Chap 29
Lâm Vỹ Dạ rời đi, lúc Lan Ngọc khó chịu nhất chính là ban đêm, chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu cô tất cả đều là khuôn mặt tươi cười của nàng, còn có giọng nói như chim hoàng oanh kia nữa. Trước kia, có nàng bên cạnh làm bạn đi vào giấc ngủ, trong lòng cô cảm thấy vô cùng an tâm, cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày nàng rời khỏi cô. Nếu sớm biết như vậy cô sẽ cài đặt thiết bị truy tìm trên người nàng, như vậy cho dù nàng có biến mất thì cũng trốn không thoát khỏi lòng bàn tay cô được.
Nghĩ đến là hối hận, trong đầu hỗn loạn vô cùng. Lan Ngọc duỗi tay ra, không kìm lòng được kéo cái gối màu trắng đến bên mũi ngửi, trên đó dường như vẫn còn phảng phất mùi hương của Vỹ Dạ. Tay cô lại dời xuống sờ lên chỗ trống bên cạnh, vì nàng đã đi nên vô cùng lạnh lẽo.
Nhớ lại những đêm có nàng làm bạn, mái tóc nàng dài đen như mực, da thịt trắng ngọc, cho dù không cố ý khiêu khích mà chỉ nhắm mắt lại hô hấp đều đều thì cô vẫn sẽ bị nàng mê hoặc, sau đó là chiếm lấy không chừng mực.
Nhưng toàn bộ những điều này đều đã bị lòng tham của chính cô thay đổi. Nếu không phải vì cô cứ khăng khăng muốn khai thác kim cương, lại đưa nàng ra hải đảo thì sao nàng có thể bị người khác bắt đi? Kỳ thật tài phú hiện tại của Lan Ngọc cũng đã đủ cho bọn họ phung phí mấy đời rồi, chỉ cần ổn định sản nghiệp hiện tại thì sao cô và nàng có thể bị tách ra?
Càng nghĩ càng đau lòng, càng nghĩ càng không cam lòng, đêm đen dài đằng đẵng không có Vỹ Dạ làm bạn, Lan Ngọc không thể nào đi vào giấc ngủ, cho dù có ngủ được thì giấc ngủ cũng rất ngắn, chỉ cần một chút tiếng động nhỏ cũng đã làm cô tỉnh lại, sau khi tỉnh thì không thể ngủ tiếp được nữa.
Mà ban đêm hôm nay, Lan Ngọc rất không dễ dàng ngủ được lại bị một tiếng động nhẹ đánh thức, tỉnh lại rồi, ngoại trừ nhung nhớ Vỹ Dạ thì cũng chỉ là nhung nhớ.
Cốc cốc cốc. Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
"Cô chủ, tôi là Ninh Bà." - Sau tiếng gõ cửa là giọng nói của Ninh Bà.
Lan Ngọc nhìn điện thoại, điện thoại đã tắt máy, sau khi khởi động lại nhìn đồng hồ, đã 3 giờ sáng, lúc này mà quản gia tới gõ cửa nhất định là có việc gấp.
Cô nhanh chóng mặc quần áo, vặn nắm cửa, cửa còn chưa mở ra hết thì đã thấy Ninh Bà cau mày, lo lắng không thôi.
"Cô chủ, phu nhân bà ấy..." - Nói tới đây bà đã rơi nước mắt đầy mặt.
"Có chuyện thì nói mau!" - Lúc này tâm tình của Lan Ngọc rất không tốt, trên đời này chỉ có tin tức của Lâm Vỹ Dạ mới có thể khiến cô hưng phấn cực độ hoặc là đau lòng, ngoài ra cho dù có là mẹ đẻ thì cô cũng sẽ không quan tâm.
"Phu nhân, bà ấy tự sát."
"Chết rồi?" - Giọng nói lạnh lùng, không có một chút đau buồn nào.
"May mà vệ sĩ phát hiện kịp lúc, nhưng vẫn mất máu quá nhiều, nhất định phải đưa đến bệnh viện cấp cứu!"
"Chuyện này rất cần thiết sao?"
"Có, nhưng nếu đi thuyền thì sẽ không kịp, nên tôi muốn xin cô chủ đưa..."
Ninh Bà còn chưa nói xong, Lan Ngọc đã cười lạnh nói: "Muốn tôi lấy trực thăng đưa bà ta đến bệnh viện?"
"Đúng vậy, cô chủ." - Ninh Bà nghẹn ngào: "Phu nhân là mẹ ruột của cô, xin cô nể tình mẹ con mà cứu bà một mạng."
Ánh sáng ngoài hành lang rất mù mờ, đèn phòng ngủ cũng không bật, gò má lạnh lẽo của Lan Ngọc một bên được ánh sáng yếu ớt ánh vào, một bên chìm trong bóng đêm, ngay cả gương mặt âm dương như thế này cũng không hề có một chút tình thương nào với mẹ mình.
"Ninh Bà, bà càng ngày càng không có quy tắc."
Ninh Bà nghe vậy thì cúi đầu, tự biết mình đã mạo phạm cô chủ, bà cắn môi nói: "Xin lỗi, cô chủ, là tôi quá nóng vội."
"Dẫn tôi đi xem!" - Lan Ngọc không nói về chuyện lấy trực thăng, chỉ nhấc chân đi ra khỏi phòng, thân hình cao ráo của cô hắt lên hành lang, bóng đen lay động như ác ma quỷ mị.
Ninh Bà đi phía sau cảm thấy không ổn, cô chủ nói đi xem, đường đến đó lại mất vài phút nữa, phu nhân làm sao giữ được mạng. Bà đã làm việc ở nhà họ Ninh vài thập niên, nhìn phu nhân gả vào Ninh gia, nhìn phu nhân sinh hạ cô chủ, cho dù bà ấy có phạm vào lỗi lớn nào đi nữa thì bà cũng đã bị điên rồi, còn gì không thể tha thứ được chứ?
Bà vừa đi theo vừa yên lặng cầu nguyện: Ông trời ơi, xin người hãy phù hộ cho phu nhân để người được bình an vô sự!
Bước chân của Lan Ngọc rất chậm, vốn đoạn đường chỉ cần 15 phút nhưng cô lại đi tới 25 phút. Vệ sĩ ngoài cửa thấy cô chủ đi tới, cung kính nói: "Cô chủ, phu nhân đập vỡ chén, cắt mạch tự sát, may mà phát hiện sớm nhưng hình như đã cắt phải động mạch nên máu chảy không ngừng, đã băng bó nhưng vẫn không thể cầm máu được, nhất định phải nhanh đưa đến bệnh viện."
Vệ sĩ lòng nóng như lửa đốt nói một hơi, nhưng Lan Ngọc nghe mà mặt vẫn không chút thay đổi.
Cô khoát tay nói: "Loại đàn bà điên này cứu thì có ích gì? Không bằng cứ để bà ta tự sinh tự diệt!"
Ninh Bà đứng đằng sau nghe mà tim đập thình thịch, bà thật không ngờ cô chủ lại vô tình như vậy, mẹ ruột của mình cũng không muốn cứu chữa, có lẽ việc Lâm Vỹ Dạ mất tích đã khiến Lan Ngọc suy sụp, đánh mất nhân tính cơ bản nhất.
Nhân tính? Cô làm gì có nhân tính chứ? Từ ngày lão gia qua đời, từ lúc cô chiếm đoạt thân thể trong sạch của Lâm Vỹ Dạ, Lan Ngọc đã không còn nữa rồi.
"Canh chừng bên ngoài, không có lệnh của tôi không ai được phép bước vào." - Giọng nói trầm thấp của Lan Ngọc vô cùng hài hòa với màn đêm xung quanh.
Căn phòng được dây leo xanh quấn quanh, một người đàn bà tóc tai bù xù, ánh mắt đờ đẫn nằm trên chiếc giường lộn xộn, tay phải bà duỗi thẳng ra ngoài mép giường, trên tay tuy đã băng bó kỹ càng nhưng vẫn không thể cầm máu. Máu tươi thấm qua lớp băng gạc nhỏ xuống sàn nhà lạnh buốt thành một vũng máu nhỏ.
Người đàn bà dường như vẫn còn thở, nhưng vì mất máu quá nhiều nên sắc mặt tái nhợt, môi thâm tím.
Lan Ngọc ngồi xuống đầu giường nhìn bộ dạng hấp hối của bà ta, vẻ mặt lạnh lẽo như băng sương, làm sao có thể giống như con gái ruột của người đàn bà ấy.
"Mẹ yêu quý của tôi!" - Rốt cục cô cũng mở miệng: "Có phải cảm thấy rất khó chịu không? Có phải cảm thấy tử thần đang vẫy gọi bà không?"
Người đàn bà mơ mơ màng màng nghe thấy một giọng nói, yếu ớt mở mắt ra, nhìn thấy một người phụ nữ có bề ngoài rất xinh đẹp
"Mẹ, bà tự sát cũng không chịu chọn ngày tốt, sao lại tự sát vào lúc Vỹ Dạ mất tích? Bà nói xem, bà là muốn tìm chết phải không?" - Lan Ngọc từ từ tới gần, nhấc cánh tay đang chảy máu của bà lên nắm chặt, máu lập tức chảy ngược, ồ ạt dính đầy lòng bàn tay cô
"Vừa nghĩ đến Vỹ Dạ đã rời đi, tôi liền hận không thể giết chết ai đó, mà bà lại còn muốn chạm vào họng súng của tôi." - Vẻ mặt Lan Ngọc như cười như không, nói đến đó đã hóa thành dữ tợn.
"Tuy chuyện Vỹ Dạ mất tích không liên quan đến bà, cho dù bà cũng không xứng làm mẹ tôi, mấy năm nay tôi cũng đã tận tình hiếu đạo nuôi bà vài năm, vốn sẽ còn thêm vài năm thoải mái nữa nhưng bà lại không an phận."
Đột nhiên, tay cô dùng sức, cổ tay bị cô liên tục đè ép khiến máu chảy ra càng ngày càng nhiều, máu phun ra như suối, bắn vào trên drap giường trắng như từng đóa hoa mai đỏ nở rộ.
"Bà đã muốn chết như vậy, tôi sẽ để cho bà chết!" - Mấy chữ cuối cùng này là Lan Ngọc cắn răng nói ra.
Sau khi bắp thịt của người đàn bà cứng đờ một lúc thì đã mềm trở lại, màu máu trên da nhạt đi trở nên thô ráp, con ngươi mở lớn, sau đó vì quá đau đớn mà hôn mê.
Lan Ngọc nhìn cổ tay bà ta, từ lúc bà ta tự sát đến giờ đã qua mấy tiếng, hiện tại tuy bà ta nhắm mắt, nhưng cũng chỉ là ngất mà chưa chết hẳn, nhưng nếu không đưa đến bệnh viện ngay lập tức thì sáng mai bà ta nhất định sẽ đi gặp Diêm Vương.
Cô buông tay ra, vẻ mặt thỏa mãn, mẹ cô cũng nên xuống đó theo ba rồi.
Trên giường có một cái khăn trắng sạch sẽ, cô cầm lên từ từ lau máu dính trên tay. Cô cũng không phải lần đầu tiên giết người, máu đối với cô không có gì đáng sợ, trái lại còn rất thân thiết. Cô duỗi ngón tay đeo nhẫn quệt nhẹ máu trong lòng bàn tay đưa lên miệng liếm, hương vị máu người đúng là rất tuyệt.
Lan Ngọc tuy không phải lần đầu giết người, lại càng không phải lần đầu thấy người chết, nhưng là lần đầu tiên nhìn người thân thống khổ giãy giụa trước mặt mình.
Cô cứ một bên cầm khăn lau tay, một bên trơ mắt nhìn cổ tay mẹ mình phun máu trên giường như vậy.
Thời gian cứ tích tắc trôi đi, màn đêm dài dằng dặc rốt cục cũng qua, nghênh đón ánh bình minh đầu tiên. Khi cô chạm vào cổ tay bị cắt của mẹ một lần nữa, khí lạnh truyền đến, tay cô từ từ vươn đến chóp mũi bà, đã ngừng thở.
Đối với chuyện mẹ mình qua đời, khóe miệng cô lại nhếch lên mỉm cười. Đây là lần đầu tiên sau khi Vỹ Dạ rời đi cô lại nở một nụ cười thật lòng như vậy.
Mẹ, ra đi bình an, đừng trách tôi! Địa ngục vốn là nơi cuối cùng mà bà phải trở về.
_______
Lúc ra khỏi rừng, mặt trời đã lên được một nửa.
Lan Ngọc ngẩng đầu nhìn mặt trời đang từ từ nhô lên, nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên cô cùng nàng ngắm mặt trời mọc.
Khi đó nàng 12 tuổi, cô 22 tuổi. Nàng bị ép dựa sát vào lòng cô
Cô hỏi nàng "Dạ! sau này lớn lên em có bằng lòng gả cho tôi không?"
Nàng đáp: " 'Gả' là cái gì?" - Khi đó nàng còn nhỏ, nhưng đừng nhìn bộ dạng mờ mịt của nàng mà nghĩ nàng không hiểu gì.
Lâm Vỹ Dạ trưởng thành sớm, Lan Ngọc đã biết từ lâu nhưng cũng không muốn vạch trần nàng
Cô nói: "Tức là làm vợ tôi, cả đời không rời khỏi tôi!"
Nàng đảo mắt đáp: "Để em suy nghĩ rồi sẽ trả lời sau, được không?"
Đôi tay đặt trên eo nàng tăng thêm lực, cô không vui nói: "Suy nghĩ bao lâu?"
Nàng ngẩng đầu lên nhìn trời: "Đến lúc mặt trời mọc."
Hai người cứ dựa sát vào nhau như vậy, cùng đợi mặt trời lên.
Một hồi sau, ánh mặt trời xuyên qua khu rừng lộ ra một nửa khuôn mặt tươi tắn, tầng mây chầm chậm tan đi, lát sau ánh nắng đã xuyên qua tầng mây, mặt trời tròn đỏ như lửa đã hoàn toàn xuất hiện.
Lan Ngọc chính là đang đợi thời khắc này, xoay người lại nhìn nhưng Vỹ Dạ đã ngủ thiếp đi rồi.
"Dạ, tỉnh lại." - Lan Ngọc lắc lắc nàng "Mặt trời đã lên rồi, mau trả lời đi."
Nàng vẫn ngủ như cũ.
Tâm tình của Lan Ngọc vốn rất tốt dẫn Vỹ Dạ đi xem mặt trời mọc, vốn định nghe nàng chính miệng nói sẽ gả cho mình, sống cùng mình suốt quãng đời còn lại, không ngờ nàng lại ngủ say như vậy, căn bản không để lời hứa vừa rồi vào lòng.
Chuyện cô không thể chịu được nhất chính là bị lừa gạt, dù cho lần này không phải cố ý.
"Lâm Vỹ Dạ, tỉnh lại cho tôi!" - Tiếng gầm của Lan Ngọc làm chấn động cả núi rừng.
Nàng bị đánh thức, vừa mở mắt đã nhìn thấy một gương mặt tức giận đùng đùng.
"Em nói mau, nói em bằng lòng gả cho tôi, bằng lòng ở cạnh tôi cả đời, vĩnh viễn không rời đi." - Không giống như vừa rồi nữa, câu hỏi đã biến thành câu trần thuật.
Kỳ thật Vỹ Dạ đã sớm định nói như vậy, dù bản thân nàng rất không tình nguyện, không có cách nào, ai bảo nàng bị cô nhốt vào lồng chứ, muốn bay đi cũng bay không được, nhưng vì ngắm bình minh thật sự quá mệt mỏi nên nàng mới không cẩn thận ngủ quên mất.
"Nói mau!" - Cô dùng sức lắc vai nàng
"Em nói, em nói." - Hơi thở cô thơm như lan, "Em bằng lòng gả cho Lan Ngọc, bằng lòng ở cạnh Ngọc cả đời, không bao giờ rời xa Ngọc!"
Chỉ là chữ sau cùng còn chưa ra khỏi miệng, thì đã bị khoang miệng của Lan Ngọc bao phủ lấy.
Trong rừng, một cô gái như si như cuồng hôn một cô gái nhỏ khác bên cạnh, cảnh tượng mặt trời mọc này đối với Lan Ngọc là rất tốt đẹp, nhưng với cô gái nhỏ đó lại là tiếng khóc trong thầm lặng.
Bước chân nặng nề vừa vào đến phòng ngủ thì vệ sĩ báo cáo: "Huỳnh Trấn Thành muốn gặp cô chủ."
Lan Ngọc nghe thấy cái tên này, không kìm được cười lạnh, anh ta thật sự tự đưa mình lên cửa rồi.
"Để anh ta đợi ở đại sảnh một giờ."
"Vâng."
Vệ sĩ xoay người rời đi, khóe miệng Lan Ngọc thoáng hiện một nụ cười đáng sợ: "Huỳnh Trấn Thành, bây giờ tới phiên anh rồi."
Trong đại sảnh, Trấn Thành cứng ngắc đứng đó, không ai cho phép anh ngồi xuống chờ, càng không có ai rót cho anh ly nước, chỉ có một vệ sĩ nói với anh: "Cô chủ còn bận việc, phiền anh chờ một giờ trước." - Sau đó vội vàng rời đi.
Anh ta đã sớm đoán được kết cục của mình sẽ là như vậy, ai bảo mình dùng người không cẩn thận, để một người có ý đồ xấu trà trộn vào đảo vào hạ độc với công nhân còn chưa tính, lại còn bắt cóc mất vị hôn thê của cô chủ Ninh
Cô gái xinh đẹp kia tên là Lâm Vỹ Dạ, là bảo bối cô chủ Ninh nâng niu trong lòng bàn tay, đừng nói là tổn thương cô ấy, chỉ cần người nào dám chạm vào cô ấy cũng sẽ không có kết cục tốt, huống chi là bắt cóc. Có thể thấy được người đàn ông bắt cô ta đi nhất định có thân phận không tầm thường.
Nhìn thời gian, mới qua 15 phút, anh chưa từng cảm thấy một giờ lại dài đến vậy. Anh tới chịu đòn nhận tội, cũng là lập công chuộc tội, cho nên dù Lan Ngọc có làm khó dễ anh như thế nào thì anh cũng không thể nổi giận.
Ngay lúc anh đứng đến hai chân mỏi nhừ, đại sảnh rộng lớn truyền đến giọng nói cay nghiệt vô tình của Lan Ngọc: "Anh Huỳnh đã lâu không gặp!"
Trấn Thành quay đầu, thấy Lan Ngọc một thân quần áo đen đi từ trên cầu thang xuống, vừa đi vừa thưởng thức khẩu súng trong tay.
Ngày Lâm Vỹ Dạ bị bắt đi, anh đã có nghe nói xác của Ninh Hổ và mấy vệ sĩ nằm lộn xộn ngổn ngang ngoài ven biển, máu chảy thành sông, cả nước biển cũng bị nhuộm thành màu đỏ tươi.
Nếu anh không đoán sai, khẩu súng này là thứ Lan Ngọc dùng để giết bọn họ ngày đó. Hôm nay cô ta còn ngắm nghía nó đó, dụng ý đã quá rõ ràng rồi.
Trấn Thành cất tiếng cười, tin tưởng chắc chắn mình vẫn còn giá trị lợi dụng, mạng của mình sẽ không bị mất dưới họng súng trong tay Lan Ngọc được.
Tobe Continue
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro