
121. Vào trong xem thử.
121. Vào trong xem thử.
Nếu như Giang Tú Nhã là thần tộc, thì với tư cách là con trai bà ta, Lăng Dạ ít nhất cũng phải là một bán thần.
Thế nhưng trong suốt thời gian chung sống, Lục Minh Trạch chưa từng cảm nhận được trên người y có bất kỳ dao động thần lực nào, dù là dấu hiệu nhỏ nhất.
Bất chợt, một ý nghĩ như tia chớp xẹt qua đầu hắn.
— Chẳng lẽ là Lăng Mặc là thần tộc?
Lục Minh Trạch từng gặp Giang Tú Nha, nhưng chưa từng gặp Lăng Mặc, vì vậy kẻ đáng nghi nhất trong mắt hắn chính là Lăng Mặc.
Dù sao thì bây giờ Đế Sư đang chiếm giữ thân thể của Lăng Mặc, dùng máu của y để mở cánh cổng lĩnh vực thần linh, cũng không phải điều không thể xảy ra.
Lục Minh Trạch liếc sang Lăng Dạ, dường như y cũng đang nghĩ đến điều tương tự.
"Chẳng lẽ thật sự là một trong hai người họ là thần tộc?" Lăng Dạ nhíu mày, trong mắt tràn ngập nghi hoặc:
"Hậu duệ thuần chủng của thần tộc như Lưu Ly, thông thường là bán thần. Nhưng em thì từ nhỏ đến giờ chỉ là phàm nhân, ngay cả khả năng duy trì tuổi xuân cũng không có."
Nói đến đây, y đột nhiên quay phắt sang, ánh mắt gấp gáp nhìn hắn:
"Có khả năng nào khác để mở được cánh cổng của lĩnh vực thần linh không?"
Lục Minh Trạch trầm ngâm một lát, rồi chậm rãi nói:
"Theo luật của thần tộc, chỉ có máu của thần tộc thuần huyết mới có thể mở được cổng đá. Nhưng cũng không loại trừ khả năng bọn họ lấy được máu của một thần tộc khác rồi dùng nó để mở cổng."
"Khả năng đó cũng có thể lắm." Lăng Dạ gật đầu đồng tình.
Lục Minh Trạch cẩn thận quan sát xung quanh, vẻ mặt nghiêm túc nhắc nhở:
"Mặc dù Vực Thần đã sụp đổ, khắp nơi hoang tàn, nhưng nơi này cách biệt với thế giới bên ngoài bao năm, biết đâu vẫn còn thần tộc ẩn náu đâu đó. Chúng ta phải tuyệt đối cẩn trọng."
"Vâng." Lăng Dạ lập tức rút khẩu súng đặc chế, siết chặt trong tay, ánh mắt kiên quyết và cảnh giác.
Bây giờ, tất cả lời giải đáp dường như chỉ có thể tìm được sau khi họ gặp lại Giang Tú Nhã và Đế Sư.
Lăng Dạ nhìn về phía xa, giọng vội vàng hỏi:
"Chắc chắn họ sẽ đến Suối Ước Nguyện, nhưng chúng ta phải tìm thế nào đây?"
Từ bên ngoài sa mạc, lĩnh vực thần linh chỉ có một cánh cổng đá và đoạn tường bao, nhưng bên trong lại rộng lớn vượt xa tưởng tượng.
Nếu không có mục tiêu rõ ràng mà cứ đi tìm lung tung, e rằng suốt đời cũng không thể tìm ra nơi có Suối Ước Nguyện.
Lục Minh Trạch chỉ tay về phía xa, nơi đó có vô số tàn tích cung điện lộng lẫy đang lơ lửng giữa không trung, ẩn hiện dưới ánh sáng mờ ảo:
"Cái này thì dễ thôi. Anh hiểu khá rõ phong tục của thần tộc — họ rất coi trọng sức mạnh của tín ngưỡng, những nơi cầu nguyện hay ước nguyện thường được đặt ở quảng trường trung tâm hoàng thành hoặc các khu vực cốt lõi. Nơi đó, chính là hoàng thành của Vực Thần."
"Được." Lăng Dạ bám sát phía sau Lục Minh Trạch, bắt đầu hành trình khám phá vùng đất bí ẩn.
-----
Phía bên ngoài, trước cổng đá.
Trong lòng Lam, sự tò mò như ngọn lửa bốc cháy hừng hực, không cách nào dập tắt. Anh không ngừng tưởng tượng về cảnh tượng bên trong lĩnh vực thần linh.
Bộ tộc A Khắc Nhĩ đời đời lấy việc canh giữ bí mật của Vực Thần làm sứ mệnh. Người lớn thường miêu tả Vực Thần như thiên đường.
Không có cát vàng mù mịt, thay vào đó là đồng cỏ rợp hoa dại, rừng rậm tươi tốt, suối và suối nhỏ róc rách chảy trong vắt...
Đó là một vùng đất đẹp đẽ chưa từng có nơi trần thế.
Lúc này, cánh cổng dẫn đến nơi đẹp đẽ ấy đang rộng mở, niềm khao khát trong lòng Lam dâng lên như thủy triều.
Anh không nhịn được lên tiếng: "Em trai, em nói xem, Vực Thần có thật sự giống như lời các trưởng bối miêu tả không?"
Ham trả lời ngắn gọn, dứt khoát: "Em không biết."
"Vậy em có muốn biết không?"
Đột nhiên, một giọng nữ trong trẻo vang lên — là Lưu Ly. Không biết từ lúc nào, nàng đã gỡ được băng keo dán miệng, đôi mắt to long lanh đầy vẻ tinh quái.
Lam vốn đã rất tò mò, nghe vậy liền như bị mê hoặc.
"Cô không phải bán thần sao? Cô chắc từng vào Vực Thần rồi chứ?" Lam hiếu kỳ hỏi:
"Chẳng phải mấy truyền thuyết của bộ tộc A Khắc Nhĩ đều là cô truyền ra sao? Có phải là thật không?"
"Có thật hay không, các cậu tự vào xem chẳng phải sẽ biết à?" Đôi mắt Lưu Ly lóe lên, giọng nói mang theo vẻ mê hoặc lòng người,
"Cổng Vực Thần ngay cả tôi cũng không mở được, nay hiếm hoi mở ra một lần, không nắm lấy cơ hội thì cả đời sẽ không có lần thứ hai."
Lam có chút dao động, quay sang nhìn em trai với ánh mắt dò hỏi.
Lông mày Ham nhíu lại ngay lập tức, không nói một lời, giơ tay định bịt miệng Lưu Ly lại lần nữa.
Thế nhưng Lưu Ly phản ứng cực nhanh, bất ngờ rụt người ra sau, rồi không biết bằng cách nào lại cởi được dây trói tay. Chỉ một khắc sau, nàng "cạch" một tiếng mở cửa xe, như thỏ hoang vụt ra ngoài, vừa lăn vừa bò chạy thẳng về phía cổng đá.
Lam tròn mắt ngây người, há hốc mồm: "Sao cô ta cởi được dây trói vậy?"
"Đừng phân tâm!" Ham sốt ruột, lập tức nhảy xuống xe đuổi theo: "Chặn cô ta lại!"
"À đúng đúng!" Lam lúc này mới hoàn hồn, cũng vội vàng lao theo.
"ẦM!"
Bỗng một tiếng nổ lớn vang lên, tựa như cả mặt đất cũng rung chuyển theo.
Lưu Ly sợ hãi rùng mình, lập tức khựng lại. Trên khuôn mặt nàng là sự hoảng hốt, trong mắt ánh lên vẻ mờ mịt và bất lực.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro