Chương 16.
Vĩ Anh sau khi bị Trầm Ngưu troll liền bị hiệu trưởng giữ lại một lúc hỏi chuyện danh tính rồi mới cho đi.
Tìm mãi mới thấy 10c1, nhìn vào trong, không có ai. Rốt cuộc là tên nhóc đó đi đâu rồi chứ? Hắn được mẹ giao nhiệm vụ đón cậu về nhà an toàn, thế mà giờ một tung tích của cậu cũng không có.
Chạy khắp trường, vào đến phòng piano mới nhận ra bóng dáng quen thuộc đang ngồi trước cây đàn. Đôi tay chậm rãi ấn phím vang lên những âm thanh trầm sâu lắng.
Vĩ Anh ngây người ra đó, chỉ biết nhìn Khế Duy với ánh sáng chiếu rọi. Trông như không phải người bình phàm.
Ngay khi tiếng đàn dứt, Khế Duy đóng nắm phím đàn lại, đeo balo định rời đi liền thấy Vĩ Anh đứng ở cửa nhìn mình chăm chăm. Kỳ lạ bước đến đối diện khua khua tay trước mặt hắn hỏi:
"Vĩ Anh, anh làm sao vậy?"
"Hả...? À...không...đi về thôi..."
Bối rối ngoảnh mặt bỏ đi trước một đoạn, để Khế Duy khó hiểu chạy theo sau. Thực chất chỉ là vì hắn không muốn cậu nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ hiện tại.
Về đến nhà, không thấy ba mẹ cùng nhau ngồi ăn trái cây Vĩ Anh liền hỏi quản gia Minh, mới biết ba mẹ hắn đã cùng nhau đi ăn cùng bạn cũ gì đó.
Hắn và cậu ai về phòng nấy. Vĩ Anh thì đi tắm, còn Khế Duy thì gọi điện cho ba mẹ.
Sau khi tắm xong, hắn định đi xuống lầu nói người làm bữa trưa, khi đi ngang qua phòng cậu, nghe thấy bên trong có tiếng vọng ra liền nán lại. Giọng nói sụt sùi hình như đang khóc của Khế Duy lọt vào tai khiến hắn hơi chột dạ:
"Con nhớ ba mẹ nhiều lắm. Ba mẹ nhanh về thăm con nhé."
Vĩ Anh nhớ lại lúc hắn nói cậu là đồ ăn bám, trong lòng chực cảm thấy hối hận. Sau khi bên trong phòng yên tĩnh hẳn, hắn mới gõ cửa chờ cậu ra mở, sau liền khoác vai cậu hỏi:
"Nhóc con, chúng ta xuống nhà ăn trưa thôi."
"Anh..."
"Đi thôi. Anh đói lắm rồi, chắc em cũng vậy mà nhỉ?"
Khế Duy lạ kỳ, hôm nay con người này sao lại ôn hòa như vậy. Nhưng mà như thế cũng tốt, cậu nhoẻn miệng cười gật đầu, cùng hắn xuống nhà ăn trưa.
Về phần Trầm Ngưu, sau khi bị Thế Luân lật tới lật lui trong nhà kho liền không còn khả năng đi lại, tạm thời phải nhờ anh bế về lại nhà.
Đặt cậu nằm trên giường, anh cũng đi ra ngoài nấu ít thức ăn tẩm bổ cho cậu.
Sau một lúc mê man, cuối cùng Trầm Ngưu cũng tỉnh dậy. Hít mùi thơm của thức ăn vào mũi, lập tức hớn hở bước xuống giường định chạy ra ngoài. Thế nhưng nửa thân dưới đau nhức kinh khủng, khiến cậu ngã xuống đất.
Thế Luân bên ngoài đang nấu dở, nghe tiếng động ngay lập tức lau tay vào tạp dề chạy vào xem. Nhìn cậu ngã trên sàn, mặt mày cau có, mắt ngấn nước anh liền cảm thấy bản thân có lỗi, cúi người đỡ cậu lên giường, tựa lưng vào đầu giường rồi ôn nhu nói:
"Ngồi đây đợi. Anh nấu xong thức ăn liền mang vào cho em."
Nhìn Thế Luân từ chiếm hữu công chuyển thành ôn nhu công, Trầm Ngưu không khỏi muốn trêu chọc anh. Nhưng bản thân hiện tại tàn tạ thế này, đi còn không nổi, nói chi là trêu chọc ai.
Nấu xong, Thế Luân sắp tô cháo thịt cùng một ly sữa bước vào, ngồi bên cạnh giường mớm cho cậu ăn. Từng muỗng cháo đều được anh thổi nguội bớt, yêu chiều đưa đến miệng thì cậu ngại gì không há miệng ra đớp.
Ăn hết tô cháo, uống hết sữa, Trầm Ngưu tưởng chừng bản thân đã được an yên đi ngủ thì Thế Luân lại nói:
"Cởi quần ra, nằm sấp lại, anh bôi thuốc cho em."
Nhìn anh cầm tuýp thuốc trên tay bước đến, Trầm Ngưu liền ngượng ngùng muốn lãng tránh:
"Thế Luân...em có thể tự bôi được mà, đưa em..."
"Nhanh!"
Trầm Ngưu cắn môi, ngoan ngoãn cởi quần ra, nằm sấp xuống, anh lại nói:
"Chổng mông lên một chút."
Trầm Ngưu không dám cãi lời anh nữa, nhất là sau việc ngày hôm nay ở nhà kho. Ngay lập tức chổng mông lên cao, miệng huyệt sưng tấy ngay tầm mắt của Thế Luân mà khép mở. Thầm xót cho cậu, lại tự trách mình làm cậu đau.
Nặn ra tay một ít thuốc, nhè nhẹ bôi lên thành hậu huyệt, sau lại đưa một ngón tay có thuốc vào bên trong, đảo một vòng để thuốc được thấm đều hơn, mau lành hơn.
Thuốc mát lạnh kèm theo ngón tay cứ đảo bên trong khiến Trầm Ngưu không kiềm chế nổi mà rên lên vài tiếng.
Hoàn thành việc bôi thuốc, rút ngón tay ra định sẽ đi rửa tay liền để ý hai gò mông trắng hồng, căng mẩy của cậu mà cúi đầu hôn một cái, lại cắn một cái.
"Ahhh...anh..."
Thế Luân nhếch môi, tự cười khổ khi nam căn của mình có biểu hiện ngóc đầu. Nhưng tình trạng của cậu hiện tại, xem ra còn cả tuần nữa anh phải ăn chay. Mặc lại quần rồi kéo chăn đắp cho cậu, xong đi vào nhà vệ sinh tự giải quyết đệ đệ của mình.
Dù sao anh cũng là đàn ông, tình huống như thế này dù có cương cũng không thể trách anh biến thái. Mà là trách tại sao cậu quá câu dẫn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro