Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 26: Scandal

Lúc nói ra câu kia, Phuwin rõ ràng nhìn thấy, độ cong khoé miệng của Tin nứt ra mấy phần.

Vị rỉ sắt trong không khí cuồn cuộn lên xuống, mùi tanh quẹt qua chóp mũi cậu.

Giọng Tin cậu ta hơi rung rung, trong mắt tràn ra một loại cuồng nhiệt nào đó không bình thường.

Hắn đang hưng phấn.

“Cậu tức giận sao? Winnie”

Ở góc ngoặt, ánh mắt Pond tối sầm lại.

Con người đen thẳm của nam sinh nặng nề nhìn nơi cách đó không xa, mưa bụi xẹt qua người hắn. Nhiệt độ trong mắt hắn gần như có thể đông lạnh nước mưa.

Lúc Phuwin đi, Tin thấy bầu không khí lúng túng, chủ động nói bản thân với cậu có chút hiểu lầm, hắn muốn mượn cơ hội này chạy đi giải thích một chút.

Tin nói xong liền đứng dậy rời đi. Pond thấy kì quái, đứng dậy đi theo hắn.

“Bởi vì tôi, cậu mới không vui.” Ánh mắt Tin dán vào mặt Phuwin, giọng nói gần như ám chỉ việc hạ lưu: “Bộ dạng tức giận cũng thật đáng yêu.”

Pond híp mắt, mặt không cảm xúc.

Cảm giác muốn phá huỷ chưa từng có bắt đầu dâng lên, tin tức tố thuộc về Alpha ngột ngạt đến mức tận cùng, tối tăm đến gần như thô bạo.

Hắn đang muốn tiến lên.

Phuwin nhìn Tin, đột nhiên nở nụ cười.

Không biết nghĩ tới cái gì, cậu cong môi, lười biếng nói: “Tin, hình như mày xấu hơn trước thì phải.”

Bước chân Pond ngừng lại.

Phuwin cà lơ phất phơ đứng ở phía bên kia, tầm mắt dừng trên người Tin cậu ta, quét một vòng từ trên xuống dưới: “Nghe nói Ruamrudee vì tăng tiết, cuối tuần cũng không cho học sinh nghỉ. Mày áp lực không nhỏ đúng không? Tóc rụng đi cũng đâu có ít, vừa nhìn là thấy mày học rất khổ cực nha.”

Tin ngẩn người.

Phuwin dừng lại chốc lát, giọng điệu nhàn nhạt: “Có thể xem là vậy nhỉ, lần trước Bangkok liên thi, mày còn được hạng nhất giống Pond cơ mà? Trong lúc mày đem mình học thành tên đầu trọc, thì người ta tuỳ tiện cũng có thể thi được số một, mỗi ngày còn có rất nhiều chị gái xếp hàng tỏ tình với cậu ta”

Phuwin một bên nói, một bên quan sát phản ứng của cậu ta. Thấy Tin nhíu nhíu mày, ánh mắt loé lên một tia bạo ngược, đôi mắt hạnh thanh nhạt cũng từ từ nhiễm phải tức giận. Cậu chậc một tiếng trong lòng.

Xin lỗi lớp trưởng. Còn phải bắt cậu áp chế nhuệ khí của tên biến thái này.

Vả lại tôi cũng đang khen cậu, cậu cũng không tính là phải chịu thiệt.

“Biết siêu đẹp trai siêu ngầu là như thế nào không? Cái này gọi là siêu đẹp trai siêu ngầu đó.” Phuwin nhìn hắn, từ từ nói: “Còn mày, soi gương một cái, gương nhìn thấy mặt mày có khi bị doạ nứt cũng nên. Rảnh rỗi đến mức chạy tới trước mặt tao nhảy nhót, không bằng mày bận tâm đi tới chỗ khác trồng cấy tương lai đi.”

Cậu nói xong, muốn quay đầu đi khỏi chỗ này.

Sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng cười khẽ.

“Winnie, cậu đúng là lớn rồi.” Tin cười ôn nhu: “Trước đây cậu chỉ biết xông lên động thủ, bây giờ còn biết tranh luận với tôi.”

Phuwin đưa lưng về phía hắn, có thể nghe thấy tiếng bước chân của cậu ta ngày càng gần.

Tin cũng bước lên.

Ở chỗ cậu ta không nhìn thấy, môi Phuwin mím thành một đường, cậu nhắm mắt lại, đang định quay đầu.

Cậu bỗng nhiên ngửi được mùi hương quen thuộc.

Hương cây cỏ mát lạnh, mang theo cảm giác mát mẻ giống như nước biển.

Lúc Phuwin quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy cổ áo Tin bị người kia dùng sức nắm lấy, người nắm hắn dùng sức rất lớn, cả người cậu ta bị kéo lảo đảo mấy bước.

Sức áp chế giữa Alpha với nhau thường tàn bạo nhưng rất đơn giản. Cỗ công kích kia tuy rằng không hướng vào cậu, nhưng cảm giác ngột ngạt quá mạnh mẽ, Phuwin không khỏi giật mình trong lòng.

Biết được người sau lưng là ai, đồng tử Tin căng thẳng, máu trên mặt không còn chút nào.

Pond nhướng nhẹ mày, lẩm bẩm nói: “Còn dám đi theo?”

Thấy cậu ta không nói lời nào, Pond kéo cậu ta tới trước người mình. Giống như lúc nãy Tin uy hiếp Phuwin, hắn cũng đem tin tức tố đặt toàn bộ lên cột sống của cậu ta___

Tin chỉ cảm thấy trên lưng nặng tựa ngàn cân, loại khí tức kinh khủng đập lên người, cậu ta thiếu chút nữa bị nó ép quỳ xuống.

Pond thấy rõ phản ứng của cậu ta, thấp giọng cười: “Cậu thử lần nữa xem?”

Tuy rằng ánh mắt hắn mang theo ý cười, nhưng cảm xúc trong mắt rất nhạt.

“….”

Pond hắn đột nhiên buông tay, cánh tay giương lên, Tin bị hắn vứt ra xa mấy bước. Trên con đường này quá yên tĩnh, cậu ta vì để đứng vững, đế giày ma sát trên mặt đất vang lên tiếng hỗn độn rõ ràng.

Cực kỳ chật vật.

Thấy Tin miễn cưỡng dừng lại, cúi đầu, đứng tại chỗ không nhúc nhích. Phuwin thả lỏng lại.

Pond bước về phía cậu một bước, tính công kích trên người Alpha vẫn không có mất đi. Phuwin nhìn hắn đi tới, phản xạ có điều kiện hơi lùi ra sau. Động tác nhỏ của cậu toàn bộ rơi vào mắt hắn.

“Trốn cái gì?” Pond hắn hơi nhíu đuôi lông mày.

“…..” Phuwin: “Chưa bao giờ thấy cậu siêu đẹp trai siêu ngầu như bây giờ, bị sự đẹp trai của cậu doạ sợ”

Trong mắt Pond từ từ có độ ấm, hắn cúi đầu nhìn cái điện thoại đang không ngừng rung chuông của mình.

Gemini hỏi hắn sao lại đi lâu như vậy, còn hỏi hắn có đuổi kịp Phuwin không, có phải xảy ra vấn đề gì rồi không.

Hắn trả lời lại là không có chuyện gì, sau đó ngước mắt lên hỏi: “Vẫn muốn ăn cơm nắm à? Có muốn về quán không?”

“Ăn cơm nắm đi.” Phuwin nói.

Ừm.” Pond cất điện thoại: “Cùng đi đi.”

Lúc hai người bọn họ mua cơm nắm, Phuwin còn đang cân nhắc nên thêm thịt xông khói hay tôm bóc vỏ, đột nhiên bên cạnh có một nam sinh trông nhỏ tuổi hơn bọn họ hỏi xin Line của Pond.

Là một Omega.

Pond cười cười với nam sinh kia, lắc đầu.

Phuwin cũng có không ít bạn bè trông đẹp mắt, chính cậu lớn lên cũng rất xinh đẹp. Mà kiểu người chỉ ăn bữa cơm cũng gọi được đào hoa tới, thật sự chỉ có một mình Pond thôi.

Phuwin chọn phần cơm nắm mình muốn, hơi do dự: “Cậu nghe được bao nhiêu?”

Ánh mắt hắn dừng trên mặt cậu chốc lát, nhàn nhạt nói: “Không bao nhiêu.”

“Cậu có gì muốn hỏi không?”

“Cậu muốn nói?”

“Tôi không muốn.”

“Tôi không có.”

“Thái độ này của cậu, khiến tôi nghĩ cậu đang bảo vệ tôi.” Phuwin bị ý nghĩ này làm cho mắc ói, thành thật nói: “Tôi có hơi không biết phải làm sao.”

Pond nhận phần cơm nắm từ tay bà chủ, từ từ quay đầu lại nhìn mặt cậu: “Không có, tôi nào dám, cậu nhìn tôi giống muốn chết lắm hả?”

Phuwin: “Câu này cậu cũng nghe được rồi.”  

Pond: “…..”

Phuwin: “To gan suy đoán, cậu nghe thấy tất cả.”

Pond trầm mặc chốc lát, nhíu mày: “Có thể nói không?”

Phuwin nhìn hắn, có hơi tò mò tại sao hắn biết rõ sẽ bị cự tuyệt vẫn còn muốn dò hỏi.

Nam sinh lại hỏi một lần nữa: “Có thể nói cho tôi không? Tôi muốn biết.”

Phuwin nhìn xuống dưới, tránh né: “Cậu đoán đi.”

Lúc về lớp, Dunk thấy Phuwin đi vào, giống như con mèo điên nhảy cẫng lên: “Phuwin!!!!! Phuwin của tui ơi!!!!!! Tui không nên bỏ rơi cậu đi xuống căn tin!!!!”

Phuwin: “….”

Phuwin đưa tay ra, đập gáy Dunk một cái: “Nói chuyện cẩn thận.”

Dunk vội vàng kéo cậu lại, thấp giọng nói: “Mày biết tao nhìn thấy ai không? Tao thấy Ai'Tin tìm mày.”

Phuwin: “Tao cũng nhìn thấy.”

Dunk: “Tụi bây gặp rồi? Thằng đó có làm gì mày không? Nó nghĩ gì mà…A nó?”

Dunk càng nói càng tức: “____Trời ơi! Tao giết thằng đó.”

Phuwin không biết não Dunk bổ đi đâu rồi, ở chỗ này đòi đánh đánh giết giết: “Không có chuyện gì, nó nói vài câu. Pond cũng ở đó.”

Dunk hiểu rõ Phuwin, cậu càng biểu hiện nhẹ như mây gió thì chắc chắn có chuyện. Huống hồ Ai'Tin còn cố ý chạy từ Ruamrudee tới đây, tuyệt đối không phải tìm Phuwin chỉ để ôn chuyện cũ: “Nó chắc chắn nghe nói mày biến thành Omega, cho nên mới chạy qua đây tìm mày…”

Dunk không có nói tiếp câu sau, mà Phuwin hiểu ý cậu.

Biến thành Omega, cậu có thể bị đánh dấu. Mà một khi Tin đánh dấu cậu, cho dù cậu có lại chống cự đi chăng nữa, vẫn sẽ biến thành vật sở hữu của hắn.

“Tìm tao cũng vô dụng.” Khoé môi Phuwin cong lên, cười nhạt: “Nếu nó còn dám quay lại, tao sẽ đánh nó phải quay về.”

“Không được, Ai'Tin tuy rằng không nên quấn lấy mày, nhưng nó vẫn chưa có làm cái gì, nếu mày vừa thấy nó đã động thủ, có lý cũng sẽ thành không có lý đó.” Dunk nhìn bộ dạng này của cậu, biết ngay cậu chẳng để thằng Tin trong lòng: “Mày sắp tới thời kỳ phát tình rồi đúng không? Quá nguy hiểm. Gần đây mày muốn làm gì thì chờ tao một chút, hoặc nói một tiếng với Ai'Neo, để nó chú ý mày một chút.”

Sự việc Tin cũng khá đặc thù, người biết chuyện lúc trước không nhiều, Neo cũng không biết.

“Đừng nói với nó.” Phuwin lắc đầu: “Nếu nó biết, không chừng nó trực tiếp chạy đi đánh thằng Tin. Cản cũng cản không được.”

Dunk cũng cảm thấy có lý, chỉ có thể hạ quyết tâm nhìn chằm chằm Phuwin.

Đáng tiếc trời không chiều lòng người, tới lúc gần tan học, giáo viên Tiếng Anh gọi mấy học sinh thành tích gần đây bị giảm sút tới phòng làm việc nói chuyện, trong đó có Dunk.

Lúc Dunk nghe được thông báo thấy phiền muốn chết, ngược lại Phuwin vẫn thờ ơ để Dunk tới phòng làm việc.

Như vậy sao được? Khuôn viên trường Chula rất lớn, lớp học lại cách ký túc xá khá xa, lỡ như Tin thật sự muốn chặn cậu, không chừng trên đường trở về Phuwin sẽ tình cờ gặp phải thằng đó.

Dunk gấp muốn chết, chợt nhớ Phuwin có nói, lúc trước Pond cũng ở cùng cậu.

Dunk quay đầu lại, liếc mắt nhìn Pond một cái.

Được một chút lại quay đầu lên.

Dunk bi thương phát hiện, mình không mở miệng được.

Một là không dám làm phiền hắn, hai là dựa theo tính cách của Phuwin, nếu biết mình nhờ Pond giúp đỡ bảo vệ cậu ta, ai biết cậu ta có trở mặt không quen biết hay không.

Nếu không nhờ Pond, Dunk thật sự không yên lòng. Trong vòng năm phút Dunk quay đầu lại mấy lần, Pond thấy cậu ta chỉ thiếu điều viết 'chữ muốn nói lại thôi' lên mặt.

Lúc nãy Dunk nói chuyện với Phuwin, Pond cũng nghe được một ít. Bây giờ thấy Dunk sốt ruột thành như vậy, hắn suy nghĩ một chút, gọi một tiếng: “Phuwin.”

“?” Người hắn gọi tên quay đầu lại.

“Tôi gần đây…” Pond dừng một chút: “Muốn ở ký túc xá trường, tôi có thể đi xem ký túc xá của các cậu không?”

Mắt Dunk sáng lên: “Có thể có thể có thể! Lớp trưởng cậu muốn ở ký túc xá trường hả? Ký túc xá bọn tôi còn hai giường trống, cậu để Phu Phu dẫn cậu đi xem, nếu cậu thấy vừa ý, đêm nay ở lại cũng được!”

Vẻ mặt Phuwin nghi ngờ: “Cậu? Muốn ở ký túc xá trường?”

Pond hắn mặt không biến sắc: “Tôi, muốn xem ký túc xá.”

Phuwin vẫn cảm thấy hắn vô nghĩa: “Cậu chạy về biệt thự của cậu không được sao, chạy tới ký túc xá trường ngủ giường rộng một mét làm gì? Trừ khi trên cái giường rộng một mét đó có bảo bối, nếu không chó cũng biết ngủ ở ổ chó nào thoải mái hơn.”

“…..” Pond: “Thì chó nằm ổ quá lâu, muốn đổi chỗ.”

“Được thôi.” Phuwin đáp một tiếng: “Nhưng mà thuốc ngăn mùi tin tức tố tôi dùng hết rồi, tôi muốn ghé qua hiệu thuốc. Cậu có đợi được không?”

“Có thể.” Pond nói, nhìn cần cổ trắng nõn của cậu: “Tôi cũng không có việc gì.”

Lúc tan học buổi tối, Phuwin thấy hắn nhắn tin cho tài xế, hình như yêu cầu bên kia tới đón hắn muộn hơn một chút.

Đối diện cổng trường Chula có một hiệu thuốc lớn, bên trong có bán các loại đồ dùng hằng ngày cần thiết cho cả Alpha và Omega.

Phuwin đứng lựa ở quầy thuốc ngăn mùi tin tức tố. Thứ này có đủ loại mùi hương, hương vị khác nhau, màu sắc đóng gói cũng khác nhau.

Cậu vừa chọn vừa lầm bầm: “Không muốn hương sữa bò, cái này là mùi hương độc quyền của thằng Dunk, đứa bạn trẻ con, còn chưa cai sữa.”

Pond nhìn cậu một cái, không tiếp lời.

Ánh mắt Phuwin dừng lại, cậu đột nhiên đưa tay ra, cầm một lọ thuốc ngăn mùi trong đó, nói với Pond: “Cậu xem này, con của cậu.”

Thấy rõ trên tay Phuwin là thuốc ngăn mùi hương chanh, hắn dở khóc dở cười: “Cậu mấy tuổi rồi.”

Phuwin giả vờ giả vịt nói với lọ thuốc ngăn mùi tin tức tố trong tay: “Ba mày hỏi mày kìa, mấy tuổi rồi?”

Cậu chơi đủ rồi, trả lọ thuốc trả về, vừa bỏ xuống vừa nói với hắn: “Con của cậu không được, mùi này làm tôi rất khó chịu, cam máu không được, cam bergamot cũng không được…Sao con nuôi của cậu nhiều vậy?”

“Mấy mùi này làm cậu khó chịu?”

Pond hắn đang chờ chính là câu này, cậu không thể chờ đợi thêm được nữa mà oán trách: “Tôi mua thuốc ngăn mùi, có liên quan gì với cậu sao?”

Hắn nhìn dáng vẻ dương dương tự đắc của cậu, đột nhiên cười nhẹ, giọng nói hơi khàn, mang theo ý tứ ám chỉ rõ ràng: “Cậu mua dùng trên người cậu, lúc tôi giúp cậu, cậu nói xem tôi có thể ngửi chút mùi hương của tôi trên người cậu không?”

Hắn vừa dứt lời, mấy Omega bên cạnh đang lựa thuốc run tay một cái, nhìn hắn, lại nhìn Phuwin.

Thật không biết giáo thảo còn có bộ mặt không muốn người khác biết như thế này.

Nhất thời không biết nên rít gào, hay là tan nát cõi lòng nữa.

Phuwin trầm mặc chốc lát, cảm thấy cũng khá có lý.

Đợi lúc cậu đến quầy tính tiền, một Omega rốt cục không nhịn được nữa, chạy vào Chula Một Mảnh Trời gào thét____

[ Xong rồi các chị em ơi! Giáo thảo với giáo bá hình như đã bên nhau rồi! ]

[???? Chẳng khác nào cậu nói cậu với P'Pond đang bên nhau? ]

[ Tôi không tin! Cậu là tên lừa đảo tình yêu! ]

[ Tôi cũng không tin! P'Pond với Phu Phu, đây là cái tổ hợp đáng sợ gì đây hả? ]

……

[ Bọn họ còn show ân ái trước mặt mọi người nữa cơ! Không chỉ cùng lựa thuốc ngăn mùi, còn thảo luận mùi hương với nhau, có khác nào đang cùng thảo luận xem bao khác nhau ở chỗ nào không???? ]

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro