Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

/Chương 2.

Đêm hôm đó, tôi không thể ngủ.
Một cơn buồn ngủ giả dối tràn vào mắt, nhưng khi mí mắt vừa khép lại, một cảm giác lạ lại kéo tôi ra khỏi giấc mơ.
Có thứ gì đó thì thầm từ nơi sâu nhất của đầu óc tôi, mềm mại, dài và lạnh, như sương đêm lướt qua da thịt. Nó không nói những lời cụ thể; chỉ là những mệnh lệnh mờ nhạt, thôi thúc tôi đứng dậy, đi tìm thứ gì đó tôi chưa từng muốn chạm vào.

Tôi quay lại giường, ôm chặt chăn. Tim đập mạnh. Một phần trong tôi muốn chống lại, nhưng phần khác—một phần sâu, mà tôi không nhận ra từ trước—lại cảm thấy trống rỗng vừa đủ để nghe theo.
Trong mơ, tôi thấy bóng của một người cao lớn, méo mó, trườn qua phòng tôi, như một con quái vật bị kéo dãn. Nó cúi xuống, lướt qua tôi như cơn gió lạnh, chỉ để lại cảm giác gai người kéo dài từ gáy đến cột sống. Tôi cảm thấy hơi thở của nó trên da tôi, nhói nhẹ, nhưng khi mở mắt, bóng đen ấy đã biến mất.

Nhưng cảm giác không biến mất. Nó đọng lại trong ngực, dồn nén, siết chặt nhịp thở. Tôi biết có ai đó – hay thứ gì đó – đang muốn tôi làm một việc sai trái. Một việc không thuộc về lý trí. Một việc tôi chưa từng nghĩ đến trong đời.

Tim tôi đập dồn dập, nhưng tôi không thể nằm yên. Cơ thể tự động bật dậy, lao ra khỏi giường, đi về phía phòng tắm. Không cần nhìn, tay tôi chạm vào bồn, chạm vào ngăn tủ, như được dẫn đường bởi một lực vô hình. Tôi tìm thấy con d/ao mà tôi đã giấu đi trước đây, lưỡi lạnh đến mức da tay nhói buốt. Nhưng tôi không còn cảm giác đau. Tôi chỉ thấy một mạch điện lạnh lan theo cánh tay, kéo tôi ra ngoài.

Phòng ngủ tối om, chỉ có ánh trăng mờ chiếu qua rèm. Khi tôi bước xuống tầng 1, tôi nhận ra cửa chính bị khóa. Không phải khóa bình thường; cảm giác như ai đó đã dựng rào chắn cho tôi. Tim tôi co thắt, nhưng thứ bên trong tôi lại thúc giục: Phải đi. Phải làm. Phải trả lại.

Tôi nhìn quanh nhà. Mọi thứ im lặng đến mức tôi nghe rõ từng nhịp thở của chính mình. Một bóng đen lướt qua cửa, cao và dài, cong vẹo như mất khớp, nhưng tôi không còn cảm giác sợ hãi mà thay bằng một sự trống rỗng dễ chịu, lạ lùng. Cái bóng đó như khơi dậy thứ bản năng mà tôi chưa bao giờ dám thừa nhận.

Tôi chạy đến cửa sổ tầng 2. Cảm giác tim đập mạnh đến mức tôi tưởng mình sẽ ngã. Nhưng tôi không dừng lại. Tôi trèo lên bậu cửa, nhắm mắt, hít sâu. Nhảy.

Cơ thể tôi rơi xuống, bụi cây dưới sân mềm mại đón lấy, bẻ gãy tốc độ và sức nặng của cú rơi. Tôi đứng lên ngay, hơi thở dồn dập, và nhận ra: không đau. Không một vết trầy. Không một cục máu đỏ. Chỉ có cảm giác lạnh sống lưng và một thứ gì đó đã được thỏa mãn bên trong.

Đường đến nơi thằng nhóc từng bắt nạt tôi tự dẫn lối. Tôi không hiểu sao đôi chân lại di chuyển nhanh và chuẩn xác đến vậy, như bị ai đó điều khiển từ phía sau. Không suy nghĩ, không do dự, tôi tìm thấy nó. Nó vẫn như ngày xưa, ngạo nghễ, không biết gì về cơn thịnh nộ đang tiến đến.

Tôi cầm con dao, nhưng không run. Mọi thứ diễn ra như trong một giấc mơ xa lạ mà tôi lại là người thức tỉnh duy nhất. Khi cú chạm kết thúc, một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ tràn vào tim, thay thế mọi lo lắng, sợ hãi. Tôi không biết mình vừa làm gì, nhưng trong khoảnh khắc đó, mọi hành động đều hợp lý.

Sau khi xong, tôi quay về nhà qua cửa sổ tầng 2. Cơ thể tôi di chuyển một cách kỳ diệu; tôi tự hỏi làm sao mình có thể trèo lên dễ dàng như vậy, khi một phút trước còn rơi từ đó. Không còn nghi ngờ gì, có ai đó – hay thứ gì đó – đang bảo vệ tôi.

Về đến phòng tắm, tôi tắm rửa, nước nóng chảy lên đầu, trôi theo từng sợi tóc, từng giọt mồ hôi lạnh. Cơ thể tôi ấm dần, trí óc dần bình thường trở lại, nhưng cảm giác về thứ bóng tối vẫn vờn quanh. Tôi tự hỏi: "Tại sao mình có thể làm được việc đó? Tại sao mình lại không sợ hãi?"

Vừa gội đầu xong, khi tôi còn ngồi trùm khăn lau tóc, một âm thanh vang lên, rất nhẹ: tiếng cười khẽ, lẫn với tiếng vỗ tay chậm, đều. Không phải của ai quen thuộc. Không ai trong nhà có thể làm ra âm thanh đó. Tôi đứng im, nhìn xung quanh, nhưng không tìm thấy gì. Và tôi không cảm thấy sợ. Không một chút nào. Chỉ là một sự tồn tại yên lặng, theo dõi, và tán thưởng.

Tôi quấn khăn vào tóc, bước ra khỏi phòng tắm, đi vào phòng ngủ. Đêm vẫn tối. Căn phòng yên lặng. Nhưng trong lòng tôi biết, đêm nay mới chỉ bắt đầu, và bóng tối kia vẫn chưa buông tha.

Có gì đó đang thức, đang nhìn, đang đợi.
Và tôi biết mình chưa thể bỏ chạy..

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #horror