
Chương 121: Thương tổn bụng của cô
Nghe lời nói của Đường Hân, chị Dư cau mày, "Đường tiểu thư, phu nhân không làm vậy đâu......"
Đường Hân nghiêm nghị nói, "Tôi cũng hi vọng Tiểu Mỹ sẽ không làm vậy, nhưng sự thật đã bày ra trước mắt."
"Nhưng nếu phu nhân muốn lấy lòng tổng giám đốc, cô ấy hoàn toàn không cần phải đi tìm cô......" Hàm ý trong lời nói của chị Dư hiển nhiên là ám chỉ thực chất giữa Đường Hân và Kim Tử Long hoàn toàn không có gì.
Đường Hân bởi vì không thể phản bác mà giữ vững im lặng, lúc này, một bóng dáng yểu điệu bước vào phòng làm việc, kèm theo giọng nói tức giận, "Tử Long, chẳng lẽ em còn phải nghi ngờ lời nói của Tiểu Hân sao?"
Người đến là Kim Tâm, nhìn thấy Đường Hân ảm đạm cúi đầu, KimTâm lập tức đỡ lấy bả vai Đường Hân, lạnh nhạt trợn mắt nhìn chị Dư.
Nhìn thấy Kim Tâm, chị Dư cúi đầu, không dám nói nữa.
Kim Tâm vỗ nhẹ nhẹ sống lưng Đường Hân tỏ vẻ an ủi, sau đó đi tới trước mặt Kim Tử Long, ngẩng mặt nhìn Kim Tử Long, "Tử Long, chị thật sự không hiểu, tại sao em phải kết hôn với Thoại Mỹ chứ? Kim Nhật Nguyên làm hại ba bây giờ còn nằm trên giường bệnh hôn mê bất tỉnh, mẹ cũng căm hận mẹ của Thoại Mỹ, chẳng lẽ em không thể bận tâm đến cảm nhận của ba mẹ ư? Lần trước chị và mẹ đến tìm Thoại Mỹ, em biết Thoại Mỹ phách lối thế nào không?"
Đối mặt với lên án của Kim Tâm, tâm tình củaKim Tử Long không hề dao động, anh lạnh lùng thốt ra, "Chị Dư, đưa họ ra ngoài!"
Chị Dư lập tức gật đầu, "Tiểu thư, tổng giám đốc cần yên tĩnh, hay là mọi người hãy theo tôi ra ngoài đi!"
Kim Tâm tức giận, "Tử Long!!"
Đường Hân đi tới bên cạnh Kim Tâm, khẽ nói, "Chị Tâm, chị biết tính tình Dịch Khiêm rồi đấy, chúng ta ra ngoài trước đi!"
Kim Tâm tức giận giậm chân, bất đắc dĩ xoay người.
Nhưngkhi chị Dư đưa đám người Kim Tâm đi ra ngoài, thư kí của Kim Tử Long vội vã đi vào." Tổng giám đốc Kim ——"
KimTâm thấy vẻ mặt gấp gáp của thư ký mà dừng chân.
Thư ký đặt văn kiện khởi tố của tòa án lên bàn làm việc của Kim Tử Long, run rẩy nói, "Đây là lệnh triệu tập của tòa án thành phố Y, bởi vì vụ án liên quan đến ngài nên tòa án thành phố Yyêu cầu ngài đến tòa án thành phố Y vào ngày hai mươi sáu cũng chính là ba ngày sau......"
Kim Tâm nghiến răng nghiến lợi, "Tôi đã nói mà, người đàn bà Thoại Mỹ kia độc ác tới mức độ đó là cùng!"
Kim Tử Long xoay người, lạnh lùng nhìn lệnh triệu tập của tòa án trên bàn làm việc, nói lạnh lùng, "Trợ lý Dư, chuẩn bị tối nay bay về thành phố Y."
Nghe lời nói của Kim Tử Long, chị Dư và Kim Tâm đều kinh ngạc, ngay cả Đường Hân muốn giữ im lặng cũng sững sờ.
Chị Dư kịp phản ứng, sau đó nói, "Tổng giám đốc, thật ra thì ngài không cần bay về thành phố Y, chuyện này luật sư sẽ xử lý......"
Lúc này Kim Tâm cũng nhất trí với cách giải quyết của chị Dư, "Đúng vậy, chuyện đâu có gay go đến mức em cần phải bay tới thành phố Y!"
Thư kí của Kim Tử Long khẽ thêm vào một câu, "Kim tiểu thư, Tổng giám đốc phải bay tới thành phố Y, bởi vì phu nhânsẽ làm nhân chứng bên khởi kiện trên tòa án, nêntổng giám đốc phải ra tòa." Thư kí của Kim Tử Long xem tin tức trên báo mới biết thì ra tiểu thư "Thoại Mỹ" mà cô từng tỏ vẻ vô lễ chính là vợ của Kim Tử Long.
Nghe xong lời nói của thư ký, chị Dư kinh ngạc há hốc.
Kim Tâm nhìn biểu tình của chị Dư, lạnh lùng cười một tiếng, "Chị Dư, bây giờ chị còn gì để nói thay Thoại Mỹ không? Hôm nay cô ta cũng ra mặt tố cáo Dịch Khiêm rồi, có phải chờ tới khi cô ta và Tử Long giằng co trên tòa, mọi người mới có thể thấy rõ bản chất con người này không?"
Lúc này Đường Hân chìm vào suy nghĩ. Mục đích cô tới gặp Kim Tử Long vốn là muốn tạo chút hiểu lầm giữa Thoại Mỹ và Kim Tử Longvào giờ phút quan trọng này. Cô thật sự là không ngờ sự "hiểu lầm" này lại có thể biết trở thành sự thật, hơn nữa ngay cả cô cũng chưa từng nghĩ Thoại Mỹ lại có thể tuyệt tình như vậy, hành vi lần này hoàn toàn không phù hợp với Thoại Mỹ vẫn luôn thiện lương đến ngu xuẩn trong lòng cô.
Chị Dư rầu rĩ nhìn Kim Tử Long...... Chị Dư đã từng kiên định cho rằng Thoại Mỹ không liên quan đến những chuyện này, song,sau mọi chuyện dường như chị cũng bắt đầu dao động phần nào.
-----
Las Vegas.
Kim Trạch Húc không ngừng gõ nhẹ cửa phòng Thoại Mỹ, "Thoại Mỹ, em mở cửa ra......"
Liễu Nhiên ghé vào cửa lắng nghe, bởi vì không nghe được bất cứ âm thanh gì mà ngước mắt ngây thơ nhìn Kim Trạch Húc, "Chú Trạch Húc, tại sao mẹ đóng cửa vậy?Có phải mẹ giận chú không?"
Kim Trạch Húc ôm Liễu Nhiên lên, nhẹ giọng dụ dỗ nói, "Liễu Nhiên, chú Trạch Húc có lời muốn nói với mẹ con, yên tâm, chú Trạch Húc không chọc giận mẹ con đâu, con ngoan ngoãn xuống lầu dưới chơi đi, chút nữa mẹ con xuống liền!"
Liễu Nhiên vẫn luôn thích Kim Trạch Húc, sau khi nghe lời nói của Kim Trạch Húc, Liễu Nhiên khéo léo gật đầu, "Được."
Ngay sau đó người giúp việc ôm Liễu Nhiên khỏi tay Kim Trạch Húc.
Sau khi hành lang yên lặng trở lại, Kim Trạch Húc thôi không gõ cửa nữa, kiên nhẫn nói, "Thoại Mỹ, anh biết em vẫn còn giận anh, nhưng xin em sau khi hết giận hãy ra gặp anh, một mình em ở bên trong anh rất không yên lòng......"
Bên trong phòng, Thoại Mỹ ôm đầu gối dựa vào cánh cửa, mắt đã thấm đẫm những giọt lệ.
Vì sao mọi chuyện lại đến nước này?
Cô tức giận, tức Kim Trạch Húc tự ý hành động, nhưng cô lại không thể chất vấn Kim Trạch Húc, bởi vì Kim Trạch Húc làm tất cả đều là vì tốt cho cô.
Báo đưa tin liên tục, dư luận xã hội chỉ biết đẩy cô và Kim Tử Long tới đỉnh đầu sóng gió, đến lúc đó, hiểu lầm giữa cô và Kim Tử Long chẳng nói làm gì, sự nghiệp của Kim Tử Longcũng sẽ chịu ảnh hưởng bởi chuyện này.
Đây không kết quả mà cô muốn, thật sự không phải.....
Nước mắt chảy xuống từ hốc mắt, Thoại Mỹ bất lực.
Vùi đầu sâu vào đầu gối, khó chịu không thôi.
......
Khi gần đến tối, Thoại Mỹ rốt cuộc cũng mở cửa phòng ra.
Kim Trạch Húc khôngrời một bước, nhìn thấy bóng dáng của Thoại Mỹ, Kim Trạch Húc mới thở phào nhẹ nhõm."Em có khỏe không?"
Hốc mắt Thoại Mỹ sưng đỏ, đôi mắt đờ đẫn.
Kim Trạch Húc nhìn gương mặt chán nản mất mát của Thoại Mỹ, xin lỗi một lần nữa, "Xin lỗi!"
Thoại Mỹ lướt qua Kim Trạch Húc, ánh mắt như thể hoàn toàn không thấy sự tồn tại của Kim Trạch Húc.
Nhìn bộ dáng thất hồn lạc phách của Thoại Mỹ, Kim Trạch Húc tức giận mà tóm lấy hai vai của Thoại Mỹ, mất kiên nhẫn thốt ra, " Kim Tử Long thật sự đáng để em chảy nhiều nước mắt như vậy sao?"
Thân thể Thoại Mỹ yếu ớt, mi mắt buông xuống, lặng yên không lên tiếng.
Kim Trạch Húc nâng cằm của Thoại Mỹ lên,ép cô nhìn thẳng vào anh, "Có lẽ em đang lo lắng cho anh ta, cũng có lẽ không muốn làm anh ta tổn thương,nhưng anh ta có cân nhắc cảm thụ của em không? Anh ta là một kẻ máu lạnh, một tên khốn kiếp!!"
Thoại Mỹ vẫn không nói tiếng nào.
Thấy Thoại Mỹ không hề phản ứng, Kim Trạch Húc không thể nhịn được nữa, rút bức thư trong áo vest ra, sau đó tức giận nhét vào tay Thoại Mỹ."Bức thư này mẹ em đã để lại cho ba nuôi một ngày trước khi mất...... Em vẫn không muốn tin Kim Tử Long ti tiện, cũng không đành lòng gạt bỏ Kim Tử Long ra khỏi vị trí quan trọng nhất trong đáy lòng. Như vậy, sau khi em xem bức thư này xong, em sẽ hiểu được người đàn ông máu lạnh khiến cho em lưu luyến ấy rốt cuộc tàn nhẫn đến cỡ nào!!"
Tầm mắt Thoại Mỹ vô tình liếc qua chữ viết trên bức thư...... Mặc dù trí nhớ khi bảy tuổi còn rất mơ hồ, nhưng mà chữ viết thuộc về mẹ, cô vẫn có thể nhận ra được.
Kim Trạch Húc đè nén lửa giận ở đáy lòng, cố hết giữ để giữ tỉnh táo nói, "Bức thư này vẫn luôn ở chỗ của anh, đã từng có một lần anh muốn đưa cho em xem, nhưng mà, anh không muốn làm cho em cảm thấy anh đang cố ý lợi dụng bức thư này để chửi bới Kim Tử Long, nhưng thấy em u mê không chịu tỉnh ngộ vì Kim Tử Long như vậy, cho dù là tàn nhẫn, anh cũng phải cho em hiểu được Kim Tử Long là người thế nào!"
Giờ khắc này, Thoại Mỹ hít một hơi thật sâu, chậm rãi lên tiếng, "Em không muốn xem." Dứt lời, cô trả bức thư lại cho Kim Trạch Húc.
Kim Trạch Húc không nói gì mà nhét bức thư vào trong tay Thoại mỹ lần nữa, "Em không muốn xem, hay không dám xem?"
Như thể bị Kim Trạch Húc nói trúng, thân thể yếu ớt của Thoại Mỹ run rẩy kịch liệt.
Thấy gương mặt của Thoại Mỹ tái nhợt như thể người chết, Kim Trạch Húc đỡ lấy thân thể cô, giọng nói nhu hòa, "Thoại Mỹ, anh biết rõ trái tim em vẫn luôn dành cho Kim Tử Long, nhưng vì sao khi em và anh ta sắp nắm tay nhau suốt đời, em rời khỏinhư vậy? Bởi vì —— em sợ chịu thêm tổn thương, ngay cả chính em cũng không thể khẳng định hiện giờ em còn có thể tin tưởng Kim Tử Long nữa hay không, lần này em đã lựa chọn rời khỏi Kim Tử Long không phải vì em tin tưởng anh ta không liên quan đến cái chết của mẹ em, mà là bởi vì em quan tâm tới Kim Tử Long, em không muốn Kim Tử Long chịu bất kỳ tổn thương gì, cho dù nội tâm em gánh vác áy náy vì không tìm ra hung thủ giết mẹ!"
Thoại Mỹ đột nhiên bịt tai lại, kích động thốt lên, "Không phải như thế......"
Kim Trạch Húc không cho phép Thoại Mỹ trốn tránh, anh vặn bung hai tay của cô ra,gằn từng chữ, "Nếu như mà lời anh nói không đúng, hôm nay em sẽ khôngở Las Vegas, mà em đang ân ái với Kim Tử Long trong biệt thự!!"
Thoại Mỹ không ngừng lắc đầu, đau khổ nói, "Đừng ép em như vậy,đừng......"
Kim Trạch Húc nhẹ nhàng ôm Thoại Mỹ vào trong ngực, đau lòng nói, "Đừng trốn tránh nữa, Kim Tử Long không bao giờ có thể mang hạnh phúc cho em...... Xem bức thư này đi, biết đâu chuyện nhắc tới trong thư có thể khiến cho em thực sự biết được sự tàn nhẫn của Kim Tử Long, sau đó có thể gạt bỏ Kim Tử Long khỏi đáy lòng em hoàn toàn......"
-----
Đêm đó, Kim Tử Long và Thoại mỹ đều trở về thành phố Y.
Cách ngày toà án thẩm vấn chưa tới ba ngày, Kim Tử Long vốn nên tận dụng thời gian trao đổi với luật sư để lật đổ khiếu kiện của Thoại Mỹ mà chiến thắng trên tòa án. Nhưng mà,sau khiKim Tử Long bay tới thành phố Y thì vẫn ở lỳ trong khách sạn Tứ Quý, hoàn toàn không ra khỏi phòng một bước.
Chị Dư đã đứng ngoài phòng của Kim Tử Longsuốt một ngày, cô không dám quấy rầy Kim Tử Long, chỉ là yên lặng chờ đợi Kim Tử Long ra lệnh.
Thế nhưng, thời gian trôi đi, khoảng cách tới lúc toà án thẩm vấn càng gần, Kim Tử Long lại vẫn khong định thảo luận về vụ kiện với luật sư, anh vẫn chỉ là uống rượu đỏ, yên lặng ngồi trên chiếc ghế salon duy nhất trong phòng.
Cách thời gian toà án thẩm vấn chỉ còn lại một ngày, chị Dư rốt cuộc không kiềm chế được lo lắng mà lấy dũng khí gõ nhẹ cửa phòng, "Tổng giám đốc......"
Giọng nói của Kim Tử Long vẫn trầm thấp như vậy, "Vào đi!"
Chị Dư cung kính đi tới trước mặt Kim Tử Long, ngập ngừng nói, "Tổng giám đốc, ngày mai chính là thời gian toà án thẩm vấn, tôi có cần tìm luật sư Aston tới đây không......"
Kim Tử Long rốt cuộc lên tiếng, "Ngày mai trước khi toà án thẩm vấn tôi muốn gặp Thoại Mỹ."
Nghe được Kim Tử Long nhắc tới ba chữ "Thoại Mỹ", chị Dư mới bớt thấp thỏm trong lòng, cô vui sướng thốt lên, "Dạ, tôi sẽ đi thăm dò tung tích của phu nhân ngay đây."
Thảo nào chị Dư hưng phấn như thế, đây là lần đầu tiên Kim Tử Long chủ động nhắc tới Thoại Mỹ sau khi việc đó bộc phát. Như vậy tức là chuyện giữa Kim Tử Long và Thoại Mỹ còn có đường cứu vãn, dù sao nếu hai người có thể ngồi xuống nói rõ ràng, vấn đề gì cũng có thể giải quyết được, mà Chị Dư cũng tự là Thoại Mỹ sẽ bằng lòng tới gặp Kim Tử Long.
......
Điều tra tung tích của Thoại Mỹ rất dễ dàng, lúc trước bởi vì chị Dư không nhận được lệnh của Kim Tử Long nên không dám điều tra tự tiện. Hôm nay có lòng điều tra, chị Dư điều tra được tich tích của Thoại Mỹ nhanh chóng.
Hóa ra Thoại Mỹ và Kim Tử Long bay về thành phố Y cùng một ngày, hôm nay Thoại Mỹ đang ở nhà tại thành phố Y.
Sáng sớm, chị Dư đi tới trước cửa phòng khu nhà ở của Thoại Mỹ, nhẹ nhàng gõ cửa.
Chị Dư không ngờ rằng người mở cửa lại là Kim Trạch Húc.
Kim Trạch Húc hiển nhiên vừa rời giường, khoác áo ngủ, tóc hơi rối.
Nhìn thấy Kim Trạch Húc, chị Dư không biết nói gì."Ặc......"
Kim Trạch Húc liếc nhìn chị Dư, "Thì ra là trợ lý Dư của tổng giám đốc Kim! Sao vậy, đến tìm Thoại Mỹ?"
Chị Dư bình tĩnh trở lại, "Đúng vậy, tôi có lời muốn nói với phu nhân."
"Về sau đừng gọi Thoại Mỹ là 'phu nhân' nữa, bởi vì cuộc hôn nhân của Thoại Mỹ và tổng giám đốc Kim đã tới tận cùng rồi...... Cô muốn gặp Thoại Mỹ thì có thể, nhưng tôi nghĩ cô ấy chưa chắc đã bằng lòng gặp cô. Song tôi vẫn đi hỏi cô ấy cho cô." Dứt lời, Kim Trạch Húc xoay người tiến vào phòng ngủ trong căn hộ.
Chị Dư đi vào trong căn hộ có thể nghe loáng thoáng cuộc đối thoại giữa Kim Trạch Húc và Thoại Mỹ."Em không muốn gặp cô ấy thì thôi, có anh ở đây, Kim Tử Long không thể nào làm gì được em!"
Ngược lại Thoại Mỹ trả lời cái gì thì chị Dư không nghe thấy, nhưng một lát sau Thoại Mỹ đi ra từ phòng ngủ.
Nhìn thấy Thoại Mỹ mặc áo ngủ cùng kiểu với Kim Trạch Húc thì chị Dư không khỏi hít vào một hơi.
Kim Trạch Húc nói nhỏ mấy câu bên tai Thoại Mỹ,sau đó đi vào phòng tắm.
Thoại Mỹ mỉm cười gọi, "Chị Dư, mời ngồi."
Chị Dư kính cẩn nói, "Tôi không ngồi đâu......Phu nhân.Thật ra tổng giám đốc bảo tôi tới tìm cô.Tổng giám đốc đang ở khách sạn Tứ Quý, ngài muốn nói chuyện rõ ràng với cô, tôi cảm thấy tổng giám đốc cũng không tức giận, chỉ cần cô giải thích rõ mọi chuyện với tổng giám đốc là được."
Thoại Mỹ nhàn nhã ngồi xuống ghế salon, nói lãnh đạm, "Tôi không có gì để giải thích với anh ta cả."
"Phu nhân?" Chị Dư sửng sốt, hoàn toàn không ngờ rằng Hạ Tử Du sẽ phản ứng lạnh lùng như thế. "Cô không định gặp tổng giám đốc sao?"
"Tôi còn phải chuẩn cho phiên toà buổi chiều, xin lỗi." Dứt lời, Thoại Mỹ đứng dậy.
Chị Dư thấy Thoại Mỹ muốn rời khỏi, không nhịn được bước đến ngăn cản Thoại Mỹ, nghiêm nghị nói, "Phu nhân, chẳng lẽ cô thực sự định tố cáo tổng giám đốc trên tòa án sao?"
Đôi mắt trong suốt của Thoại Mỹ hướng về ánh mắt chất vấn của chị Dư "Nếu như anh ta không làm gì, chị hoàn toàn không cần lo lắng cho anh ta."
Chị Dư khó có thể tin lắc đầu, "Nói như vậy, tin tức trên báo thật sự là do cô tiết lộ?"
Thoại Mỹ lại im lặng.
Chị Dư kéo dãn khoảng cách với Thoại Mỹ, cô suy nghĩ kỹ lưỡng, vẫn không thể tin được, "Không, tôi không tin cô sẽ làm như vậy...... Cô quan tâm tới tổng giám đốc như vậy, làm sao cô có thể trả thù tổng giám đốcbằng cách này?"
Thoại Mỹ thấp giọng nói, "Chị Dư, chị lại dùng đến hai chữ 'trả thù' này, xin hỏi tôi làm sai sao? Hai năm trước Kim Tử Long đối xử với tôi thế nào chị cũng rất rõ ràng, tôi đã gục ngã xuống một lần, chị cảm thấy hai năm sau tôi cũng sẽ ngu dại mà thích anhta như vậy sao?"
Thoại Mỹ xa lạ trước mắt làm cho chị Dư sợ hãi, chị Dư ngơ ngác thốt ra,"Trước kia cô không nói với tôi như vậy, cô nói cô còn rất thích tổng giám đốc, cô hy vọng có thể ở bên tổng giám đốc......" Chị Dư bị sự si tình của Thoại Mỹ làm cảm động, nên chị Dư mới bảo vệ Thoại Mỹ.
Thoại Mỹ nói lạnh nhạt, "Cho tới bây giờ chị cũng không nhìn ra lúc đầu tôi chỉ là muốn tìm một lý do để tiếp cận Kim Tử Long thôi sao?"
Chị Dư ngẩn ra, giật lùi về sau hai bước.
"Thoại Mỹ, Liễu Nhiên dậy rồi, muốn tìm con....." Người đi từ phòng trẻ ra chính là dì Lô, sau khi Thoại Mỹ rời khỏi, Kim Trạch Húc liền sắp xếp cho dì Lô ở đây chờ Thoại Mỹ.
Thoại Mỹ quay đầu cười với dì Lô, "Vâng."
Chị Dư sững sờ.
Thoại Mỹ nhìn chị Dư lần nữa, cuối cùng lên tiếng, "Chị Dư, tôi biết rõ chị luôn chiếu cố tôi, rất xin lỗi đã khiến chị thất vọng, nhưng điều này có lẽ cũng là số mệnh giữa tôi và Kim Tử Long......Dù cho như thế nào, tôi vẫn là phải nói với chị một tiếng cảm ơn."
......
-----
Khách sạn Tứ Quý.
Chị Dư chần chừ trước cửa phòng, không dám giơ tay lên gõ cửa, nhưng nghĩ đến sự nghiêm trọng của chuyện này, chị Dư rốt cuộc vẫn phải lấy dũng khí gõ cửa phòng.
"Vào đi."
Nghe giọng nói lạnh lẽo của Kim Tử Long, toàn thân chị Dư nhất thời cứng đờ.
Khi Chị Dư đi vào phòng Kim Tử Long đang đứng trước cửa sổ sát đất sửa sang lại cà vạt, Chị Dư rũ đầu xuống,khẽ nói, "Tổng giám đốc, xin lỗi......"
Nhìn qua cửa kính, Kim Tử Long có thể thấy rõ chỉ có một mình chị Dư, ánh mắt Kim Tử Long trầm xuống, nói bình thản, "Cô ấy ở cùng với Kim Trạch Húc?"
Chị Dư gật đầu, "Vâng". Trong đầu chị Dư hiện lên hình ảnh Thoại Mỹ và Kim Trạch Húc mặc cùng kiểu áo ngủ, nhưng chị Dư không nói.
Kim Tử Long vừa mặc áo vest, vừa nói, "Cô ấy nói thế nào?"
"Phu nhân,cô ấy......cô ấy......" Bởi vì nội tâm đang bồi hồi luống cuống, Chị Dư ấp úng nói tới nói lui.
Kim Tử Long nhìn chị Dư qua tấm kính,nói lạnh lùng, "Chuyện gì chị không dám nói?"
Chị Dư nhắm mắt thốt ra, "Phu nhân nói cô ấy sẽ không tới gặp ngài...... Cô ấy đã thừa nhận tất cả tin tức trên báo đều là kế hoạch của cô ấy, ban đầu cô ấy cố ý lợi dụng tôi để tiếp cận ngài......"
Ngón tay đang cài áo vest của Kim Tử Long khẽ dừng một chút, nhưng gương mặt tuấn dật của Kim Tử Long lại không có biểu cảm khác thường nào."Tôi biết rồi."
Chị Dư nghẹn ngào, nói đầy thất vọng, "Tôi cũng không ngờ rằng sự thật lại như vậy, tôi vẫn luôn tin tưởng phu nhân......"
Kim Tử Long nhìn bản thân trong tấm gương kính bằng ánh mắt u ám, lãnh đạm lên tiếng, "Chị xuống đi, tìm Aston cho tôi."
"Vâng"
Sau khi Chị Dư lui ra, Aston tới khách sạn.
......
Buổi chiều, quảng trường tòa án thành phố Y.
Còn ba phút nữa tới lúc mở phiên tòa, Kim Tử Long lái chiếc xe đắt tiền tới trước cửa tòa án.
Bên ngoài tòa án đã có rất nhiều phóng viên vây quanh, khi Kim Tử Long bước xuống, anh đã bị phóng viên ùn ùn kéo tới bao vây, may mà vệ sĩ bên cạnh Kim Tử Long vẫn luôn giữ gìn trật tự.
Tất cả các phóng viên đều bị chặn lại bên ngoài, Kim Tử Long thuận lợi đi vào tòa án.
Thoại Mỹ tới sớm hơn Kim Tử Long rất nhiều, cô đang ngồi ở ghế khiếu cáo, thỉnh thoảng bàn luận với luật sư cách cô không xa.
Trong tòa án trừ luật sư và các công chức thẩm phán ra thì chỉ có chị Dư và Kim Trạch Húc, nên phiên tòa có vẻ cực kỳ quỷ dị.
Luật sư Kim Trạch Húc mới tới cho Thoại Mỹ chính là luật sư Tư Thâm vang danh quốc tế, mà luật sư đi theo Kim Tử Long tới thành phố Y chính là luật sư tư Aston.
Ánh mắt Thoại Mỹ đã chú ý tới bóng dáng cao lớn nghiêm nghị của Kim Tử Long, nhưng cô làm như không nhìn thấy, tiếp tục trò chuyện vui vẻ với luật sư của cô tựa như đã nắm chắc phần thắng.
Kim Tử Long ngồi vào chỗ ngồi bị cáo, vẻ mặt của vẫn luôn lạnh lùng, đôi mắt đen thâm thúy quét về phía Thoại Mỹ.
Kim Tử Long có khí chất vương giả tôn quý trời sinh, dù ở bất cứ nơi đâu hay với aianh đều như thể nhìn xuống chúng sinh. Cho dù là vào lúc này, thẩm phán và công chức trong toà án cũng không dám đối thất lễ với Kim Tử Long.
Ánh mắt của Kim Tử Long cũng không liếc nhìn Thoại Mỹ quá lâu, anh rời ánh mắt đi rất tự nhiên.
Nhưng mặc dù ánh mắtKim Tử Long đã rời di, Thoại Mỹ vẫn có thể cảm thấy như có ánh mắt lạnh lùng ghim chặt trên người mình, làm cho cô cảm thấy nặng nề.
Quan toà bắt đầu tuyên bố mở phiên toà.
Suốt hai giờ thẩm vấn, Thoại Mỹ trình bày hết tất cả với tòa án, bởi vì có nhân chứng, vật chứng, tình thế cực kỳ bất lợi cho Kim Tử Long.
Chị Dư ngồi ở vị trí bồi thẩm mà hoảng hốt, cô không thể tin người phụ nữ xinh đẹp lên án Kim Tử Long lưu loát trước tòa lại là Thoại Mỹ mà cô quen biết.
Aston không đưa ra được chứng cứ có lợi cho Kim Tử Long, nên toà án thẩm vấn được một nửa, Aston yêu cầu tạm nghỉ.
Quan toà đồng ý, cũng theo trình tự bình thường quyết định ba ngày sau sẽ tiếp tục thẩm vấn.
Khi quan tòa tuyên bố tạm nghĩ, Kim Trạch Húc vội vã di chuyển tới bên người Thoại Mỹ, tay của anh rất tự nhiên đỡ lấy bả vai của Thoại Mỹ, nhìn Kim Tử Long bằng ánh mắt đề phòng.
Ánh mắt Kim Tử Long quét qua bàn tay vịn trên bả vai Thoại Mỹ của Kim Trạch Húc, sau đó đeo kính lên, đứng dậy rời khỏi.
Chị Dư nhìn vẻ thân mật của Kim Trạch Húc và Thoại Mỹ, rốt cuộc xoay người không thể nhịn được nữa mà nói với Thoại Mỹ, "Hạ tiểu thư, cô thật sự rất khiến tôi thất vọng......" Trong đầu chị Dư thoảng qua dáng vẻ lạnh nhạt lên án Kim Tử Long vừa nãy của Thoại Mỹ, hốc mắt chị Dư nhuộm đỏ, khổ sở lên tiếng, "Tôi thật sự hối hận đã giúp cô, tôi hoàn toàn không nên nói tốt cho cô trước mặt tổng giám đốc như vậy. Có lẽ cô cảm thấy trả thù tổng giám đốc không có gì đáng trách,nhưng cuối cùng có một ngày cô sẽ biết, cô đã tự tay đẩy tổng giám đốc đi, cho dù về sau cô muốn quay đầu lại cũng không thể......"
Thoại Mỹ ung dung đứng tại chỗ, không lên tiếng đáp lại.
Trước khi xoay người đi, chị Dư để lại câu nói cuối cùng, "Đúng rồi, cô chính là vợ của tổng giám đốc, coi như về sau muốn ly hôn, tôi cũng hi vọng cô nên xem lại hành vi cả mình."
Lòng Thoại Mỹ co rút đau đớn bởi vì lời nói của chị Dư, cô nghĩ nếu lúc này không có Kim Trạch Húc đứng bên cạnh, có lẽ cô đã không thể chống đỡ được nữa.
-----
Hai ngày sau.
Thoại Mỹ không thể ngờ rằng Kim Trạch Húc chỉ rời khỏi trong chốc lát, những người vệ sĩ mà Kim Trạch Húc ra lệnh đứng ngoài cửa phòng bảo vệ cô đều bị thuộc hạ của Kim Tử Long giải quyết, mà giờ khắc này những người này lại ép cô vào buồng xe, dĩ nhiên, Liễu Nhiên cũng đã bị ôm đi.
Khách sạn Tứ Quy,Thoại Mỹ bị người đẩy vào phòng của Kim Tử Long.
Trên ghế salon, Liễu Nhiên mừng rỡ ôm lấy Kim Tử Long, "Ba ——"
Kim Tử Long hôn nhẹ lên vầng trán non nớt của Liễu Nhiên, gương mặt tuấn dật lộ vẻ thương yêu của người cha mà Kim Tử Long cực kì hiếm thấy.
Liễu Nhiên chú ý tới Thoại Mỹ, cô bé lập tức bò xuống khỏi người Kim Tử Long, hoạt bát chạy tới bên người Thoại Mỹ, đưa tay ôm lấy đùi Thoại Mỹ, "Mẹ, ba tới tìm chúng ta rồi......"
Thật ra Thoại Mỹ đè nén giọt nước mắt sắp hình thành mà đỏ bừng, cô mỉm cười ôm lấy Liễu Nhiên,nói dịu dàng, "Cục cưng,ba mẹ có chuyện muốn nói, con xem trên giường có thú bông, con ra chơi có được không?"
Liễu Nhiên hiểu chuyện gật đầu, sau đó bò lên chiếc giường lớn duy nhất trong căn phòng, ôm con thú bông còn lớn hơn người vui vẻ không thôi.
Thoại Mỹ dĩ nhiên còn nhớ rõ con thú bông này, đây là con thú bông hai năm trước cô thích, lúc ấy Kim Tử Long còn giễu cợt cô còn chưa trưởng thành, nhưng đến tối thì trên giường đã có thú bông siêu lớn này......
Khẽ lắc đầu để gạt bỏ hồi ức trong đầu,Thoại Mỹnhìn thẳng về phía Kim Tử Long, "Anh biết là anh không thể làm gì tôi, ngày mai toà án sẽ thẩm vấn. Nếu như tôi xảy ra chuyện gì, anh không thoát được đâu!"
Đôi mắt đen sâu thẳm âm u của Kim Tử Long liếc nhìn Thoại Mỹ, khóe miệng nâng lên một nụ cười tự nhiên, "Thế nào, hiện tại ngay cả đến gần tôi một bước cũng không dám?"
Nghe giọng nói lạnh lẽo như thể đến từ hầm băng mùa đông của anh, thân thể cô không khỏi khẽ run lên.
Kim Tử Long chợt đứng lên.
Thoại Mỹ có thể cảm thấy hơi thở lạnh lùng nguy hiểm của Kim Tử Long như một lưỡi đao bén nhọn tới gần cô, cô sợ hãi lùi về sau một bước.
Kim Tử Long nhìn xuống cô từ trên cao, đứng vững vàng trước mặt Thoại Mỹ, nhưng không có bất kỳ động tác gì, khóe miệng hơi nhếch lên, "Cô sợ cái gì?"
Đôi tay Thoại Mỹ chống lên mặt tường sau lưng, cố gắng duy trì bình tĩnh.
Đôi mắt đen tĩnh mịch khó dò của Kim Tử Long từ từ híp lại, ánh mắt quỷ quyệt nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng nõn không tì vết của Thoại Mỹ,như thể mang theo đau xót vươn tay nhẹ nhàng mơn trớn gương mặt xinh đẹp của Thoại Mỹ, cười lạnh ra tiếng, "Tôi đang suy nghĩ, mỗi đêm khi cô ở bên tôi, có phải trong đáy lòng đều hận không thể róc xương róc thịt tôi hay không?"
Nhiệt độ lạnh như băng trên ngón tay củaKim Tử Long truyền tới trái tim Thoại Mỹ làm cô cảm thấy run rẩy, khi tay của Kim Tử Long dừng ở cằm cô thì cô đột nhiên nhớ lại hồi ức hơn hai năm trước, cô còn nhớ rõ sức lực khi anh bóp cổ cô......
Nên, giờ khắc này, cô chợt đẩy anh ra, sợ hãi mà mắng, "Khốn kiếp!!"
Anh đột nhiên đè mạnh cô vào vách tường trắng tinh sau lưng,nói lạnh lùng, "Thoại Mỹ, tôi nói rồi, nếu như muốn xuống Địa ngục, vậy thì hãy cùng xuống!"
Thoại Mỹ cảm thấy bụng đau đớn vì sự đè ép của Kim Tử Long, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt vì đau đớn, cô chợt ôm bụng, thân thể từ tự trượt xuống dọc theo bức tường trắng......
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro