Chương 71 Cho người theo dõi
Mặc dù Hứa Dương ra sức giải thích về vết bỏng trên tay mình , nhưng Trương Hân vẫn một mực đi tìm bà ngoại hỏi cho ra lẽ . Ở trước mặt bà nói toàn là đạo lý , nào là ai làm người nấy chịu , cần gì phải hạ độc thủ với Dương di đại bảo bối . Bà ngoại cả đời yêu thương cháu , hôm nay bị đứa cháu ở trước mặt hùng hùng hổ hổ , quyết định đem cây gậy của ông lão đánh thẳng vào mông Trương Hân , ra lệnh đuổi đi ngay trong đêm .
" Đúng là bà ngoại bị thất tâm phong thật rồi " - hiện tại chỉ có thể nằm sấp trên chân của Hứa Dương Ngọc Trác, mặc nhiên để nàng giúp mình thoa thuốc .
" Em đúng là chỉ biết gây sự thôi , ngày mai ngay lập tức về đoàn làm phim cho chị " - uổng công nàng ở trước mặt bà bênh vực Trương Hân , nhưng đứa trẻ này ngay cả bà ngoại cũng dám lớn tiếng .
" Dương Dương, chị sẽ không sao chứ ? " - bà ngoại dạo này đâu có tính tỉnh táo , lỡ như lại làm gì nguy hại đến cháu dâu thì sao ?
" Là em tự mình hù mình thôi , ngoại ...à không phải , Tôn phu nhân rất thương chị " - xem ra nàng muốn yên tâm dưỡng bệnh đành phải đuổi khéo Trương Hân, không nên để đứa trẻ này cứ thích liền làm náo loạn hết cả lên .
Buổi sáng nhị dị họ Tôncó một lễ ăn hỏi ở vùng lân cận , căn dặn Hứa Dương ở nhà khoá cửa cẩn thận . Về phần Trương Hân , bà ngoại ra lệnh không được phép còn ở nhà khi bà trở về , nếu không ngay cả Hứa Dương bà ngoại cũng sẽ đuổi đi luôn cho biết mặt .
Mặc dù có chút không muốn rời xa Dương di , nhưng đoàn làm phim lại hối thúc Trương Hân cho phân cảnh vào chiều nay , cuối cùng đành phải tạm thời gởi nàng ở lại đây một mình . Có điều trước khi đi cũng không an phận , lợi dụng ông bà ngoại không có ở nhà , đem Hứa Dương đặt ở dưới thân ủy khuất nàng đến cổ họng khó lòng phát ra tiếng nữa . Càng lúc nàng càng có cảm giác Trương Hân như lang như hổ , không biết vài năm nữa xương cốt trên người có còn chịu nổi hay không ?
Khoảng thời gian sau đó Trương Hân rất ngoan ngoãn cho vai diễn , chỉ thừa dịp được nghỉ một ngày sẽ về thăm Hứa Dương. Lúc đầu nhìn thấy tiểu lão công còn có chút hưng phấn , nhưng sau này dần dần lại biến thành một chút sợ hãi . Lần nào về thăm nàng cũng vậy , kết quả của sáng hôm sau đều khiến nàng không thể ngồi dậy nổi.
" Tiểu Dương, ta có chuyện muốn hỏi con " - bà ngoại đợi ông lão ra khỏi nhà hái thuốc , liền kéo Hứa Dương ra bên ngoài hỏi chuyện .
Mỗi bước đi đều phải cắn răng chịu đựng , đủ biết tối hôm qua Trương Hân lại về thăm nàng . Ở trước mặt bà ngoại cố gắng bước đi bình thường nhất , nhưng quả thật nhìn thế nào cũng có chút vấn đề giữa hai chân .
" Tối hôm qua con cùng với nó làm mấy chuyện không dám nhìn ai đúng không ? " - bà ngoại quả nhiên âm giọng to lớn , như thể không sợ bất cứ ai nghe thấy .
" Hụ ..." - ở chung nhà gần nửa tháng , nhưng Hứa Dương nàng vẫn chưa thật sự quen được cách doạ người này .
" Ta không có nhìn lén , tối qua ta khát nước nên mới đi ra nhà sau . Lúc đi ngang phòng các người , đột nhiên nhìn thấy mấy thứ không nên nhìn "
Lần đầu tiên trong đời mới chứng kiến cảnh này , theo như đó Hứa Dương quả nhiên không có cơ sở ở trên người Trương Hân. Chỉ là bình thường nhìn nàng đạo mạo như thế , băng thanh ngọc khiết như thế , nhưng lúc phát sinh loại chuyện đó lại cực hạn yêu nghiệt , hôm qua còn nghe qua không ít thanh âm kiều mỵ .
" Con... " - nàng không biết Tôn phu nhân đã nhìn thấy gì , hiện tại cả gương mặt đều chôn sâu vào vòng tay đang ngồi bó gối , không dám ngẩng mặt lên nữa .
" Không ngờ nữ nhân và nữ nhân cũng như vậy được luôn " - một tiếng thở dài triền miên đến ngao ngán , loại chuyện này cũng đã làm , xem ra quả nhiên không còn hy vọng rằng bọn họ ngộ nhận tình cảm .
" Có phải người cảm thấy con rất đáng xấu hổ không ? " - dù sao nàng cũng từng được Trương Hân gọi là Dương di , lại không biết giữ phận cùng hồ đồ đến vậy , quả nhiên vô cùng đáng trách .
" Cháu của ta đâu có nɠɵạı ŧìиɦ với con , con cũng đâu phải lén chồng đi ong bướm cùng kẻ khác . Thì yêu nhau phát sinh cũng thường thôi , tại ta nhất thời nhìn không quen "
Nhìn một lần đã khiến người ta xấu hổ đến muốn tự đào lỗ chui xuống rồi , còn đòi nhìn đến khi nào mới quen đây chứ ? Bà ngoại tự cảm thấy câu nói của mình có vấn đề , nhưng rất nhanh lại suy nghĩ theo một hướng khác .
" Nếu như A Hân là con trai , không chừng vài tháng sau ta lại có cháu để bồng " - nghĩ tới tuổi này lại được bồng cháu cố lại vô cùng vui vẻ , nhưng rất tiếc Tử Thái lại không có khả năng gieo mầm .
Về phần của Hứa Dương sống cùng với bà ngoại một thời gian , nàng dần dần nhận ra được da mặt mình sắp bị bào còn mỏng hơn cả giấy . Mấy câu nói vốn dĩ rất nhạy cảm , nhưng cứ vào miệng của Tôn phu nhân liền biến thành cứ thích là nói .
" Sao ? Có phải còn đau lắm không ? " - bộ dạng lúc ngồi xuống đứng lên như sắp chết thế kia , cũng đủ biết họ Trương đó không có nhân tính thế nào .
" Không có ,Tôn phu nhân con muốn vào nghỉ ngơi một lúc " - xem ra nàng cần phải tìm cách thoát thân , tình hình này ngồi lâu một chút sợ rằng tiếp không nổi .
" Đây là lọ thuốc gia truyền nhà ta , lúc xuất giá mẹ ta liền đưa cho ta " - ngày trước vào đêm động phòng thật sự sống không bằng chết , phải dùng nó mới có thể vượt qua dễ dàng . Chỉ dùng đúng một lần duy nhất liền để lại , hôm đám cưới Trân Ny có tặng cho con gái , nhưng con gái lại không thèm nhận a ~
" Tôn phu nhân " - không thèm quan tâm nàng có nhận hay không ? Một lượt đặt lên tay của nàng liền đi mất , tuyp thuốc Trương Hân mua cho nàng đã dùng hết , xem ra hôm nay đành phải thử loại thuốc gia truyền này rồi .
Mỗi một ngày Tôn phu nhân đều có cách áp bức tinh thần nàng a , lúc thì hỏi lần đầu tiên có đau lắm hay không ? Lúc lại hỏi làm sao Trương Hân lại có thể dụ dỗ nàng làm chuyện đó ? Lúc khác lại hỏi có lần nào phản kèo lại được không ? Quả nhiên bây giờ Hứa Dương không còn thắc mắc gì nữa , tính cách hồ nháo của Trương Hân đều được di truyền từ bà ngoại .
Ngoại trừ những lúc bị bà ngoại khai thác chuyện giường chiếu , thời gian còn lại tương đối dễ sống . Tôn lão gia luôn giúp nàng chữa bệnh , qua một thời gian những dấu hiệu bệnh tình cũng dần thuyên giảm . Có điều mặc dù cuộc sống hiện tại rất tốt , nhưng vẫn có một áp lực vô hình nào đó khiến nàng cứ thấp thỏm không yên .
---------------
" Mấy người làm ăn cái kiểu gì vậy ? " - Hứa phu nhân đem chiếc điện thoại trên tay ném vỡ , âm giọng cực kỳ khó nghe .
" Quả thật chúng con không biết , dù sao nơi đây cũng là chỗ công cộng , Hứa phu nhân nên bớt chút nóng nảy " - Tiểu Bối giúp bà ấy nhặt điện thoại , nhưng cũng không quên ra sức nhắc nhở .
" Một người là quản lý , một người là trợ lý . Hỏi đến liền nói không biết là xong , nghỉ việc hết đi " - đã gần một tháng mất hoàn toàn liên lạc với Hứa Dương, khó trách bà ấy đối với bất cứ ai cũng đều không nể mặt .
" Em ấy chỉ để lại một lời nhắn bản thân rất an toàn , chỉ muốn tìm nơi nghỉ dưỡng . Cũng không phải bị bắt cóc , bà có cần tôi gọi cảnh sát , hoặc đem phóng viên đến thông báo trên khắp tạp chí ? " - Dung Vân Ngân vừa trở về từ Lạc Dương , hiện tại vết thương đã hồi phục hoàn toàn .
Đối với loại chuyện này Vân Ngân chỉ nắm được năm phần , chị ấy biết rõ Hứa Dương mất tích có liên quan đến Trương Hân, nhưng chính xác nơi này đang ở là chỗ nào lại hoàn toàn mù tịt . Hiện tại Trương Hân đang quay một bộ phim ở Quảng Châu, Vân Ngân cũng đã cho người dò la vẫn không có tin tức của Hứa Dương . Có điều Đàm Trác một mực củng cố tinh thần của Dung Vân Ngân , nói rằng đồ đệ của mình hiện tại đang bảo hộ người nó yêu rất tốt .
" Cô biết rõ nó hồ đồ với con nhóc kia , cô lại không có thái độ ngăn cản . Dung Vân Ngân ? " - trước đây còn hy vọng người quản lý này đặc biệt khắc khe , nhưng thời gian gần đây xuất hiện không ít vấn đề .
" Nếu như là 14 năm trước , tôi có chết cũng không để Hứa Dương đi bước này " - hy sinh 14 năm sống trong kỳ vọng của người khác đã quá đủ , đã đến lúc nàng cần phải sống cho chính mình .
" Tiền bạc , địa vị , danh vọng có thứ gì bà không có . Tại sao cứ phải bắt ép em ấy cầu thân với những đại phú hào , thiếu gia , công tử ? " - người nghèo khổ mơ ước đổi đời liền có thể bất chấp , nhưng họ Hứa của họ thật chất không có thiếu thốn , việc để con gái biến thành vật cầu thân là đều không cần thiết .
" Nếu cô có thời gian đi dạy người khác cách làm mẹ , tốt nhất nên đi tẩy cái não của mình " - đúng là cá mè một lứa , để Hứa Dương đi theo người như vậy 14 năm rốt cuộc chính là sai lầm .
Không phải chỉ có một mình Dung Vân Ngân biết Trương Hân hiện tại đang ở Quảng Châu, vốn dĩ Hứa phu nhân cũng đã điều tra ra được . Bà ấy cho người điều tra những thị trấn lân cận khu vực nơi đoàn làm phim trú ngụ , tuyệt nhiên không có bất cứ dấu hiệu nào của Hứa Dương. Mọi nơi Trương Hân lưu lại đều ghé qua tìm hiểu , nhưng đa phần đều có chung một kết quả vô vọng .
" Tuần này em không đến sao ? " - dạo trước cứ ám ảnh những lúc Trương Hân về , nhưng tuần này không thấy xuất hiện liền có chút không quen lắm .
" Có phải Tiểu Dương Dương cảm thấy lạnh lẽo không ? Trống vắng rồi ? " - Trương Hân trốn vào một góc facetime với nàng , ghé sát miệng vào điện thoại cố tình trêu chọc .
" Em với bà ngoại đều giống hệt nhau " - đúng là họ hàng không sai lệch đi đâu được , phát ngôn đều không có chút ý tứ gì hết a ~
" Tiến triển tốt vậy , còn gọi luôn là bà ngoại " - xem ra thời gian ở đó một tháng liền tiến triển không ít , ngay cả danh xưng cũng thay đổi .
" Không về thì thôi , dù sao chị cũng không cần thiết phải thấy em " - đừng nghĩ như nàng đang cần cô lắm đi , tốt nhất là cứ ở đoàn làm phim đừng về nữa .
" Uỷ khuất chị một thời gian rồi , hiện tại mỗi bước đi của em đều nằm trong tầm ngắm của mẹ vợ tương lai " - cho hàng loạt người đi theo dõi cô , cho dù kẻ ngốc nhất cũng sẽ không tự mình dẫn đường cho họ tìm được chỗ của Hứa Dương Ngọc Trác .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro