Chương 43: Màu môi
Phuwin cùng Pond hắn đối diện chốc lát.
Nam sinh rũ mắt nhìn cậu, ở khoảng cách này, tính xâm lược trên người Alpha trở nên cực kì có cảm giác tồn tại, cậu theo bản năng lùi về phía sau.
Phuwin không nguyên do mà có hơi quẫn bách, né tránh không nhìn hắn, âm thanh ép tới trầm thấp: “Yêu cầu này, hình như có hơi làm người khác khó chịu.”
“Vậy đổi cái khác.” Pond săn sóc nghe theo cậu: “Hôn một cái?”
“…” Phuwin: “Yêu cầu này, hình như càng làm người khác khó chịu hơn.”
Pond nở nụ cười, hắn lùi ra sau, ngồi ngay ngắn lại, duỗi tay xoa xoa đầu Phuwin.
Tay xoa nhẹ đỉnh đầu, nhưng mà trong nháy mắt đó Phuwin liền căng cứng lưng, hắn chú ý thấy phản ứng cứng ngắc của cậu, nụ cười ở khoé môi sâu thêm mấy phần, giọng nói ôn hoà: “Cậu có cái gì không hiểu thì đến hỏi tôi.”
Không chờ Phuwin trả lời, hắn bổ sung: “Không cần cậu nói thích tôi, cũng không cần hôn tôi.”
“…” Rõ ràng là đang phủ nhận mấy đề nghị linh tinh lúc nãy, nhưng giọng điệu châm rãi thong thả của hắn, khó giải thích được hiện ra một chút không đứng đắn.
“Cậu muốn học cho giỏi, tôi đương nhiên dạy cậu.” Hắn nói, thấy Phuwin do dự, Pond thu tay về: “Làm sao vậy? Cảm thấy khó xử?”
“Không.” Thấy Pond trực tiếp đâm thủng lo lắng của mình, Phuwin theo bản năng thề thốt phủ nhận, tạm thời lôi ra cái cớ: “Tôi không phải…Tôi là sợ làm lỡ thời gian ôn tập của cậu.”
Lời vừa nói ra khỏi miệng, chính cậu cũng cảm thấy cái cớ này thật chẳng vững chắc chút nào.
Quả nhiên
“Không sao. Tôi còn lo lắng cậu ở chung với tôi cảm thấy không dễ chịu.” Pond cười như không cười nhìn cậu: “Không khó xử là tốt rồi.”
Phuwin giật giật môi, tận lực giữ không cảm xúc: “Làm sao có thể, ai bổ túc cho tôi người đó chính là ba, cậu chính là ba của ba tôi.”
Nói thì nói như thế, chuông vào học vừa vang, Phuwin lập tức giống như chạy trốn quay phắt lên.
Dunk vẫn luôn lưu tâm hướng đi của cậu với Pond, nghe được ít nhiều đoạn đối thoại của bọn họ. Cậu ta thấy cậu quay lại, lập tức lại gần nhỏ giọng gằn từng câu từng chữ: “Phu! Win! Mày! Giải! Thích! Một! Chút! Đi!”
Phuwin vừa nhìn vẻ mặt của Dunk, liền biết việc này không thể nói cho có. Cậu cũng đè thấp giọng: “Hôm ở công viên giải trí, cậu ta thổ lộ với tao, tao không đồng ý.”
Dunk gần như muốn hét lớn lên một tiếng, giọng cũng cao lên mấy phần: “Mày dựa vào cái gì không đồng ý?”
Phuwin: “…”
Cậu thấy giáo viên nhìn về bên này: “Mày làm ơn nhỏ giọng chút, bằng không lát nữa mày lại bị nhắc tên đí.”
Dunk lại một lần nữa thả nhẹ giọng: “Vậy bọn mày hiện tại là tình trạng gì?”
Phuwin hàm hồ nói: “Tao không đồng ý, cậu ta…cậu ta cứ như vậy thôi.”
Dunk cực kì nghi hoặc: “Vậy mày còn tìm cậu ấy bổ túc? Mày muốn chết?”
Phuwin cũng rất nghi hoặc: “Vậy tao làm sao bây giờ? Hỏi mày, mày biết không?”
Dunk không chịu nổi: “Mày nghe qua nước ấm nấu ếch* chưa?”
(*Khi bỏ con ếch thẳng vào nước nóng, nó sẽ lập tức nhảy ra. Nhưng nếu bỏ vào nước lạnh rồi chậm rãi đun lên, con ếch sẽ ở yên mà chết từ từ.)
Phuwin bĩu môi, nhớ tới lúc nãy nói chuyện với Pond, khó giải thích được nổi nóng: “Má nó, cậu ta còn bị ấm đầu? Cậu ta mới vừa bảo tao hôn cậu ta một cái, cậu ta còn có mặt mũi hơn không?”
Dunk: “...”
Dunk đột nhiên thương hại liếc mắt nhìn cậu.
Cái đẳng cấp này của Phuwin, chỉ hôn một cái đã mất mặt, nếu thật làm chút gì đó, vậy thì thật khủng khiếp.
Dunk đột nhiên nhớ lại một chuyện, hỏi cậu: “Lần trước mày yêu đương là khi nào? Cấp 2?”
Phuwin gật gật đầu.
Sau khi lên cấp 3, cô gái nào cậu thích cũng đều thích Naravit, dẫn đến cậu vẫn ở một mình hơn một năm, lần yêu đương gần đây nhất là năm cấp 2.
Dunk hiếu kỳ: “Mày với bạn gái lúc đó của mày, đến bước nào rồi?”
Phuwin ngẫm nghĩ một hồi lâu, cuối cùng có hơi ngượng ngùng: “Hình như, hôn một cái?” Dunk mở to hai mắt, áp sát nhìn Phuwin: “Hôn chỗ nào? Dùng lưỡi chưa?”
Cậu đẩy Dunk ra: “Hôn má! Còn dùng lưỡi, ông lúc đó mới bao lớn? Bạn gái ông lúc đó mới bao lớn? Mày có biến thái không?”
Dunk trầm mặc một lúc lâu.
“Tao đột nhiên cảm thấy, lớp trưởng đến với mày cũng không tính là chịu thiệt.” Cậu ta nhỏ giọng thầm thì: “Cái gì cũng không hiểu, thật thuần khiết…”
Phuwin không nghe rõ Dunk nói cái gì.
Nếu quyết định phải chăm chỉ học tập, cậu cất điện thoại di động. Lúc lên lớp có thể nghe hiểu liền nghe, nghe không hiểu liền nhìn tài liệu, tiết tự học buổi tối hoặc lúc tan học sẽ tích luỹ mấy vấn đề hỏi Pond.
Giống như lần thi tháng lúc trước, hắn tìm trọng điểm cho cậu. Phuwin thuận theo trọng điểm hắn đánh dấu để học.
Cứ học một tuần như thế.
Phuwin phát hiện, đề toán vốn trông như thiên thư, cậu ít nhiều cũng suy nghĩ được một ít, mặc dù phần lớn bài tập cũng không làm được, nhưng ít ra vẫn có thể biết đề thi sẽ ra dạng gì.
Với cậu mà nói, đây chính là tiến bộ kinh người.
Pond đang kiểm tra giúp cậu một bài tập hoá, thấy hắn trả tờ giấy nháp trở về cho cậu, Phuwin hơi khẩn trương nói: “Thế nào?”
“Ý giải thì đúng, nhưng mà có một chỗ nhỏ bị sai rồi.” Pond gạch bỏ chỗ sai đó đi: “Chỗ này, hoá trị cậu tính sai.”
Phuwin làm lại một lần nữa, lần này cậu ta trực tiếp nhìn cậu làm, chờ cậu làm xong, Pond gật gật đầu.
Cậu hài lòng đặt bút xuống: “Tôi cảm thấy, từ khi lên cấp 3 đến nay, tri thức dự trữ mấy ngày gần đây của tôi đạt tới đỉnh cao rồi.”
“Cậu còn rất dễ thoả mãn.”
“Cái này khẳng định không có cách nào so sánh được với cậu.” Cậu mới làm xong một bài tập, tâm tình không tệ, đối diện với Pond cũng không lo lắng nhiều như vậy nữa. Phuwin thuận miệng nói: “Pond, cậu mỗi ngày học nhiều như vậy không thấy mệt hả?”
Nam sinh động bút, nhìn cậu: “Vẫn được.”
Phuwin gật gật đầu: “Tôi hiểu, đối với học tra bọn tôi mà nói, học tập là độ kiếp, nhưng mà cậu đã bước vào thần vực, học tập chỉ là một loại tiêu khiển thôi.”
Pond bật cười: “Trong đầu oca cậu chứa cái gì vậy?”
Phuwin đang muốn nói chuyện, có người ở bên ngoài gõ gõ cửa sau: “Phuwin có ở đây không?”
Cậu duỗi tay, kéo cửa sau ra: “Làm sao?”
Ngay khi vừa mở cửa ra, một trận hơi lạnh phả vào mặt.
Bên ngoài trời lạnh đất đông, so với trong lớp bốn mùa như xuân, thật sự đối lập hoàn toàn. Bên ngoài là nam sinh Ban 7, trước đây Phuwin thường đi ra ngoài chơi game với bọn họ.
“Koala mở màn bóng đêm.” Nam sinh nói tên quán cafe net: “Bốn thiếu một, đang chờ mày, biết mày không mang theo thẻ, bọn tao mang thẻ cho mày mượn. Có đi không?”
Chút nữa sẽ tới tiết tự học buổi tối.
Nam sinh vẫn đứng ở cửa chờ cậu, Phuwin bị nói tới rục rà rục rịch.
Cậu cả một tuần rồi không đi ra ngoài, mỗi ngày ngoại trừ học tập chính là ăn ngủ nghỉ, Neo tuần trước ra ngoài chơi, nghe cậu nói phải học cho thật giỏi, điên cuồng cười xong cũng không hẹn cậu đi nữa.
Phuwin theo bản năng nhìn Pond.
Mấy ngày gần đây cậu đều quấn lấy hắn hỏi mấy vấn đề, gặp phải sự tình gì đó cũng tự nhiên hỏi ý kiến của hắn trước tiên. Hơn nữa khó giải thích được cảm thấy hơi chột dạ, Phuwin thử dò xét nói: “Tôi đi ra ngoài chơi game nha?”
Giống hệt như trẻ con đang hỏi người lớn trong nhà.
Cậu không ý thức được có gì không đúng, nam sinh kia kì quái nhìn bọn họ.
Chuyện gì đang diễn ra?
Đi chơi game cũng phải xin phép?
Pond nâng mắt, nhìn cậu: “Cậu không học?”
Phuwin thành thật nói: “Muốn chơi, tôi ngứa tay.”
Hắn ừ một tiếng
Sau đó nhẹ giọng hỏi: “Không đi có được không? Thi xong rồi chơi.”
Phuwin không nghĩ tới hắn sẽ nói như thế, nhất thời nằm trong tình thế khó xử. Nam sinh rất có nhãn lực, bay thẳng đến bên cạnh cậu cười nói: “Nếu không thì lần sau, mày nghe theo người yêu của mày đi.”
Cậu lập tức giải thích: “Cậu ta không phải người yêu tao.”
Nam sinh người đến không rõ ý tứ: “Ồ, vậy vừa nãy mày hỏi cậu ấy làm gì?”
Phía sau nam sinh này còn có mấy nam sinh Ban 7 khác nữa, lúc này đều đang lét lút cười trộm.
Không biết ai nói câu: “Sau khi Phuwin yêu đương với giáo thảo, còn thật sự hoàn lương?” “Ai có thể nghĩ tới, nhất bá Chula chúng ta, cuối cùng cũng bị người khác quản…”
Phuwin nhìn bọn họ ồn ồn ào ào, thẳng thắn thuận thế vỗ cửa sau: “Đúng, tao nghe người yêu của tao, tự bọn mày đi chơi game đi, đừng quấy rầy tao học tập.”
Nam sinh Ban 7 không nhịn được cười, trước khi đi, thuận tiện đóng cửa sau.
Chờ mọi người đều đi hết.
Cậu mới vừa ngồi xuống, người ở sau lưng đột nhiên gọi cậu.
Phuwin quay đầu lại.
Pond nhìn cậu: “Cậu vừa nãy, gọi tôi là cái gì?”
Phuwin sờ sờ mũi, nhất thời có hơi không nói nên lời.
Vừa nãy cậu nói chuyện không dùng đầu óc, chỉ cảm thấy đang đùa giỡn, thuận thế liền nói như vậy thôi.
Bây giờ suy nghĩ lại, cậu nói như vậy không chỉ không thích hợp, còn có chút quá tuỳ ý, tuỳ ý đến mức giống như không xem tình cảm của Pond thành chuyện gì to tát.
“Quan hệ bây giờ của chung ta, cậu lái sang chuyện đùa như vậy.” Giọng Pond không cao không thấp, tâm tình khó lường. Hắn nhìn thẳng cậu, lạnh nhạt nói: “Tôi không cẩn thận lại tưởng là thật.”
Hắn nói như vậy, Phuwin càng cảm thấy mình giống như tên cặn bã hơn, lời nói vốn đến miệng cũng nuốt xuống.
Thấy cậu yên lặng thấp thỏm nhìn sang, Pond tiếp tục nói: “Tôi thích cậu nhiều đến thế nào, hẳn cậu cũng biết rõ.”
Trong không khí trôi nổi hương cây cỏ cùng với mùi vị chanh.
Nhàn nhạt nhẹ nhàng, như là một trận gió ấm áp khô mát. Nhưng Alpha từ khi sinh ra đã có sẵn dục vọng chiếm hữu với ý muốn khống chế mạnh mẽ, thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn bên trong tin tức tố.
Bởi vì tình cảm, loại tin tức tố này hiện ra vô cùng thuần tuý.
Cứ việc tin tức tố của Pond không có trực tiếp áp lên người cậu, nhưng chúng vây quanh cậu, cướp đoạt không gian xung quanh đến hầu như không còn.
Quá thân mật.
Cũng quá nguy hiểm.
Ý thức được có lẽ hành vi vừa nãy của mình chọc giận hắn, Phuwin há miệng, do dự nói: “Tôi…”
Nhìn cậu một mặt căng thẳng, hắn đột nhiên nở nụ cười.
“Đùa cậu thôi.” Hắn cong cong mắt: “Tôi rất thích nghe cậu gọi loạn.”
Trong mắt hắn có ý trêu chọc rõ ràng, tin tức tố ác liệt cũng thu liễm. Hắn trở về như bình thường, bộ dạng ôn hoà đúng mực.
“Đến lúc cậu có thể biến danh xưng kia thành sự thật.” Nam sinh cười cười, có ý riêng liếc mắt nhìn cậu: “Tôi sẽ càng thích hơn.”
“…”
Trước khi bắt đầu liên thi thành phố, Satang cố ý tới hỏi thăm Phuwin một chút. Cậu ta dạt dào tình cảm, vô cùng nhập diễn: “Phu của tớ! Cậu học tập thế nào rồi!”
Phuwin hết sức phối hợp: “Satang của tớ! Tớ cảm thấy mình học rất tốt! Đừng hỏi, hỏi chính là cậu học không tốt!”
Satang: “…Ông từ ngày đầu tiên biết mày đã cảm thấy mày kỳ quái, mày sao có thể tự tin như vậy?”
Phuwin: “Tao tự tin, bắt nguồn từ thực lực của tao.”
Satang: “…”
Cậu với Satang đều thi ở phòng thi cuối cùng, Phuwin ngồi phía sau da đen, chờ Satang đi, da đen chọc chọc cậu: “Nghe nói, mày vì cùng học tập với ba tao, an ổn cự tuyệt một đêm lời mời.”
Phuwin sửa lời hắn: “Tao là vì học tập, không phải vì ba mày.”
Da đen: “Ba tao ở trong lòng tao chính là hoá thân của học tập.”
Bọn họ đang nói chuyện, bên cạnh có người đưa đầu sang dò xét: “Phuwin, nghe nói gần đây cậu học tập rất nỗ lực, chút nữa cho tôi chép đáp án với?”
Không chờ cậu trả lời, da đen cực kì giảng dạy nghĩa khí: “Mày đừng quấy rầy cậu ta làm bài, mày không hiểu thì hỏi tao.”
Phuwin nhìn da đen đàng hoàng trịnh trọng, thiếu chút nữa nở nụ cười.
Buổi sáng nhận xét văn, buổi chiều thi toán.
Ngữ văn thì hoàn hảo, mọi người ít nhiều đều có thể viết được một ít chữ, nhưng khi thi toán xong, tâm lý Phuwin có hơi không chắc chắn.
Lúc thu dọn đồ dùng, cô gái bàn kế bên đột nhiên nghiêng đầu sang, cô nhìn chằm chằm cửa sau, hai mắt toả sáng.
Cô gái này vừa bắt đầu làm bài đã ngủ say như chết, lúc kết thúc kiểm tra vẫn là do tiếng chuông gọi dậy. Phuwin tò mò cô gái này đang nhìn cái gì, cũng nghiêng đầu nhìn sang.
Nam sinh đứng ở cửa dáng người kiên cường, tóc đen mắt đen, khuôn mặt anh khí sạch sẽ.
Tựa như người mẫu nam trong tạp chí.
Phuwin nhìn thấy hắn, vội vã nhảy nhót ra cửa, giọng điệu vội vàng: “Pond! Câu cuối cùng cậu chọn gì?”
Hắn nhìn cậu chạy đến, khoé môi câu lên một độ cong khó phát hiện: “C”
Nghe thấy bọn họ nói chuyện, nam sinh bên trong phòng thi rống lên một tiếng: “Đến nào các anh em! Câu cuối cùng chọn C đó!”
“Tao đoán không đúng, buồn chết.”
“Tao không tin, tao rút thăm ra đáp án D mà, đáp án gà rừng này ra từ chỗ nào?”
“Gà rừng cái rắm,” Da đen phun trào, rống trở lại: “Đáp án từ ba Naravit của tao, mày nói xem có tin được hay không?”
Nam sinh vừa nói chuyện liền héo úa: “Shia, vậy tao cũng sai.”
Ánh mắt Phuwin sáng lên: “Câu thứ hai từ dưới đếm lên thì sao?”
“D.”
Phuwin không thể tin vận may của mình tốt như vậy, hai câu cuối cùng đều đoán đúng, cậu vội vàng hỏi:
“Câu thứ nhất, thứ hai, thứ ba cậu còn nhớ đáp án không?”
Pond lần lượt đọc từng cái đáp án một.
Đầu óc Phuwin bùng nổ: “... A a a a! Pond! Cậu thật là lợi hại! Mấy câu cậu giảng đều có trong đề thi.”
Cậu rất cao hứng, trong chốc lát không biết nên biểu đạt thế nào.
Đầu Phuwin nóng lên, nhiệt tình khoác tay lên vai hắn. Pond cao hơn cậu, Phuwin phải ngước mặt lên để nhìn hắn.
Từ góc độ Pond nhìn sang, có thể thấy rõ ràng đôi mắt long lanh sáng ngời của cậu, lông mi nhạt màu, với đôi môi đang mở ra đóng vào.
Màu môi của Phuwin rất nhẹ, là kiểu môi màu hồng nhạt.
Nếu hôn xuống, từ từ mút với cắn, màu môi cậu có phải sẽ dần đỏ hồng lên?
Lại quá phận một chút, vươn đầu lưỡi.
Ý thức được chính mình đang suy nghĩ gì, Pond thở dài trong lòng.
Người ta chia sẻ vui sướng với hắn, đầy đầu hắn lại nghĩ làm sao đè người ta, lại còn móc nối với vài việc sắc tình.
Nói ra, nói không chừng Phuwin bị hắn doạ chạy mất.
Ở bên ngoài, Pond vẫn lời hay ý tốt phối hợp với cậu.
“Cậu cũng rất lợi hại.” Hầu kiết hắn lăn lăn, thả nhẹ giọng:
“Lời tôi nói đều nhớ rất kỹ.”
-----------------------------------------------------------
Chúc anh Pond muốn gì đước đấy 🥰
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro