
Chương 91: ☀️🥂Cậu ta chắc chắn là quân át chủ bài
Edit: Mạc Tử Thiên (Chỉ có trên wattpad.com)
"60 điểm?"
Mọi người nghe vậy đều theo bản năng nhìn về phía Bạch Cửu.
Thứ này suýt nữa đã bị đào thải.
Bạch Cửu đưa tay lau mồ hôi không tồn tại trên trán: "May quá may quá, nếu tôi cứng đầu chọn chơi trò chơi ma quỷ kia, ba NPC kia chắc đã chết hết rồi."
Lam Trù nhân cơ hội trào phúng một câu: "Không thể không nói, kỹ năng đầu cơ trục lợi của cậu càng ngày càng giống với vị kia bên cạnh cậu."
Trúc Dật cảm thấy mình thật vô tội.
Bạch Cửu không tán đồng mà phản bác cậu ta: "Cái này không được gọi là đầu cơ trục lợi, cái này gọi là tự biết mình biết ta, lượng sức mà hành động."
Cậu ta lại hỏi Lam Trù: "Cậu được bao nhiêu điểm?"
Lam Trù nhún vai, mái tóc màu xanh nhạt khẽ đung đưa: "150 điểm, tôi hoàn thành một nhiệm vụ phụ."
Bạch Cửu bị 90 điểm chênh lệch lớn lao này treo lên đánh, cậu ta im lặng, lại nhìn về phía Chu Lam Lam.
"Là như thế này, sau khi tôi tiên vào nhà gỗ sau lại sử dụng năng lực dự cảm của mình, cậu biết đấy, tôi có thể nhìn thấy tương lai rõ ràng hơn khi ở hiện trường phát sóng trực tiếp." Chu Lam Lam mỉm cười nói, "Nên tôi cũng được 150 điểm."
Bạch Cửu: "......"
Trúc Dật đợi một lúc lâu, thấy Bạch Cửu không tiếp tục hỏi bọn họ, buồn bực nói: "Sao ngươi không hỏi ta và Lộc Khởi?"
Bạch Cửu lộ ra biểu tình như bị đả kích lớn: "Hai vợ chồng các cậu bao nhiêu điểm còn cần tôi hỏi sao?"
Cả đội chỉ mình cậu ta 60 điểm, khó khăn lắm mới đạt tiêu chuẩn.
Tôi thật tội nghiệp, hu hu hu.
"......?" Trúc Dật nghe vậy thì sửng sốt, cái gì gọi là hai vợ chồng bọn họ, xưng hô nhân tính hóa như vậy sao có thể dùng lên người cậu.
Lam Trù và Chu Lam Lam nghe Bạch Cửu nói xong, đều không hẹn mà ho khan vài tiếng, quay đầu tiếp tục nhìn gáy của người ở toa xe phía trước.
Còn Lộc Khởi thì nở một nụ cười hiền lành hiếm thấy với Bạch Cửu. Trong chốc lát này, Bạch Cửu chợt cảm nhận được một sự quan tâm khác thường, cảm giác này khiến cậu ta sởn gai ốc.
Trong lòng Lam Trù và Chu Lam Lam dậy sóng mãnh liệt, vừa cảm thán thần kinh thô của Bạch Cửu, vừa ghen tị vì đối phương không cảm nhận được bầu không khí giữa Trúc Dật và Lộc Khởi, bầu không khí ấy đủ để khiến người xung quanh muốn chui xuống đất.
Đúng lúc này, bọn họ nghe thấy tiếng của tinh linh Ngôi Sao, Tiểu Hắc tiếp tục vang lên từ nóc xe.
"Mời mọi người bước vào thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, các ngươi có thể thưởng thức phong tục dân gian của phố cũ, cũng có thể nghỉ ngơi hoặc giao lưu với bạn đồng hành của mình. Nhưng không được giao lưu vượt toa xe, cấm phát sinh bất kỳ xung đột vũ trang nào, nếu không sẽ lập tức bị loại."
Tiểu Hắc nói xong, một khúc nhạc du dương vang lên trong xe ngắm cảnh, tiết tấu uyển chuyển nhẹ nhàng, như sóng biển cọ rửa bờ cát dưới ánh mặt trời, tạo thành cảm giác khó chịu mãnh liệt với bóng đêm và con phố náo nhiệt đến quỷ dị xung quanh.
Nhưng khi nhóm chủ bá nghe thấy bài hát này, thân thể bọn họ không kiềm chế được mà thả lỏng, tinh thần cũng chuyển sang trạng thái thư giãn.
Lúc này, Trúc Dật nhìn thấy một màn hình bán trong suốt rơi xuống từ trần xe ở toa xe phía trước bọn họ. Cậu quay đầu nhìn về phía sau, toa xe sau cũng có một màn hình tương tự.
Mọi người đều bị tin tức trên màn hình thu hút, hóa ra trên đó triển lãm tình hình thông quan cửa ải thứ nhất của tất cả thí sinh.
Trong tổng số 10,180 người dự thi, có 20% chủ bá chết ở cửa thứ nhất. Còn lại khoảng tám nghìn người, một nửa chỉ đạt dưới 40 điểm, một phần tư đạt 60 điểm.
Những người còn lại là những người xuất sắc đã vượt qua cửa ải này, bọn họ đạt 60 điểm trở lên, trong đó cũng bao gồm những chủ bá như Trúc Dật đạt được 150 điểm.
Chỉ là tin tức chi tiết về những chủ bá xuất sắc này không được rõ ràng như vậy, có lẽ để phòng ngừa xung đột quy mô lớn giữa các chủ bá ở giai đoạn đầu, như vậy các hoạt động tiếp theo không thể diễn ra suôn sẻ.
Trúc Dật nhìn về phía toa xe phía trước, lúc nãy cậu không chú ý, bây giờ cậu mới phát hiện so với lúc mới lên xe, số lượng trong toa xe đó đã giảm đi.
Lúc đầu bọn họ ngồi chật ních trong thùng xe, có tám người chỉnh tề, bây giờ trên xe lại thiếu hai người, có lẽ đã chết ở cửa ải thứ nhất.
Toa xe phía sau cũng thiếu một người, tình hình tốt hơn toa xe phía trước một chút.
Bọn họ đều mặc áo khoác giống những người khác trong toa xe của mình, trên đó in logo của hiệp hội, xem ra những người này và đồng đội của mình chỉ vì sự sắp xếp của hiệp hội nên mới tổ đội với nhau, bởi vì họ không có bất kỳ giao thoa nào với nhau.
Trách không được những chủ bá còn lại nhìn như không bị ảnh hưởng gì vì đồng đội của mình biến mất, họ hoặc là đang nhìn màn hình bán trong suốt phía trước, hoặc đang nhắm mắt dưỡng thần theo đề nghị của Tiểu Hắc.
Trúc Dật chỉ liếc nhìn bọn họ một cái, nên cũng không khiến bọn họ chú ý.
Cậu quay đầu lại thì nghe thấy Bạch Cửu thở dài.
"Kỳ thực những người dưới 60 điểm bị loại đó cũng khá tốt, ít nhất họ có thể sống sót trở về." Cậu ta nói, "Càng đến cửa ải sau càng khó rút lui an toàn."
"Tôi không có ý định bỏ chạy, rốt cuộc đến tham gia hoạt động này là do tôi đề xuất, hơn nữa tôi biết nếu cứ trốn tránh mãi cũng không phải cách, chi bằng đối mặt với khó khăn để nâng cao khả năng của bản thân." Bạch Cửu ngượng ngùng cười một tiếng, "Cái này vẫn là do cậu dạy tôi."
"Ta có dạy ngươi đâu." Trúc Dật liếc cậu ta, "Đây là lời dạy của Thần Chân Thành."
Phải luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của Thần Chân Thành.
Đúng lúc này, Chu Lam Lam đột nhiên như bị ai đẩy một chút, thân thể cô run rẩy đập vào thành ghế, toàn bộ đồng tử biến thành màu đen nhánh.
"Chu Lam Lam, cậu không sao chứ?" Lam Trù lo lắng nhìn cô, với tay vào đạo cụ trong túi, chuẩn bị phản ứng nếu xảy ra chuyện.
Tròng mắt Chu Lam Lam trở lại bình thường, thân thể cũng ngồi thẳng lại, nhưng biểu cảm của cô trở nên nghiêm trọng.
"Tôi vừa mới thử dùng năng lực dự cảm." Cô quay đầu nói với đám người ngồi phía sau cô và Lam Trù.
"Nội dung của cửa ảo thứ hai cô đã từng nói qua rồi, là một nhiệm vụ tìm kiếm di vật trên đường phố." Lộc Khởi nghe vậy nói.
"Đúng vậy, nhưng tôi vừa mới nhìn thấy một thứ khác." Chu Lam Lam nhìn về phía Trúc Dật, trong ánh mắt có chút lo lắng, "Trúc Dật, lát nữa cậu sẽ bị kéo vào một nhiệm vụ PK, đối thủ tôi không nhìn rõ mặt, nhưng tôi thấy đồng phục trên người bọn họ, logo là một kỵ sĩ mặc áo giáp đang giơ kiếm."
"Sứ Giả Ánh Sáng." Mặt Lam Trù tối sầm, "Quả nhiên bọn họ muốn tìm cậu gây phiền toái."
"Trận nhiệm vụ PK lần này, đối phương có cả một tiểu đội tham gia, nhưng phía chúng ta chỉ có mình Trúc Dật tham gia. Mấy người còn lại trong nhóm của chúng ta đều bị chặn ở bên ngoài." Chu Lam Lam bất đắc dĩ nói.
"Kết quả thì sao?" Lộc Khởi đột nhiên hỏi.
"Kết quả...... không tốt lắm......" Chu Lam Lam do dự nói, "Trong dự cảm, tôi thấy Trúc Dật ngã trên mặt đất."
Cô nói xong, những người còn lại đều im lặng, Chu Lam Lam vội vàng an ủi: "Có lẽ không sao đâu, dự cảm của tôi có thể không chuẩn."
Trúc Dật đẩy mắt kính, lắc đầu nói: "Ta có thể tin tưởng vào độ chính xác của năng lực dự cảm của ngươi."
Bạch Cửu nghe xong lập tức lo lắng nói: "Vậy làm sao bây giờ, chúng ta không thể hỗ trợ cậu trong trận đấu PK."
"Dù Chu tiểu thư có thể nhìn thấy tương lai, nhưng sự việc chưa chắc đã diễn ra theo dự cảm của cậu." Mây đen trên mặt Lam Trù tan bớt một chút, cậu ta nhìn Chu Lam Lam, "Lần trước trong buổi phát sóng trực tiếp ở chung cư An Cư, dự cảm của cậu đã thay đổi hai lần."
Chu Lam Lam nghe vậy, nội tâm hơi bình tĩnh một chút: "Nói cũng đúng, dự cảm của tôi vốn dĩ chỉ là một lời nhắc nhở."
Nói xong, cô tự chỉ trích chính mình trong lòng, vì nhân vật chính gục ngã trong dự cảm của cô là Trúc Dật, người mà cô luôn tin tưởng, nên cô đã quên mất tất cả những gì đã đúc kết được trong thời gian qua.
Vì bất hạnh trong dự cảm mà than vãn trước, đây là một sai lầm chí mạng.
Lần đầu gặp Trúc Dật, cô suýt nữa mất mạng vì sai lầm này.
"Để tôi thử lại lần nữa, xem có cơ hội thay đổi kết quả hay không." Chu Lam Lam nói xong liền nhắm mắt lại.
Vài giây sau, cô đột nhiên mở mắt ra, tròng mắt lại một lần nữa trở nên đen kịt, ánh mắt cô nhìn về phía trước nhưng lại không phải là nhìn về phía trước, dường như nhìn xuyên qua thời gian, nhìn thấu mọi trở ngại.
Tại quảng trường bên ngoài, hình ảnh trên màn hình lớn đã chuyển khỏi màn hình của Trúc Dật, nhưng vì những thao tác trước đó, Trúc Dật đã thu hút rất nhiều sự chú ý.
Hai người đàn ông mặc đồ ngủ và âu phục trước đó vẫn luôn dùng kính điện tử để tiếp tục theo dõi tiến triển của cậu.
Sau khi người mặc đồ ngủ nghe thấy cuộc đối thoại của nhóm Trúc Dật trên xe ngắm cảnh, hắn tỏ ra vô cùng nghi hoặc.
Hắn quay đầu nhìn người đàn ông mặc âu phục bên cạnh, thấy đối phương đang xem rất chăm chú, nên hắn ngại không dám làm phiền người ta.
Nhưng người mặc âu phục thấy động tĩnh của hắn qua khóe mắt, quay đầu hỏi hắn có vấn đề gì.
"Nam Môn Đại Quan Nhân cũng đã nhắc Chu Lam Lam trong đội họ trong bài viết của mình. Cô ấy là một chủ bá cấp Bạch Ngân đã được tăng cường năng lực dự cảm, nhưng hiện tại cô ấy lại có thể thực hiện hai lần dự cảm trong một khoảng thời gian ngắn, điều này thật không thể tưởng tượng nổi." Người mặc đồ ngủ kinh hãi nói.
Sự kinh hãi của hắn là có lý do. Bởi vì năng lực dự cảm này không liên quan đến thể năng hay khả năng tấn công, dù sau mỗi lần sử dụng điểm cường hóa, các chỉ số của chủ bá sẽ tăng lên theo, nhưng dưới cấp Kim Cương, chỉ số cơ bản sẽ không có bất kỳ ảnh hưởng gì tới năng lực dự cảm.
Hơn nữa, năng lực này hoàn toàn không có khả năng tự vệ. Khi cấp bậc của chủ bá chưa được nâng cao, năng lực dự cảm không khác gì một cọng râu ria có độc.
Đầu tiên, thứ nhìn thấy rất ít, theo mức số điểm tăng cường đạt được ở cấp Bạch Ngân của Chu Lam Lam, dù cô có điểm tích lũy phong phú, dưới giới hạn tăng cường tối đa của cấp Bạch Ngân, sau khi sử dụng năng lực dự cảm, tương lai cô nhìn thấy cũng không vượt qua năm phút.
Hơn nữa với tiêu chuẩn tăng cường tối đa của cấp bậc hiện tại, việc mở và đóng năng lực dự cảm cũng mất một khoảng thời gian nhất định. Còn phải chịu nguy cơ của việc tiêu hao năng lực quá mức, cô có thể sẽ bị lạc trong khe hở thời gian, hoặc sẽ phải chịu sự thống khổ sau khi ngừng sử dụng năng lực do tiêu hao quá mức.
Nếu dùng thuật ngữ trò chơi để hình dung, chủ bá sử dụng năng lực dự cảm cần có thời gian làm nguội rất dài, và sau khi sử dụng năng lực sẽ xuất hiện debuff.
Vì vậy, chủ bá bình thường sẽ không chọn tăng cường năng lực tương tự như thế này, kể cả chủ bá của các hiệp hội lớn. Trừ khi hiệp hội đó chắc chắn rằng họ muốn đào tạo một chủ bá chuyển hỗ trợ, mở để người đó tiêu điểm cường hóa cho năng lực này, hơn nữa phải chuẩn bị cho người đó rất nhiều đạo cụ công kích và phòng thủ để bù đắp sự thiếu hụt.
Vì vậy, ở một khía cạnh nào đó, việc Trúc Dật gặp được Chu Lam Lam thực sự là xác suất một phần mười nghìn.
Thứ nhất, Chu Lam Lam bẩm sinh đã có năng lực như vậy. Thứ hai, trước khi chọn tăng cường năng lực dự cảm, cô chắc chắn mình có thể tự bảo vệ mình. Thứ ba, hiện tại cô chưa tham gia hiệp hội nào.
Nếu lúc đó người gặp cô ở chung cư An Cư không phải là Trúc Dật và Lộc Khởi, mà là bất kỳ thành viên cao cấp nào của Ưng Phường, Đổ Đồ hoặc Chó Địa Ngục, sau khi biết tình huống của Chu Lam Lam, họ sẽ tìm mọi cách để mời cô gia nhập hiệp hội của mình, và coi cô như bảo bối để đào tạo.
Thực ra, sau buổi phát sóng trực tiếp đó, đã có không ít hiệp hội đến mời chào Chu Lam Lam, nhưng Chu Lam Lam đã trở thành tín đồ của Thần Chân Thành, nên cô quyết đoán từ chối những lời mời đó.
Đây là trong trường hợp Chu Lam Lam có năng lực dự cảm bẩm sinh.
Nếu bọn họ được chứng kiến cách Trúc Dật "dạy dỗ" Chu Lam Lam, họ chắc chắn sẽ hối hận vì sao không có tiên hạ thủ vi cường*.
*Tiên hạ thủ vi cường: Ra tay trước sẽ chiếm được lợi thế, ra tay sau đối thủ thì sẽ gặp tai họa
Dù sao, năng lực như vậy thực sự quá nghịch thiên.
Người mặc đồ ngủ lúc này đang chìm đắm trong sự nghịch thiên đó, ngoài hắn ra, những khán giả khác đang theo dõi nhóm Trúc Dật cũng khiếp sợ không kém.
Bọn họ căn bản chưa từng thấy nhiều chủ bá có năng lực dự cảm, dù họ có gặp qua, họ cũng không thể nhìn thấy tương lai trước khi cửa ải thứ hai bắt đầu, hơn nữa còn có thể nhìn rõ chi tiết trong hình ảnh.
Điều này khiến khán giả kinh ngạc đến mức rớt quai hàm, nếu bọn họ thành công phân tích được cuộc trò chuyện mơ hồ của mấy người Trúc Dật, e rằng hàm răng của bọn họ sẽ phải rớt hết khi biết Chu Lam Lam đã dự đoán được nội dung đại khái của các cửa ải trước khi hoạt động Lễ Hội Mùa Hè bắt đầu.
Người đàn ông mặc âu phục cũng lần đầu tiên lộ vẻ mặt hoang mang.
Hắn đã nghiên cứu Chu Lam Lam, cũng đã xem hết các buổi phát sóng trực tiếp trước đó của cô, nhưng người mặc âu phục vẫn không hiểu tại sao Chu Lam Lam lại có thể tiến hóa đến mức có thể sử dụng năng lực dự cảm hai lần liên tiếp trong một thời gian ngắn ngủi.
Ánh mắt hắn dừng lại trên đôi mắt trống rỗng của Chu Lam Lam.
Không... có lẽ là ba lần. Chu Lam Lam vừa nói, sau khi vào nhà gỗ, cô đã sử dụng năng lực dự cảm một lần.
Điều này đã vượt quá giới hạn cực hạn của chủ bá cấp Bạch Ngân, ngay cả cấp Kim Cương cũng không thể dễ dàng làm những điều cô làm.
Nếu nói Chu Lam Lam bây giờ và Chu Lam Lam trước đây khác biệt ở đâu... Điều khác biệt duy nhất có lẽ là cô đã gia nhập nhóm nhỏ này.
Người mặc âu phục chuyển mắt sang mặt Trúc Dật.
Hắn nhớ lần đầu tiên hắn thấy Trúc Dật, đối phương liên tục tìm ra đường sống trong cõi chết, nhìn có vẻ như hành động của cậu không có kết cấu gì, vậy mà có thể hoàn thành những thao tác khiến người ta khiếp sợ đến mức cạn lời hết lần này đến lần khác.
Nhìn lại hiện tại, đội ngũ của Trúc Dật có thực lực không tầm thường, cách phối trí cũng không kém gì những đội tinh nhuệ của các hiệp hội lớn.
Có Lộc Khởi, hắc mã đã gây sóng to gió lớn trên diễn đàn, xưng vương một cõi.
Lam Trù, chủ bá có thực lực tổng hợp nổi bật, lại có lượng kiến thức và thông tin về các hiệp hội phong phú, về cơ bản có thể trở thành kho kiến thức sống của đội. Điều này rất hiếm thấy ở những chủ bá mới được chuyển chính thức.
Giờ lại thêm một Chu Lam Lam. Ngay cả tiểu đội Dũng Giả, đội có Hách Liên Hồi làm chủ bá loại hình hỗ trợ, người này tăng cường năng lực quan sát của mình, sau khi trở thành cấp bậc Kim Cương, hắn có thể cảm nhận được nguy hiểm trước hai giây thông qua khả năng quan sát của mình.
Mặc dù năng lực của hắn và Chu Lam Lam khác nhau, nhưng xét về tác dụng, năng lực của Chu Lam Lam dường như tốt hơn nhiều.
Còn Bạch Cửu... Trong mắt người mặc âu phục lóe lên một tia hàn quang, dù hiện tại hắn vẫn chưa hiểu rõ thực lực của Bạch Cửu là gì, thậm chí thực lực của Bạch Cửu còn có vẻ đang kéo lùi trình độ của cả đội.
Nhưng hắn chắc chắn, Bạch Cửu chắc chắn là con át chủ bài của đội ngũ này, cậu ta đang che giấu thực lực! Bởi vì Trúc Dật sẽ không làm chuyện vô ích, cũng sẽ không giữ người vô dụng bên cạnh mình.
Người đàn ông mặc âu phục bỗng thấy hơi ảo não, trước giờ hắn vậy mà không chú ý đến Bạch Cửu, tại đối phương ngụy trang quá tốt.
Nhưng từ một khía cạnh nào đó, điều này cũng chứng tỏ thực lực của cậu ta.
Những thợ săn đáng sợ nhất thường xuất hiện dưới hình dạng con mồi, không thể không nói đây là một quân bài tốt.
Người đàn ông mặc âu phục một lần nữa nhìn Trúc Dật.
Là nhân vật trung tâm của đội này, Trúc Dật chắc chắn còn mạnh hơn át chủ bài của cậu. Bởi vì một người chơi bài giỏi cần biết khi nào nên ra quân bài nào, cần khống chế cục diện thật tốt, cần phối hợp các quân bài của mình.
"Cậu ta tập hợp đội ngũ này, lại còn lên diễn đàn để khiêu khích, chẳng lẽ hành động này của cậu ta có ý nghĩa sâu xa hơn?" Người mặc âu phục dùng ngón tay xoa xoa cằm, đột nhiên nhớ đến tin tức trên diễn đàn, "Ví dụ như... phá vỡ cục diện chân vạc ba chân* do các hiệp hội tạo ra?"
*Kiểu cục diện cân bằng á, ai cũng không tiêu diệt được ai, ngoài mặt hòa bình nhưng ngầm đấu đá nhau á
Hắn không kiềm được là run lên, nuốt một ngụm nước bọt, nhìn Trúc Dật với ánh mắt càng thêm trịnh trọng và cảnh giác.
Hắn cảm thấy lòng bàn tay bắt đầu nóng lên, đây là cảm giác chỉ xuất hiện khi hắn muốn điên cuồng gõ bàn phím, bày tỏ cảm xúc của mình trên máy tính.
"Sau khi hoạt động này kết thúc, mình sẽ viết một bài phân tích toàn diện về đội ngũ của Trúc Dật." Hắn tự nói, rồi thầm nghĩ, "Nhưng mình sẽ không công khai toàn bộ phân tích của mình, dù sao cũng có liên quan đến bí mật của bọn họ. Nhưng mình phải đưa ra đủ bằng chứng, khiến bọn họ thừa nhận phán đoán của mình là đúng."
Nghĩ đến ánh mắt kinh ngạc của đám người Trúc Dật, người mặc âu phục phấn khích đến mức cởi một cúc áo sơ mi.
Trong buổi phát sóng trực tiếp, đôi mắt của Chu Lam Lam trở lại bình thường.
Cô quay đầu lại nghi hoặc nói: "Tôi đã thử rồi, nhưng vẫn giống như lúc nãy, phàm là có dính dáng đến cậu, tôi đều không thể nhìn rõ."
Nếu ngươi có thể nhìn rõ tương lai của ta, bây giờ ngươi đã chia năm xẻ bảy rồi đấy, tiểu thư Chu. Trúc Dật thầm nghĩ.
"Không sao, giặc tới thì đánh, nước đến thì xây đê."
Bộ dáng thoải mái của Trúc Dật không khiến mấy người Chu Lam Lam thả lỏng, còn Lộc Khởi, từ khi nghe tin tức từ Chu Lam Lam, anh chỉ đặt ra một câu hỏi, ngoài ra anh dường như chẳng lo lắng cho Trúc Dật một chút nào.
Anh vẫn giữ im lặng, chờ Bạch Cửu nắm tay Trúc Dật nói hết nỗi lo lắng của mình, rồi ra hiệu cho Bạch Cửu đổi chỗ với anh.
Chu Lam Lam và Lam Trù nghe vậy lập tức quay đầu đi, sợ nhìn thấy cảnh tượng không nên thấy.
Bạch Cửu ngây thơ mờ mịt nhường chỗ ngồi, ngồi vào vị trí đối diện Trúc Dật và Lộc Khởi.
Trúc Dật đang thắc mắc Lộc Khởi đang định làm gì, thì tay cậu đột nhiên bị ai đó kéo lại. Lộc Khởi kéo cậu đến bên người anh, để bả vai Trúc Dật dựa vào vị trí trái tim bên trái của anh.
Trúc Dật không biết Lộc Khởi muốn làm gì, nhưng được tiếp xúc như thế này, năng lượng tín ngưỡng trên người Lộc Khởi cuồn cuộn chảy vào thần thức cậu.
Trúc Dật vô cùng hưởng thụ cảm giác ấm áp dễ chịu này, thậm chí quên mất việc dò hỏi hành động của Lộc Khởi.
Điều này rất không giống cậu, nhưng Trúc Dật hoàn toàn không nhận ra tư tưởng của mình dường như bị một cái cờ lê thật nhỏ vặn sang một phương hướng khác.
Trong mắt Bạch Cửu, Trúc Dật bị Lộc Khởi nửa ôm vào trong lòng ngực, giống như một đôi tình nhân thân mật. Lần đầu tiên cậu ta thấy dáng vẻ lười biếng trên mặt Trúc Dật, giống một con mèo nằm trên đệm mềm trong sân đang thoải mái phơi nắng, không chút cảnh giác.
Còn Lộc Khởi lúc này lại thể hiện sự dịu dàng hiếm có, nhưng Bạch Cửu rất cảnh giác với nguy hiểm. Cậu ta có thể nhận ra vẻ dịu dàng trên mặt Lộc Khởi là giả tạo, ít nhất là giả cho cậu ta xem.
Cậu ta cảm thấy Lộc Khởi có lẽ đang quan sát biểu hiện của cậu ta. Sự quan sát này khiến cậu ta có cảm giác kỳ lạ, như thể mình đang đi trong bóng tối, phía sau có một đôi mắt to không chút cảm xúc đang theo dõi cậu ta.
Bạch Cửu lần đầu hiểu tại sao Lam Trù và Chu Lam Lam đều không muốn ở cùng hai người kia.
Cậu ta bắt đầu cầu nguyện với Thần Chân Thành trong lòng, cầu xin thời gian trôi nhanh hơn một chút, hoặc hai người trước mặt có thể quay đầu lại, ngược mấy con chó độc thân ở toa xe phía sau không.
Đúng lúc này, vẻ lười biếng trên mặt Trúc Dật đột nhiên biến mất. Cậu ngồi thẳng dậy, rời xa bả vai Lộc Khởi.
"Sao ta lại dựa vào người ngươi thế này."
"Có lẽ lúc nãy em quá mệt mỏi, sau khi tinh thần không còn căng thẳng, cơ thể em liền thả lỏng." Lộc Khởi quay đầu nói với cậu.
"Vậy sao..." Trong trí nhớ của Trúc Dật đúng là có thể xảy ra tình huống này, nhưng cậu mơ hồ cảm thấy điều này không thể xảy ra với mình.
Nhưng lúc ở cửa ải thứ nhất, để thu hồi oan hồn, cậu đúng là đã tiêu hao một ít năng lượng tín ngưỡng để duy trì lý trí. Nên việc cậu dán lên người Lộc Khởi để hấp thu năng lượng tín ngưỡng cũng không có gì kỳ lạ.
Nhưng tại sao lúc nãy cậu lại nghe thấy lời cầu nguyện của tín đồ.
Chỉ là lời cầu nguyện quá mơ hồ, cậu không nghe rõ.
Bạch Cửu ngồi đối diện bọn họ, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Đột nhiên phát hiện Lộc Khởi đang quay đầu nhìn Trúc Dật đột nhiên liếc mắt nhìn cậu ta một cái.
Chỉ trong chớp mắt, Bạch Cửu lập tức nổi da gà khắp người.
Cứu mạng.
Hãy trả lại Lộc Khởi thân thiết hiền lành lúc nãy.
Đúng lúc này, âm nhạc quỷ dị trên xe ngắm cảnh dừng lại. Tiếng của tinh linh Ngôi Sao, Tiểu Hắc lại vang lên.
"Thời gian thoải mái luôn ngắn ngủi, các chủ bá thân mến, các ngươi sắp bước vào trạm kiểm soát thứ hai." Giọng trẻ con đáng yêu của Tiểu Hắc tiếp tục nói, "Ở cửa ải này, các ngươi cần tìm kiếm một thứ."
Xe ngắm cảnh lập tức trở nên ồn ào, các chủ bá bắt đầu thảo luận.
Màn hình bán trong suốt trước mặt bọn họ đã thay đổi, những từ ngữ trên đó dần biến mất, một bức ảnh xuất hiện trước mặt họ.
Đó là một gia đình ba người, một nam một nữ đang dắt một bé gái. Bọn họ đang đi trên đường, hai bên là những ngôi nhà cũ kỹ, có không ít gian hàng rong, có thể thấy xung quanh là những chiếc đèn lồng sáng ngời.
Ba người dù chỉ có bóng lưng, nhưng có thể thấy trên tay bé gái đang cầm một chiếc đèn lồng, là đèn lòng hình ba người đang dán vào nhau, vừa đúng là một gia đình ba người.
"Tìm bức ảnh này?"
"Hay là tìm ba người này??"
"Không có thông tin nào khác sao?"
Các chủ bá bàn tán sôi nổi, đúng lúc này, bức ảnh kia vậy mà lại động đậy.
Hóa ra là đoạn ghi hình đã tạm dừng.
Trong hình, ba người không quay đầu lại mà tiếp tục đi về phía trước, dọc đường đi bọn họ rất ít nói chuyện với nhau, nhưng cặp bố mẹ kia vẫn luôn nắm chặt tay bé gái, dường như sợ cô bé đi lạc.
Bé gái kia năng động nhất, tay cầm đèn lồng không ngừng chỉ vào các quầy hàng xung quanh, dường như rất hứng thú với những món đồ bày bán trên các gian hàng nhỏ.
Nhưng bố mẹ của cô không dẫn cô đi xem, mà tiếp tục im lặng tiến về phía trước, dường như họ không phải ra ngoài để dạo chơi, mà có việc gấp cần phải làm.
Trúc Dật phát hiện trên tay hai người lớn kéo một cái vali, vali bị nhét đến căng phồng, không biết bên trong là thứ gì, nhưng khi đi trên con đường gạch cũ xưa thì có thể thấy vali thỉnh thoảng bắn ra bọt nước, có thể thấy đồ trong vali khá nặng.
"Bọn họ đang chuyển nhà sao, cho nên mới đi vội vàng như vậy, còn kéo theo vali."
"Quan hệ giữa hai người lớn này dường như không tốt lắm."
"Chúng ta vẫn luôn không thấy mặt bọn họ, rất khó để phán đoán biểu cảm của bọn họ."
Các chủ bá tiếp tục thảo luận.
Đúng lúc này, bé gái đột nhiên giật tay ra khỏi bàn tay của bố mẹ, chạy về phía một quầy đèn lồng.
Hai người lớn như trời vừa sập xuống trên đầu bọn họ, kéo vali chạy theo bé gái.
Nhưng bé gái lại bướng bỉnh chạy đến quầy hàng tiếp theo, càng ngày càng xa bố mẹ.
Rất nhanh, cô bé đã rời khỏi màn hình.
Tác giả có lời muốn nói: Người mặc âu phục: Mình đã phát hiện một bí mật kinh thiên đại địa!
Trúc Dật: Không, ngươi chẳng phát hiện gì cả.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro