảy ra một ý nghĩ không tệ.

...

Sinh nhật của con gái út Kwong gia rất nhanh đã tới, thiệp mời phát đi không nhiều nhưng khách đến lại đông hơn dự đoán.

Ai lại không muốn con cháu nhà mình có quan hệ tốt với tiểu thư Kwong gia?

Đây là mỏ vàng a.

Không nhân lúc này câu kéo quan hệ còn chờ đến lúc nào?

Họ lợi dụng ở chỗ đây là sinh nhật của trẻ con, cốt yếu là để đứa nhỏ vui, ai quan tâm bọn họ đến có được mời hay không.

Trên mặt Junta Kwong luôn giữ nụ cười thân sĩ, nhiều người đến hơn dự tính nhưng ông cũng không lúng túng, chu đáo tiếp đón, không bỏ sót một ai.

Tuy nhiên, chỉ cho trẻ em vào sảnh chính, khéo léo giao cho hạ nhân tiếp đãi những người không được mời đến ở một nơi khác.

Tính là thứ gì cũng muốn tiếp cận tiểu thư?

Ti tiện.

Đáy mắt Junta Kwong hiện lên một tia khinh miệt, cẩn thận lột bao tay ra ném vào thùng rác.

Hạ nhân nhìn thấy vội vàng cầm khay đựng một đôi bao tay mới đến cho ông ngay lập tức.

Xem đi.

Đây mới chân chính là bộ mặt thật của hào môn.

Ngoài mỹ lệ, trong mục nát.

Dối trá cực điểm.

Hầu nam chạy đến trước mặt ông, gấp gáp báo tin."Tam gia, Đại tiểu thư.. đã đến."

Đáp lại một câu, mang bao tay mới vào, chỉnh chỉnh lại gọng kính hơi bị lệch. Trên gương mặt liền khôi phục lại nụ cười nho nhã, ánh mắt hòa ái, bước chân thong dong đi đón người.

Hôm nay đúng là một ngày bận rộn.

...

Đêm nay, Alisa Kwong mặc một bộ quần áo được thiết kế theo phong cách châu Âu, vừa sang trọng vừa xinh đẹp, kết hợp với gương mặt nổi bật kia liền giống hệt tiểu công chúa bé trong truyện cổ tích ước ra.

Hôm nay mặc dù là sinh nhật con gái, Rochana Kwong vẫn nói có việc bận, không ở lại được.

Nhưng như thế cũng đã quen, cô nhóc thậm chí không để ý, ngược lại còn có chút nôn nóng...

Người vẫn chưa đến.

Alisa Kwong được một đám nhỏ vây quanh, náo nhiệt vô cùng, muốn thoát thân cũng khó.

"Alisa, sinh nhật vuivẻ." Giọng nói quen thuộc kia vang lên, Alisa Kwong theo bản năng quay đầu. Sau đó, bé vui mừng kêu lên. "Chị hai."

Đám nhỏ chợt yên lặng, đứng nhìn người phụ nữ xinh đẹp đứng cách đó không xa, có gương mặt giống hệt Alisa Kwong đang mỉm cười.











LingLing Kwong cúi người, đón cô bé nhào lên ôm cổ cô, vui đến mặt mày đều đỏ bừng.

"Chị hai đến rồi. Em cứ sợ là chị không đến."

Alisa tuy còn nhỏ nhưng rất thông minh, bé lờ mờ nhận ra giữa chị hai và cha có gì đó...rất không thoải mái.

Mỗi lần bé ở cùng chị hai, cha đều không xuất hiện hoặc ngược lại.

Đám nhỏ im lặng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn cô bé.

Chúng cũng muốn có chị gái xinh đẹp như vậy, có thể ôm chúng, lại còn rất đẹp mắt

LingLing Kwong xoa đầu cô nhóc, hôn nhẹ lên má em gái một cái, cười nói.

"Sinh nhật của bảo bối...làm sao chị không đến được?"

"Muốn xem quà sinh nhật không?"

Thấy em gái gật gật đầu. Cômới thả cô nhóc xuống, ra hiệu cho vệ sĩ mang quà lên.

"Alisa. Xem ai đến này."

Alisa dừng lại một chút, kinh ngạc nhìn bóng dáng quen thuộc chậm rãi đi vào.

Chariya tinh nghịch nháy mắt với cậu bé một cái, trong tay ôm một món quà được trang trí rất đẹp mắt.

Đám nhỏ lập tức reo hò.

"Chariya đến rồi."

Chắc đây là nhân vật được yêu thích nhất trong bữa tiệc rồi.

Alisa lập tức quăng chị hai qua một bên, không khống chế được nhếch miệng chạy đến bên cô bé.

"Chariya, cậu đến rồi."

Bé gái có đôi mắt xanh tựa như làm ngọc, gương mặt xinh xắn như thiên thần. Bất ngờ, chu môi tặng Alisa một nụ hôn trên má.

Tức thì, Alisa ngượng đỏ mặt.

Chariya không hề cảm thấy có gì ngại. Đây là hình thức chào hỏi với bạn bè thân thiết, bé vẫn thường làm thế với mọi người a.

Đám trẻ lập tức bát nháo, đều muốn đi lên bắt lấy Alisa đòi hôn cô bé.

Arpa tránh đám nhỏ đang chơi đuổi bắt, đến bên tai của đại tiểu thư nhà cô ta nói nhỏ.

"Tiểu thư. Sirilak nhị tiểu thư cũng đến."

...

Bên ngoài, Top chau mày liếc nhìn người kia.

"Sirilak tiểu thư, hôm nay là sinh nhật của tiểu thư chúng tôi, mong ngài đừng làm mọi người mất hứng."

Tawan lạnh nhạt thu tay, trở về bên Ira đang đứng khoanh tay, kiêu ngạo không thèm nhìn bọn vệ sĩ đang bao vây họ.

Cô chỉ một tên vệ sĩ bị đánh cho bầm mắt trái.

"Chỉ cần tên này xin lỗi bạn gái tôi, tôi sẽ bỏ qua."

Han đau đến hít khí, bất mãn nhìn Top đang trầm mặt.

"Top ca. Em không..."

Ánh mắt lạnh lẽo của Top liếc đến, hắn đành cắn răng nén giận, hướng Ira và Tawan cúi đầu xin lỗi.

"Là do tôi có mắt không tròng. Mong hai vị rộng lượng bỏ qua cho."

Ira buông tay, ngữ khí khinh thường.

"Hóa ra lễ tiếp đón khách của Kwong gia đều nồng hậu như vậy, chẳng trách..." Giữa chừng lại hướng Tawan, than phiền.

"Chúng ta về. Em không muốn ở đây nữa"

LingLing Kwong đứng tựa lưng ở cửa, bình thản chứng kiến mọi chuyện, nhìn hai người kia rời khỏi liền thở dài.

Hết cách rồi nên đến đây phá rối?

Đần độn quả nhiên chỉ tương xứng với đần độn.











...

"Thành công." Tawan vui mừng, có chút kích động mà nói hơi nhanh."

"Bảy người. Tôi đã gắn mấy con chip lên người bọn họ." Ira mong đợi nhìn gương mặt xinh đẹp đang giãn ra trên màn hình.

Fahlada thở phào, gật gật đầu.

"Hoạt động được rồi."

Cả ba người đều mỉm cười, nụ cười có chút nhẹ nhõm.

Tawan còn có chút không an tâm.

"Có chắc là sẽ không bại lộ không?"

Cô không dám đem Orm ra đặt cược.

Fahlada trấn an.

"Yên tâm. Không thể thất bại được."

Vật này trong gia tộc chỉ có ba người biết, lại còn là giao dịch bí mật với cao tầng, làm sao Kwong gia biết được?

Ba người thỏa thuận xong, Fahlada tắt máy.

Cô nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang áp trên ngực mình, tay cuộn thành nắm đấm nhỏ, hít thở đều đặn... khẽ hôn lên trán đứa nhỏ một cái.

Sẽ sớm tìm được mẹ con thôi, Lalita.

...

LingLing Kwong xoa đôi mi đang nhăn chặt lại, yên lặng ngồi trên ghế, thở dài chạm lên vết kim đâm trên tay Orm.

Người trong lòng cô run lên một chút, mơ màng dụi dụi cổ một chút rồi lại tiếp tục ngủ, hơi thở không đều đặn, nhìn vào thoạt tưởng nàng đang kéo dài hơi tàn nhưng không phải...

Cô không cho là vậy.

Hôm nay cô còn tập cho vật nhỏ nói chuyện được kia kìa, chỉ là... sao người này lại kén ăn đến như thế?

"Vẫn không ăn được sao?" Ngón tay cô lướt qua gò má sưng đỏ của Orm, vết thương bị động đến, khuôn miệng run rẩy nói ra một từ không rõ nghĩa.

Top không dám nhìn thẳng hai người. "Cô ta cứ nôn ra..."

Chỉ có cách tiếp tục truyền dịch dinh dưỡng thôi. Người này... e là không còn cầm cự được lâu nữa.

Thật đáng thương.

LingLing Kwong mắng một câu vô dụng, ánh mắt chợt hiện lên một tia bất thường.

Cô nhếch miệng.

"Lại đây."

Top sững người lại một lát, nhưng cũng bước đến trước mặt cô, nghi hoặc hỏi.

"Đại tiểu thư?".

LingLing Kwong không nói gì.

Bỗng nhiên, cô nắm chặt cổ tay của gã, săm soi nhìn.

Top bị ánh mắt như rắn độc, quét qua lại đến cơ thể đều nổi đầy da gà, tên này chẳng lẽ lại nổi điên, muốn chặt thêm ngón tay của gã?

Ngoài dự đoán, cô có vẻ khá hứng thú, ngón tay chậm rãi vân vê tay áo của Top.

"Sứa tàng hình."

Ai lại đem loại đồ chơi đắt tiền này cho cô vậy?

Trông cô giống thành phần khủng bố lắm sao?

Là ai?

Trong đầu LingLing Kwong hiện lên gương mặt, không khỏi bật cười.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro