🐠 CHƯƠNG 115: TÌNH YÊU NGHẸT THỞ, ĐAU NHƯ CẮT🐠
"A ——"
Tzuyu sợ hãi hét lên một tiếng, sợ tới mức bịt chặt đôi mắt, toàn thân run rẩy.
"Bốp! ! !"
Tiếng roi quất xuống, cô lại bắt đầu kêu thảm thiết.
Nhưng mà, thân thể lại không có đau đớn như cô nghĩ ——
Tzuyu nghi ngờ mở mắt ra, phát hiện phía sau lưng mình là hoàn hảo không tổn thương gì, da thịt toàn thân trên dưới cũng không có một chỗ nào bị thương.
Đây là có chuyện gì?
Cô ngơ ngẩn khó hiểu.
Nhưng tiếng roi quất bên tai, không có ngừng lại.
"Bốp, bốp, bốp! ! !"
Một roi lại một roi, giống như cắt đứt trái tim của cô.
Tzuyu kinh ngạc quay đầu, chỉ thấy Jungkook đang điên cuồng vung roi, một roi lại một roi quất lên trên thân thể của mình.
"A?!!"
Đôi mắt cô trợn to, quả thực khó có thể tin.
Đôi mắt Jungkook, anh hung hăng vung roi, nặng nề quất lên phía sau lưng mình, quần áo mỏng trên người anh bị rách ra, vài đường vết roi nổi bật nối liền trên da thịt.
Nháy mắt cảm giác đau đớn nóng rát truyền khắp toàn thân, chạy đến tứ chi, Jungkook lại liều chết cắn môi, giống như tất cả đau đớn không tồn tại, tàn nhẫn quất chính mình.
"Trời ơi, anh đang làm cái gì? Anh điên rồi sao?"
Tzuyu trợn tròn mắt, khiếp sợ nhìn anh.
Lúc này nét mặt Jungkook tràn đầy quật cường, trong mắt anh ôm nỗi hận, mang theo tức giận một roi lại một roi quất chính mình.
Thân thể anh vô cùng thê thảm, màu máu đỏ tươi dính đầy toàn thân, ngay cả roi màu đen cũng biến thành màu đỏ sậm.
"Dừng tay, dừng tay, không cần như vậy! !"
Trái tim Tzuyu tan nát hô to.
Nhưng Jungkook giống như là không nghe thấy, vẫn làm theo ý mình, tự mình hại mình .
Đường vân rõ ràng trên bắp thịt, dấu vết của máu có thể thấy được rõ ràng.
Trong nháy mắt, mắt Tzuyu cũng đau đớn.
Cô điên cuồng chạy tới, muốn đoạt cái roi trong tay anh, nức nở hô to:
"Không cần! ! Dừng tay, tôi xin anh dừng tay, không cần tổn thương bản thân tàn nhẫn như vậy!"
Jungkook không để ý đến, bàn tay to dùng sức vung lên, đẩy cô ra.
Tzuyu bất ngờ không đề phòng, không đứng vững, thân thể lảo đảo lui về phía sau, đụng vào góc bàn phía sau lưng.
"A, đau quá!"
Cô bị đau hét lên, nước mắt lập tức trào ra.
Cái này gọi là tiếng cùng nước mắt, mà lại thành công ngăn cản Jungkook tự ngược!
"Tzuyu!"
Sắc mặt anh căng thẳng, lập tức bỏ roi trong tay, không để ý đau đớn trên người, chạy tới bên người cô, nâng cô dậy.
"Em như thế nào? Có bị thương hay không?"
Vẻ mặt anh đầy lo lắng hỏi.
Tzuyu nâng mắt lên nhìn anh, đột nhiên nước mắt giống như suối trào.
"Anh ngu ngốc phải không? Vì cái gì phải làm như vậy? Vì cái gì muốn đả thương bản thân?"
Cô đau lòng chất vấn, phải biết rằng mỗi một roi anh đánh xuống, tuy là đánh vào trên thân thể anh, nhưng trong lòng cô lại đau đớn.
Jungkook rũ mắt xuống, ánh mắt phức tạp thâm trầm, im lặng một lúc lâu, anh mới chậm chạp phun ra một câu:
"Tôi không thể tổn hại đến em!"
Anh một lòng nghĩ muốn trừng phạt cô, không sai, đúng là lúc quất roi xuống, anh vẫn không cách nào đem căm giận của mình, trút lên thân thể cô.
Suy cho cùng cô cũng là người phụ nữ anh yêu nhất, cho dù cô làm anh tổn thương như vậy, ở trong lòng anh vẫn không nỡ động vào nửa sợi lông của cô, anh chính là yêu cô như vậy, tình nguyện thương tổn bản thân, cũng không nguyện thương tổn cô.
"Vậy anh liền thương tổn chính anh sao?"
Tzuyu tràn đầy đau xót, trong mắt lập lòe nước mắt:
"Jungkook, vì cái gì ngốc như vậy? Nếu yêu tôi làm cho anh đau khổ không chịu nổi, vì cái gì không lựa chọn buông tha tôi? Tôi không đáng cho anh vì tôi làm như vậy!"
Trong lòng Jungkook căng thẳng, lập tức gắt gao kéo cô ôm vào trong lòng:
"Đối với em —— tôi không buông tay, tuyệt đối sẽ không! ! Tôi yêu em, Tzuyu, ta thật sự rất yêu rất yêu em, không thể không có em. Chúng ta cùng một chỗ thân mật lâu như vậy, chẳng lẽ một chút cảm giác cũng không cảm giác được tim của tôi đối với em sao?"
"Jungkook, anh không cần như vậy, nói như thế nào tôi cũng là chị của anh, anh vì tôi như vậy, sao phải khổ vậy chứ?"
Tzuyu né tránh anh, nhìn miệng vết thương dữ tợn trên người anh, cô xót xa thở dài.
Người, vì cái gì thích theo đuổi những thứ không chiếm được gì đó? Anh biết rõ bọn họ là chị em, là không có kết quả. Vì sao anh vẫn còn cố chấp lặp đi lặp lại nhiều lần, hiện tại anh vì cô làm cho toàn thân đều bị thương, cái này nói cô làm sao chịu nổi chứ?
"Rốt cuộc muốn tôi làm như thế nào, em mới bằng lòng tiếp nhận tôi? Vì cái gì, em luôn luôn muốn cự tuyệt tôi? Rốt cuộc tôi có chỗ nào không tốt, làm cho em không hài lòng, em nói cho tôi biết, tôi có thể thay đổi! Tôi thật sự có thể vì em thay đổi toàn bộ, chỉ cần em đồng ý không rời xa tôi, thử thích tôi, tôi nhất định sẽ làm cho em hài lòng mới thôi!"
Jungkook thống khổ ôm lấy cô, gần như tuyệt vọng hỏi.
Anh rất hận —— hận bản thân vô năng, vậy mà không có cách nào đạt được lòng của người phụ nữ mình yêu!
Ngay lúc anh giơ roi lên đánh chính mình, rốt cục anh đã hiểu rõ cái gì gọi là đau như cắt! !
Tình yêu của anh đối với cô đã xâm nhập vào xương tủy, cả đời cũng khó có khả năng buông tay. Không có cô, anh sẽ chết.
Tzuyu lắc đầu than nhẹ:
"Jungkook, vì cái gì anh vẫn không rõ? Anh rất tốt, cũng không có sai, sai chính là anh không nên yêu tôi. Tôi là chị của anh, anh yêu tôi sẽ làm bị mọi người tổn hại, tôi thật sự không thể tiếp nhận người đàn ông nhỏ tuổi hơn tôi, huống chi anh còn là em trai của tôi, tôi với anh cùng một chỗ làm cho tôi cảm thấy được cuộc sống mỗi một ngày đều là tội ác! ! !"
Jungkook cười khổ, vẻ mặt có chút sa sút, nhưng ánh mắt vẫn cố chấp như cũ.
"Nếu có thể lựa chọn, tôi cũng tuyệt đối hi vọng mình không phải là em trai của em, nhưng mà ông trời lại sắp xếp như vậy, tôi không cách nào thay đổi, nhưng tôi cũng không khống chế nổi bản thân đừng yêu em. Chưa từng có người phụ nữ nào, có thể làm cho trái tim tôi rung động, chỉ cần em nguyện ý tiếp nhận tôi, tôi có thể vì em buông bỏ tất cả, cho dù là muốn tôi mất đi tất cả, tôi cũng sẽ không hối hận!"
"Nhưng mà anh có nghĩ tới hay không, tình yêu của anh —— làm cho tôi nghẹt thở! Có lẽ anh có thể tiếp nhận tình yêu chị em, nhưng cũng không có nghĩa là tôi cũng có thể, tôi hi vọng tìm một bạn trai thành thục chững chạc, mà không phải một thanh niên so với tôi còn là một đứa trẻ!"
Tzuyu bi ai nói.
Có phụ nữ nào không hi vọng, bạn trai của mình có thể cho mình dựa vào, cô thật sự khó có thể tưởng tượng yêu đương với một đứa trẻ, điều này làm cho cô cảm thấy bản thân giống như là đeo một cái thắt lưng, mà không phải tìm một người đàn ông gửi gắm suốt đời.
Về phương diện này cô vẫn tương đối theo truyền thống, cho nên tạm thời vẫn không cách nào tiếp nhận anh.
"Tôi không đòi hỏi em báo đáp tôi cái gì, tôi chỉ hi vọng em có thể cho tôi một cơ hội, cơ hội tranh giành công bằng, không cần luôn luôn dùng cớ tôi là em trai em để ngăn cản tôi, chỉ cần em cho tôi một cơ hội yêu em, tôi nhất định sẽ yêu em gấp trăm lần."
Jungkook cố chấp nắm giữ hai vai cô.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro