8. Không thể mất hết thứ đẹp nhất của em
Ở trong căn biệt thự của nhà họ Trần - nơi mà Đan Ny cùng người giúp việc đang đứng ở ban công. Mưa cứ liên tục như trút một cơn đại hồng thủy, Đan Ny rúc trong lòng người giúp việc bỗng nhiên căn bệnh cũ lại tái phát.
"Đan Ny, con sao vậy?"
"..." Nàng bắt đầu cảm thấy không thể thở nổi, gương mặt cũng tái nhợt đi.
"Đan Ny" dì hai hoảng sợ la toáng lên vì chưa từng thấy nàng bị như vậy.
"Dì...hai...xuống lầu lấy dùm con...chai thuốc trợ tim" Nàng bắt đầu ngã khụy xuống không đứng được nữa.
Trong tình thế này không yên tâm để Đan Ny ở lại một mình, nhưng nếu như bà không xuống lấy nhất định nàng không qua khỏi. Đành phải đỡ Đan Ny từ ban công vào phòng, sau đó nhanh chóng chạy xuống tầng dưới lấy chai thuốc kia.
Bỗng nhiên trên bầu trời lúc này hàng loạt cơn sấm dường như ở một nơi nào đó kéo hết về đây, từng âm thanh to lớn nối đuôi nhau, Đan Ny không phải sợ tiếng sét mà là sợ tiếng sét liên hồi đánh mãi không dứt. Con người luôn có một bóng ma trong mình, một nỗi sợ cả đời gây ám ảnh. Những lúc đó thần trí chính là không trở về là nàng của bình thường. Đan Ny lúc này vô cùng hoảng loạn, ký ức đen tối hiện về làm nàng sợ hãi, cái ký ức trong một đêm mưa gió khi sét đánh không ngừng.
"Đừng lại đây, đừng lại đây" Nàng bây giờ chẳng khác nào kẻ điên mất trí, khi liên tục la lớn lên sau đó đóng chặt cánh cửa ở ban công lẫn cảnh cửa dẫn vào phòng nàng.
Người giúp việc trong lúc ở phía dưới tìm kiếm chai thuốc cho Đan Ny, nghe được từng âm thanh náo động, bà lo sợ chạy lên lầu nhưng tất cả đều đã đóng kín, mặc cho bà có đánh mạnh cỡ nào nó cũng không hề mở ra.
---------------------
Trần Kha ở một căn biệt thự khác tâm trạng không hiểu sao chỉ muốn nhìn thấy mặt Đan Ny, cứ nửa muốn đi tìm nhưng rồi lại ngồi xuống. Cho đến cuối cùng cũng lái xe về nơi đó với một lý do tự thuyết phục mình: Nhà mình thì mình về, chứ không hề lo lắng cho ai.
Nước mưa cứ liên tục đánh lên kính chiếc siêu xe màu bạc của cô, nhưng nó không làm cho lòng người chùng bước. Đậu phía trước căn biệt thự lại tiếp tục suy nghĩ, nhưng sau đó cũng bước vào. Phòng khách hỗn loạn bao nhiêu là thuốc trên mặt bàn, nhìn xung quanh chẳng hề có ai cả, tất cả một cỗ không khí trầm lắng bao quanh.
"Dì hai" Cô lớn tiếng gọi to, tiếng gọi vang cả căn nhà.
"Cô chủ, cô Ny bị gì đó, giúp tôi với" Tiếng của dì hai vọng xuống khi nghe tiếng gọi của Trần Kha.
Nghe được âm thanh như khóc đó của dì Hai, kèm theo cái câu Đan Ny bị gì đó làm cho Trần Kha tim như ngừng đập, nhanh chóng chạy lên.
"Em ấy bị làm sao, nói mau" Lúc này tâm trạng của Trần Kha cực kỳ hoảng sợ nên lời nói không chút kiêng nể với ai.
"Lúc nãy trông cô ấy rất khó thở, tôi xuống lầu lấy thuốc khi chạy lên thì cửa đã bị khóa chặt bên trong kèm theo tiếng la hét không ngừng"
"Đan Ny!" Trần Kha lớn tiếng gọi khi nghe đến bệnh tình của nàng có thể lại tái phát rồi.
Tiếng sét liên hồ đánh ở bên tai điều này cũng làm cô hiểu vì sao Đan Ny lại trở nên như vậy. Loại cửa đó không thể mở nếu như ở bên ngoài, bên trong tiếng la hét thất thanh của Đan Ny từng cơn từng cơn làm Trần Kha hoảng sợ. Cô hết dùng chân đá lấy cánh cửa, rồi lại dùng thân mình tông thẳng vào làm người giúp việc đứng bên cạnh có chút thương xót.
"Cô chủ, đừng như vậy"
"Con nhất định phải cứu em ấy, Đan Ny rất sợ nó, em ấy rất sợ nó"
"Cô chủ..." Gương mặt bây giờ của Trần Kha bà nhận thấy không còn là tên ác ma ngày đêm hành hạ người con gái bên trong nữa, cô ấy biết lo, là cô ấy biết lo cho Đan Ny.
RẦM...
Bà vẫn mãi mê với suy nghĩ trong đầu đến lúc nghe một âm thanh đáng sợ phát lên mới quay lại nhìn, Trần Kha dùng sức lực cuói cùng tông thẳng vào lớp cửa kính đó, cuối cũng nó cũng vỡ ra nhưng cả người của Trần Kha nhuộm đầy máu do một miếng kính cắt vào tay, nhưng tình huống này cô mặc kệ thứ chất lỏng gì đang nhuộm đỏ lấy cánh tay mình, cái cô muốn tìm là Đan Ny.
"Đan Ny, em ở đâu?"
Xung quanh toàn là mảnh vụn thủy tinh hòa lẫn với vũng máu tươi nhìn thấy mà khiếp sợ. Bốn phía đều không thấy hình dáng của nàng mà chỉ nghe toàn tiếng khóc thương tâm. Lúc này Trần Kha mới nhớ ra một điều lập tức chạy lại bên căn tủ ở góc tường nhanh chóng mở nó ra.
"Ahhh.........." Bên trong căn tủ đó nàng co rúc cả người mình lại, nhận thấy ai đó trước mặt mình, cũng không còn cảm giác nữa. Nàng sợ lắm, thật sự rất sợ.
"Đan Ny đừng sợ...là tôi" Trần Kha định đưa tay ôm lấy nàng nhưng nàng càng lùi lại mà nước mắt không ngừng rơi.
"Buông tôi ra, các người là người xấu, là người xấu, chị hai cứu em, chị hai...cứu em" Đan Ny bây giờ thật sự như một người điên loạn, khung cảnh hiện tại sao lại chẳng thấy ai, những người nàng thấy là những người muốn hãm hại nàng cửa mấy năm về trước.
Nghe được tiếng của chị hai phát ra từ miệng của Đan Ny, cả người Trần Kha như rơi vào đáy sâu vạn trượng, Đan Ny nếu như cả đời này em cũng chỉ xem tôi như hai chữ chị hai mà em gọi, vốn dĩ mọi chuyện sẽ không đi đến bước đường này.
"Chị hai đừng bỏ em, có hận em cũng được nhưng đừng bao giờ bỏ em, Trần Kha xin chị đừng bỏ rơi em" Nước mắt của nàng ướt đẫm cả cánh tay liên tục cào xé lấy người mình, trên bàn tay đó chính là vết cắt của thủy tinh, máu chảy không ngừng, Trần Kha không thấy được do nó bị che khuất đi bởi tay áo tối máu
"Tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi em, đừng sợ nữa Đan Ny"
Cô sau khi nói ra lời nói trấn an tinh thần của nàng liền đưa tay ôm chặt lấy thân hình đang co rúc đó. Khi ôm vào rồi lại càng hoảng sợ hơn khi cả người Đan Ny đang thở dốc, bàn tay của cô cũng ướt đẫm lấy màu máu dần trở nên đỏ thẳm, nàng đang dùng tay còn lại của mình ấn chặt nơi trái tim ngự trị, vô cùng đau đớn.
"Đan Ny, Đan Ny, dì Hai gọi cấp cứu mau lên, mau lên!"
Cô hoảng loạn ôm chặt lấy đỡ nàng ra khỏi tủ, đế khi ra rồi dưới ánh đèn chiếu vào mới thấy trên người Đan Ny màu đỏ bắt đầu thống trị trên thân, máu...là rất nhiều máu. Em ấy bây giờ không còn biết gì nữa, tâm trạng bị đã kích đến đỉnh điểm khi nghe được thứ làm mình hoảng sợ nhất, máu chảy quá nhiều cũng chẳng còn tỉnh táo mà đối diện với cô. Người nằm trên tay cô bây giờ như chìm trong giấc mộng với từng cơn thở dốc nghe thắt trong lòng, miệng không ngừng phát ra những âm thanh như xé gan xé ruột.
"Chị hai, đừng hận em nữa, cũng đừng bỏ em"
"Đừng gọi nữa, tôi ghét hai chữ chị hai đó của em, Đan Ny tôi ghét emmmm"
Cô hét lớn lên trong khi đang bế nàng chạy xuống lầu khi những âm thanh cấp cứu bắt đầu truyền đến ở chiếc xe phía dưới sân nhà. Cô la lớn lên rồi cũng bắt đầu khóc, nước mắt rơi ướt đẫm lấy gương mặt tái nhợt của Đan Ny.
"Đừng gọi tôi là chị hai nữa, Đan Ny, xin em đừng bao giờ gọi nữa"
"Xin lỗi chị...Trần Kha"
Kết thúc câu nói đó cũng là lúc cô gái đang nằm trên cánh tay của cô như đang trút hơi thở sau cuối, gương mặt của em sao lại trắng bệch ra như thế, nhịp tim của em ở đâu, sao dường như không còn đập nữa. Đan Ny em nói gì đi đừng im lặng nữa có được không?
"Đan Ny, em tỉnh lại cho tôi, các người còn đứng đó làm gì cứu người đi, bằng mọi giá phải cứu được em ấy cho tôi"
Hàng loạt những người mặc bộ đồ màu trắng đỡ lấy Đan Ny từ tay của Trần Kha, đưa cô gái trẻ đang thoi thóp lên băng ca đẩy vào xe cấp cứu, họ làm rất nhiều cách để duy trì lấy hơi thở yếu pứt kia để có thể kịp đưa vào bệnh viện. Trần Kha cùng người giúp việc đó cũng nhanh chóng đi theo. Nhìn em cả người đầy dây nhợ, cái ống thở che lên gương mặt xinh đẹp của em sao trong lòng tôi khó chịu đến như vậy. Đan Ny có phải em đang muốn hành hạ lại tôi không?
-------------
Bệnh viện vào một đêm mưa, sấm chớp đầy trời một cô gái trẻ nằm bất động trên chiếc băng ca đầy máu khiến ai nhìn cũng sợ. Họ nhanh chóng đẩy cô gái đó vào phòng cấp cứu, cả hai người bên ngoài đứng ngồi không yên, lòng như lửa đốt.
"Cô chủ, cô Ny có phải sẽ không qua khỏi không?" Người giúp việc lo sợ đến mức nói thẳng ra.
"Dì im đi, em ấy không sao cả, em ấy sẽ không sao đâu" Cô tức giận la lớn với dì hai làm bà hoảng sợ.
Bỗng nhiên lúc đó tất cả mọi người đều bước ra, y phục của ai cũng đều dính máu làm cho Trần Kha lo lắng không thôi
"Bác sĩ sao rồi, em ấy sao rồi?"
"Rât may mắn là cô đã đưa cô ấy đến kịp thời. Là bệnh tim của cô ấy tái phát, vết cắt gần động mạch nên máu ra rất nhiều, thể trạng lại rất yếu, với cả chúng tôi tìm được trong thành phần máu của cô ấy chứa rất nhiều hoạt chất từ thuốc an thần"
"Thuốc an thần?"
"Phải, loại thuốc nay tuy có thể giúp con người đi vào giấc ngủ, nhưng tác dụng phụ vô cùng đáng ngại, càng uống lâu thần kinh trung ương sẽ ảnh hưởng rất nặng, người nhà nên xem xét lại trường hợp này"
"Thì ra đó là thuốc an thần sao, đêm nào tôi cũng thấy cô Ny uống, khi tôi hỏi cô ấy chỉ nói là vitamin" Dì Hai lúc này sựt nhớ ra về những vỉ thuốc đó.
Trần Kha nghe được những gì người bác sĩ và dì Hai nói mà trong tim như ngàn vạn cây kim cùng đâm lấy. Cô sau khi biết được tuy Đan Ny đã trải qua giai đoạn nguy hiểm những sẽ không dễ dàng gì tỉnh lại, thì lại khó thở vô cùng. Nhưng nói với dì Hai là cô muốn ở lại một mình cùng với em kêu dì ấy về nhà nghỉ ngơi trước. Bà cũng rất lo cho Đan Ny nhưng lời của Trần Kha thì bà không dám làm trái. Khi tất cả mọi người đều đi khỏi lúc này cô mới tiến lại ngồi xuống bên người con gái mê man kia. Gương mặt của em bây giờ bị ống thở che hết phân nửa nhưng cũng thấy được em đang khó chịu thế nào. Cô dùng đôi tay của mình vuốt nhẹ lấy vài sợi tóc lõa xõa trên vai. Ghé sát mặt em hôn vào đôi mắt đó:
"Nơi đẹp nhất của em chính là đôi mắt đó và nụ cười, ở bên cạnh tôi nụ cười kia cũng tắt, nên đôi mắt này không cho phép em nhắm lại đâu"
To be continued...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro