Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 4

Tan làm, Hiếu thấy Ân đứng ở nhà xe. Cậu định tiến đến bắt chuyện thì... vẫn là động tác đấy, nó ngồi vào xe và dĩ nhiên sẽ để lại làn khói mờ ảo... :v Aigoo, nhưng lần này không thành công rồi. Nó ra sức đạp chân ga nhưng cái xe vẫn ở lì một chỗ.
- Hôm nay bị làm sao vậy chứ!  Chết tiệt _ khi đói Bii sẽ trở nên khó chịu và văng tục ahi :v
Beo phì cười trước hành động ấy, nhẹ nhàng tiến lại gần :
- Your car is malfunctioning? [có phải xe em đang bị trục trặc không?]
Nó nhận ra trưởng phòng liền cúi người đáp lại :
- Yes, manager. [vâng, thưa trưởng phòng.]
- Uhm, leave it here, I'll call the repair person, now you come back to me _ cậu đang muốn đưa nó về.
- Do not need it So that bother you so much, I can go home myself _ nàng đang cố từ chối nhưng thật ra cũng muốn nhanh chóng về nhà lắm rồi -.-
Cậu mỉm cười không nói gì, kéo tay Ân vào trong xe. Khuôn mặt nó bỗng đỏ ửng. Ngồi trong xe được một lát, bỗng Bii kêu khẽ :
- Đói bụng quá!
Beo nghe thấy liền hỏi lại :
- You just said " đói bụng quá " ?
* gật gật *
- You are a VNese??
- Yup -.-
Trời ơi tớ cạn lời với hai con người này -.- Hiếu nhe răng cười :
- Đùa 😂 Vãi chưởng, vậy mà anh không biết, lại phải nói tiếng Anh suốt. Anh cũng là người Việt mà 😂
- Hahaa, trời ạ... _ nó ngấp ngứng rồi nhận ra cái gì đó _ Vậy là... Vậy là anh không hề đọc hồ sơ của tôi? -.- Wtf?!?
Hiếu vuốt tóc tỏ vẻ hối lỗi 😁 Về đến nhà nó, nó cảm ơn rồi xin số điện thoại cười nói các kiểu,... Đến lúc Beo phóng xe về rồi thì nó mới ngớ ra :
- Ơ, sao anh ấy biết nhà mình nhở?
Bỗng bụng kêu ọc ọc :
- Thôi kệ, phải ăn đã đói quá :v
Nó ăn xong, lên phòng chốt cửa lại rồi inbox cho Beo :3
- Trưởng phòng đã ăn chưa ạ?
- Anh đang ăn, em làm gì thế?
- Rep inbox hiha :v
- Ừm 😊
- Cảm ơn đã cho tôi đi nhờ,Kamsahamnita :v
- Ân khách sáo thế 😂 đồng nghiệp giúp đỡ chuyện bình thường mà.
- Okay, tôi làm cái này chút, chiều gặp lại .
- Ừ :3
- * seen *
" Tưởng anh ta lạnh lùng lắm chứ, cũng dễ thương mà " _ Bii nghĩ vẩn ver :v
----------------------------------
Chiều, 1h15' . Bảo Ân xuống gara theo thói quen, đến lúc mở cửa mới nhận ra là em ôtô yêu dấu đang bị hỏng và đã để lại công ty -.- Mặt nó xuất hiện một biểu cảm khó tả -.-
" Tít Tít Tít... " - nó đành gọi điện cầu cứu trưởng phòng :
- Alo, xin lỗi anh có thể đến đón tôi được không? :< Tôi quên mất đã để xe lại đó, mà bây giờ bắt xe buýt không kịp nữa.
- Không vấn đề gì, anh đến ngay ><
Vừa cúp máy được khoảng 20s thì trưởng phòng đẹp trai Vũ Minh Hiếu đã đỗ xe lù lù trước mặt Ân.
- Quào ~ Anh đi nhanh thật đó nha! _ nó bước vào xe.
- Đến để rước người đẹp mà _ lại là nụ cười động lòng thiên hạ đó 😇
- Anh dừng ngay nụ cười đó lại đi 😂 Tôi sẽ rung động mất!
- Đương nhiên mà :v
- Đồ tự tin lêu lêu :v
Nói chuyện hợp cạ quá ha :v Đến công ty, cậu với nó cùng bước ra. Bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía nó. Kèm theo là những lời bàn tán :
- Con nhỏ kia là ai mà được đi chung xe với trưởng phòng khối A vậy?
- Cô ta mới chuyển đến đây mà ghê thật.
- Thật tức quá, loại như nó sao lại được đi cạnh Hiếu oppa chứ!
Vân vân và mây mây...
- Ây, sao mọi người nhìn tôi kinh quá vậy? Mặt tôi dính gì sao?? _ Bii lo lắng vừa hỏi vừa nép sát vào Beo, nó bước đi cùng cậu giữa 2 bên hầu hết là những ánh nhìn không được thân thiện cho lắm.
Beo điềm tĩnh trả lời nhỏ :
- Là vì em đang bước đi bên cạnh anh.

         ⊂( ̄(エ) ̄)⊃(● ̄(工) ̄●)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #converse