Chap 33 :
Mùa đông tiếp tục tràn về thành phố, như là một đợt cao trào cuối cùng để rồi luyến tiếc nhường chỗ lại cho mùa xuân.
Thu Phương đến nay bụng bầu cũng đã hơn tám tháng, chuyện là dạo này không hiểu sao cô lại có tính đa nghi.
Ngồi trong nhà cũng cảm thấy bất an, thả Uyên Linh ra đường lại sợ cô bị hồ ly tinh dụ dỗ. Nhưng mà sau khi tái hôn tính khí Uyên Linh ngày càng tốt hẳn, rất nuông chiều cô, vô cùng dịu dàng và chu đáo, nhưng phải nói đó chỉ là đối với một mình Thu Phươngbthôi. Ở công ty Uyên Linh vẫn như diêm la tái thế một thân cao ngạo lạnh lùng.
Công ty đều đồn ầm cả lên, ai chả biết tổng tài Trần thị này không sợ trời, không sợ đất mà giỏi nhất là sợ vợ.
Hôm nay, Uyên Linh có một dự án lớn cần ký hợp đồng. Đối tác là nữ nhưng thể nào cũng đòi gặp mặt ở phòng tổng thống khách sạn BLINK.
Vì có đem theo trợ lý nên Uyên Linh cũng chẳng thấy có gì là bất tiện, dù sao cũng đâu phải mình cô đi gặp đối phương.
Thế nhưng, trong khi đang bàn bạc trợ lý mà nữ đối tác kia mang theo lại đột nhiên kêu khó chịu, theo lẽ Uyên Linh đành sai trợ lý của mình đưa người kia ra ngoài, đến bệnh viện.
"Thật ngại quá, Trần tổng, để chị phải chê cười rồi!" Nữ đối tác tên Dina yêu kiều cười nói.
"Không sao, chúng ta tiếp tục đi."
"Ưm...bàn thế này thì nhạt nhẽo quá, có thể kêu một chai rượu mang lên không?"
Uyên Linh gật đầu, dù sao cũng là dự án lớn, đây cũng không phải là yêu cầu quá đáng gì.
Phục vụ mang rượu vang lên liền trở ra ngoài, Uyên Linh muốn rót rượu thì Dina cũng giơ tay ra trùng hợp chạm vào tay cô, nhưng cô ta lại không chịu buông ra, mà đá mắt về Uyên Linh cười thẹn thùng.
Uyên Linh khẽ dùng sức giật tay ra, mặt lạnh rót rượu vào ly. Dina cầm ly, nhấp một chút.
"Rượu cũng đã uống rồi. Chúng ta tiếp tục thôi."
"Trần tổng, không vội, người ta còn chưa cùng chị uống một chút mà." Dina đứng dậy, lắc eo đi về phía Uyên Linh, ngồi trên gác tay của ghế sofa, khoát tay lên vai Uyên Linh.
Uyên Linh nhíu mày, khó chịu ngồi xa ra một khoảng. Dina lại như kẹo cao su dựa hẳn lên người Uyên Linh, khỏi nói cô ta ăn mặc sexy, cả thân mình cứ rung lắc dán bộ ngực khủng vào tay Uyên Linh cọ sát tới lui, Lisa đột nhiên có một suy nghĩ.
Buồn nôn.
"Trần tổng...sao lại lạnh nhạt như vậy chứ, dự án có cần phải bàn nữa sao? Chứ cần chị gật đầu, em thế nào cũng ưng thuận...đừng nói là một chữ ký, ký mười bản như vậy còn được nữa là..."
"Cô Dina, xin cô tự trọng."
"Hứ, mọi người ngoài mặc luôn nói vậy. Nhưng khi dâng tận miệng rồi chẳng người nào lại bỏ qua. Chị nhìn xem, em đẹp không?"
Dina trắng trợn đứng trước mặt Uyên Linh thoát y.
"Cạch" một tiếng, Thu Phương vác bụng bầu tám tháng đi tìm chồng, trớ trêu thay đúng ngay khách sạn thuộc tập đoàn Trần thị mà bọn họ còn dám làm loạn.
Lúc này Thu Phương thấy chính là Uyên Linh ngồi trên ghế sofa đường hoàng không chớp mắt, Dina trần trụi đứng trước mặt Uyên Linh mời gọi.
Thấy người đột nhiên xông vào là CThu Phương, bất giác Uyên Linh cảm thấy bầu trời hôm nay tan nát. Cô muốn đứng lên giải thích thì Dina kia còn không biết điều kêu lên.
"Cô là ai? Mau cút ra ngoài!" Dina hốt hoảng lấy áo che thân lại.
"Bảo vệ! Bảo vệ đâu? Đem ả đàn bà điên xấu xí này cút đi cho tôi! Các người làm việc thế nào vậy hả?!"
Dựa theo kịch bản này thì theo mấy tháng trước Thu Phương đã một mạch bỏ đi. Nhưng đó là chuyện đã từng còn hôm nay.
"Soạt"
Thu Phương cầm ly rượu trên bàn hất vào người cô ta. Mấy vệ sĩ Thu Phương đem tới giữ chặt cô ta, rồi chụp mấy tắm hình để áp chế cô ta không dám manh động.
"Tôi là ai? Dám đi quyến rũ chồng người khác cũng không xem vợ người ta là ai! Hồ ly tinh như cô cũng ngốc quá đó!"
Dina trừng mắt nhìn người phụ nữ vô cùng hung dữ trước mặt cư nhiên là cô vợ trong truyền thuyết của Uyên Linh sao?
"Bà xã..."
"Em đứng đó cho chị!" Thu Phương gừ vào mặt Uyên Linh. Sau đó quay lại Dina:
"Dám cướp chồng chị, còn hung dữ? Trừng này!"
"Á, buông tôi ra. Tôi sẽ kiện các người!"
"Ha, kiện đi! Hôm nay không lột da con hồ ly tinh này, chị đây không phải họ Park."
-------------
Trần gia.
"Em đi đi! Em cút khỏi đây!"
"Bà xã, chị phải tin em!" Uyên Linh muốn tiến lên ôm nhưng Thu Phương như con nhím xù lông, vừa khóc vừa ném đồ về phía cô.
"Em bảo tôi tin em thế nào? Cô ta đứng trước mặt em không mảnh vải, em nhìn đến không chớp mắt càng không phản kháng! Em chê tôi xấu xí, chán chê rồi phải không! Tôi biết mà! Tôi chỉ có béo một chút em đã đi tìm ong bướm bên ngoài! Em chê tôi hung dữ phải không? Nhưng tôi có ăn thịt em bao giờ, tôi có làm gì ai đâu mà em chán ghét!"
Cô không làm gì ai hết? Nhưng mà Dina lúc nãy lúc bị đưa đi như con gà bị vặt trụi lông vậy!Uyên Linh âm thầm lau mồ hôi lạnh, không xong rồi, tối nay thể nào cô cũng phải ngủ ngoài đường. Cô phải vớt vác, phải tìm cách được ở lại nhà, nếu không với tình hình không tiền, không thẻ lại không xe này, cô nhất định sẽ chết cóng.
"Thu Phương, chẳng phải chị từng nói chúng ta phải tin tưởng lẫn nhau sao?"
"Có đồ ngốc mới tin tưởng, trong tình yêu thất bại đầu tiên chính là ngu ngốc đặt niềm tin tuyệt đối! Tôi lúc đó cũng chỉ là nói theo kịch bản thôi!"
Hả?!
Ba nốt nhạc trầm trôi qua.
Uyên Linh ôm gối đi ra ngoài, Linh Linh đang cầm trái táo từ cầu thang đi lên.
"Mami, phòng khách đều bị mẹ cho người lấy hết nệm giường rồi. Người không cần đi tìm đâu, vô dụng thôi." Nó chu môi nói, e dè giấu trái táo yêu dấu của mình ra sau lưng, một hai ba, chân còn nhanh hơn đếm chạy đến phòng của mình.
"Véo"
"Rầm" một tiếng đóng cửa lại, bỏ lại Uyên Linh đứng ngoài ngoài cửa vẫn giữ nguyên tư thế giơ tay giữa không trung chưa kịp chạm vào cánh cửa.
"Mẹ bảo là không được tàng trữ và chứa chấp mami dưới bất cứ hình thức nào, nếu không sẽ không được ăn táo nữa. Linh Linh là vô tội à, tuy rất thương mami nhưng...hu hu hu...hic hic...lực bất tòng tâm, mami phải giữ gìn sức khỏe đó...hic hic...ực..."
Phải, tiếng khóc nghe thật thê lương, nhưng Uyên Linh còn nghe hòa vào đó tiếng cắn và nuốt miếng táo ngon lành. Nó rất thương mami, nhưng mà vẫn thích táo của nó hơn chứ gì?
Linh Linh! Nhớ đó!
Nữa khuya.
Uyên Linh lót ổ chăn nằm trước cửa phòng ngủ của mình và Thu Phương, cô biết Thu Phương đã đổi mật mã khóa cửa phòng.
Uyên Linh là ai chứ? Cô là tổng tài của Trần thị còn cần người khác cho phép mới được vào phòng sao? Cô vẫn cứ ngang nhiên đi vào đó! Ai dám cản sao? Hứ!
"Cạch"
Uyên Linh nhẹ nhàng lấy thẻ ngân hàng đẩy chốt khóa cửa sổ ra.
Quá là thành công!
Uyên Linh lấy gối và chăn ném vào trước, may rằng đây chỉ là tầng hai, leo trèo khá thuận tiện. Uyên Linh thò một chân dài chạm được sàn nhà, cảm nhận xem có chướng ngại vật nào không. Hí hửng vì không có, mới cho thêm chân còn lại vào, Uyên Linh dùng hai ngón tay bóp mũi để không phát ra tiếng thở mạnh, lại rón rén đóng cửa sổ lại, ôm chăn gối của mình lên.
Quái lạ, đóng cửa sổ lại rồi sau sống lưng của Uyên Linh lại rờn rợn thế này! Uyên Linh quay đầu lại.
"Bịch"
Hai chân phản xạ không điều kiện liền quỳ xuống đất, hai tay nắm tai!
"Bà xã! Em biết sai rồi, nhưng bên ngoài lạnh lắm, em không ngủ được. Chị đừng đuổi em ra ngoài mà, em sợ lạnh lắm!!!"
Uyên Linh đúng là không cần người khác cho phép mới được vào phòng. Tuy nhiên bà xã của cô không nằm trong top những người khác đó.
Bà xã của cô là Nguyễn Thị Thu Phương! Bà xã của cô mang thai hai bảo bối, bà xã là cục cưng của nhà họ Trần. Nếu Thu Phương không vui, ba mẹ cô sẽ lột da, ăn sống cô.
Bà xã của cô không vui cô sẽ phải bò ra đường ngủ đó!
Uyên Linh khẩn khiết, tha thiết cùng đáng thương nhìn Thu Phương đang đứng đó chống eo.
Cô nhìn chồng mình ôm chăn gối, đầu tóc hỗn loạn, mặc áo ngủ chấm bi màu trắng sữa, long lanh đôi mắt nhìn mình, vô cùng đáng thương và tội nghiệp thì im lặng ba giây.
"Lăn ra ngoài."
"Không, em sai rồi, nhưng chị đừng đuổi em mà." Uyên Linh gào lên, sống chết ngồi dính vào sàn nhà. Tuyệt đối không thể bị đuổi khỏi phòng.
"Ra ngoài lấy cho chị cốc nước, chị khát."
"Hả?" 123 Uyên Linh liền bừng tỉnh, đứng dậy chạy ra ngoài.
Vợ muôn năm.
"Bà xã, chị đỡ khát chưa?" Sau lưng Uyên Linh dường như mộc thêm một cái đuôi, thậm chí đang ngoe nguẩy lắc lắc vì được đại xá.
"Tránh ra, không được ôm!"
"Bà xã, em lạnh quá! Nhưng mà chị không thích em liền không ôm. Đừng giận nữa...hắt xì! Khụ khụ khụ..."
Uyên Linh rất biết điều, ngồi sang một bên, cơ thể hơi run. Thu Phương nhìn chồng, chắc hẳn vừa rồi ở ngoài trời gió lâu như vậy nên bị nhiễm lạnh rồi.
"Đồ ngốc, ai bảo em leo trèo ngoài đó cơ chứ?" Thu Phương giả vờ không quan tâm Uyên Linh, nhưng vẫn mở chăn ra, chùm qua người cô.
Uyên Linh mừng thầm, quả nhiên chiêu giả dạng yếu đuối này luôn có hiệu quả. Uyên Linh liền lòn người vào chăn, nằm cạnh Thu Phương, đưa tay ôm lấy cô.
"Đã chạm qua người khác thì đừng chạm vào chị!"
"Đã thế thì em càng phải chạm, vì căn bản em đâu có đụng vào cô ta đâu."
"Cô ta nào?"
"Thì Dina đó."
"Sao em biết chị là đang nói Dina mà không phải người khác?"
Ách!
"Em rõ ràng là có tật giật mình mà!" Thu Phương giận dỗi nhích ra.
"Tiểu tổ tông của em ơi, cái đó...chậc..." Uyên Linh vò đầu, á khẩu không biết giải thích thế nào.
"Bây giờ em còn nghèo hơn một nhân viên bình thường trong công ty nữa, không tiền, không nhà, không xe, tất cả đều do chị quản lý thì làm gì có ai thèm chồng của chị nữa. Muốn ăn một bữa ở nhà hàng mà không nằm trong việc tiếp đãi khách hàng cho công ty thì em cũng không có tiền trả, thế thì đi tìm phụ nữ bằng cách nào đây?"
"Chị không có nói em đi tìm phụ nữ, mà là bọn họ muốn bắt em để đem về nhà bao nuôi! Mà em nói thế là sao, ý em là chị độc tài, quản lý tài sản của em nên em không thể đi tìm phụ nữ, còn nếu cho em thoải mái thì em sẽ đi tìm liền à? Vậy em đi đi! Chị trả thẻ, trả chìa khóa xe lại cho em, chị mới không thèm nhìn em nữa!"
"..." Uyên Linh lần này liền biết khôn, tốt nhất vào thời khắc này cô nên căm miệng. Vợ của cô nói là đúng, cô không được cãi, cãi vợ chính là đại họa diệt thân.
"Sao không nói gì vậy?" Thu Phương thấy Uyên Linh nằm im, giả chết thì đẩy đẩy.
"Em biết sai rồi, nên bà xã nói rất đúng! Là em không tốt!"
"Em rõ ràng là đang giả tạo!" Thu Phương sau khi nói đã, còn được Uyên Linh vuốt đuôi tất nhiên tâm tình sẽ tốt lên. Chồng của mình ngoan như vậy đúng là thích thật mà. Nhưng dẫu sao cũng bỏ lại một câu làm bậc thang cho mình leo xuống.
"Chị thấy mấy người ai đứng trước mặt vợ không giả vờ vuốt đuôi thì cũng là ở sau lưng ăn vụng tám đời trước."
"Em thề, so với bọn cặn bã đó tôi tuyệt đối chỉ có một mình bà xã thôi!"
"Lời này ai không nói được, quê mùa chết đi. Hơn nữa, chị bỗng nhiên sực nhớ, lần đó ở quán bar chết tiệt kia, lúc chị tới em rõ ràng là chuẩn bị ôm hôn Yeri, thậm chí là ôm cứng ngắc không buông nữa kìa!"
Hả?!!!
Ôm cứng ngắc không buông? Cô có sao?
Thu Phương liếc nhìn Uyên Linh, hẳn là em không nhớ gì đi. Cũng tốt, dễ cho cô trêu một chút.
"Đúng vậy à, sau đó cũng may là chị đến kịp. Đẩy cô ta sang một bên, lôi em về nhà, nhưng em có biết không, em đó, chê chị ú mập, một hai liều mình giữ thân cho Yeri. Không cho chị chạm vào."
"Rồi...rồi sao nữa?"
"Tất nhiên là em bị khiêu khích chịu không nổi trước nhan sắc quyến rũ như chị đây, sau đó nổi thú tính! Em chính là không đáng tin như vậy, giây trước nói không cần, giây sau đã không chịu nói điên cuồng làm loạn! Thế nên, chị có ngốc mới đi tin em!"
Uyên Linh khóe môi giật giật, nín cười sắp đau cả ruột, nhìn bà xã múp míp nhà mình không chớp mắt nói khoe khoang nhan sắc của bản thân.
"Hình như chị bỏ qua một chi tiếc quan trọng, đúng rồi. Tên biến thái này, thật ra lúc đó tôi sờ cái gì trên người chị vậy hả?"
"Cái gì cơ?"
"Thì chính là cái mà tôi táy máy..." trong đùi của chị!
Ực! Thu Phương nuốt nửa câu sau vào bụng! Tên biến thái trước mặt, nếu nói quạch ra như thế chắc chắn Uyên Linh sẽ lại suy nghĩ xấu xa rồi làm chuyện không đứng đắn với cô. Tốt nhất là nên im lặng.
Uyên Linh đương nhiên biết Thu Phương đang nói vấn đề nào, lúc đó chính là cô sợ mình nhầm lẫn Yeri và Thu Phương nên nhất quyết không chịu cho cô thay quần áo, nhưng sau đó lại tìm được cái kia nên cô mới xác nhận bản thân không phải đang mơ, nhưng cái kia là cái gì à...
"Bà xã, thứ nhất lúc đó không phải em đang giữ thân cho Yeri mà là thề chết giữ vốn liếng cho bà xã đó! Em sợ bản thân nhận lầm người phụ nữ kia là bà xã nên en mới cự tuyệt như vậy."
"Thế làm sao em lại nhận ra đó là chị?" Thu Phương nhíu mày, hỏi Uyên Linh.
"À, cái vấn đề thứ hai này muốn giải thích hơi có chút bất tiện."
"Sao vậy?"
"Bởi vì bây giờ em có cho bà xã xem bà xã cũng xem không được."
"Tại sao chứ? Mắt chị vẫn nhìn rõ mà?"
Thì chính là bà xã của cô, ở trên đùi phía trong gần chỗ kia có một nốt ruồi son nhỏ, vừa khuất tầm mắt của cô. Nếu không chú ý thì e là Thu Phương thật chất cũng không biết.
Còn vì sao Uyên Linh biết à?
Đơn giản, là lúc cô làm chuyện đó thì cô mới biết được Thu Phương có nốt ruồi kia.
Lúc trước Thu Phương cho rằng một đêm năm năm về trước hai người là mê loạn, nhưng sự thật là ai biết Uyên Linh cố tình.
Say rượu sao? Ha ha ha.
Không hề!
Nhưng ai bảo lúc đó cô lại nghĩ Thu Phương nhất định không để bản thân mang thai con của cô, nên đã bỏ qua thời gian năm năm tuổi trẻ của hai người. Lại nói lời tổn thương cô nữa. Hay tại cô kêu ngạo, không tin mà thách thức ông trời nên có quả báo đó, ai biết lại sinh ra đứa con trời đánh, quậy cô long trời lở đất.
Chỉ có bà xã của cô đến giờ vẫn ngây ngô không biết gì.
Nhưng như vậy cũng tốt, hai bí mật này để cô giữ làm của riêng cũng thật thích đi.
"Này, em nói gì đi. Làm thế nào chị không thể thấy vậy?" Thu Phương chớp chớp mắt nhìn Uyên Linh đang tủm tỉm cười một mình trông rất ngu ngốc.
"À, bà xã đã khuya rồi. Phải ngủ đủ giấc mới tốt cho hai bảo bối, khi nào thích hợp em sẽ cho chị cảm nhận được sự cảm nhận của em."
Thu Phương nghe Uyên Linh nói, đầu óc mờ mịt. Cái gì là cảm nhận được sự cảm nhận của em?
"Thật không?"
"Thật."
"Em đảm bảo phải cho chị biết đó, nếu không chị sẽ giận em chết luôn."
"Tất nhiên, em đảm bảo!" Chỉ sợ lúc đó chị không chịu cho em chỉ chị cảm nhận thôi.
Cứ như thế chuyện của Dina đã bị đá bay ra sau ót không nhớ gì nữa.
END
______________________________________
End j chớt quớt z chời ^^
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro