Qua bao ngày tháng không còn nhauChia tay dù đã được khá lâuPhần còn lại của quên là nhớPhần còn lại của nhớ là đau
Ký ức làm sao dễ phai phôiLà do vụng về trót đánh rơiHay càng xa rời càng dễ mấtHay giọt sương mặn đọng khóe môi...
(Duy Duy)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro