
Chương 90: ☀️🥂Nhiệm vụ ẩn giấu
Edit: Mạc Tử Thiên (Chỉ có trên wattpad.com)
"Trúc Dật? Chúng ta đi nhanh đi." Tiểu Mẫn thúc giục.
A Hồng và Dương Nguy nhìn như gấp không chờ kịp.
"Ta muốn ở lại." Trúc Dật nói với bọn họ.
Lời nhắc trong khung lại nhảy ra --- xin hãy xác nhận lại một lần nữa, có muốn ở lại không.
Đúng lúc đó Dương Nguy có chút hỏng mất mà đập bàn: "Cậu muốn ở lại hay không thì tùy cậu, dù sao tôi phải đi."
A Hồng nghe vậy cũng nói theo hắn: "Đúng vậy, tôi cũng không muốn ở lại đây nữa, tôi cảm thấy chỗ này khác với những nơi trước kia chúng ta thám hiểm."
Tiểu Mẫn cắn môi dưới, do dự một lúc, cuối cùng cũng không chọn ở lại cùng Trúc Dật: "Trúc Dật, nếu cậu không đi, tôi có thể đợi cậu ở bên ngoài trước."
Trúc Dật thấy vậy liền hiểu rằng nhiệm vụ phụ cuối cùng chỉ có thể do một mình cậu hoàn thành, ngay cả NPC cũng không thể ở lại.
"Không cần đợi ta, các ngươi đi trước đi." Trúc Dật đẩy mắt kính, đi đến mở cánh cửa gỗ bên cạnh ra.
Cánh cửa lớn vốn đóng chặt sau khi bọn họ vào nhà giờ lại bị dễ dàng mở ra, đường phố bên ngoài vẫn quạnh quẽ, nhưng ánh đèn dầu lại lóa mắt dị thường, hòa tan không ít hơi thở khủng bố.
Sau khi xác nhận sẽ ở lại để hoàn thành nhiệm vụ ẩn giấu, chữ trên khung nhắc nhở liền chuyển thành màu đỏ. Ba NPC ngoài miệng nói những lời khuyên, cơ thể lại vội vã rời khỏi ngôi nhà, không chút lưu luyến.
Ngay cả Tiểu Mẫn vốn thích Trúc Dật trên giả thiết, sau khi bước ra cánh cửa này, cô cũng không ngoảnh lại, cùng hai người kia biến mất ở cuối đường phố.
Trúc Dật lùi lại từ cửa, chỉ cảm thấy căn phòng tối om vắng lặng tựa như một con quái vật đang há to mồm.
Trên sàn bếp vẫn còn vương vãi vài mảnh kính vỡ, Trúc Dật đi đến ngồi xổm bên cạnh mảnh nhỏ nhìn một lúc.
"Có người không?" Cậu cúi đầu kêu mảnh gương vỡ.
"Tiện thì trả lại dao cho ta được không?" Cậu lại nói.
Nhưng mảnh gương vẫn không có động tĩnh.
Vừa nãy còn làm ầm ĩ cần mẫn như vậy, giờ chỉ bị cậu cắm một nhát dao, sao đột nhiên giả chết rồi?
Trúc Dật không cam lòng nói tiếp: "Các ngươi giữ nó cũng vô dụng, không bằng trả lại cho ta, có điều kiện gì cứ nói ra, ta có thể suy xét một chút."
Những mảnh gương vẫn không nhúc nhích, phản xạ ánh đèn pin như đang chế nhạo cậu, chiếu lên mặt Trúc Dật.
Trúc Dật im lặng, đứng dậy không chút khách khí đạp lên mảnh gương. Cú đạp này chất chứa oán khí và lửa giận của cậu, trực tiếp làm mặt kính vốn đang dính vào khung rơi ra tan tác xuống đất.
Khi những người xem cho rằng cậu sẽ đập nát những phần kính còn lại đến nát nhừ, tiếp tục hành vi không khác gì bệnh nhân tâm thần của mình, thì Trúc Dật lại đi đến phòng khách nơi trước đó họ đã chơi trò chơi bốn góc với NPC.
Khi bọn họ đi ra, rèm cửa ở phòng đó không đóng lại, giờ ánh đèn hoa đăng rực rỡ bên ngoài đường chiếu qua khe rèm vào trong phòng, nhuộm căn phòng thành màu hồng nhàn nhạt.
Một trong những chiếc ghế dựa ở giữa không biết lúc nào đã đổ, Trúc Dật nhớ rõ đám Tiểu Mẫn trước đó đã xếp ghế rất ngay ngắn.
Cậu bước lên dùng khung nhựa trên gọng kính đẩy chiếc ghế ra, rồi cắm khung nhựa đó vào khe hở trên sàn gỗ mục nát.
Lúc này, cậu nghe thấy tiếng sột soạt sột soạt, thanh âm rất nhỏ, nếu không phải trong phòng chỉ còn một mình cậu thì rất khó mà bị phát hiện.
Trúc Dật ngậm đèn pin trong miệng, một tay cầm khung kính nhựa dài, cắm nó vào khe hở kia.
Cúi xuống thì thấy nơi bị ánh đèn chiếu đến, có nhiều con sâu nửa trong suốt với sợi tơ đỏ bên trong cơ thể đang ngọ nguậy. Lần này số lượng sâu nhiều hơn số lượng sâu ở trên tầng, chúng nó như bị kinh động, tất cả đều bò ra từ hang ổ của chúng, thậm chí có vài con không kịp chọn đường mà hoảng loạn bò lên giày Trúc Dật, kết quả bị cậu dẫm nát.
Tấm ván gỗ do bị hơi ẩm ăn mòn quanh năm suốt tháng, bên trong đã rỗng ruột, vừa bị cậu nhẹ nhàng nhấc lên là bung ra nguyên một miếng lớn.
Trúc Dật thấy dưới tấm ván gỗ là nhiều sâu hơn, những con sâu nửa trong suốt chồng chất lên nhau khiến cậu không thể thấy rõ bên dưới chúng cất giấu thứ gì.
Cậu lại dùng phương pháp tương tự nhấc tấm ván gỗ thứ hai, không gian dưới sàn lộ ra càng ngày càng nhiều, Trúc Dật rốt cuộc đã thấy rõ bên dưới tấm ván gỗ là gì.
Phía dưới là một lớp đất mỏng, bên trong chắc là có lẫn những vật thể có thể làm đất cát đọng lại, nhưng do thời tiết ở nơi này, tầng đất cát kia đã trở nên nứt nẻ.
Không cần Trúc Dật phủ lớp đất kia đi, cậu đã có thể thấy bên dưới là một cái xác chết.
Xác chết có vẻ còn mới, có lẽ là vừa bị giết rồi vứt ở trong phòng này.
Trúc Dật vừa cậy những tấm ván còn lại, vừa quan sát phần xác đã lộ ra.
"Những con sâu có sợi tơ đỏ trong cơ thể chắc là do ăn máu của xác chết này. Vậy nên những manh mối bị ẩn giấu có liên quan đến vụ giết người chôn xác trong căn nhà gỗ này." Cậu đột nhiên nhíu mày, "Không đúng, màu da và quần áo của cô ta cho thấy cô ta mới bị vùi vào trong đất không lâu trước đây. Nhưng vì sao lớp đất và những tấm ván gỗ cũ kỹ phía trên xác chết lại chỉ rằng xác chết này đã bị chôn lâu rồi."
Đúng lúc này, ánh đèn ngoài cửa sổ vậy mà lại dập tắt. Trong phòng vốn có một ít ánh sáng mờ nhạt, lúc này chỉ còn ánh sáng mỏng manh của đèn pin.
Đã thế, đèn pin còn lập lòe một chút, cả căn phòng chìm vào bóng tối trong chốc lát, Trúc Dật nghe thấy một tiếng "rầm".
Một chiếc ghế dựa khác ngã xuống, hơn nữa đổ ở ngay bên cạnh cậu, không có bất cứ ai chạm vào cái ghế đó, ngoài cửa cũng không có gió.
Lúc này Trúc Dật đã cạy tấm ván gỗ cuối cùng, cậu quay đầu nhìn chiếc ghế đã ngã xuống, thấy ghế không có gì khác thường rồi cậu lại nhìn xuống phía dưới tấm ván.
Chỉ thấy một khuôn mặt bị phủ bởi một lớp đất mỏng xuất hiện ở đó, lớp đất nứt do hành động cạy tấm ván gỗ của cậu, mấy khối đất trên mặt xác chết rơi rụng xuống.
Trúc Dật thấy khuôn mặt đó rất quen, vậy mà lại là A Hồng vẫn luôn ở bên cậu.
A Hồng nhắm hai mắt, ngoài việc thân thể cô bị khảm trên sàn nhà, cô không khác gì lúc trước.
Đúng lúc này, cô ta đột nhiên mở mắt, tròng mắt đen kịt như bị mực nước nhuộm, cô nhìn chằm chằm về phía Trúc Dật.
Trúc Dật sửng sốt trong chớp mắt, lại phát hiện xác A Hồng một lần nữa nhắm hai mắt lại.
Người bình thường mà gặp tình huống như thế này đã sớm sợ hãi đến chết, nhưng Trúc Dật lại rảnh rang suy nghĩ logic đằng sau tình huống này.
"Vậy nên A Hồng luôn đi cùng chúng ta thực ra đã sớm chết, máu cô ta đông đặc, con quỷ trong gương kỳ thật là chính bản thân cô ta. Những con sâu đó cũng là do ăn máu thịt của cô ta nên mới có sợi tơ đỏ trong cơ thể, nếu cô ta mới chết thì đã không có nhiều sâu có sợi tơ hồng như vậy. Không trách lần đầu tiên thấy vết máu dưới tấm thảm, cô ta đã có biểu cảm đó."
Trúc Dật cho rằng lúc chơi trò chơi, có lẽ A Hồng cũng không biết chuyện gì đã xảy ra đối với mình. Giống như cư dân trong khu chung cư An Cư, rõ ràng đã chết nhưng vẫn nghĩ rằng mình còn sống.
Bản công lược phó bản loại linh thể của Lam Trù có nhắc tới tình huống tương tự. Loại quỷ này gọi là Địa Phược Linh, bị giam cầm nơi mình chết, ngày qua ngày, năm này sang năm nọ, lặp đi lặp lại việc mình đã làm trong ngày mình tử vong.
"Việc đã làm trong ngày tử vong..." Trúc Dật đẩy gọng kính, "Vậy hôm đó A Hồng đi đến căn nhà gỗ này, chơi một trò chơi ma quái. Đi cùng cô ta còn có Tiểu Mẫn và Dương Nguy."
Trúc Dật lập tức nghĩ đến vết máu trong phòng ngủ chính ở trên tầng hai. Nếu không có điều gì bất ngờ xảy ra, dưới tấm nệm cao su đó chắc là Tiểu Mẫn.
Lúc đó cậu gặp phải nữ quỷ ở phòng tắm trên tầng hai, cô ta đúng là nhìn cực kỳ tương tự Tiểu mẫn, chỉ là lúc đó cậu nhìn nữ quỷ thông qua tấm gương, mặt gương lại quá mơ hồ, chỉ có thể nhìn thấy bộ dáng đại khái.
Trúc Dật đi lên lầu hai, trực tiếp tiến vào phòng ngủ chính. Tấm nệm cao su không biết đã trở lại vị trí cũ từ lúc nào, như có ai đó cố tình ẩn giấu manh mối mà họ không muốn bị phát hiện.
Nhưng trong nhà này căn bản không có người.
Kể cả Trúc Dật.
Nên việc này đương nhiên chỉ có thể là do A Hồng hoặc Tiểu Mẫn đã hóa thành quỷ làm ra.
Trúc Dật khom lưng dời tấm nệm cao su ra, sàn nhà gỗ tầng hai như bị động vật gì đó gặm qua, khe hở giữa các tấm ván còn lớn hơn tầng dưới. Trúc Dật có thể dễ dàng nhìn thấy bên dưới có thứ gì.
Vừa rồi cậu cũng đã thấy qua, nhưng lúc định nhấc sàn nhà lên thì bị Tiểu Mẫn ngăn cản. Xem ra Tiểu Mẫn và A Hồng, dù tạm thời quên mất việc mình đã chết, nhưng trong tiềm thức của bọn họ vẫn muốn ngăn cản cái chết của bọn họ bị phát hiện.
Trúc Dật cắm hai thanh nhựa dài vào khe hở giữa các tấm ván gỗ, đang định cậy sàn thì nghe thấy hai tiếng bước chân vang lên từ cầu thang gỗ mục nát.
Có người đang lên lầu.
"Ta có thể trực tiếp đối mặt hai người đó, nhưng ta vẫn chưa rõ ràng nhiệm vụ ẩn giấu cần được hoàn thành như thế nào. Nếu manh mối nằm trên hai con quỷ này, mà lại vì ta nhìn một cái là chúng biến mất, thì coi như ta uổng công."
Trúc Dật bỏ miếng nhựa trong tay xuống, đi đến trước cửa, buộc một sợi tơ hồng lên đó, phong bế căn phòng lại.
"Trước phải ngăn những thứ bên ngoài vào trong, đợi ta cậy tấm ván lên xem bên dưới có gì rồi xử lý họ." Cậu điều chỉnh vị trí của sợi tơ hồng, "Sợi tơ hồng có thể ngăn cản ba lần, sàn nhà ở tầng hai mục hơn tầng một, với tốc độ lên lầu chậm chạp của chúng, ta chỉ cần dùng sợi tơ chặn một lần là có đủ thời gian để cậy tấm ván lên."
Khi cậu một lần nữa cầm miếng lên nhựa, trước cửa xuất hiện hai bóng người cứng đờ, tái nhợt.
A Hồng và Tiểu Mẫn đứng đó, mặt không biểu tình, cứ như họ chưa từng rời đi.
Trúc Dật không thèm để ý các cô, dùng sức cậy tấm ván gỗ dưới sàn. Vừa cậy xong một tấm, hai con nữ quỷ bỗng nhiên chuyển động, bước thẳng vào trong phòng.
Nhưng chúng lập tức bị sợi tơ hồng chặn lại.
Trúc Dật liếc nhìn thoáng qua, tiếp tục ra sức cậy tấm ván gỗ. Khi chỉ còn một tấm nữa là toàn bộ thi thể nữ sẽ lộ ra. Lúc này Trúc Dật còn chưa thấy đầu của xác chết, nhưng cậu phát hiện mặt Tiểu Mẫn bắt đầu thay đổi.
Vừa rồi còn như một cái hồ sâu trong đêm mưa âm u, nhưng giờ trên mặt cô xuất hiện nụ cười quái dị, khóe miệng càng ngày càng nứt lớn hơn, cả khuôn mặt đều biến dạng.
Mặt cô vốn dĩ tái nhợt như giấy bị ngâm nước, giờ lại xuất hiện từng mảng đen sì. Nhìn kỹ, đó không phải vết đen, mà là những lỗ thủng do sâu cắn ra.
Động tác cô bỗng nhanh hơn, sợi tơ hồng chịu lần va chạm thứ hai.
Biểu tình trên mặt Trúc Dật vặn vẹo một chút, vội cúi đầu cạy tấm ván cuối cùng đang che xác chết.
Bên cạnh đầu thi thể có một cái máy quay, bên trong chắc là có manh mối liên quan.
Trúc Dật nhìn về phía mặt của thi thể, giống y hệt Tiểu Mẫn ngoài cửa. Chỉ có điều Tiểu Mẫn ngoài cửa trông càng giống một xác chết hơn.
Đúng lúc đó, sợi tơ hồng chịu lần va chạm thứ ba, hoàn toàn đứt làm đôi. Trúc Dật nhìn sợi tơ đứt, chỉ cảm thấy sợi dây trong đầu cũng đứt theo.
Sợi Tơ Đỏ Thẩm Máu Của Chó Đen --- giá trị ba vạn điểm tích lũy, mỗi buổi phát sóng trực tiếp chỉ có thể sử dụng được ba lần, sau ba lần sử dụng là nó hỏng.
Hơn nữa, Đao Đoạn Hồn giá trị năm vạn điểm tích lũy lại bị tấm gương nuốt mất, cậu đã tiêu tám vạn điểm tích lũy trên người những nữ quỷ này.
Tám vạn điểm tích lũy...
Tám vạn điểm tích lũy...
Tám vạn điểm tích lũy...
Chỉ còn lại sự im lặng.
Trúc Dật chuyển mắt từ sợi tơ hồng sang khuôn mặt không còn giống người của Tiểu Mẫn.
Cậu sải bước tới, lúc hai con quỷ còn chưa kịp phản ứng lại, cậu lắc lục lạc oan hồn.
Đinh linh linh.
Quỷ hồn xung quanh sẽ thực thể hóa trong một phút.
Chỉ thấy Trúc Dật bóp lấy cổ Tiểu Mẫn, tuyệt vọng hét: "Ngươi nhả đạo cụ của ta ra! Tám vạn điểm tích lũy của ta!"
Con quỷ A Hồng bên cạnh: "...?"
Với chỉ số tấn công chỉ có hai mươi điểm của Trúc Dật, đáng lẽ Tiểu Mẫn có thể dễ dàng thoát khỏi bàn tay của cậu, nhưng Trúc Dật đã gấp đến đỏ mắt, cậu dùng hết thần lực mình đã tích lũy suốt thời gian vừa qua, bênh vực đạo cụ đã mất đi của mình.
Tiểu Mẫn còn chưa kịp phản ứng, liền nháy mắt biến thành một quầng sáng rồi bay đi như bột phấn.
Trong sàn nhà trong phòng ngủ, xác chết của Tiểu Mẫn lập tức biến thành một mảnh xương khô.
Trúc Dật quay sang nhìn A Hồng.
A Hồng vội lùi lại, nhưng Trúc Dật đã cầm hai miếng nhựa đuổi theo.
Tiếng bước chân của cậu đạp trên sàn nhà, âm thanh nặng nề vang khắp căn nhà. Sắc mặt cậu đen như đáy nồi, cậu đuổi theo A Hồng, trông như một kẻ sát nhân phát cuồng sắp ra tay với một thiếu nữ vô tội.
"Trả lại cho tao..."
A Hồng muốn run bần bật, nhưng cô đã quên cách run rẩy bằng linh thể.
Khi Trúc Dật đè cô xuống phòng bếp, A Hồng lập tức trợn trắng mắt, ngay sau đó, miệng cô càng lúc càng lớn, cả khuôn mặt như một người đang thống khổ kêu cứu dưới ngòi bút của họa sĩ phái trừu tượng.
Một con đao nhỏ màu đen trào ra từ cổ họng của cô, cứ như vậy mà rơi thẳng xuống mặt đất, làm những mảnh gương vỡ càng thêm nát bấy.
Trong mắt Trúc Dật mắt lộ vẻ vui mừng vì mất đi mà tìm lại được, cậu chạy đến trước Đao Đoạn Hồn, còn A Hồng nhân cơ hội này lập tức chạy khỏi phòng bếp, rồi lập tức biến thành linh thể rồi biến mất sau khi lục lạc oan hồn hết hiệu lực.
Trúc Dật ngồi xổm xuống nhặt Đao Đoạn Hồn lên, nâng niu nó như tâm can bảo bối, mừng rỡ nói: "Năm vạn điểm tích lũy của ta, ngươi đã trở về."
Khi Trúc Dật chọn ở lại để hoàn thành nhiệm vụ ẩn giấu, chủ bá phụ trách phân chia màn ảnh đã bắt đầu chú ý đến cậu, hơn nữa khi Trúc Dật phát hiện xác chết của A Hồng ở dưới sàn nhà, hắn đã đẩy cậu lên bảng điều khiển của hai đạo diễn chính.
Lúc buổi phát sóng trực tiếp mới bắt đầu, đạo diễn chính đã có ấn tượng với giá trị nhan sắc của Trúc Dật, cho nên khi thấy hình ảnh của cậu được đẩy lên, hắn đã lập tức chú ý.
Khi Trúc Dật bước vào phòng ngủ chính trên tầng hai, nghe thấy tiếng bước chân của hai nữ quỷ, đạo diễn chính liền đưa Trúc Dật lên một trong những màn hình lớn.
Dù chỉ là một trong ba màn hình lớn, nhưng với số lượng người xem trong quảng trường, cùng với người xem chọn xem phát sóng trực tiếp ở nhà, Trúc Dật đã nhận được sự chú ý lớn.
Khi cậu bắt đầu bóp cổ Tiểu Mẫn.
Người xem:
"..."
"..."
"??????"
Khi cậu bắt đầu đuổi giết A Hồng.
Người xem:
"Tôi đang xem cái gì vậy? Xem một nữ quỷ vô tội phải chịu khổ bị cướp bóc sao?"
"Là một nhan cẩu, nhìn thấy chủ bá sử dụng gương mặt này để làm việc biến thái như vậy, tôi thật sự có chút sợ hãi."
"Trúc Dật... Dù điểm tích lũy rất quan trọng... Nhưng cũng không đến mức... Không đến mức..."
"Tôi từ từ gõ ra n dấu chấm hỏi."
Khi A Hồng bị bức đến bất đắc dĩ, nhả Đao Đoạn Hồn mà cô trước đó đã thu được từ Trúc Dật.
Người xem đã có chút chết lặng, đồng thời căn cứ theo tên của Trúc Dật trên màn hình, tìm được phòng phát sóng trực tiếp của cậu.
Streamer cấp đồng thau a.
Chỉ từng tham gia hai buổi phát sóng trực tiếp sau khi được thăng cấp lên chính thức, một buổi phát sóng trực tiếp trong đó còn là do rút blind box lấy chủ đề ngẫu nhiên.
Trông có vẻ rất nghèo... Nếu không đánh thưởng cho cậu ta đi... Thật đáng thương...
Trúc Dật trân trọng lau khô Đao Đoạn Hồn, cất vào trong túi.
"Dù ta đã lãng phí một cái lục lạc oan hồn, nhưng đó là đạo cụ Giang Niên cho, trên thực tế, ta không tốn chút điểm nào, Với lại chỉ dùng mười nghìn điểm tích lũy, ta đã lấy lại một đạo cụ năm mươi nghìn điểm, không lỗ."
Trúc Dật tự an ủi mình, một lúc sau: "... Nếu Đao Đoạn Hồn không bị nuốt mất, ta đâu đến nỗi phải lãng phí lục lạc đáng giá mười nghìn điểm tích lũy..."
Cậu lại một lần nữa buồn bã, đúng lúc này, cậu bỗng phát hiện hệ thống nhắc nhở có rất nhiều người đánh thưởng cho cậu.
Trúc Dật sửng sốt, nỗi đau trong lòng vì bị tổn thất điểm tích lũy ngay lập tức được đền bù, băng tuyết trên mặt lập tức tan rã, lộ ra nụ cười tươi xán lạn như hoa nở rộ trong mùa xuân.
Cậu nhẹ nhàng bước lên tầng hai, nhặt camera bên cạnh đống xương trắng của Tiểu Mẫn.
Như mọi game kinh dị, camera lâu rồi không sử dụng vậy mà vẫn còn điện. Sau khi cậu mở nó lên, liền đứng bên cạnh đống xương trắng mà xem đoạn ghi hình.
Trong đoạn ghi hình, Tiểu Mẫn và A Hồng mặc đồ giống hôm nay đến căn nhà gỗ, lý do cũng là để thám hiểm các truyền thuyết đô thị.
Nhưng đội trưởng không phải là Trúc Dật, mà là Dương Nguy, người đang quay phim cho các cô ấy.
Nội dung máy quay lấy góc nhìn của Dương Nguy, suốt cả quá trình hắn không lộ mặt, nhưng qua cách xưng hô của Tiểu Mẫn và A Hồng, cậu có thể nhận ra thân phận của hắn.
Vì chỉ có ba người, họ không chơi trò chơi bốn góc, mà là để Tiểu Mẫn mặc váy đỏ, đứng trong nhà tắm nói chuyện với chính mình trong gương.
Sau đó, Tiểu Mẫn đột nhiên như biến thành người khác, đầu tiên giết A Hồng ở phòng khách tầng một, rồi đuổi theo Dương Nguy.
Dương Nguy định kêu cứu với bên ngoài, nhưng bên ngoài đang tổ chức lễ hội hoa đăng rất náo nhiệt, thanh âm ồn ào làm tiếng kêu cứu của hắn không thể truyền ra.
Mà cửa chính của căn nhà gỗ không hiểu sao lại đóng chặt, mọi cửa sổ đều không thể mở ra từ bên trong.
Dương Nguy bị Tiểu Mẫn đuổi theo, hoảng loạn chạy vào phòng ngủ chính trên tầng hai, lúc này Tiểu Mẫn tông cửa vào, cô trông không còn giống cô vào ngày thường, cả khuôn mặt cũng thay đổi.
Khi sắp bị Tiểu Mẫn đâm, Dương Nguy kinh hoảng thất thố dùng một cái thanh gỗ rơi xuống từ trên giường đập vào đầu Tiểu Mẫn.
Tiểu Mẫn dù sao vẫn là người, cô lập tức ngã xuống trên mặt đất.
Nhưng Dương Nguy đã sợ đến mức quên mất khả năng tự hỏi, hắn giống như phát điên rồi, vung thanh gỗ lên, liên tục đập vào đầu Tiểu Mẫn.
Tiểu Mẫn cứ như vậy biến thành một cái xác chết bị đập nát đầu.
Dương Nguy dần bình tĩnh lại, nhìn Tiểu Mẫn đã chết trước mắt và A Hồng đã chết dưới lầu, hắn quyết định xử lý các cô ngay tại chỗ.
Căn nhà đơn giản này vốn là một căn nhà ma, ngoại trừ bọn họ, trong thời gian ngắn sẽ không có ai tiến vào. Chờ lễ hội hoa đăng trôi qua, hắn sẽ quay lại con phố này, kéo hai xác chết đi.
Chờ Dương Nguy xử lý xong tất cả, trời đã gần sáng. Hắn để máy quay ở dưới sàn nhà trên tầng hai, khi hắn vào nhà tắm rửa tay thì đột nhiên phát hiện có một người phụ nữ xuất hiện sau lưng hắn.
Hình ảnh dừng lại ở đó.
Vậy ai đã quay hình ảnh cuối?
【 Lễ Hội Mùa Hè --- Chủ đề: Lễ Hội Hoa Đăng Phố Quỷ. 】
【 Nhiệm vụ ẩn giấu trong cửa ải 1. Tiến độ: Đã hoàn thành. 】
【 Tổng điểm đạt được trong cửa ải 1 ---
1, Ngươi đã thành công bảo vệ ba thành viên trong đội thám hiểm, 60 điểm.
2, Ngươi đã hoàn thành trò chơi bốn góc và trò chơi nói chuyện với chính mình trong gương, 40 điểm.
3, Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn giấu, 50 điểm. 】
【 Ngươi đã thuận lợi thông qua cửa ải đầu tiên, điểm tích lũy trước mắt là 150 điểm, dẫn trước 90% streamer. 】
【 Vui lòng đợi xe ngắm cảnh tại giao lộ, tiếp tục chiêm ngưỡng cảnh quan tiếp theo của phố quỷ. 】
Sau khi khung nhắc nhở hiện lên, Trúc Dật nghe thấy âm thanh kẽo kẹt phát ra từ cửa lớn ở lầu một. Cậu đi xuống lầu đẩy cửa đi ra ngoài, đường phố bên ngoài vẫn vắng vẻ như cũ, chỉ có ánh đèn đủ mọi màu sắc từ hoa đăng sánh lên. Nơi xa là tầng sương mù trắng xóa, làm cậu không thấy rõ phía sau màn sương mù rốt cuộc có cái gì.
Trúc Dật đứng trước cửa chờ xe ngắm cảnh đến, khoảng mười phút sau, cậu lại thấy một nhắc nhở từ hệ thống.
【 Thời gian cho cửa ải một đã kết thúc, mời các vị chủ bá chuẩn bị lên xe. 】
Đúng lúc này, cậu nhìn thấy một chiếc xe trắng nhỏ chạy về phía giao lộ nơi cậu đang đứng, đèn vàng trên xe xuyên qua tầng sương mù, chiếu ra hai luồng sáng ngời.
Nhưng nơi vốn có tài xế ngồi lại không có ai.
Tương tự, cậu cũng không thấy những người khác, không chỉ là đội nhỏ của bọn họ, mười nghìn chủ bá còn lại cũng không xuất hiện.
Chiếc xe nhỏ dừng trước mặt cậu, Trúc Dật trầm mặc ngồi lên xe, ngồi vào chỗ cậu đã ngồi khi tiến vào buổi phát sóng trực tiếp.
Chiếc xe tham quan sau khi xác nhận cậu đã ngồi yên, nó liền tự động chạy. Vô-lăng, chân ga đều chuyển động, nhưng không biết là ai đang điều khiển.
Ở trên xe, Trúc Dật thấy lớp sương mù xung quanh càng ngày càng dày đặc, vừa rồi lớp sương mù đó cực kỳ xa xôi, giờ xe ngắm cảnh đã đưa cậu tiến vào màn sương mù.
Ngay sau đó, xe và cậu đi vào vùng sương mù dày đặc hoàn toàn không thể nhìn thấy gì, hơi nước trong sương mù làm lông mi và mắt kính của cậu đều dính một ít bọt nước nhỏ.
Gần như trong chớp mắt, giống như một cánh cửa bị mở ra, âm thanh xung quanh bỗng trở nên ồn ào, nhiệt độ không khí cũng tăng vọt.
Khi Trúc Dật lấy lại tinh thần thì phát hiện mình đã rời khỏi vùng sương mù. Hoa đăng ở hai bên đường phố vẫn lập lòe như cũ, điều khác biệt là, những người bán hàng và người qua đường đã quay lại.
Trúc Dật nhìn sang bên cạnh, Bạch Cửu đang mê mang bóp chân mình, Lộc Khởi ngồi đối diện cậu, như chưa từng rời đi.
Chu Lam Lam và Lam Trù gần như cùng lúc quay đầu lại từ hàng ghế trước.
"Chúng ta đều ra rồi?"
Bạch Cửu sợ hãi vỗ mặt mình: "Trời ơi, tôi đã đợi gần một tiếng trước cửa căn nhà gỗ kia, chân đều mềm nhũn rồi, cuối cùng cũng ra được."
Trúc Dật nghe vậy, hơi nghi ngờ hỏi: "Đợi một tiếng?"
Bạch Cửu mặt không đỏ tim không đập nói: "Đúng vậy, tôi thấy bọn họ chơi trò chơi, liền liều mạng quấy rối, cuối cùng hai trò chơi đều thất bại, tôi chỉ được 60 điểm."
Đúng lúc đó, bọn họ nghe thấy giọng nói của tinh linh Ngôi Sao, Tiểu Hắc truyền đến từ loa trên xe.
"Cửa ải một, chủ bá có điểm thấp hơn 60 điểm, bị loại!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro