Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2

Trương Hân nhìn thấy đôi mắt ướt át trước mặt, liền phát cáu lên.
  "Tôi còn chưa chết sao cậu khóc?"
  Lâm Nam không còn quan tâm trà sữa trên mặt đất, hùng hổ chạy tới, hét lên: "Thả cậu ấy ra!"
  Đây là Trương Hân, Lâm Nam cảm thấy được sau khi hét lên câu này có lẽ đã quá muộn.
  Khi đôi mắt đen của Trương Hân nhìn qua, Lâm Nam hoàn toàn sợ hãi không dám động đậy.
  Người đang khóc khi nghe thấy Trương Hân nói, nước mắt lập tức rơi xuống. Nàng gắt gao nắm chặt góc áo của Trương Hân, vô số cảm xúc dâng trào trong lòng, khiến cổ họng lúc này tắc nghẽn, không nói được lời nào.
  Đây là lần đầu tiên Hứa Dương Ngọc Trác nhìn Trương Hân vẫn còn là học sinh cấp ba. Mái tóc đen thẳng, buộc nửa, để lộ toàn bộ khuôn mặt xinh đẹp. Đôi mắt hoa đào nhưng cả người rất lạnh lùng.

  Trong đôi mắt này ... có sự lạnh lùng, hung ác tột cùng.
  Nhưng nó không vô hồn như những năm tháng sau này, đêm này qua đêm khác cũng chẳng còn gì ngoài nỗi đau.
  Ngay khi nam sinh bị đá đứng lên, bị chai nước khoáng làm cho choáng váng, sau đó lóng ngóng ngã xuống, giọng nói của Viên Nhất Kỳ vang lên.
  "Đại tỷ! Chúng ta đến rồi, chị... chuyện gì vậy?"
  Trương Hân ngơ ngác nhìn Hứa Dương Ngọc Trác: "Ai biết cái tên ngốc này đâu ra?"

  Viên Nhất Kỳ nhìn một chút, "..."
  Vương Dịch khó khăn nói: "Chị không biết cậu ấy sao?"
  Dù sao cũng học cùng trường, ai mà không biết? Hứa Dương Ngọc Trác lớp H3 có tính cách mềm mỏng.
  "Các người nói ai ngốc?" Lâm Nam không quá sợ hãi hai người kia, lấy hết can đảm đi tới, nói: "Buông cậu ấy ra".
  Trương Hân lạnh lùng chỉ vào góc áo đang bị Hứa Dương Ngọc Trác nắm chặt.
  Lâm Nam đi tới kéo Hứa Dương Ngọc Trác, thấp giọng nói: "Hứa Dương! Buông ra, đừng dây dưa với loại người này."
  Viên Nhất Kỳ không vui: "Cậu vừa nói gì?"
  Lâm Nam rụt cổ, đi tới kéo nàng nhưng kéo không được.

  Hứa Dương Ngọc Trác cắn môi nhìn cô chăm chú giống như sợ Trương Hân sẽ chạy mất. Trương Hân quay mặt đi, không nhìn tia nước trước mắt. Cô gái này bị cái quái gì vậy, từ cái nhìn đầu tiên thật khó chịu.
  "Buông ra." Giọng cô lạnh lùng.
  Viên Nhất Kỳ và Vương Dịch kinh hoàng nhìn hai người. Có thể chạy đi bất cứ lúc nào. Đại tỷ đang tức giận, đại tỷ đang tức giận, nhanh lên!
  Như sợ hãi, Hứa Dương Ngọc Trác đột ngột khép tay lại, Lâm Nam kéo nàng ra khỏi Trương Hân.
  Hứa Dương Ngọc Trác oán giận nhìn vào lòng bàn tay trống rỗng của mình, trong khi Trương Hân thậm chí không nhìn nàng đã cầm cặp sách rời đi. Hứa Dương Ngọc Trác giống như có thể ngửi thấy mùi hương của cây sa mộc trên người cô, xen lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt.
  Lâm Nam nói bên tai Hứa Dương Ngọc Trác: "Hứa Dương cậu sao vậy? Đừng liên quan gì đến Trương Hân, cậu ấy không phải người tốt."
Trương Hân quay lại, coi như không có nghe thấy.
      Hứa Dương Ngọc Trác lắc đầu: "Cậu ấy là người tốt."
  Giọng nói nhẹ nhàng và ngọt ngào.
  Khi tất cả mọi người đều từ bỏ bản thân, mẹ cô cũng suy sụp, chính Trương Hân đã đến gặp nàng trong tù và nói với nàng với đôi mắt đỏ hoe: "Tôi nhất định sẽ đảo ngược vụ án cho cậu."
  Chỉ là lúc đó Hứa Dương Ngọc Trác cũng đã biết, nàng không thể đợi được lâu.
  Bước chân của Trương Hân dừng lại khi nghe Hứa Dương Ngọc Trác nói.
  Khi nàng ngửi thấy mùi thuốc lá khó chịu một lần nữa, Trương Hân đã đứng trước mặt nàng.
  "Cậu nói lại lần nữa?" Đứa nhỏ này đi học, trên người sao lại thơm như vậy?
  Lâm Nam bị sốc khi nhìn thấy Trương Hân lại xuất hiện.
  Viên Nhất Kỳ và Vương Dịch bừng tỉnh, nhanh chóng tiến lên kéo cô lại.
  "Đại tỷ, bình tĩnh đi, tất cả đều là bạn học."
  "Đại tỷ! Không cần làm loại chuyện nhỏ này!"
  Viên Nhất Kỳ và Vương Dịch đều cảm thấy tiểu hoa khôi này thật sự rất đáng thương, bị đánh cho tơi tả.
  Hứa Dương Ngọc Trác nhìn Trương Hân, trên mi vẫn còn đọng lại giọt nước mắt ướt át, nhưng nàng mỉm cười lặp lại từng chữ: "Cậu là người tốt."
  Trương Hân:? ? Tôi vừa nghe cái quái gì vậy.

  Khi nàng nói, mùi kẹo trái cây có vị mạnh hơn. Trương Hân trong nội tâm nguyền rủa đôi mắt ướt át nhìn người, lông mi dày và mảnh.
  Hứa Dương Ngọc Trác lại duỗi tay ra, muốn nắm cổ tay Trương Hân, nhưng lại cẩn thận kéo một chút góc áo của cô, hơi ngẩng đầu nhìn Trương Hân, khóe môi nàng nở một đường cong ngọt ngào, giống như là hài lòng.
  Viên Nhất Kỳ và Vương Dịch đã cố gắng thuyết phục cô đừng đánh nàng, nhưng Trương Hân không đánh mà còn cho Hứa Dương Ngọc Trác lại gần?
  Trương Hân tâm tư dần dần hợp lòng người.
  Chợt đôi mày lạnh lùng hiện lên một chút vui đùa, cô cong môi cười.
  Được rồi, rất thú vị.
  Nhưng một giây tiếp theo, tiểu hoa khôi đang ôm chặt quần áo của Trương Hân đã mất đi sức lực, cả người ngã về phía cô.
  Chỉ có một tia tiếng thét của Lâm Nam lướt qua bên tai: "Hứa Dương!"
  Trương Hân không còn cách nào khác, thuận thế ôm lấy nàng, đôi mắt đen lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Nam.
  Lâm Nam nói nhanh: "Cậu ấy bị sốt."
  Có cần phát sốt ngay lúc này không?
  Trương Hân có thể cảm nhận được làn da của Hứa Dương Ngọc Trác nóng ran, cô nhìn về phía Viên Nhất Kỳ và Vương Dịch đang ở bên cạnh "Gọi taxi đi."
  Cô gái nhỏ trong tay khẽ khịt mũi, rõ ràng đã hôn mê, nhưng ngón tay mảnh khảnh vẫn cố gắng nắm lấy cô.
  ***
  Trong bệnh viện, lý do khiến Hứa Dương Ngọc Trác đột ngột ngất xỉu là quá sợ hãi và lượng đường trong máu thấp.
  Trương Hân đưa nàng đến bệnh viện rồi xách cặp rời đi, Viên Nhất Kỳ và Vương Dịch đi ra ngoài sau khi nghe kết quả thì thấy Trương Hân đang đứng một mình ở cửa thang máy.
  "Đại tỷ, chị làm cậu ấy sợ đến ngất xỉu luôn rồi." Viên Nhất Kỳ cười nói.
  Vương Dịch: "Có lẽ cậu ấy bị tên khốn Lưu Mã Thông ở trường cấp 3 số 2 làm cho hoảng sợ. Khi xông tới, hắn hung dữ đến mức nào? Cho dù chúng ta đánh hắn lần trước, hắn vẫn dám đưa người đến quán trà sữa của trường chúng ta để khiêu khích chúng ta!"
  Viên Nhất Kỳ: "Đại tỷ, chị có biết Hứa Dương đó không?"
  Cuối cùng Trương Hân đặt ánh mắt về phía Viên Nhất Kỳ "Cậu cho là tính tình tôi tốt sao?"
  Viên Nhất Kỳ biết Trương Hân đang nói về câu nói của Hứa Dương Ngọc Trác, cho nên đành im lặng.
  Vương Dịch nói: "Phải làm sao với hắn đây? Chờ đã, tiểu hoa khôi ra ngoài rồi!"
  Trương Hân quay đầu lại, nhìn thấy Hứa Dương Ngọc Trác đang cầm đồng phục học sinh, cả người nhỏ nhắn, nhưng khuôn mặt vẫn tái nhợt như tát, cẩn thận vẫy vẫy tay, cười rất tươi.
  Chú thỏ trắng nhỏ này đến từ đâu?
  Trương Hân có thị lực tốt, thấy nốt ruồi trên mặt nàng, trong lòng thầm mắng ngườ. Thang máy vừa mở "Ding-" một tiếng.
  Trương Hân bước vào thang máy nói: "Đánh chết hắn".
  Vương Dịch nhận ra đây là cách Trương Hân nói với cô để đối phó với những người ở trường cấp ba số 2.
  Ngọc Mai từ trong thang máy đi ra, đụng phải đám người Trương Hân, tự nhiên bà vô tình nghe được bên tai lời nói "Đánh chết hắn" của Trương Hân, bà nhíu mày nhìn lại.
  Cửa thang máy chuẩn bị đóng lại, chỉ thấy hai nữ sinh mặc đồng phục học sinh. Ngọc Mai lại lắc đầu, trường học hàng đầu thế này cũng có nữ sinh như vậy! Phải tránh xa mới tốt.
  Con gái bà không được hư như vậy.
  Vừa đi được vài bước đã thấy con gái khéo léo đứng ở đó, vội vàng chạy tới ôm lấy tay, đưa tay sờ trán Hứa Dương Ngọc Trác: "Tiểu Dương, con sốt sao không nói cho mẹ biết! Có chuyện gì sao? Lúc nãy nghe con sốt mẹ chay đến đây đón con. "
  Lòng bàn tay mềm mại của mẹ truyền hơi ấm cho nàng.
  Hứa Dương Ngọc Trác sững sờ ngẩng đầu, cắn môi cố nén nước mắt, gục đầu vào trong vòng tay Ngọc Mai: "Mẹ."
  Ngọc Mai ở kiếp trước, chỉ vì đau lòng mà mới bốn mươi tuổi tóc đã bạc gần một nửa. Lúc này Ngọc Mai còn không có xuất hiện nếp nhăn trên mặt, hơi mập một chút.
  Ngọc Mai nhìn đứa con gái đang khóc trong tay mình là vừa giận vừa đau lòng, nói với Lâm Nam bên cạnh: "Tiểu Nam, cám ơn con, hôm nay con có muốn đến nhà dì ăn cơm không, dì làm đồ ngon cho con ăn."
  Lâm Nam xua tay: "Không sao, dì Ngọc, thật ra cháu vừa đến bệnh viện. " Tiền taxi do Trương Hân trả, còn đưa cho tài xế một tờ hóa đơn đỏ cũng không thèm nhìn, Lâm Nam rất phức tạp.
  Đại gia này, giàu thật là giàu, cục cằn thì thật là cục cằn.
Lâm Nam: "Hứa Dương dì đến rồi, tớ về nhé?"
  Hứa Dương Ngọc Trác gật đầu: "Ngày mai gặp lại ở trường."
  Ngọc Mai lái xe điện đi đón Hứa Dương Ngọc Trác, lúc này không có mấy người bình thường mua xe. Trên đường đi, khắp nơi vang lên những bài hát tuyên truyền Olympic, trên xe không có mái che, Ngọc Mai lấy một chiếc mũ rơm lớn che cho nàng khỏi nắng.
  Hứa Dương Ngọc Trác ôm chặt eo bà dọc theo đường đi, áp mặt vào lưng Ngọc Mai lắng nghe nhịp tim của mẹ nàng.
  Ngọc Mai bật cười: "Đồ nhóc, sao hôm nay bám người vậy?"
  Nhà của nàng vẫn chưa bán, nàng sống ở bên kia cách khu cao cấp hai con đường rộng. Hứa Dương Ngọc Trác biết nhà của Trương Hân sống trong khu cao cấp.
  Khoảng cách đường thẳng chỉ có vài trăm mét, nhưng phải mất năm năm Hứa Dương Ngọc Trác mới nhận ra Trương Hân sống gần nàng như vậy. Khi đó, nàng dành hết tâm trí cho người khác, bị người lừa dối nàng cũng không quan tâm đến.
  Mở cửa, Hứa Chấn Nam đang ngồi ở phòng khách xem TV, lập tức quay đầu lại: "Tiểu Dương về rồi à!"
  Hứa Dương Ngọc Trác nhìn Hứa Chấn Nam đang tươi cười trước mặt, lộ ra vẻ lo lắng. Sắc mặt hồng hào rất khỏe mạnh. Nàng hung hăng véo mu bàn tay, kìm nén không khóc!
  Nàng thậm chí còn chưa được nhìn thấy khuôn mặt cuối cùng của cha mình.
  Chỉ nghĩ đến điều này thôi cũng khiến trái tim Hứa Dương Ngọc Trác đập rộn ràng. Nàng cụp mắt xuống, nhỏ giọng: "Ba."
  "Đứa nhỏ này có chuyện gì, nhìn âm mũi đi. Tiểu Dương, ngẩng đầu lên cho ba xem cổ họng của con có bị viêm không?"
  Hứa Dương Ngọc Trác thầm hít sâu một hơi, ngoan ngoãn ngẩng đầu lên.
  Hứa Chấn Nam ghé sát vào: "Tiểu Dương? Tại sao dưới mắt con lại có một nốt đỏ nhỏ?"

  "Đâu?" Ngọc Mai đi tới xem, phát hiện dưới mắt phải con gái bà có một nốt ruồi đỏ nhỏ, trước đây không có.
  Ngọc Mai: "Ông không biết sao? Cái này gọi là nốt ruồi!"
  Nốt ruồi lệ?
  Hứa Dương Ngọc Trác ngơ ngác sờ lên khóe mắt phải, nghe Hứa Chấn Nam nói: "Sao đột nhiên lại có nốt ruồi? Đời trước là ai ức hiếp con gái cưng của chúng ta khiến con khóc, ba sẽ dọn dẹp cho con."
  Hứa Chấn Nam tự nhiên nói đùa, nhưng với Hứa Dương Ngọc Trác thì không. Cha nàng đã chiều chuộng nàng như kiếp trước và cố gắng hết sức để bảo vệ nàng, nàng biết.
  Nàng hít hít mũi, làm ra vẻ mặt cười, kéo tay áo Hứa Chấn Nam, nhẹ giọng nói: "Ba, ngày mai con muốn ăn sandwich. Được không?"
  Khi nàng trở lại vừa rồi, ngoài gia đình còn có Trương Hân đầy gai góc, muốn đẩy mọi người ra xa.
  Trương Hân khi còn nhỏ không thích ăn sáng và bị bệnh dạ dày. Hứa Dương Ngọc Trác sau đó trở thành một linh hồn cô đơn, đã nhiều lần nhìn thấy cô trong đêm đau đớn đổ mồ hôi lạnh. Làm thế nào nàng có thể tiếp cận Trương Hân đây?
  Chỉ có thể ... bắt đầu với bữa sáng!
  Tác giả có chuyện muốn nói: Trương Hân: Lần đầu tiên nghe thấy có người nói ta là người tốt.
  Hứa Dương Ngọc Trác: Cậu là người tốt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro