21
Minjeong cũng trằn trọc cả đêm không thể ngủ, về nhà là lẳng lặng vào phòng, không phủ nhận rằng cô nhớ Jimin, mới ngủ cùng nhau mấy ngày bây giờ không có đã thấy trống vắng.
Minjeong xoay tới xoay lui trên giường, căn phòng này đã có hình bóng Jimin, nhớ lại ngày đó Jimin bị trúng thuốc, cô đã ôm Jimin ngủ cả đêm, nàng ở trong vòng tay cô ngoan ngoãn ngủ say, đáng yêu lắm, những đêm sau đó mùi nước hoa và mùi thơm trên cơ thể Jimin khiến cô ngủ ngon hơn rất nhiều, sự ấm áp lan toả khi Jimin ở trong vòng tay cô mỗi đêm làm Minjeong từng chút một yêu thương nàng.
Minjeong vắt tay lên trán, suy xét lại tất cả những cảm xúc mình trải qua, những thứ đó đều được gọi là yêu, cô đủ trưởng thành để hiểu chỉ là không nói ra, từ bao giờ cô đã xem Jimin là người quan trọng trong cuộc sống, nhìn thấy anh ta chạm vào Jimin thì Minjeong khó chịu vô cùng, thân thể đó từng đêm say sưa quấn lấy cô, không thể chịu nỗi nếu nàng cùng với ai khác làm những chuyện đó. Minjeong cầm điện thoại thì đã hơn 2h sáng, lòng cồn cào không yên, thật sự rất khó chịu, sao yêu đương lại khiến người ta day dứt khi giận nhau như thế?!!
- Mình nhớ em ấy đến không chịu nỗi!!!
Minjeong tự thì thầm rồi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng là ấn vào cái tên người nào đó mà gọi, cô không biết Jimin ngủ chưa, nhưng 2h sáng thì có khi là ngủ rồi, có điều không thể nhịn nỗi Minjeong cũng đành phải gọi, những lúc giận nhau thì nỗi nhớ sẽ càng tăng.
Minjeong nghe tiếng reo rất dài, chắc là Jimin đã ngủ nên không nghe máy, tâm trạng Minjeong có chút thất vọng dự định tắt máy thì cô nghe được đầu dây bên kia có tiếng phát ra, Jimin không nói gì hết nhưng có chút tiếng động chứng tỏ nàng đang nghe.
Minjeong không biết được là Jimin nào có ngủ nỗi, nàng đang nằm chờ đợi cuộc gọi của cô, nàng nhớ Minjeong rất nhiều nhưng mà lúc Minjeong gọi lại không dám nghe, lúng túng cầm điện thoại mà lòng hồi hộp xem phải làm sao, thương thì thương nhưng nàng cũng còn giận mà, rồi chẳng biết làm sao mà Jimin không đành lòng bơ người ta, vì thế nàng cũng bắt máy.
- Em...em đang ngủ sao?
Jimin im lặng nghe giọng người ta thì thầm, Minjeong đánh người rồi lớn tiếng làm nàng giận nhưng mà bây giờ nghe giọng nói trầm ấm đó thì trái tim Jimin tan chảy, nàng không chịu nỗi cảm giác ngọt ngào dâng lên trong lòng nên đưa tay lên ngực trái, trái tim ngốc bình tĩnh đi chứ!!!
- Nếu em ngủ thì chị xin lỗi, Jimin ngủ đi.
Minjeong hơi thở dài, chắc cô đang làm phiền người ta, tự nhiên Minjeong thấy mình rất có lỗi, chẳng muốn giận nhau nữa, cô không chịu nỗi nếu hai người không nói với nhau câu nào, Minjeong ngậm ngùi muốn lặng lẽ tắt điện thoại, có lẽ cô nên gọi lại sau?
- Người đáng ghét định tắt máy như vậy sao?
Jimin thấy một khoảng im lặng từ phía Minjeong, nàng sợ người ta tắt máy nên vội vã ngăn lại, nàng chỉ là muốn im lặng, hồi hộp chờ xem người ta nói gì, không ngờ người này dám có ý định tắt máy.
- Em chưa ngủ hả bé, sao lại thức trễ như vậy?
Minjeong nghe giọng nàng thì vui lắm, môi vô thức nở nụ cười, cô lo lắng cho Jimin giờ này vẫn chưa ngủ, muốn người ta nghe máy nhưng lại sợ người ta thức trễ ảnh hưởng sức khoẻ.
- Là tại người đáng ghét nào đó chọc giận nên không thể ngủ. - Jimin nằm sấp trên giường, hai chân đung đưa, vừa rồi nàng còn buồn rầu, người ta vừa nói mấy câu đã khiến tâm trạng Jimin bay bổng.
- Vậy sao, người đáng ghét đó cũng không ngủ được vì nhớ cái người đang giận.
Jimin cắn môi vì câu nói quá đỗi ngọt ngào của Minjeong, nàng ôm gối, mặt bắt đầu đỏ lên, người ta mới quan tâm nàng một chút thì nàng đã chịu không nỗi, phải làm sao đây, nàng đang giận cơ mà, trái tim đúng là đồ phản chủ.
- Người đáng ghét lừa dối, hay là đang nhớ cô nào khác?- Jimin hít thật sâu sau đó tiếp tục trò chuyện, sợ Minjeong biết nàng đang vui sẽ khinh thường nàng.
- Người đáng ghét chỉ nhớ em thôi.- Minjeong hoàn toàn quên mất mình đang ghen, đang buồn, tuôn ra mấy câu nói như ai bỏ đường vào đó.
- Không tin, người đáng ghét có nhiều người vây quanh, nay cô này mai cô khác, biết đâu còn có vợ rồi mà giả vờ với em.- Jimin vừa nói vừa bĩu môi.
- Không có mà, mấy người đó đều xoá số hết rồi, cũng sẽ kiên quyết từ chối mấy người trước đây, xin lỗi em.- Minjeong lật đật lắc đầu, nói chuyện điện thoại người ta có thấy đâu nhưng vẫn lúng túng giải thích.
- Không đáng tin, không muốn tin.- Jimin mỉm cười, lăn qua lăn lại trên giường, nàng yêu Kim Minjeong chết mất.
- Jimin à, mở video được không?
Minjeong cảm giác nhớ nàng nhiều quá, nói chuyện điện thoại dường như không đủ, cô chỉ muốn nhìn thấy Jimin ngay bây giờ thôi.
- Không được, không cho xem.
Jimin tự lắc đầu liên tục, nàng vẫn còn chút hờn giận sao có thể dễ dãi như vậy, không muốn cho người ta thấy mặt đâu, với lại lúc nảy nàng còn khóc lóc vì uất ức và nhớ Minjeong, hẳn là bây giờ bộ dạng rất xấu.
- Vậy à, vây Jimin ngủ sớm đi, ngày mai lại có sức giận chị tiếp nha.
- Đáng ghét, em chưa tha cho chị đâu đó, người gì mà manh động quá, không nghĩ đến bản thân gì hết.- Jimin bây giờ đã ngồi dậy, nàng đung đưa hai chân vì thích thú.
- Em lo cho chị hay cho anh ta?- Minjeong ngập ngừng trong câu hỏi, cô lắng tai chờ đợi nàng trả lời.
- Đương nhiên là lo cho chị, anh ta là cái thá gì chứ, chị đánh anh ta rồi bị thương thì sao, nếu mà đối tác hay ba mẹ chị nhìn thấy họ sẽ lo đó, Chủ tịch Kim đi hành hung người khác vì phụ nữ, chị muốn lên báo như vậy lắm đúng không?
Minjeong lắng tai nghe từng lời trách móc đáng yêu của Jimin, cô cũng có chút đồng tình, thì ra đúng như Ningning nói, nàng đúng là lo cho mình.
- Minjeong, em xin lỗi vì để chị hiểu lầm.- Jimin đột nhiên cũng biết lỗi của mình, mình cũng có hơi làm quá không tin Minjeong.
- Jimin à, đừng xin lỗi chị sẽ đau lòng đó, là chị sai, chị sẽ không để ai đến gần nữa, chị bây giờ chỉ có mình Jimin, em bỏ về rồi chị cũng rất ngoan liền trở về nhà.
- Minjeong em yêu chị, đừng có ghen lung tung, đừng có lừa dối em nghe chưa?
Lời nói ngọt ngào, vừa tỏ tình vừa như dặn dò của Jimin làm Minjeong như muốn nhảy cẫng lên.
- Thật sao, Jimin yêu chị nhiều không?
- Đoán xem.- Jimin qua giọng nói đã biết Minjeong kích động, nàng che miệng cười khúc khích.
- Chị nhớ hơi Jimin quá, nhà em có cửa sau không, bây giờ chị chạy qua, em mở cửa đi...chúng ta...lăn lộn một chút.
Minjeong quá kích động vì được nàng tỏ tình, lâu lắm rồi không ai nói yêu mình, mà hiện tại người nói lại là Jimin làm cô run lên vì rung động, vội vàng bật dậy nói một tràng sau đó cầm áo khoác lật đật chạy đi. Jimin còn chưa kịp phản ứng gì thì Minjeong đã tắt máy, còn nhắn tin là đợi cô đến.
Jimin hoang mang chạy đến trước gương, khuôn mặt nàng vì khóc mà xấu xí rồi, nàng lật đật vuốt lại tóc, tô lại son môi, đỏ mặt vì nghĩ đến lát nữa Minjeong sẽ đến đây, bọn họ trong căn phòng này làm tình sau khi giận nhau, sao nàng lại thấy kích thích đến vậy, cứ chạy tới chạy lui ngắm xem bộ dạng mình thế nào rồi, sợ Minjeong chạy đến sẽ chê nàng mất.
Nhà Jimin đúng thật là có cửa sau, không lớn nhưng đủ để Jimin mở cửa cho Minjeong lẻn vào, vừa gặp nhau Minjeong đã ôm chầm lấy Jimin, cả thân thể nàng đều bị Minjeong ôm nhấc bổng lên, ôm trọn cả vòng tay, sau đó Minjeong hôn nàng say đắm, môi cô mút lấy môi Jimin không rời.
- Lên phòng em đi, đáng ghét, hư hỏng.- Jimin chụp lấy bàn tay Minjeong đang đặt trên mông nàng bóp nhẹ lại, ba mẹ mà thấy thì nàng trước sau gì cũng sẽ bị trêu chọc.
- Nhớ em quá. Mình làm một chút đi.
Jimin kéo người ta rón rén lên phòng, giờ này nhà nàng rất yên tĩnh, đảm bảo ba mẹ và người giúp việc đều không ai biết, hai người quấn quýt vào phòng, Jimin câu lấy cổ người ta chủ động hôn, mới giận một chút nàng đã nhớ nhung không biết làm sao, chỉ có thể mặc cho người ta dày vò cơ thể nàng, cả cơ thể đều nhớ Minjeong, nhớ đôi môi tham lam chạm vào từng tấc da thịt nhạy cảm của nàng quá.
- Ưmmm...
Jimin rên khẽ khi Minjeong ném nàng lên giường, càng lúc càng mạnh bạo nhưng nàng rất thích, nàng ôm lấy đầu Minjeong vùi vào ngực, ngửa cổ tận hưởng cảm giác sung sướng Minjeong mang lại, làm tình cùng người mình yêu cứ như bị nghiện không thể dứt ra.
Minjeong bú mút ngực nàng đến sưng đỏ, bú mút rất nhiều lần cũng không thấy chán, sau đó tự cởi quần áo, kéo lấy chân nàng đặt lên vai, áp chặt bên dưới mình vào cô bé của Jimin, nhắm nghiền mắt vừa đẩy vừa cảm nhận, cảm giác ấm nóng, khít chặt và được cảm nhận đối phương chân thật nhất làm cả hai nhanh chóng đạt đỉnh, hạnh phúc dâng trào, cả đêm đó vờn nhau đến tận trời sáng mới mệt mỏi thiếp đi.
- Jimin, mở cửa cho mẹ.
Mẹ Jimin ở bên ngoài liên tục đập cửa vì trời đã gần trưa mà Jimin vẫn chưa xuống nhà, tối qua nàng về nhà là lên phòng ngay làm bà lo lắng. Jimin nằm trong vòng tay người ta, khó chịu vì quá ồn mà mở mắt ra, nghe mẹ cứ liên tục gọi thì nàng hoảng hốt.
- Minjeong...dậy đi, mẹ em kìa...- Jimin xoay người đánh vào ngực Minjeong .
- Mẹ...mẹ em hả...??
Minjeong tối qua rất nhiệt tình làm nàng, bây giờ có chút mệt mỏi, vẫn còn đang mơ ngủ, nghe mẹ Jimin lập tức mở to mắt, hai người ngồi dậy nhìn ra cửa trong sự hồi hộp, nàng trước giờ chưa từng dắt ai về nhà làm mấy chuyện như tối qua, bây giờ mẹ gọi cửa liền đỏ mặt, xấu hổ không biết làm sao.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro