• Mợ hai! Mợ là vợ tôi •
Nghe nói mợ hai thương cô ba lắm, còn trao lần đầu cho cô ba! Tiếc là mợ hai là vợ cậu hai...P1:Mợ hai! Mợ là vợ tôiP2:Nước mắtP3: Lương Duyên Tiền Kiếp…

Chả biết nói gì cả , thời lượng chap khá ngắn , deadline + ôn thi cuối kì nên bận thấy mụ nội nó ra

Nghe nói mợ hai thương cô ba lắm, còn trao lần đầu cho cô ba! Tiếc là mợ hai là vợ cậu hai...P1:Mợ hai! Mợ là vợ tôiP2:Nước mắtP3: Lương Duyên Tiền Kiếp…

ác giả: Nguyệt Hạ Khuynh Ca Editor: V.O Nguồn: http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=403327 Thể loại: Xuyên không , dị giới, sủng Giới thiệu: P/S: Tiếp nối QUYỂN 1, editor tớ đây lại ed. tiếp QUYỂN 2, mời mọi người đón đọc (T.T) Nàng là huyết mạch duy nhất mà Thần Sáng Thế lưu lại, bị tộc nhân phản bội, linh mạch bị đoạt, moi tim mà chết, ngã xuống hạ giới. Luân hồi chuyển thế, tái thế sống lại, một khi trí nhớ sống lại, linh mạch thức tỉnh, một tay y thuật cứu sống người chết, hồi sinh bạch cốt, năm hệ thần thú gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, ai thiếu của nàng những gì đều phải trả trở lại cho nàng. Vị hôn phu vong ân bội nghĩa, giẫm đạp hết thảy. Đại sư tỷ tâm ngoan thủ lạt, phế bỏ. Trưởng lão học viện âm hiểm ngoan độc, tiêu diệt, nhà ngươi gọi ra thú vật tàn bạo, mang đi ninh hầm. Nhặt được băng sơn mỹ nam..... Ách, cái này phải xử lý thế nào? Mĩ nam mắt phượng nheo lại: "Không bằng đóng gói mang đi, dù sao nàng cũng đã mua mạng của ta." "Hả? Ta dùng cái gì có thể mua được mạng của ngươi?" "Lòng của nàng." "Nói hươu nói vượn! Ta khi nào thì giao tim ta cho ngươi, ta như thế nào lại không biết?" Bạch Vũ trợn mắt nhìn. Mĩ nam bình tĩnh ôm lấy nàng: "Đời trước."…

Tác giả: Mặc Hương Đồng KhứuThể loại: danmei, trùng sinh, dị năng, tu tiên, huyền huyễn, ma quái.Nhân vật: cp chính: Lam Vong Cơ (Lam Trạm) x Nguỵ Vô Tiện (Nguỵ Anh)Đây là truyện mà ta cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ thích. Cho nên ta chạy khắp nơi loăng quăng khắp các diễn đàn, weibo đông nhặt tây góp đc mấy pic lưu lại ngắm dần dần…

Do truyện này mình chưa thấy ai up trên wattpad nên mình mới reup lại truyện này, và truyện này mình chưa xin phép bạn dịch nên chúng ta đọc trong thầm lặng và đừng đem ra ngoài nha ❤️Độ dài: 123 chương + PN…
![[Bách hợp] [Edit Hoàn] Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)](https://truyen247.pro/images/bach-hop-edit-hoan-hoan-kho-tu-de-gia-dao-con-nha-giau-den-50245351.webp)
Tác giả : Tế Dương Phi VũThể loại : xuyên không, cải nam trang, oan gia, HETình trạng RAW : 91 chương hoànTình trạng edit : đã hoàn Editor : Chris Nguyenhttp://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=3053Văn ánPhủ tướng quân -----Tấn Dương nghe phụ thân nói dứt lời liền kinh hãi, cái gì ? Muốn đem đại ca ở rể tại Thẩm gia , nói đùa gì vậy, ở rể chẳng phải giống như đem đại ca "Gả" đi ra ngoài sao ?! Đại ca đúng là con trai lớn, cho dù báo ân cũng không thể đem đưa cho người khác a. Muốn ở rễ cũng phải là ta gả, dù sao ta chỉ là con nhà giàu, "Gả" đi ra ngoài còn có thể giúp trong nhà giảm bớt chi tiêu. Đến lúc đó chỉ cần bắt được từ thư là coi như xong....Ha ha ha, Thẩm gia đúng không, từ thư ta là muốn định rồi.Thẩm phủ ----Thẩm Uyển nghe được gia gia định cho mình một mối hôn sự, cái gì tiểu thư khuê cát, thục nữ khí chất đều không để tâm, liều mạng chạy về phía gia gia. Hoàng thân quốc thích thì như thế nào, phủ tướng quân thì như thế nào, Thẩm Uyển nàng khinh thường, trong lòng mình đã có ý trung nhân. Có thể nhìn gia gia tuổi già nhiều bệnh trên mặt lộ ra vẻ vui thích, lời nói đến bên miệng lại nói không nên lời, không đành lòng cô phụ kỳ vọng của gia gia. Đáp ứng. Nàng nhất định có thể nghĩ đến biện pháp khôi phục tự do cho bản thân...Một người là con nhà giàu, một người là tài nữ. Một sống phóng túng, một cầm kỳ thư họa. Một tên lưu manh côn đồ, một nàng tri thức hiểu lễ nghĩa thục nữ khí chất...Hai người hoàn toàn không liên quan phải ở cùng nhau, thế nào tạo ra tia lửa tình a......…

Một vị tổng tài nổi tiếng tàn khốc trên thương trường, nay lại yêu từ cái nhìn đầu tiên với con gái của một đối tác làm ăn. Chuyện này ai tin đây? Vân Nghê cũng không tin, đến khi mà bị hắn cả thân người cường tráng đè lên mình, lăn lăn lộn lộn trên giường thì cô mới bắt đầu nhận thức rõ sự độc chiếm của hắn. Từng ngày từng ngày ở bên nhau cô càng cảm nhận được sự ân cần dịu dàng của hắn, dường như không hề chán cô, mà ngày càng nâng niu chiều chuộng, chỉ hận không thể đem cả thế giới này tặng cô....------------------- Tác giả: Tình Văn (Chỉ viết trên Wattpad) Thể loại: Ngọt, sủng, sắc, tổng tài, hắc bang, HE. Người nào không coi được H thì làm ơn cút ra chỗ khác, ăn nói hàm hồ với tui là không yên đâu đấy =))…

[Đã hoàn] Xuyên không, tôi bị Hoàng đế doạ trảm mỗi ngày.
![[Full] Ngồi Mãi Sao Có Thể Không Loạn - Túy Hậu Ngư Ca](https://truyen247.pro/images/full-ngoi-mai-sao-co-the-khong-loan-tuy-hau-ngu-ca-174633914.webp)
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…