Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

chương 51-60

Chap 51


"Được, ta nghe nhi, ta sẽ không giúp nhi lộng" Lý Học Tuấnnhư kẻ trộm thấp giọng cười nói: "Vậy nhi lộng lộng giúp ta nha!"

"Cút, huynh tưởng huynh đẹp lắm sao, huynh tự lộng chính mình đi"Miêu Nhi không chút do dự dùng khuỷu tay thúc vào ngực củaLý Học Tuấn "Ta muốn ngủ, ngươi ít hồ nháo đi"

"Được rồi, được rồi, đừng nhúc nhích nữa, ngủ đi" Lý Học Tuấnthấy Miêu Nhi đích thực không có hứng thú, cũng đành thànhthật xuống, ôm Miêu Nhi rất nhanh đi vào trong giấc ngủ.

Miêu Nhi cùng Lý Học Tuấn hai người không thể dừng chân quálâu ở kinh thành, tìm hiểu không được cách người ta ấp ra gà con,hai người liền mua một số lượng lớn vải vóc cùng lương thực rồibắt đầu lên đường trở về.

Hơn mười chiếc mã xa hợp lại thành một đoàn xe không lớn khôngnhỏ, ban ngày chạy đi, còn ban đêm nếu không tìm được địaphương để trọ thì tìm một mảnh đất tương đối trống trải để lộ túc.

"Ông chủ, nghe nói vùng này gần đây không được thái bình cholắm, tốt hơn là chúng ta nên đi nhanh một chút" Một vị tương đốilớn tuổi chính là mã phu thừa dịp mọi người đang dừng lại nghỉtạm để dùng cơm thì tiến đến bên cạnh Lý Học Tuấn nhắc nhở nói.

"Di, lần trước ta đi ngang qua đây không phải vẫn còn hảo hảosao?" Lý Học Tuấn bỏ xuống lương khô trong tay hỏi.

"Xe xuất hành lần trước có người mang tin tức về, không nhất địnhđúng, nhưng chú ý một chút thì vẫn hơn" Lão xa phu nhếch môicười nói.

"Cũng đúng, một đoạn đường này dù phía trước hay phía sau đềukhông có bất cứ một khách *** nào, chờ dùng xong lương khô,chúng ta liền tăng tốc" Lý Học Tuấn gật gật đầu, đi ra bên ngoàinhiều, chuyện này vẫn nên chú ý một chút, nhưng lúc này Lý HọcTuấn cũng không đặc biệt để nó ở trong lòng.

Chuyện Lý Học Tuấn lo lắng nhất chính là thời tiết, tuy nói mã xađều được kiểm tra qua là sẽ không bị thấm nước, nhưng trời mưanếu tiếp tục lên đường sẽ không tốt, lương thực cùng vải vóc đềudễ bị ẩm ướt.

Đoàn xe dù đã tăng tốc nhưng đến khi trời tối đen thì vẫn khôngthể tiến nhập vào trong thành kế tiếp, hơn mười chiếc mã xa đànhphải dừng lại, tìm một nơi tương đối rộng rãi lại bằng phẳng đểdừng chân, tốt nhất là có thể tìm được một chút cỏ khô hay gì đóchẳng hạn để cho ngựa ăn. Lần này, đoàn xe đi một vòng thật xamới có thể tìm được một rừng cây nho nhỏ.

"Đêm nay dừng ở chỗ này nghỉ tạm, ngày mai chúng ta vào thành,ta sẽ hảo hảo khao mọi người một chút" Lý Học Tuấn dẫn đầu nhảyxuống xe ngựa nói.

Các mã phu nghe thế đều nảy sinh một trận hoan hô, chạy liên tiếpmấy ngày đường, cho dù lão xa phu bình thường đều chạy đi xavẫn có chút chịu không nổi.

....

Ban đêm, Miêu Nhi bị một bụng nước tiểu làm cho nghẹn tỉnh.Vừa nãy, Lý Học Tuấn có đốt đuốc đi tìm một ít nấm, rau dại cùngmấy cái gì đó về, sau đó nấu một bát canh lớn. Vài ngày nay Miêu Nhi đều gặm bánh bột ngô vừa khô lại vừa cứng, nên lúc thấybát canh Miêu Nhi đã uống liền một lúc hai chén lớn, hiện tạiđã bắt đầu chịu tội.

Miêu Nhi đẩy ra cánh tay đang ôm mình của Lý Học Tuấn, nhẹ nhàng đứng dậy, không có ý định quấy rầy đến Lý Học Tuấn đã mệt mỏi nhiều ngày.

"Ân, Miêu Nhi, làm sao vậy?" Lý Học Tuấn ngáp một cái, cố gắngchống mi mắt hỏi.

Ai, vẫn là bị chính mình làm tỉnh, Miêu Nhi vỗ vỗ cánh tay củaLý Học Tuấn, nhẹ giọng nói: "Ta đi vệ sinh một chút, huynh cứ ngủtrước đi"

Lý Học Tuấn thực sự quá mệt mỏi, mơ mơ hồ hồ nói "Không nên điquá xa"

"Ta biết, huynh cứ ngủ đi"

Miêu Nhi nhẹ nhàng đi qua mấy mã phu đang nằm ngổn ngangtrên mặt đất, chạy ra khỏi mã xa đang quây thành một vòng tròn.

....

Vào rừng cây, trong đó là một mảnh tối đen, đây là phiến rừng vẫncòn tương đối rậm rạp, ánh trăng đều bị mấy cành cây che khuất,ngay cả bóng người cũng không thể nhìn thấy.

Một trận gió thổi qua, Miêu Nhi đánh một cái rùng mình, trongngực run lên, không dám tái nhìn sâu vào trong rừng, cúi đầu cấptốc giải quyết một bụng nước tiểu của mình.

....

Lý Học Tuấn biết Miêu Nhi đi vệ sinh, đây là vùng hoang vu,trong lòng vẫn là có chút lo lắng, vẫn cố gắng chống đỡ không ngủđể chờ Miêu Nhi trở về.

Một trận tiếng động truyền đến, Lý Học Tuấn tưởng Miêu Nhi đã trở về, theo thói quen xoay ngườiôm lại, nhưng lại ôm trúng vào khoảng không, Lý Học Tuấn thoángcái giật mình tỉnh giấc, bên người lạnh lạnh, hiển nhiên Miêu Nhi vẫn chưa trở về, trong lòng cả kinh, lúc chờ Miêu Nhichính mình cư nhiên lại ngủ quên mất, buổi trưa lão xa phu đã nóiqua là vùng này gần đây không được yên ổn cho lắm, chết tiệt,chính mình hẳn phải nên chú ý một chút, như thế nào lại không đicùng Miêu Nhi.

Lý Học Tuấn đánh thức mấy mã phu dậy, nói đơn giản tình huốngđã xảy ra, cũng may mấy mã phu này đều là người từng trải, cấptốc an bài một nửa mã phu ở lại thủ, nửa còn lại đốt đuốc đi theoLý Học Tuấn tiến vào rừng cây tìm người.

"Ông chủ, nhìn xem, tiểu ca nhi hẳn là đã đi vệ sinh ở đây" Một mãphu vừa cẩn thận lại tỉ mỉ kêu lên.

Lý Học Tuấn giơ cây đuốc lên chạy tới, cúi đầu nhìn kỹ, trên mặtđất rõ ràng có dấu vết của một vũng nước, hai bên trái phải có rấtnhiều cành cây đã bị bẻ gãy, hoàn hảo, Miêu Nhi hẳn là chỉ bịnắm đi. Lý Học Tuấn tĩnh tâm lại, sau đó tỉ mỉ quan sát, thấy mấycái rễ của cây mây thì nhãn tình sáng lên, rễ cây mây một bên cóchút lỏng, hẳn là nó đã bị Miêu Nhi nắm chặt mà tạo thành.

"Đi qua bên này đi, bọn họ chắc không phải là một đám sơn tặcđâu, bằng không sẽ không trốn ở trong rừng cây để hạ thủ với mộtmình Miêu Nhi, trên mặt đất nước tiểu còn chưa có khô, khẳngđịnh là chạy chưa xa đâu, chúng ta mau đuổi theo đi" Lý Học Tuấnmột bên giơ lên cây đuốc chạy về phía trước, một bên giải thíchnói.

Nhìn dọc theo đường đi thì Miêu Nhi đều có giãy dụa, xuôitheo cây mây, cành cây bị kéo về một phía rất dễ để đuổi theo.

...

Trước khi trời sáng, Lý Học Tuấn cùng mấy mã phu tìm được mộtngôi nhà bằng gỗ nhỏ, hẳn đây là nơi được dựng lên để khi cóngười tiến vào rừng đốn củi hoặc săn thú thì nghỉ chân lại.

"Cút ngay, buồn nôn muốn chết, cút a, cút..."

"Ha ha, tiểu mỹ nhân, vẫn còn chống cự sao, chờ một chút ta sẽlàm cho ngươi thoải mái, ha ha..."

"Đại ca, hôm nay thật là may mắn, tùy tiện ngồi chồm hổm mộtchút lại có một tiểu ca nhi xinh đẹp như thế đưa lên tận cửa, haha..."

Còn chưa tới gần thì đã nghe thấy tiếng kêu của Miêu Nhi cùngtiếng cười to hèn mọn của hai người khác. Lý Học Tuấn tức giậnđến nỗi hai mắt biến thành màu đen, xông nhanh đến dùng mộtcước đá văng cánh cửa không mấy chắc chắn của căn nhà gỗ nhỏ.

Hai người đàn ông trung niên đang đè lên người của Miêu Nhisửng sốt, Miêu Nhi nhân cơ hội này dùng hai chân cố sức đá,sau đó từ phía trên giường gỗ lăn xuống, nhào vào trong lòng củaLý Học Tuấn.

"Oa, a, a, làm ta sợ muốn chết, hai người kia thật buồn nôn..."

"Được rồi, được rồi, không sợ, không sợ, có Học Tuấn ca ở đây" Lý Học Tuấn đem Miêu Nhi ôm lấy, ôn nhu dỗ dành nói.

Bởi vì lộ túc nên Miêu Nhi không có trực tiếp mặc quần yếmngủ, mà ở bên ngoài mặc một cái ngoại khố, thếnhưng sau khi bị bắt, ở trên đường lại không ngừng giãy dụa, nênđã trở thành rách mướp, hơn nữa vừa bị hai tên lưu manh mộtphen xé rách, nó đã sớm biến thành một cái quần manh.

Lý Học Tuấn buông Miêu Nhi ra, rất nhanh cởi ra áo khoác củamình bao lấy thân thể của Miêu Nhi "Trên người có đau nhức ởđâu không? Có lạnh không?...."

"Không có việc gì, hai người kia thừa lúc ta đang đi vệ sinh, độtnhiên từ phía sau che miệng ta, hai người đó lôi ta tới nơi đâykhông được bao lâu thì các huynh tìm tới" Miêu Nhi nắm chặtáo của Lý Học Tuấn đang khoát ở trên người mình đáp.

"Này, đừng chạy, đồ lưu manh" Lý Học Tuấn dư quang thấy hai tênlưu manh gặp tình thế không ổn liền từ một nơi khác của căn nhàgỗ chuẩn bị phá vách để chui ra ngoài.

Mã phu bị rớt lại phía sau đúng lúc đuổi tới, nhưng hai tên lưumanh hiển nhiên rất quen thuộc rừng cây này, ở trong các lùm câylừa gạt các mã phu đi loanh quanh rồi chuồn mất tiêu.

Chap 53


"Miêu Nhi, đem y phục mặc lại, nhanh lên kẻo nhiễm lạnh bây giờ"Lý Học Tuấn đối với Miêu Nhi không biết khi nào đã đem áokhoác ngoài cởi ra, dặn dò nói.

"Mặc vào khó chịu muốn chết, hiện tại cũng không lạnh ni" Miêu Nhi bất mãn nói.

Đã qua địa phương cho thuê xe ngựa, Lý Học Tuấn cùng Miêu Nhi hai người không có mã xa, các xe khác lại chất đầy hàng hóa,nên Lý Học Tuấn cùng Miêu Nhi chỉ có thể cùng mã phu ngồiphía trước xe ngựa.

Thời điểm buổi sáng, lúc xe ngựa chạy bị giócát quật vào sinh đau, nên Lý Học Tuấn đặc biệt lấy ra áo khoác dàicủa bản thân đem Miêu Nhi bao từ đầu xuống chân, lúc này đãgần buổi trưa, Miêu Nhi rốt cuộc cũng chịu không được màđem áo khoác cởi ra.

"Xe ngựa chạy nhanh, đừng để bị cảm lạnh" Lý Học Tuấn thúc giụcnói.

"Tiểu ca nhi, mặc áo lại đi, không nên đem thân thể của mình rađùa giỡn" Mã phu trung niên ngồi bên cạnh Miêu Nhi đánh xecũng mở miệng khuyên nhủ.

"Ta ngồi phơi nắng một chút rồi sẽ mặc lại ngay"

"Không được, chờ đến thời điểm cho xe ngựa dừng lại để ăn lươngkhô, lúc đó hẳn cởi ra phơi nắng, hiện tại cứ mặc vào đã, nghe lời"

Lý Học Tuấn sau khi nói xong nhếch miệng nhìn chằm chằm Miêu Nhi không tha.

Miêu Nhi cảm giác được ánh mắt nghiêm khắc của Lý Học Tuấn,lại nghĩ đến thời gian sinh bệnh của mình, Lý Học Tuấn ở bên cạnhvội vàng, lo lắng chăm sóc cho mình, thì bỗng nhiên có điểm chột dạ, liền bĩu môi đem áo khoác mặc vào, che khuất hơn phân nửakhuôn mặt "Hiện tại được rồi chứ"

"Mọi người nhẫn một chút, tranh thủ đêm nay trước khi trời tối thìvề đến nhà" Lý Học Tuấn thấy Miêu Nhi thành thành thật thậtđem áo khoác ngoài mặc vào, lúc này mới dời đi đường nhìn, đềcao âm thanh rống lên một tiếng.

"Hắc" Mấy mã phu cao giọng đáp lại.

.....

Trước khi bầu trời tối đen, đoàn xe như ý nguyện tới được trấnTảng Đá, Lý Học Tuấn triệu tập hỏa kế ở cửa hàng mình ra kiểm kêhàng hóa.

Nhìn phía sau Miêu Nhi đang vội vàng chạy nhanhtới, yêu thương thở dài một hơi, hạ quyêt tâm ngày mai trước tiênđem Miêu Nhi đưa trở về, ở chỗ này Miêu Nhi có vẻ sẽkhông chịu an phận nghỉ ngơi.

"Miêu Nhi, thu thập một chút, ngày mai ta cùng với nhi quay vềthôn" Lúc ăn cơm chiều, Lý Học Tuấn đối với Miêu Nhi nói.

"Chờ vài ngày nữa đã, thời điểm hiện tại đang rối loạn, chờ đemhàng hóa sắp xếp xong, chúng ta sẽ cùng nhau trở về" Miêu Nhi đem vài miếng thịt trong chén bỏ ra, cố gắng ăn một ngụmcơm lớn.

"Đừng lo, ta đưa nhi trở về xong, rồi quay lại từ từ làm cũngđược, chờ hoàn tất ta sẽ đón nhi trở lại đây sau" Lý Học Tuấnthấy Miêu Nhi đẩy mấy miếng thịt sang một bên không ăn liềnnói tiếp "Đem thịt ăn hết đi, nhìn nhi sau khi xuất môn mộtchuyến mà đã gầy đến như vậy, còn kén ăn nữa"

"Cho huynh, ta là ăn không vô....đầy dầu mỡ ngán chết đi được"Miêu Nhi lấy đôi đũa gắp mấy miếng thịt bỏ vào trong bát củaLý Học Tuấn, nhíu mày chán ghét "Vừa mới ăn lương khô nửa thángxong, bây giờ đột nhiên lại ăn mấy thứ đầy dầu mỡ này, nhất địnhsẽ đau dạ dày"

Lý Học Tuấn suy nghĩ một chút, liền tiếp nhận thịt trong chén củaMiêu Nhi, sau đó nói:"Sau khi trở về, ta sẽ kêu Đại Trụ đi bắt mấy con cá về cho nhi ăn, có được hay không?"

"Ân, thế cũng được" Miêu Nhi lấy một ít rau xanh tiếp tục ănvới cơm.

"Sau khi về nhà phải ăn thêm nhiều món mặn nữa, không thể cứ ănrau xanh mãi, biết không?" Lý Học Tuấn dặn dò nói.

"Một mình huynh có thể làm hết không? Thực sự không cần ta hỗtrợ sao?" Miêu Nhi buông chén xuống hỏi.

"Không có việc gì đâu, trước tiên đem hàng hóa mở ra, sau đó sẽcùng mấy chưởng quỹ từ từ đặt mấy thứ đó vào trong cửa hàng" Lý Học Tuấn chọn một miếng thịt, đem thịt cùng mỡ tách ra.

"Ta không muốn, đừng bỏ cho ta" Miêu Nhi thấy Lý Học Tuấnđưa đôi đũa có miếng thịt sang bên mình liền vội vàng lấy tay chechén lại.

"Chỉ ăn một miếng này thôi, nhanh a" Lý Học Tuấn kiên nhẫn hướngvào chén Miêu Nhi đưa qua.

Miêu Nhi vẻ mặt đau khổ tiếp nhận, ô ô, sớm biết đêm naythời tiết nóng, ta đã không đi làm thịt hầm rồi.

Lý Học Tuấn bao một khách sạn bình dân ở trấn trên, an bài chomấy mã phu ở tạm, sáng sớm hôm sau mượn bọn họ một chiếc xengựa, chọn kỹ mấy cây vải tốt, ở trong chợ mua thêm một khốithịt lớn, sau đó mới mang Miêu Nhi trở về thôn Hoàng Hà.

***

"Cha, A sao, con đã trở về" Còn chưa vào cửa, Miêu Nhi đã vuivẻ kêu to lên.

"Miêu Nhi đã trở về, Học Tuấn, mau vào" Vương Nhị nghe âm thanhcủa Miêu Nhi liền cười tủm tỉm đi ra đón.

"Cha, gần đây người có khỏe không?" Lý Học Tuấn hỏi: "A sao đâurồi ạ?"

"Cậu của Đại Trụ bị ngã gãy chân, A sao con ngày hôm qua đi hỗtrợ chăm sóc hắn rồi" Vương Nhị nhíu cặp lông mày lại một chút,nói.

Đang nói chuyện, Vương Đại Trụ cùng Lý Giai Nhi cũng từ trongphòng đi ra, Vương Đại Trụ tiếp nhận gì đó trong tay của Lý HọcTuấn.

"Miêu Nhi, Học Tuấn, xem các ngươi kìa, trở về là tốt rồi, đem mấythứ này về làm gì, việc buôn bán của các ngươi cũng không dễdàng gì" Lý Giai Nhi một bên đem Miêu Nhi cùng Lý Học Tuấnnghênh đón vào trong phòng, một bên nói.

Lý Học Tuấn cười cười không nói, nhìn xung quanh một vòng lạihỏi: "Vương Hưng, Vương Tổ đâu rồi?"

"Mấy ngày trước, trường học từ thiện được mở ra, chọn một ngàytốt, muốn đi đến trường bái sư, Vương Hưng cùng Vương Tổ cũngđi luôn rồi" Lý Giai Nhi một bên pha trà cho Miêu Nhi cùng Lý Học Tuấn, một bên hồi đáp.

"Tẩu sao sao, ngươi đừng làm nữa, cứ để cho chúng ta tự làm" Miêu Nhi ngăn Lý Giai Nhi lại nói: "Tẩu sao sao, đến đây giúp ta sắpxếp lại y phục một chút, được không?"

Lý Giai Nhi cước bộ nhanh nhẹn pha một ly trà cho Lý Học Tuấn"Được, Học Tuấn trước tiên cứ ngồi đây chơi một chút nhé"

....

Chờ vào trong phòng, Miêu Nhi thấy Vương Nhị cùng VươngĐại Trụ đều ngồi ở nhà chính bồi Lý Học Tuấn, thấp giọng hỏi Lý Giai Nhi "Cậu xảy ra chuyện gì vậy?"

Lý Giai Nhi lôi kéo Miêu Nhi ngồi lên trên giường, nhỏ giọngđem sự tình nói lại một lần "Cha có đi hỗ trợ triều đình một chút,Cữu sao sao không thuận theo, còn thường thường qua đây nháomột hồi, cậu bị gãy chân cũng không ai chiếu cố, A sao cách vàingày sẽ đi qua đó chiếu cố cậu. Tam Cẩu Tử thì đến trường, làmnghi lễ bái sư xong thì ăn ở nhà của chúng ta luôn, ban đầu ta vốnđã ở đây, nên Cữu sao sao không dám nói gì, nhưng Cữu sao saogiống như không cam lòng, lại chỉa mũi nhọn sang Phương sư phụcùng Lý Thạch"

"Cữu sao sao, thời gian trước đây sao không thấy hắn nói gì, bâygiờ lại làm ra vẻ ta đây muốn làm chuyện tốt" Miêu Nhi bĩumôi coi thường, hồi còn bé khi mình bị bệnh nặng, muốn lên trấntrên tìm đại phu, sau khi Ngô Tô Nhi từ nhà mẹ đẻ vay tiền trở về,vành mắt lại hồng hồng, Vương Đại Trụ đi theo cũng căm giận.

Cuối cùng vẫn là mấy hộ trong thôn cho mượn tiền mới có thể lêntrấn trên lấy được dược.

"Lý Thạch đi đón Vương Hưng cùng Vương Tổ rồi, ngươi nghỉ ngơimột chút, ta đi làm vài món ăn" Lý Giai Nhi cười đối với Miêu Nhi nói.

"Ăn giống như bình thường là tốt rồi, không cần phiền phức" Miêu Nhi đem quần áo xếp thành từng chồng đặt vào trong tủ quầnáo, đối với Lý Giai Nhi đã đi ra tới cửa hô lên.

Lý Học Tuấn vội vã ăn cơm một lát, trước khi xuất môn đối vớiVương Đại Trụ tỉ mỉ nói lời dặn dò, đó là đem thân thể Miêu Nhi hảo hảo dưỡng lên.

"Ngươi yên tâm đi, ta sẽ chăm sóc tốt cho Miêu Nhi, nó khôngthích ăn thịt, thì trong sông vẫn còn nhiều cá mà, đêm nay ta sẽ điđặt một cái sọt, chắc chắn sẽ đem Miêu Nhi dưỡng đến khỏemạnh" Vương Đại Trụ vỗ vỗ vai Lý Học Tuấn nói: "Miêu Nhi thân thểbất hảo, khổ cho ngươi rồi"
Chap 54


Bầu trời gần tối đen, Ngô Tô Nhi mới gấp gáp vội vã trở về, sắc mặtrất khó coi, Miêu Nhi thấy thế, đến bên cạnh Ngô Tô Nhi, làmnũng mấy câu, lúc này sắc mặt Ngô Tô Nhi mới thoáng hơn mộtchút.

"Đi đường xa trở về, khi còn bé ta cũng không thấy con xấu nhưbây giờ" Ngô Tô Nhi cười nhu nhu đầu của Miêu Nhi "Ở bênngoài ăn khổ không ít rồi phải không? Nhìn con gầy đến như vậy,sau này không nên đi ra ngoài nữa"

Miêu Nhi không muốn Ngô Tô Nhi lo lắng, bèn miễn cưỡngcười cười, đùa giỡn nói: "Ha hả, nào có, ra ngoài học thêm đượcnhiều kiến thức nữa, sao lại không tốt chứ"

"Nhìn con kìa, không cần che che lấp lấp với A sao, con màthấy ngạc nhiên cái gì thì lúc đó nguy rồi, cùng A sao hảo hảo tròchuyện một chút, đêm nay ngủ chung với A sao đi" Ngô Tô Nhinhìn ánh mắt Miêu Nhi né tránh, chỉ biết chắc chắn là có việc.

"Không cần đâu, con, con tự mình ngủ" Miêu Nhi vội vàng cựtuyệt nói, từ sau khi phát sinh chuyện bắt cóc xong, buổi tối, conMiêu Nhi ngủ đều không được an ổn, mỗi đêm giật mình tỉnh giấcđến mấy lần, còn thường thường nằm mơ thấy khuôn mặt trànngập dục vọng của hai tên đó.

"Không sợ, có việc buổi tối cứ nói với một mình A sao thôi, A saođã sống qua vài thập niên, chung quy vẫn gặp qua không ít người"

Ngô Tô Nhi thấy sắc mặt Miêu Nhi bắt đầu có điểm không thíchhợp, càng khắng định Miêu Nhi trên đường đã gặp phải chuyệnbất hảo, đem Miêu Nhi ôm vào trong lòng, trong ngực âmthầm nói nhỏ: chẳng lẽ Lý Học Tuấn nhịn không được đã làm Miêu Nhi hoảng sợ.

....

"A sao, Miêu Nhi, ra ăn cơm thôi" Lý Giai Nhi ở bên ngoài kêu mộttiếng.

"Ai, tới đây" Ngô Tô Nhi nắm tay Miêu Nhi đi ra ngoài "Đượcrồi, Miêu Nhi, ăn cơm trước đi đã"

Miêu Nhi gật đầu, sửa sang lại tâm tình sau đó đi ra ngoài.

***

Thời điểm Vương Đại Trụ mời sư phụ vào, thì liền thu thậpriêng một gian nhà cho sư phụ ở. Hai đứa sinh đôi thì ngủ trênmột cái giường, trong phòng hai đứa nhỏ bỏ thêm một cái giườngnữa, cái đó vốn để cho Lý Thạch ngủ, bây giờ Tam Cẩu Tử lại cùng Lý Thạch ngủ chung trên đó.

Trong nhà chật ních toàn người là người,nên buổi tối nấu nước tắm là cả một đại công trình, thườngthường phải nấu nhiều hơn vài nồi nước nóng.

Trước giờ cơm tối, hai đứa sinh đôi thấy Vương Đại Trụ đang sửalại cái sọt bắt cá, nên đến khi cơm nước xong lại không chịu thànhthật đi tắm, nháo lên muốn cùng đi theo đặt sọt xuống sông.

"Cẩn thận kẻo ngày mai đi học lại ngủ gà ngủ gật, sẽ bị lão sư dùngthước khẽ tay cho" Ngô Tô Nhi đe dọa nói.

"Sẽ không, sẽ không, chúng con đi một lát xong rồi về ngủ ngay"Vương Hưng hét lên.

"A sao, cho chúng con đi đi được không?" Dù sao vẫn còn nhỏ,Vương Tổ ôm cánh tay của Ngô Tô Nhi lắc lắc, bắt đầu làm nũng.

"Muốn đi, di sao sao, con cũng muốn đi" Ngô Tam Cẩu cũng đi đếnNgô Tô Nhi nháo.

"A Tô, để cho bọn chúng đi thôi, kẻo chúng nó lại nháo nửa ngày"

Vương Nhị cười khuyên nhủ "Miêu Nhi cũng đi chơi một chút đi"

"Để Lý Thạch đi hỗ trợ trông chừng mấy đứa này, A sao, để cho bọn nó ra ngoài đùa giõn một vòng, trở về sẽ phải thành thành thậtthật ngủ" Lý Giai Nhi một bên thu thập chén bát, một bên nói.

"Nhanh trở về a" Ngô Tô Nhi thấy thế, chỉ đành phải nói: "Miêu Nhi, con mặc thêm áo rồi hẳn đi"

Một đám người nháo ầm ĩ đi ra ngoài, trong viện một mảnh yêntĩnh hạ xuống.

"A Tô, có đúng hay không tẩu sao sao lại bắt đầu nháo lên nữa?Nhìn sắc mặt ngươi lúc trở về, thực khó coi a" Vương Nhị quantâm hỏi.

"Nháo cái gì nháo, tới tới lui lui không phải chỉ là mấy vấn đề đóthôi sao, để hắn nháo đi, ngươi không cần đi quản chuyện của hắnnữa" Sắc mặt Ngô Tô Nhi thoáng cái trầm xuống.

"Được rồi, được rồi, ngươi cũng đừng để trong lòng" Vương Nhị vỗvỗ tay Ngô Tô Nhi khuyên nhủ.

"Ta chỉ cùng hắn nói lý, nhà chúng ta cũng tân tân khổ khổ mớitránh qua được kiếp nạn đó.Nhà ta lại không nợ hắn, chính hắnhết ăn lại nằm, còn nhìn đến bắt cơm trong nhà người khác, đờisống đương nhiên phải trải qua như thế" Oán giận của Ngô Tô Nhi phát ra liên tiếp.

"Dù sao thì đó cũng là thân ca ca của nhà ta, có thể giúp được thìcứ giúp" Vương Nhị ôn nhu nói.

"Ta biết chứ, dù sao đó cũng là Đại ca ta, ta không giúp hắn thìgiúp ai, nhưng tẩu sao sao kia lại nháo lên, không nói đạo lý, tagiúp bọn họ, lại không biết bọn họ muốn cái gì nữa, giống như tađang đi đòi nợ vậy, trông cậy vào hắn, chân Đại ca cũng đừngmong khỏi được" Ngô Tô Nhi lại nói ra thêm một chuỗi dài nữa.

Oán giận bừng bừng được thoát ra, trong ngực Ngô Tô Nhi mới tốthơn lên "Không nói chuyện này nữa, ngươi xem Miêu Nhi là bị làmsao, gầy thành như vậy"

"Học Tuấn nói với Đại Trụ là trên đường đi có bị bệnh một hồi, đạiphu nói phải hảo hảo dưỡng cho thân thể tốt lên, Miêu Nhi lại làđứa kén ăn, ngươi nhìn nó xem, sờ sờ không thấy được chút thịtnào" Vương Nhị đem tình huống nói lại cho Ngô Tô Nhi biết.

"Như thế nào lại gầy thành như vậy, ngoài trừ sinh bệnh, ta nhìnMiêu Nhi hình như còn gạt ta chuyện gì đó" Ngô Tô Nhi bĩu môinói.

"Buổi tối ngươi hỏi nó xem, nên để cho Miêu Nhi sớm ở chungmột chỗ với Lý Học Tuấn, còn nhiều chuyện Miêu Nhi còn chưa hiểurõ đâu, ngươi nên tìm cơ hội nói lại cho Miêu Nhi" Vương Nhị dặndò nói.

"Không phải khi đó tình huống đặc biệt hay sao, ta còn muốn nóivới ngươi, lần này nhất định phải nói một lần cho Miêu Nhi biết,thời gian này nhà ta cứ chuẩn bị hỉ bánh đi, kẹo và những thứ khácsẽ cấp cho mọi người trong làng Lý" Ngô Tô Nhi đề nghị nói.

"Ân, nên đưa nhiều hỉ bánh một chút, Miêu Nhi cùng Học Tuấnthành thân cũng không thể mời hết tất cả mọi người được, cứ đemkẹo phát ra đi" Vương Nhị gật gật đầu.

"Cha, A sao, các người đem nước nóng tắm trước đi, con sẽ đi nấulại" Lý Giai Nhi từ trù phòng đi tới hô.

"Giai Nhi, con tắm trước rồi đi ngủ đi, nước để ta đun lại cho"Ngô Tô Nhi cước bộ bước nhanh đến trù phòng, nói: "Ta chờ bọnĐại Trụ trở về, con đã vất vả cả ngày rồi, đi trước nghỉ ngơi đi"

"Không sao đâu, để con chờ cho" Lý Giai Nhi cười đáp.

"Cứ tắm đi, A sao muốn tắm cùng Miêu Nhi" Ngô Tô Nhi đẩy Lý Giainhi đi vào trù phòng.

"Để A sao con chờ đi, hắn có chuyện cần nói với Miêu Nhi" VươngNhị giải thích nói.

Lý Giai Nhi nghe vậy, lúc này mới cầm mộc bồn cước bộ nhanhnhẹn đi múc nước "A sao, vậy con đi tắm trước đây"

"Mau đi đi, cùng đừng thêu thùa gì nữa, đi ngủ sớm một chút,trước tiên cứ đem thân thể dưỡng lên cho tốt đã" Ngô Tô Nhi lolắng dặn dò nói.

Lý Giai Nhi ở cùng Đại Trụ đã được một thời gian, đến bây giờ bụngcủa Lý Giai Nhi vẫn chưa có động tĩnh gì, Ngô Tô Nhi cho rằng mìnhgặp được Lý Giai Nhi lúc còn nhỏ đúng là duyên phận, hiện tại cũngkhông để cho Lý Giai Nhi thức đêm làm việc.

"Con hiểu rồi, tắm xong con sẽ đi ngủ ngay" Lý Giai Nhi gật đầu, kỳthật trong lòng Lý Giai Nhi còn gấp hơn, thành thân xong, cùng ĐạiTrụ viên phòng, lần đó Vương Đại Trụ kỳ thực không biết mình đãlàm cái gì, thế nhưng Đại Trụ điều gì cũng chưa nói, vẫn đối vớimình thật tốt.

Hiện tại, đã một năm trôi qua, cùng Đại Trụ làmchuyện đó cũng không ít lần, thế nhưng bụng vẫn không thấy độngtĩnh gì, nếu không phải nốt ruồi son nơi khóe mắt vẫn còn, thìmình vẫn cho rằng thân thể xảy ra vấn đề. Tuy rằng, Đại Trụ đãtừng nói qua với mình, chuyện hài tử không cần vội, thế nhưng, cóhài tử rồi thì mình mới chính thức được bảo đảm a .....

Thổi tắt ngọn đèn, Lý Giai Nhi một chút buồn ngủ cũng không có,cho dù ban ngày đã giặt một chậu quần áo, nấu cơm ba lần, đơngiản thu thập lại gian phòng của Đại Trụ, nhưng vẫn không đáng kểchút nào, ân, hay là cứ chờ Đại Trụ trở về vậy, nghĩ tới đây, tay Lý Giai Nhi sờ soạng phía dưới gối đầu, ở dưới đó cất dấu các guồngchỉ đã được đánh hơn phân nửa, lần trước ra chợ, hắn còn đặcbiệt mua các sợi chỉ có các màu khác nhau trở về, chỉ cần đánhtốt guồng chỉ là sẽ có *** mua lại, một guồng chỉ đã làm xong cóthể kiếm được thêm mấy tiền.
Chap 55


Ngoài sân truyền đến một trận ầm ĩ, Ngô Tô Nhi từ ghế đứng lên,đi tới viện, trách cứ nói: "Vừa về mà đã ầm ĩ như thế rồi, VươngHưng, Vương Tổ, Tam Cẩu Tử, tắm nhanh lên còn đi ngủ nữa"

"A sao, chờ thêm chút nữa đi" Một trong hai đứa sinh đôi, VươngHưng còn đang hưng phấn hét lên.

"Còn không nhanh lên, xem ngày mai gọi các ngươi có dậy nổikhông, ít dong dài, đi tắm đi" Ngô Tô Nhi giận tái mặt nói.

Hai đứ sinh đôi lúc này mới chịu đi lấy mộc bồn, sau đó chậm rì rìmúc nước.

"A sao, người cũng đi tắm trước đi, lát nữa con sẽ tự đun nước rồitắm sau" Đại Trụ một bên buông đồ trên vai xuống, một bên đốivới Ngô Tô Nhi nói.

"Con cũng nhanh lên đi, bây giờ cũng không còn sớm, coi chừnglàm Giai Nhi tỉnh giấc" Ngô Tô Nhi nghĩ nghĩ chuyện Miêu Nhi,cũng không từ chối, chỉ đối với Đại Trụ căn dặn.

"Hắc hắc, không có việc gì đâu" Vương Đại Trụ nhếch môi cười haitiếng, hắn hiểu Giai Nhi hơn ai hết, Giai Nhi chắc chắn sẽ khôngngủ trước đâu, lúc này chắc còn đang len lén đánh guồng chỉ, Giainhi vẫn còn đang lo lắng chuyện hài tử, chính mình cũng phải nỗlực, để có thể sớm hoàn thành tâm nguyện của Giai Nhi.

Nghĩ tới đây, động tác trên tay của Vương Đại Trụ không tự chủđược mà nhanh lên, hai nồi nước cũng nhanh chóng được nấuxong, Vương Đại Trụ cũng không chờ nước sôi hẳn mà đã múc ra,cấp tốc chà lau thân thể, dập tắt lửa, sau đó có chút hưng phấnmà đi vào phòng.

....

Ngô Tô Nhi sau khi lên giường, trực tiếp đem Miêu Nhi đangcuộn tròn trong chăn lôi ra, hỏi: "Miêu Nhi, con ở bên ngoài xảyra chuyện gì? Có phải Lý Học Tuấn khi dễ con hay không?"

"Mới không phải, không liên qua đến Học Tuấn ca, do ta khôngnghỉ ngơi tốt thôi" Miêu Nhi ở trong chăn buồn bực nói.

"Còn gạt A sao, A sao nhìn con lớn lên, từ khi còn nhỏ, bất cứxảy ra việc gì con đều thích chôn nó vào trong lòng, bây giờ nếumuốn vượt qua trở ngại trong lòng, thì cùng A sao nói một chút,có được không? Lý Học Tuấn có phải không nhịn được kêu con lộng cho nó, làm con sợ rồi phải không?" Ngô Tô Nhi nhẹ nhàngvuốt mài tóc mềm mại của Miêu Nhi hỏi.

"A sao, người nói cái gì vậy, cái gì lộng với không lộng" Miêu Nhi thấp giọng kêu lên, nghĩ đến vài lần thân thiết của Lý Học Tuấnvới mình, rất sợ bị Ngô Tô Nhi nhìn ra cái gì, liền đem mặt vùi hếtvào trong chăn.

"Chuyện này năm trước đáng lẽ A sao nên nói với con, khi đómọi chuyện còn đang rối ren hết cả lên, nên chưa kịp nói, dù saothì con cũng đã xuất giá lấy Học Tuấn, đừng xấu hổ nữa, ca nhitrưởng thành đều phải như vậy cả" Ngô Tô Nhi đem đầu Miêu Nhi từ trong chăn lôi ra, tiến đến bên tai Miêu Nhi lại tinh tếnói tiếp "Học Tuấn lớn hơn con 5 tuổi, bây giờ chính là thời điểm nó nghĩ tới chuyện đó, con cũng nên chủ động, giúp hắn lộnglộng, chớ để nó nghẹn mà hại thân thể, có khi nghẹn đỏ mắt lại đira ngoài làm bậy...."

"A sao, con, con muốn ngủ" Miêu Nhi nghe lời nói của Ngô Tô Nhitrở nên không thoải mái lắm, tiếp tục giả bộ làm đà điểu, cắt đứt"tri thức" Ngô Tô Nhi đang muốn truyền thụ.

Lời nói của Ngô Tô Nhi bị cắt đứt, thoáng dừng một chút. Gian nhànày cách âm không hiệu quả chút nào, trước đó cứ nghe lời nóicủa Ngô Tô Nhi thì thầm bên tai, Miêu Nhi lúc đó chỉ nghe âmthanh của Ngô Tô Nhi.

Hiện tại trong phòng an tĩnh lại thì phòngcủa Vương Đại Trụ không xa nơi này lắm truyền đến từng đợt từngđợt âm thanh rõ ràng. Vừa đúng lúc này, Lý Giai Nhi bị Vương ĐạiTrụ đâm vào một lần nữa, thanh âm rên rỉ của Lý Giai Nhi không tựchủ được mà cất cao lên, thanh âm đó làm ngực Miêu Nhi đềurun lên.

"Mấy thứ này con tỉ mỉ nghe đi, A sao nói đâu có sai"

Ngô Tô Nhihạ quyết tâm, ngày hôm nay nhất định phải dạy Miêu Nhi chođến khi nó có thể hiểu hết mọi sự mới được, tiếp tục tiến đến bêntai Miêu Nhi nói: "Con cũng nghe âm thanh của Đại ca và tẩusao sao con rồi đó, Lý Học Tuấn cũng cùng một tuổi với Đại Trụ,đây là độ tuổi sung sức giống như lang hổ vậy, hằng đêm hầu nhưhai đứa nó đều "lộng", Học Tuấn cũng giống Đại Trụ, con quansát nhiều một chút, sẽ hiểu được thôi"

"Học Tuấn ca không phải loại người sẽ làm xằng bậy, A sao cứ yêntâm đi, con không cần nhìn đâu" Miêu Nhi chôn đầu vào chănnói.

"Ân, nhìn xem con nói cái gì này, hiện tại các con có ở cùng một chỗ hay không vậy?"

"Nạn hạn hán đi qua thì vẫn ngủ cùng một chỗ" Miêu Nhi thànhthật hồi đáp.

"Cái này hảo, nó nếu hăng hái tới, con cứ dùng tay giúp hắn lộng, hiện tại con vẫn còn nhỏ, chí ít còn phải chờ nửa năm nữamới được" Ngô Tô Nhi lại lo lắng nói.

"Con mới không cần" Miêu Nhi có chút kích động nói.

"Làm sao vậy? Miêu Nhi, còn có chuyện gì nữa đúng không? Cùng Asao nói a!"

Ngô Tô Nhi nghĩ Miêu Nhi vẫn còn có điểm khôngthích hợp, bây giờ mới thấy Miêu Nhi không phải biểu hiện rangượng ngùng ca nhi nên có, mà là mâu thuẫn đến cường liệt, cóchút sốt ruột lắc lắc Miêu Nhi "Con là ca nhi, có chuyện gìkhông thể nói cùng A sao a?"

"A sao..... ô ô" Miêu Nhi xoay người, nhào vào trong lòng củaNgô Tô Nhi ủy khuất khóc, kiếp trước một mình mình luôn phảiđối mặt với tất cả mọi chuyện. Đời này, Miêu Nhi cho rằngmình vẫn là nam tử hán, sau khi bị trói lại, còn kém chút nữa là bịđè xuống, trong lòng thật ra rất sợ hãi.

Bây giờ nằm ở trong ngựckhông mấy rộng lớn của Ngô Tô Nhi, rốt cuộc làm cho Miêu Nhi ý thức được mình kỳ thực vẫn còn là một tiểu hài tử, hơn nữacòn rất mong có được sự che chở, bảo vệ của người thân.

"Ô ô..... người xấu, bọn họ trói Miêu Nhi lại, khí lực thật lớn.... ô ô.... xé ráchquần áo của Miêu Nhi... người xấu.... ô ô... hai người... còn véo Miêu Nhinữa, ô ô....."

Ngô Tô Nhi trong lòng cả kinh, đem Miêu Nhi gắt gao ôm vàotrong ngực "Có phải vì như vậy mà Lý Học Tuấn đem con đưa trởvề đây không, nó cảm thấy..."

Yêu thương ôm Miêu Nhi vào trong lòng, Ngô Tô Nhi âm thầmtự trách mình quá nóng ruột, hẳn là phải nghe Miêu Nhi nói ratrước, thảo nào Miêu Nhi đối với chuyện của đàn ông và ca nhitrong lúc đó lại mâu thuẫn đến như vậy, mình thật đúng là chếttiệt mà, còn kêu Miêu Nhi giúp Lý Học Tuấn lộng...

"Đều không phải, hức, ô ô, Học Tuấn ca, Học Tuấn ca đi cứu Miêu Nhi, người xấu chạy..." Miêu Nhi thấy Ngô Tô Nhi sinh khí vớiLý Học Tuấn, liền nhanh giải thích nói.

"Được rồi, được rồi, không có việc gì, không có việc gì, con nếukhông muốn ở cùng với Lý Học Tuấn nữa, thì ở nhà đi, A sao dưỡng con" Ngô Tô Nhi vỗ lưng Miêu Nhi, thoải mái nói.

Miêu Nhi khóc một hồi, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, kỳ thực,mình cũng không có chuyện gì, chỉ là bị dọa một hồi, khóc quá lạithành ra nũng nịu cũng không có ý tứ lắm.

"A sao, được rồi, người yên tâm đi, hai người xấu còn chưa kịp làmgì con thì Học Tuấn ca đã tới rồi, con không có việc gì đâu"

"Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi, xảy rachuyện như vậy, sao không nói sớm cho A sao biết, còn ở đó buồnbực một mình" Ngô Tô Nhi yêu thương nói: "Lần này về nhà rồi thìở lại mấy ngày đi, hôm nay cũng không còn sớm nữa, nhanh ngủđi, sau đó kể với A sao mấy chuyện tốt mà con ở bên ngoài gặpđược"

"Ân, A sao cũng nhanh ngủ đi" Miêu Nhi ghé vào trong lòngNgô Tô Nhi không nhúc nhích, hì hì, đêm nay ngủ ở trong lòng củaA sao đi.

Sau khi nói ra được, Miêu Nhi một lòng đem chuyện đó đểxuống, nơi này có người nhà của mình, người xấu nếu như dámđến thì mình cũng không sợ, một đêm này Miêu Nhi rốt cuộckhông còn mơ thấy hai tên đó nữa, hơn nữa, cách đó không xa cònthỉnh thoảng truyền đến các loại âm thanh làm Miêu Nhi khôngcòn sợ hãi khi nằm mơ nữa.

  Chap 56


Lý Học Tuấn trong lòng thương nhớ Miêu Nhi, nên điều hànhcông việc đặc biệt nhanh chóng, kiểm kê hảo hàng hóa xong, lạichuẩn bị sẵn một chiếc xe ngựa, sau khi cùng mấy chưởng quỹ dỡtất cả hàng hóa xuống, rồi đưa ra phương thức phân phối hànghóa tốt, phần còn lại liền trực tiếp giao cho chưởng quỹ mình tintưởng, liền nhanh chóng lên xe chạy về Hoàng Hà thôn.

***

"A sao, người giặt quần áo à, Miêu Nhi đâu?" Lý Học Tuấn vừa vàosân thì thấy Ngô Tô Nhi đang bưng một chậu quần áo đi ra ngoài,cười hỏi.

"Ở trong phòng" Ngô Tô Nhi giương mắt nhìn Lý Học Tuấn mộtchút, ôn hòa đáp.

Lý Học Tuấn cảm thấy có chút kỳ quái, Ngô Tô Nhi luôn luôn là mộtngười nhiệt tình, lần này thế nhưng lại không quá hoan nghênhmình, chẳng lẽ là trách mình trên đường không chiếu cố tốt choMiêu Nhi.

"Không biết Miêu Nhi có nghĩ như thế không nữa?" Lý Học Tuấn lắcđầu, cười khổ hai tiếng, cất bước hướng đến gian phòng của Miêu Nhi.

"Học Tuấn ca, huynh tới rồi sao? Nhanh như vậy mà đã xong rồià?" Miêu Nhi ngẩng đầu, kinh hỉ kêu lên, tuy nói ở nhà rấtthoải mái, thế nhưng tất cả mọi người trong nhà đều không chomình đụng vào bất cứ thứ gì, lâu ngày mình cũng đâm ra buồnchán a.

"Ân, còn lại giao cho mấy chưởng quỹ là được" Lý Học Tuấn gậtđầu, thấy Miêu Nhi cũng không có giận mình, lúc này mới thởphào nhẹ nhõm.

Tỉ mỉ quan sát Miêu Nhi, sắc mặt đã trở nên hồng nhuận, haimá cũng không còn hãm sâu, tối trọng yếu là đôi mắt đã khôi phụclại thần thái giống như trước đây.

"Tiền bạc không có trở ngại gì chứ?" Miêu Nhi quan tâm hỏi.

"Đều hảo, còn nhi thì sao? Có hảo hảo ăn không đó? Buổi tốicòn gặp ác mộng không? Thân thể còn khó chịu chỗ nào không?"

"Ân, ta đã hoàn toàn bình phục rồi, huynh không cần lo lắng" Miêu Nhi qua loa đáp, bởi vì chuyện này mà Lý Học Tuấn đã chịunhiều vất vả, hơn nữa, bất luận mình giải thích như thế nào, thìNgô Tô Nhi cũng cho rằng chuyện mình bị bắt cóc Lý Học Tuấn phảichịu phần lớn trách nhiệm, đối với Lý Học Tuấn rất là oán giận.

Miêu Nhi giúp Lý Học Tuấn múc nước rửa mặt, rót một ly tràcho Lý Học Tuấn xong, sau đó hai người liền trốn vào trong phòng,Miêu Nhi cao hứng kể hết mọi chuyện cho Lý Học Tuấn nghe kểtừ khi hắn rời khỏi đây.

"Cha cùng mấy người khác đi đâu rồi?" Lý Học Tuấn nhìn khóe mắtMiêu Nhi cong lên, trong ngực liền ấm áp, ôn nhu hỏi.

"Cha, Đại Trụ ca, tẩu sao sao còn có Lý Thạch đều đi ra đồng rồi,Vương Hưng, Vương Tổ thì đi học, được rồi, hiện tại Tam Cẩu Tử,con của cậu cũng ở nhà của ta" Miêu Nhi khai báo nói.

"Miêu Nhi, có nguyện ý theo ta trở về trấn trên không?" Lý HọcTuấn lo lắng hỏi.

"Uhm, thế là tốt nhất, về đó thôi chứ hiện giờ ở nhà cũng khôngcần ta hỗ trợ làm việc gì, đến trấn trên, ta còn có chút việc để làm"Miêu Nhi vui vẻ đáp.

***

Lúc đang ăn cơm trưa thì bọn nhỏ nháo ầm ĩ cả lên nên Lý HọcTuấn liền đè xuống ý niệm muốn mở miệng trong đầu, chờ sau khiăn xong, mấy tiểu tử nháo ầm ĩ đó đều đến trường, lúc này Lý HọcTuấn mới cùng Ngô Tô Nhi và Vương Nhị nói: "Cha, A sao, hôm nay con tới đây là để đón Miêu Nhi trở về trấn trên"

Vương Nhị uống một ngụm nước hỏi:"Đã tới đây rồi sao không ởlại vài ngày rồi hẳn đi"

"Ha hả, trong *** có chút việc phải làm, còn phải chờ cho xongkỳ thi, lúc đó con sẽ cùng Miêu Nhi trở về đây ở mấy ngày" Lý HọcTuấn cười giải thích nói.

"Ngươi bận bịu như thế thì về trước đi, còn Miêu Nhi sẽ lưu lại đâyđể hảo hảo dưỡng thân thể" Ngô Tô Nhi buông chén bát đang thuthập ở trên tay xuống, tức giận nói: "Để Miêu Nhi ở nhà nghỉ ngơi làtốt nhất, lúc này trở về đó để bận bịu tiếp à?"

"A sao, con không có ý này mà" Lý Học Tuấn xấu hổ, giải thích nói.

"A sao, thân thể con bây giờ đã tốt rồi mà, cả ngày ở nhà lại khôngcó việc gì làm, sớm muộn gì con cũng sẽ bị nhàm chán làm chohoảng sợ" Miêu Nhi giúp đỡ nói.

"Không được, thân thể con thế kia, mấy lạng thịt trên người con còn chưa có trở về a, nếu không có A sao canh con, thì thân thể con sao có thể hảo lên được" Ngô Tô Nhi liếc mắt nhìnMiêu Nhi, hừ, đã bắt đầu biết bao che cho người của mình rồia~~~.

"A sao, con sẽ trông chừng Miêu Nhi thật kỹ, với lại ở trấn trên muathức ăn cũng tiện hơn nhiều" Lý Học Tuấn nói.

"Đúng vậy, nếu con ở trấn trên, mỗi bữa cơm đều phải làm thịt đểăn" Miêu Nhi bổ sung nói.

"Con ăn thịt được sao?" Ngô Tô Nhi hỏi ngược lại, mao bệnh củaMiêu Nhi chính là kiêng ăn, mình chính là người hiểu rõ Miêu Nhi nhất.

"Ha ha" Miêu Nhi ngượng ngùng cười mấy tiếng.

"Được rồi, được rồi, A Tô, chuyện của bọn nó thì để bọn nó tự giảiquyết đi, hai người nó cũng không còn nhỏ nữa" Vương Nhị đậpđập bàn gỗ khuyên nhủ.

"Quên đi, quên đi, Miêu Nhi muốn trở lại đó thì đi đi" Ngô Tô Nhithấy đôi mắt mong mỏi trên khuôn mặt gầy teo của Miêu Nhinhìn mình, ngực liền mềm nhũn đáp ứng "Bây giờ ta đồng ý,nhưng nếu lần sau trở về lại gầy như vậy nữa, thì ta sẽ không bỏqua đâu, Học Tuấn, con phải chú ý Miêu Nhi nhiều hơn một chút,Miêu Nhi lúc nhỏ đã bị sinh ra sớm hai tháng, thân thể vốn đã suyyếu"

"Con biết, con sẽ chú ý nhiều hơn" Lý Học Tuấn liên tục gật đầu, camđoan nói.

"Còn có, hai người các con ở trấn trên, phải chú ý an toàn, hiệntại thiên tai vừa qua khỏi, luôn sẽ gặp một số người không tốt" NgôTô Nhi dứt khoát buông chén bát đang thu thập ở trên ta xuống,dặn dò nói.

"Ân, lần này trở lại con chuẩn bị mua thêm mấy hạ nhân thành thật,sau đó an bài mấy người chuyên môn gác đêm" Lý Học Tuấn nói rakế hoạch của mình.

"Cũng tốt, lúc mua người nên chú ý nhiều một chút" Ngô Tô Nhi lúc này mới vừa lòng "Miêu Nhi, A sao giúp con thu thập đồđạc, mới ăn cơm xong, con nghỉ ngơi một lát đi"

" A sao, để con tự làm" Miêu Nhi nhày dựng lên, hướng phòngmình đi đến.

"Ai, con chậm một chút, vừa mới ăn cơm xong đừng chạy nhanhnhư vậy" Ngô Tô Nhi hướng về phía bóng lưng của Miêu Nhi hôlên "Miêu Nhi, gấp cái gì a"

"A Nhị, giúp ta đem mấy con cá khô gỡ xuống, sau đó đưa cho Miêu Nhi mang về" Ngô Tô Nhi lấy ra một tấm vải đối với Vương Nhị nói.

"Được" Vương Nhị một bên đáp lời, một bên đứng lên.

....

Sau một hồi lộn xộn, Ngô Tô Nhi lại đem Miêu Nhi kéo đến mộtbên tỉ mỉ căn dặn, Vương Nhị thì vỗ vỗ vai của Lý Học Tuấn thấpgiọng nói: "Học Tuấn, con đã là người trưởng thành, Miêu Nhi cònnhỏ, chuyện đó con nên nhẫn nửa năm nữa, biết không?"

"Con hiểu được, người cứ yên tâm, chuyện này con có chừng mực" Lý Học Tuấn biết lần đi này khiến Miêu Nhi gầy thành như vậy,đại khái đã làm cho bọn họ sợ hãi, nên bây giờ bọn họ mới đặc biệtkhẩn trương như vậy.

....

"Miêu Nhi, conthành thật nói cho A sao biết, con có ra lần đầuchưa?" Ngô Tô Nhi hạ giọng hỏi Miêu Nhi.

"Cái gì?" Miêu Nhi nghi hoặc hỏi lại.

"Ít cùng A sao giả bộ hồ đồ đi, lần đầu ra tinh đó" Ngô Tô Nhi vỗvỗ tay Miêu Nhi.

"Ngạch, ha hả, A sao sao lại hỏi chuyện này" Miêu Nhi ánh mắtloạn phiêu, xấu hổ nói.

"Hô, có là tốt rồi, tuổi của con đáng ra phải sớm nên có, nhớ kỹ cảmgiác đó a, nghìn vạn lần đừng chịu đựng, lộng không được thì kêuLý Học Tuấn lộng giúp con, đừng nhẫn mà phá hư thân thể, cũngđừng qua loa mà làm cho xong, còn lộng nhiều quá cũng không tốtđâu" Ngô Tô Nhi dăn dò nói.

"Được rồi, A sao, chúng con phải đi" Miêu Nhi giống như trốnchạy tới bên người của Lý Học Tuấn, nói thực, tuy mọi người đềubiết loại sự tình, nhưng cũng không cần phải nói thẳng ra như thế a, người có da mặt dày đến đâu cũng phải xấu hổ a.

Chap 57


Đã đi được một đoạn xa rồi mà vẫn còn nghe được tiếng Ngô Tô Nhi gọi với theo "Đi đường nhớ cẩn thận", Miêu Nhi đành phảiquay đầu lại bất đắc dĩ mà phất phất tay, biểu thị đã biết, tốc độdưới chân liền nhanh hơn trước.

"Miêu Nhi, có mệt không? Ta cõng nhi đi" Đã cách làng Lý rất xa,Lý Học Tuấn lo lắng hỏi.

"Ta đã nói không có việc gì rồi mà, đi nhanh đi" Miêu Nhi bấtđắc dĩ đáp, một đoạn đường này Lý Học Tuấn đem mình thành búpbê thủy tinh mà chiếu cố, đi được vài bước liền hỏi có mệt không.

Lý Học Tuấn vẫn còn lo lắng nên đem mấy bao quần áo chuyển quahết một bên vai, để dư ra một tay kéo Miêu Nhi đi chậm lại.

Bởi vì Lý Học Tuấn tận lực thả chậm tốc độ, nên đến lúc trời tốiđen hai người mới có thể đến được trấn trên.

"Miêu Nhi, chúng ta đi ra ngoài ăn chút gì đi" Buông hết các thứtrên tay xuống, Lý Học Tuấn ngồi đối diện Miêu Nhi nói.

"Trong nhà không phải còn rau sao, chúng ta cứ lấy cái đó rồi xàolên ăn cũng được" Miêu Nhi lấy tay đấm đấm cẳng chân đaunhức nói.

"Đỡ phải mất công nhóm lửa, đi thôi" Lý Học Tuấn cố sức đem Miêu Nhi đang ngồi ở trên ghế kéo ra "Ta cõng nhi a, đi ănnhanh lên một chút, rồi còn về ngủ nữa"

"Đồ ăn bên ngoài mắc muốn chết" Miêu Nhi nằm sấp trên lưngLý Học Tuấn nói thầm.

"Ha ha ha, nhi muốn mỗi ngày ăn bên ngoài đều được, tiền ta sẽkiếm cho" Lý Học Tuấn vui tươi hớn hở nói: "Có thời gian ta sẽ đemsổ sách tới cho nhi cai quản, được không?"

"Tiền huynh kiếm ra, huynh đi mà quản" Miêu Nhi tức giận nói,hừ, biết ngươi kiếm được nhiều tiền rồi.

"Ta muốn ghi chép lại tất cả mọi sự việc trong cửa hàng, nhưng lạibận quá nên chưa làm được" Lý Học Tuấn đem Miêu Nhi xốclên một chút, lấy tay đặt dưới cặp mông vểnh lên của Miêu Nhi, ân, Miêu Nhi gầy xuống, nhưng mà cặp mông vẫn cònmềm mại như thế a.

...

Lý Học Tuấn ở tửu lâu kêu vài món ăn, cũng dặn hỏa kế làm thêmnhiều một chút, hai người thật sự rất đói bụng a, thế nên sau khiăn xong, bát dĩa trên bàn đều sạch sẽ không còn lưu lại bất cứ thứgì.

"Nhìn xem, ta nói ở nhà làm cơm đi, bây giờ không phải vẫn phảiđi nấu nước tắm sao" Miêu Nhi chọt chọt cánh tay của Lý HọcTuấn nói.

"Nhi đi ngồi nghỉ một lát đi, ta nấu nước cho" Lý Học Tuấn cũngkhông để ý, ôm bó củi vào trù phòng, trong lòng nghĩ nếu ở nhànấu cơm thì nhất định Miêu Nhi sẽ vội vội vàng vàng, mình thìchẳng giúp được gì, còn nếu nấu nước tắm thì mình vẫn có thể làmđược a.

Chờ Lý Học Tuấn đem nước nóng đổ vào mộc dũng, sau đó thêmnước lạnh vào hảo, vừa vào phòng thì đã nhìn thấy Miêu Nhiđang ngồi chồm hổm trên ghế, bộ dáng giống như đang câu cá, đầucũng sắp đụng vào ngực luôn rồi.

Lý Học Tuấn đem Miêu Nhi ôm lấy, thấy Miêu Nhi mở mắtliền nhẹ giọng nói: "Không có việc gì, nhi ngủ đi, ta giúp nhitắm rửa"

"Ân, ta muốn tắm" Miêu Nhi nhu nhu con mắt không mở rađược của mình, ngáp một cái, bắt đầu lấy tay cởi nút thắt trên áocủa mình.

"Đừng kéo, để ta giúp nhi" Lý Học Tuấn đem Miêu Nhi ômđến bên cạnh mộc dũng, đỡ Miêu Nhi còn chưa thanh tỉnh vàobên trong nói.

Ai, Miêu Nhi thật gầy, trên người chỗ nào cũng toàn là xương – Lý Học Tuấn một bên giúp Miêu Nhi chà lau thân thể, một bênthương tiếc nghĩ.

.....

Sáng sớm ngày thứ hai, Miêu Nhi có cảm giác quái dị ở bắp đùilàm cho tỉnh giấc, bên tai lại truyền đến âm thanh thở dốc của Lý Học Tuấn.

"Ưm, huynh đang làm gì vậy?" Miêu Nhi trở mình mơ mơ màngmàng hỏi.

"Miêu Nhi...Miêu Nhi... đừng nhúc nhích... a... trước tiên đừng nhúcnhích..." Lý Học Tuấn di chuyển theo hoạt động của Miêu Nhi nói.

Miêu Nhi hướng vào chăn co người lại, tay đụng tới một câygậy nóng hổi nào đó, lúc này mới giật mình thanh tỉnh lại, trênmặt nóng rần lên, lập tức liền chui ra khỏi chăn. Niên kỷ của Lý Học Tuấn cũng giống như Đại Trụ, đây chính là thời điểm bọn họgiống như lang như hổ, đây là lời A sao đã nói với mình, buổi sáng,địa phương kia có phản ứng cũng là chuyện bình thường, chỉ là,chỉ là, vì sao phải cắm vào bắp đùi của ta a a a.....

Lý Học Tuấn nằm sát vào Miêu Nhi, cắm vào bắp đùi của conMiêu Nhi mà di chuyển, bởi nội khố được thiết kế mở ra nên Lý Học Tuấn có thể trực tiếp cảm thụ da thịt nộn nộn ở bắp đùi củaMiêu Nhi.

"Này, ta cảnh cáo huynh nha, mau lấy ra đi" Thừa lúc Lý Học Tuấn lui ra ngoài, Miêu Nhi phản xạ có điều kiện kẹp chặtbắp đùi của mình lại, có ý định ngăn cản Lý Học Tuấn tiếp tục, kếtquả không đợi Miêu Nhi nói xong thì Lý Học Tuấn đã chen vàolại, đúng lúc Miêu Nhi kẹp chặt bắp đùi lại liền hừ một tiếngthoải mái, làm Miêu Nhi đỏ bừng mặt đến khốn quẫn.

"Miêu Nhi... ân...Miêu Nhi... lại một lần nữa...." Lý Học Tuấn đang ở trongcảm giác sung sướng nên không tài nào nghe được lời cảnh cáo củaMiêu Nhi, còn tưởng rằng Miêu Nhi muốn phối hợp vớimình.

Được lắm, thật đúng là biết hưởng thụ, Miêu Nhi cắn răng tức giận,lấy tay cầm lấy cây gậy nóng hổi đang đặt ở giữa bắp đùi mình,sau đó ra sức nắm chặt lại.

"A, Miêu Nhi......" Lý Học Tuấn thảm thiết kêu lên một tiếng, khuônmặt thoáng cái trắng bệt.

"Hừ, đó là tại huynh không nghe cảnh cáo của ta" Miêu Nhi đắcý nói, nhưng qua nửa ngày cũng không nghe thấy tiếng của Lý HọcTuấn, không khỏi có chút lo lắng, sẽ không phải vì mình nắm mạnhquá mà làm nó bị hư chứ, nghĩ lại địa phương kia nếu bị niết mộtchút, hơn nữa lại đúng ngay thời khắc này, thì sẽ có bao nhiêu đauđớn a, Miêu Nhi liền chột dạ hỏi: "Này, sao huynh không nói gìvậy?"

Vẫn không có thanh âm nào được phát ra, Miêu Nhi liền cóchút luống cuống, xoay người lại, lấy tay sờ sờ vào chỗ ấy của Lý Học Tuấn.

"Ngươi còn muốn niết nó sao" Lý Học Tuấn "ba" một tiếng đem taycủa Miêu Nhi đẩy ra, âm thanh rét lạnh nói.

"Huynh sinh khí, ta cũng không phải cố ý, rất đau sao? Nột, ta lấytay sờ sờ nó giúp huynh có được hay không?"

Lý Học Tuấn nhìn bộ dáng hổ thẹn của Miêu Nhi, trong lòngkhẽ động "Phải không? Ta đau nhức muốn chết"

"A, na, vậy huynh nói ta phải làm sao bây giờ, đau nhức một hồihẳn sẽ tốt lên thôi ha" Miêu Nhi chột dạ nói.

"Nhi lấy tay làm cho nó ngạnh lên, sau đó dùng chân kẹp lại" Lý Học Tuấn giống như kẻ trộm nói: "Như vậy ta sẽ không đau nhứcnữa"

"Thế nhưng, thế nhưng..."

"Đau quá a, đau nhức, đau nhức" Lý Học Tuấn cố ý la lên "Sau nàyta có thể dùng nó được nữa không a"

Miêu Nhi hoài nghi nhìn biểu tình khoa trương của Lý HọcTuấn, rốt cuộc vẫn không thắng được chột dạ của mình nói:"Đượcrồi, được rồi mà, vậy huynh phải nhanh lên một chút đó, chỉ chophép lần này thôi, sau này không được làm như vậy nữa"

"Khụ, nhi giúp ta lộng nhanh lên một chút" Khóe miệng của Lý Học Tuấn không nhịn được câu lên một nụ cười.

Miêu Nhi phẫn nộ dùng tay xoa xoa cho nơi ấy của Lý Học Tuấnđứng lên.

"Đưa tay vào sâu một chút, để như vậy làm quần ma sát tacũng rất đau" Lý Học Tuấn được một tấc lại muốn tiến một thướcyêu cầu nói.

"Dong dài, phiền muốn chết"

"Hắc... ân... lại mạnh một chút, đúng... cứ như vậy, a.... lại làm vài cáinữa.... ân... được rồi.... dùng chân, dùng chân.... nhanh lên một chút... a..... nhanh...."

Miêu Nhi đưa lưng về phía Lý Học Tuấn, nghe được âm thanhlầm bầm hưởng thụ của Lý Học Tuấn, liền căm tức đem hai bắp đùicủa mình ra sức kẹp lại, kẹp chết ngươi con heo động dục này.

"A.... lại kẹp chặt một chút nữa a.... ân.... đúng.... chặt.... a..."

Tuổi trẻ lực tráng, thân thể của Lý Học Tuấn lại vô cùng tốt, nênlực kéo dài đương nhiên không thể khinh thường, chỉ đáng thươngcho Miêu Nhi bị Lý Học Tuấn đưa ra đưa vào, nghĩ muốn lui ramột chút cũng không được, cho nên kết quả là, bắp đùi của con Miêu Nhi bị chỗ ấy của Lý Học Tuấn ma sát đến đau nhức, Miêu Nhi khóc không ra nước mắt len lén nhìn qua, ô ô, một mảnh màuđỏ thật lớn a, dùng lực lớn như vậy, chẳng lẽ chỗ ấy của hắnkhông sợ đau nhức sao a, ô ô...


Chap 58


Năm nay hỉ sự nhà Vương Nhị đặc biệt nhiều.

Đầu tiên là vào thángba, sau hơn một năm thành thân, ca nhi của Vương Đại Trụ rốtcuộc đã mang thai. Tháng tư tiếp theo, sau khi đã có kết quả củakỳ thi công danh, vị hôn phu của Miêu Nhi nổi danh trên bảngvàng.

Vui mừng chưa chấm dứt ở hai hỉ sự này, tháng tám tới đây,sinh nhật mười hai tuổi của Miêu Nhi đã tới rồi.

***

Đầu tháng tám, Miêu Nhi chịu không nổi cái nóng đã cùng Lý Học Tuấn về Hoàng Hà thôn, nơi mát mẻ hơn rất nhiều để ở.

Nhàcủa Lý Học Tuấn ở làng Lý đã xây dựng được không sai biệt lắm,chỉ là gia cụ ở bên trong còn chưa được làm tốt nên hai người vẫnphải ở nhà của Miêu Nhi.

....

Hôm nay, Miêu Nhi chính thức tròn mười hai tuổi.

Buổi tối,Ngô Tô Nhi làm một bàn đồ ăn lớn, đem ra thêm mấy vò lớn rượugạo tinh khiết nhà mình nhưỡng, làm mọi người ăn vô cùng náonhiệt.

"Huynh uống ít một chút, rượu gạo nhà ta nhưỡng có nồng độ rấtcao, nếu uống thêm nữa sẽ say đó" Miêu Nhi thấy Lý Học Tuấncứ uống liên tục một bát lại một bát rượu gạo, lo lắng khuyên cannói.

"Không có việc gì đâu, hôm nay là ngày vui mà, ha ha, Miêu Nhi rốtcuộc đã trưởng thành, đến, cha, Đại Trụ, uống với ta thêm một bátnữa" Lý Học Tuấn lại uống thêm một ngụm lớn rượu gạo, mangtheo một chút men say nói.

"Đúng, Miêu Nhi, hôm nay nhi đừng quản, ăn thêm nhiều mộtchút, còn Học Tuấn, uống tiếp nào" Đại Trụ đơn giản vừa cười vừanói, sau đó bưng bát lên cụng với Lý Học Tuấn một cái "ba", liềnngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Vương Nhị cũng chỉ ngồi một bên tủm tỉm cười, nhìn hai ngườibọn họ uống rượu, trong mắt không có một tia phản đối.

"Lần trước thi đậu công danh, cũng chưa từng thấy huynh hưngphấn đến như vậy..." Miêu Nhi thấy tất cả mọi người đều một bộ dạng tùy ý Lý Học Tuấn, bèn bất mãn nói thầm.

Ngô Tô Nhi gắp cho Miêu Nhi một đũa thịt cá, vui vẻ nói: "Miêu Nhi của chúng ta hôm nay chân chính thành người lớn, con cứviệc ăn phần của con đi"

Vương Nhị, Ngô Tô Nhi, Vương Đại trụ cùng Lý Giai Nhi đều minhbạch tâm tư của Lý Học Tuấn, ngày hôm nay sao có thể khônghưng phấn cho được, từ khi hai người thành thân đến giờ, đã quahai năm, không thấy Lý Học Tuấn đã nhẫn đến đỏ cả con mắt rồisao.

Phương sư phụ bưng một ly rượu gạo lên chậm rãi uống, cườinhìn mấy hài tử làm ầm ĩ. Vương Hưng, Vương Tổ, Tam Cẩu Tử ngàyhôm nay cũng được cho phép uống hai ly rượu gạo. Ba tiểu haitử bình thường thèm uống nhưng không được, nên bây giờ khithấy rượu gạo được rót đầy vào chén, ba cái miệng nhỏ bé liền liêntục uống không ngừng nghỉ, bởi vì thường ngày, Ngô Tô Nhi khôngđể cho mấy đứa nó đụng đến một chút rượu gạo. Lý Thạch ngồi ởgiữa hai đứa sinh đôi, cùng hai đứa nó đừa giỡn, Lý Giai Nhi đãgiúp nó thuê một gian phòng nhỏ ở trong xóm, đang chuẩn bị đemvài món gia cụ bỏ vào, dự định cuối năm nay sẽ đưa Lý Thạch dọnra bên ngoài sống riêng.

Sau khi ăn xong, mấy tiểu hài tử cũng uống xong hai chén rượugạo đều đã vựng vựng hồ hồ, nhưng không có làm ầm ĩ mà kéonhau đi ngủ hết.

....

Miêu Nhi ra sức đem Lý Học Tuấn đang cười khúc khích khôngngừng vào gian phòng của mình "Đã kêu huynh uống ít đi, cònkhông nghe, hiện tại thì hay rồi, nhìn ngươi bây giờ xem có tắmnổi không..."

"Hắn hắc, Miêu Nhi, Miêu Nhi, hắc hắc..." Lý Học Tuấn lấy tay vuốtvuốt mặt của Miêu Nhi, trong miệng cứ lẩm bẩm.

"Không nên cử động, để ta giúp huynh cởi quần áo" Miêu Nhilấy tay của Lý Học Tuấn ra, cố sức giúp Lý Học Tuấn cởi ra nút thắttrên áo.

"Ai, tay huynh đang làm gì vậy?" Miêu Nhi kinh hô.

Chờ Miêu Nhi đem y phục của Lý Học Tuấn cởi ra gần hết thì Lý Học Tuấn cũng bắt đầu cười khúc khích, sau đó đemy phục của Miêu Nhi thoát ra ngoài, không biết có phải do saynên không khống chế được sức mạnh hay không mà Lý Học Tuấn lôikéo một hồi liền đem áo lót của Miêu Nhi xé thành hai nửa.

"A, y phục của ta" Miêu Nhi kêu lên, đó là cái áo tốt nhất của cậu a.

"A Nhị, nếu không ngươi đến xem thử đi?" Ngô Tô Nhi nghe thấyđộng tĩnh của phòng bên cạnh mình thì có chút lo lắng hỏi.

"Ngươi đừng đa sự nữa, Miêu Nhi dù sao cũng đã lớn như vậy rồi,còn cái gì không thể làm nữa, đi nhìn cái gì" Vương Nhị vừa xoaxoa thân thể vừa nói.

"Không phải là ta đang lo lắng sao, Lý Học Tuấn thế nhưng uốngkhông ít rượu" Ngô Tô Nhi bất mãn nói.

"Được rồi, được rồi, chuyện bọn nhỏ cứ để tụi nó giải quyết,chúng ta đi nghỉ thôi" Vương Nhị thoải mái nói.

.....

Miêu Nhi vừa đem kiện y phục cuối cùng của Lý Học Tuấn cởira xong thì trên người mình cũng đồng dạng trần trụi. Lý Học Tuấnvừa ngồi vào mộc dũng thì đã dùng sức kéo một cái, ở lúc Miêu Nhi kinh hô thì đã đem Miêu Nhi kéo vào trong mộcdũng, làm nước chảy tràn ra đất.

Cái mộc dũng này là Miêu Nhi đặc biệt kêu Lý Học Tuấn làm,chuyên môn dùng để cho mình và Lý Học Tuấn khi nào về đây ở thìtắm, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nếu một người tắm thìdư dả, nhưng hai người cùng tắm thì nó lại có vẻ nhỏ hơn nhiều.

"Huynh muốn chết sao? Sau này không được uống rượu nhiều nhưvậy nữa" Miêu Nhi cùng Lý Học Tuấn chen chúc trong mộcdũng, nên chỉ có thể ngồi trên đùi của Lý Học Tuấn, ở trước ngực của Lý Học Tuấn căm giận mắng.

Lý Học Tuấn đã từng tẩy qua cho Miêu Nhi, bất quá khi đó Miêu Nhi đều là mơ mơ màng màng, cũng ít có cảm giác. Lần nàyMiêu Nhi lại thanh tỉnh, trong khoảng thời gian ngắn, Miêu Nhi có chút không biết làm sao để hạ thủ.

"Hừ, tiện nghi cho huynh rồi" Miêu Nhi cầm khăn tắm lên,trước tiên giúp Lý Học Tuấn lau người, từ cánh tay, đến lưng, ratrước ngực, sau đó xuống bụng, lại xuống chút nữa, Miêu Nhiliền chần chờ một chút, liếc mắt một cái, a, người này phát dụcthật là hoàn hảo, nhìn nhìn lại mình, vừa trắng noãn vừa nộn nộnđã không nói, lại nhỏ mà còn không có lông nữa chứ.

Miêu Nhitrừng mắt nhìn Lý Học Tuấn còn đang cười khúc khích ở bên cạnh,liền trực tiếp bỏ qua bộ vị mà chà đại thối ởphía sau.

Lý Học Tuấn một bên cười khúc khích, một bên nhìn biểu tình sinhđộng của Miêu Nhi, trong ngực có cảm giác vui ngất trời.

Trước đây để thuận lợi cho việc buôn bán, hắn đã ở bên ngoài xãgiao không ít, rượu mạnh đến mấy cũng từng uống qua, vài bátrượu gạo như thế này làm sao mà say được, hắc hắc, Miêu Nhithật là ngốc....

...

Sau khi làm xong tốt, Miêu Nhi thật vất vả mới có thể đỡ Lý Học Tuấn đi đến giường, vừa định xoay người, thế nhưng lại pháthiện góc áo của mình đã bị Lý Học Tuấn nắm lại.

"Ai, mau buông ra, ta còn phải bưng nước ra ngoài" Miêu Nhikéo lại áo của mình hô lên.

"Ngủ... ân... ngủ... ngủ..." Lý Học Tuấn không nghe theo, cũng khôngbuông tay.

"Được rồi, được rồi" Miêu Nhi rốt cuộc đành phải thỏa hiệpmà trèo lên giường, mộc dũng và mấy thứ còn lại đành phải đểngày mai dọn vậy.

....

"Hắc hắc, Giai Nhi, bọn họ rất lợi hại nha, tiếng vang lớn như vậy"Vương Đại Trụ uống cũng có chút nhiều, cùng người bình thườngkhông sai biệt lắm, nên chắc cũng không đến nỗi say lắm, lúc nàyđang nằm ở trên giường nói lung tung, ôm Lý Giai Nhi lại hôn "Ách,ta muốn, ta cũng muốn nữa"

Lý Giai Nhi mang thai đã được sáu, bảy tháng, lúc trước còn lo lắngcục cưng sẽ bị thương tổn, nên không dám sinh hoạt vợ chồng. Lý Giai Nhi đã cố ý hỏi qua đại phu, thời điểm sáu, bảy tháng sẽkhông cản trở chuyện này nữa, chỉ cần cẩn thận một chút là được,hơn nữa mấy tháng mang thai cuối, còn phải làm chuyện phòng thenhiều hơn một chút, như vậy có thể trợ giúp sinh sản để cục cưngcó thể thuận lợi ra đời.

Thời gian này hai người lại có nhu cầu rấtlớn về chuyện này, mấy tháng rồi chưa làm, đều đã nhịn đến mứckhó chịu. Đại Trụ lúc trước vốn kiên trì không chịu làm, đến khiđại phu nói thời điểm mang thai mấy tháng cuối chuyện phòng thekhông ảnh hưởng gì mấy nên Đại Trụ mới làm sơ qua mấy lần, cănbản không thể tận hứng được.

Hôm nay Đại Trụ có uống một chútrượu nên không chú ý tới chuyện đó nữa, Lý Giai Nhi thân thể liềnmềm nhũn dựa vào trong lòng của Vương Đại Trụ.

....


"Miêu Nhi, Miêu Nhi, ta thật cao hứng, thực sự vui vẻ..."


Miêu Nhi vừa lên giường, Lý Học Tuấn liền nhào tới ôm lấy Miêu Nhi hôn lung tung trên mặt.

"Này, huynh làm cái gì vậy, thanh tỉnh một chút đi" Miêu Nhiđẩy đẩy khuôn mặt đang kề sát mình của Lý Học Tuấn.

Đêm nay, Miêu Nhi chỉ cảm thấy khí lực của Lý Học Tuấn thậtkinh người, nhất là cánh tay ôm mình chặt cứng, còn tay kia thì ởkhắp nơi trên người mình chạy loạn, cuối cùng lại chạy đến xungquanh bộ vị mẫn cảm của mình, sau đó, chính mình trở nên rấtsảng rất sảng.

Sau khi cao trào qua đi, lại đến phiên Lý Học Tuấn,lúc bắt đầu còn hoàn hảo, Lý Học Tuấn chỉ ôm chính mình cọ quacọ lại, đến một lúc sau khi mình đã mệt chết, đang mơ mơ màngmàng thì...

"A, huynh làm cái gì vậy, đau muốn chết" Miêu Nhi nửa mê nửatỉnh quát lên một tiếng, sau đó triệt để tỉnh táo lại.

Lúc này, Lý Học Tuấn đã tiến vào được phân nửa, bị Miêu Nhikêu lên xong, liền dừng ở nơi này không vào được nữa.

"Miêu Nhi, Miêu Nhi, nhi thả lỏng, thả lỏng a" Lý Học Tuấn thốngkhổ kêu lên.

"Đi ra ngoài, đi ra ngoài..." Miêu Nhi chuyển động thân mình, ýđồ rời xa Lý Học Tuấn.

"Thả lỏng, đừng lo lắng" Lý Học Tuấn lúc này chỉ biết bám theo Miêu Nhi, ở bên tai nhẹ giọng nói, một tay nắm lấy tiểu điểu nhicủa Miêu Nhi vuốt ve lên xuống.

Địa phương vừa mới phát tiết qua một lần của Miêu Nhi vẫncòn cực kỳ mẫn cảm, Lý Học Tuấn vừa mới chà xát vài cái lại mộtlần nữa hiên ngang đứng lên.

Lực chú ý của Miêu Nhi từ phía sau bị chuyển dời ra phíatrước, không tự chủ được mà thả lỏng toàn thân, Lý Học Tuấn liềnnhân cơ hội đó không chút do dự đi vào.

"A..." Khuôn mặt Miêu Nhi thoáng cái trắng bệt, đó không chỉlà đau nhức đơn thuần, Miêu Nhi nhất thời không thể phản ứnglại chuyện đang xảy ra.

Lý Học Tuấn thở phảo một hơi nhẹ nhõm, cắn cắn vành tai nhỏnhắn của Miêu Nhi, thấp giọng nói: "Không có việc gì đâu, lậptức sẽ không đau nhức nữa, Miêu Nhi, nhịn một chút, lập tức sẽtốt liền"

Đầu tiên, Lý Học Tuấn chuyển động nhẹ nhàng vài cái, sau đó cànglúc càng nhanh, cuối cùng là hoàn toàn chìm đắm trong vui vẻ, âmthanh trong miệng vô thức phát ra "Miêu Nhi, Miêu Nhi..."

...

Sáng sớm ngày thứ hai, Miêu Nhi không có dậy ăn điểm tâm, Lý Học Tuấn lại bưng một chén cháo vào trong phòng cho Miêu Nhi.

"Miêu Nhi, ăn một chút rồi lại ngủ tiếp" Lý Học Tuấn buông bátcùng muỗng xuống, vỗ nhè nhẹ bên ngoài chăn, nơi Miêu Nhiđang chôn mình vào trong đó, ôn nhu nói.

Miêu Nhi nắm chặt góc chăn, nhất quyết không chịu đi ra.

Lý Học Tuấn thở dài một hơi "Ta đi ra ngoài trước, cháo ta để trênbàn, nhi cũng nên dậy ăn một chút đi"

...

Sáng sớm vừa tỉnh, Lý Học Tuấn liền biết Miêu Nhi đang tứcgiận, đưa lưng về phía mình, gọi thế nào cũng không để ý, cuốicùng còn đem toàn bộ chăn kéo qua, ngay cả đầu cũng không để lộra ngoài.

...

"Miêu Nhi ăn chưa?" Ngô Tô Nhi thấy Lý Học Tuấn tay không đi tới,quan tâm hỏi.

"Còn đang tức giận, không chịu ăn" Lý Học Tuấn có chút xấu hổnói: "Đều do con, đáng lẽ tối hôm qua con không nên uống rượu"

"Không có việc gì đâu, Miêu Nhi từ nhỏ đã được chiều chuộng, bâygiờ chỉ hơi tức giận chút thôi, để A sao vào xem nó cho" Ngô Tô Nhi một bên thu thập chén bát, một bên an ủi Lý Học Tuấn sắc mặtkhông được tốt cho lắm.

....

Miêu Nhi ngay cả đầu cũng trùm kín, kỳ thực rất khó chịu, thếnhưng, Miêu Nhi một chút cũng không muốn xốc chăn lên, cảngười đều đau nhức, nhất là địa phương khó mở miệng ở phía sau.

Miêu Nhi vẫn không thể tin được, chính mình cứ như vậy bịmột người nam nhân ăn...mà còn là người mình vẫn tin cậy.

Ngoài cửa lại truyền đến tiếng bước chân, Miêu Nhi liền nắmchặt góc chăn, kiên quyết không để ý tới.

"Miêu Nhi, làm sao vậy? Khó chịu ở đâu à? Con sinh bệnh sao?"Ngô Tô Nhi thấy bát cháo đang đặt trên bàn, một chút cũng khôngđược động qua, Miêu Nhi vẫn còn đang cuộn tròn ở trongchăn, lo lắng hỏi: "Thật ra có chuyện gì vậy, rốt cuộc làm sao rồi?Miêu Nhi..."

Miêu Nhi đang trốn ở trong chăn nghe thấy âm thanh sốt ruộtcủa Ngô Tô Nhi, không đành lòng nói: "A sao, con không có việc gìđâu, để con ngủ một chút là được"

"Muốn ngủ cũng phải ra ăn một chút gì đã, mau đứng lên, móncháo con thích nhất cũng bị lạnh cả rồi" Ngô Tô Nhi ngồi ở trêngiường ôn nhu nói, nhẹ tay đem chăn trên người Miêu Nhi kéora.

Miêu Nhi nghe âm thanh của Ngô Tô Nhi, liền thả lỏng đềphòng, chăn đều bị Ngô Tô Nhi kéo ra gần hết.

Ngô Tô Nhi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Miêu Nhi đỏ bừng,yêu thương nói: "Con làm cái gì vậy, buồn bực không tốt lắmđâu"

"A sao, con, con khó chịu" Miêu Nhi nghẹn ngào nói.

Ngô Tô Nhi lúc này mới chú ý tới đôi mắt hồng hồng của Miêu Nhi, liền đem Miêu Nhi cùng chăn yêu thương ôm vào trongngực "Đây là có chuyện gì vậy? Cùng Lý Học Tuấn cãi nhau sao?"

"Ô ô, con không muốn ở cùng với huynh ấy nữa" Miêu Nhi khóc nói,ở trước mặt người thân thì Miêu Nhi đều phá lệ yếu đuối, bấtluận tình cảm gì cũng không cần bị đè nén.

"Cãi nhau thật sao, rồi, nếu con không muốn, thì cứ ở lại đâytrụ một thời gian" Ngô Tô Nhi an ủi nói.

"Không phải cãi nhau,huynh ấy...huynh ấy tối hôm qua thượng con... Ô ô..."Miêu Nhi ủy khuất nói.

"Tối hôm qua Lý Học Tuấn thượng con chính là lần đầu tiên?" NgôTô Nhi kinh ngạc hỏi, không nghĩ tới Lý Học Tuấn có thể chịu đựngđến bây giờ, còn tưởng rằng trước đây hắn đã thượng qua ít nhất làvài lần, thảo nào tối hôm qua Lý Học Tuấn lại hưng phấn như vậy,mình cứ cho rằng hắn vui vẻ là vì Miêu Nhi đã hoàn toàntrưởng thành, sau đó có thể không kiêng nể gì cả chứ.

"Ân!Ô... ô... ô" Miêu Nhi gật đầu.

"Rất đau sao? A sao nấu nước cho con ngâm nhé, có đượckhông?" Ngô Tô Nhi thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là chuyện nàya.

"Kêu Lý Học Tuấn đi đi" Miêu Nhi ghé vào trong ngực Ngô Tônhi dỗi nói.

"Được rồi, con nha, đừng trách Lý Học Tuấn nữa, tối hôm qua nó uống rượu có chút nhiều, không khống chế tốt, ai sẽ vì chuyệnnày mà đuổi nó đi a~" Ngô Tô Nhi vỗ nhẹ lưng Miêu Nhi, có chút dở khóc dở cười nói: "Vài lần đầu đều khó chịu như vậy,huống hồ lại là lần đầu tiên, sau này chắc chắn sẽ tốt hơn, còn rấtthoải mái nữa, đây là chuyện tốt a, được rồi, ngoan a, đầu tiên con cứ đem bát cháo ăn hết cái đã, A sao đã dùng gạo trắng đặcbiệt nấu cho con đó, đứng lên đi, A sao sẽ giúp con nấu nước"

Ngô Tô Nhi đi rồi, Miêu Nhi bụng đói kêu vang, bắt đầu bưngbát cháo lên, vừa ăn vừa nghĩ: rượu quả nhiên không phải thứ tốt,Lý Học Tuấn lí trí như thế mà còn không khống chế được, chínhmình dù sao cũng là một đại nam nhân, làm thì cũng đã làm rồi,chính mình cũng rất sảng khoái, nên cũng sẽ không tính toán hắnnữa, di, A sao nói mấy lần sau sẽ quen thôi là ý gì, chẳng lẽ nóisau này chính mình sẽ cùng Lý Học Tuấn giải quyết chuyện này,ngạch, ngẫm lại, ở đây không có bất cứ một nữ nhân nào, cùngmột nam nhân tốt như Lý Học Tuấn ở chung cũng không phải làkhông tốt a, còn có thể giải quyết vấn đề sinh lý, tối trọng yếu làcả nhà không phản đối a, ha ha, xác thực không sai, ân, hôm quamình không chuẩn bị kịp nên mới bị Lý Học Tuấn chiếm tiện nghi,lần sau nhất định mình sẽ đè lại hắn, ân, ha ha, quyết định nhưthế đi.

Miêu Nhi nghĩ nghĩ, quên luôn việc cả người không khỏe, càngnghĩ càng hài lòng, khóe miệng bất giác lộ ra nụ cười.

...

Lý Học Tuấn vừa vào phòng liền thấy Miêu Nhi vừa ăn cháo vừamỉm cười sung sướng, nhìn Miêu Nhi cười giống y hệt một hoamiêu khi trộm được đồ, ngực cũng bất giác vui vẻ hẳn lên.

"Miêu Nhi, không tức giận nữa sao, đang nghĩ gì mà vui thế?" Lý Học Tuấn cười đi lấy bát cháo trong tay Miêu Nhi, cùng cầmcái muỗng qua, múc lên một chút, sau đó đưa tới trước mặt Miêu Nhi "Há miệng nào, mau ăn đi"

Miêu Nhi liếc mắt nhìn Lý Học Tuấn, ngậm lấy cháo, giả vớnghiêm túc nói: "Không nói cho huynh, đó là bí mật, Lý Học Tuấn, tanói huynh a, nếu đã theo ta thì sau này không được tìm nhữngngười khác nữa"

"Nói ngốc gì thế, ta đương nhiên sẽ không đi tìm những ngườikhác" Lý Học Tuấn dùng cái muỗng chứa đầy cháo ngăn chặn cáimiệng của Miêu Nhi lại, có chút dở khóc dở cười nói.

"Ân, um, huynh chậm một chút a" Miêu Nhi nuốt cháo, bất mãnnói.

  Chap 59

Từ khi qua sinh nhật 12 tuổi, từng này trôi qua của Miêu Nhilại càng thoải mái hơn trước. Lý Học Tuấn mua thêm mấy hạ nhân,nhưng ko nhiều lắm, ba người, hai người ở trước cửa gác cổng,người còn lại thì phụ trách chuồng ngựa kiêm xa phu, mã xa là saukhi Lý Học Tuấn thi đậu công danh thì được ban cho, còn có thêmmột tiểu ca nhi, phụ trách quét tước cùng mấy thứ linh tinh khác.

Sau sự kiên trì Miêu Nhi, rốt cuộc gian phòng của hai người sẽdo Miêu Nhi phụ trách quét tước, còn việc mỗi ngày nhóm lửalàm cơm ở trù phòng, cũng chính do Miêu Nhi tự mình làm,nhượng bộ lớn nhất cũng chỉ là để tiểu ca nhi trợ giúp.

"Miêu Nhi, năm nay chúng ta sẽ ăn tết ở trấn trên" Lý Học Tuấn đốivới Miêu Nhi đang làm sổ sách nói. "Ở trấn trên chúng ta sẽ córất nhiều bằng hữu đi chúc tết, chờ đến khi hết năm, ta cũng phảiđi tìm thêm hàng hóa mới, chờ ta trở lại thì cũng đã đến thời điểmtẩu sao sao sinh sản, lúc đó chúng ta sẽ về thôn ở mấy ngày"

Miêu Nhi vốn rất muốn biết thêm nhiều kiến thức ở bên ngoài,thế nhưng thông tin liên lạc ở đây thực sự rất kém cỏi, giao thônglại càng khiến cho người ta mệt mỏi, tối trọng yếu là an toàn khôngđược bảo đảm, nên Miêu Nhi đành phải buông tha cho dự địnhđi với Lý Học Tuấn ra bên ngoài tìm thêm hàng hóa về.

"Huynh đi tìm hàng, còn ta sẽ về thôn Hoàng Hà ở nha" Miêu Nhi một bên kiểm tra sổ sách, một bên nói.

"Hiện ở nhà có hạ nhân, nhi ở trấn trên cũng không có gì phải lolắng, chỉ cần chờ ta trở lại là được" Lý Học Tuấn không tán thànhnói, hắn muốn Miêu Nhi ở lâu trong nhà một chút.

"Ân, cũng không còn việc gì quan trọng nữa" Miêu Nhi đóng lạigiấy tờ sổ sách nói, hiện giờ trong đầu Miêu Nhi đều là ghichép của mình trong sổ sách, điểm trọng yếu căn bản đều giốngnhau, nhưng phương thức tính toán ở kiếp trước lại cao minh hơnbọn người Lý Học Tuấn.

"Trong nhà chỉ có một chiếc xe ngựa, xuất môn ta cần dùng đến,nhi trở lại đó như thế nào? Mang theo tiểu Mai trở về sao?" Lý Học Tuấn mất hứng hỏi, tiểu Mai chính là ca nhi phụ trách quéttước ở trong nhà.

"Phòng trong thôn không còn dư, một mình ta trở lại là được, tiểuMai lưu lại đây để quét tước mọi thứ trong nhà" Miêu Nhikhông chú ý nói.

"Không được, một ca nhi như nhi đi nửa ngày đường, quá nguyhiểm, nếu thực sự muốn trở lại, trước khi ta xuất môn sẽ hộ tống nhi về nhà là được rồi" Lý Học Tuấn cau mày nói.

Trước khi xuất môn, chuyện của cửa hàng phải bàn giao kỹ lưỡngcùng chưởng quầy, phải kiểm kê lại hàng hóa một lần, và còn rấtnhiều chuyện khác phải làm, nếu Miêu Nhi phải đi về thì xemra chỉ có thể chuẩn bị mọi thứ sớm một chút.

Miêu Nhi cũng nhíu mày, lần trước trước khi Lý Học Tuấn xuấtmôn, chính mình cũng từng bận bịu qua, nên hiểu rõ có rất nhiềuviệc phải làm

"Quên đi, ta sẽ ở lại trấn trên, còn có thể giúp huynh trông cửa hàng"

Sắc mặt Lý Học Tuấn lúc này mới tốt hơn một chút, ôm lấy Miêu Nhi hôn một cái "Miêu Nhi đúng là một hảo ca nhi"

Sau chuyện hai người đã làm lần đó, động tác thân mật thườngngày nhiều hơn không ít, ban đầu Miêu Nhi còn có chút khôngđược tự nhiên, sau tiện nghi lại bị chiếm nhiều hơn, thì có phảnkháng lại một lần, ôm Lý Học Tuấn lại mà trúc trắc hôn môi, phảnứng lúc đó của Lý Học Tuấn làm Miêu Nhi rất thỏa mãn, lúc đóLý Học Tuấn chỉ ngây ngốc để Miêu Nhi tùy ý gặm môi, dại ramột lúc lâu, đáng tiếc là, sau vài lần bất ngờ đánh tập kích nhưthế, thì không bao giờ có thể làm cho Lý Học Tuấn mất bình tĩnhmột lần nữa.

Từ đó về sau, mỗi lần bị Lý Học Tuấn đảo khách thànhchủ, Miêu Nhi đều bị hôn đến thở gấp không ngừng.

"Bỏ đi, mau nhìn sổ sách của huynh, ta đi nấu cơm đây" Miêu Nhi bất mãn xoa xoa mặt, đều là nước bọt, phiền muốn chết.

Lý Học Tuấn lần này đi kinh thành, ngoại trừ mua hàng hóa, tốitrọng yếu là xin một cái chức quan, nguyên bản lúc trước khimuốn xin một chức quan ngoại trừ phải có công danh ra, trongnhà còn phải có tài sản cùng các mối quan hệ.

Thế nhưng, bây giờquan phủ đối với địa phương bị thiên tai, thực thi chính sách cổvũ phát triển, người dân địa phương đó nếu thi đậu công danh,muốn kinh thương, có thể trực tiếp hướng quan phủ xin một chứcquan, kể từ đó, việc tìm hàng hóa thuận tiện rất nhiều không nói,giá cả cũng sẽ tương đối dễ thương lượng hơn, hơn nữa đến cáctrạm kiểm dịch dọc đường cũng có thể sử dụng.

***


Lễ mừng năm mới, Miêu Nhi cùng Lý Học Tuấn chỉ quay vềHoàng Hà thôn cấp Vương Nhị cùng Ngô Tô Nhi lạy một lạy, nhìnmột chút nhà đã được xây dựng tốt, theo yêu cầu của Miêu Nhi mà nhà mới của bọn họ đã có hồ nước rộng ở phía sau nhà.


.....

Sauđầu xuân, Vương Đại Trụ đã tìm chút củ sen cùng mấy con cá nhỏ,tôm nhỏ bỏ vào đó, điều này làm Miêu Nhi cao hứng một lúclâu, buổi chiều cùng ngày liền chạy trở về trấn trên.

Làm tốt mọi chuyện trong nhà, Lý Học Tuấn liền xuất môn, lần nàytrong nhà có mã xa cùng xa phu, cũng không cần phải khổ cực đibộ nữa.

***

"Học Tuấn, là ngươi sao?"

Ở kinh thành, lúcLý Học Tuấn tìm chưởng quầy của khách*** để thuê phòng, thì một thanh âm hùng hậu liền truyền đến,ngẩng đầu lên thì liền thấy Triệu Không đã lâu không gặp mang theo mấy hạ nhân đang đứng ở trên cầu thang, xem ra là đangchuẩn bị xuống dưới.

"Triệu Đại ca, người cũng đến kinh thành sao?" Lý Học Tuấn kinh hỉnói.

"Ân, người ở đây nhiều, lên phòng ta rồi nói sau, chưởng quỹ, tiềnthuê phòng của vị này cứ ghi vào sổ của ta, sau đó lấy ra một gian phòng tốt nhất"

"Triệu Đại ca, không cần...."

"Hảo, phòng số ba, khách quan, thỉnh lên trên lầu"

Không đợi Lý Học Tuấn nói hết lời, chưởng quỹ đã thét to "Dẫnđường"

Lý Học Tuấn chỉ đành phải bất đắc dĩ đi theo, vào phòng buông mọithứ trong tay xuống, sau đó liền đi tìm Triệu Không.

Căn cơ thực sự của Triệu Gia vốn là ở phương Bắc, một hồi hạnhán cộng thêm nạn châu chấu, làm thương nghiệp ở phương Bắc bịtổn thất nặng nề, Triệu gia tự nhiên cũng bị tổn thương nguyênkhí.

Thế nhưng, việc đó lại làm cho Triệu Không vốn không đượcTriệu lão gia coi trọng bắt được thời cơ, Triệu gia lúc này nơi nàocũng tràn ngập nguy cơ, Triệu lão gia cũng không phải người hồđồ, nếu ở vào lúc thái bình thì trưởng tử cho dù có bình thường

một chút, chỉ cần không phải là bại gia chi tử, cộng thêm mấy đạichưởng quỹ trung thành và tận tâm hỗ trợ, thì cũng không sợ bị lậtđổ.

Thế nhưng đây lại là thời điểm đặc biệt, không thể để mộttrưởng tử bình thường kế thừa gia tộc được, lúc đó nhất địnhTriệu gia sẽ bị rớt về phía sau hoặc bị mấy đại chưởng quỹ có thựcquyền khống chế, lúc đó, Triệu gia cũng chỉ còn trên danh nghĩa.

Lúc này, Triệu lão gia cấp cho Triệu Không một khoản tiền, TriệuKhông rất nhanh liền mở ra thêm mấy thương tuyến kiếm lời đượckhông ít bạc, Triệu Không bây giờ mới chính thức được Triệu lãogia công nhận. Hơn nữa, Triệu Không lại có không ít mưu lược,nên hiện tại Triệu Không có thể xem là người thừa kế chính thứccủa Triệu gia.

Triệu lão gia tuổi tác đã cao, hơn phân nửa côngviệc bên ngoài đều giao hết cho Triệu Không. Lần này Triệu Khôngvào kinh thành chính là để chúc thọ cho một vị đại quan có quanhệ thân thiết với Triệu gia, hay nói cho đúng hơn mức độ quan hệvới người này sẽ cho thấy ai sẽ là người thừa kế trong tương lai.

....

"Tám cửa hàng ở trấn Tảng Đá, nếu đều kinh doanh giống nhau thìcó lẽ không kiếm thêm được bao nhiêu nhỉ?" Triệu Không nghe tìnhhuống của Lý Học Tuấn xong liền nói.

"Ân, lần này đi ta định sẽ tìm mấy mặt hàng khác trở về, sáu thángcuối năm, ta cũng định thu thêm một chút rau dưa"

"Cũng không phải không có biện pháp, ngươi nếu muốn làm quanthương, như vậy đi, ta sẽ bán lại hai cửa hàng muối cho ngươi, cònta sẽ trực tiếp lấy tiền từ ngươi" Triệu Không đề nghị nói.

"Triệu Đại ca, giá không tốt lắm đâu" Lý Học Tuấn biết lợi nhuậnkiếm được từ hai cửa hàng muối không nhỏ, nếu làm như vậy cóphải là mình đã mang đến phiền phức cho Triệu Đại ca rồi không.

"Không có việc gì đâu, mấy *** ở trấn Tảng Đá, không phải đềucó phần của ta rồi sao, cứ quyết định như vậy đi" Triệu Không nóixong liền ngoắc thuộc hạ tới, người đó còn cầm theo một đốngmuối, cỡ khoảng một trăm cân, số muối này đều là đặc chế, giốngnhau rất khó giả mạo, có thể trực tiếp đi các cửa hàng của Triệugia đổi lại.

Lý Học Tuấn vô pháp, chỉ đành phải xuất ra ngân phiếu, kiên trì lấytheo giá cả của Triệu gia, tuy nói như thế, nhưng Triệu Không cũngbán thấp hơn mấy lần so với các tiểu thương khác.

Chap 60


Nhờ được Triệu Không giúp đỡ nên chuyện Lí Học Tuấn định làm đều phá lệ thuận lợi, lấy được chức quan thương, lại mua thêm mấy xe vải vóc nữa thì có thể đi về nhà.

"Triệu đại ca, ta về trước đây, nếu ngươi có rảnh thì ghé trấn Tảng Đá xem thử đi" Lí Học Tuấn nói với Triệu Không đang đưa tiễn.

"Ân, lúc rảnh rỗi ta nhất định sẽ quay về xem, nga, được rồi, đây là tín vật của Triệu gia, sau này ngươi muốn mua muối thì chỉ cần đem cái này ra là được" Triệu Không xuất ra một miếng ngọc được điêu khắc thành một con dấu nhỏ nhét vào trong tay của Lí Học Tuấn.

Thương nhân bình thường nếu muốn trở thành đại lý phân phối muối của Triệu gia thì nhất định phải bỏ ra một số lượng bạc không nhỏ, còn phải có người bảo đảm, nếu là quan thương thì sẽ tương đối dễ hơn một chút, chỉ cần bỏ bạc ra là được, bây giờ Triệu Không lại đưa cho hắn cái này, hiển nhiên đây chính là một đại lễ không nhỏ.

"Triệu đại ca, ta không dám nhận cái này đâu, để ta về nhà sẽ nghĩ biện pháp sau cũng được" Lí Học Tuấn từ chối nói.

"Nói lung tung cái gì, cầm" Triệu Không cường ngạnh đem con dấu nhét kỹ vào trong tay của Lí Học Tuấn, lần này lên kinh lại được trở thành người phân phối muối cho Triệu gia còn hơn cả việc đưa lễ cho các quan to, quý nhân, đúng là không biết tính toàn gì cả.

Do trước đây làm công, nên quan hệ chủ tớ làm cho Lí Học Tuấn đứng trước sự cường ngạnh của Triệu Không liền không phản kháng được, cầm lấy con dấu trong tay, cũng không đưa trở lại nữa.

"Đa tạ, Triệu đại ca nếu một ngày nào đó cần dùng tới ta, chỉ cần tới trấn Tảng Đá tìm ta là được" Lí Học Tuấn chân thành nói.

"Ân, đi đường cẩn thận" Triệu Không phất phất tay nói.

Lúc Lí Học Tuấn về đến nhà thì con mèo nhỏ đang cùng với tiểu Mai cải tạo lại bãi đất trống ở hậu viện. Tiền viện lúc trước được sửa thành một cái sân nhỏ thì đã mời người tới trồng hoa cùng cây cảnh, còn hậu viện thì dưới sự yêu cầu của con mèo nhỏ đã để chừa ra một khoảng đất trống tương đối rộng. Gần hai tháng nữa mới tới vụ xuân, chỉ là hậu viện năm nay là lần đầu tiên gieo trồng nên nhất định phải được cải tạo lại cho tốt.

Nghe ngoài cửa có tiếng ngựa hí, con mèo nhỏ cũng không ý thức được là Lí Học Tuấn đã trở về, nếu chiếu theo lộ trình mà tính thì cũng không nhanh như vậy được, vì năm nay trấn Tảng Đá đã có thêm nhiều gia đình mua mã xa. Mãi cho đễn khi nghe được tiếng động lớn truyền vào trong sân thì lúc này con mèo nhỏ mới vội vàng thả cái xẻng đang cầm trong tay xuống đất, sau đó liền chạy nhanh ra ngoài.

Bọn xa phu hỗ trợ tháo gỡ mã xa điệu trên con ngựa miệng đang phiếm bọt mép xuống, sau đó đến khách sạn bình dân Lí Học Tuấn đã an bài từ trước nghỉ ngơi. Tiếp theo, Lí Học Tuấn cùng mấy hạ nhân tiếp tục làm những công việc còn lại, tập hợp tất cả chưởng quầy của các của hiệu cùng hỏa kế lại để cùng nhau kiểm kê hàng hóa. Con mèo nhỏ cũng phải đợi một hồi lâu mới có thể cùng Lí Học Tuấn nói chuyện được.

"Sao lại mua vải vóc trở về? Ngân lượng không đủ để dùng sao?" Con mèo nhỏ bưng một bát trà nóng đưa cho Lí Học Tuấn, một bên nhìn Lí Học Tuấn uống một ngụm lớn nước trà, một bên hỏi.

"Hô, ha hả, không có việc gì đâu, buổi tối ta sẽ nói cho ngươi nghe, còn ngươi đó, ở nhà có hảo hảo ăn uống không? Có nhớ đến ta không?" Lí Học Tuấn một hơi uống hết bát trà lớn, thở ra một hơi dài hỏi lại con mèo nhỏ.

"Ta cũng không phải tiểu hài tử, còn không mau đi kiểm lại hàng, được rồi, buổi trưa có muốn ăn gì không?" Thấy Lí Học Tuấn bày ra bộ dáng thoải mái, con mèo nhỏ cũng không tái lo lắng nữa, cố ý gọi hắn mau đứng lên.

Ha ha, còn nói không phải tiểu hài tử, chỉ mới một chút thôi mà đã tạc mao (dựng lông) lên rồi, Lí Học Tuấn cười tủm tỉm đáp:"Trong nhà mình có cái gì thì nấu cái đó"

"Mấy chưởng quầy cùng hỏa kế thì sao?" Con mèo nhỏ hỏi tiếp.

"Hàng hóa lần này không nhiều lắm, chờ một chút nữa rồi kiểm kê lại cũng được, ta sẽ kêu bọn họ trở về" Lí Học Tuấn ra vẻ tùy ý đáp, tuyệt không muốn con mèo nhỏ phải nấu cơm cho nhiều người như vậy, nếu làm mệt người thì tính sao bây giờ.

"Như vậy sao được, nào có chuyện đã đến giờ cơm lại đuổi mọi người ra ngoài được" Con mèo nhỏ không tán thành lắc lắc đầu nói, như vậy rất là không lễ phép a.

"Ngươi không cần quan tâm, hàng hóa đều đã được kiểm kê tốt lắm, buổi tối mời bọn họ đến tửu lâu ăn cơm cũng được" Lí Học Tuấn nói.

"Đi tửu lâu, không cần, không cần, buổi chiều ta sẽ đi mua thêm một ít đồ về để buổi tối làm cũng được" Đầu con mèo nhỏ lắc qua lắc lại liên hồi giống hệt như cái trống bỏi.

"Nấu cơm ở nhà không được, nghe lời, buổi tối cứ đi ra ngoài ăn" Lí Học Tuấn vỗ vỗ lưng con mèo nhỏ nói:"Nhanh đi làm cơm đi, ta đói bụng"

Con mèo nhỏ oán hận đi ra sau viện, hanh, không nấu thì không nấu, ta còn thoải mái hơn, đàn ông ai nấy đều giống như nhau, có chút tiền liền dùng bậy bạ.

"Mèo con, ngươi đoán xem, lần này ta lên kinh thành gặp phải ai nào?" Lí Học Tuấn nằm ở trên giường, có chút hưng phấn cùng con mèo nhỏ nói chuyện.

"Sẽ không phải là thấy hoàng đế chứ?" Con mèo nhỏ phối hợp đoán nói.

"Không đúng, không đúng, là Triệu đại ca nha" Lí Học Tuấn nhịn không được liền nói ra.

"Ân, có phải là cái người tên Triệu Không, cậu ấm đã từng ở nhờ nhà chúng ta phải không?" Con mèo nhỏ suy nghĩ một chút rồi nói.

"Đúng, chính là hắn, lần này nhờ có hắn hỗ trợ mà chúng ta có thêm hai cửa hàng bán muối" Lí Học Tuấn cảm khái nói.

"Có đúng hay không lại thiếu người ta một cái đại ân tình a" Con mèo nhỏ đảo cặp mắt trắng dã, trên đời này làm gì có chuyện không không khơi khơi lại có bánh từ trên trời rớt xuống.

"Ân, đúng là không có biện pháp nào a, ân tình trước đây còn chưa có trả lại, bây giờ, Triệu đại ca lại là đương gia của Triệu gia, hắn cũng không cần ta giúp cái gì a" Nói đến chuyện này, giọng điệu của Lí Học Tuấn cũng trầm xuống.

"Không có chuyện gì đâu, một lúc nào đó chúng ta sẽ có cơ hội báo đáp lại hắn" Con mèo nhỏ thoải mái nói.

"Cũng đúng, aha, mệt thật, mau ngủ a" Lí Học Tuấn xoay người ôm con mèo nhỏ ngáp một cái nói.

Sắp xếp hảo các vải vóc mới được mua về, trao đổi mấy vấn đề cùng chưởng quầy xong, tiếp đó bắt tay chuẩn bị cho hai cửa hàng bán muối, đem hàng hóa bị ế năm ngoái cùng với mấy hàng hóa chất lượng có vấn đề hạ giá thành thấp xuống để xử lí, chỗ trống sau khi dư ra đó sẽ dùng để đặt rau dưa của mấy thôn xóm thu về, sau đó bán lại cho mọi người, còn phải mướn mấy mã xa đến chi nhánh buôn muối gần nhất của Triệu gia đổi muối theo chỉ dẫn, sau khi trở về lại là một hồi bận rộn.

Ba tháng sau chính là tháng sinh nở của Lí Giai nhi, con mèo nhỏ cùng Lí Học Tuấn an bài hảo tất cả chuyện tình ở trấn trên xong, liền bắt đầu lên đường trở về Hoàng Hà thôn. Lần này trở về, nhà của bọn họ ở Hoàng Hà thôn cuối cùng cũng đã được xây dựng xong, sau sự kiên trì của Lí Học Tuấn, con mèo nhỏ rốt cuộc phải đi theo Lí Học Tuấn vào ở nhà mới, may mà Hoàng Hà thôn cũng không lớn lắm nên hai nhà cũng chỉ cách nhau vài bước chân.

Thời gian Ngô Tô nhi sinh hai đứa sinh đôi, sức lao động trong nhà lại ít, nên Vương Nhị cùng Vương Đại Trụ phải xuống ruộng, còn con mèo nhỏ phải ở nhà giặt quần áo, làm cơm còn phải uy cho lợn ăn, tìm rau cho lợn, hơn nữa con mèo nhỏ lại có ý muốn tránh nên khi đó không chú ý tới Ngô Tô nhi. Thời gian Ngô Tô nhi sinh, Vương Nhị sợ làm con mèo nhỏ sợ nên kêu Vương Đại Trụ mang con mèo nhỏ đi ra ngoài. Lần này trở về, con mèo nhỏ thế nhưng lại chú ý tới Lí Giai nhi đang mang thai, tuy rằng trong đầu nghĩ có chút là lạ, có lẽ là do nhìn quen rồi, nên cũng chỉ thấy có chút là lạ thôi chứ cũng không có biểu hiện ra hành vi đặc biệt nào khác.

Buổi trưa hôm nay lúc con mèo nhỏ đang dùng cơm cùng Lí Học Tuấn thì hai đứa sinh đôi cùng với tam cẩu tử hoang mang, rối loạn chạy gấp tới nói là tẩu sao sao muốn sinh rồi.

Con mèo nhỏ buông nhanh bát xuống, để Lí Học Tuấn đem mấy đứa nhỏ đến trường, còn chính mình thì quay về xem có việc gì cần hỗ trợ không.

"Đại Trụ, đừng hoảng hốt, A sao ngươi sinh mấy đứa cũng chưa từng xảy ra chuyện gì, mấy năm nay Giai nhi đã dưỡng thân thể tốt lắm, nhất định không có việc gì đâu..."

Mới vừa vào cửa con mèo nhỏ liền nghe thấy Vương Nhị đang an ủi Đại Trụ đang khẩn trương, con mèo nhỏ bước nhanh đến, nhẹ giọng hỏi:"Thế nào rồi? Có cần ta giúp gì không?"

"Con mèo nhỏ, ngươi đã đến rồi, nhanh vào xem, nhanh lên" Vương Đại Trụ nắm tay con mèo nhỏ kéo đến trước cửa phòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro