Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 87: ☀️🥂Căn nhà ma ám

Edit: Mạc Tử Thiên (Chỉ có trên wattpad.com)

Trúc Dật còn chưa mở miệng, Lam Trù đã khó chịu lên tiếng: "Mấy người có hơn hai trăm người tham gia, sao lại muốn hợp tác với một đội nhỏ đến tám người cũng không gom đủ như chúng tôi?"

"Đương nhiên có lý do." Tiền Hải nhìn cậu ta một cái, "Lý do Ưng Phường là hiệp hội đứng đầu có nguyên nhân rất lớn là do có nhiều thành viên. Nhưng đông người không có nghĩa là bọn họ đều là tinh anh, số lượng nòng cốt trong hiệp hội chúng tôi cũng không nhiều hơn Chó Địa Ngục và Đổ Đồ là mấy. Muốn đoán trước thắng thua thì chỉ có thể nói là 50/50."

"Anh quá khiêm tốn rồi." Lam Trù hừ một tiếng.

"Tiểu đội Dũng Giả chỉ có bảy người, song quyền khó địch bốn tay." Tiền Hải mỉm cười, "Hơn nữa, nếu các cậu gặp phải kình địch, chắc chắn sẽ dốc toàn lực để ngăn cản. Chúng tôi hiện đang trong tình thế bị nhắm vào."

"E rằng các anh phải đi thỉnh cao minh khác thôi, cấp bậc bình quân trong đội chúng tôi toàn là cấp Thanh Đồng." Lộc Khởi lạnh nhạt ngắt lời Tiền Hải.

Anh nói không sai, ngoại trừ Chu Lam Lam, bọn họ đều trở thành chủ bá chính thức gần đây. Hơn nữa vì không chú trọng năng lực cường hóa của Ngôi Sao nên bọn họ không gấp gáp tăng cấp bậc, vì thế bọn họ vẫn đang ở hạng đồng.

"Nếu tôi còn không nhìn ra trình độ thật của các cậu, tôi đã có thể tự nhận lỗi rồi từ chức khỏi tiểu đội Dũng Sĩ." Tiền Hải không cho rằng lý do của Lộc Khởi có bao nhiêu quan trọng.

"Ngoài ra, các cậu có thể thấy rằng đội trưởng của chúng tôi vắng mặt, chỉ có thể để tôi, phó đội trưởng dắt theo một đám trẻ có vấn đề --- "

Tiền Hải còn chưa nói xong, đã bị chủ lực tấn công trong đội Thường Hữu Nhạc ngắt lời.

"Hải đội, sao anh lại diệt trừ chí khí của đội mình trước mặt người khác?"

Tiểu Võ cũng rất bất mãn, giận dữ nhìn Tiền Hải.

Tiền Hải căn bản không them để ý đến bọn họ, tiếp tục nói: "Tôi tìm các cậu hợp tác, một là đề phòng bất trắc, hai là vì đội trưởng vắng mặt, nên muốn mượn cái đầu của cậu."

Trúc Dật nghe vậy sờ sờ cổ mình.

Tiền Hải nhìn cậu: "Chỉ đang nói ẩn dụ thôi, tôi muốn tư duy của cậu. Cậu rất am hiểu việc lừa gạt hệ thống và tìm sơ hở, kể cả chủ bá khác cũng không chiếm được lợi từ cậu. Hoạt động lần này, mấy ải đầu thì tôi không rõ lắm, nhưng về sau chắc chắn sẽ có thử thách PK, tôi muốn các cậu trở thành nhánh kỳ binh của Ưng Phường, giúp chúng tôi đoạt được hạng nhất từ tay Chó Địa Ngục và Đổ Đồ."

Lam Trù nghe vậy liền trào phúng: "Chẳng lẽ Ưng Phường dưới sự dẫn dắt của Hạ Phi Ưng đã suy bại đến mức này? Đến tiểu đội Dũng Giả cũng tay chân co quắp, sợ này sợ kia."

Tiền Hải nhìn cậu ta một cái thật sâu, không bị Lam Trù kích động.

"Nói cho các cậu biết điều kiện đi. Chỉ cần các cậu đồng ý hợp tác, mỗi người sẽ được ba đạo cụ màu tím hoặc một đạo cụ màu cam." Tiền Hải nói, "Ngoài ra, mỗi người 25 vạn điểm tích lũy, nếu thành công, được thêm 10 vạn. Dĩ nhiên các cậu phải gia nhập Ưng Phường để nhận phần thưởng, nhưng nếu các cậu muốn rời đi ngay sau đó, cũng không ai ngăn cản."

Bạch Cửu nghe vậy không nhịn được hô lên một tiếng.

Điều kiện Tiền Hải đưa ra quá hấp dẫn. Ngay cả khi bọn họ đoạt được giải nhất cũng chỉ được chia nhau 100 vạn điểm tích lũy. Đạo cụ màu cam tuy lợi hại nhưng với cấp bậc hiện giờ của bọn họ mà dùng cũng chỉ lãng phí, thứ Tiền Hải đưa cho có lẽ sẽ phù hợp với bọn họ hơn.

Hơn nữa, đội nhỏ năm người của bọn họ còn chưa gom đủ thành viên, được phần thưởng khuyến khích tham dự đã phải cảm tạ trời đất rồi, làm sao có cơ hội cướp được giải nhất.

Giờ bọn họ chỉ cần giúp tiểu đội Dũng Giả làm việc là được nhiều lợi ích thế, đúng là trúng mánh.

Bạch Cửu không nhịn được nhìn về phía Trúc Dật và Lộc Khởi, nhưng thấy hai người vẫn bất động thanh sắc trước cám dỗ to lớn này, đến mắt cũng không thèm chớp một chút.

"Thứ các ngươi muốn không chỉ là giải nhất nhỉ." Trúc Dật nói, "Ta có lý do nghi ngờ Chó Địa Ngục và Đổ Đồ có thứ khiến các ngươi muốn làm hiệp hội của các ngươi phải đưa nhân vật trọng yếu tham gia hoạt động lần này."

"Cậu quá thông minh." Tiền Hải thở dài, không ngờ Trúc Dật có thể đoán ra nguyên nhân từ những từ ngữ ít ỏi và điều kiện họ đưa ra, "Nhưng chúng tôi nhất định phải lấy được hạng nhất lần này."

Một con chim linh vũ làm từ ngọn lửa màu vàng kim bay lên không trung, phát ra một tiếng kêu vang dài ở trên cao, ngay sau đó nổ thành một đám bụi rực rỡ chói mắt đủ loại màu sắc.

Mắt kính của Trúc Dật phản xạ pháo hoa sáng lạn, mỉm cười từ chối Tiền Hải: "Ngại quá, nhất chúng tôi cũng muốn lấy hạng nhất này."

Tiền Hải nghe vậy thì sửng sốt, nhưng Thường Hữu Nhạc phía sau hắn không nhịn được.

"Các cậu muốn đoạt hạng nhất?" Thường Hữu Nhạc khoa trương nói, "Chỉ bằng năm người các cậu??? Ăn hai viên đậu phộng cũng không thể say đến mức này!"

Thành viên khác trong tiểu đội Dũng Giả cũng cảm thấy như mình đã được nghe một câu chuyện hài bọn họ có thể cười cả đời.

Bình thường trong các buổi phát sóng trực tiếp, chỉ có người khác ôm đùi bọn họ, hôm nay phó đội trưởng của bọn họ vậy mà ăn nói khép nép nhờ mấy chủ bá cấp Thanh Đồng hỗ trợ, mấy người này không đồng ý thì thôi, còn nói ẩu nói tả muốn đoạt hạng nhất với bọn họ.

Các thành viên trong tiểu đội Dũng Giả tức cười, không duy trì phong độ cao thủ nữa, ngươi một câu ta một câu mà trào phúng bọn họ.

"Chắc là mắc chứng hoang tưởng rồi."

"Lần đầu tiên tôi nghe thấy có người mới vọng tưởng muốn đoạt giải nhất ở Lễ Hội Mùa Hè."

"Đội trưởng của chúng tôi chỉ thưởng thức cậu tôi, mới được cho tí phẩm mầu mà đòi mở nhà máy nhuộm hả."

"Câm miệng hết đi." Tiền Hải nhíu mày nói, giọng hắn không lớn nhưng lập tức trấn áp các thành viên.

Hắn quay lại nói với Trúc Dật: "Tôi tôn trọng lựa chọn của cậu."

Trúc Dật đáp lại hắn với một nụ cười.

Lộc Khởi khó chịu chậc một tiếng: "Còn không đi?"

Tiền Hải xuyên qua khung kính không tròng, cười như không cười liếc nhìn Lộc Khởi một cái, rồi dẫn theo các đồng đội rời đi.

Không biết vì sao, mấy người Tiền Hải vừa đi, thanh âm bàn tàn ồn ào trên quảng trường dường như to hơn nhiều lần.

Chu Lam Lam "Di" một tiếng, nói nghi hoặc của mình.

"Không phải là tạp âm trở nên lớn hơn, mà là lúc nãy bọn họ đã sử dụng đạo cụ. Tương đương với một tấm chắn, ngăn cách những người khác, người xung quanh đều không thấy bọn họ nói chuyện với chúng ta." Lam Trù giải thích.

Quả nhiên những chủ bá bên cạnh hoàn toàn không biết tiểu đội Dũng Giả vừa xuất hiện ở bên cạnh mình, vẫn còn đang thảo luận đạo cụ màu cam khiến người người thèm chảy nước dãi.

"Tiểu đội Dũng Giả thật là tài đại khí thô* a." Chu Lam Lam cảm thán.

*Tài đại khí thô: Có tài nhưng khí chất thô thiển, khoe khoang thô tục

"Trúc Dật, vì sao cậu lại nói những lời vừa rồi?" Bạch Cửu khó hiểu nhìn Trúc Dật, "Điều kiện họ đưa ra tốt đến vậy, hơn nữa chúng ta tham gia hoạt động không phải vì điểm tích lũy sao?"

Ý định đoạt giải nhất của Trúc Dật trước giờ chỉ có một mình Lộc Khởi biết, cho nên ngoài Bạch Cửu, Chu Lam Lam và Lam Trù cũng rất khiếp sợ trước lựa chọn của cậu.

"Sao ngươi nông cạn như vậy, Bạch giáo chủ." Trúc Dật hận sắt không thành thép, "Ta dẫn chiến ở trên diễn đàn để làm gì, còn không phải là để khơi mào chiến tranh sao? Nhưng chỉ có người thắng mới có thể được hưởng trái ngọt, cho nên vì Thần Chân Thành, chúng ta nhất định phải đoạt được giải nhất."

Bạch Cửu nghe vậy, lập tức não bộ cảnh tượng sau khi bọn họ đoạt được giải nhất, nhất chiến thành danh, bài viết bị diễn đàn cố định trên cùng, vô số người sẽ dũng mãnh đổ xô vào lễ đường cầu nguyện của bọn họ, mỗi ngày phải đăng ký trước mới được vào cầu nguyện.

"Đúng vậy... sau khi đoạt được giải nhất rồi thì tôi không cần chủ động đi chiêu mộ tín đồ." Bạch Cửu cười ngây ngô, "Hắc hắc hắc."

Cười xong cậu ta đột nhiên lắc lắc đầu.

Xong rồi, cậu ta cũng điên theo Trúc Dật rồi, vậy mà lại cảm thấy đoạt giải nhất dường như không phải là việc gì khó.

"Mười phút đã hết ~ Xin mọi người chuẩn bị sẵn sàng ~ Cùng tiểu Hắc xuất phát lên tàu ngắm cảnh thôi ~"

Tinh linh Ngôi Sao Tiểu Hắc xuất hiện phía trên bọn họ, lần này nó phóng to, trở nên cực kỳ lớn, khuôn mặt to như màn hình khổng lồ phía trước.

Nó bay lên giữa không trung, nhìn xuống nhóm chủ bá rậm rạp, khuôn mặt mượt mà phong cách chibi khi bị phóng to trông không đáng yêu chút nào, ngược lại có cảm giác kinh tủng dị thường.

Đúng lúc này, một đoàn tàu ngắm cảnh dài không thấy cuối xuất hiện trên quảng trường, mỗi toa tàu có bốn hàng ghế, có thể chứa tám người.

Trúc Dật cảm thấy hoa mắt, giây sau đã thấy mình xuất hiện trong một toa tàu ngắm cảnh, Lộc Khởi đang ngồi đối diện cậu, bên cạnh là Bạch Cửu, Lam Trù và Chu Lam Lam ngồi ở hàng ghế khác.

"Chuyện gì thế?" Bạch Cửu hoang mang nhìn xung quanh.

Chủ bá trên quảng trường biến mất trong nháy mắt, tất cả đều giống như bọn họ, không thể hiểu được mà ngồi trong toa tàu.

Toa tàu phía trước và sau bọn họ cũng có chủ bá đang quan sát xung quanh, có người thử nhảy xuống từ toa tàu nhưng bị một bức tường vô hình chặn.

"Giống phát sóng trực tiếp bình thường, trước khi chính thức bắt đầu sẽ bức tường không khí." Lam Trù kết luận.

"Chúng ta sẽ đi đâu?" Chu Lam Lam lo lắng, "Khi dùng năng lực dự cảm, tôi thấy một căn nhà gỗ ở cửa ải thứ nhất, không thấy tàu a."

Khi cô đang nói, đoàn tàu đã rời khỏi quảng trường, cảnh vật trước mắt thu hẹp lại nhưng lại trở nên phong phú hơn.

Bọn họ đang ở trên một con đường đá cổ xưa, hai bên có rất nhiều thương nhân nhỏ, đèn lồng bọn họ chọn chiếu sáng hai bên đường.

Những đèn lồng đó không cần thắp nến, giấy bọc bên ngoài che giấu bóng đèn nhỏ rực rỡ rẻ tiền.

Đám đèn lồng bị một giàn nho xuyên qua, treo lơ lửng không gió cũng tự đung đưa.

Đường phố chắc vừa trải qua một cơn mưa, vũng nước nhỏ tích lũy trên mặt đất lấp lánh dưới ánh đèn lồng, phản chiếu ra vầng sáng ngũ thải ban lan.

Các thương nhân xung quanh ngoài bán đèn lồng, còn có một ít thương nhân khác bán các món đồ thường thấy trong chợ đêm, họ rao hàng thét to, rất náo nhiệt.

"Thật kỳ quái, nhìn hoàn toàn không giống như đang ở trong buổi phát sóng trực tiếp, ngược lại là như chúng ta đang ở chợ đêm trong đời thật." Chu Lam Lam nói, đột nhiên biến sắc, "Hình ảnh thứ hai tôi nhìn thấy có con phố này... Nhưng khi tôi sử dụng năng lực dự cảm, nơi này không có một bóng người."

Cô vừa nói xong, trước mắt đột nhiên nổi lên một mảnh sương mù, sương mù thẩm thấu vào trong tàu ngắm cảnh, hơi nước ẩm đọng trên quần áo và tóc mọi người.

Mọi thứ đều trở nên mông lung trong màn sương mù, ánh đèn lồng chiết xạ thành những tia sáng nhỏ, vặn vẹo biến hóa thành đủ loại màu sắc quỷ dị.

Gió đột nhiên nổi lên, tiếng rít mạnh của gió như tiếng than khóc của phụ nữ vọng lại từ xa xa, nhưng gió vẫn không thổi tan màn sương mù dày đặc.

Chu Lam Lam nhìn về phía Lam Trù ngồi bên cạnh cô, nhưng sương mù đã chặn tầm mắt của cô, chỉ thấy hình dáng mơ hồ của Lam Trù.

"Sao đột nhiên lạnh vậy." Nàng mặc áo thể thao, quần áo dán chặt trên cánh tay của cô, nhưng làn da dưới quần áo vẫn nổi da gà vì lạnh.

Chu Lam Lam duỗi tay chạm vào cánh tay Lam Trù, phát hiện làn da dưới đầu ngón tay cô cũng rất lạnh lẽo.

Đúng lúc này, đoàn tàu ngắm cảnh rốt cuộc cũng chạy ra khỏi sương mù, Chu Lam Lam cảm thấy nhiệt độ cơ thể đã tăng trở lại, cuối cùng cũng thở phào một hơi.

"Vừa rồi không biết tại sao lại ---" giọng cô dừng lại, biểu tình trên mặt trở nên hoảng sợ.

Người ngồi bên cạnh cô không phải là Lam Trù.

Người nọ có một gương mặt thon gầy, mắt và khóe miệng đều kéo dài bất thường, nhìn như một quả mướp đang mỉm cười quỷ dị.

Cái cổ thon dài tái nhợt của hắn lòi ra khỏi cổ áo, như bị rút từ xương bả vai ra rồi bị nhét lung tung lại.

Dù hắn đang cười, nhưng lại làm người nhìn cảm thấy gương mặt này cực kỳ trống rỗng.

Chu Lam Lam đột nhiên đứng dậy, trước khi va đầu trần tàu thì cô bình tĩnh lại.

Cô quay đầu, chỗ ngồi ban đầu của Trúc Dật và Bạch Cửu giờ chỉ còn một người phụ nữ lạ, mà chỗ ban đầu của Lộc Khởi là một người đàn ông khác.

Ba người này tuy có diện mạo khác nhau, nhưng nụ cười trên mặt bọn họ nhìn như các ngũ quan bị cắt xuống khỏi các gương mặt khác nhau rồi khâu lại trên mặt bọn họ.

Cùng lúc đó, Trúc Dật đang ngồi trên ghế, đối diện cậu là một người đàn ông thon gầy, chỗ ngồi ban đầu của Chu Lam Lam và Lam Trù đã xuất hiện hai người phụ nữ cậu không quen biết.

Bọn họ nhìn không giống chủ bá, hình như lag NPC. Hơn nữa sau khi đoàn tàu rời khỏi màn sương mù, ba NPC bắt đầu nói chuyện với nhau.

"Tiểu Mẫn, em nói phố cổ này năm nào cũng xảy ra chuyện, nhưng anh thấy nơi này rất náo nhiệt mà, căn bản không giống những gì em nói." Người đàn ông ngồi đối diện Trúc Dật xoay đầu, nói với một người phụ nữ mặc áo ngắn tay màu vàng nhạt.

"Dương Nguy, anh gấp cái gì, lát nữa anh sẽ biết." Tiểu Mẫn bất mãn nhíu mày.

Trúc Dật nhìn ra đường phố không một bóng người. Chắc là sau khi bọn họ xuyên qua màn sương mù dày đặc, những thương nhân nhỏ lẻ kia liền biến mất hết.

Rõ ràng đường phố trống trơn, cái NPC tên Dương Nguy lại nói nơi này náo nhiệt. Thấy NPC trợn mắt nói dối, Trúc Dật không nhịn được mà cười ra tiếng.

"Trúc Dật, cậu đang cười cái gì? Xem ra lá gan cậu to đấy, lát nữa cậu đi trước." Người phụ nữ tóc ngắn bên cạnh Tiểu Mẫn nói.

"A Hồng, cậu đừng trêu Trúc Dật." Tiểu Mẫn nói, "Chúng ta đã nói rồi, vẫn giống như trước kia, Dương Nguy đi trước, tới đi sau cùng."

Trúc Dật im lặng nghe bọn họ nói chuyện, rất nhanh, đoàn tàu ngắm cảnh dừng trước một căn nhà gỗ.

Trong đầu Trúc Dật hiện ra lời nói của Chu Lam Lam, đối chiếu căn nhà gỗ với miêu tả cô một phen, quả nhiên giống y như đúc.

Ba NPC xuống xe trước, đang cứng đờ đứng chờ cậu.

Lúc này, khung nhiệm vụ đã lâu không thấy bỗng hiện lên.

【Lễ Hội Mùa Hè --- Chủ đề: Lễ Hội Hoa Đăng Phố Quỷ.】

【Cửa ải 1: Làm một đội trưởng tốt

(Ngươi là đội trưởng của một đội nhỏ chuyên thám hiểm các truyền thuyết đô thị, trong lễ hội đèn lồng hôm nay, ngươi và thành viên trong đội đi đến một con phố cổ có lưu truyền rất nhiều truyền thuyết đô thị. Các ngươi chọn một căn nhà gỗ đã từng xảy ra án mạng làm điểm thám hiểm. Để chuyến thám hiểm thành công mỹ mãn, ngươi phải vừa bảo vệ đồng đội vừa hoàn mỹ hoàn thành các trò chơi ma quái nho nhỏ.) 】

【Tổng điểm ở cửa ải này --- 100 điểm.】

【Mục tiêu 1 --- Bảo vệ ba thành viên.

(Nếu có một người chết, trừ 20 điểm, có thể bị trừ tối đa 60 điểm.) 】

【Mục tiêu 2 --- Hoàn thành trò chơi ma quái.

(Hôm nay các ngươi chuẩn bị chơi trò chơi bốn góc và trò chơi nói chuyện với chính mình trong gương. Hoàn thành một trò sẽ được 20 điểm, tổng cộng 40 điểm.) 】

Trúc Dật đứng dậy, hơi cong eo, quay đầu nhìn về phía toa tàu phía sau. Toa tàu vốn nên được ngồi đầy bởi chủ bá giờ đã trống không, ngoài cậu ra thì những người khác đều biến mất, rất quỷ dị.

Cậu nhảy xuống tàu, ba NPC như được kích hoạt, cùng nhau xoay người đi đến trước cửa căn nhà gỗ.

"Chúc tiểu đội thám hiểm truyền thuyết đô thị của chúng ta đại thắng!" Tiểu Mẫn xoay người giơ tay với Trúc Dật.

Hai người kia cũng chồng tay lên.

*Kiểu như thế này nè :3

Chỉ còn thiếu Trúc Dật.

Ba NPC nhìn chằm chằm cậu.

Trúc Dật đặt tay lên, chỉ cảm thấy làn da dưới những ngón tay cậu lạnh băng, không phải là hoàn toàn không có nhiệt độ cơ thể, chỉ là độ ấm rất thấp.

"Trúc Dật, sao người cậu nóng thế?" A Hồng quay đầu nói với cậu, "Nhiệt độ cao quá không thấy được ma quỷ đâu."

"Nếu muốn gặp ma quỷ như vậy, ngươi trực tiếp tự sát luôn đi." Trúc Dật nói.

A Hồng ngừng lại một chút, như một người máy không hiểu mệnh lệnh, phớt lờ Trúc Dật.

Ở Bất Dạ Thành, trong thính phòng đầy trời như những ngôi sao, thanh âm trò chuyện tụ tập thành một mảnh tiếng vù vù.

Đạo diễn thao tác, cắt màn hình thành từng góc nhìn của mỗi chủ bá.

Có gần 500 đạo diễn trong mỗi phòng điều khiển đơn độc của bọn họ để quan sát từng chủ bá, khi thấy chủ bá nào có thao tác xuất sắc sẽ đẩy hình ảnh của chủ bá đó lên trên. Cuối cùng tổng đạo diễn sẽ xét duyệt và truyền hình ảnh này lên màn hình lớn.

Khối lượng thông tin cần được xử lý rất khổng lồ, cho nên hai tổng đạo diễn cũng không phải là nhân viên công tác bình thường. Bọn họ giống đám người Trúc Dật, đều là chủ bá của hệ thống Ngôi Sao. Hơn nữa họ là chủ bá cấp Kim Cương trở lên, có thể dự đoán thao tác tiếp theo của các thí sinh.

Và để công bằng, hai chủ bá này không được liên quan đến bất cứ hiệp hội nào, ít nhất bề ngoài thì họ không liên quan đến bất kỳ hiệp hội nào.

Bởi vì Lễ Hội Mùa Hè mới vừa bắt đầu, tất cả chủ bá đều chưa bắt đầu nhiệm vụ chính.

Cửa ải đầu tiên, cả đội đều bị chia cắt, biến thành một người cùng ba NPC vào căn nhà gỗ cũ kỹ để thám hiểm.

Hình ảnh hiện tại đều rất bình thường, hai tổng đạo diễn không tìm thấy cảnh xuất sắc nào, nên họ chọn những người có giá trị nhan sắc cao để chiếu lên màn hình lớn.

Lúc Trúc Dật dỗi A Hồng, hình ảnh của cậu tình cờ được tổng đạo diễn truyền lên màn hình lớn.

Vì thế, tất cả khán giả đều thấy một thanh niên đeo kính gọng vàng, trông có vẻ mỏng manh yếu đuối như pha lê, không thèm quan tâm mà bảo đối tượng cần được bảo hộ đi tự sát.

"Sao cậu ta dám đùa giỡn với NPC như thế."

"Trời ơi, chết một người là trừ 20 điểm đấy."

"Quan trọng là ba NPC này trông không giống người bình thường."

"Đúng, ba người này trông không giống người sống, so với ma quỷ trong nhà ma thì họ còn trông giống ma hơn."

Có người dựa theo tên Trúc Dật được trình bày trên màn hình lớn để tìm tài khoản của cậu, phát hiện cậu chỉ là một chủ bá cấp Thanh Đồng cấp với ba chỉ số chỉ có 20 điểm, họ lập tức bàn tán sôi nổi.

"Đồng đội cậu ta chắc là đại lão, nếu không loại cấp bậc này đâu dám tham gia Lễ Hội Mùa Hè."

"Đồng đội cậu ta cũng không hơn gì, cả đội chỉ có mỗi cô gái kia là cấp Bạch Ngân." Một người khác khinh thường nói.

"Mấy người đừng chỉ xem cấp bậc, nhìn Lộc Khởi trong đội cậu ta kìa, vào trang chủ xem thuộc tính của anh ấy đi, mấy người sẽ quỳ mà thoát ra đấy." Người thứ ba thao tác nhanh hơn, đã xem trang chủ của từng người trong đội.

"Tôi quỳ đây, trời ơi, đây là thần thánh phương nào thế."

Đúng lúc này, có người phía sau bọn họ nói chuyện: "Giờ vẫn có người không biết Lộc Khởi?"

Người nói chuyện mặc áo ngủ, tay cầm một lon Coca, dáng vẻ thản nhiên tự đắc.

"Sao chúng tôi phải biết anh ấy?" Một trong nhóm năm người nói.

"Anh ấy nổi trên diễn đàn lắm, hơn nữa Trúc Dật cũng không kém." Áo ngủ cúi đầu nhấn vài cái trên màn hình, rồi đưa điện thoại cho bọn họ xem, "Thấy bài viết này chưa, hơn ba vạn bình luận đấy."

Năm người nhìn, thấy tiêu đề bài viết --- Ngồi ở đây là rác rưởi, không vào cũng là rác rưởi.

Còn lại là mấy lời nói ẩu nói tả, làm người đọc chỉ muốn xách chủ post ra đập một trận.

Bọn họ thấy tên người đăng là Trúc Dật.

"Trời ơi, cậu ta mới cấp Thanh Đồng, sao dám cuồng ngạo như thế?"

"Thần Chân Thành, là gì thế."

"Đội của bọn họ chỉ có năm người, không thuộc về hiệp hội gì, còn muốn đoạt giải nhất?"

"Bọn họ có địa chỉ công khai không, lần sau tôi sẽ gửi chút đồ nhắm rượu qua."

"Không cần lần sau, cuồng ngạo như thế, dù có đại lão trong đội, tránh được Boss cũng không tránh được các chủ bá khác."

"Đúng vậy, cửa ải đầu tiên là cửa ải một người, Trúc Dật đến cả gà cũng không giết được, chắc sẽ ngỏm củ tỏi thôi."

Người mặc áo ngủ nghe vậy rất tức giận: "Nam Môn Đại Quan Nhân đã nói Trúc Dật rất ngưu bức, mấy người cứ chờ xem."

Năm người nghe vậy cười ha ha vài tiếng.

"Thảo nào, hóa ra là fan cuồng Chó Nam Môn."

"Fan Chó Nam Môn hay lật xe, điều này ai chả biết."

"Tôi sẽ theo dõi Trúc Dật, chờ đến khi nào cậu ta ngỏm củ tỏi." Một người trong đó nói.

"Tôi cũng theo dõi, tôi cũng theo dõi."

"Lúc cậu ta chết, ông đừng đổi phe đấy nha." Hắn nói với áo ngủ.

Trước cửa nhà gỗ, Dương Nguy đi tuốt đàng trước, không cần tốn nhiều sức đã đẩy được cửa phòng.

Chỉ nghe thấy một tiếng kêu nghẹn ngào, như tiếng nứt gãy, ngay khi cửa mở ra, tro bụi trong phòng bay lên, làm bốn người ho sặc sụa.

Trúc Dật nhìn kỹ, thấy trên cửa thực ra không có tro bụi, mà là rất nhiều sợi nấm mốc, khi đẩy cửa vì chịu lực tác động nên đã phân tán ra trong không khí.

Căn nhà này đã rất lâu không người ở, nên mới ẩm ướt đến thế.

Bọn họ bước vào thì thấy hiên nhà hẹp*, có cầu thang dẫn lên tầng, mà tầng một đã bị hiên chia cắt làm hai nửa.

*Hiên nhà (hay còn gọi là hiên) là một khoảng không gian có mái che, nhô ra khỏi tường nhà, đóng vai trò là khu vực chuyển tiếp giữa bên trong và bên ngoài ngôi nhà.

Một bên là phòng khách khoảng 30 mét vuông, nhưng hầu hết đồ đạc đã bị dọn đi rồi, chỉ còn vài cái ghế bị tàn phá.

Bên còn lại là phòng bếp và nhà vệ sinh, cũng trống không không có đồ vật gì.

Tiểu Mẫn thì thầm: "Sau vụ án mạng kia, đồ đạc trong nhà đều bị thay hết. Nhưng dù vậy, người thuê nhà sau này dọn vào vẫn luôn có cảm giác không ổn."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro