Chap 7
Ăn uống xong xuôi, rượu vào lời ra, mấy người trưởng phòng bắt đầu phiếm chuyện, từ lúc Lisa nở nụ cười sáng lạng với Rosé thì cô đã bắt đầu đứng ngồi không yên muốn tìm cách thoát thân, cô buông đũa, lau miệng cười khanh khách đứng lên: "Chủ tịch, tôi còn tài liệu buổi chiều phải sửa sang lại cho xong, không thể tiếp đãi nữa rồi."
Lisa kỳ thật cũng không thèm ăn nhiều lắm, hơn nữa cũng đã chán ngấy mấy người ở đây, nãy giờ cô căn bản không hề động đũa. Nghe được Rosé muốn rời đi trước thì cũng bỏ cái chén trên tay xuống, ung dung nhìn cô ấy, khóe miệng không lộ rõ ý cười.
Quản lí Lee còn đang mải bận rộn gắp cơm chia thức ăn cho Rosé, nhìn thấy cô ấy muốn rời đi thì cũng đứng lên, nhiệt tình nói: "tổ trưởng Park, tôi đưa cô về."
Nhóm trưởng phòng không nghĩ Rosé lại dám rời đi trước, ngây ngốc nhìn về bên này, yên lặng xem diễn biến tình hình.
Rosé vội vàng xua tay: "Không cần, quản lí Lee, anh hình như chưa ăn gì, nên ở lại ăn thêm đi."
Thực ra chỉ là một câu khách khí, nhưng trong tai Lee TaecYeon lại thành một câu quan tâm đầy tình cảm, chỉ thấy quản lí Lee hai mắt tỏa sáng: "Không có, tôi thật sự ăn no rồi, nơi này lại xa công ty, tôi nên đưa cô về."
"Việc này......" Rosé khó xử, một bàn tay đưa ra sau lưng, âm thầm ngoắc ngón tay với Lisa bên kia, ý bảo cô ấy nhanh giải vây thay cô.
Động tác này làm cho Lisa cảm thấy thực thoả mãn, cười khẽ một tiếng, bộ dáng cô gái nhỏ lúng túng như vậy, thật là thú vị: "quản lí Lee, trưởng phòng Oh bọn họ uống nhiều rồi, xem ra làm phiền anh ở lại chăm sóc, về phần tổ trưởng Park, thì để tôi tiện đường đưa về."
Chủ tịch đã mở miệng, khí thế thong thả đáng tin, trong nháy mắt giết chết mọi người, đặc biệt là quản lí Lee đang tràn đầy nhiệt tình lập tức ủ rũ, không dám không nghe theo sự sắp xếp.
Trở lại trong xe, Rosé đã ủy khuất mấy lần: "Lisa cố ý chọc em." Nghĩ lại vừa rồi Lisa vẫn dùng ánh mắt cười như không cười nhìn quản lí Lee cùng động tác của cô, trong lòng Rosé tăng thêm vài phần ai oán, nữ nhân này đôi khi cũng thực ác liệt .
Lisa cũng không lập tức khởi động xe, mà vươn người về phía Rosé, vươn cánh tay, dễ dàng ôm cô ấy vào lòng, cúi đầu ấn vào đôi môi kia một nụ hôn nồng nhiệt triền miên. Trong miệng cô còn lưu lại mùi rượu thơm ngọt, cùng đầu lưỡi dây dưa, khiến cho Rosé cũng cảm thấy say rượu, cả người choáng váng hạnh phúc.
Chờ Lisa khởi động xe, mở một nửa kính ra, không khí lạnh từ cửa sổ tiến vào, làm cho Rosé đang mơ màng hồi tỉnh, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, hình như không phải đường về công ty .
"Đi đâu vậy?" Rosé nghi hoặc hỏi người bên cạnh.
"Em vừa rồi có người hầu hạ, ăn no rồi, nhưng Lisa vẫn còn đói bụng." Lisa nhếch miệng nói, tuy miệng cô nói những lời này nghe như đùa nhưng lại tràn đầy ý ghen tuông làm Rosé suýt chút nữa bị sặc.
Rosé chăm chú nhìn chiếc xe vẫn chạy về phía trước, thật lâu sau cũng chưa đáp lại lời Lisa. Lisa cũng ý thức được trong lời nói của mình quá mức ghen tuông, trong mắt hiện lên một tia mất tự nhiên ngượng ngùng, cũng không chú ý Rosé nữa. Nào ngờ vừa qua khỏi một ngã ba, Rosé lại bật cười, tiếng cười như chuông bạc thanh thúy vang lên, đến lúc không nhịn được nữa, tiếng cười vang ra khắp xe.
Lisa bị Rosé cười đến ngượng ngùng, bên tai hơi hơi nóng: "Này này, em cười đủ chưa ?"
"Ha ha......, Lisa ah~, nhìn Lisa ghen thật là đáng yêu nha! "Rosé đưa tay lau đi khóe mắt ướt, khó khăn lắm mới ngưng được tiếng cười, chỉ có một chút ý cười vẫn lưu lại ở trên khóe môi. Không có cách nào, thấy bộ dáng khẩn trương của Lisa thật sự làm người ta vui vẻ .
Lisa khẽ hừ một tiếng, lấy im lặng đáp lại.
Không lâu sau, xe dừng ở trước một nhà hàng cổ kính, ông chủ của nhà hàng này là người địa phương, chủ yếu kinh doanh đặc sản phương Nam. Bởi vì hợp khẩu vị của Lisa nên nhà hàng này trở thành nơi thường xuyên đến của hai người. Lisa cùng Rosé vừa xuống xe liền có người đón đưa lên, không hỏi chuyện gì cứ thế một mạch đưa bọn họ tới một căn phòng trang hoàng lịch sự, tao nhã nằm riêng ở tầng hai. Do Lisa ngại phải đặt phòng phiền toái, nên đã đặt thuê lâu dài, vì vậy khi hai người đến nơi liền có người quen đến phục vụ, sau đó có người tiến vào giới thiệu các món ăn chính hôm nay. Ông chủ nhà hàng còn tiến vào chào hỏi đôi lời với Lisa
Chờ thức ăn được mang lên, cánh cửa đóng lại, trong phòng lập tức thanh tĩnh, đồ ăn mĩ vị lượn lờ tản ra hơi nóng. Rosé nhìn nữ nhân bên người vẫn im lặng như cũ, không nhịn được mím môi ha ha cười, cầm lấy bát canh đưa tới trước mặt Lisa: "Đừng như vậy nữa, là em không đúng, nhanh ăn cơm đi, nguội sẽ không ngon nữa."Lisa lạnh lùng liếc nhìn Rosé một cái, nhìn bộ dáng bĩu môi ai oán của cô ấy thì nhất thời bật cười: "Em á, không cần làm vẻ đáng thương, Lisa không trị được em, chẳng nhẽ còn không trị được Lee TaecYeon?" Cầm lấy chén nhỏ, uống một ngụm, thật ngon miệng, không có mấy người đáng chán ở đây, độ thèm ăn hiển nhiên tăng lên rất nhiều.
Rosé ôn nhu giúp Lisa gắp thức ăn, nghe được cô ấy nói muốn trị Lee TaecYeon thì cũng không ngốc đến mức ở phía sau nói tốt cho quản lí Ok. Nói tốt cho hắn không chừng sẽ là họa vô đơn chí, đổ thêm dầu vào lửa.
Ăn uống no nê, hai người còn uống thêm mấy chén trà xanh, Lisa khoác tay lên lưng người yêu bắt đầu có hồ nháo, Rosé đỏ bừng mặt, bắt lấy hai tay lộn xộn của Lisa, cau mày trừng mắt :"Yah! Chúng ta......chúng ta buổi sáng vừa mới làm!". Trong lòng hiểu được, nếu cô gái này đã muốn thì có nói không cũng không ngăn được, bản thân mình cũng không thể cự tuyệt cô ấy.
Hai tay Lisa ở trên lưng cô hơi dùng lực, dễ dàng ôm cô đặt trên đùi của mình, khẽ liếm khóe miệng của cô, trầm giọng cười: "Đối với em vẫn còn muốn."
Kỳ thực lúc chưa cùng Rosé qua lại, Lisa còn cho rằng mình là người thanh tâm quả dục. Lisa cũng từng có vài bạn gái, nhưng đối với chuyện lên giường luôn không mấy hứng thú, mỗi lần đều là ứng phó cho qua. Có mấy lần thậm chí vì đối phương ở trên giường biểu hiện quá mức nhiệt tình nên sau khi chia tay cô cũng đã nghĩ, cuộc sống này chính là như vậy. Cho đến khi gặp cô công chúa nhỏ này, Lisa mới ý thức được mình trước kia nghĩ vậy là do không gặp đúng người mà thôi. Như hiện tại, đối với cô gái trước mắt, cô ăn bao nhiêu cũng đều cảm thấy không đủ. Hương vị ngọt ngào trong lúc đó như một loại độc dược, một khi nghiện, sẽ rất khó bỏ được, nay mức độ nghiện đã ăn sâu vào máu của cô, xâm nhập vào xương cốt của cô, chỉ sợ cuối cùng cả đời cũng khó mà bỏ được.
Rosé nhẹ nhàng hít vào một hơi, đối với sự khiêu khích của Lisa luôn vô lực chống đỡ: "Lỡ chút nữa có người vào."
"Ai dám vào đây." Lời nói của Lisa là thật, vì có quy định là khi khách hàng dùng cơm, nếu không có người ở bên trong cho phép, người bên ngoài không thể tùy ý vào.
Nếu ông chủ của nhà hàng biết quy định mình cố gắng xây dựng bị người khác lợi dụng làm một ít chuyện riêng tư, không biết hắn còn có thể dào dạt đắc ý cho cái quy định độc đáo này không?
Rosé ngồi ở trên đùi Lisa có thể cảm nhận được nhiệt khí tựa như núi lửa phun trào của cô ấy. Lúc này, cô cũng chỉ có thể ôn thuần tuân theo cảm giác của cơ thể mà thôi. Lisa cũng không cởi bỏ áo của cô, bàn tay thon thả kia bắt đầu vuốt ve bên trong đùi, tách nhẹ hai chân cô ra từ từ chui vào dưới váy.
Rosé rất phiền não việc cô người yêu bất kỳ lúc nào cũng có thể có hành vi bá đạo. Lại càng phiền não việc cơ thể mình quá mức mẫn cảm, chỉ cần Lisa khiêu khích một chút, cô sẽ không chịu nổi khống chế mà hùa theo .
Giống như lúc này, Lisa đã vén cao chiếc váy ngắn của cô lên tới thắt lưng. Khi bàn tay cởi bỏ quần lót của cô, cô lại còn phối hợp thân mình rất ăn ý làm cho cô ấy cởi càng thoải mái dễ dàng.
"baby cũng rất nhiệt tình nha." Lisa cười nhẹ một tiếng, điều chỉnh tư thế của Rosé, để cô ấy ngồi trên đùi, đưa lưng về phía cô, vỗ nhẹ cái mông bóng loáng của Rose, giọng nói trầm khàn mang theo chút đe doạ: "Em không được nhiệt tình đối với người khác, nghe không?!"
Rosé hơi hơi tổn thương ủy khuất nhíu mày, bĩu môi: "Em nào có nhiệt tình với người khác." Từ khi cùng Lisa ở một chỗ, đến nam thanh nữ tú, cô liếc mắt nhìn cũng muốn lười, Lisa lại còn oan uổng cô.
Lisa khẽ cười cắn cắn vành tai người trong lòng, đồng thời đưa tay cởi thắt lưng của chính mình nhanh chóng kéo luôn quần lót xuống, người trên đùi cũng khẽ nhích người giúp cô.
Ngay từ đầu, một bàn tay Lisa đã yên vị nơi đầy đặn mềm mại của Rosé mà tích cực xoa nắn, giờ đây bàn tay còn lại cũng đã áp vào nơi nữ tính của người yêu, những ngón tay lướt nhẹ trên nơi đó, nắn nắn, xoa xoa.
Lisa dùng hai ngón tay tách hai cánh hoa lớn bên ngoài, se rồi kéo thả chốc chốc lại dùng chút lực ấn vào nhuỵ hoa bên trong
"Ưm......"Rosé buông thỏng hai tay trên bàn, rên nhẹ.
Lisa xốc Rosé ngả về trước một chút để nhuỵ hoa bên dưới của mình có thể thân mật hơn với nơi đang rỉ mật hoa của Rosé, áp chặt rồi bắt đầu nhấp liên hồi, một ngón tay phía trước cũng đi xuống tiến vào đồng nhịp.
"ưrrrrrrrhhhhhh......
.....ưmmm......."
Bàn tay không còn giữ trên ngực mà ôm siết ngang bụng Rosé để giữ cơ thể cô ấy ổn định trước những đợt tấn công mạnh mẽ.
Lisa vô sỉ dữ dội tiến công trước sau, thấp giọng dặn dò: "Không được......nói chuyện với Lee TaecYeon."
Rosé đã bị Lisa làm cho mất hồn, đâu còn tâm tư đi chú ý đến nữ nhân phía sau đang nói cái gì, chỉ có thể vô ý thức hừ hừ.
Sau bữa cơm, Lisa đã ăn vô cùng thoả mãn. Sau hai lần liên tục ăn Rosé thì cỗ ghen tuông nồng đậm trong lòng cũng thoáng phai nhạt đi một chút.
Rosé xoa xoa cơn đau dị thường ở thắt lưng, chậm chạp đi vào văn phòng. Từ buổi sáng đến giờ đã bị làm ba lượt, Lisa là trâu nhưng không có nghĩa là cô cũng vậy. Lúc này cô mệt đến mức mê man, vừa rồi Lisa cũng tính đuổi cô về nhà nhưng bị cô cự tuyệt. Đang là giữa trưa, mấy thư ký đã nhìn thấy cô cùng cô chủ đi ra ngoài ăn cơm, nếu cơm nước xong tiếp tục mất tích, ngày mai trong công ty khẳng định sẽ có tin đồn rất lớn.
Ngồi vào bàn làm việc thì nhận được điện thoại của Kim Jisoo, người này vừa đi công tác Châu âu về liền một mạch bắt Rosé buổi chiều tan tầm phải đến gặp, khóc than, kể lể bảo là chuyện hệ trọng cả đời...Rose bất đắc dĩ thở dài nhắn một tin cho Lisa
Sau khi tan tầm sẽ cùng Jisoo đi dạo phố, Lisa ăn xong ở bên ngoài thì về nhà đi, không cho phép không ăn, chờ em về lại làm đồ ăn khuya cho Lisa.
Lúc này, Lisa ngồi ở phía sau bàn công tác, một bên cầm tài liệu, một bên nhìn tin nhắn nhíu mày: Kim Jisoo chết tiệt vừa về nước đã cướp người của cô, lá gan thực không nhỏ.
Lee TaecYeon đứng ở trước bàn làm việc, nhìn chủ tịch BP nhíu mày, tim lập tức nhảy lên cổ họng. Lần này hắn đi dạo qua Australia một vòng, tự nhận công trạng không tồi, nhưng lúc này bị chủ tịch BP triệu kiến một mình, trong lòng vẫn bất ổn. Đã vào nửa giờ, nữ vương mỹ lệ này thủy chung không nói đến nửa tiếng, làm cho hắn cảm giác càng tệ hơn.
Rốt cục, nữ vương cũng miệng vàng buông lời ngọc: "quản lí Lee, báo cáo của anh tôi đã xem, rất hài lòng, công ty quả nhiên không nhìn lầm người. Trình độ nghiệp vụ của anh so với đồng nghiệp đều cao hơn rất nhiều, quả không sai."
Nghe được chủ tịch mở miệng khen mình, tim quản lí Lee mới có thể an ổn trở xuống chỗ cũ."chủ tịch quá khen, tôi chỉ cố gắng làm tốt bổn phận của mình mà thôi."
Lisa vừa lòng gật đầu: "Tuy rằng biết quản lí Lee lần này đi Australia rất vất vả, nhưng, có chuyện, vẫn phải phiền quản lí Lee đi làm."
"chủ tịch, có chuyện gì cứ nói." Được nữ vương coi trọng cũng không phải là chuyện dễ dàng.
"Thị trường châu Nam Mỹ, luôn do quản lí Shim phụ trách, nhưng thị trường này lại đang có vài vấn đề rắc rối, tôi hy vọng quản lí Lee có thể thay tôi đi một chuyến. Đương nhiên, tôi biết quản lí Lee hôm qua mới về nước, cho nên cho anh sắp xếp thời gian hai ngày nghỉ ngơi, ngày kìa hãy lên đường."
Quản lí Lee liền mơ hồ, được nữ vương coi trọng quả thật không phải chuyện dễ dàng, nhưng cũng không hẳn là chuyện tốt gì!
Cuối cùng, quản lí Lee vẫn cắn răng nhận lấy nhiệm vụ. Không có cách nào, ai bảo hắn có năng lực tốt, giờ lại phải làm việc thật nhiều haha!
Đang lúc Lee TaecYeon đi ra ngoài, lại bị Lisa kêu lại: "quản lí Lee, anh cảm thấy tổ trưởng Park là người như thế nào?"
Không nghĩ rằng nữ vương đột nhiên nhắc tới Rosé, Lee TaecYeon đứng ngẩn người tại chỗ. Tuy nhiên vẫn thành thật đáp lại: "Cô ấy là cô gái mà vẻ bên ngoài cùng tính cách bên trong đều rất tốt đẹp."
Lisa vừa lòng gật đầu, lại thản nhiên quăng ra một câu: "Anh cảm thấy cô ấy là người tốt đẹp, vậy tôi cùng cô ấy thì thế nào?"
Sau đó, thư kí phòng ngoài nhìn thấy quản lí Lee mất hồn mất vía từ văn phòng chủ tịch BP đi ra, nhìn biểu tình của anh nếu bị sét đánh còn là bình thường!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro