
45
Nước Nga chính thức cùng Jung YunHo thiết lập quan hệ giao dịch, Jung YunHo được cái bọc của thái tử đảng che chở, phía chính phủ cũng không động tới, còn vì hắn mà mở ra cánh cửa thuận tiện hơn. Lee Eun Jae đột nhiên biến mất, bởi vì đánh mất quyền giao dịch với nước Nga nên liền bị triệu hồi về Italy.
Hắc đạo trái lại yên ổn trở lại, một số bang hội thuận theo chiều hướng, chủ động nương nhờ Jung YunHo, còn lại một số ít không cam lòng nhưng càng không dám đi gây sự, nơm nớp lo sợ mà sống qua ngày.
Thế lực của Jung YunHo lúc này đã đạt được đến mức độ cường đại, TX nghiễm nhiên trở thành tổ chức hắc đạo lớn nhất Hàn Quốc, quy mô thế lực vượt trên cả Đông Thần của Jung Han Byung, Jung YunHo hùng bá toàn bộ giới hắc đạo Hàn Quốc, toàn bộ việc kinh doanh súng ống đạn dược của Châu Á, có khi quân đội cũng sẽ từ tay hắn mà mua về nhưng lô súng ống đạn dược tiên tiến hoàn hảo nhất.
Jung YunHo dùng súng ống đạn dược để kiếm lời, xây dựng thêm căn cứ, bồi dưỡng những tinh anh của riêng mình, tiền đen càng lúc càng nhiều, sau đó lại được tẩy trắng, Jung YunHo bắt đầu giao dịch với thương gia, phía dưới lại buôn bán súng ống đạn dược, bên trên là làm ăn buôn bán, nhà cửa ruộng đất, tài chính... cái gì kiếm được tiền hắn đều làm.
Jung YunHo giống như kỳ tích mà trở thành kỳ tài trong thương giới, rất được mến mộ, cái tên Jung YunHo ở Hàn Quốc càng trở nên nổi tiếng, nhân tài thiếu niên như viên kim cương được mài giũa tỏa ra hào quang chói mắt, trở thành người đàn ông trong mơ của tất thảy phụ nữ Hàn Quốc, những người lão làng trong thương giới cũng nghĩ cách làm sao có thể rước hắn về làm rể hiền. Có sức lôi kéo mới có thể nâng cao địa vị, những người nào cảm thấy Jung YunHo có lợi với mình đều không nhịn nổi mà quyết tâm muốn thân mật một chút, không chỉ là trực tiếp nhờ cậy, mà còn là dâng tặng quà lên tận cửa, nếu đụng phải lúc tâm tình của hắn tốt, sẽ chọn ra một người vừa mắt mà chơi loại tình một đêm, sau khi xong việc sẽ lạnh lùng ném tiền tiễn khách. Nhưng chính vì đàn bà được đưa đến cửa càng lúc càng liên tục không ngừng, có lúc khiến cho hắn cảm thấy rất phiền hà, trực tiếp dùng cái khí thế lãnh khốc của mình dọa cho họ sợ mà bỏ chạy.
Kim JaeJoong cùng Kang In hai người cả ngày chỉ cùng nhau ngồi xem kịch vui, làm những việc nhàn rỗi, hết đánh cược xem đêm nay hắn giữ lại ả đàn bà nào qua đêm, ả đàn bà đó có thể nán lại thời gian dài bao nhiêu, sau đó lại đến thời gian hắn làm tình, số lần hắn phát tiết cũng đều được đưa ra cá cược, điều này khiến cho hắn vô cùng lộn ruột, tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhất lại là thái độ thờ ơ như thể chuyện này không liên quan gì đến mình của Kim JaeJoong, dám lôi hắn ra để đánh cược, muốn trêu tức hắn sao.
Kim JaeJoong cùng Kang In buồn chán đến cùng cực tụ lại một chỗ, thần bí xoi mói Jung YunHo từ đầu đến chân lần thứ N.
"Cái gì, cậu đã từng nhìn thấy cậu ta tắm sao, còn từng cọ lưng cho cậu ta?"
Kang In trợn to hai mắt nhìn, từ sô pha kinh ngạc nhảy dựng lên, sán lại bên người Kim JaeJoong.
Kim JaeJoong tặng cho gã một cái trừng mắt, muốn ngăn lại tiếng kêu kích động của Kang In, thế nhưng Kang In lại nhịn không được phấn khích, giống như kẻ trộm liếc qua cửa thư phòng một cái, xác định bên trong không có nghe thấy.
"JaeJoong, cậu đã từng nhìn thấy... cậu nhỏ của hắn sao... có lớn hay không..."
Kim JaeJoong nghiền ngẫm suy nghĩ một chút, lúc đó vừa mới đi theo Jung YunHo không lâu, hắn là cố ý muốn làm khổ mình, khi đó Jung YunHo mới mười tám tuổi, nhưng đối với kích thước vật đó khi mười tám tuổi mà nói, đúng là không nhỏ chút nào, phải nói là cực lớn.
"Được rồi, khả năng thuộc về đàn ông đó... khẳng định so với cậu có trình độ hơn nhiều."
"Cậu chưa từng thấy qua của tôi, dựa vào cái gì mà nói tôi nhỏ hơn cậu ta?" Đây chính là vấn đề có liên quan đến tôn nghiêm của đàn ông.
Kim JaeJoong vẻ mặt khinh thường, nói "Chỉ cần nhìn hình dáng bên ngoài quần là có thể đoán được."
Kang In gần như lập tức cúi đầu nhìn vào khoảng giữa hai chân mình, không can tâm mà kéo quần ra nhìn, lại không cam lòng mà liếc mắt đến thư phòng, muốn vào trong tìm bằng chứng một chút, nhưng lại sợ hắn xem mình là biến thái mà đánh ra ngoài.
"JaeJoong, cậu đã từng chạm vào hắn, có phản ứng gì không... ý tôi là... cương lên ấy"
Kang In nghẹn họng nửa ngày mới không nhịn được mà hỏi ra vấn đề mà mình muốn biết nhất.
"Vậy cậu nghĩ sao?" Kim JaeJoong vỗ đầu Kang In một cái, chớp đôi mắt xinh đẹp, lộ ra nụ cười như hồ ly.
"Nếu muốn biết thì mời tôi đi ăn một bữa, tôi sẽ nói cho cậu."
"Không thành vấn đề."
Kang In thẳng thắn đáp ứng, chỉ bằng một bữa cơm mà đổi được việc tuyệt đối riêng tư của Jung YunHo, rất có lời nha.
Kim JaeJoong kề sát bên tai gã, nói thầm vài câu.
"Cậu không nhìn thấy được đâu"
Kang In cảm thấy rất thất vọng, có một loại cảm giác giống như bị lừa mất một bữa ăn.
"Tôi cũng không phải tên biến thái cuồng tình dục, dù có nhìn thân thể Jung thiếu gia đến mấy, cũng tuyệt đối không cương."
"Đối với bảo bối xinh đẹp như cậu cũng không phản ứng sao?"
Kim JaeJoong hung hăng trừng mắt liếc Kang In, cứ như đàn ông nhìn thấy cậu là đều trở nên biến thái cuồng dục vậy.
"Tôi dù xinh đẹp nhưng cũng là đàn ông, Kang In cậu có muốn thử một lần không, cậu cởi ra sau đó để tôi nhìn chằm chằm vào, xem cậu có cương được hay không?"
Kang In mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cố sức lắc đầu, gã hoàn toàn không muốn làm một tên biến thái.
"Đi mời tôi đi ăn."
Kim JaeJoong hướng Kang In ngoắc ngoắc ngón tay.
"Tôi nghĩ nên đi ăn mỳ sợi." Kang In nghĩ dù sao thì mình cũng là bị lừa.
"Tôi lại nghĩ muốn ăn một bàn tiệc lớn của Trung Quốc."
"Kim JaeJoong, cậu phải biết rõ đây là do tôi bỏ tiền ra."
"Kang In, cậu phải hiểu được đây là cậu mời tôi đi ăn."
Mời người ta đi ăn, chẳng lẽ lại không cho người ta ăn cơm sao.
Hai người không ai nhường ai, giữa lúc đang cãi nhau ầm ĩ, chợt xuất hiện khuôn mặt lạnh lẽo như tảng băng ngàn năm của Jung YunHo, ánh mắt hung ác dữ tợn gắt gao nhìn chằm chằm Kim JaeJoong, hai người chột dạ liếc mắt nhìn nhau, Kang In lại vô thức liếc mắt nhìn hạ thân của Jung YunHo, lại bị Jung YunHo hung hăng trừng mắt nhìn lại.
"Jung thiếu gia chúng tôi chuẩn bị ra ngoài ăn, có muốn đi cùng không?"
Kim JaeJoong vui vẻ cười cười nịnh nọt.
Con mẹ nó, cho rằng hắn bị điếc sao, không nghe được Kim JaeJoong dùng tư liệu về hạ thân của hắn để đổi lấy bữa cơm này.
Jung YunHo nhìn nụ cười giả tạo tươi như hoa của Kim JaeJoong, nghĩ đến mình đã đến cực hạn, không thể nhịn được nữa, giống như con sư tử điên tiết muốn ăn tươi nuốt sống bước tới gần Kim JaeJoong.
"Kim JaeJoong, cậu cút ra ngoài cho tôi, đừng bắt tôi động thủ!"
Kang In vô thức đem Kim JaeJoong che chở phía sau, hành động này càng chọc giận Jung YunHo, Kim JaeJoong hướng Kang In lắc lắc đầu, cho gã một ánh mắt yên tâm, sau đó hướng về phía ngoài đi ra, Jung YunHo lãnh khốc xoay người, theo sát phía sau, Kang In lo lắng đi theo vài bước, đột nhiên Jung YunHo lạnh lùng quay đầu lại, ngón trỏ ngạo mạn chỉ vào gã.
"Kang In, cậu tốt nhất đừng có đi theo, đây là tôi cùng Kim JaeJoong nói chuyện riêng."
Kim JaeJoong dừng lại, nhìn về phía Kang In, gật đầu, Kang In bất an đứng lại tại chỗ.
"Lên xe"
Ánh mắt sắc bén âm trầm của Jung YunHo nhìn chằm chằm Kim JaeJoong.
Kim JaeJoong nghĩ mình vẫn nên phòng thân, không nên chọc tức hắn, vì vậy ngoan ngoãn ngồi vào xe.
Jung YunHo làm ra sắc mặt xám xịt, điên cuồng lao trên đường, bên trong xe phủ ngập một luồn khí lạnh âm trầm mơ hồ, hơn mười phút sau, chiếc xe đột ngột dừng lại.
Hết chương 45
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro